Thành phố Giang Bình nằm ở phía đông nam của tỉnh Đông Tô, là một địa danh văn hoá lịch sử nổi tiếng mang nét đẹp cổ kính, nằm cách tỉnh lị là thành phố Cổ Đô hơn 200 ki lô mét, nếu đường sá thông suốt, đi xe chừng ba tiếng đồng hồ là tới nơi.
Trước khi lên đường, Hàn Ấn đã gọi điện thoại trước cho Cố Phi Phi, ngoài việc thông báo cho cô biết bước tiến triển trong kế hoạch tìm kiếm Phương Kiếm, thì anh cảm thấy vấn đề quan trọng nhất là anh và Diệp Hi sẽ trai đơn gái chiếc cùng nhau đi xa, về lí mà nói cũng nên báo cáo với bạn gái một câu, để tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có.
Cố Phi Phi nhận được cuộc gọi từ Hàn Ấn đúng lúc cô đang xử lí dấu vân tay của Tôn Dương trong phòng Giám định. Như cô đã phân tích trước đó, quá trình thu thập và xác nhận dấu vân tay của Tôn Dương cực kì phức tạp, đội ngũ nhân viên giám định lại có hạn, để nhanh chóng có được kết quả, Cố Phi Phi buộc phải đích thân xung trận.
Cố Phi Phi vừa kết thúc cuộc điện thoại, đã thấy Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đẩy cửa bước vào. Hai người tìm đến, chủ yếu là để báo cáo về chuyện đến nhà Lâm Phong vừa rồi, sau nữa là muốn lắng nghe ý kiến của Cố Phi Phi về phương hướng điều tra tiếp theo trong vụ án.
Trong điều kiện không có nhiều manh mối, Cố Phi Phi gợi ý Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ có thể thử xuất phát từ tình tiết ‘trộm cắp’ trong vụ án này, để tra tìm và sàng lọc những hồ sơ vụ án có tình tiết trộm cắp xảy ra vào trước và sau thời điểm của vụ án Lâm Phong. Không chừng thủ phạm đang ẩn mình ngay trong những hồ sơ đó. Đương nhiên, mục tiêu cuối cùng vẫn là để giải quyết vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo, nếu như không thể nhanh chóng tìm ra tình tiết có liên quan tới vụ án Lâm Phong, Cố Phi Phi căn dặn Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ hãy biết buông tay đúng lúc, không nên lãng phí quá nhiều thời gian và sức lực cho vụ án này.
Ngoài ra, Cố Phi Phi còn nói với hai người rằng, Tề Binh đã đưa bố mẹ của Vương Ba đến phân đội, đồng thời chính thức thông báo cho hai người thông tin Vương Ba đã chết. Ban nãy, hai ông bà đã đến Phòng Giải phẫu để xem di cốt con trai. Lúc này, có lẽ Tề Binh đang thẩm vấn họ và ghi chép lại thông tin. Cố Phi Phi yêu cầu Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ cũng qua đó ngay, để trao đổi sâu hơn với hai người họ, xem liệu có thể tìm ra manh mối nào đáng giá hay không. Xét cho cùng thì Tôn Dương mới chỉ là một trong những nghi phạm của vụ án, trong cái chết của Vương Ba vẫn còn tồn tại rất nhiều khả năng.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng khách của phân đội, cuộc thẩm vấn đã kết thúc, bố mẹ Vương Ba vẫn chìm trong đau khổ, nước mắt đầm đìa, ngồi gục vào nhau bên chiếc bàn dài. Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ ngồi đối diện với hai người họ, im lặng đọc biên bản ghi chép, cũng là để đợi họ bình tĩnh trở lại.
Sau khoảng mười lăm phút, hai ông bà mới dần thôi nức nở. Đỗ Anh Hùng bắt đầu đặt câu hỏi, “Vương Ba có bạn gái không ạ?”
“Không!” Mẹ Vương Ba lắc đầu, giọng điệu vẫn tràn đầy đau xót. “Một đứa như nó, không việc làm, không tiền bạc, cả ngày chơi bời với mấy thằng đầu đường xó chợ, thì có đứa con gái nào dám theo nó cơ chứ.”
