Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46757 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Sư phụ ra tay

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, đỗ anh hùng scan toàn bộ các bản báo cáo giám định pháp chứng rồi gửi email cho Cố Phi Phi, đồng thời cũng gửi cả các thông tin chứng minh thư, thẻ tín dụng, số điện thoại, tài khoản Wechat, QQ của nạn nhân Triệu Tiểu Lan mà anh lấy được từ phía cảnh sát Phượng Sơn cho Ngải Tiểu Mỹ. Còn về điện thoại di động của Triệu Tiểu Lan, Đỗ Anh Hùng cũng đã thử đưa ra kiến nghị với Diêu Kiến gửi về phòng thực nghiệm của Cục để khôi phục dữ liệu, nhưng Diêu Kiến cho biết anh ta không thể quyết định được chuyện này, phải xin chỉ thị trên Sở mới được. Nghĩ rằng thời điểm này vẫn chưa nên quá rùm beng, vả lại nhìn vào mức độ hư hỏng của điện thoại, khả năng khôi phục được là rất thấp, nên Đỗ Anh Hùng cũng không cố nữa.

Làm xong những việc kể trên, Đỗ Anh Hùng và Vương Côn liền tìm đến công ty thực phẩm chức năng nơi Triệu Tiểu Lan làm việc trước đây. Sau khi tìm hiểu qua một số đồng nghiệp, được biết Triệu Tiểu Lan vào làm từ tháng 6 năm ngoái, là người khôn khéo lanh lợi, đầu óc linh hoạt, nên doanh số rất tốt, nhưng ngoài công việc ra, cô ta rất ít giao lưu với đồng nghiệp, nên họ cũng không biết nhiều về cuộc sống riêng của cô, cũng không ai thừa nhận có đi uống rượu với Triệu Tiểu Lan vào tối hôm xảy ra vụ án.

Rời khỏi công ty thực phẩm chức năng, cũng đã hết một buổi sáng, đang định tìm chỗ ăn trưa thì điện thoại của Đỗ Anh Hùng đổ chuông. Sau khi nghe máy, anh vừa mừng rỡ lại vừa cảm động, thì ra Hàn Ấn đã đáp chuyến bay sớm nhất để tới Phượng Sơn, và lúc này đang ở Sở Công an thành phố.

Đỗ Anh Hùng và Vương Côn ba chân bốn cẳng chạy ngay đến Sở để gặp Hàn Ấn, hai bên gặp nhau, đương nhiên vui vẻ vô cùng. Sau màn hỏi han thân mật, giới thiệu Hàn Ấn và Vương Côn làm quen với nhau, ba người bèn đi tìm chỗ ăn trưa, rồi vừa ăn vừa trao đổi về các tình tiết liên quan đến vụ án. Ăn xong, Đỗ Anh Hùng lại dẫn Hàn Ấn đến gặp Diêu Kiến, sau đó cùng anh nghiên cứu kĩ lưỡng hồ sơ vụ án.

Đúng là cao thủ ra tay, vừa đọc hồ sơ đã nhìn ra ngay vấn đề. Đến chiều tối, Cố Phi Phi gọi điện tới, bảo Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng lập tức lên mạng họp trực tuyến, chắc hẳn cô đã phát hiện ra điều gì đó.

Đỗ Anh Hùng nhanh chóng mở máy tính, vào mạng, mở phần mềm họp trực tuyến. Ngay lập tức, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ đã xuất hiện trên màn hình. Cố Phi Phi vào thẳng vấn đề. “Khám nghiệm tử thi không có vấn đề gì, nhưng cho thấy một số manh mối, có lẽ đã bị nhân viên điều tra trước đó bỏ qua. Nhìn vào báo cáo khám nghiệm, thấy rằng trên thi thể nạn nhân, bên cạnh vết thương gây tử vong, thì phần da đầu ở sau gáy còn có vết trầy xước, xương sống cổ có hiện tượng gãy nén đốt sống, rõ ràng đều là tổn thương do rơi từ trên cao xuống, có lẽ hình thành vào lúc hung thủ ném xác. Nếu nhìn vào vị trí của các tổn thương, thì khi thi thể bị ném xuống cống, có lẽ vùng sau gáy đã tiếp đất trước tiên, vậy thì đáng lẽ cơ thể sau khi rơi xuống sẽ ở trong tư thế nằm ngửa hoặc nằm nghiêng, nhưng trong ảnh chụp tại hiện trường, thì nạn nhân lại úp mặt xuống đất, ở trong tư thế nằm sấp…”

“Tức là thi thể bên dưới cống ngầm đã bị dịch chuyển?” Đỗ Anh Hùng chen ngang, trong giọng nói có chút phấn chấn.

