Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33516 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 5
hàn ấn xuất hiện

❊ ❊ ❊

Cố Phi Phi nói rằng cô phải đến sân bay đón người hoàn toàn không phải là kiếm cớ thoái thác. Nhận thấy Nhóm Hỗ trợ chuẩn bị chính thúc tiếp quản vụ án, mà tính chất vụ án khá phức tạp, nhân tố kết nối lại chưa rõ ràng, nên cô mời Hàn Ấn tham gia vào lúc này là rất hợp lí và cũng rất cần thiết. Thế nhưng lần này, nội tâm của Cố Phi Phi lại phải đối diện với một sự giằng xé chưa từng thấy. Đương nhiên, cô rất sẵn lòng cùng Hàn Ấn phối hợp phá án, cũng tin tưởng rằng với nhân phẩm và hàm dưỡng của anh, chắc hẳn anh sẽ không bận tâm đến chuyện tình cảm trong quá khứ của cô. Mà khiến cô đau đầu chính là Cảnh Hạo. Sau vài lần tiếp xúc, cô có cảm giác Cảnh Hạo vẫn chưa hết vấn vương tình cũ, đặc biệt là khi nghe Ngải Tiểu Mĩ kể lại, trong máy tính của anh ta vẫn còn lưu giữ những tấm ảnh chụp chung của hai người hồi còn yêu nhau, thì trong lòng cô càng thêm thấp thỏm. Cô rất lo lắng tiếp theo Cảnh Hạo sẽ làm ra những hành động bốc đồng gây khó xử cho mọi người. Nhưng vấn đề là ở chỗ, tất cả những sự việc đang xảy ra tại thành phố Tây Châu, về công hay tư, cô đều không thể tránh né, thôi thì đành đến đâu hay đến đấy vậy.

Đón Hàn Ấn từ sân bay về đến khách sạn đã hơn 10 giờ đêm, giúp anh nhận phòng và sắp xếp hành lí xong xuôi, Cố Phi Phi quay về phòng mình ở kế bên, mang sang hai hộp mì ăn liền và mấy túi dưa chua, đề nghị ăn tạm cho bữa tối. Đang định rót nước pha mì, cánh cửa phòng khép hờ bỗng bị đẩy ra trong tiếng cười nói rôm rả, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ mỗi người xách theo một bọc tướng xông vào.

Ngải Tiểu Mĩ nhanh chân lách vào trước, hớn hở cười nói, “Thấy chưa, em đã bảo mà, chắc chắn là thầy Hàn tới, anh còn không tin!”

“Không ngờ thầy lại thần tốc thế, em cứ tưởng thầy không kịp đáp máy bay kia!” Có lẽ bởi lâu rồi không gặp Hàn Ấn, Đỗ Anh Hùng hết sức phấn chấn, giọng như reo lên.

“May quá, bắt được một tấm vé hoàn trả của chuyến bay cuối cùng, đi đường rất thuận lợi.” Hàn Ấn cười, ôn tồn đáp.

“Úi, còn ăn mì làm gì nữa, bọn em gói về cho hai anh chị nhiều món ngon lắm!” Ngải Tiểu Mĩ vừa nói vừa bước đến bên bàn trà, đặt túi đựng các hộp thức ăn xuống đó, nhanh tay chuyển luôn hai hộp mì sang bàn làm việc!

“Phải đấy, anh chị ăn cái này đi. Cái anh Cảnh Hạo kia đúng là hào phóng thật, một bữa ăn chi đến mấy nghìn tệ!” Đỗ Anh Hùng phụ họa theo, rồi cũng bước lại, đặt túi thức ăn trong tay xuống.

“Ôi anh Cảnh đúng là quá tuyệt vời, người đâu mà đẹp trai lồng lộng, ăn nói thì hóm hỉnh có duyên. Tiếc quá chị Cố không đi, bữa tối hôm nay vui vẻ lắm.” Ngải Tiểu Mĩ nhanh nhẹn lấy các hộp thức ăn từ trong túi ra, đưa hai đôi đũa cho Hàn Ấn và Cố Phi Phi, hào hứng kể lại.