“Đám đầu đường xó chợ mà bác đang nói đến, là những người thế nào vậy?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.
“Còn có thể là ai được nữa? Một lũ lưu manh, du côn, bợm rượu!” Mẹ Vương Ba sụt sịt đáp.
“Bác có thể nói rõ hơn được không? Ví dụ, Vương Ba thường qua lại với những ai, và anh ấy thân thiết với những ai?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi tiếp.
“Cái này thì thực sự là chúng tôi không biết được. Đôi khi thằng Ba cũng dẫn bạn về nhà, toàn là mấy thằng choai choai tóc nhuộm xanh đỏ, áo quần dị hợm. Cả tôi và mẹ nó đều thấy chướng mắt, nên cũng không trò chuyện gì với chúng nó.” Bố Vương Ba đáp.
“Sau khi Vương Ba xích mích với bác rồi bỏ nhà ra đi, không có ai đến tìm anh ấy sao?” Đỗ Anh Hùng hỏi.
“Cũng có hai người đến tìm đấy.” Bố Vương Ba nhớ lại. “Hình như là sau khi thằng Ba bỏ đi khoảng hơn nửa tháng. Có hai cậu thanh niên đến nhà tôi tìm nó, nói rằng mình là bạn làm ăn của thắng Ba. Tôi và nhà tôi mới hỏi nó kinh doanh cái gì, thì hai người đó cứ ậm ừ rồi bỏ đi luôn, không nói gì thêm nữa.”
Hai thanh niên, bạn làm ăn – hai bộ hài cốt vô danh còn lại, giữa hai đối tượng đó liệu có mối liên quan gì không? Đỗ Anh Hùng thầm tự hỏi, sau khi đưa mắt ra hiệu cho Ngải Tiểu Mĩ, anh tiếp tục hỏi ông bố: “Bác còn nhớ hai người đó trông như thế nào không?”
“Lâu quá rồi, tôi không nhớ rõ.” Bố Vương Ba chầm chậm lắc đầu.
“Tôi vẫn còn chút ấn tượng đấy, nhưng chỉ tả đại khái được thôi.” Mẹ Vương Ba tiếp lời.
“Không sao, bác nhớ được đến đâu thì cứ nói đến đó, chốc nữa xin bác vui lòng hỗ trợ chúng cháu một lát trong thao tác mô phỏng chân dung,” Đỗ Anh Hùng nói.
“Lúc đi khỏi nhà, chắc Vương Ba có mang theo điện thoại di động chứ ạ. Xin bác cho biết số điện thoại của anh ấy.” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.
“156…” Mẹ Vương Ba nói ra một dãy số.
“Lần cuối cùng hai bác gọi vào số này là khi nào vậy?” Ngải Tiểu Mĩ tiếp tục hỏi.
“Một ngày sau khi thằng Ba bỏ nhà ra đi, tôi có gọi cho nó. Hai ngày sau đó, tôi lại gọi cho nó một cuộc nữa, nó đều nhận điện thoại, nói rằng nó đang ở tạm nhà một người bạn, bảo tôi không phải lo lắng.” Mẹ Vương Ba cố gắng nhớ lại rồi đáp, “Lại cách đó hai ngày nữa, tôi gọi tiếp thì điện thoại đã tắt máy.”
3 giờ 15 phút chiều, xe rời khỏi đường cao tốc, tiến vào thành phố Cổ Đô. Diệp Hi nhận được cuộc điện thoại của Khang Tiểu Bắc, nói rằng mọi việc đã xong xuôi. Kì thực cũng không mất bao nhiêu công sức. Phương Kiếm làm việc trong một nhà máy hoá chất ở Cổ Đô. Nhà máy quy định trong giờ làm việc phải tắt điện thoại di động, vậy nên Diệp Hi mới không thể gọi được cho anh ta. Lúc này, Khang Tiểu Bắc đã đưa thẳng Phương Kiếm từ nhà máy đến phòng thẩm vấn của Phân đội Cảnh sát Hình sự thành phố Cổ Đô.
Diệp Hi vốn cứ ngỡ rằng Hàn Ấn nhất quyết muốn tìm ra Phương Kiếm để tìm hiểu thông tin về Tôn Dương qua anh ta, nhưng lúc này xem ra tình hình không đơn giản như vậy.
Hàn Ấn yêu cầu đưa thẳng Phương Kiếm đến phòng thẩm vấn, rõ ràng là cố tình muốn tạo bầu không khí uy hiếp, nhằm gây áp lực tâm lí cho Phương Kiếm. Với một người giàu kinh nghiệm điều tra phá án như Diệp Hi, đương nhiên là cô biết, điều này có ý nghĩa gì.
“Anh cho rằng năm đó Phương Kiếm đã nói dối cảnh sát sao?” Diệp Hi hai tay giữ vô lăng, liếc nhìn Hàn Ấn đang ngồi trên ghế phụ.
“Ừm.” Hàn Ấn dõi nhìn đường phố qua cửa kính, chỉ khẽ bật ra một tiếng trong cổ họng, biểu cảm trong ánh mắt rất phức tạp, vừa có chút gì như mến thương, lại vừa như bâng khuâng hụt hẫng.
Thành phố này không hề xa lạ với Hàn Ấn, có thể nói, thành phố Cổ Đô có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc đời anh. Tại đây, anh đã phá được nhiều vụ trọng án chấn động, khiến anh trở nên nổi tiếng trong giới điều tra tội phạm và trong lĩnh vực tâm lí học tội phạm ứng dụng, quan trọng hơn cả là chính tại đây, anh gặp được hai người con gái, một người là bạn tri kỉ, và một người sắp thành bạn đời trọn kiếp – Diệp Hi và Cố Phi Phi. Nhưng mỗi lần đặt chân đến thành phố này, trong lòng anh luôn dâng lên một nỗi buồn thương man mác. Sâu thẳm trong lòng, anh chưa bao giờ quên được một bóng hình lẻ loi bước đi trên đường Thanh Điểu dưới ánh chiều tà, cũng không thể nào quên cô nữ sinh đại học đã biến thành vô vàn mảnh vụn tan tác giữa nhân gian trong một đêm trường tuyết đổ.
Giờ đây, nhờ sự phát triển vượt bậc của khoa học kĩ thuật, cùng sự tiến bộ không ngừng của các kĩ thuật điều tra, rất nhiều vụ huyền án trước đây đều đã lần lượt xuất hiện manh mối mới, thậm chí có những vụ án oan đã tìm ra chân tướng, ví dụ như vụ án giết người hàng loạt tại Bạch Ngân… Thế nhưng vụ án Doãn Ái Quân gây rúng động dư luận vào những năm 90 của thế kỉ trước vẫn không chút tiến triển, đã trở thành một niềm nhức nhối trong lòng những cảnh sát hết mình với sự nghiệp điều tra hình sự. Đặc biệt là với Hàn Ấn, anh từng ngỡ mình đã tiến sát lại gần chân tướng, nhưng cuối cùng vẫn vuột mất thời cơ, khiến bao nhiêu công sức đổ sông đổ biển. Vụ án Doãn Ái Quân đã trở thành vụ án duy nhất vẫn khiến anh thúc thủ trong cuộc đời phá án của mình.
Ngẩn ngơ mất một chốc, Hàn Ấn mới sực nhớ cần trả lời câu hỏi của Diệp Hi, bèn quay sang nói. “Tôi cảm thấy chuỗi chứng cứ cho việc trốn trường của Tôn Dương quá suôn sẻ, suôn sẻ quá lại thành ra thiếu chân thực. Nhất là khi chúng ta thẩm vấn Triệu Thường Thụ, khi hỏi đến quá trình mất tích của Tôn Dương, cách trả lời của anh ta quá mạch lạc, quá bài bản, gần như giống hệt những gì anh ta đã trình bày với cảnh sát khu vực năm xưa, nên tôi có cảm giác đây giống như một kịch bản đã được chuẩn bị từ trước và được tập dượt nhiều lần.”