“Phải!” Cố Phi Phi gật đầu dứt khoát.

“Nói như vậy, thì hành vi ném xác của hung thủ đúng là rất bất thường?” Đỗ Anh Hùng quay sang hỏi Hàn Ấn.

“Không những vậy, hung thủ bất chấp rủi ro trèo lên trèo xuống lòng cống, chỉ để dịch chuyển tư thế của nạn nhân, chứng tỏ động tác xoay xác nạn nhân nằm sấp úp mặt xuống đất đã trở thành một hành vi mang tính ám ảnh cưỡng chế, cũng có nghĩa, đây có lẽ không phải là lần gây án đầu tiên của hung thủ” Hàn Ấn gật đầu, điềm tĩnh đáp.

“Hay quá, vậy thì Thường An thoát nạn thật rồi, anh ấy tuyệt đối không thể là kẻ giết người hàng loạt!” Đỗ Anh Hùng vỗ đùi đánh đét, mừng rỡ reo lên.

“Tại sao không thể? Tại sao cậu lại đưa ra kết luận dễ dãi như vậy?” Hàn Ấn chau mày, nhìn thẳng vào Đỗ Anh Hùng chất vấn, “Trong hồ sơ có viết, Thường An bị bỏ rơi từ nhỏ, tuy được người tốt nhận nuôi, nhưng từ bé đến lớn sống trong cảnh nghèo khổ cơ cực. Đặc biệt là đến khi trưởng thành, biết được thân thể thực sự của mình, khó lòng đảm bảo rằng tâm lí của anh ta không bị tổn thương. Và lại năm xưa, nơi anh ta bị vứt bỏ chính là bên cạnh đống rác, mà lòng cống hôi thối bẩn thỉu có phải cũng được coi là có cùng tính chất với đống rác?”

“Theo như thầy nói, nghĩa là mức độ tình nghi của Thường An lại càng lớn hơn?” Nụ cười vụt tắt trên mặt Đỗ Anh Hùng, anh hỏi với vẻ thăm dò.

“Tôi không có ý đó, tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu, cậu trước tiên là một cảnh sát, thứ đến mới là anh em tốt của Thường An. Cho dù ý chí chủ quan của cậu là gì, cũng đều phải tuân theo sự thực khách quan, phải dựa vào chứng cứ, chứ không nên để cảm xúc phi lí trí điều khiển, cậu hiểu chứ?” Rõ ràng là Hàn Ấn đã nhận thấy Đỗ Anh Hùng quá cảm tính, quá chủ quan trong vụ án này. Đây tuyệt đối không phải là phẩm chất cần có của một cảnh sát hình sự ưu tú, vì vậy vẫn phải đưa ra lời cảnh cáo với anh chàng để kịp thời chặn đứng những mầm mống thiếu lí trí này.

“À vâng, vâng…” Bị Hàn Ấn ‘điểm trúng huyệt’, Đỗ Anh Hùng mặt đỏ bừng, cúi đầu ấp úng giống như học sinh mắc lỗi, không nói nên lời.

Tình thế có vẻ sượng sùng, đến Ngải Tiểu Mĩ bên kia màn hình cũng cảm nhận được, liền vội lên tiếng chen ngang, dùng giọng nói vui vẻ để khuấy động bầu không khí: “Giờ đến lượt em, đến lượt em! Xin báo cáo với các anh chị, em đã lập được một chiến công vĩ đại! Em đã kiểm tra tất cả dữ liệu cuộc gọi có liên quan đến số máy của Triệu Tiểu Lan. Mỗi ngày cô ta nghe gọi vô số cuộc, em đã rà soát toàn bộ lịch sử cuộc gọi trong vòng ba tháng trước khi nạn nhân bị sát hại, hầu hết các số liên lạc đều chỉ xuất hiện một hai lần, có tám số liên lạc tương đối cố định, em đã tra tìm và chỉnh lí thông tin đăng kí tương ứng, lát nữa em sẽ gửi cho các anh chị. Còn vào ngày bị sát hại, nạn nhân có 11 cuộc gọi, thông tin cụ thể lát nữa em cũng gửi luôn. Đương nhiên, thời buổi bây giờ người ta dùng WeChat là chính, quan hệ càng thân thiết lại càng thích liên lạc bằng WeChat. Em đã khôi phục số điện thoại của Triệu Tiểu Lan để đăng nhập vào tài khoản WeChat, nhưng lịch sử trò chuyện đều lưu trong điện thoại, em không xem được, cộng thêm danh sách bạn bè WeChat của cô ta nhiều khủng khiếp, tạm thời chưa thể rà soát được gì. Nhưng em phát hiện ra, số điện thoại này còn liên kết với một tài khoản Cloud, mật khẩu giống như mật khẩu WeChat, đều là ngày sinh theo âm lịch của nạn nhân. Thật đáng mừng là tài khoản này đã đồng bộ với thư viện ảnh trong điện thoại của cô ta, có nghĩa là, tất cả các bức ảnh chụp bằng camera điện thoại của cô ta không chỉ được lưu trữ trong điện thoại, mà đồng thời còn được tải lên tài khoản Cloud. Em đã xem kĩ toàn bộ số ảnh, trong đó có ảnh chụp chung với nghi phạm Thường An, và cả ảnh chụp chung với một người đàn ông khác, đây, chính là người này…”

Ngải Tiểu Mĩ vừa nói, vừa mở tấm ảnh Triệu Tiểu Lan chụp chung với một người đàn ông trung niên trên màn hình máy tính, rồi nói tiếp, “Ảnh của người đàn ông này xuất hiện lần đầu trên tài khoản Cloud là vào cuối tháng 4, mà Triệu Tiểu Lan chia tay Thường An vào giữa tháng 5. Xét theo thời điểm, rất có thể vì người đàn ông này mà cô ta mới đòi bỏ Thường An. Triệu Tiểu Lan chụp rất nhiều ảnh selfie thân mật với người đàn ông này, nhưng hầu hết là chụp ở những nơi kín đáo, như trong phòng khách sạn hoặc nhà hàng, mà trông người đàn ông kia lại lớn tuổi hơn Triệu Tiểu Lan rất nhiều, nên em đoán cô ta chính là tiểu tam. Vào hôm xảy ra án mạng, khoảng 18 giờ, Triệu Tiểu Lan có tải lên một bức ảnh, địa điểm là trong một nhà hàng, có vẻ như chụp trong lúc đang đợi ai đó. Không chừng cô ta đang đợi người đàn ông trong ảnh, và em tin rằng đây cũng chính là người uống rượu cùng nạn nhân mà các anh đang muốn tìm.”

Sau khi offline, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng lập tức tìm đến trung đội trưởng Diêu Kiến, đề nghị được tiếp xúc với hồ sơ các vụ án tồn đọng của Phượng Sơn trong vài năm gần đây. Nếu như hung thủ không phải gây án lần đầu, vậy thì chẳng phải vào giờ phút này, đang có một kẻ giết người hàng loạt ẩn náu ở Phượng Sơn?

Thức suốt một đêm để đọc và phân tích tỉ mỉ, Hán Ấn và Đỗ Anh Hùng đã lọc ra được hai vụ án đáng nghi từ trong đống hồ sơ.

Vụ án thứ nhất

Nạn nhân: Nam giới, họ tên, quê quán, thân thế không rõ. Suy đoán qua tình trạng của các bộ phận chức năng trong cơ thể, nạn nhân tuổi từ 50 đến 55, là người vô gia cư từ nơi khác đến. Thời điểm tử vong: Khoảng 23 giờ ngày 19 tháng 12 năm 2014. Địa điểm gây án: Dưới gầm cầu Tiền Tiến, đường Ngọc Xuân, khu phố Trường Bình, thành phố Phượng Sơn. Kết quả khám nghiệm tử thi và khám nghiệm hiện trường cho thấy: Nạn nhân bị đánh mạnh vào vòm sọ bằng chai rượu trắng, gây chấn thương sọ não và suy đa tạng dẫn đến tử vong. Sau khi chết, bị ném vào thùng rác lớn bằng sắt cách hiện trường gây án không xa. Trong máu của nạn nhân có chứa nồng độ cồn rất cao, trên mảnh vỡ của chai rượu lưu lại ở hiện trường tìm thấy vết máu không phải của nạn nhân, nghi là hung thủ trong lúc gây án đã đứt tay chảy máu, nhưng đối chiếu trong kho dữ liệu DNA của tội phạm, lại không tìm thấy mẫu DNA trùng khớp. Trích xuất dữ liệu camera giao thông xung quanh hiện trường, cho thấy tối hôm đó sương mù dày đặc, độ nét của video rất kém nên không thể thu được manh mối hữu ích. Cho đến nay, vụ án này vẫn chưa tìm ra chân tướng, trở thành vụ án tồn đọng, tạm thời dừng điều tra.

Vụ án thứ hai

Nạn nhân: Vương Thái Hoa, nữ, 41 tuổi, người nhập cư, làm nghề mại dâm. Thời điểm tử vong: Khoảng 17 giờ 30 phút ngày 3 tháng 7 năm 2015. Địa điểm gây án: Nhà vệ sinh công cộng trong công viên Ninh Sơn, khu phố Xuân Dương, thành phố Phượng Sơn. Kết quả khám nghiệm tử thi và khám nghiệm hiện trường cho thấy: Nạn nhân bị đập liên tiếp vào sau gáy bằng gạch cho đến chết, sau đó xác bị ném vào khu xí bệt, quần áo còn nguyên, đầu bị nhét vào trong bệ xí. Viên gạch được dùng làm hung khí bị ném xuống bể phốt nên các dấu vết liên quan đến hung thủ đã bị phá huỷ. Xung quanh hiện trường gây án không có camera giám sát. Cho đến nay vẫn chưa bắt được hung thủ.

Sở dĩ hai vụ án này khiến Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng chú ý, là do một số yếu tố của vụ án rất tương đồng với vụ án giết người ở ngõ Sao Đỏ.

Như đã nhiều lần nhắc đến ở phần trên, thông thường, để liên kết một chuỗi vụ án giết người hàng loạt, chủ yếu cần dựa vào ba yếu tố: Loại hình nạn nhân, thói quen gây án, hành vi đánh dấu. Vậy thì, liên hệ hai vụ án kể trên với vụ án của Triệu Tiểu Lan, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng phát hiện ra rằng: Nạn nhân của các vụ án đều là người từ nơi khác đến, không có bạn bè thân thích ở địa phương, địa vị xã hội thấp kém, đều thuộc nhóm người dễ bị tổn thương trong xã hội.

Về cách thức giết người, thoạt nhìn cứ tưởng không mấy liên quan, nhưng nếu xem xét kĩ từ góc độ rộng hơn, có thể nhận thấy chúng giống nhau ở tính ngẫu nhiên. Từ địa điểm gây án cho đến cách thức sát hại, đặc biệt trong việc lựa chọn hung khí, tất cả đều là lấy ngay tại chỗ: Trong vụ án thứ nhất dùng chính chai rượu của nạn nhân, trong vụ án thứ hai dùng viên gạch dưới sàn nhà vệ sinh, còn hung thủ giết Triệu Tiểu Lan thì tiện tay nhặt luôn sợi dây lưng mà Thường An quẳng dưới đất.

Còn về hành vi đánh dấu, mức độ tương đồng còn cao hơn nữa, chủ yếu thể hiện ở tình tiết ném xác: Thứ nhất, hung thủ không hề quan tâm đến việc cái xác sẽ bị phát hiện. Thứ hai, là tính chất của nơi ném xác: Một người bị ném trong thùng rác, một người bị ném vào nhà xí bệt, một người bị ném xuống cống.

Có lẽ khi nhắc đến những địa điểm này, mọi người đều sẽ có chung một ấn tượng, đó là bẩn thỉu, hôi thối, ô uế. Ngoài ra, nhìn vào ảnh chụp hiện trường, có thể thấy rằng xác của cả ba nạn nhân đều ở trong tư thế nằm sấp, mặt úp xuống.

Đương nhiên, vấn đề này hiện tại mới chỉ là suy đoán sơ bộ, chỉ dừng ở lí thuyết chứ hoàn toàn chưa có căn cứ thực tế, tiếp theo, còn phải tiến hành hàng loạt phân tích và tìm kiếm bằng chứng xoay quanh hai vụ án này. Nhưng nếu suy đoán là chính xác, thì sự việc sẽ từ chỗ chỉ cần quan tâm đến vụ án giết người ở ngõ Sao Đỏ đã diễn biến thành phải giải quyết cả một chuỗi vụ án mới có thể loại trừ được mối nghi ngờ đối với Thường An.

Theo mạch suy nghĩ này, trước tiền phải tìm hiểu kĩ lưỡng và toàn diện về hai vụ án cũ, sau đó lại kết hợp với các tình tiết và bằng chứng của vụ án giết người ở ngõ Sao Đỏ để phỏng đoán về ngụ ý trong hành vi đánh dấu, cách thức lựa chọn mục tiêu gây án, và cả động cơ tâm lí của hung thủ, để lập nên báo cáo hồ sơ tội phạm tương ứng.

Do vậy, vừa sáng sớm hôm sau, khi đứng nhìn Mặt Trời từ từ nhô lên phía đằng Đông, trong lòng Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng đều hiểu rõ: Muốn đạt được mục tiêu trong thời gian ngắn, hắn là không thể. Xét thấy thời gian gấp gáp, nhân lực hạn chế, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng chọn cách chia quân hai đường, Hàn Ấn chịu trách nhiệm xâu chuỗi ba vụ án, còn Đỗ Anh Hùng và Vương Côn chịu trách nhiệm điều tra sàng lọc các mối quan hệ xã hội có giao cắt với vụ án gần đây nhất – vụ án mạng tại ngõ Sao Đỏ.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »