Tại Bộ phận Hỗ trợ Trọng án, Cục Điều tra Hình sự.
Mỗi khi lên đường, mục tiêu đương nhiên đều là những kẻ thủ ác khiến ai nấy đều kinh hãi. Đã quen với sự điên rồ và tàn bạo, trải qua vô số tội ác thách thức giới hạn của nhân tính con người, Cố Phi Phi tự thấy rất ít trường hợp có thể khiến cô cảm thấy sợ hãi, nhưng hôm nay khi nhìn vào hồ sơ vụ án mà thầy Ngô đưa cho, cô bỗng thấy ớn lạnh sống lưng.
Vụ án xảy ra ở một thành phố ven biển, một du khách vùng khác vô tình rơi xuống nước và chết đuối khi đang chơi đùa bên hồ nước ngọt. Sau đó, nhóm thợ lặn của cảnh sát trục vớt xác lên thì vô tình vớt được hai túi lớn dệt bằng sợi ni lông. Không ngờ mỗi túi đều chứa một đầu người và số lượng lớn xương. Theo giám định pháp y, các mảnh xác là của hai người phụ nữ. So sánh dấu vết phân thây và cách ném xác, có thể khẳng định họ bị cùng một hung thủ sát hại. Bởi vì quần áo và các giấy tờ liên quan chưa trục vớt được, hơn nữa phần đầu đã bị thối rữa, nên danh tính của hai người vẫn chưa được xác định. Tuy nhiên, bác sĩ pháp y phát hiện có vết răng cắn trên nhiều mẩu xương, sau khi giám định cẩn thận, đó là dấu răng người và rìa xương có dấu hiệu bị nướng qua. Vì vậy, cảnh sát địa phương nghi ngờ rằng đây có thể là một vụ giết và ăn thịt người hàng loạt…
Chậm rãi đóng hồ sơ lại, Cố Phi Phi cau mày và rơi vào im lặng, trong khi Ngô Quốc Khánh, người ngồi đối diện, cũng nhíu mày lặng lẽ, như thể họ đang đắm chìm trong những cảm xúc tương tự. Sau khi một hồi im lặng, Cố Phi Phi lên tiếng trước: “Thầy Ngô, em luôn nghĩ rằng mình rất mạnh mẽ, nhưng khi phải đối mặt với vụ án điên loạn đến mức này, em thực sự không biết mình có thể giữ sự can trường được bao lâu!”
“Thầy hiểu ý em. Không phải vụ án khiến em kinh hãi, mà là vì sự méo mó và biến chất của con người!” Ngô Quốc Khánh gật đầu, thở dài đồng cảm. “Nhưng phải có người đối diện với góc khuất đáng kinh tởm như vậy, cần có ai đó chịu trách nhiệm dọn dẹp cặn bã của xã hội, không để cho mây mù tụ lại hủy hoại sự tốt đẹp của cuộc sống.” Ngô Quốc Khánh dừng lại, mỉm cười dịu dàng với Phi Phi, tiếp tục nói, “Thầy biết em chỉ nói vậy thôi, chứ Cố Phi Phi mà thầy biết, kể cả khi tất cả mọi người chọn từ bỏ làm cảnh sát, em cũng sẽ là người cuối cùng rời đi.”
“Vâng, em chỉ nói cảm giác trong lòng.” Cố Phi Phi thở dài, vẻ mặt cương nghị trở lại. “Ngay cả khi em thực sự muốn buông bỏ, em cũng sẽ đợi cho đến khi bọn tội phạm chết hết!”
“Quyết vậy nhé, đi đi, vụ án rất khẩn cấp, đang chờ em hướng dẫn khám nghiệm tử thi!” Ngô Quốc Khánh nói dứt khoát.
“Vâng, em sẽ báo cho hai đứa nhóc chuẩn bị sẵn sàng, rồi đi ngay.” Cố Phi Phi nói đoạn, quay người và rời khỏi phòng làm việc của Ngô Quốc Khánh.
---❊ ❖ ❊---
Thành phố Vân Hải, nằm ở phía Đông bờ biển, bốn mùa rõ rệt. Vào thời điểm này đang là giữa tháng Mười, vào độ thu sang, khí hậu mát mẻ, bầu không khí đặc biệt thoải mái và dễ chịu.
Nhưng Nhóm Hỗ trợ Trọng án không có tâm trạng để tận hưởng một mùa thu thời tiết dịu mát như vậy. Sau khi đến Vân Hải, họ vội vàng liên lạc với cảnh sát địa phương và phân đầu việc triển khai, làm không ngừng nghỉ.
