Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33300 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 4
huyền án đáng ngờ

❊ ❊ ❊

Màn đêm buông xuống, mưa bụi bắt đầu bay, thành phố mới khô ráo được vài ngày lại bị bao trùm trong màn hơi ẩm nặng trĩu, bầu không khí về đêm không khỏi khiến người ta ngột ngạt khó chịu.

Trong một đêm như thế, dưới ánh sáng mờ mịt của ngọn đèn vàng, một người đàn ông râu ria đầy mặt, tóc tai rối bù đang giận dữ gõ chí chát vào bàn phím máy tính. Đi cùng với đó là hàng tràng những lời chửi bới, nguyền rủa độc địa liên tục nhảy lên màn hình. Sau một hồi trút cơn cuồng nộ vào trong máy tính, dường như đã chán rồi, người đàn ông đi tới trước cửa sổ châm một điếu thuốc. Tàn thuốc lập loè hắt lên khuôn mặt người đàn ông, một khuôn mặt nát nhàu u uất, hệt như đêm mưa ngoài cửa sổ lúc này. Chốc sau, thuốc đã cháy hết, gã đàn ông mở cửa sổ, ném đầu mẩu thuốc ra ngoài. Trong lúc đóng cửa sổ, một vệt mưa theo gió tạt lên mặt gã, gã ngây ra một thoáng, dường như sực nghĩ đến điều gì, ngay sau đó bên khoé miệng nhếch một nụ cười cay nghiệt. Rồi gã nhanh chóng quay lại, ngồi xuống trước máy tính, hai tay lại gõ lên bàn phím, nhưng nhẹ nhàng hơn lúc nãy rất nhiều… Theo nguồn tin nội bộ từ Ban Chỉ huy Phòng chống bão lụt của chính quyền thành phố, hai ngày tới, một đợt mưa bão dữ dội khác sẽ lại ập vào thành phố, lượng mưa dự báo còn lớn gấp bội so với ngày 1 tháng 4, mức độ tàn phá sẽ càng ghê gớm hơn nữa. Nhưng chính quyền thành phố do không muốn gây hoang mang dư luận, nên ban hành công văn nội bộ, ra lệnh không được tiết lộ tình hình bão lũ ra công chúng..

Cũng trong đêm này, dưới ánh sáng của một ngọn đèn khác – một ngọn đèn LED sáng choang, cảnh tượng xuân sắc vô biên đang phơi bày lồ lộ. Một cô gái phấn son loè loẹt, đi tất lụa đen, mặc váy ren ngắn trễ ngực, đang uốn éo thân hình bốc lửa trước màn hình máy tính. Giọng cô ỏn ẻn lả lơi, như mời gọi:

“Nào, các bé cưng, tặng quà cho chị đi nào…”

---❊ ❖ ❊---

Vẫn trong đêm nay, ngoại trừ Cố Phi Phi ở lại trong phòng Giám định để đôn đốc công tác xét nghiệm ADN, tất cả những người còn lại trong Nhóm Hỗ trợ đều có mặt trong Phòng Lưu trữ của phân đội cảnh sát.

Phòng Lưu trữ diện tích không lấy gì làm rộng rãi, chỉ khoảng một trăm tám mươi mét vuông, sặc mùi ẩm mốc, mùi giấy cũ mốc meo. Những tập hồ sơ được đóng bìa giấy xi măng cứng xếp ngay ngắn trên từng dãy giá hồ sơ bằng gỗ, một số hồ sơ có lẽ bởi dung lượng dữ liệu quá nhiều nên được đóng trong các thùng carton vuông vức, xếp ở tầng dưới cùng của giá hồ sơ.

Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng đã ngồi lì trong Phòng Lưu trữ cả ngày trời. Sau khi tra cứu liền tù tì hàng chục tập hồ sơ, lúc này đã mệt mỏi đến độ không thể ngồi thẳng lưng lên được nữa, đành phải dẹp đống hồ sơ sang một bên, ngồi bệt dưới đất, gắng gượng cầm cự để xem tiếp.

Hàn Ấn và Diệp Hi ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn dài gần cửa Phòng Lưu trữ, bên tay cũng là một chống hồ sơ, nơi góc bàn còn có một hộp giấy dán nhãn màu trắng, ghi rõ: Chuyên án Trường Cai nghiện internet Triều Dương .