“Mời cô một bữa cơm, kể hai câu chuyện cười, mà cô đã mê mệt người ta thế rồi cơ à?” Đỗ Anh Hùng trêu chọc.

“Kệ em, người ta là ông chú cũng hấp dẫn hơn đám trẻ ranh vắt mũi chưa sạch các anh nhiều!” Ngải Tiểu Mĩ lườm Đỗ Anh Hùng, mát mẻ.

“Thôi thôi, đủ rồi đấy!” Cố Phi Phi kéo dài giọng, lắc đầu, ra vẻ ngao ngán, “Hai cái đứa này, không chuyện gì là không cãi cọ được!”

“Cảnh Hạo là ai?” Hàn Ấn tách đôi đũa dùng một lần, thuận miệng hỏi.

“A, lúc nãy đồ ăn mặn quá, em về phòng uống nước đây.”

“Em cũng về phòng đây, ăn no căng cả bụng, phải về trút bớt mới được.”

Câu hỏi đột ngột của Hàn Ấn khiến hai cô cậu ngây ra một chốc, không khí trong phòng đang sôi nổi bỗng chốc im lìm. Hai người cùng liếc về phía Cố Phi Phi, rồi lại quay sang nhìn nhau, giờ mới lờ mờ hiểu ra: Hình như đến bây giờ chị Cố vẫn chưa hề nhắc đến Cảnh Hạo với anh Hàn. Chuyện này người ngoài không thể tham gia, hai người lập tức kiếm ngay lí do, nhanh chân lẩn mất.

Hàn Ấn không ngờ câu hỏi vu vơ của mình lại thình lình khiến hai cô cậu kia đứng hình rồi cùng chạy mất dạng, anh lấy làm lạ, bèn ngơ ngác nhìn sang Cố Phi Phi. Cố Phi Phi vẫn bình tĩnh như thường, vốn dĩ cô không muốn giấu giếm điều gì cả, chỉ là cảm thấy một hai câu không thể nói rõ ngay được, vì vậy trong điện thoại và trên đường từ sân bay về đây, cô vẫn chưa nhắc tới. Lúc này, cô đón lấy ánh mắt băn khoăn của Hàn Ấn, khẽ mỉm cười, rồi hất cằm về phía bàn trà nói, “Chúng ta vừa ăn vừa nói…”

Thế rồi, trong lúc ăn cơm, Cố Phi Phi kể lại cho Hàn Ấn nghe, từ cuộc điện thoại của Trương Thế Kiệt lúc nửa đêm, cho đến khi Nhóm Hỗ trợ chính thức tiếp quản chuỗi vụ án cưỡng hiếp giết người này, đồng thời thẳng thắn nói rõ cho Hàn Ấn biết về mối quan hệ giữa cô và Cảnh Hạo. Đúng như cô đã tin, từ đầu đến cuối, trên mặt Hàn Ấn vẫn giữ nguyên nụ cười thương hiệu của anh, cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ chăm chú lắng nghe cô kể, sau đó chìm vào tư lự. Cố Phi Phi rất hiểu anh nên không quấy rầy, cô lẳng lặng thu dọn mặt bàn sạch sẽ, còn chu đáo rót một cốc nước nóng đặt trước mặt anh, sau đó ngồi xuống, kiên nhẫn chờ anh phá tan bầu im lặng.

