Thẩm Nguyên cuối cùng vẫn là ăn bánh trứng.
Dựa vào cái gì mà không ăn chứ?
Đến cả việc hôn gián tiếp Lê Tri còn chẳng thèm để ý, hắn việc gì phải bận tâm?
Hơn nữa, cái bánh trứng này là tiền của hắn đó!
Hắn không ăn thì còn ai ăn?
Ngay lúc Thẩm Nguyên đang gặm bánh trứng, một bóng hình không ngờ tới xuất hiện trước mặt hắn.
Chu Thiếu Kiệt!
Vừa nhìn thấy Chu Thiếu Kiệt, Thẩm Nguyên theo bản năng liếc đồng hồ: “Ngọa tào? Vào học rồi á?”
“Nhanh vậy sao? Người còn chưa đến đủ mà?”
Ngay cả Lê Tri cũng tưởng giờ học sắp bắt đầu.
Giống như danh tiếng của Đoàn Chính Thuần trong giang hồ, danh tiếng của Chu Thiếu Kiệt ở lớp 15 cũng vững như bàn thạch.
Thường thì Chu Thiếu Kiệt mà xuất hiện ở lớp 15 vào buổi sáng, nghĩa là sắp đến giờ học.
Nhưng giờ mới mấy giờ, còn chưa đến sáu giờ mười!
“Ngọa tào, A Kiệt, cậu bị làm sao vậy?”
Thẩm Nguyên không thể tin nổi nhìn Chu Thiếu Kiệt đang tiến về chỗ ngồi.
Chu Thiếu Kiệt cười ha ha một tiếng: “Lão Nguyên, tao bây giờ không còn là tao của ngày xưa nữa rồi! Tao quyết tâm thay đổi! Mà đã muốn thay đổi thì phải thay đổi từ mọi mặt!”
Chu Thiếu Kiệt vỗ vai Thẩm Nguyên, ánh mắt rơi vào chiếc bánh trứng trong tay Thẩm Nguyên, bỗng dưng thay đổi thái độ.
A Kiệt cười nịnh: “Nghĩa phụ, con chưa ăn sáng.”
“Không cho.”
A Kiệt lập tức đổi mặt, túm lấy ống tay áo Thẩm Nguyên, mặt mày dữ tợn: “Ngươi nhẫn tâm trơ mắt nhìn ta chết đói sao? Ngươi…”
Thẩm Nguyên giơ tay ngăn A Kiệt tiếp tục diễn.
“Không phải tao không muốn cho mày, mà thật sự không thể cho. Đây là Lê Thiếu ban thưởng cho con cún trung thành nhất của cậu ta!”
Khóe miệng A Kiệt giật giật: “Hai người thanh mai trúc mã giờ chơi trò biến thái vậy sao?”
“Lại đây, chép từ mới đi!”
Thẩm Nguyên nhường chỗ, để A Kiệt vào ngồi.
A Kiệt nhìn chỗ ngồi của mình, bỗng cúi xuống vuốt ve nhẹ nhàng.
“Mày có sở thích luyến đồ vật à?”
A Kiệt liếc Thẩm Nguyên: “Tao đang trấn an nó, để lát nữa mông tao vừa chạm vào thì nó không rung chuông.”
Thẩm Nguyên chỉ tay lên trời: “Mày còn nói không nối dây chuông điện của trường vào ghế?”
“Tao điều khiển bằng ý niệm!”
Thẩm Nguyên đặt bánh trứng lên bàn, chắp tay trước ngực: “Nghĩa phụ, dạy con”
“Không được, trừ khi là con ruột của tao, còn không thì tuyệt đối không truyền.”
“Vậy mày tìm mẹ sinh tao ra đi, cái này tao thật sự muốn học.”
“Vậy mày cho tao ăn một miếng bánh trứng.”
Thẩm Nguyên lập tức giấu bánh trứng ra sau lưng: “Vậy thôi.”
Nghe vậy, A Kiệt lập tức tỏ vẻ ghét bỏ.
“Học từ mới đi! Mày chỉ muốn quấy rầy tao tiến bộ thôi!”
Thẩm Nguyên chớp chớp mắt, quyết định không so đo với thằng ngốc.
Cũng giống như phản ứng của Thẩm Nguyên, khi những bạn học khác đến lớp và thấy A Kiệt ngồi ở đó, họ theo bản năng nhìn đồng hồ.
Thậm chí có người còn lộ vẻ hoảng hốt.
“Mình xuyên không à?“
“Mình bị điếc à? Chuông vào học reo rồi sao?”
Dương Trạch ngồi xuống chỗ, không thể tin nổi nhìn A Kiệt: “Kiệt, hôm nay đến sớm vậy, cậu bị làm sao vậy?”
“Cút mau! Đừng ai quấy rầy tao học! Lão tử bây giờ muốn cố gắng!”
Nghe Chu Thiếu Kiệt nói vậy, Dương Trạch và những người khác im lặng.
Dù sao thì quấy rầy người khác học tập cũng không tốt.
Đến lúc đó A Kiệt thi kém lại đổ tại mình.
Thẩm Nguyên vừa gặm bánh trứng, vừa làm toán.
Trước giờ tự học, cậu đã ăn xong chiếc bánh trứng.
“Mình ăn nhiều vậy sao?”
Thẩm Nguyên nghi ngờ gãi đầu.
Bắt đầu ôn tập, mọi người trong lớp nhanh chóng cảm nhận được sự khác biệt.
Những thứ được giảng trên lớp đều đã học qua, nhưng kiến thức cô đọng hơn hẳn so với trước đây.
Chỉ còn bốn tháng để ôn tập, phải bao quát toàn bộ kiến thức của hai năm, tiến độ nhanh đến chóng mặt.
Nhưng đây cũng là cơ hội tốt nhất để những học sinh còn hổng kiến thức có thể bù đắp.
Ví dụ như Thẩm Nguyên.
Hai năm trời tự học toán, giờ cậu nghe giảng rất thích thú.
Tuy kiến thức lớp 10 không quá khó, nhưng kiểu gì cũng sẽ có phần Thẩm Nguyên yếu.
Ngoài toán ra, còn có lý.
So với việc học thuộc lòng, Thẩm Nguyên vẫn thích các môn khoa học tự nhiên hơn.
Vả lại điểm các môn khác của Thẩm Nguyên cũng không tệ đến mức đó.
Lý do Thẩm Nguyên không chọn ban xã hội, ngoài việc không có hứng thú ra, còn vì thành tích.
Một người dốt toán đến mức phải học ban tự nhiên, đủ hiểu Thẩm Nguyên kém môn địa, sử, chính đến mức nào.
Học tiếng Anh đã đủ khổ, Thẩm Nguyên thật sự không muốn tiếp tục dùng phương pháp học thuộc lòng để nhồi nhét kiến thức vào đầu.
Quá khổ sở.
Học khoa học tự nhiên vẫn hơn.
Không làm được thì chịu.
Mấy môn xã hội không làm được còn phải chém gió, thật sự quá đau khổ.
Khi tập thể dục, Thẩm Nguyên thường thấy học sinh ban xã hội cầm sách nhỏ lẩm bẩm học thuộc lòng, chỉ để tranh thủ thời gian học thuộc một đoạn văn.
Nghĩ thôi đã thấy kinh hãi.
Ngoài việc tăng khối lượng kiến thức, ôn tập còn có một thay đổi rõ rệt, đó là tăng số lượng bài tập.
Theo lời Lão Chu, nhiều bạn khi thi thường không đủ thời gian làm bài.
Vậy phải giải quyết thế nào?
Ngoài việc nắm vững kiến thức, còn phải luyện đề.
Vừa nhìn đề là phải nghĩ ra cách giải ngay.
Như vậy, tốc độ làm bài sẽ tăng lên đáng kể.
Nhưng vấn đề là, ba tiết buổi sáng trôi qua, ba môn học phát ba bài kiểm tra xuống, đúng là ác mộng.
Dù không cần làm hết, nhưng cũng quá đáng rồi!
Trước khi tan tiết tư, Thẩm Nguyên đưa giấy cho Lê Tri ngay trước mặt Đại biểu tỷ.
Ánh mắt Dương Dĩ Thủy hơi nheo lại, nhưng nhanh chóng tập trung vào sách.
Lê Tri nhìn tờ giấy trên bàn, trên đó viết:
“Trưa đi ăn kem chung nha?”
Thẩm Nguyên còn vẽ một cây kem lên giấy, nhưng nếu không có chữ “V” phía dưới, Lê Tri chắc sẽ nghĩ đó là một đống phân.
Nhìn đống kem kia, Lê Tri bỗng không muốn đi.
Lê Tri quay sang nhìn Thẩm Nguyên, định lắc đầu từ chối, thì thấy Thẩm Nguyên chắp tay trước ngực, vẻ mặt đáng thương.
Thôi vậy, coi như đắt theo một lũ chó săn.
Lê Thiếu nhắm mắt gật đầu, vẻ mặt miễn cưỡng.
Tan học, Thẩm Nguyên hấp tấp đi theo sau Lê Tri đến nhà ăn.
“Có thể đừng nhún nhảy không? Cứ như thằng ngốc ấy!”
“À.”
Thẩm Nguyên ngoan ngoãn đi trên đường.
Hà Chi Ngọc không nhịn được cười.
Cảnh tượng này giống hệt những gì cô viết trong truyện!
Nhưng Hà Chi Ngọc chưa kịp cười xong thì bị Trác Bội Bội kéo áo.
Hà Chi Ngọc ngạc nhiên nhìn Trác Bội Bội, rồi nhận được ánh mắt cảnh cáo của cô.
“Để tụi nó phát hiện ra bọn mình theo dõi, là không có nước ép trái cây uống đâu!”
Hà Chi Ngọc hiểu ý của Trác Bội Bội, lập tức thu lại nụ cười.