Vừa nói chuyện nghi phép xong, sao đã kéo đến chuyện thi cử rồi?
Thẩm Nguyên nhìn Đại biểu tỷ và Lê Tri, gật đầu tự tin: "Không vấn đề gì!"
Đợi tớ làm xong nhiệm vụ bên chỗ A Kiệt, toán học kiểu gì cũng lên được một chút.
Thẩm Nguyên nghĩ bụng.
"Tự tin đấy." Lê Tri khẽ vuốt cằm.
"Chứ sao, không được 620 tớ đi đầu xuống đất."
"Không cần thiết thế đâu."
Dương Dĩ Thủy như nhớ ra điều gì, nói: "À đúng rồi, lần này thi hóa, lý, sinh gộp chung vào bài thi khoa học tự nhiên đấy."
Thẩm Nguyên đang vỗ ngực bỗng khựng lại.
Không ổn rồi.
Cách tính điểm của bài thi khoa học tự nhiên không có lợi cho hắn.
Điểm lý khó nhằn nhất thì tăng lên, còn môn sinh sở trường nhất lại bị giảm điểm.
Dù chỉ mười điểm thôi, nhưng với Thẩm Nguyên, để đạt 620 trở lên lại càng khó.
"Sao còn chơi đánh lén thế?" Thẩm Nguyên bất lực gục xuống bàn, đến con tôm trong tay cũng thấy chán.
Dương Dĩ Thủy cười: "Này, nói cho cậu một tin tốt, bài kiểm tra tới cũng là bài khoa học tự nhiên đấy."
"Chết sớm thôi." Lê Tri tổng kết chuẩn xác.
Người ta thi xong mới chết, mình còn cả tháng nữa mới đến ngày ấy.
"Không được! Nhất định phải bảo A Kiệt cho xong nhiệm vụ sớm! Xong sớm, hưởng thụ sớm!" Thẩm Nguyên tự nhủ.
"Thẩm Nguyên, tớ gọi trà sữa đến rồi, cậu đi lấy đi." Đại biểu tỷ lộ vẻ mặt đáng yêu.
Thẩm Nguyên nhếch mép.
Bà xã lại giở trò đáng yêu.
Nghĩ vậy thôi, Thẩm Nguyên vẫn đứng dậy đi lấy.
Trà sữa ở ngay cổng tiệm cơm, cũng không xa.
Khi Thẩm Nguyên vừa ra khỏi phòng, Đại biểu tỷ hỏi Lê Tri: "Tri Tri, tớ nghe nói thằng nhóc Thẩm Nguyên ngày xưa theo đuổi Đồng Sơ Nhu lớp 14 à? Có chuyện đó thật không?"
Đại biểu tỷ phụ trách lớp chọn, mấy chuyện "hạ giới" biết lơ mơ thôi.
Lê Tri gật đầu: "Chỉ là sau này phát hiện Đồng Sơ Như tiếp cận cậu ấy chỉ vì điểm tiếng Anh thôi, nên cậu ấy "tan nát cõi lòng" đấy."
Đại biểu tỷ có chút không kìm được.
Mối tình đầu thời cấp ba của Lão Nguyên cứ thế bị mình "tái chế" rồi.
"Nhưng mà, thật ra Đồng Sơ Nhu cũng rất chăm chỉ."
Lê Tri gật đầu.
Dù không đồng tình với cách của Đồng Sơ Như, nhưng Lê Tri phải thừa nhận, về thái độ học tập mà nói.
Đồng Sơ Nhu đi "tà đạo", nhưng chắc chắn chăm chỉ hơn Thẩm Nguyên.
"Chuyện này mà để Thẩm Nguyên nghe được thì không hay, hắn lại bắt đầu "kén cá chọn canh" đấy."
Thẩm Nguyên vừa đẩy cửa vào, đã nghe thấy Đại biểu tỷ đang cười.
"Mọi người cười gì đấy?" Thẩm Nguyên tò mò.
Đại biểu tỷ lắc đầu: "Không có gì."
Thẩm Nguyên liếc Đại biểu tỷ vẻ cảnh cáo: "Có phải sau lưng nói xấu tớ không?"
"Tỷ tỷ đang hồi tưởng lại thời thanh xuân tươi đẹp thôi."
"Cảm thấy mình già rồi à?"
Dương Dĩ Thủy liếc xéo một cái, Thẩm Nguyên lập tức "trượt quỳ".
"Tỷ muội ơi, sao em lại nghĩ thế? Tuổi của chị, chính là thời kỳ đỉnh cao đấy! Mấy cô nhóc hai mươi mấy làm sao có mị lực bằng chị được?”
Thẩm Nguyên vừa nói xong, liền thấy Lê Tri cũng đang nhìn mình.
"Ối dào."
Không phải chứ, hai người này...
Thẩm Nguyên nhanh trí, nói với Lê Tri: "Tỷ muội, em mới 18, không hợp tham gia chủ đề của người 20 tuổi trở lên đâu."
Nghe Thẩm Nguyên nói, khóe miệng Dương Dĩ Thùy cong lên.
Thằng nhóc này vẫn dẻo miệng thật.
Đại biểu tỷ gọi liền ba loại tôm, mỗi loại chỉ có hai cân.
"Ăn thử xem vị nào ngon, ăn được thì gọi thêm!"
Tôm tỏi, tôm lòng đỏ trứng muối, tôm hấp.
Đại biểu tỷ không thích ăn cay lắm.