“Anh đợi chút, để tôi chỉnh lí lại.” Diệp Hi cũng sắp xếp lại mạch tư duy của mình rồi nói, “Trước tiên, là lời khai của phía trường học: Tôn Dương xích mích với giáo viên trong giờ thể dục buổi sáng, bởi gây hấn với giáo viên, lo sợ bị trả thù nên nảy ra suy nghĩ bỏ trốn. Tiếp theo, các học viên cùng phòng kí túc xá với Tôn Dương xác nhận Tôn Dương đã quay về phòng lúc đêm muộn, nhưng không ai biết Tôn Dương đã lẳng lặng lẻn ra ngoài từ lúc nào. Cuối cùng, người cai thợ của đội xây dựng tự dưng nhảy ra chứng thực: Sáng sớm hôm đó đội thợ vào trường để thi công, sau đó anh ta ra ngoài mua thuốc lá, và cổng trường để ngỏ trong vòng bảy tám phút nên đã cho Tôn Dương cơ hội bỏ trốn ra ngoài. Kết hợp những điểm này lại, thế là một cách đương nhiên, đã có thể kết luận vụ việc mất tích của Tôn Dương là tự ý trốn khỏi trường học, không có gì phải bàn cãi.” Diệp Hi dừng lại một chốc, rồi chau mày nói. “Nghe anh gợi ý, nghĩ lại quả thực cũng có vẻ giống như đã được lên kế hoạch cẩn thận. Anh muốn tìm kiếm điểm đột phá từ chỗ Phương Kiếm, phải không?”
“Lại nói tiếp về cuộc thẩm vấn Triệu Thường Thụ hôm trước, chúng ta có nhắc đến mấy cái tên, bao gồm Tôn Dương, Vương Ba, cai thầu… Nhưng chỉ duy nhất khi nhắc đến cái tên Phương Kiếm, Triệu Thường Thụ mới có biểu cảm tự nhiên, thoải mái nhất, cho thấy năm xưa Phương Kiếm không thông đồng với phía nhà trường, lời khai của anh ta, rất có thể chịu ảnh hưởng bởi hoàn cảnh và tâm trạng của anh ta lúc đó.” Hàn Ấn giải thích kĩ hơn, “Nhìn vào dữ liệu hồ sơ, có thể thấy rằng cái gọi là đào tạo cai nghiện internet ở trường Triều Dương chẳng qua là sử dụng các biện pháp mang tính trừng phạt thân thể như chích điện, đánh đập, giam nhốt…, xét về thực chất là sử dụng phương thức bạo lực để giải quyết vấn đề nghiện mạng, chứ không hề có cơ sở khoa học. Đồng thời, nhà trường cũng áp dụng cơ chế tự quản như học viên giám sát lẫn nhau, khuyến khích tố cáo lẫn nhau, điều đó đã khiến cho các học viên luôn phải sống trong bầu không khí căng thẳng, sợ hãi, cảnh giác, đề phòng, và rồi càng ngày càng trở nên vô cảm, càng thiếu niềm tin vào con người, thậm chí khiến học viên chìm trong tâm lí sợ hãi, hoang mang, ngờ vực. Sống trong một môi trường như vậy, nhận thức của học viên về đúng sai, phải trái, được mất, thiệt hơn đã hoàn toàn thoát li khỏi sự ràng buộc của quy chuẩn đạo đức và pháp luật, thoái hoá đến độ coi ‘luật rừng’ là nguyên tắc đầu tiên để xử lí mọi việc. Nói một cách dễ hiểu, sống trong một môi trường như vậy, để bảo đảm an toàn cho mình, học viên có thể bán đứng mọi thứ, và điều đó đã trở thành một hành vi vô thức, thậm chí là bản năng.”
“Tôi hiểu rồi, ý anh muốn nói, khi Ngô Hạo thẩm vấn Phương Kiếm, rất có khả năng anh ta đã chịu tác động của một thứ ám thị tâm lí nào đó mà vô thức đưa ra lời khẩu cung có lợi nhất cho phía nhà trường và có lợi cho bản thân anh ta.” Diệp Hi nói.
