Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Lượt đọc: 9197 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
chương 2: : không nổi tiếng rau, cho ngươi một điểm điện pháo

Tiếng chuông báo hết giờ vang lên.

“Tan học.” Lão Chu vừa dứt lời, cả lớp đã nhốn nháo cả lên.

“Đi lấy nước, đi lấy nước!”

“Ai đi lấy nước cùng không?”

“Đi thôi, đi thôi!”

Giữa tiếng ồn ào, Thẩm Nguyên trở về chỗ ngồi.

Chỗ ngồi của Thẩm Nguyên ở giữa lớp, còn Lê Tri thì ngồi ở vị trí đẹp nhất.

Vừa tan học, cô nàng đã bắt đầu nghịch điện thoại.

Trường điểm là vậy, thành tích là quan trọng nhất.

Chỉ cần học giỏi, ngay cả khi mang điện thoại lên bục giảng cắm sạc trước mặt giáo viên cũng chẳng ai nói gì.

Lê Tri đang dán mắt vào màn hình lướt mấy trang quảng cáo nhảm nhí thì bỗng cảm thấy có cái gì đó lảng vảng bên cạnh.

Ngẩng đầu lên, cô lạnh lùng nhìn Thẩm Nguyên đang cười đểu: “Lê Tri, dạo này tớ học được chút tài xem tướng, cậu có muốn thử không?”

Lê Tri khẽ nhếch mép, lộ ra một nụ cười chế giễu: “Vừa hay tớ cũng học được vài chiêu bói toán, cậu tính là cái đinh gì?”

Cô nàng này đanh đá thật.

Thẩm Nguyên đưa tay xoa đầu cô bạn, nghiêm giọng: “Tớ thấy tướng cậu, 35 tuổi còn ế chỏng gọng.”

Lê Tri hừ lạnh, hất tay Thẩm Nguyên ra: “Tớ tính cậu sống lâu, 35 tuổi xuống mồ.”

Nghe vậy, Thẩm Nguyên không những không giận mà còn tỏ vẻ cảm động: “Ý cậu là, cậu thủ tiết cho tớ à?”

Lê Tri liếc xéo, bực mình nói: “Vậy cậu chết trước đi, để tớ xem tớ có làm được không.”

Thẩm Nguyên chịu thua.

Cãi không lại, cãi không lại được.

“Thôi được rồi, thật ra tớ muốn hỏi, có gì ăn không? Tớ đói!”

“Có muốn ăn bàn tay ngọc ngà của mỹ nữ đây không?” Lê Tri nhếch mép, cười như không cười giơ bàn tay lên.

Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn, ngón tay thon dài xanh xao, chắc đánh vào mặt đau lắm nhỉ.

Thẩm Nguyên nhìn bàn tay xinh xắn ấy, không khỏi nuốt nước miếng.

Lê Tri vẻ mặt ghét bỏ rụt tay lại, sau đó thò tay vào hộc bàn, ném cho Thẩm Nguyên một gói mì tôm hảo hảo.

Thẩm Nguyên mừng rỡ như vớ được vàng, hai tay nâng gói mì tôm cúi đầu cảm tạ Lê Tri, rồi xé ngay ra ăn ngấu nghiến.

“Yêu cậu quá bảo bối, mời cậu ăn đồ của tớ này.”

Nói xong, Thẩm Nguyên lấy từ trong hộc bàn ra một gói bánh bao nhỏ Vượng Tử.

“Vừa hay bồi bổ.”

Khách quan mà nói, Lê Tri cũng đâu có nhỏ nhắn gì.

Nhưng Thẩm Nguyên quen mồm rồi.

Lê Tri cũng chẳng khách khí, có ăn thì tội gì không lấy?

Chẳng lẽ còn sợ Thẩm Nguyên bỏ thuốc vào bánh bao chắc?

Đang lúc Lê Tri ăn bánh bao, Thẩm Nguyên định giở trò trêu chọc thì bỗng nhiên trong đầu "keng" một tiếng.

【 Nhiệm Vụ Hoàn Thành! 】

[ Mời người bạn lâu ngày không gặp Lê Tri ăn một bữa. Phần thưởng: 1000 tệ. (Đã hoàn thành) ]

Ồ, vậy là xong rồi à?

Bánh bao nhỏ cũng tính là một bữa ăn sao?

Thẩm Nguyên mặc kệ, lấy điện thoại ra kiểm tra tài khoản ngay.

Quả nhiên, có thêm 1000 tệ.

Đang lúc Thẩm Nguyên suy nghĩ thì hệ thống lại tiếp tục tưng ra nhiệm vụ mới.

【 Cùng người bạn thanh mai trúc mã Lê Tri gặp lại, các bạn không còn những lời lẽ cay cú như xưa, sau khi hỏi thăm tình hình của nhau, bạn trả tiền cho bữa ăn này. 】

【 Nhìn chung, đây có thể coi là một buổi gặp mặt khá thành công. Nhưng bạn chợt nhận ra, hai người vẫn chưa có phương thức liên lạc. 】

【 Trao đổi phương thức liên lạc với Lê Tri, phần thưởng: 500 tệ. 】

Nhiệm vụ mới!

Thẩm Nguyên nhìn nhiệm vụ trước mắt, nhíu mày.

Phương thức liên lạc à, hình như cậu ta thật sự không có thông tin liên lạc của Lê Tri. Từ khi cậu ta "phóng sinh tích đức" cho Lê Tri xong, Lê Tri đã xóa hết QQ và Wechat của cậu ta rồi.

Tuyệt giao!

Từ khi bị xóa hồi lớp 11 đến giờ vẫn chưa kết bạn lại lần nào.

Nghĩ đến đây, Thẩm Nguyên đưa mã QR Wechat của mình đến trước mặt Lê Tri.

Lê Tri nhìn điện thoại của Thẩm Nguyên, khó hiểu: “Cậu làm gì đấy?”

Thẩm Nguyên tươi cười: “Kết bạn thôi, mỹ nữ.”

“Cậu không có Wechat của tớ à?” Lê Tri có chút nghi hoặc.

“Cậu chẳng phải đã xóa tớ rồi còn gì!”

Thấy Thẩm Nguyên nói như chuyện đương nhiên, Lê Tri mở Wechat, bán tín bán nghi quét mã QR của Thẩm Nguyên.

đi “Tin gl”

Nhìn thấy biệt danh của Thẩm Nguyên, khóe miệng Lê Tri giật giật.

Không nổi tiếng rau ( bản đại học hết thời ).

Quả thực là chưa kết bạn.

“Tớ thấy thêm cậu sẽ làm ô nhiễm danh sách bạn bè của tớ.” Lê Tri chần chừ không ấn nút kết bạn.

Thẩm Nguyên nghe xong, lập tức vưi vẻ: “Tớ là nguồn ô nhiễm à?”

“Đúng vậy.”

“Nhanh lên đi, trưa nay tớ mời cậu ăn gà rán.”

Vừa nghe đến gà rán, mắt Lê Tri sáng lên: “Gà giòn cay có thêm sốt cam mai, còn cả Cocacola nữa.”

“Bao hết, tặng cậu thêm một cái lạp xưởng.”

Lê Tri lập tức ấn nút kết bạn.

Sau đó, Thẩm Nguyên nhận được lời mời kết bạn của Lê Tri, nhìn biệt danh của Lê Tri, Thẩm Nguyên cũng thấy buồn cười.

Tặng cậu một điểm pháo điện.

Mỹ nữ pháo điện, cũng muốn thử xem sao.

Sau khi Thẩm Nguyên chấp nhận lời mời kết bạn, giọng nói của hệ thống lại vang lên trong đầu.

[ Nhiệm Vụ Hoàn Thành! ]

【 Trao đổi phương thức liên lạc với Lê Tri, phần thưởng: 500 tệ. (Đã hoàn thành)】

Thẩm Nguyên liếc nhìn điện thoại, quả nhiên, lại có thêm 500 tệ.

Tuyệt vời.

Chỉ tốn chút công sức mà đã kiếm được 1500 tệ.

Mẹ không cần lo lắng về tiền tiêu vặt của con nữa rồi.

Thẩm Nguyên vui vẻ cất điện thoại, nhìn Lê Tri bên cạnh đang nhíu mày.

Chẳng lẽ thêm bạn Wechat thôi mà, có cần phải khó chịu vậy không?

Cậu ta sẽ không làm gì kỳ quái với Wechat của mình đấy chứ?

Người khác thì không thể biến thái như vậy, nhưng Thẩm Nguyên thì khó nói lắm.

Trong khoảnh khắc, Lê Tri lại có ý định xóa bạn bè với cái tên này.

Đúng lúc đó, Thẩm Nguyên bỗng nhiên ghé sát lại gần Lê Tri, nghiêng đầu hỏi: “Vừa nãy có phải cậu định xóa tớ không?”

Lê Tri lập tức phủ nhận: “Không có!”

"Không có là tốt nhất."

Thẩm Nguyên nhỏ giọng nói nhanh: “Tớ sẽ luôn lén lút theo dõi cậu, vĩnh viễn vĩnh viễn, mãi mãi không có ánh mặt trời theo dõi cậu.”

“Đề biến thái.”

Thẩm Nguyên còn định nói gì đó thì hệ thống lại nhảy ra làm trò, à không, đưa tiền.

【 Cuối cùng cũng liên lạc lại được với người bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ, nghĩ đến việc hai bạn đã không liên lạc từ sau khi thi đại học, hãy thử trò chuyện với cô ấy nhiều hơn, hiểu nhau hơn nhé. 】

【 Gửi cho Lê Tri hai mươi tin nhắn, phần thưởng: 500 tệ. 】

Nhìn nhiệm vụ của hệ thống, Thẩm Nguyên nhanh chóng lấy điện thoại ra, sau đó liên tục gửi cho Lê Tri 20 cái sticker Wechat.

Tớ sẽ luôn lén lút theo dõi cậu, vĩnh viễn vĩnh viễn, mãi mãi không có ánh mặt trời theo dõi cậu.jpg.

Nhìn những sticker con mèo ú liên tiếp trên điện thoại, Lê Tri có chút hối hận vì đã thêm bạn với Thẩm Nguyên.

【 Nhiệm Vụ Hoàn Thành! 】

【 Gửi cho Lê Tri hai mươi tin nhắn, phần thưởng: 500 tệ. (Đã hoàn thành)】

He he, 500 tệ vào tài khoản!

Cảm giác tiểu kim khố trở nên phong phú khiến Thẩm Nguyên vô cùng vui sướng.

“Lê Tri, tớ đổi ý rồi, trưa nay tớ mời cậu ăn KFC!”

“Hả? Chuyển khoản cho tớ 50 tệ xem thực lực nào.”

Ngay sau đó, Lê Tri thấy trong khung chat hiện ra một phong bao lì xì.

Lúc đầu Lê Tri còn tưởng là trò đùa quái đản 0.01 tệ, nhưng click vào xem thì đúng là 50 tệ thật!

“Ôi chao, cậu thật sự chuyển À2”

Thẩm Nguyên cười khẩy: “Nói là làm!”

« Lùi
Tiến »