Ăn ít cay, đỡ nổi mụn.
Dù là "thiên sinh lệ chất", việc bảo dưỡng sau này cũng rất quan trọng.
Tất nhiên, lý do quan trọng nhất để chọn tôm hấp là để nếm được vị tươi ngon của tôm.
Ba người cuối cùng nhất trí chọn tôm lòng đỏ trứng muối, vị mặn mà bùi bùi rất tuyệt.
Ăn xong, cả bọn lên đường về trường.
Đến trường thì vừa lúc hết giờ nghỉ trưa.
Đại biểu tỷ đỗ xe, rồi dẫn hai người về khu học xá.
Trên lầu, Quý Ninh Ninh và bạn thân Diêu Dao từ ký túc xá đi tới, liền thấy Thẩm Nguyên và Lê Tri đi cùng nhau, mỗi người một cốc trà sữa.
Hai cái đứa mọt sách này trưa không tranh thủ học, lại đi trốn uống trà sữa?!
“Hóng hớt!”
Quý Ninh Ninh và Diêu Dao liếc nhau, đều thấy ngọn lửa "hóng chuyện" bùng cháy trong mắt đối phương.
"Ê ê, hai cậu đi nhanh thế làm gì?"
Đại biểu tỷ hớn hở đi lên cầu thang, thấy Quý Ninh Ninh và Diêu Dao thì vẫy tay: "Chào buổi chiều."
Quý Ninh Ninh và Diêu Dao vội vàng chào Đại biểu tỷ: "Chào cô Dương ạ."
Ngọn lửa "hóng chuyện" vừa nhen nhóm đã bị dập tắt.
"Cô Dương là chị Thẩm Nguyên à?"
Quý Ninh Ninh gật đầu, làm bạn cùng bàn của Thẩm Nguyên, chuyện này cô đã nghe qua rồi.
"Cái video cô Dương mới đăng ấy cậu xem chưa? Bộ quần áo đẹp dã man! Mà lại còn không đắt nữa chứ."
Chủ đề của hai người nhanh chóng chuyển từ Thẩm Nguyên và Lê Tri sang Dương Dĩ Thủy.
Về đến lớp, Thẩm Nguyên đã tìm được Chu Thiếu Kiệt.
"Ê! Kiệt! Tối qua đi ăn trộm à? Ngủ gì lắm thế?"
A Kiệt ngẩng đầu từ trên bàn lên: "Hôm qua tăng ca chạy hai chuyến, mệt chết."
Thẩm Nguyên nhếch mép: "Kém thế, A Kiệt, thế này là không được rồi?"
Có lẽ bị kích động bởi từ khóa "không được", A Trạch vừa quay đầu đã nói: "Đúng đấy, cái thằng A Kiệt này kém quá! Mới hai lần đã không được."
A Kiệt đột ngột ngẩng đầu: "Nói thế người mạnh lắm à?”
"Tớ đương nhiên mạnh rồi! Tớ làm tốt lắm đấy!"
A Kiệt nhanh chóng nhào tới: "Đến đây, để tớ xem! Để tớ xem cậu được không!"
"A! Kiệt ca! Đừng mà Kiệt ca!"
Dương Trạch phát ra những âm thanh hưng phấn.
Thấy "Nam Thông" phát động, trong mắt Trác Bội Bội lóe lên vẻ thích thú.
"Chết rồi, đường huyết lên cao rồi, xong xong, phải tiêm insulin thôi."
Trác Bội Bội lấy ra một cốc Americano từ trong ngăn bàn, tu một hơi.
Ghê thật, cậu gọi cái thứ này là insulin đấy à?
"Trác Bội Bội, cậu, vẫn đang viết à?"
Trác Bội Bội gật đầu: "Vẫn đang viết, emmm, phải nói là đang sửa."
Trác Bội Bội hôm qua đã nhận được chương mới của Hà Chi Ngọc, chỉ ra một vài chỗ thiếu sót, chắc khoảng chủ nhật là Hà Chi Ngọc sửa xong.
"Một tuần một chương?"
"Một vạn chữ, dù sao đều là học sinh, thời gian phải tranh thủ thôi."
Thẩm Nguyên nhếch mép: "Cậu nhắn với tác giả, bảo cô ấy chăm chỉ học hành vào. Đừng vì tớ mà lỡ kỳ thi tốt nghiệp."
"Người ta có thể thi 650 đấy, còn cậu?”
Thẩm Nguyên á khẩu.
"Mẹ kiếp", cậu thi 650 mà còn rảnh viết truyện được à?
Thẩm Nguyên muốn chửi người quá.
Lúc này, A Kiệt và A Trạch cũng đã làm trò xong.
"Lão Nguyên, đi xả không?”
"Đi đi đi."
Ba người đi ngang qua cửa sau lớp học, tiện thể gọi thêm Trần Minh Vũ.
Bộ tứ nhà vệ sinh lại sắp xếp đội hình.
Đang xả nước, Dương Trạch bỗng nhiên hỏi Chu Thiếu Kiệt: "A Kiệt, sao cậu tè hai dòng thế?"
"Mẹ kiếp! Mày biến thái à! Có biết quy tắc nhà vệ sinh không hải”
Nghe vậy, mấy người xung quanh nhanh chóng tránh xa Dương Trạch.
Quy tắc nhà vệ sinh nam: Lúc "giải quyết" không được nhìn xuống, không được liếc ngang liếc dọc. Ai vi phạm chết đuối!