Bữa tối, Thẩm Nguyên chọn một quán cơm bình thường.
Vừa bị đả kích tinh thần, chẳng còn tâm trí nào mà đi tìm quán xá sang trọng.
Quán cơm là xong chuyện.
Thẩm Nguyên tìm đến quán cơm quen thuộc của Lê Tri.
Lê Tri đôi khi hành xử cứ như NPC, không đi ăn ngoài thì cơ bản đều ở vị trí cố định trong quán này.
Hôm nay lại là thứ sáu.
Lớp 10, 11 đã nghỉ, trường chỉ mở một quán cơm, chịu khó tìm là thấy ngay.
"Nghe nói bài thi toán của cậu nát bét?"
Thẩm Nguyên vừa ngồi xuống, Lê Tri đã lườm cho một cái.
"Tôi chẳng nuốt nổi cơm nữa." Thẩm Nguyên khó chịu.
Lê Tri mim cười: "Vậy tôi ăn cái đùi gà của cậu nhé?”
"Không đời nào, thà tôi cho chó ăn!"
Nói xong, Thẩm Nguyên gắp đùi gà lên gặm một miếng.
"Thì ra cậu đang cho chó ăn đấy à."
Lê Tri vừa dứt lời, liền thấy mình sập bẫy.
Quả nhiên, Thẩm Nguyên ngẩng đầu lên rất nhanh, cười hề hề nói: "Vừa nãy cậu có phải vừa chửi tôi là chó không?”
Mỹ thiếu nữ nghiến răng ken két.
Chỉ muốn cho tên này ăn một chưởng điện giật!
"Tối nay cậu bao bữa khuya."
"Bao thì bao!"
Hì hì, lại được ăn chực rồi.
Thẩm Nguyên lại thấy vui vẻ.
Hà Chi Ngọc ngẩng đầu lên từ mâm cơm, tuy không hiểu hai người này đang nói cái gì, nhưng cứ thấy kỳ lạ.
Hai người này không phải đang hẹn hò đấy chứ?
Gần đây Hà Chi Ngọc cũng nghe được tin đồn về Lê Tri và Thẩm Nguyên.
Dù sao hai người sau giờ tự học tối luôn về cùng nhau.
Thẩm Nguyên còn hay xách cặp sách cho Lê Tri.
Thậm chí có người còn thấy Thẩm Nguyên và Lê Tri vừa đi vừa cười nói trên đường.
Thêm việc Thẩm Nguyên dạo này hay mua trà sữa cho Lê Tri nữa, thật sự quá đáng nghi.
Nếu hai người này bảo chỉ là bạn thanh mai trúc mã thì còn đáng nghi hơn.
Thanh mai trúc mã có ý gì?
Hả?
Nói thử xem thanh mai trúc mã là cái gì đi.
Nói quá lên thì là hồi bé chơi chung khắp xóm, hai đứa còn hay đóng vai vợ chồng!
Hơn nữa, tin đồn của hai người bắt đầu từ thanh mai trúc mã đấy thôi!
Còn là kiểu thằng cùi bắp cố thi đậu trường điểm để theo đuổi cô bạn học bá thanh mai trúc mã nữa chứ, nghe cảm động chết đi được.
Thấy người ta yêu sớm kìa.
Nếu Thẩm Nguyên biết chuyện này, chắc chắn sẽ chạy đi lải nhải với Trác Bội Bội cho xem.
Cái Hội Hạp Học này đúng là, toàn gán ghép vớ vẩn!
Hà Chi Ngọc nhìn khuê mật, lại nhìn Thẩm Nguyên đang "tình chàng ý thiếp" với khuê mật.
Nói thế nào nhỉ?
Chắc là đánh là thương, mắng là yêu ấy mà?
Thiếu nữ chớp chớp mắt, đơn giản xử lý sự việc trước mắt.
Hai người này hiện tại chưa chắc đang hẹn hò, nhưng về sau chắc chắn sẽ yêu nhau.
Lúc này, Thẩm Nguyên đang "đấu khẩu" với Lê Tri bỗng nhiên chú ý đến một ánh mắt quen thuộc.
Rất nhanh, ánh mắt của cậu đã định vị được Hà Chỉ Ngọc.
Quen thuộc quá, ánh mắt này cứ thấy ở đâu rồi ấy.
Lê Tri thấy Thẩm Nguyên nhìn Hà Chi Ngọc, cũng nhìn theo.
Không hổ là học bá, Lê Tri liếc mắt là nhận ra ánh mắt của Hà Chi Ngọc có gì đó không ổn.
"Chúng tớ đang cãi nhau."
Hà Chi Ngọc gật gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Thấy vậy, Lê Tri khổ sở nhắm mắt lại.
Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri, theo bản năng hỏi: "Hội Hạp Học?"
Lê Tri im lặng gật đầu.
Thẩm Nguyên trầm mặc.
Thật ra, nếu Thẩm Nguyên biết Hà Chỉ Ngọc đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ phải thốt lên "đúng là tiên tri".
Dù sao trong hệ thống, cậu bây giờ đại khái là đang hẹn hò với Lê Tri.
Hơn nữa còn vì ánh hào quang chói lọi của Lê Tri mà cảm thấy nhói lòng tự tôn, thậm chí bắt đầu cố gắng học tập nữa chứ.
Thảo!
Sao bao nhiêu năm rồi, cô nàng vẫn muốn "cuốn" tôi?
Bản chất xã hội là một vòng xoắn ốc khổng lồ đúng không?
Hôm nay chưa "cuốn" được cậu, tương lai nhất định sẽ "cuốn" tới cậu.
Nhìn thấy đám bạn cấp ba ngày xưa lái BBA, ở nhà lầu, lấy vợ sinh con, hạnh phúc mỹ mãn, rồi nhìn lại mình xem.
Shift!
Chẳng có gì cả.
35 tuổi vẫn cô đơn lẻ bóng.
Nhưng ngẫm lại, thật ra đây cũng là một cuộc sống khác.
Cậu chạy nhanh, 22 tuổi có nhà, được người người ngưỡng mộ.
Cậu chạy chậm, 30 tuổi vẫn đang trên đường theo đuổi ước mơ.
Có gì không thể đâu?
Hơn nữa, Thẩm Nguyên bây giờ cũng có "khuê nữ" tốt rồi còn gì, ai bảo bé mèo Kitty không thể là chứ?
Nhưng mà 35 tuổi, 17 năm nữa, "tiểu tam" còn ở bên cạnh không?
Thẩm Nguyên không rõ, cũng chẳng muốn nghĩ.
Chỉ thêm đau lòng thôi.
Ăn xong cơm, Lê Tri nhanh chóng chạy về phòng học, còn Thẩm Nguyên một mình tản bộ đến quầy bán quà vặt, mua một chai sữa AD cỡ lớn.
Vốn định mua cho Lê Tri một chai nhưng Thẩm Nguyên nghĩ lại vẫn thôi.
Nếu lại để Hội Hạp Học bắt gặp, thì dù có "nhảy Amazon" cũng không rửa sạch được.
Cái gì, thanh mai trúc mã mang sữa AD là muốn hồi tưởng lại thời còn "vợ chồng" ở nhà lá sao?
Không cần hồi tưởng, bây giờ cũng được mà.
Không được nữa thì tôi viết ngay, tối nay đăng lên tường tỏ tình trường cho xem!
Trở lại phòng học, mùi chua chưa ngọt ngọt lập tức đánh động hệ khứu giác của Trần Minh Vũ ngồi bàn trên.
"Lão Nguyên, cậu mua gì đấy?"
"Tuổi thơ."
So với trà chanh giã tay, fan trung thành của sữa AD cũng không hề ít.
Về lý do thì đại khái giống như Thẩm Nguyên nói vậy.
Vì tuổi thơ nhìn thèm thuồng sữa AD mà không có tiền mua.
Chết tiệt, cái gì mà trả tiền cho tuổi thơ, toàn là bẫy tiêu dùng chủ nghĩa thôi.
Chẳng lẽ chỉ có mình tôi thấy vị sữa AD cũng bình thường thôi sao?
Thẩm Nguyên vặn nắp uống một ngụm.
"Sách, ngon."
Nói vậy thôi, chứ Thẩm Nguyên vẫn thấy phải cắm ống hút mới đúng điệu "hồi ức tuổi tho”.
A Kiệt lén la lén lút lại gần: "Cho xin miếng?"
"Không cho."
Sau khi Thẩm Nguyên từ chối, A Kiệt đột nhiên "lên cơn".
"Anh ơi, cho em uống miếng đi mà, em sắp không chịu nổi rồi, van anh. Em cảm giác có kiến đang bò trên người, em cảm giác toàn thân em đang run, em sắp không thở được, van anh, cho em uống một ngụm thôi, một ngụm thôi mà, em hứa em không đụng vào nữa, van anh, thật đấy, chỉ một ngụm thôi, em thề em về sau không bao giờ đụng vào thứ này nữa."
Thảo.
Thằng cha A Kiệt vì ăn mà cái gì cũng làm được.
Thẩm Nguyên vội vàng mở nắp bình, đưa sữa AD đến trước mặt A Kiệt.
Nhưng ngay lúc A Kiệt định đưa tay nhận lấy, Thẩm Nguyên lại rụt tay về.
"Gọi bố."
"“Hầy, cậu này..."
A Kiệt cuối cùng vẫn mở miệng.
Danh xưng "nghĩa phụ" này, không sai biệt lắm đã cùng "bảo bối" mất đi giá trị từng có.
Nhất là "bảo bối", đã lan tràn đến mức con trai với con trai cũng gọi nhau được rồi.
Nhưng ở chỗ Thẩm Nguyên và Lê Tri, nếu Thẩm Nguyên dám gọi Lê Tri một tiếng "bảo bối".
Khả năng cao là ăn ngay một chưởng điện của mỹ thiếu nữ.
Không phải Lê Tri thấy từ này có gì không hợp, con gái cũng thường gọi nhau là "bảo bối".
Thẩm Nguyên gọi như vậy, Lê Tri đơn giản là thấy ghê tởm.
Bởi vì tên này luôn thích "nhõng nhẽo" gọi mình là "bảo bối".
Nghe nổi hết cả da gà.
Không trải qua chuyện hai người ngồi gần nhau, lại thêm Hội Hạp Học dòm ngó chăm chăm, Thẩm Nguyên lão luyện hơn nhiều.