“Vụ án này thực sự rất phức tạp, điểm tối quan trọng là chúng ta phải làm rõ, vụ án trước mắt là bắt chước gây án, hay là sự tiếp tục của chuỗi vụ án trước đó. Nếu là khả năng thứ hai, sẽ rất nan giải, còn phải điều tra rõ tại sao năm đó lại bắt nhầm người, hung thủ thực sự có lai lịch ra sao, nguyên nhân kích thích và động cơ tâm lí khiến hắn tiếp tục gây án trở lại là gì…” Hàn Ấn vừa lên tiếng đã tập trung ngay vào vụ án, anh chép miệng, lại trầm ngâm một lát rồi nói tiếp, “Thế này đi, ngày mai, hãy bảo Ban Chuyên án chuyển giao toàn bộ hồ sơ vụ án cả cũ lẫn mới cho chúng ta, anh và Anh Hùng sẽ nghiên cứu kĩ lưỡng, có lẽ còn phải đến hiện trường để có được hình dung cụ thể. Còn em và Tiểu Mĩ hãy đến tìm Cảnh Hạo để trao đổi, nhờ anh ấy nghĩ thử xem hung thủ đã có được cuốn sách có chữ kí của anh ấy bằng cách nào, để xem liệu có thể tìm ra điểm đột phá từ đó hay không.”

“Vâng, cứ làm như vậy đi.” Cố Phi Phi gật mạnh đầu hai cái, trong lòng vô cùng nhẹ nhõm. Tuy cô biết chắc là Hàn Ấn sẽ không quá để tâm đến chuyện quá khứ giữa cô và Cảnh Hạo, nhưng không ngờ anh thậm chí còn không nhắc đến một chữ nào, khiến cô rất mực an tâm và tràn đầy cảm kích.

---❊ ❖ ❊---

Sáng hôm sau, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ gõ cửa nhà Cảnh Hạo. Nhìn thấy hai người tìm đến, Cảnh Hạo tất nhiên vui mừng không để đâu cho hết, hăm hở pha trà rót nước, gọt hoa quả đãi khách, còn mang bánh ngọt tự tay anh làm ra mời. Thấy anh nhiệt tình quá, Cố Phi Phi cũng không tiện ngăn cản, nên cứ để kệ cho anh bận rộn.

“Khoảng thời gian này anh không thể rời khỏi đây, chắc sẽ phải bỏ lỡ khá nhiều công việc nhỉ?” Đợi Cảnh Hạo ngồi yên vị rồi, Cố Phi Phi mới lên tiếng hỏi han, dù sao đi nữa, giữa họ đã từng có rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ, giờ đây mối nghi ngờ đối với Cảnh Hạo đã được giải toả, không cần thiết phải giữ thái độ quá lạnh lùng xa cách nữa.

“Không sao, anh chạy không ngơi nghỉ suốt hơn nửa năm nay, cũng mệt rồi, vừa hay có thể nghỉ ngơi một thời gian, tiện thể cũng cho chị Điền nghỉ phép luôn.” Cảnh Hạo lắc mạnh đầu, sau đó chìa tay vui vẻ giục, “Mau nào, nếm thử bánh đi, anh vừa nướng sáng nay, cứ như là chuẩn bị sẵn để tiếp đón hai chị em ấy nhỉ.”

“Oa, ngon tuyệt vời, thật không ngờ anh còn có tài lẻ này nữa đấy!” Ngải Tiểu Mĩ cắn một miếng nhỏ rồi khen lấy khen để.

“Chuyện nhỏ, tài lẻ của tôi không chỉ có thế thôi đâu.” Cảnh Hạo nhìn Cố Phi Phi đầy ẩn ý.

“Không tin, cô cứ hỏi sếp cô mà xem. Nếu có dịp tôi sẽ trổ tài cho cô xem, món Âu món Á không thành vấn đề, bảo đảm còn chuẩn vị hơn cả nhà hàng lớn ngoài kia.”