Hàn Ấn, người đến sau, đã cùng Đỗ Anh Hùng và đội trưởng đội Cảnh sát hình sự thành phố Vân Hải – Cao Tiến đến một điểm ngắm cảnh sinh thái tự nhiên nằm ở rìa của khu đô thị. Những ngọn núi trong khu thắng cảnh trập trùng, các thảm thực vật và cây cối mọc um tùm khiến cảnh sắc xanh tươi, xinh đẹp. Hồ nước ngọt có tên là ‘hồ Nam Sơn’ cực kì bình lặng dưới ánh mặt trời lúc hoàng hôn. Thật khó tin, nơi đây lại là nơi hung thủ vứt xác.
“Hai bộ hài cốt được tìm thấy ở vị trí đó, cách nhau không xa. Do khách du lịch thường xuyên đi dạo bên hồ, hiện trường xung quanh bị hư hại, cho nên việc khám nghiệm hiện trường trước đây chưa thu được kết quả gì.” Cao Tiến đứng bên hồ, một tay kẹp điếu thuốc, một tay chỉ về phía hồ. Có lẽ anh ta thấy chuyến đi này chỉ nhọc công vô ích, lãng phí thời gian, nên giọng nói hơi khó chịu. “Về tình hình cụ thể, chúng tôi đã nộp các ghi chép chi tiết trong hồ sơ gửi Cục Điều tra Hình sự. Những điều này các anh đều đã biết, vì vậy tôi không cần giới thiệu lại nữa.”
“Anh vất vả quá!” Hàn Ấn phớt lờ thái độ qua loa cho xong của Cao Tiến, lịch sự mỉm cười với anh ta, sau đó hướng sự chú ý về phía hồ, nói với giọng nhàn tản, “Khung cảnh bên hồ này đẹp đó!”
“Đúng thế! Không đến đây xem tận mắt, chắc không thể có cảm giác này.” Đỗ Anh Hùng tính khí còn trẻ con nên thích hơn thua, đương nhiên chưa đủ sự rèn giũa bản lĩnh nghề nghiệp như Hàn Ấn. Thấy thái độ Cao Tiến như vậy, trong lòng anh không phục, bèn mỉa mai tiếp lời. Thực ra ý anh muốn nói với Cao Tiến tầm quan trọng của việc khảo sát hiện trường. “Kẻ giết người đã chọn ném xác ở đây. Chắc hắn phải có ý đồ riêng.”
“Cậu thấy thế nào?” Hàn Ấn quay sang Đỗ Anh Hùng rồi hỏi.
“Có lẽ… theo quan điểm của kẻ giết người, đây là nơi yên nghỉ hoàn hảo cho nạn nhân.” Đỗ Anh Hùng hơi suy tư một lúc, tìm một từ phù hợp để mô tả. “Đó là ‘tình yêu’, nó dường như mang hương vị tình yêu.”
“Cũng có chút thú vị đấy!” Hàn Ấn nghiền ngẫm và tán thưởng những lời của Đỗ Anh Hùng.
“Thế anh nghĩ là gì?” Đỗ Anh Hùng không hề tỏ ra đắc ý, khiêm tốn hỏi lại.
“Hung thủ đã sử dụng túi dệt bằng sợi ni lông. Ngoài xương, bên trong chiếc túi chứa đầy bọt biển và đá. Điều này cho thấy hung thủ từng trải, là người tương đối trưởng thành và có chỉ số IQ tốt. Hai lần đều chọn vứt xác xuống hồ, mục đích rõ ràng là phi tang xác và xóa dấu vết, điều này càng cho thấy hung thủ là một người đầu óc tỉnh táo và có tổ chức.
“Nói chung, những kẻ giết người có tổ chức thường sống ở rất xa nơi vứt xác, nhưng hồ là nơi có thể che đậy và xóa sạch bằng chứng một cách hoàn hảo. Hơn nữa tôi thấy hai thi thể được vứt khá gần nhau, nếu điều này là cố tình thì chứng tỏ kẻ giết người thường xuyên đến đây để sống lại kí ức, vì vậy hiện trường gây án đầu tiên cách không xa đây!”
