“Ngủ ngon cái búal”
Về đến nhà, Thẩm Nguyên liền nằm dài trên giường, bắt đầu vùng vẫy khó chịu.
Khó chịu chết đi được, ai lại đi đùa cái trò gì thế không biết!
Sao lúc nãy không bật đèn lên cho xong?! Rõ ràng công tắc ở ngay trong tay!
Đây chính là vớ đen cao gót của Lê Thiếu đó!
Điểm này chẳng hợp lẽ nào cải
"Thậm chí chỉ cần quay người lại là có thể nhìn thấy..."
Thẩm Nguyên như bị ai đó điều khiển, vùi đầu thật sâu vào gối, giọng nói mang theo sự ảo não.
Ký ức như cuộn phim nhựa được ánh trăng rọi sáng, không ngừng hiện lên những hình ảnh chớp nhoáng.
Vải lụa đen ôm lấy vòng eo, gót giày nhọn khẽ vang trên sàn gỗ, còn có cả xúc cảm từ làn da thiếu nữ.
Thẩm Nguyên đưa tay ra trước mặt, ngón tay vuốt ve lòng bàn tay.
"Đồ ngạo kiều chết tiệt."
Thẩm Nguyên quay mặt vào tường lẩm bẩm.
"Đồ ngốc Thẩm Nguyên!"
Phòng bên cạnh, Lê Tri vẫn chưa bật đèn.
Cô ngồi trên thảm cạnh giường, giày cao gót đã bị đá sang một bên.
Trong bóng tối, tiếng vải xột xoạt vang lên, Lê Tri co hai chân lên ôm lấy đầu gối, áp má nóng bừng lên đó.
Cô theo bản năng đặt tay lên chỗ Thẩm Nguyên vừa nắm, như thể vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của cậu.
Chiếc gương lớn trong phòng phản chiếu ánh trăng, Lê Tri quay đầu nhìn vào gương.
Gương mặt thiếu nữ ửng hồng.
"Đồ ngốc Thẩm Nguyên."
Lê Tri nhìn cô gái trong gương: "Cậu cũng ngốc!"
Dưới ánh trăng sáng, hai thiếu niên thiếu nữ ở riêng trong phòng mình.
Còn tại một khu dân cư nào đó ở Kỵ Dương, một tác giả nhỏ nào đó hoàn toàn không biết mình đã bỏ lỡ một bữa "cao lương mỹ vị" tự nhiên đến thế nào.
Hôm sau.
Trong ánh nắng sớm mai nhạt nhòa, hai cánh cửa gần như đồng thời phát ra tiếng động nhỏ.
Thẩm Nguyên nắm lấy tay nắm cửa khựng lại, đối diện với nửa khuôn mặt của Lê Tri đang nhô ra từ cửa đối diện.
Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trên hành lang, cả hai cùng ngẩn người.
"Chào buổi sáng." Thẩm Nguyên lên tiếng trước.
Lê Tri nhẹ nhàng đáp lại.
Thẩm Nguyên xỏ giày rồi, như thường lệ đi về phía thang máy gần cửa nhà Lê Tri.
Trong lúc Lê Tri cúi xuống buộc dây giày, ánh mắt Thẩm Nguyên không kìm được rơi vào đôi chân đi tất trắng của cô.
Cậu lại bắt đầu hối hận.
Hôm qua đáng lẽ phải bật đèn lên mới phải.
Thấy cô đã buộc xong dây giày, Thẩm Nguyên liền cầm lấy túi sách cô để trên tủ giày.
Đợi Lê Tri đứng dậy thì thang máy cũng vừa đến.
Cả hai cùng bước vào thang máy, nhìn vào tấm gương, Thẩm Nguyên chú ý thấy quầng thâm nhạt dưới mắt cô.
"Tối qua thức khuya làm bài tập à? Thâm quầng hết cả rồi kìa."
Lê Tri giật mình, vội vàng nhìn vào gương.
Lúc này mới phát hiện ra "tình hình" trên mặt mình.
Nhưng rất nhanh, cô cũng nhận ra Thẩm Nguyên cũng giống mình, mí mắt hơi sưng.
"Cậu mới là người nên soi gương đấy."
Cả hai ngầm hiểu ý nhau, lướt qua những dây dưa, những hơi thở trong ánh trăng đêm qua, rồi lại cùng lén liếc nhìn đối phương qua tấm gương trong thang máy.
Lê Tri có lẽ vẫn còn chút tiếc nuối, nhưng Thẩm Nguyên thì khác.
Nhìn thấy ánh mắt né tránh của cô trong gương.
Thẩm Nguyên liền lên tiếng: "Nhìn trộm tớ đúng không? Có phải thấy tớ đẹp trai hơn không? Có cái khí chất u buồn của thanh niên quyến rũ người ta ấy?"
Vừa nói, cậu vừa sờ lên cằm mình.
Câu nói bất thình lình phá tan bầu không khí.
Lê Tri trừng mắt.
"Đi mà chữa mắt đi."
"Mắt trái mắt phải đều 5.2 cả đấy, cậu có biết bí quyết bảo dưỡng mắt của tớ là gì không?”
"Là gì?"
Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri: "Nhìn nhiều đồ đẹp."
Lê Tri mặt không đổi sắc, đã đoán được cái tên này sắp giở trò.
Quả nhiên, một giây sau, Thẩm Nguyên chỉ vào mình: "Cho nên tớ thường soi gương 5 phút trước khi ngủ, để mắt được vui vẻ một chút, tiện thể còn thư giãn nữa."
"Tớ nghĩ nếu cậu ngủ sớm hơn 5 phút thì giờ thị lực của cậu chắc phải 5.3 rồi ấy."
Thẩm Nguyên xua tay: "Không không không, năm ba thì không được."
Lê Tri bật cười.
Nhìn nụ cười của cô, Thẩm Nguyên cũng cười theo.
"Này, tớ còn mang theo cuốn Hoàng Cương cậu tặng để học đấy nhé, còn cậu thì sao?"
"Tớ cũng có mang mà." Lê Tri hùng hồn đáp.
"Hắc!"
Thẩm Nguyên quay sang nhìn cô, giọng trầm ngâm: "Bảo bối à, vậy có tính đây là tín vật định ước của chúng ta không?"
"Cút đi cho khuất mắt!"
Lê Tri tung một cước.
"Ấy ấy ấy! Trong thang máy không được đùa giỡnl"
"Tớ không đánh não, tớ muốn cậu chết!"
Cửa thang máy mở ra, Thẩm Nguyên nhanh chân lao ra ngoài.
"Tát Nhật Lãng! Tát Nhật Lãng!"
"Đồ ngốc Thẩm Nguyên! Đứng lại cho tớ!"
Ngoài cổng khu dân cư, Tiểu Quách nhìn đôi thanh mai trúc mã chạy ra, lặng lẽ lau nước mắt.
"Tuổi trẻ thật tốt, mình cũng muốn yêu đương."
Cả hai chạy một mạch đến một con phố khác.
Thẩm Nguyên cười toe toét nhìn Lê Tri đang chạy theo sau: "Ơ kìa, sao yếu thế hả? Không mang gì theo mà cũng không đuổi kịp tớ?"
Nghe vậy, Lê Tri vốn đã thở hồng hộc càng thêm tức giận.
“Mùi tớ ăn điểm tâm! Tớ muốn ăn bánh trứng gà, thêm đủ thứ!”
"Thêm đủ thứ là 25 tệ một cái đấy, cậu ăn hết không?"
"Kệ tớ!"
Thấy Lê Tri sắp nổi đóa, Thẩm Nguyên vội gật đầu: "Được được được, tớ mời cậu."
Dù sao cậu cũng có tiền rồi, đừng nói là một cái bánh trứng gà thêm đủ thứ, thêm hai lượt cũng được, cho cậu ăn no căng rốn luôn.
Mua xong bữa sáng cho Lê Tri, Thẩm Nguyên lại đến trước quầy bánh bao hấp.
Ông chủ vừa thấy Thẩm Nguyên thì mắt đã híp lại.
"Ăn gì?"
Nghe ông chủ hỏi, yết hầu Thẩm Nguyên khẽ động, nước bọt tự động tiết ra làm ướt khoang miệng.
Một giây sau, cậu nhanh chóng mở miệng.
"Ông chủ! Bánh baol Một cái thịt, một cái dưa muối, một cái miến, một cái rau mơ muối, một cái nấm hương rau xanh, một bát đậu hũ não mặn."
"15 tệ!"
Thẩm Nguyên nhìn chiếc túi trước mặt, một cảm giác thất bại tự nhiên ập đến.
"Tuyệt vời!"
"Alipay nhé, mười lăm tệ."
Ông chủ nhìn bóng lưng Thẩm Nguyên khuất đần, mu bàn tay nhẹ nhàng lau mồ hồi trên trán.
Cậu thanh niên này, là một đối thủ đáng gờm trong sự nghiệp bán bánh bao của ông!
Trên đường đến trường, Thẩm Nguyên vừa đi vừa ăn bánh bao trong túi như đang mở hộp quà bí mật.
Mỗi chiếc bánh một vị, nhưng hương vị đều nằm trong phạm vi cậu có thể chấp nhận được.
Vừa ăn, cậu vừa liếc nhìn Lê Tri.
Bánh trứng gà thêm đủ thứ có vẻ hơi quá khổ so với một cô gái.
Ăn cũng không được thuận tiện cho lắm.
"Dính tương ở mép kìa."
Lê Tri giật mình, vội rút một tờ giấy ăn từ túi xách sau lưng Thẩm Nguyên.
Cậu nhìn chiếc bánh trứng gà còn hơn nửa trên tay cô, hỏi: "Cậu ăn hết không đấy?"
"Cái này cậu đừng lo, ăn không hết tớ mang cho chó ăn.”
"Hừ, lãng phí."
Đến tận lớp học, Lê Tri vẫn còn thừa lại một nửa chiếc bánh.
Sức ăn của cô vốn dĩ không lớn, lại còn một túi sữa đậu nành nữa, nên đương nhiên là càng không thể ăn hết.
"Này, tớ không ăn được, cho cậu này."
Thẩm Nguyên nhìn chiếc bánh mì nướng Trung Quốc trên bàn, lời nói lúc trước của cô như còn văng văng bên tai.
Ăn không hết tớ mang cho chó ăn......
Mang cho chó ăn......
Cho chó ăn......
Chó......
Thẩm Nguyên chỉ vào mình.
Lê Tri: "Gâu gâu gâu."