Điểm này Cảnh Hạo không hề nói ngoa. Hồi còn ở nước ngoài, việc ăn uống của hai người phần lớn đều do anh đảm nhiệm. Hồi đó, anh còn thường xuyên trổ tài sáng tạo ra những mẫu bánh ngọt độc đáo, mong đem lại cho cô những niềm vui bất ngờ. Nghĩ lại, Cảnh Hạo quả là một người đàn ông rất tốt. Nhìn chiếc bánh ngọt trên tay, trong lòng Cố Phi Phi bỗng thấy bâng khuâng, ánh mắt cô bất giác dừng lại trên khuôn mặt Cảnh Hạo, nào ngờ đúng lúc Cảnh Hạo vốn đang nói cười vui vẻ với Ngải Tiểu Mĩ chợt đưa mắt nhìn lại, cô vội vã lảng sang chỗ khác khẽ hắng giọng mấy tiếng để che giấu sự bối rối của mình: “Chúng ta hãy nói vào chuyện chính nhé. Hiện tại, về cơ bản đã có thể xác định, kẻ hãm hại anh chính là hung thủ của hai vụ án cưỡng hiếp giết người trước kia, hắn đã lấy được dấu vân tay của anh từ cuốn sách mới mà anh kí tên. Nên giờ em muốn biết thường thì có những cách nào để nhận được sách có chữ kí của anh?”

“Thường thì nhiều lắm, sách của anh chủ yếu được bán trên các sàn thương mại điện tử, bản thân anh cũng gửi vài chục cuốn sách qua đường bưu điện cho bạn bè và một số độc giả thân thiết đã ủng hộ anh nhiều năm, tất nhiên trực tiếp nhất vẫn là kí tặng tại chỗ trong các sự kiện.” Cảnh Hạo trầm ngâm một thoáng rồi nói tiếp, “Bản thân anh cũng đã suy nghĩ về điều này. Với hai cách đầu, phải trải qua quá nhiều khâu trung gian, rất khó đảm bảo rằng dấu vân tay in trên cuốn sách chính là dấu vân tay của anh. Nếu anh là kẻ vu khống, anh sẽ chọn cách thứ ba, vì nếu có mặt ở hiện trường, hắn có thể trực tiếp quan sát thấy vị trí anh đặt các ngón tay khi kí tặng. Ngoài ra, khi Trương Thế Kiệt thả anh, cũng nói cho anh biết việc này, nhìn vào vị trí của dấu vân tay lưu lại trên cuốn sách kí tặng của kẻ vu khống, cũng rất phù hợp với thói quen của anh khi kí tặng tại chỗ bán sách.” Cảnh Hạo ngừng lời, đứng dậy đi vào phòng làm việc, lúc quay trở ra, trong tay có thêm một cây bút và cuốn sách mới ra, anh vừa thị phạm vừa giải thích, “Tại nơi tổ chức sự kiện, lượng độc giả khá nhiều. Để nâng cao hiệu suất công việc, chị Điền và một nhân viên nữa sẽ đứng ở hai bên anh, một người giúp anh nhận sách của độc giả và giở đến trang kí tên, một người phụ trách trả lại cuốn sách anh đã kí cho độc giả. Vì anh thuận tay trái nên thường đặt ngón trỏ hoặc ngón giữa tay phải lên trang kí tên, sau đó kí bằng tay trái ở ngay bên cạnh, có lẽ chính vì thế đã khiến kẻ vu vạ sơ ý dịch chuyển luôn cả nét mực sang túi đựng.”

“Anh phân tích chính xác đấy, đúng là dấu vân tay chúng tôi lấy được là của ngón giữa tay phải.” Ngải Tiểu Mĩ tiếp lời, rồi hỏi một câu trọng tâm, “Anh đã tổ chức mấy sự kiện kí tặng sách ở thành phố này rồi?”

“Hình như là năm lần.” Cảnh Hạo ngẩng đầu, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp, “Trong đó có bốn lần dành riêng cho các trường cao đẳng và đại học địa phương, chỉ có một lần duy nhất diễn ra cách đây chừng một tháng rưỡi, có lẽ là ngày 5 tháng 4 thì phải, tại hiệu sách Tân Hoa, là sự kiện mở hoàn toàn.”