“Đúng vậy,” Hàn Ấn nghiêm túc đáp, “tôi hi vọng hôm nay anh ta sẽ nói cho chúng ta biết chân tướng.”
---❊ ❖ ❊---
Nửa tiếng đồng hồ sau, cuối cùng thì Hàn Ấn và Diệp Hi đã gặp được Phương Kiếm. Đó là một anh chàng tóc húi cua, mập và lùn, mắt nhỏ, bộ dạng chân chất, có vẻ là mẫu người thật thà. “Anh đã từng nhập học Trường Cai nghiện internet Triều Dương phải không?” Diệp Hi đi thẳng vào vấn đề.
“Vâng, vâng!” Phương Kiếm vừa cúi người về phía trước vừa luôn miệng đáp, anh chàng có vẻ sợ sệt.
“Còn nhớ Tôn Dương năm đó ở giường trên của anh không?” Diệp Hi hỏi.
“Nhớ, nhưng cậu ấy ở đó chỉ vài ngày thôi, sau đó thì đi mất.” Phương Kiếm đáp.
“Tại sao lại đi mất?” Diệp Hi lại hỏi.
“Cậu ấy đánh lộn với giáo viên phụ đạo, sau đó trốn khỏi trường.” Phương Kiếm đáp.
“Hãy trình bày cụ thể. Chúng tôi từ Giang Bình đến đây, chính là muốn anh kể lại đầu đuôi câu chuyện này cho thật chuẩn xác.” Dừng lại một lát, Hàn Ấn cố tình nhấn mạnh, “Còn nữa, chúng tôi muốn nghe sự thật.’
“Ồ, vâng!” Phương Kiếm im lặng suy nghĩ một lát mới ngập ngừng nói, “Không biết các anh chị đã biết chưa, cái cậu Tôn Dương ấy cứ như con gái, làm gì cũng õng a õng ẹo, tập thể dục cũng thế. Thực ra, cậu ta tập thể dục buổi sáng lúc nào chẳng vậy, mà mọi hôm giáo viên phụ đạo có nói gì đâu. Có lẽ hôm đó thầy Vương đang bực bội chuyện gì, nhìn thấy Tôn Dương tập tành ẻo lả thì ngứa mắt, mới xông đến cho cậu ta một cái bạt tai, còn chửi mắng ầm ầm. Tôn Dương tự dưng bị ăn đòn, cứ đứng đực ra tại chỗ không biết phải làm gì, thầy Vương thấy thế lại càng nổi điên, đạp Tôn Dương ngã nhào xuống đất rồi xông tới lột quần của cậu ấy, bảo là muốn xem cậu ấy là đàn ông hay đàn bà, muốn xem cậu ấy có cái ấy không. Tôn Dương vừa cố giữ quần vừa van xin thầy Vương tha cho mình, nhưng thầy Vương không quan tâm, cứ nhất quyết muốn lột quần cậu ấy ra bằng được, thế là Tôn Dương cũng khùng lên, cắn vào tay thầy Vương rồi nghiến chặt lấy không chịu nhả. Thầy Vương mãi mới giằng ra được, thấy cánh tay bị cắn toạc một mảng thì túm lấy Tôn Dương đấm đá túi bụi một hồi, sau đó túm cổ lôi xềnh xệch cậu ta vào trong toà nhà cứ như kéo một con chó chết.”
“Chỉ có hai người họ ẩu đả sao? Còn ai khác tham gia không?” Hàn Ấn hỏi.
“Chỉ có hai người họ thôi. Sau khi thầy Vương lôi Tôn Dương vào trong toà nhà rồi, lão hiệu trưởng họ Triệu mới lò dò đi theo, chắc chắn là để chích điện Tôn Dương, lão rất rành món đó.” Phương Kiếm hằn học đáp.
“Lúc đó, trong phòng kí túc xá của các anh có mấy người?” Hàn Ấn hỏi.
“Hai bên mỗi bên ba giường, tổng cộng mười hai người.” Phương Kiếm đáp
“Anh và Tôn Dương ở giường nào?” Hàn Ấn hỏi.
“Giường bên phải sát cửa ra vào.” Phương Kiếm đáp
“Lúc đó, nội quy của nhà trường là mấy giờ tắt đèn đi ngủ?” Hàn Ấn hỏi.