Hồi lâu sau, Hàn Ấn gỡ cặp kính, đặt xuống mặt bàn, đưa tay dụi đôi mắt cay sè. “Dữ liệu mập mờ quá. Thông tin về giáo viên đào tạo và học viên đều không đủ chi tiết, không trợ giúp được mấy cho chúng ta.”

“Đúng vậy, thông tin của các học viên thời kì đầu đúng là hoàn toàn không được ghi chép lại, nhưng đây có lẽ không phải là lỗi của điều tra viên. Anh nghĩ xem, một ngôi trường tư nhân kinh doanh không hợp pháp, chưa đăng kí lên Bộ Giáo dục, thì họ quan tâm gì đến việc lưu trữ hồ sơ của học viên?” Diệp Hi cũng đặt xấp tài liệu trên tay xuống, vươn vai, vừa vặn vẹo cổ vừa nói.

“Có lẽ chúng ta còn phải tìm Phương Kiếm, học viên ở giường dưới Tôn Dương.” Hàn Ấn nói, “Người giường trên, người giường dưới, chắc chắn là cậu ta hiểu rõ Tôn Dương hơn người khác, không chừng hai người còn thân nhau cũng nên, biết đâu cậu ta biết được Tôn Dương đã đi đâu sau khi trốn khỏi trường.”

“Tôi đã trao đổi với phân đội trưởng Tề về vấn đề này, trước tiên, chúng ta sẽ bắt đầu điều tra từ thông tin đăng kí hộ khẩu và sàng lọc những thanh niên địa phương tuổi từ 25 đến 35 có họ tên là Phương Kiếm.” Diệp Hi nói.

“Ừm.” Hàn Ấn mỉm cười đáp, trong khoảnh khắc ấy, anh vô thức nhìn sâu vào Diệp Hi một thoáng. Kinh nghiệm và sự thấu hiểu của Diệp Hi với anh quả thực đã khiến Hàn Ấn cảm thấy sự hợp tác lần này thật ăn ý và dễ dàng.

---❊ ❖ ❊---

Bên kia phòng, Ngải Tiểu Mĩ không biết vì lí do gì mà tự dưng nhảy bật dậy, hai mắt nhìn chòng chọc vào tập tài liệu trên tay. Sau đó, cô kẹp hồ sơ dưới nách, khom lưng bởi tìm nhoay nhoáy trong thùng giấy, lôi ra liền mấy tập hồ sơ, lật giở soàn soạt. Trông bộ dạng của cô nàng, hình như đã phát hiện ra gì đó. Đỗ Anh Hùng đang ngồi gần đó cũng đứng dậy, bước lại bên cô. Chăm chú quan sát tập tài liệu trong tay Ngải Tiểu Mĩ một lúc, mắt Đỗ Anh Hùng cũng bắt đầu sáng rực.

“Vụ án này có chút thú vị đấy,” Đỗ Anh Hùng nói.

“Đúng, có nhân tố tương tự.” Ngải Tiểu Mĩ đáp.

“Hồ sơ chỉ có từng đây thôi à?” Đỗ Anh Hùng chỉ vào tập tài liệu trên tay Ngải Tiểu Mĩ.

“Cả đống này nữa.” Ngải Tiểu Mĩ giơ chân đá vào thùng carton dưới sàn.

“Mình mang cho thầy Hàn xem đi!” Đỗ Anh Hùng lập tức nhấc cả thùng carton lên, hào hứng giục.

“Vâng!” Ngải Tiểu Mĩ gật đầu lia lịa.

Tóm tắt tình tiết vụ án:

Khoảng 3 giờ chiều ngày 8 tháng 10 năm 2011, trung tâm tiếp nhận thông tin 110 nhận được cuộc điện thoại báo án, người gọi điện nói rằng con trai mình đã bị sát hại, phía cảnh sát lập tức hành động.

Nạn nhân: Lâm Phong, người địa phương, sinh năm 1987,24 tuổi vào thời điểm xảy ra án mạng, trình độ văn hoá tốt nghiệp đại học, không có nghề nghiệp ổn định. Lâm Phong sống một mình, hiện trường ban đầu là phòng 301, đơn nguyên 2, số 129 đường Đông Xuyên, quận Thượng Đỉnh, thành phố Giang Bình, cũng chính là nhà riêng của Lâm Phong. Người báo án là Lâm Đức Lộc, bố của Lâm Phong, là chủ quản của một công ty thương mại xuất nhập khẩu. Vợ đầu của Lâm Đức Lộc, tức mẹ của Lâm Phong, đã thiệt mạng trong một vụ tai nạn giao thông vào năm 2009. Sau đó Lâm Đức Lộc tái hôn, sống cùng người vợ thứ hai và con riêng của vợ trong một căn nhà khác ở trung tâm thành phố. Khi vụ án xảy ra, họ vừa đi du lịch nước ngoài về.

Khám nghiệm hiện trường cho thấy hung khí giết người là một con dao gọt hoa quả kiểu gập, chiều dài lưỡi 10 centimet, trích xuất được tổng cộng sáu dấu vân tay trên cán dao. Sau khi giám định, xác nhận có bốn dấu vân tay là của nạn nhân, hai dấu vẫn tay còn lại vẫn chưa thể xác minh. Điều tra trong các mối quan hệ xã hội có liên quan và trong kho dữ liệu dấu vân tay đều không tìm thấy dấu vân tay trùng khớp. Tại hiện trường, ngoại trừ cửa phòng bị hư hỏng một phần do bố của nạn nhân gây ra trong lúc khẩn cấp, không thấy dấu hiệu cạy phá cửa và cửa sổ, trên tay nắm cửa sổ và bục cửa sổ không thu thập được dấu vết gì khác ngoài dấu vân tay, dấu chân của người nhà nạn nhân. Tìm hiểu lịch sử cuộc gọi điện thoại di động của nạn nhân, thì thấy mặc dù thuê bao này không nợ cước, nhưng không hề có bất kì một cuộc gọi nào trong suốt hai năm qua. Tương tự, điện thoại cố định ở nhà cũng gần hai năm không hề sử dụng. Hiện trường không có dấu vết lục lọi, nhưng điện thoại di động, máy tính xách tay, iPad, máy tính bảng và các sản phẩm kĩ thuật số khác của nạn nhân đều đã biến mất.

Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy: Nạn nhân tử vong bị dao gọt hoa quả đâm trúng huyệt thái dương bên phải, thời điểm tử vong là khoảng ba ngày trước khi được phát hiện, tức vào khoảng ngày 5 tháng 10 năm 2011. Thi thể bị bịt mắt bằng dải vải, được cắt ra từ một chiếc áo trong nhà của nạn nhân. Dải vải được buộc lại ở sau đầu, cách thắt nút là bắt chéo hai lần. Trên thi thể không tìm thấy dấu vết bị khống chế, nhưng trong máu của nạn nhân giám định được thành phần Phenobarbital, một dạng thuốc an thần.

Mặc dù vụ án đã được nhiều bên tiến hành điều tra và thu thập chứng cứ, nhưng vẫn chưa thể tìm ra hung thủ, nên bị gác lại cho đến nay.”

---❊ ❖ ❊---

Quá nửa đêm, cửa Phòng Lưu trữ thình lình bật mở, Cố Phi Phi đầu tóc ướt sũng, hai tay xách khệ nệ hai túi lớn rảo bước tiến vào. Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ nhanh tay nhanh mắt, một người chạy đến đỡ lấy túi đồ trên tay cô, một người giúp cô phải nước mưa bám trên người.

Túi vừa đặt xuống, mùi thơm của thức ăn đã toả ra ngào ngạt. Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ bụng đã đói meo từ lâu, nên không nhiều lời, lập tức dẹp hết hồ sơ giấy tờ sang một bên, thoăn thoắt lấy hộp lớn hộp bé ra khỏi túi, mở nắp, bày lên mặt bàn, rồi múa đũa tít mù. Hàn Ấn nhìn hai cô cậu đang ăn như rồng cuốn, khẽ mỉm cười, cầm lấy hai đôi đũa trên bàn, lần lượt đưa cho Cố Phi Phi và Diệp Hi.

Diệp Hi nhận lấy đũa, còn Cố Phi Phi xua tay từ chối: “Anh ăn đi, em ăn rồi, kết quả giám định ADN còn phải chờ thêm ít lâu. Em đoán chắc hôm nay các anh chị em chưa kịp ăn uống cho tử tế, nên mới mua cho mọi người chút đồ ăn đêm.”

“Chị Cố tốt bụng ghê, chứ đâu như thầy Hàn với trưởng nhóm Diệp, chỉ đến tay không.” Ngải Tiểu Mĩ miệng bóng mỡ lúng búng nói.

“Đúng đấy, đúng đấy, chị Cố là người tốt nhất. Chứ thầy Hàn đã đến tay không thì chớ, còn bắt tụi em ăn mì gói.” Đỗ Anh Hùng vừa phồng má nhai nuốt khí thế, vừa phụ hoạ theo.

“Ăn thì tập trung vào ăn đi, đúng là, đồ ăn cũng không bịt được miệng hai cái đứa này.” Cố Phi Phi tủm tỉm cười, lườm hai cô cậu một cái, rồi có lẽ lo Diệp Hi hiểu lầm, bèn quay sang phân trần với Diệp Hi, “Hai đứa này nhí nhố với em quen thói rồi, chị đừng để tâm nhé.”

“Không sao, không sao đâu, phê bình là đúng. Ngày ba bữa sáng, trưa, tối đều xơi mì gói, ai mà chịu nổi cơ chứ.” Diệp Hi trêu chọc, “Lúc chị vừa bước chân vào phòng này, suýt chút nữa thì bật ngược ra ngoài, cả phòng nồng nặc mùi sầu riêng.”

Nói xong, Diệp Hi phá lên cười rất vui vẻ, mọi người trong phòng cười theo, bầu không khí lập tức trở nên thoải mái hơn nhiều. Đây cũng là một trong những ưu điểm của Diệp Hi, cô luôn biết cách ứng xử với đủ mọi tình huống khác nhau, thái độ cũng khéo léo đúng mực, khiến mọi người đều cảm thấy vui vẻ thoải mái khi trò chuyện cùng cô.

Đương nhiên, người bối rối nhất trong lúc này chính là Hàn Ấn. Mặc dù hai cô cậu trẻ tuổi kia mới chỉ than thở chút ít về vấn đề ăn uống, nhưng anh rất sợ phải khiến Cố Phi Phi và Diệp Hi suy nghĩ, bèn cầm lên một tập hồ sơ đưa cho Cố Phi Phi, nhanh chóng chuyển đề tài: “Phải rồi, bọn anh vừa phát hiện ra một vụ án khả nghi, em đọc thử biên bản khám nghiệm tử thi xem liệu có thể tìm ra manh mối gì không.”

Chỉ sau chừng một bữa cơm, Cố Phi Phi đã đọc xong tập tư liệu, khẽ gật đầu nói. “Đúng là có nhiều điểm tương đồng, độ tuổi của nạn nhân cũng nằm trong phạm vi độ tuổi của các bộ hài cốt vô danh, trong vụ án cũng xuất hiện chi tiết nạn nhân bị bịt mắt. Nhưng cũng có tính chất khác biệt rất rõ rệt, đó là thi thể của nạn nhân bị phơi bày bên ngoài.”

“Tình tiết này có lẽ giống như thầy Hàn đã phân tích trước đây, là do vấn đề về thời điểm gây án.” Đỗ Anh Hùng tiếp lời, “Vào thời điểm xảy ra vụ án, công viên Bách Thảo đã được thi công mở rộng, đem thi thể đi chôn sẽ có rủi ro, nên rất có khả năng hung thủ đã từ bỏ công đoạn chôn giấu xác chết.”

“Không chỉ khác biệt ở một điểm đó thôi đâu. Cố Phi Phi vừa nói vừa đặt lên bàn vài tấm ảnh hiện trường. Trong ảnh, có thể nhìn thấy nạn nhân nằm ngửa trên sàn nhà, đầu gối trên vũng máu, hai mắt bị dải vải bịt kín, một con dao cắm vào thái dương bên phải, lưỡi dao gần như cắm lút hoàn toàn vào hộp sọ. Cố Phi Phi chỉ vào một bức ảnh và nói: “Mọi người hãy nhìn bức ảnh này, trên dải vải bịt mắt có vết máu thấm rất rõ ràng, hơn nữa gần chỗ vết thương còn bị hung khí đâm thủng, chứng tỏ động tác bịt mắt đã được thực hiện trước khi nạn nhân bị đâm bằng vật nhọn, hoàn toàn khác với tình tiết nạn nhân bị bịt mắt sau khi đã bị sát hại trong vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo. Ngoài ra, vũ khí giết người trong vụ án này là một con dao gấp một lưỡi, trong khi vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo, phân tích theo hình dạng vết đâm, thì hung khí là một vật sắc nhọn có hai lưỡi, kiểu như dao găm hoặc đoản kiếm, nên hai hung khí sử dụng trong hai vụ án chắc chắn là khác nhau.

“Ngoài ra, biên bản khám nghiệm tử thi này cho thấy, Lâm Phong bị vật nhọn đâm xuyên qua vị trí cánh lớn xương bướm trên hộp sọ, làm đứt động mạch màng não giữa gây sung huyết, do không được cầm máu trong một thời gian dài mà dẫn đến tử vong. Về lí thuyết mà nói thì kiểu tổn thương này sẽ không gây tử vong ngay lập tức. Mà đầu tiên, sẽ khiến Lâm Phong rơi vào trạng thái hôn mê sâu, giữa chừng vẫn có thể tỉnh lại trong những quãng thời gian ngắn.

“Ngoài chiếc điện thoại di động bị hung thủ mang đi khỏi hiện trường, thì trong nhà anh ta còn có điện thoại cố định, vẫn có cơ hội để gọi cấp cứu. Nhưng trên thực tế, Lâm Phong lại không thể làm gì để tự cứu mình, em cho rằng việc đó có liên quan đến chi tiết mà biên bản khám nghiệm tử thi đã chỉ ra: Trong máu của anh ta có chứa thành phần thuốc ngủ. Nhưng tình tiết chuốc thuốc cho nạn nhân lại không thấy xuất hiện trong vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo.”

“Lí do đó cũng có thể giải thích tại sao Lâm Phong lại ngoan ngoãn để hung thủ dùng vải bịt mắt mình.” Diệp Hi tiếp lời.

“Theo như hồ sơ vụ án, tại hiện trường không tìm thấy vỏ lọ thuốc hay bao bì gì có liên quan đến thuốc ngủ, điều đó có nghĩa là hung thủ đã mang nó đi mất, và như vậy cũng có thể gián tiếp chứng minh rằng, Lâm Phong có khả năng bị chuốc thuốc ngủ.” Ngải Tiểu Mĩ cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc, rồi ngẩng lên nói tiếp, “Liệu có khả năng vụ án trong công viên Bách Thảo cũng theo cùng mô típ đó, nhưng vì đã lâu năm quá rồi nên không thể xét nghiệm ra thành phần thuốc ngủ trong xương?”

“Không đâu, Phenobarbital không dễ phân giải và tiêu biến trong các tổ chức tử thi, đừng nói là sáu, bảy năm, cho dù có lâu hơn nữa, vẫn có thể giám định ra chất này từ trong xương và những bộ phận phân huỷ của tử thi.” Cố Phi Phi giải thích, “Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng hung thủ đã sử dụng một chất gây ảo giác khác có tính bay hơi rất nhanh, hoặc chuốc nạn nhân say rượu, sau đó thừa cơ gây án.”

“Thầy Hàn, thầy nghĩ sao?” Đỗ Anh Hùng liếc nhìn Hàn Ấn vẫn im lặng này giờ, hỏi thăm dò.

“Có sự tương đồng trong hành vi đánh dấu, thế nhưng sự khác biệt giữa hai vụ án đúng là khá lớn, cần phải tiếp tục tìm hiểu sâu hơn, để xem liệu có thể tìm được mối liên quan nào khác không.”

Hàn Ấn vừa dứt lời, điện thoại di động trong túi của Cố Phi Phi đã đổ chuông. Nghe điện thoại một lát, đến khi kết thúc cuộc gọi, sắc mặt của Cố Phi Phi mừng lo lẫn lộn, cô trầm giọng thông báo: “Đã có kết quả đối chiếu ADN, bố của Tôn Dương không có mối quan hệ huyết thống nào với cả ba bộ hài cốt vô danh, thế nhưng kết quả giám định lại cho thấy giữa bố của Vương Ba và bộ hài cốt mà chúng ta đã nhận định là nạn nhân đầu tiên tồn tại mối quan hệ cha con. Cũng có nghĩa là, Tôn Dương không xuất hiện trong số ba bộ hài cốt đó, thế nhưng Vương Ba lại được xác nhận là nạn nhân đầu tiên bị sát hại trong vụ án này. Về hai nạn nhân còn lại, toàn bộ dữ liệu ADN của họ đã được tải lên, nhưng đối chiếu với kho dữ liệu nhân khẩu mất tích và kho dữ liệu hồ sơ tội phạm đều không tìm kiếm được kết quả trùng hợp. Xem ra, bước tiếp theo chỉ còn cách gửi hộp sọ của họ đến Trung tâm Giám định Vật chứng của Cục.”

---❊ ❖ ❊---

Cuối cùng thì đã có một bước đột phá trong việc xác định lai lịch nạn nhân, tương ứng với đó, Nhóm Hỗ trợ đã có thể đưa ra phán đoán sơ bộ về cái chết của ba nạn nhân cùng thời gian chôn xác: Nạn nhân đầu tiên, Vương Ba, bỏ nhà ra đi vào ngày 19 tháng 6 năm 2010. Bên cạnh đó, núi Nam Sơn, tức nơi chôn xác, được sáp nhập với công viên Bách Thảo vào đầu tháng năm 2011. Nếu kết hợp với kết luận về giám định pháp y trước đó – khoảng cách giữa ba vụ giết người chôn xác không quá xa nhau, vậy thì chuỗi vụ án giết người hàng loạt có liên quan đến công viên Bách Thảo rất có thể xảy ra trong khoảng thời gian từ ngày 19 tháng 6 năm 2010 đến đầu tháng 8 năm 2011.

Đồng thời, cũng có thể xác định được một nghi phạm là Tôn Dương. Tôn Dương đã nảy sinh mâu thuẫn gay gắt với Vương Ba tại Trường Cai nghiện internet Triều Dương, đến nay, một người thì biến mất, một người đã biến thành hài cốt, điều đó khiến cảnh sát ngờ rằng giữa hai bên có lẽ có mối liên quan nào đó. Giả sử như mối liên quan này được xác lập, vậy thì đồng nghĩa với việc Tôn Dương chính là hung thủ trong vụ giết người hàng loạt này. Về động cơ gây án, rõ ràng là giết người để trả thù. Vậy thì vấn đề đặt ra là, hai nạn nhân còn lại có mẫu thuẫn gì với Tôn Dương?

“Liệu họ có dính dáng gì đến Trường Cai nghiện internet Triều Dương không?” Cố Phi Phi chau mày, đưa mắt lướt qua mọi người rồi đặt câu hỏi.

“Có khả năng này.” Hàn Ấn đắn đo gật đầu, rồi đột nhiên thay đổi chủ đề, “Chỉ có điều anh cứ cảm thấy Tôn Dương dường như không có mấy khả năng chủ động tấn công, lại càng không có tố chất của một kẻ giết người hàng loạt.”

“Dù sao đi nữa, hiện tại anh ta cũng đang là nghi phạm số một của chúng ta, lại thêm vụ án của Lâm Phong, nếu cũng có liên quan đến vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo, thì không chừng hung thủ cũng chính là Tôn Dương,” Diệp Hi đưa ra ý kiến. “Vụ án Lâm Phong chẳng phải đã thu được dấu vân tay sao? Liệu có thể đối chiếu với dấu vân tay của Tôn Dương không?”

“Tất nhiên là có thể, dấu vân tay trên mỗi ngón tay của con người ta là duy nhất. Cho đến hiện tại, vẫn chưa tìm thấy hai người có dấu vân tay giống hệt nhau, trong vấn đề nhận dạng, chứng cứ dấu vân tay thậm chí còn có tính tuyệt đối hơn so với ADN. Nhưng Tôn Dương đã mất tích nhiều năm, việc trích xuất dấu vân tay sẽ tương đối khó khăn.” Cố Phi Phi tiếp tục giải thích, “Trước tiên, cần tìm kiếm tại hiện trường, chủ yếu là trong phòng ngủ của Tôn Dương. Sau đó cần thu thập một số đồ dùng thiết yếu hằng ngày của Tôn Dương mang về Cục giám định để tìm kiếm kĩ lưỡng hơn. Sau khi lấy được các mẫu dấu vân tay rồi, trước hết cần phải sàng lọc loại trừ, và xác nhận những dấu vân tay nào là của Tôn Dương. Tất nhiên, yêu cầu cuối cùng vẫn là tìm thấy hai dấu vân tay bên tay phải của Tôn Dương, bởi hai dấu vẫn tay lưu lại trên hung khí giết người trong vụ án Lâm Phong là của ngón cái và ngón trỏ bên tay phải.”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »