Cứ theo phương pháp học thuộc lòng này mà làm.
Chu Thiếu Kiệt cảm thấy đầu óc mình thông suốt hẳn ra.
Không phải học thuộc lòng từ vựng một cách máy móc, mà là trước khi học thuộc từ, phải đánh bại Thẩm Nguyên đã!
Nhưng so với Thẩm Nguyên, thể lực của Chu Thiếu Kiệt lại quá yếu.
Đấu khẩu?
Dù là ngoài miệng hay đấm đá, Chu Thiếu Kiệt đều không bì kịp.
Thứ duy nhất Chu Thiếu Kiệt hơn được Thẩm Nguyên có lẽ là khả năng trừu tượng và số lần bị Aruba "sờ gáy".
Ngược lại, Thẩm Nguyên không bao giờ nghĩ ra được cái trò "không điểm mở" này.
Quá vô lý.
"Tự học buổi tối không thể học thuộc lòng, có cách nào khác không?"
“Có chứ, anh bạn.”
Trong ánh mắt tràn đầy hy vọng của A Kiệt, Thẩm Nguyên gật đầu.
"Trí nhớ tốt không bằng cùn ngòi bút, cứ chép phạt đi! Chờ cậu chép xong ba quyển từ điển dày cộp, cậu sẽ nhớ được thôi."
Thẩm Nguyên ra hiệu độ dày.
Đó là ba quyển từ điển dày khoảng hai centimet mỗi quyển.
A Kiệt nuốt nước bọt, cái này có hơi quá rồi thì phải.
"Không phải chứ, huynh đài. Cái này..."
"Sợ rồi à?" Thẩm Nguyên cười ha ha: "Thủ đoạn của chị tao còn chưa dùng hết đâu, cậu đã sợ rồi?"
Những điều Thẩm Nguyên nói đều là kinh nghiệm bản thân cậu.
Thẩm Nguyên giỏi tiếng Anh là nhờ sự dạy dỗ ân cần của chị gái.
A Kiệt than trời.
"Vậy ra Thủy tỷ đối với chúng ta ôn nhu là vì chúng ta chỉ là học sinh của cô ấy thôi đúng không?"
Còn đối với em trai thì nhồi nhét đến chết phải không.
Thẩm Nguyên thở dài: "Nói nhiều chỉ thêm nước mắt thôi! Lao Kiệt, muốn thử không?"
A Kiệt vội xua tay: "Thôi, tôi xin."
Vừa dứt lời, Thẩm Nguyên liền đè A Kiệt vào tường, mặt sát lại gần, lộ ra nụ cười vừa ác vừa đểu như Ngô Nghị đầu trọc trong "Yếu Sát”.
"Thử chút đi, đằng nào cậu cũng hỏi rồi. Vậy thì chép một lượt trước đi."
A Kiệt run rẩy.
Trong buổi tự học tối hôm đó, A Kiệt vừa khóc ròng vừa cắm cúi chép từ vựng.
Còn Thẩm Nguyên thì ngồi trên ghế xem bài tập vật lý.
Lý Tống đang "cuốn", điểm vật lý chiếm tỷ lệ cao hơn, mà vật lý của Thẩm Nguyên lại không phải thế mạnh, nên cậu phải kéo điểm. Vật lý rất quan trọng với Thẩm Nguyên.
Đương nhiên, hóa học cũng không thể bỏ.
Chỉ là thời gian còn lại hiện tại chỉ đủ cho Thẩm Nguyên xem vật lý.
Hóa học thì để đợt ôn tập sau vậy.
Buổi tự học tối trôi qua nhanh chóng trong nhịp điệu ôn tập gấp gáp. Khi tiếng chuông vang lên, lớp trưởng Từ Tử Quỳnh đứng trên bục giảng nói.
"Chờ một chút, chờ một chút đãi”
Đám đông đang định hò reo vội im bặt, mắt đổ dồn về phía lớp trưởng.
"Ngày mai là Ngày Nhà giáo, có nên chuẩn bị gì không nhỉ?"
"Tháng thi đã hao tổn bao nhiêu tế bào não rồi, lớp trưởng còn nghĩ đến mấy cái lễ lạt vặt vãnh này làm gì?"
"Tặng hoa đi, đơn giản nhất, khỏi phải nghĩ."
“Tặng thành tích đi, cậu mà tặng cái đó cho Lão Chư thì ổng chắc chắn sẽ bảo cái bình hoa này thà để cậu thi tốt còn hơn."
"Cũng đúng, vậy thôi khỏi tặng."
Từ Tử Quỳnh nghe cả lớp bàn tán xôn xao, gõ nhịp.
"OK, chốt lại là thi tốt nhé, mai kiểm tra cho tử tế vào! Điểm trung bình lớp phải tăng lên đấy!"
Khóe miệng Thẩm Nguyên giật giật, cậu quay sang nhìn Chu Thiếu Kiệt: "Cái không khí này trong lớp là do cậu gây ra đấy à?"
A Kiệt kêu lên đầy cảnh giác: "Ê! Ngậm máu phun người, đây gọi là tôn trọng ý kiến tập thể, mà ý kiến tập thể hiện tại là tặng điểm."
Thẩm Nguyên không biết nói gì hơn.
"Này, cậu không định tặng gì cho Thủy tỷ à? Dù gì cũng là chị cậu mà."
Thẩm Nguyên nhún vai: "Vẫn vậy thôi, một bữa cơm."
Mỗi dịp Ngày Nhà giáo, chị gái không bao giờ đòi quà cáp gì từ Thẩm Nguyên, chỉ cần một bữa ăn là vui rồi.
Thẩm Nguyên từng hỏi về chuyện này.
Câu trả lời của Dương Dĩ Thủy khiến cậu nhớ mãi.
"Tặng quà cái rắm, thà cho tao nghỉ còn hơn."
"Ngày thường gặp sư phụ thì chỉ hận không thể mình bị mù, đến Ngày Nhà giáo thì cầm bó hoa đến nói 'lão sư tốt, ngài vất vả' rồi bắt tao phải tỏ ra cảm động, làm cái quái gì?"
"Chẳng qua là công cụ tuyên truyền của lãnh đạo trường thôi."
Có thể thấy Dương Dĩ Thủy oán niệm Ngày Nhà giáo nặng đến mức nào.
Hồi mới vào nghề, Dương Dĩ Thủy thường xuyên là gương mặt đại diện trên các tài liệu tuyên truyền nhân Ngày Nhà giáo vì ngoại hình nổi bật.
Ban đầu còn thấy mới mẻ, nhưng sau một thời gian thì chỉ còn lại oán niệm.
Ngoài công việc ra thì vẫn là bóc lột........
Sáng hôm sau, Dương Dĩ Thủy vẫn như thường lệ đến lớp tuần tra trong giờ tự học sớm.
Đi ngang qua chỗ Thẩm Nguyên, Dương Dĩ Thủy bị cậu chặn lại.
Dương Dĩ Thủy cúi xuống nhìn bài kiểm tra vật lý trên bàn Thẩm Nguyên, nói nhanh: "Vật lý của chị dốt lắm."
"Không nhờ chị dạy vật lý, nghĩ xem tối nay ăn gì, em mời."
Chị gái cúi xuống ghé sát vào Thẩm Nguyên, nhỏ giọng hỏi: "Có dẫn theo 'tiểu thanh mai' không?"
"Hay là không muốn ăn nữa?"
Thấy vẻ mặt cảnh cáo của Thẩm Nguyên, chị gái bĩu môi.
"Tao không tin là mày không dẫn theo."
"Xí!"
Thẩm Nguyên định phản bác, nhưng chị gái đã chạy mất.
"Có dẫn theo 'tiểu thanh mai' không?"
A Kiệt lại giờ thói trêu chọc.
Thẩm Nguyên bèn áp dụng phương pháp học thuộc lòng "truyền thừa" từ chị gái.
Sau khi chữa khỏi "bệnh" cho A Kiệt, Thẩm Nguyên định tiếp tục xem vật lý.
Ánh mắt liếc đến bài tập vật lý, Thẩm Nguyên vô thức quay sang nhìn Lệ Chi ở dãy bàn bên.
Hôm nay, mỹ thiếu nữ đã hoàn toàn không còn bị ảnh hưởng bởi "ngày đèn đỏ", trên mặt tràn đầy vẻ đẹp khỏe khoắn, khuôn mặt ửng hồng nhìn nghiêng thật sự quá đỗi xinh đẹp.
Lệ Chi nhận ra có người nhìn mình, quay sang nhìn Thấm Nguyên.
Chết.
Nhìn chính diện còn xinh hơn.
Thẩm Nguyên quyết định.
Tỏ tình thôi, nếu mỹ thiếu nữ đồng ý.
Theo những gì Thẩm Nguyên biết, nếu là cậu mời ăn, Lệ Chi thường sẽ không từ chối.
Lệ Chi nhìn vẻ mặt si ngốc của Thẩm Nguyên, tỏ vẻ chán ghét.
Giờ tiếng Anh buổi sáng trôi qua rất nhanh.
Hai tiếng đồng hồ tiếng Anh, Thẩm Nguyên quả thực chỉ ngồi đúng một tiếng.
Với trình độ tiếng Anh của Thẩm Nguyên, nếu có chuyện mất điểm lớn xảy ra thì xác suất tô sai đáp án còn cao hơn là làm sai.
"Ngọa tào! Lão Nguyên! Cách của mày hiệu quả thật đấy!"
Vừa về đến lớp, Thẩm Nguyên đã nghe thấy giọng phấn khích của A Kiệt từ ngoài cửa vọng vào.
"Tao cảm giác lần này tiếng Anh của tao 'bung nóc' luôn!"
"Cậu đang ảo tưởng sức mạnh đấy."
A Kiệt nghe xong liền nhíu mày: "Ê, đúng đáp án hết đấy nhé!"
Chuyện Thẩm Nguyên và Lệ Chi cùng A Kiệt đối đáp án đã biến thành A Kiệt quanh quẩn bên Thẩm Nguyên để đối đáp án.
Tuy A Kiệt càng đối càng hăng, nhưng vừa vào Thẩm Nguyên đã cảnh tỉnh cậu ngay.
"Không phải chứ không phải chứ? Câu đầu tiên đã sai rồi à?"
"Oh! Bro!"
"Tao có lý do nghi ngờ là cậu căn bản không hiểu phần đọc hiểu."
“Mày hiểu quyển nào?”
Sự tự tin ban đầu của A Kiệt đã biến mất hoàn toàn.
"Đừng nói nữa đừng nói nữa! Anh em, xin đừng nói nữa!"
Thấy A Kiệt khó chịu, Thẩm Nguyên vỗ vai an ủi.
"Nhưng nói chung thì vẫn có tiến bộ."
A Kiệt ngẩng đầu nhìn Thẩm Nguyên, trên mặt lộ rõ vẻ hy vọng.
Một giây sau, giọng Thẩm Nguyên vang lên bên tai.
"Chỉ cần cậu tiếp tục kiên trì kế hoạch 'cùn ngòi bút' thì nhất định sẽ thành công! Tao chép ba quyển, cậu giữ vững năm quyển nhé!"
Vẻ hy vọng trên mặt A Kiệt biến mất.