Sau khi khi nhận định xong, Hàn Ấn quay lại, lưng hướng về phía hồ Nam Sơn, ngẩng đầu lên và hướng tầm nhìn về phía đằng xa…
Tầm mắt anh hướng về con đường cao tốc màu trắng xám cách đó vài trăm mét. Ở bên này, phong cảnh đẹp tuyệt trần, giống như một thiên đường nơi trần thế. Còn ở phía bên kia, trong nháy mắt xuyên đến một đô thị phồn hoa tràn đầy hơi thở giao thương sầm uất, với những tòa nhà kiến trúc khác nhau, khu đô thị rộng lớn cứ trải dài mãi trong tầm mắt. Không cần phải hỏi nhiều, đó chắc chắn là ‘kiệt tác’ của giới thượng lưu đầu tư bất động sản. Lưng áp vào những khu thắng cảnh tự nhiên, các dự án bất động sản nhà ở và thương mại đều treo khẩu hiệu ‘bảo vệ môi trường xanh sạch’, đây dường như đã trở thành xu hướng của một số thành phố những năm gần đây. Khi các nhà đầu tư bất động sản thu được lợi nhuận khổng lồ, thì những khu đất xanh của thành phố ngày bị co hẹp, môi trường tự nhiên và cảnh quan bị hủy hoại.
“Ồ, đó là khu đô thị sinh thái khoa học và công nghệ mà chính quyền thành phố xây dựng trong những năm gần đây, bao gồm các khách sạn hạng sang, khu du lịch, trường học, bệnh viện, chung cư cao cấp, khu biệt thự sang trọng… là nơi cung cấp đầy đủ trang thiết bị và tiện ích cho sinh hoạt và thương mại. Đồng thời, một phần lớn đất đai trong khu đô thị được quy hoạch làm khu khoa học và công nghệ. Đó là cơ sở nền móng cho công nghệ cao và dịch vụ công nghệ hiện đại của tỉnh, hàng trăm doanh nghiệp khởi nghiệp và công ty thân thiện với môi trường hiện đã có chân trong khu công nghệ.” Cao Tiến nhìn theo ánh mắt của Hàn Ấn, giới thiệu rồi hỏi một cách kinh ngạc, “Hung thủ sống gần đây như vậy sao? Anh nghĩ hắn sống ở khu vực đằng kia ư?”
“Tại sao không?” Hàn Ấn mỉm cười đầy ẩn ý.
---❊ ❖ ❊---
Tại Phòng Giải phẫu pháp y, Trụ sở Công an thành phố Vân Hải.
Những hài cốt được trục vớt từ hồ Nam Sơn được ghép lại thành hai thi thể hoàn chỉnh và lần lượt đặt trên hai bàn giải phẫu. Một trong số đó, đầu đã bị thối rữa nghiêm trọng, các mô mềm gần như hóa lỏng, hầu hết phần thân đều lộ xương trắng. Trong khi thi thể kia mức độ thối rữa tương đối nhẹ, có thể nhìn thấy rõ dung mạo, mặt và hàm dưới có những vết rạch rất rõ ràng, ngoài ra còn có một đường khâu hình chữ Y trên thân, chứng tỏ bác sĩ pháp y địa phương đã khám nghiệm qua. Cố Phi Phi giàu kinh nghiệm giải phẫu nên biết rằng vết rạch sắc nhọn trên đầu nạn nhân không phải do hung thủ gây ra, mà là do bác sĩ pháp y thực hiện để giải phóng khí trướng lên do thi thể bị thối rữa và phân hủy, nhằm khôi phục lại diện mạo của nạn nhân. Tất nhiên, phải làm như vậy là do ngay khi thi thể được phát hiện, mặt và thân của nạn nhân trương đầy khí, giống như một vật thể căng phồng, hiện tượng này được gọi là ‘giai đoạn xác chết trương phình’ trong khoa học pháp y. Tuy nhiên, để khôi phục lại diện mạo của nạn nhân ở mức tối đa thì việc loại trừ khí thối là chưa đủ, mà còn cần tẩy rửa sulfhemoglobin màu lục, rồi lại ngâm thi thể trong dung dịch clorua thủy ngân đậm đặc trong hơn 12 giờ.
Ngoài ra, từ góc độ của phần xương được hợp nhất, hung thủ đã chia thi thể thành các bộ phận chính như sau: đầu, phần thân trên hai đùi, hai bầu ngực, tứ chi, bàn tay và bàn chân. Cho tới giờ, hai bầu ngực của hai nạn nhân vẫn chưa được tìm thấy, mông cũng có phần thịt bị mất, tứ chi hoàn toàn lộ xương trắng và bị cưa thành nhiều phần, hơn nữa còn để lại vết nướng hoặc nướng cháy. Từ đó có thể phán đoán: Hung thủ chủ yếu ăn các phần thịt ở ngực, mông và tứ chi của nạn nhân.