“9 giờ.” Phương Kiếm đáp.
“Vậy tại sao anh biết Tôn Dương quay về phòng lúc 10 giờ?” Hàn Ấn hỏi.
“Mỗi phòng kí túc xá đều có một chiếc đồng hồ báo thức nhỏ.” Phương Kiếm nói.
“Đồng hồ báo thức có dạ quang không?” Hàn Ấn hỏi.
“Không có!” Phương Kiếm đáp.
“Chúng tôi đã đến phòng kí túc xá của anh, cái đồng hồ báo thức ấy chắc là được đặt ở trên chiếc bàn kê sát cửa sổ phải không?” Khoé miệng Hàn Ấn thấp thoáng một tia giễu cợt, “Lúc đó trong phòng tắt đèn tối om, làm thế nào mà anh có thể nhìn thấy kim phút kim giờ từ vị trí giường của anh được vậy?”
“Tôi… tôi thực ra là tôi nghe lão hiệu trưởng nói vậy.” Phương Kiếm cúi gằm mặt, phấp phỏng đáp khẽ, “Lúc đó, lão hiệu trưởng dẫn cảnh sát đến tìm chúng tôi thẩm vấn. Tôi nghe ông ta nhấn mạnh với anh cảnh sát là đã thả Tôn Dương về lúc 10 giờ tối. Tôi mới nghĩ hiệu trưởng Triệu bảo 10 giờ thì chắc là 10 giờ, cứ đứng về phía nhà trường cho an toàn, Tôn Dương về lúc mấy giờ mà chẳng thế.” Nói đến đây, Phương Kiếm chợt ngẩng đầu lên, nhấn mạnh: “Nhưng đêm hôm đó chắc chắn là Tôn Dương có về phòng, có lẽ cậu ấy bị đánh đập dã man quá nên không còn sức lực, lúc leo lên giường trên rất khó khăn, làm cả cái giường rung lên bần bật.”
“Khoan đã, ý anh muốn nói, anh không thấy mặt Tôn Dương, mà chỉ là bị động tác rung giường đánh thức, và cho rằng anh ta đã về phòng?” Diệp Hi nhạy bén phát giác ra thông tin ngầm ẩn phía sau lời nói của Phương Kiếm, liền gấp gáp hỏi dồn.
“Vâng, nhưng việc đó thì có gì khác nhau?” Phương Kiếm ngẩn ra, ngơ ngác hỏi lại, “Không phải cậu ta, còn là ai được?”
“Thế này nhé Phương Kiếm, bây giờ, anh hãy dựa lưng vào thành ghế, ngồi cho thật thoải mái, hoàn toàn thả lỏng.” Hàn Ấn dường như không hề ngạc nhiên trước những gì Phương Kiếm vừa trình bày, ôn tồn nói, “Anh hãy hồi tưởng lại cho thật kĩ quá trình Tôn Dương quay về phòng cho đến khi leo lên giường đi ngủ, xem có gì khác với thường ngày không? Anh nhớ lại xem, bất kì chi tiết nào cũng được, chẳng hạn như âm thanh, mùi, động tác.”
“Ồ, vâng!” Phương Kiếm ngoan ngoãn nhích mông về phía lưng ghế, xoa hai tay vào nhau, tập trung suy nghĩ, cố gắng lục tìm trong trí nhớ, một lát sau mới ngập ngừng nói, “Tính Tôn Dương rất ưa sạch sẽ, ngày nào cũng rửa tay rửa mặt nhiều lần, lần nào cũng dùng rất nhiều xà phòng thơm nên người lúc nào cũng thơm tho. Nhưng tối hôm đó tôi không ngửi thấy… Tôi… tôi chỉ có thể nhớ được đến thế thôi. Mà phải, năm đó Tôn Dương đã trốn đi đâu vậy? Cậu ta đã phạm tội gì sao?”
“Có lẽ,” Hàn Ấn hít vào một hơi thật sâu, “có lẽ cậu ta chưa từng rời khỏi trường Triều Dương.”