"Đúng đúng đúng, Lê Đại Học Thần cầm dù liên tục cũng phải tuân theo vật lý học." Thẩm Nguyên miệng thì trêu chọc, nhưng vẫn để mặc nàng điều chỉnh góc độ cán dù.
Dù che không kín hết, vẫn bị hở một khoảng lớn dính mưa, nhưng có áo mưa che chắn, hai người không lo mưa làm ướt tay.
Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri, cười hề hề hỏi: "Tay anh mềm mại lắm đúng không?"
Mấy sợi tóc mai của cô gái nhỏ bị gió thổi rối tung ra ngoài áo mưa, hệt như tâm trạng cô lúc này.
Lê Tri khẽ cười: "Khoan đã, mũ áo mưa của cậu bị lỏng rồi."
Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri đưa tay lên chỉnh dây chun áo mưa.
Cách đó hơn mười lăm bước chân, phía cuối hành lang có tiếng xôn xao nho nhỏ.
Hà Chi Ngọc túm chặt vai Trác Bội Bội, mặt mày hớn hở dậm chân, nhỏ giọng hô: "Mau nhìn Tri Tri với Thẩm Nguyên kìa!"
Hội trưởng đại nhân cũng bị thu hút bởi cảnh tượng này, vội vàng đẩy gọng kính mờ hơi nước mưa, mắt chăm chú dõi theo những cử chỉ, tương tác của Lê Tri và Thẩm Nguyên.
Bộ dạng ấy, y như người vợ đang chỉnh cà vạt cho chồng sắp ra ngoài.
Đầu ngón tay Trác Bội Bội khẽ run, dường như hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn, sự thay đổi nhỏ nhặt này tố cáo sự kích động trong lòng cô lúc này.
"Hai người này mờ ám quá!"
Trác Bội Bội thầm gào thét trong lòng.
Tiếc là, những thông tin Trác Bội Bội có được không cho biết chuyện gì đã xảy ra giữa Thẩm Nguyên và Lê Tri ngày hôm đó.
Và Trác Bội Bội hoàn toàn không thể hiểu nổi, nguyên nhân gì đã khiến mối quan hệ của hai người lại có tiến triển như vậy.
"Chỉ Ngọc, theo cảm giác của cậu, tại sao hai người họ lại như vậy?”
Hà Chi Ngọc nhìn Trác Bội Bội, trong đầu hiện lên đủ loại khả năng.
Nhưng cuối cùng đều bị cô loại bỏ.
"Tớ không biết."
"A Tây, cái thứ thanh mai trúc mã phiền phức thật đấy."
Trác Bội Bội than vãn: "Quen quá rồi nên thấy ngại ra tay, nhưng lại không nỡ từ bỏ, dù bị bạn bè trêu chọc đến đỏ mặt tía tai cũng cứ lựa chọn kiểu vịt chết mạnh miệng.”
"Bội Bội, Tri Tri không đỏ mặt đâu."
Hà Chi Ngọc yếu ớt giải thích: "Trêu nó, phần lớn là bị giết đấy."
Trác Bội Bội nhớ lại Lê Tri thời lớp 10, lớp 11, không khỏi gật gù.
Trước hành lang đầy mưa gió, Lê Tri hai tay kéo dây chun, dịu dàng dặn dò: "Kéo chặt vào, không mưa hắt vào đấy."
Thẩm Nguyên còn chưa kịp cảm thấy ấm lòng, đã thấy Lê Tri mạnh tay kéo một phát
Mũ trùm đột ngột siết chặt, ghì chặt cằm Thẩm Nguyên.
"Má ơi! Giữa bão trời mà còn mưu sát!!"
"Mưu sát ai lại chọn bão trời?"
Cách đó mười lăm bước, Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội đang gặm kẹo mút chứng kiến cảnh này, tâm trạng tốt đẹp ban đầu trong nháy mắt biến mất không thấy.
Ai bảo hai người này ngọt ngào?
Bước ra đây cho ông nhờ!!
Cảm giác này giống như đang ăn kẹo dâu, bỗng phát hiện trong miệng có vị chua loét.
Nhưng thấy Thẩm Nguyên và Lê Tri tiếp tục đi, Trác Bội Bội cũng vội nói: "Đi thôi đi thôi, hai đứa nó đi Sa Tế rồi."
Hà Chi Ngọc và Trác Bội Bội lúc này còn tâm trí đâu mà ngồi lê đôi mách chuyện của Thẩm Nguyên và Lê Tri, ra đến giữa màn mưa, mọi tâm tư đều tan biến.
Mưa to thật sự.
Trên con đường lớn của trường, rất nhiều bóng người chậm rãi tiến về phía trước.
Đương nhiên trong đám người này, cũng có không ít nam sinh cậy mình đi dép lê, mặc quần soóc, nhanh chóng lội nước mà đi.
Hoàn toàn không để ý quần áo trên người có bị ướt hay không.
Chỉ vì một cái cảm giác khác biệt, nhưng trong mắt nhiều người, đó chỉ là ngu ngốc.
Bọt nước bắn tung tóe khiến những học sinh xung quanh bất mãn quát lớn.
Nhưng rất nhanh, mấy người đã bị thầy giám thị tóm được giữa đám đông.
Thực ra chẳng cần trốn, cứ đứng đó thôi, ai mà thấy được.
Ở Kỵ Dương Trung Học, thầy giám thị có một người cao hai mét, trong mưa to tầm nhìn vốn đã kém, lại thêm ô che chắn, càng khó thấy rõ mặt.
Đến khi bạn phát hiện ra thầy, thì thầy đã túm được bạn rồi.
Một chiếc dù đen, một bộ áo mưa đen, mắt sáng như đuốc, tiếng như sư tử gầm.
"Đi chậm lại!"
Một tiếng quát lớn, những nam sinh ban nãy còn nghênh ngang lập tức chậm bước.
Sợ đi nhanh một chút, chiếc dù đen kia sẽ giáng xuống cổ mình.
Thẩm Nguyên nắm tay Lê Tri ngay trước mắt thầy giám thị, có thể cảm nhận rõ ràng nơi hai bàn tay siết chặt xuất hiện cảm giác ẩm ướt.
Đó không phải do hồi hộp đổ mồ hôi, mà là nước mưa.
Ở ranh giới giữa hai chiếc ô, thỉnh thoảng lại có ô của người khác lọt vào dưới ô của hai người.
Nước mưa lại hắt thẳng xuống giữa hai người.
Rơi vào tay, làm ướt tay cả hai.
Nhưng rất nhanh, Thẩm Nguyên cảm thấy có một bàn tay khác nắm lấy tay mình.
Lê Tri giống như buổi sáng, nắm chặt tay Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên kéo tay một cái, kéo Lê Tri sát lại bên mình. Lập tức hơi nghiêng dù, che kín cho phía bên Lê Tri.
"Này, đừng để mình bị ướt."
"Không sao, đằng nào tóc cũng ướt rồi."
Nghe giọng Thẩm Nguyên, Lê Tri tỏ vẻ bất lực.
"Cậu thật sự coi chừng trên đầu mọc nấm đấy!"
"Lo cho tớ thì đi nhanh lên, chậm như rùa ấy, cậu muốn quần áo tớ ướt hết à?"
Lê Tri lập tức trợn tròn mắt: "Cậu chê chậm thì cậu bay lên đi!"
"Tớ còn đang che ô đây này! Không bay được."
Thẩm Nguyên vừa dứt lời, đã bị Lê Tri đấm cho một cái.
Thẩm Nguyên bị đau ra oai: "Này! Còn đánh nữa có tin tôi biểu diễn cho cậu màn bung ô giảm lực cản không khí tối thiểu trước mặt mọi người không?”
"Hả?"
Lê Tri nhất thời không kịp phản ứng.
Nhưng khi thấy Thẩm Nguyên đưa tay về phía nút bấm thu ô, liền lập tức hiểu ra.
Mẹ nó, bung ô giảm lực cản không khí tối thiểu.
"Cậu che ô cho tử tế vào!"
Lê Tri vừa dứt lời, tiếng sư tử gầm của thầy giám thị lại vang lên.
Khiến hai người đồng loạt rụt cổ im thin thít.
Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Nguyên và Lê Tri phì cười.
"Cười cái gì, đi nhanh lên, tớ đói."
"Biết rồi... biết rồi.”
Đến quán cơm, Thẩm Nguyên lấy từ trong túi ra chiếc túi nilon mượn được của Lý Hào Kiệt.
Thật đúng là không thể xem thường, thứ này hữu dụng thật đấy.
Túi nilon, lúc còn trẻ không biết quý, nhưng khi có tuổi rồi, thậm chí không cần đến ba bốn mươi tuổi.
Chờ đến khi bạn phát hiện ra có túi nilon trên bàn có thể đựng rác, bạn sẽ tự nhiên giữ nó lại.
Như vậy còn dễ hơn là đi lấy túi đựng rác.
Thẩm Nguyên nhét áo mưa vào túi nilon, lát nữa về còn dùng đến.
"Người ta vẫn nói đường học vấn gian nan, không ngờ đường cơm khô cũng khó khăn."
Đại biểu tỷ bưng bát mì tôm ngồi trên bục giảng của lớp 15, nhìn bát mì tôm nóng hổi, húp soạt một miếng, sau đó uống một ngụm Coca Cola.
"Sảng khoái... a ——"
Giữa tiếng kêu sưng sướng của đại biểu tỷ, vang lên giọng Thẩm Nguyên.
"Cậu khó cái đầu búa! Khó khăn chẳng phải là tôi sao?"
Thẩm Nguyên lên án: "Cậu chỉ việc ngồi ở văn phòng chờ ăn mì tôm là xong, còn tôi? Tôi một đường đội mưa đến đây đấy!"
Dương Dĩ Thủy khinh bỉ liếc nhìn Thẩm Nguyên: "Cứ như cái túi ăn vặt kia là cậu trả tiền ấy."
Thẩm Nguyên vênh mặt lên, phản công từ một góc độ khác: "Thế sao cậu chạy vào lớp học ăn làm gì?"
"Văn phòng có mùi.”
"Trong lớp học không có mùi à? Lão Chu đã bảo không được ăn mì tôm trong lớp rồi."
"Lão Chu nói là các cậu, không phải tớ, tớ là giáo viên." Đại biểu tỷ hùng hồn giải thích.
Khóe miệng Thẩm Nguyên giật giật.
Mẹ kiếp, đây coi như là bug à?
Ai đó đến khóa nick cô ta lại hộ cái.
Lúc này Thẩm Nguyên cầm máy sấy hơ qua hơ lại mặt đại biểu tỷ.
"Ê ê ê! Cái thằng Sa Tế mượn máy sấy của người ta mà dùng thế hả?"
Tiếng máy sấy vang vọng khắp lớp 15 đến tận khi tiếng chuông báo ngủ trưa vang lên.
Trong cơn mưa này mà vẫn giữ được tóc không ướt thì toàn bộ Kỵ Dương Trung Học cũng chỉ có phó hiệu trưởng thôi.
Phó hiệu trưởng hói đầu.
Đại biểu tỷ nhìn đám học sinh Sa Tế ai nấy tóc tai ướt nhẹp, liền đem chiếc máy sấy vốn chỉ định cho Thẩm Nguyên dùng một chút cho cả lớp dùng.
Dương Dĩ Thủy có nhân khí cao ngất ngưởng ở lớp 15 cũng là có lý do cả.
Đến tối, có lẽ là do mùi mì tôm mà Dương Dĩ Thủy ăn trưa ở lớp học khiến người ta thèm thuồng.
Lớp 15 lại có một nửa số người ở lại ăn mì gói!
Lần này thì hay rồi, cả đám người cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu.
"Thảo, hóa ra như này mà vẫn tính là ít người ở lại ăn mì tôm à!"
Tiếng A Kiệt vang lên trong lớp, cả đám người lập tức phá lên cười.
Nhưng vì quá nhiều người ăn mì tôm, nước nóng ở máy đun nước của lớp 15 không đủ.
Dù đã dùng thêm máy đun nước của lớp 13 và 14 bên cạnh, vẫn không đủ nước nóng.
Cuối cùng vẫn là Thẩm Nguyên dẫn đầu đến phòng làm việc vác ấm siêu tốc của đại biểu tỷ mới giải quyết được vấn đề cơm tối cho đám người lớp 15.
Trước giờ học buổi tối, Lão Chu vừa ăn cơm xong xuôi trở lại văn phòng, muốn đun một bình nước nóng để xua tan hàn khí, lại phát hiện ấm siêu tốc của mình đâu mất.
"Ngọa tào? Ấm nước nóng của tôi đâu?"
Rõ ràng, một chiếc ấm siêu tốc hoàn toàn không đủ để giải quyết vấn đề cơm tối cho lớp 15.
Nhiệm vụ: 10000/10000 (Đã hoàn thành)
Phần thưởng: Mua sắm thả ga (Đã hoàn thành)