---❊ ❖ ❊---
Bác sĩ pháp y chính của vụ án là một nữ bác sĩ họ Lí, nhìn bề ngoài có lẽ lớn tuổi hơn Cố Phi Phi. Cô ta để tóc ngắn ngang vai và đeo cặp kính cận nặng trịch trên sống mũi. Đằng sau cặp kính cận là một đôi mắt đỏ ngầu, gần như kiệt sức. Có vẻ như cô ta đã phải làm việc liên tục khá lâu.
Bác sĩ pháp y Lí đứng giữa hai bàn giải phẫu, ho nhẹ một tiếng và nói với giọng khàn khàn: “Đánh giá theo đặc điểm của hàm răng và xương mu, hai nạn nhân có độ tuổi tương đương nhau, đều từ 23 đến 26 tuổi, dáng người cao ráo, trên một mét bảy. Kết hợp toàn diện với các yếu tố môi trường và khí hậu, xem xét tốc độ xác phân hủy dưới nước chậm hơn so với đất liền, với tình trạng xác hiện giờ, thì xác trên bàn bên trái đã được ngâm trong nước khoảng 1 tháng rưỡi, cũng là thi thể được ném đầu tiên, còn xác bên phải chỉ khoảng 1 tuần. Tất nhiên, thời gian nạn nhân tử vong có thể xa hơn. Vì hung thủ ném xương đã ăn thịt với các xương khác, điều đó có nghĩa là cơ thể nạn nhân đã được cất giữ một khoảng thời gian. Vì vậy tôi đại thể suy đoán: Nạn nhân đầu tiên chết cách đây gần 2 tháng, vào khoảng giữa tháng Tám. Còn nạn nhân chết gần đây vào khoảng cuối tháng Chín.”
Lúc này, bác sĩ pháp y Lí dừng lại một cách có chủ đích và nhìn Cố Phi Phi với ánh mắt muốn trưng cầu ý kiến. Cô đã nghe tên tuổi Cố Phi Phi trong giới pháp y, vì vậy mặc dù lớn tuổi hơn nhưng cô vẫn tỏ thái độ khiêm tốn.
Thực ra khi nghe pháp y Lí giới thiệu sơ qua, Cố Phi Phi у không hề ngưng tay chân, tuy nghe mà đôi mắt cô nhìn chằm chặp vào hai xác chết. Thỉnh thoảng cố nhặt một mảnh xác đưa lên mắt quan sát tỉ mỉ, khi thì lấy những tấm chụp phim X quang đặt lên đèn đọc phim để kiểm tra nhiều lần, thậm chí còn lấy dao mổ ở bên cạnh bàn giải phẫu và cắt chỉ khâu hình chữ Y trên người nạn nhân thứ hai, lộ ra các cơ quan nội tạng để dễ bề quan sát kĩ lưỡng. Kể cả khi bác sĩ Lí đã dừng nói, cô cũng không ngước mắt lên, mà tiếp tục công việc của mình, giọng lạnh lùng, “Cứ nói tiếp đi!”
Cố Phi Phi nói kiểu đó khiến sắc mặt của bác sĩ pháp y Lí không được dễ chịu cho lắm. Ngải Tiểu Mĩ, người đứng bên cạnh, cũng thấy ngài ngại. Cô vội vàng mỉm cười với bác sĩ pháp y Lí, nói xoa dịu, “Chị cứ nói đi ạ, chúng em xin lắng nghe!”
Bác sĩ pháp y Lí cau mày, chỉ biết cười trừ, vừa định mở miệng, thì Cố Phi Phi đột nhiên tiếp lời, tự nói. “Xem xét từ mặt cắt, thi thể được phân xác sau khi bị giết, công cụ phân xác là cưa máy. Ngoài ra, trên thi thể không có vết thương nào do vật sắc nhọn gây ra, hộp sọ không có vết thương do bị đánh bằng hung khí, không có hiện tượng xuất huyết. Trên thi thể và các cơ quan nội tạng không có dấu hiệu bị nghẹt thở dẫn đến tử vong, cũng không thấy tổn thương lớn, ngoại trừ hơi ứ máu nhẹ. Nếu đoán không sai, giống trường hợp tử vong do thuốc Barbiturate hoặc Benzodiazepine…”
Cố Phi Phi chưa nói xong, bác sĩ pháp y Lí đã gật đầu thán phục. “Vâng, phán đoán rất chính xác. Chúng tôi đã lấy mẫu mô gan và thận của hai nạn nhân để xét nghiệm độc tính thì tìm thấy hơn 20 mg Triazolam vẫn còn sót lại. Nạn nhân đã bị hung thủ lừa hoặc bị ép phải dùng quá liều Triazolam dẫn đến tử vong.”
“Triazolam là thuốc bán theo đơn. Có thể truy tìm nguồn gốc người mua không?” Ngải Tiểu Mĩ xen vào.
Bác sĩ pháp y Lí lắc đầu bất lực. “Đội Hình sự đang truy tìm theo hướng đó nhưng không có nhiều hi vọng lắm. Bởi giờ người ta có thể mua được ở nhiều phòng khám chui, các nhà thuốc nhỏ và qua mạng internet.”
Bác sĩ pháp y Lí dừng lại, Cố Phi Phi tiếp tục lời nói ban nãy còn gián đoạn: “Nạn nhân không có bất kì vết trói nào trên cô tay, không bị chấn thương ngoài da. Xem ra từ đầu đến cuối họ không có cơ hội chống cự, có một số tổn thương ở phần thân dưới, có lẽ là bị xâm hại, nhưng bị xâm hại sau khi chết.”
Thấy bác sĩ pháp y Lí gật đầu liên hồi, Cố Phi Phi hỏi tiếp: “Việc truy tìm danh tính của hai nạn nhân đến đâu rồi?”
“Không có trường hợp nào trùng với những vụ báo án mất tích. Đội Hình sự đã đăng báo để công bố rộng rãi tìm kiếm nguồn gốc của thi thể nhưng vẫn chưa có hồi âm. Họ đã mất tích nhiều ngày mà không có người nhà nào báo cáo vụ việc, có lẽ họ không sống ở thành phố này, có thể là khách du lịch vùng khác hoặc là dân lao động nhập cư, như vậy thì phạm vi quá lớn. Đặc biệt là khuôn mặt của nạn nhân đầu tiên đã thối rữa đến mức không thể nhận dạng. Tôi đang muốn liên lạc với các chuyên gia để khôi phục lại diện mạo của họ…”
“Chị không cần phải lo. Tôi sẽ làm nốt những việc tiếp theo. Tôi đã mang theo hệ thống dựng lại khuôn mặt 3D từ xương sọ tân tiến nhất, chỉ cần được kết nối qua mạng với cơ sở dữ liệu của phòng Nghiên cứu Tội phạm thuộc Cục Điều tra Hình sự là được.” Cố Phi Phi ngắt lời bác sĩ pháp y Lí, ngước đầu lên, mặt vô cảm liếc nhìn chị Lí một lần nữa, lãnh đạm nói, “Chị cứ về sắp xếp lại mọi việc, có việc gì cần tôi sẽ tìm chị.”
“Được thôi!” Bác sĩ Lí hơi sững người, lưỡng lự tháo găng tay cao su ra, có vẻ không hiểu. Lẽ nào Cố Phi Phi đánh giá chị không có năng lực nên không muốn làm việc cùng nhau?
Đang khó chịu trong lòng, thầm phỏng đoán thì bác sĩ pháp y Lí nghe thấy Ngải Tiểu Mĩ nói nhẹ nhàng: “Bác sĩ Lí, ý của sếp Cố là chị đã quá mệt rồi, muốn chị quay về nghỉ ngơi trước đã.”
Nghe đến đây, bác sĩ pháp y Lí giãn chân mày đang cau lại và khiêm tốn nói, “Có việc gì giúp được, cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào!”
Ánh mắt của Cố Phi Phi vẫn đặt trên bàn giải phẫu tử thi, giơ tay ra hiệu là biết rồi. Ngải Tiểu Mĩ không thể chịu đựng thêm được nữa, khi bác sĩ pháp y Lí bước ra khỏi phòng, cô không nhịn được lên tiếng, “Sếp Cố, rõ ràng chị có ý tốt mà sao mặt mày cứ cau có dọa người thế, thảo nào mọi người toàn hiểu lầm chị, thực ra chị rất tốt bụng…”
“Im ngay, đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu.”