Sau buổi đọc sớm, A Kiệt Bách bơ phờ, gục mặt xuống bàn.
Một buổi đọc tiếng Anh đã vắt kiệt sức lực buổi sáng của cậu.
Giờ cậu cần nghỉ ngơi lắm rồi.
Nhưng hiển nhiên, Thẩm Nguyên không định để A Kiệt yên.
"A Kiệt, giảng cho tớ bài này với!"
Chu Thiếu Kiệt ngẩng đầu, bất mãn: TNhờ người thì phải lịch sự chứ!”
"A Kiệt, làm ơn giảng cho tớ bài này!"
Bảo không lịch sự thì Thẩm Nguyên đã nói "làm ơn" rồi đấy.
Mà bảo lịch sự thì thái độ Thẩm Nguyên vẫn vậy.
Chu Thiếu Kiệt liếc mắt, nhìn vào tờ giấy Thẩm Nguyên đưa tới.
Vừa nhìn tờ giấy, A Kiệt đã thấy có gì đó sai sai.
"Không phải hai cậu chia tay rồi à? Lễ Tri còn bắt cậu làm mấy bài này á?"
Thẩm Nguyên tỉnh bơ: "Có vấn đề gì sao?"
A Kiệt tức đến đau mắt đỏ.
"Thế cậu đi hỏi Lễ Tri ấy, trẫm mệt."
Nói rồi, Chu Thiếu Kiệt lại gục xuống.
Thẩm Nguyên vừa định nói gì đó thì bạn cùng bàn cất tiếng.
"Tớ xem được không?"
Điềm Muội Bội Bội Tiểu Ngâm Ngâm nhìn tờ giấy trên tay Thẩm Nguyên: "Toán tớ không giỏi bằng Chu Thiếu Kiệt, nhưng cũng tàm tạm. Lần này tớ được 136 điểm."
A Kiệt còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Nguyên đã sốc.
Ủa, lớp này ai cũng giỏi toán vậy hả?
Lão Chu định dựa vào kỳ thi đại học này để thăng cấp giáo sư đặc biệt à?
Thẩm Nguyên vẫn đưa bài cho Trác Bội Bội.
Rồi chống hai tay lên bàn A Kiệt, nhoài người sang phía Trác Bội Bội.
"Ơ, mấy bài này hình như tớ làm rồi thì phải?"
Thẩm Nguyên gật đầu: "Lê Tri bảo chép lại từ bài kiểm tra trước."
Trác Bội Bội chớp mắt.
Lại "gặm" được rồi.
Hai người này thanh mai trúc mã, một người học bá, một người học… đội sổ.
Tuy không đến mức quá chênh lệch, nhưng cũng có một khoảng cách.
Thậm chí có thể hơn kém nhau cả trăm điểm ấy chứ!
Trăm điểm, nếu là thi đại học thì khác nhau một trời một vực.
Cho nên hôm nay, thấy Thẩm Nguyên chăm chỉ học toán, Trác Bội Bội đã nghĩ lệch lạc.
Cậu ấy đang cố gắng để đuổi kịp Lễ Tri!
Nhưng giờ biết Thẩm Nguyên làm bài tập Lễ Tri cho, Trác Bội Bội thấy dễ chịu hẳn.
Thấy vẻ mặt vui sướng của Trác Bội Bội, Thẩm Nguyên ngơ ngác: "Sao thế?”
"Gặm được thôi."
A Kiệt giơ tay, giọng ngọng nghịu: "Để tớ giới thiệu, hội trưởng hội 'Gặm Học' của lớp chọn, Trác Bội Bội."
"Tác phẩm nổi tiếng của hội trưởng là 'Tình yêu thời phấn trắng bảng đen', nhân vật chính là Hồng Lam và viên phấn."
Thẩm Nguyên ngớ người.
"Thế cái bút xóa thì sao?"
"Là kết cục," Trác Bội Bội đẩy kính, thành khẩn nói: "Vào ngày sinh nhật, khi xóa bảng, mọi dấu vết lãng mạn sẽ trở về hư vô."
Mấy người "gặm" cái cp gì vậy!
Ủa, lớp chọn còn có tổ chức tà đạo thế này á?
Ai cũng biết, đám "gặm học" này "gặm" đủ thứ!
Hiện tượng "gặm học” ở khắp mọi nơi thực ra là sự cô đơn của người hiện đại, và sự phản ánh về mối quan hệ lý tưởng.
Nói trắng ra, họ không quan tâm đến suy nghĩ của hai người bị "gặm".
Còn đối với học sinh cấp ba, "gặm học" trừu tượng nói chung là một kiểu tự mua vui trong cuộc sống buồn tẻ của năm cuối cấp.
Họ không chỉ "gặm" bạn học, mà còn "gặm" cả những thứ kỳ quái.
Nói nôm na là tìm niềm vui.
Điển hình nhất là cuồng tưởng về nhân cách hóa các môn học.
Ngược luyến vật lý: Định luật bàn tay trái và phải vĩnh viễn không thể đan mười ngón tay vào nhau, giống như lịch của chủ nhiệm lớp và giáo viên thể dục.
Khi "Năm năm thi đại học, ba năm mô phỏng" cố gắng định dạng tâm hồn thành cỗ máy thi cử, các thiếu niên thiếu nữ dùng "gặm học" trừu tượng để cài đặt bản vá cho thế giới.
Trong điểm mù giám sát của chủ nhiệm, ngay cả bụi phấn cũng diễn dịch "Tình yêu thời dịch tả".
Các học sinh bồi dưỡng ra một cộng sinh thể hoang đường giữa biển đề và hormone, có thể gọi là "Trăm năm cô đơn" phiên bản thanh xuân.
Nhưng cậu và Lễ Tri thì là gì?
Thanh mai trúc mã đơn thuần?
Hay là sự kết hợp giữa địa ngục thi cử và chủ nghĩa lãng mạn?
Quán quân và đội sổ lượng tử vướng víu – cậu làm đề của tớ trên giấy nháp.
Thẩm Nguyên nghĩ về đủ thứ giữa mình và Lễ Tri, hình như đúng là dễ "gặm" thật.
Ví dụ như trò gắp thú, đúng là "gặm" được.
Dù sao việc nhét con thú gắp được vào phòng cô gái, chẳng phải là một kiểu chiếm hữu sao?
Sau này dù mình không đến được với Lễ Tri.
Đến khi Lễ Tri về nhà, vào phòng nhìn thấy bao nhiêu thú nhồi bông, tự nhiên sẽ nghĩ đến mình.
Nhất là khi nhìn thấy con mèo bông kia, bên tai cô ấy sẽ tự động vang lên câu – Ta là Kỵ Dương, vua gắp thú!
Chăng phải là một kiểu xâm lấn tâm lý sao?
"Gặm" đi, "gặm" đi.
Cũng hay.
Thẩm Nguyên coi bạn học là vật dẫn cho hành vi trừu tượng của mình, cũng không để ý việc bản thân trở thành vật dẫn cho hành vi trừu tượng của bạn học.
Hơn nữa, chuyện này cũng không xúc phạm gì đến cậu và Lễ Tri.
Cũng không phải tạo scandal.
Sau khi có được quy trình giải toán từ trùm "gặm học", Thẩm Nguyên hài lòng tưởng tượng đến cảnh mình long vương trở lại trong bài kiểm tra tới.
Rồi hiện thực giáng cho cậu một đòn đau điếng.
Tiết Vật lý đầu tiên, Chu Thiếu Kiệt cầm bài kiểm tra điểm tuyệt đối lượn lờ trước mặt Thẩm Nguyên.
"Ai nha nha, sao lại được điểm tuyệt đối nữa rồi? Bài lý lần này rõ ràng khó mà."
Thẩm Nguyên muốn dùng bạo lực bịt miệng thối của A Kiệt lại.
Nhưng chưa kịp nói gì, Trác Bội Bội đã lên tiếng.
"Đây chính là ràng buộc giữa sinh viên khoa học tự nhiên và vật lý sao?"
A Kiệt lập tức cosplay Vương Hữu Thắng cười.
Nhưng A Kiệt nhanh chóng không cười nổi nữa.
"Chu Thiếu Kiệt, thành tích của cậu thật ra rất tốt, chi cần cải thiện tiếng Anh là được, nhưng sao cậu lại không hứng thú với việc cải thiện tiếng Anh vậy?”
"Có phải vì trái tim cậu trung thành với khoa học tự nhiên không?"
Kính của "Gặm Bội Bội" phản chiếu ánh sáng đẹp mắt, cố gắng vạch trần tình yêu thầm kín trong lòng A Kiệt.
"Hay là vì cậu khao khát tiếng Anh nhưng không được nên cậu dồn hết tâm trí vào khoa học tự nhiên. Ngược luyến à! Đúng là ngược luyến!"
Dân chuyên ra tay có khác.
Thẩm Nguyên cũng choáng váng.
Cái này cũng "gặm" được á?
Không hổ là người có thể trở thành hội trưởng hội "Gặm Học" của lớp chọn!
Nhưng A Kiệt hiển nhiên không phải đối tượng dễ bị "gặm học" đánh bại.
Cậu kéo đồng phục, dưới phù hiệu trường, dòng chữ "Trường trung học Kỵ Dương" đã bị bôi đi, thay vào đó là "Hội cấm yêu sớm"!
Chủ nghĩa ma cải đồng phục?
Phục hưng văn hóa gì vậy!
Thẩm Nguyên nhìn đồng phục của mình, lại đơn điệu đến đáng sợ.
Má, sao mình muốn gia nhập cái tổ chức này thế!
Chỉ là làm vậy, e là sẽ bị mẹ lôi ra xử tội công khai một trận, rồi vui vẻ xách "quần áo tự giặt" về.
Thôi vậy.
Khi nhìn thấy "Hội cấm yêu sớm", "Gặm Bội Bội" nhướng mày: "Chó săn của thầy chủ nhiệm!"
"Hừ! Chủ nghĩa 'gặm học' không nên xuất hiện ở cấp ba!"
A Kiệt âm lãnh nói: "Ngày mai sẽ bẻ hết phấn của lớp chọn!"
"Vậy tối nay, 'Chu Thiếu Kiệt và ABC' sẽ được đăng nhiều kỳ trên tường tỏ tình của trường!"
Thấy tình thế sắp mất kiểm soát, Thẩm Nguyên đúng lúc tế ra thần khí.
"Cục tẩy 'xóa ký ức'!"