“Vậy chúng ta hãy bắt đầu điều tra từ hiệu sách Tân Hoa!” Cố Phi Phi cất giọng dứt khoát.

“Anh đi cùng với em nhé?” Cảnh Hạo hiểu rõ, Cố Phi Phi nói như vậy, tức là đã đồng ý với phân tích của anh, trong lòng tràn đầy hưng phấn, mạnh dạn đề xuất, “Lãnh đạo bên đó anh đều quen biết, như vậy việc điều tra của các em sẽ thuận tiện hơn.”

“Để anh Cảnh đi cùng chị nhé, chúng ta đỡ phải trình bày nhiều!” Chưa kịp đợi Cố Phi Phi lên tiếng, Ngải Tiểu Mĩ đã vội vàng hùa theo.

“Cũng được.” Cố Phi Phi khẽ mím môi nửa cười nửa không, gật đầu. Cô đã nhận ra, con bé Tiểu Mĩ kia đã bị Cảnh Hạo hút hồn thật rồi.

Trước khi rời khỏi nhà Cảnh Hạo, Cố Phi Phi còn bảo anh gọi điện thoại cho người quản lí, hỏi xem vào hôm tổ chức hoạt động kí tặng, có nhận thấy người nào trông khả nghi hay không. Người quản lí suy nghĩ rất lâu nhưng không nhớ ra có điều gì bất thường. Sau đó, ba người lên xe của Cảnh Hạo, đi khoảng hai mươi phút thì đến hiệu sách Tân Hoa.

Cảnh Hạo dẫn hai người vào một góc của hội trường lớn, nói rằng vào hôm tổ chức hoạt động kí tặng, sân khấu được đặt tại đây. Nhìn xung quanh không thấy có cái camera giám sát nào, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ có phần thất vọng. Sau đó, Cảnh Hạo tìm được mấy nhân viên của hiệu sách có tham dự hoạt động ngày hôm đó, nhưng hỏi han một lượt, vẫn không thu được kết quả gì. Ba người đi đến khu vực sách văn học bày trên tầng hai, sách được kí tên trong ngày hôm đó đều bán ở quấy hàng trên tầng này. Nhưng thật đáng tiếc, nhân viên hướng dẫn và nhân viên thu ngân phải phục vụ quá nhiều khách hàng mỗi ngày, hơn nữa thời gian cũng đã lâu nên không thể nhớ kĩ được tình hình ngày hôm đó. May mắn thay, Ngải Tiểu Mĩ phát hiện ra phía trên quầy thu ngân có lắp camera, coi như đã có một tia hi vọng.

Sau đó, Cảnh Hạo dẫn hai người đến gặp lãnh đạo của hiệu sách. Do quen biết với Cảnh Hạo, lại thêm Cố Phi Phi tới đây chính là cảnh sát điều tra vụ án, nên phía hiệu sách phối hợp rất tích cực. Lãnh đạo hiệu sách không nhiều lời, đích thân dẫn ba người đến phòng bảo vệ, để Ngải Tiểu Mĩ sao chép tất cả dữ liệu video từ camera giám sát vào hôm tổ chức sự kiện vào usb mang về…

---❊ ❖ ❊---

Phòng họp nhỏ của Phân đội Cảnh sát Hình sự đã chính thức đổi thành văn phòng của Nhóm Hỗ trợ. Một chiếc bảng trắng được đặt gần cửa, bên trên dán vài bức ảnh của nạn nhân. Bàn họp dùng cho mấy chục người ngồi giờ chất ngồn ngộn hồ sơ vụ án và các tài liệu liên quan, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng ngồi đối diện nhau qua mặt bàn, đang chăm chú đọc tài liệu.

