Sáng sớm thứ sáu.
Còn ba tiếng nữa là đến giờ thi tháng.
Trong phòng Thẩm Nguyên truyền ra tiếng cầu nguyện thần bí.
"Sờ đầu mèo con, vạn sự chẳng buồn, sờ đuôi mèo con, thuận gió xuôi dòng."
"Thánh hỏa sáng tỏ, thánh hỏa diệu diệu, phàm ta tín đồ, meo meo meo meo!"
Thẩm Nguyên giơ ba giờ liền, bé mèo Kitty trong mắt tràn đầy hoảng sợ.
Mẹ nó cho Miêu Kiền chỗ nào tới vậy?
Đây là lãnh địa của ta cơ mà?
A, Sa Tệ hại cước thú à, vậy thì không sao.
Làm xong nghi thức thần bí, Thẩm Nguyên liền ra cửa.
Hôm nay ra ngoài không gặp Lê Tri, chắc mỹ thiếu nữ còn đang năm tườn.
"Thật là yếu đuối a Lê Thiếu, lần này thi tháng, ta nhất định thắng cậu!"
Nói rồi, Thẩm Nguyên bước vào thang máy.
Đang chuẩn bị đóng cửa thang máy thì Thẩm Nguyên nghe thấy tiếng cửa phòng mở.
Thẩm Nguyên lập tức thò đầu ra.
"Chào buổi sáng!”
"Á!"
Đón chào Thẩm Nguyên là một chiếc giày vải trắng hồng.
Trong thang máy, Lê Tri cảm nhận được ánh mắt oán hận bên cạnh, không nhịn được mở miệng.
"Cậu còn muốn nhìn đến bao giờ nữa!"
"Tớ sẽ lén lút theo dõi cậu, vĩnh viễn vĩnh viễn, vĩnh viễn không thấy mặt trời mà theo dõi cậu."
"Tớ đã không nện mạnh mà."
Lê Tri tiếp tục giải thích: "Với lại, cái này cũng không thể trách tớ được! Ai biết cậu sẽ từ trong thang máy chui đầu ra chứ!"
Phải nói là, chuyện này quả thật không thể trách Lê Tri.
Dù sao Lê Tri cũng đâu biết người trong thang máy là ai, vạn nhất là biến thái thì sao?
Thật thần kỳ, hình như cũng không khác mấy!
Lê Tri lần này đơn thuần tự vệ thôi.
Thẩm Nguyên tỏ vẻ bất mãn: "Đều là ngụy biện, cậu cố ý bày mưu đã lâu rồi."
"Tớ bày mưu để cậu chui ra từ trong thang máy hù tớ một trận á?"
Lê Tri bất lực cằn nhằn: "Chuyện này hơi quá đáng đó."
"Tớ mặc kệ, tóm lại cậu làm tổn thương tâm hồn bé nhỏ của tớ, tớ cần an ủi."
"Mời cậu ăn điểm tâm."
"A! Trời ạ! Ngài chính là người mẹ thân ái nhất của con!"
Lê Tri liếc xéo: "Lúc đầu tớ không nên nhặt cậu về."
"Hắc hắc, nói đến nhặt, sáng nay lúc ra cửa tớ đã sờ đầu mèo con. Hôm nay kiểm tra nhất định thần trợ!"
Thẩm Nguyên nắm chặt nắm đấm.
Lê Tri nhìn nắm đấm của Thẩm Nguyên, rồi lại nhìn Thẩm Nguyên: "Anh bạn, cậu đổi thành thuận tay trái từ khi nào vậy?"
Thẩm Nguyên cứng đờ mặt.......
"Ông chủ, hai màn thầu, một lạng thịt, một bún tàu, một chén sữa đậu nành mặn!"
"12 tệ!"
Thẩm Nguyên nhìn túi đồ trước mặt, trăm mối vẫn không có cách giải.
Vụ này hơi khó giải quyết à nha.
Một nam sinh mặc đồng phục Kỵ Dương Trung Học đứng bên cạnh thấy vẻ mặt Thẩm Nguyên, thở dài: "Cậu cũng đến phá chiêu à? Chỉ có màn thầu không đủ để cản ông chủ đâu. Hoặc là cậu gọi một hơi mười cái."
Thẩm Nguyên nghe xong lắc đầu: "Không có thời gian, không lãng phí lương thực."
"Vậy cậu không phá được đâu."
"Tớ nhất định sẽ."
Thẩm Nguyên quay người đi: "Tớ nhất định sẽ tìm ra cách phá giải!"
Nam sinh nhìn bóng lưng Thẩm Nguyên, lắc đầu thở dài.
Lại thêm một người lún sâu vào chấp niệm.
Màn thầu theo lẽ thường là phải chia một nửa cho Lê Tri.
"E, chia cho cậu một nửa vận may của tớ.”
Lê Tri vừa duỗi tay ra thì khựng lại giữa không trung.
"Ấy!" Thẩm Nguyên một cái a sĩ kỳ cảnh cáo.
"Thứ nhất, tớ không có ý kỳ thị cậu, thứ hai, cá nhân tớ khá mê tín, cuối cùng,"
Lê Tri đưa tay nhận lấy nửa cái màn thầu: "Đây là tớ mua."
"Được thôi, vậy lần sau tớ lại chia cho cậu."
"Vậy thì không cần đâu, vận may của cậu vẫn là giữ lại để làm đề toán đi, tớ không muốn trở thành cái cớ sau khi cậu thất bại."
Lê Tri giơ tay cự tuyệt, nhất quyết không chịu gánh bất kỳ cái nồi nào.
Thẩm Nguyên tức giận hừ một tiếng: "Quên trước, quên giữa, quên sau, tóm lại cậu cứ chờ xem!"
"Ừ ừ ừ, vẫn còn may không phải là quên toán, quên lý, quên hóa."
Mỹ thiếu nữ qua loa đáp lại câu cứng nhắc của Thẩm Nguyên, tiện thể tặng cho Thẩm Nguyên Tam Đao.
Đao nào cũng thấy máu, ba đao sáu lỗ.
Có thể thấy Thẩm Nguyên bị thương nghiêm trọng.
Trở lại phòng học, Thẩm Nguyên lấy sách ngữ văn ra.
Bài thi đầu tiên của kỳ thi tháng là ngữ văn, bây giờ mà lấy đề toán ra thì hơi bất lịch sự.
Cô Lan mà thấy thì chắc chắn muốn Ngọc Ngọc mất.
Thẩm Nguyên cảm thấy mình vẫn tương đối tôn sư trọng đạo.
Nhất là đối mặt với nữ giáo sư thanh niên xinh đẹp như cô Lan.
Thời gian cứ thế trôi đến 8 giờ 15 phút.
"Tốt, thu dọn đồ đạc đi thi thôi!"
Theo lời Lão Chu, đám người lớp 15 nhao nhao thu dọn đồ trên bàn, sau đó cầm túi bút đi đến địa điểm thi.
"Nguyên, tớ chỉ đưa đến đây thôi!"
Trên cầu thang tầng ba, A Kiệt ánh mắt kiên nghị nhìn Thẩm Nguyên: "Tớ đi!"
"Đi đi, Kiệt. Tớ sẽ nghĩ, phi! Xúi quẩy!"
Thẩm Nguyên chỉ vào A Kiệt: "Gà quay ngữ văn A Kiệt đừng hòng quấy nhiễu tớ làm bài!"
Cậu!”
A Kiệt trừng mắt nhìn Thẩm Nguyên: "Cứ chờ xem! Chờ xem! Quên giữa! Quên sau! Cậu cứ chờ xem!"
"Cái gì cũng quên, cậu quên thể văn ngôn, quên tu từ thì ngữ văn của cậu xong đời!"
A Kiệt ôm đầu, phát ra tiếng kêu rên thống khổ.
"Không!!"
Nhìn A Kiệt biến mất trên bậc thang, Thẩm Nguyên không cảm thấy mình đã làm gì quá phận.
Mọi người đều biết, trước khi thi mà cảm thấy mình chắc chắn đậu thì thường thường sẽ thi trượt.
Cho nên Thẩm Nguyên lần này gọi là đảo ngược tư duy.
Hắn đang chúc phúc A Kiệt đó!
Sau lưng Thẩm Nguyên, Tôn Hiển Thánh cũng là người của lớp 15 không hiểu sao cảm thấy một trận âm phong thổi qua, vội vã bước nhanh về phía phòng 211.
Sau đó cậu ta ngay tại cổng 211 thấy Thẩm Nguyên đang tiến về phía mình.
Thẩm Nguyên thấy Tôn Hiển Thánh thì tương đối vui vẻ.
Đối với học sinh cấp ba, ai là chiến hữu?
Cùng một phòng thi đương nhiên là chiến hữu!
"Hầu lão sư!"
Thẩm Nguyên lên tiếng chào, Tôn Hiển Thánh toàn thân run lên.
"Lão Nguyên, tớ nhớ hết rồi."
Nhìn vẻ mặt khẩn trương của Tôn Hiển Thánh, Thẩm Nguyên biết tên này cũng sợ mình cho cậu ta một combo tiền trung hậu quên.
"Thả lỏng đi Hầu lão sư, có phải chỉ là một kỳ thi tháng đâu!"
Thẩm Nguyên vỗ vai Tôn Hiển Thánh.
Tôn Hiển Thánh cười khổ một tiếng.
Ngữ văn của cậu ta vốn cũng không phải là loại giỏi, Thẩm Nguyên vừa mới "cổ vũ" A Kiệt một trận, cậu ta càng thêm khẩn trương.
Tất cả đều là Sa Tệ của lớp 15, tính cậu thế nào tớ còn lạ gì?
Tôn Hiển Thánh chỉ sợ Thẩm Nguyên lên cơn thần kinh, cho cậu ta một cái đại chúc phúc thuật.
"Ôi chao, Hầu lão sư, thả lỏng một chút. Thi cử mà, phải có cảm giác thoải mái. Không cần khẩn trương, quá khẩn trương nói không chừng thật sự sẽ quên đó."
Thẩm Nguyên nói xong, liền thấy Tôn Hiển Thánh một bộ đáng muốn chết.
Cảm giác thoải mái không thấy đâu, chỉ thấy cảm giác lâm chung.
Thẩm Nguyên gãi đầu.
Thôi được, hắn thật sự không an ủi được.
"Vậy, Hầu lão sư hay là tự mình thư giãn một chút?"
Tôn Hiển Thánh gật đầu, sau đó ánh mắt liền rơi xuống hành lang lớp bên cạnh, trên người một nữ sinh.
Lập tức thư giãn hơn nhiều.
Thẩm Nguyên thuận theo ánh mắt của Tôn Hiển Thánh nhìn sang, đôi chân dài, xác thực khiến người ta thư giãn.
Thư giãn cái rắm!
Thẩm Nguyên vừa định cằn nhằn thì thấy biểu hiện trên mặt Tôn Hiển Thánh, vô thức hỏi.
"Hầu lão sư, cậu thấy tất đen của bạn lớp 14 kia đẹp không?”
Tôn Hiển Thánh gật đầu: "Đẹp chứ, người cũng đẹp, cười lên ngọt ngào."
Thẩm Nguyên gật đầu: "Ừ, đúng rồi Hầu lão sư, "Giang Châu Tư Mã thanh sam ướt" thì ngoài quần áo màu xanh ra, có phải còn có ý chỉ chức quan hèn mọn?"
"Hả?"