Chuỗi vụ án 19.3:

Vụ án thứ nhất. Thời gian: Khoảng 3 giờ chiều ngày 19 tháng 3 năm 2007. Địa điểm: Phòng 401 đơn nguyên 3, tòa nhà 85 khu Hân Lạc 2, phố Hân Lạc, quận Vũ Thuận, thành phố Tây Châu. Nạn nhân: Giang Huệ, nữ, 61 tuổi, công chức nghỉ hưu, con gái làm việc ở địa phương khác, chồng làm đầu bếp tại một nhà hàng tư nhân, đi sớm về muộn, phần lớn thời gian Giang Huệ ở nhà một mình. Kết quả khám nghiệm tử thi và khám nghiệm hiện trường cho thấy nạn nhân trong tình trạng khỏa thân, đầu và mặt bị đấm dã man, bộ phận sinh dục bị xé rách nghiêm trọng. Các dấu hiệu sinh lí cho thấy, nạn nhân đã bị xâm hại thô bạo trước khi chết, vì chưa thu thập được chứng cứ có liên quan từ trong thi thể và hiện trường gây án, ngờ rằng hung thủ đã dùng cách xuất tinh ra ngoài. Hung thủ siết cổ nạn nhân đến chết bằng dây thắt lưng áo choàng ngủ của nạn nhân, dây thắt lưng vẫn quấn quanh cổ nạn nhân, thắt thành nơ bướm. Hiện trường có dấu hiệu bị lục lọi, nhưng chỉ có tiền mặt trong ví bị lấy đi, các đồ vật có giá trị như vàng bạc trang sức vàn còn nguyên. Không có dấu hiệu đột nhập bạo lực, không tìm thấy manh mối có liên quan đến hung thủ tại hiện trường.

Vụ án thứ hai. Thời gian: Khoảng 10 giờ sáng ngày 25 tháng 4 năm 2007. Địa điểm: Phòng 203 đơn nguyên L tòa 145 khu Hân Lạc 4, phố Hân Lạc, quận Vũ Thuận, thành phố Tây Châu. Nạn nhân: Lưu Lâm, nữ, 57 tuổi, công chức nghỉ hưu, chồng đã qua đời, con trai và con gái đều đã lập gia đình và ra ở riêng. Kết quả khám nghiệm tử khi và hiện trường cho thấy, nạn nhân được phát hiện trong tình trạng khỏa thân, bị đấm liên tiếp bằng hai tay và bị bóp cổ đến bất tỉnh, trước khi chết bị xâm hại thô bạo (nghi ngờ xuất tinh bên ngoài), sau đó bị siết cổ bằng tất lụa cho đến chết, tất vẫn quấn quanh cổ nạn nhân, bị hung thủ thắt nút thành nơ bướm. Khoá cửa không có dấu hiệu bị cạy mở, có dấu vết vật lộn rõ rệt, nhưng không tìm được vật chứng như dấu vân tay của hung thủ hay sợi vải quần áo của hung thủ trên thi thể và quán áo của nạn nhân.

Vụ án thứ ba. Thời gian: Khoảng 1 giờ chiổu ngày 27 tháng 6 năm 2007. Địa điểm: Phòng 501 đơn nguyên 4, tòa nhà 196 khu Hân Lạc 5, phố Hân Lạc, quận Vũ Thuận, thành phố Tây Châu. Nạn nhân: Chu Tiếu Dĩnh, nữ, 59 tuổi, công chức nghỉ hưu, đã li hôn, sống độc thân, hai người con gái đều đã lập gia đình và ở riêng. Kết quả khám nghiệm tử thi và hiện trường cho thấy nạn nhân được phát hiện trong tình trạng loã thể, đầu bị đấm liên tục bằng hai tay, sau đó bị siết cổ đến chết bằng tất lụa nạn nhân đi trên người. Trước khi chết bị xâm hại tình dục, tất lụa vẫn quấn quanh cổ, thắt thành nơ bướm. Khoá cửa bị cạy phá mức độ nhẹ, tại hiện trường lấy được vài dấu vân tay của hung thủ, phát hiện vết tinh dịch và nước bọt ở đầu giường.

Hung thủ: Vu Tác Quốc, nam, sinh ngày 12 tháng 9 năm 1983, người thành phố Tây Châu, không nghề nghiệp, nơi ở trước khi gây án là phòng 602 đơn nguyên 2, tòa nhà 139 khu Hân Lạc 4, phố Hân Lạc, quận Vũ Thuận, thành phố Tây Châu. Mắc chứng động kinh bẩm sinh, gia đình đơn thân, mẹ buôn bán nhỏ lẻ. Khoảng 11 giờ sáng ngày 7 tháng 8 năm 2007, hung thủ chủ động đến Đồn Công an phố Hân Lạc tự thú, đã lấy mẫu dấu vân tay và tinh dịch để đối chiếu kĩ thuật, kết quả trùng khớp với chứng cứ để lại tại hiện trường vụ án thứ ba…

Giấy chứng tử: Vào khoảng 11 giờ 30 phút ngày 6 tháng 5 năm 2008, tại Bệnh viện tâm thần Khang Kiện, thành phố Tây Châu xảy ra một vụ tai nạn chết người. Nạn nhân là Vu Tác Quốc, nam, 25 tuổi. Sở Công an thành phố đã tiến hành khám nghiệm tử thi, nguyên nhân tử vong do chấn thương nghiêm trọng ở đầu.

Chuỗi vụ án 23.4:

Vụ án thứ nhất. Thời gian: Khoảng 10 giờ 30 phút sáng ngày 23 tháng 4 năm nay. Địa điểm: Phòng 201 đơn nguyên 3, tòa nhà 90 khu Hân Lạc 2, phố Hân Lạc, quận Vũ Thuận, thành phố Tây Châu. Nạn nhân: Lí Phương…

Vụ án thứ hai. Thời gian: Khoảng 9 giờ sáng ngày 7 tháng 5 năm nay. Địa điểm: Phòng 603 đơn nguyên 2, tòa nhà 75 khu Hân Lạc 2, phố Hân Lạc quận Vũ Thuận, thành phố tây Châu. Nạn nhân: Tôn Giai Huệ…

Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng mất gần một buổi sáng mới đọc được hết một lượt toàn bộ hồ sơ của hai chuỗi vụ án, đã có được nhận thức và hiểu biết nhất định về các tình tiết vụ án. Nếu xét từ khía cạnh phân tích khoa học hành vi, thì đây là mắt xích cơ bản nhất, tất cả mọi suy luận cùng mô tả tâm lí tội phạm, đều bắt nguồn từ đây.

Hai người mê mải vùi đầu trong núi tài liệu chất ngất, đến khi dừng lại nửa chừng, mới nhận ra mắt đã cay sè. Hàn Ấn đưa một tay gỡ kính xuống, tay kia dụi dụi mắt. Đỗ Anh Hùng đứng dậy, vươn vai một cái hết cỡ, co duỗi hai chân, rồi tiện tay cầm tờ giấy chứng tử của Vu Tác Quốc trên mặt bàn đưa lên trước mặt liếc mấy cái, sau đó vứt trở lại bàn, cất giọng giễu cợt: “Đúng là chết không đối chứng, giờ người đã chết rồi, thì Cảnh Hạo chỉ đọc dăm cuốn sách công cụ về điều tra hình sự mà cứ tưởng mình là chuyên gia rồi chắc? Hay bây giờ mình đi tìm gã văn sĩ kia bắt bài mấy câu chơi?”

Hàn Ấn trầm ngâm suy nghĩ một chốc, rồi tủm tỉm cười nói, “Không phải vội, trước tiên hãy bảo phân đội trưởng Trương dẫn chúng ta đến hiện trường xem thế nào, rồi hãy tính tiếp.”

Vừa dứt lời, cửa phòng họp chợt khẽ khàng mở ra, một cô cảnh sát trẻ thò nửa người vào gọi: “Thưa hai sếp, phân đội trưởng Trương bảo em dẫn hai sếp đến nhà ăn dùng bữa.”

“Vâng, chúng tôi đi ngay đây.” Hàn Ấn quay sang nói với cô cảnh sát, sau đó ngoảnh lại gọi Đỗ Anh Hùng, “Ta đi ăn cơm trước đã.”

Đi theo cô cảnh sát đến nhà ăn, hai người nhìn thấy Cố Phi Phi, Ngải Tiểu Mĩ, Cảnh Hạo và Trương Thế Kiệt đang ngồi quanh một chiếc bàn. Thấy hai người, Ngải Tiểu Mĩ và Trương Thế Kiệt vội giơ tay vẫy lấy vẫy để, rồi chỉ xuống khay cơm trên mặt bàn, ý nói họ đã lấy phần sẵn cho họ rồi, hai người bèn đi thẳng tới đó.

Đây là lần đầu tiên Hàn Ấn gặp Cảnh Hạo, chưa đợi Cố Phi Phi kịp lên tiếng, Hàn Ấn đã chủ động chìa tay ra tự giới thiệu: “Chào anh, tôi là Hàn Ấn.”

“Tôi là Cảnh Hạo.” Cảnh Hạo lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, bắt tay Hàn Ấn. “Ngưỡng mộ anh đã lâu, thường xuyên đọc được các bài viết về anh trên báo dài, nhân vật chính trong tiểu thuyết của tôi có rất nhiều điểm mang dáng dấp của anh đấy,”

“Thật hân hạnh cho tôi quá.”

Hàn Ấn khách sáo đáp lại một câu rồi ngồi xuống, không nói gì thêm nữa. Những người còn lại đều giả bộ tập trung ăn uống, trên bàn ăn chỉ còn lại tiếng đũa va chạm lách cách, không khí bỗng chốc trở nên thật vi diệu. Tất nhiên, người bối rối nhất chính là Cố Phi Phi, ngồi ăn cơm cũng bàn với bạn trai cũ và bạn trai mới, cho dù lương tâm có sáng như gương, vẫn cứ thấp thỏm trong lòng. Cô bắt đầu thấy bực bội với Ngải Tiểu Mĩ vì cô nàng cứ khăng khăng lôi Cảnh Hạo đến đây ăn trưa bằng được, không nhịn nổi, cô bèn đá cho cô em một cái thật mạnh dưới gầm bàn.

Ngải Tiểu Mĩ ăn đòn bất ngờ, giật nảy mình ‘oái’ lên một tiếng khiến tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lại, tình cảnh vốn đã sượng sùng lại càng thêm oái oăm. Nhưng cô nàng kể cũng nhanh trí, vừa cắn răng đưa tay xoa chân, vừa giả bộ sực nhớ ra kêu lên. “À phải, thầy Hàn, phía em và chị Cố đã có phát hiện mới đấy.”

“Khoảng một tháng trước, anh Cảnh Hạo có tổ chức chương trình kí tặng độc giả mua sách tại hỉệu sách Tân Hoa, anh ấy ngờ rằng, hung thủ đã trà trộn vào trong hoạt động hôm đó để lấy được cuốn sách kí tặng có dấu vân tay của anh ý. Chúng em đã đến hiệu sách, kiểm tra dữ liệu camera giám sát ở quầy thu ngân, sàng lọc được một đối tượng khả nghi, đã trích xuất hình ảnh và gửi đến tất cả các Trụ sở Công an quận và Đồn Công an.” Cố Phi Phi chớp lấy thời cơ tiếp lời.

“Nhanh vậy sao?” Đỗ Anh Hùng kinh ngạc hỏi.

“Có một cảnh sát khu vực của Đồn Công an cơ sở nói rằng, đối tượng này trông rất quen, giống một lao động nhập cư làm việc ở chợ dân sinh trong khu vực quản lí của anh ta. Anh ta vừa đến đó xác nhận, chính xác là người này. Đối tượng hiện đã được đưa đến Đồn Công an.” Trương Thế kiệt giải thích.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »