Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28451 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
kí hiệu màu đỏ

tuy Triệu Lượng kiên quyết không nhận tội, nhưng chuỗi chứng cứ liên quan cơ bản đã hoàn thành, chỉ thiếu một mắt xích, đó chính là điểm giao cắt giữa Triệu Lượng và hung thủ đã sát hại chị gái anh ta. Về điểm này, phân tích của Đỗ Anh Hùng rất hợp lí, có lẽ gã sát nhân là một bệnh nhân từng được Triệu Lượng điều trị. Theo hướng này, Ban Chuyên án bắt đầu rà soát những bệnh án đã qua tay Triệu Lượng để tìm đối tượng phù hợp với phạm vi khoanh vùng trong hồ sơ tội phạm của Hàn Ấn. Nhưng thật bất ngờ, đồng thời với việc Cố Phi Phi đã xác định được hung khí, lại xuất hiện thêm một kẻ tình nghi nữa, mà người này không hề xa lạ với Ban Chuyên án, đó chính là Đơn Hoa Minh, con trai của Đơn Hùng Nghiệp, em trai của Đơn Nghênh Xuân.

Trong lúc Ban Chuyên án đã tập trung mũi điều tra vào Triệu Lượng, Cố Phi Phi vẫn không từ bỏ việc điều tra hung khí. Sau một thời gian khá dài, đã sàng lọc và loại trừ rất nhiều sản phẩm kĩ thuật số có khả năng là hung khí, Cố Phi Phi loáng thoáng có một trực giác rằng, hung khí có lẽ là một thiết bị có phạm vi sử dụng khá hẹp, hoặc là công cụ chuyên dụng chỉ dùng cho một công việc nào đó, nếu có thể điều tra ra được, rất có thể phạm vi khoanh vùng sẽ được thu hẹp đến tối thiểu.

Trước đó, cô ngờ rằng hung thủ là nhân viên chuyển phát nhanh, đồng thời khá kì vọng vào máy POS cầm tay mà nhân viên chuyển phát được trang bị, nhưng kết quả đã trái ngược với kì vọng, cô đành phải tạm thời từ bỏ hướng điều tra nhân viên chuyển phát nhanh. Tuy nhiên, sau sự việc Đơn Nghênh Xuân bị giết hại, kết hợp với việc Hàn Ấn suy đoán hung thủ có thể là người thân của chị ta, thì em trai của Đơn Nghênh Xuân, Đơn Hoa Minh, nhân viên chuyển phát nhanh, lại lập tức bị đưa vào phạm vi điều tra. Mặc dù vẫn chưa thể khẳng định hắn là kẻ gây án, nhưng vì nghề nghiệp của hắn phù hợp với phân tích trước đó của Cố Phi Phi, nên cô quyết định quay lại hướng điều tra này, tới công ty chuyển phát nhanh nơi Đơn Hoa Minh làm việc, tập trung vào việc rà soát những hàng hoá đã qua tay hắn, và bất ngờ có được một thông tin rất đáng mừng: Nhân viên của công ty chuyển phát này khi ra ngoài làm việc không chỉ mang theo máy POS cầm tay, mà còn được trang bị máy quét mã vạch không dây!

Về máy quét mã vạch sử dụng trong ngành chuyển phát nhanh, nói một cách đơn giản, chính là khi nhân viên tới nhận hàng chuyển phát, sẽ dùng máy quét để nhập mã vạch dán trên nhãn hàng, nhờ đó, thông tin của kiện hàng sẽ được trực tiếp chuyển tới trung tâm quản lí, để công ty nhanh chóng tiến hành xử lí dữ liệu của hàng hoá, đồng thời cũng thuận tiện cho khách hàng kiểm tra tình trạng giao hàng. Tại công ty nơi Đơn Hoa Minh làm việc, toàn bộ hệ thống quản lí mã vạch đều được nhập khẩu, nên thể tích và kiểu dáng của máy quét mã vạch lớn và nặng nề hơn nhiều so với hàng sản xuất trong nước, cả trọng lượng và quy cách mặt đáy của sản phẩm đều phù hợp với đặc trưng tương ứng của hung khí mà Cố Phi Phi đã tính toán ra trước đó. Hơn nữa, chất liệu vỏ ngoài sản phẩm cũng trùng khớp với những mảnh vụn nhựa kĩ thuật thu được trong tóc nạn nhân Lưu Hồng Nham. Điều này cho thấy, máy quét mã vạch của công ty này chính là loại hung khí tạo ra những vết gãy lõm xương trên đầu Lưu Hồng Nham, từ đó đã tăng thêm đáng kể mức độ tình nghi của Đơn Hoa Minh. Càng khiến Cố Phi Phi thấy đáng ngờ hơn nữa, đó là cán bộ phụ trách của công ty này chia sẻ rằng, một thời gian trước, Đơn Hoa Minh có nói trong lúc đi giao hàng bị xe tông, cán vỡ máy quét mã vạch, đồng phục cũng rách toạc, hắn phải đền bù gần như toàn bộ phí tổn, sau đó công ty đã cấp cho hắn một máy quét mã vạch và một bộ đồng phục mới. Chi tiết này hoàn toàn phù hợp với đặc trưng tình tiết của vụ án Lưu Hồng Nham: Do phát sinh nhân tố bất ngờ, trong lúc vật lộn với nạn nhân, máy quét mã vạch đã rơi ra khỏi ba lô của Đơn Hoa Minh. Hắn bèn tiện tay nhặt lấy, đập phần đáy xuống đỉnh đầu nạn nhân. Bằng cách đó, hắn đã giết chết nạn nhân, cũng khiến chiếc máy vỡ hỏng, đồng phục trên người dính phải máu của nạn nhân, nên hắn mới kiếm cớ để thay bộ mới.

---❊ ❖ ❊---

Đã không lần ra thì thôi, vừa lần ra lại đồng thời xuất hiện hai đối tượng tình nghi quan trọng. Nếu như so sánh, căn cứ vào chứng cứ, đặc biệt là vật chứng, Triệu Lượng có nhiều khả năng gây án hơn. Triệu Lượng có quen nạn nhân Đơn Nghênh Xuân, lại có động cơ sát hại nạn nhân. Đồng thời, toàn bộ án mạng trong năm nay đều xảy ra vào ngày nghỉ sau ca trực đêm hôm trước, điều này có thể coi là mô thức thời gian gây án. Đặc biệt là vết máu tìm thấy tại nhiều vị trí trên con dao gấp được phát hiện trong tủ đựng đồ cá nhân của Triệu Lượng, khi đối chiếu với DNA của Đơn Nghênh Xuân thì hoàn toàn trùng khớp. Mặt khác, từ trên con dao ấy cũng thu được mẫu máu của ba nạn nhân khác trong năm nay và hai nạn nhân trong hai vụ án năm xưa, nên không chỉ là hung khí phù hợp, mà đã có thể khẳng định chắc chắn, con dao gập này chính là hung khí của chuỗi án mạng từ năm 1988 đến nay. Đơn Hoa Minh tuy có thể dính dáng với vật tày dẫn tới vết gãy lõm xương trên đầu Lưu Hồng Nham, nhưng vì hung khí đã bị tiêu huỷ, nên không thể kiểm chứng rõ ràng. Có điều, hành vi tiêu huỷ chứng cứ của Đơn Hoa Minh, dường như lại cho thấy, đây mới là hung thủ thực sự. Hàn Ấn nhận định rằng, điểm mấu chốt để xác định hung thủ thực sự, chính là phải xem trong hai người họ, người nào có mối liên quan với hung thủ thứ nhất.

Cho tới lúc này, kiểm tra trong số bệnh án đã qua tay Triệu Lượng, vẫn chưa tìm ra đối tượng nào phù hợp với phạm vi khoanh vùng của hồ sơ, mà đối tượng đáng ngờ nhất có mối quan hệ với Đơn Hoa Minh là Đơn Hùng Nghiệp lại đã bị loại trừ. Tạm thời vẫn chưa thể tìm ra đối tượng hoàn toàn trùng khớp với hồ sơ, Hàn Ấn cảm thấy, có thể thử cách ‘từ nhỏ thấy lớn’, xuất phát từ một chi tiết nào đó để tìm ra điểm đột phá, ví dụ như: Nếu trong hai người này có một người là hung thủ thực sự, vậy thì làm thế nào mà hắn lại biết được tường tận và chính xác về tình tiết vụ án năm xưa, vốn dĩ chỉ có cảnh sát và hung thủ biết rõ? Hàn Ấn cảm thấy, rất có thể hắn đã tình cờ đọc được ghi chép nào đó của hung thủ.

Nhìn vào đặc trưng của các vụ án năm xưa và hồ sơ tội phạm do Hàn Ấn lập ra, hung thủ có tính cách hướng nội, ít giao tiếp với người khác, có trình độ học vấn tương đối, có khả năng kiềm chế và sự kiên trì nhất định. Ngoài năm 1998 gây án liên tiếp do tâm lí suy sụp vì thất nghiệp, thì những vụ án còn lại luôn đảm bảo khoảng cách một, hai năm, thậm chí lâu hơn thế. Nhìn vào đó, Hàn Ấn tin rằng, giữa những khoảng thời gian dài im hơi lặng tiếng đấy vẫn tồn tại một ‘sợi dây liên kết’ nào đó, kết hợp với đặc trưng về tính cách và trình độ văn hoá vừa nhắc đến ở trên, Hàn Ấn cho rằng hung thủ có khả năng đã ghi chép lại chi tiết và kĩ lưỡng toàn bộ quá trình gây án, để thi thoảng ôn lại, nhằm hồi tưởng về niềm khoái cảm khi giết người. Vậy thì bước tiếp theo cần xem thử, bên cạnh Triệu Lượng và Đơn Hoa Minh liệu có đối tượng nào có thói quen ghi chép lại toàn bộ những sự việc xảy ra trong cuộc sống hằng ngày hay không.

---❊ ❖ ❊---

Hàn Ấn dẫn theo Đỗ Anh Hùng, trước tiên tìm tới công ty của Vu Ninh, anh rể của Đơn Hoa Minh. Lúc gặp mặt, theo thông lệ, anh nói lời chia buồn với anh ta về cái chết của chị vợ. Vu Ninh lịch sự cảm ơn, rồi mời hai người ngồi xuống ghế sofa dài trong phòng khách.

Vu Ninh gầy xọp hẳn đi so với mấy hôm trước, tóc cũng bạc thêm nhiều, sắc mặt phờ phạc rầu rĩ, hẳn là tuy có ngoại tình, thậm chí còn đòi li hôn, nhưng dù sao với Đơn Nghênh Xuân cũng là vợ chồng nhiều năm, ‘một ngày vợ chồng nghìn năm ân nghĩa’. Chờ thư kí mang trà lại, Vu Ninh cũng ngồi xuống ghế bên cạnh, chủ động nhắc tới vụ án: “Hai anh tới đây, chắc là vụ án của Nghênh Xuân đã có tiến triển?”

“Xin thứ lỗi, vẫn đang trong quá trình điều tra!” Hàn Ấn nở nụ cười gượng gạo đáp, “Anh biết được bao nhiêu về các mối quan hệ của cậu em vợ Đơn Hoa Minh?”

“Hoa Minh làm sao?” Vu Ninh hết sức kinh ngạc, đáp lại một câu hàm hồ, “Thằng nhóc này tuy chẳng ra gì, nhất là mấy tháng gần đây thường đến nhà tôi gây rối vì chuyện nhà cửa, nhưng kiểu gì cũng chưa đến mức giết chị ruột của nó đấy chứ?”

“Xin anh hãy trả lời đúng trọng tâm câu hỏi, đây là quy trình làm việc của chúng tôi, bất cứ ai cũng có thể trở thành đối tượng điều tra của chúng tôi.” Đỗ Anh Hùng đối đáp rất đúng mực.

“Vâng.” Vu Ninh ngập ngừng gật đầu, tiếp đến thẳng thắn trả lời, “Phải nói rằng những người thường xuyên tiếp xúc với Hoa Minh, toàn là đám bạn bè du thủ du thực của nó, có điều cụ thể là những ai, tôi cũng không rõ lắm. Sự thực là tình cảm giữa Nghênh Xuân với bố cô ấy, và cả cậu em này, từ trước đến giờ vẫn khá xa cách. Chúng tôi kết hôn đã mười mấy năm, ngoài dịp lễ tết, thì số lần cô ấy về thăm nhà ngoại chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Thậm chí cô ấy còn không muốn tôi tiếp xúc với họ. Đến tận hồi năm ngoái, bố cô ấy bị ung thư phải nằm viện, Nghênh Xuân thường tới bệnh viện chăm bố, nên tôi mới có dịp tiếp xúc với họ nhiều hơn.”

“Tại sao quan hệ gia đình của chị ấy lại xa cách như vậy?” Hàn Ấn thuận theo lời Vu Ninh, đưa ra câu hỏi.

“Tôi cũng không rõ lắm, chỉ nghe Nghênh Xuân kể, từ nhỏ bố cô ấy đã rất thiên vị em trai, em trai mắc lỗi cũng thường đánh mắng cô ấy, gây ảnh hưởng nặng nề đến tâm lí!” Vu Ninh khẽ mỉm cười, sắc mặt toát lên vẻ bực bội và bất lực, “Còn nữa, cậu em trai của cô ấy chẳng ra làm sao, đủ mọi thói hư tật xấu, nghiện thuốc, nghiện rượu, nghiện cờ bạc đỏ đen, nhà có bao nhiêu tiền đều bị nó đem nướng sạch, Nghênh Xuân cũng đành mặc kệ không ngó ngàng đến nữa. Vừa nãy tôi có nhắc tới chuyện nhà cửa, chắc là các anh cũng biết rồi, sự thực là ông bố vợ tôi sợ cậu út đem nốt cái nhà đi đánh bạc mất, nên mới để lại di chúc, cho hai chị em mỗi người một nửa căn nhà.”

“Hoá ra là vậy!” Đỗ Anh Hùng chen vào một câu, dừng lại một chốc, bèn dẫn dắt câu chuyện vào trọng tâm, “Anh thử nghĩ kĩ lại xem, trong số những người quen biết với Đơn Hoa Minh, có người nào tuổi tác khá lớn, trình độ học vấn tương đối cao, rất thích viết lách ghi chép hay không?”

“À, viết lách ghi chép thì bố vợ tôi thích lắm! Đừng tưởng ông ấy chỉ là công nhân khí cụ bình thường, ông ấy học đại học đàng hoàng đấy.” Anh Hùng vừa dứt lời, Vu Ninh lập tức đáp ngay không cần suy nghĩ. “Lần nào tới nhà bố vợ, tôi cũng thấy ông ấy ngồi bên bàn lúi húi viết lách gì đó! À phải, bên cạnh bàn viết của ông ấy có một cái tủ gỗ kiểu cũ, lúc nào cũng khóa trái. Có một lần, tôi vô tình đi ngang qua đúng lúc ông ấy đang mở tủ, nhìn thấy bên trong xếp khá nhiều sổ nhật kí bìa giấy xi măng, tôi mới hỏi ông ấy sổ viết gì thế, ông ấy chỉ cười cười đáp, là những kí ức không đáng nói!”

“Sổ nhật kí?” Đỗ Anh Hùng liếc nhìn Hàn Ấn, vội hỏi, “Thế những cuốn sổ nhật kí đó hiện đang ở đâu, anh có biết không?”

“Đốt rồi!” Vu Ninh nhìn hai người bằng ánh mắt khó hiểu, rồi thản nhiên đáp, “Qua tuần đầu của ông ấy, Hoa Minh đã đem đốt hết trước mộ rồi, hơn chục cuốn. Hoa Minh nói bố vợ tôi cả đời chỉ thích viết lách, nên cứ đốt hết cho ông ấy vậy, để khỏi quyến luyến. Lúc đó tôi cũng hỏi có xem trong đó viết gì không, Hoa Minh mới nói, ai thời gian đâu mà đọc ba cái thứ lăng nhăng ấy, chắc là mấy bài thơ bài văn vớ vẩn đại loại thế!”

“Đúng là không giữ lại một cuốn nào sao?” Đỗ Anh Hùng gặng hỏi.

“Có lẽ là không! Cái tủ là đồ cổ, cũng đáng tiền lắm, nghe nói trước đó đã bị Hoa Minh lén đem bán mất rồi. Đến cái tủ mà nó cũng bán, thì còn giữ lại mấy cuốn nhật kí cũ nát ấy làm gì? Cũng vì chuyện này mà Nghênh Xuân giận điên người, chửi nó là đồ phá gia chi tử, ‘nếu mày cần tiền sao không bán cho chúng tao, dù sao cũng là người nhà cơ mà!’” Vu Ninh đang bực bội kể lể, thì điện thoại bàn bỗng đổ chuông ầm ĩ, anh ta vô thức liếc nhìn hai người, hẳn là muốn bảo họ tránh mặt, nhưng lại ngại không dám nói thẳng, nên chỉ ấp úng, “Tôi… tôi nghe điện chút nhé?”

“Ồ, anh cứ nghe đi, vừa hay chúng tôi cũng muốn ra ngoài đổi gió một chốc, đợi anh nghe xong, chúng ta lại trao đổi tiếp!” Hàn Ấn hiểu ý, vừa đứng dậy vừa nói.

“À phải, vợ anh có thói quen quàng khăn màu đỏ không?” Đi được vài bước, Đỗ Anh Hùng lại đột ngột quay đầu, hỏi một câu mà trước đó đã hỏi rất nhiều lần.

“Không, thi thoảng cũng quàng khăn, nhưng không có màu đỏ.” Bàn tay nhấc điện thoại của Vu Ninh khựng lại nửa chừng, câu trả lời của anh ta, cũng giống hệt như câu trả lời của người nhà những nạn nhân khác.

---❊ ❖ ❊---

Hai người vừa bước ra khỏi phòng làm việc của Vu Ninh, thấy hai bên hành lang không một bóng người, Đỗ Anh Hùng không nhịn được nữa, kéo ngay Hàn Ấn lại trước cửa thông gió ở một bên hành lang, vội vã nói. “Thầy Hàn, em càng lúc càng cảm thấy Đơn Hùng Nghiệp rất trùng khớp với hồ sơ tội phạm của chúng ta, đến cả chuyện viết nhật kí cũng giống như phân tích của thầy, chỉ tiếc là toàn bộ nhật kí đã bị Đơn Hoa Minh đốt mất rồi. Thầy nói xem, liệu có khả năng Đơn Hoa Minh đã đọc được nhật kí của ông bố? Hay là Đơn Hùng Nghiệp mang theo một cuốn nhật kí vào bệnh viện trong lúc điều trị, bị Triệu Lượng vô tình đọc được? Đương nhiên, cả hai vấn đề này đều phải đặt dưới tiền đề Đơn Hùng Nghiệp là hung thủ. Lẽ nào kết quả giám định DNA đã sai?”

“Chắc chắn không thể sai được.” Hàn Ấn lắc đầu quầy quậy, “Là đích thân chị Cố của các cậu thực hiện đấy, cậu thấy có khả năng sai sót được không? Có điều, suy luận của cậu vừa nãy rất hay, chúng ta hãy tạm giả thiết hung thủ chính là Đơn Hùng Nghiệp, vậy cậu thử nói xem, khi Triệu Lượng và Đơn Hoa Minh đọc được nhật kí, động cơ nào khiến họ coi Đơn Nghênh Xuân là mục tiêu sát hại cuối cùng?”

“Phía Đơn Hoa Minh, đúng là em không thể nghĩ ra, đọc được nhật kí của bố thì tại sao lại phải giết chị gái? Còn phía Triệu Lượng, có vẻ dễ giải thích hơn, em đoán thế này nhé!” Đỗ Anh Hùng ngẫm nghĩ một thoáng rồi nói, “Nếu qua cuốn nhật kí, Triệu Lượng biết được bệnh nhân của mình lại chính là kẻ thù mà mình đã tìm kiếm bao nhiêu năm nay, thế nên đã dùng cách gậy ông đập lưng ông, giết chết con gái của hung thủ cũng là một cách để trả thù rửa hận. Về ba vụ án còn lại, giống như thầy đã phân tích trước đó, bởi sợ rằng chúng ta sẽ lần ra được mối quan hệ với Đơn Nghênh Xuân, nên Triệu Lượng đã cố tình làm như vậy để ngụy trang. Phải rồi, nếu hung thủ là Triệu Lượng, thì có thể giải thích được một hành vi đánh dấu.” Đỗ Anh hùng cố tình ngẩng đầu, liếc mắt về phía Hàn Ấn, rụt rè thăm dò, “Về điểm này, em nói ra thầy đừng giận nhé.”

“Có suy nghĩ gì thì cứ nói thẳng ra đi, dài dòng văn tự cái gì? Ai chẳng có lúc phạm sai lầm, tôi có sai cũng là chuyện bình thường mà. Để phá án, chúng ta phải biết khiêm tốn tiếp thu ý kiến!” Câu nói của Hàn Ấn nghe như tự nói về mình, nhưng cũng là muốn nhắn nhủ Anh Hùng đừng mãi áy náy với sai lầm vừa mắc phải, giúp anh chàng hất bỏ khối đá đang đè nặng trong lòng kia.

“Vâng, vậy em sẽ nói!” Đỗ Anh Hùng rõ ràng đã nhận được sự khích lệ, lại tràn đầy tự tin, “Em cảm thấy thầy đã xem nhẹ một kí hiệu đánh dấu khá quan trọng trong quá trình phá án, đó chính là dải vải đỏ thắt trên cổ nạn nhân. Đầu tiên, chúng ta cho rằng có lẽ người mà hung thủ căm hận có thói quen quàng khăn màu đỏ, nhưng tất cả người nhà, thậm chí gồm cả Vu Ninh đều phủ nhận điều này. Vì muốn tìm hiểu hàm nghĩa thực sự của hành vi này, nên em đã nghiên cứu kĩ lưỡng cách thắt dải vải, thì phát hiện ra kiểu thắt ấy rất giống với cách thắt khăn quàng đỏ của học sinh. Lại kết hợp với những phân tích mà em đã trình bày phía trên, do cha mẹ Triệu Lượng mất sớm, chị gái một tay nuôi Triệu Lượng lớn khôn, nên có lẽ hình ảnh chị gái thắt khăn quàng đỏ cho em trai đã để lại ấn tượng sâu sắc trong kí ức của Triệu Lượng. Nên khi gây án, Triệu Lượng đã thắt dải vải đỏ tượng trưng cho khăn quàng đỏ học sinh lên cổ nạn nhân, mang hàm nghĩa mình sẽ thay mặt chị gái trừng phạt bố con hung thủ.”

“Không đúng, dải vải đỏ cũng là một phần của đối tượng mà hung thủ muốn huỷ hoại, Triệu Lượng làm sao lại muốn huỷ hoại chị gái mình?” Hàn Ấn đưa ngón trỏ đẩy gọng kính trên sống mũi, ánh mắt bỗng sáng rực lên, có vẻ như một linh cảm phá án mới đã bùng lên trong tâm trí, “Hướng suy luận khăn quàng đỏ có vẻ đúng đấy, thế nhưng… có lẽ nó đang chỉ về phía Đơn Hoa Minh!”

Lời vừa dứt, Hàn Ấn lập tức quay trở vào phòng làm việc của Vu Ninh, đi thẳng vào trong. Vu Ninh có vẻ như vừa kịp gác điện thoại, thì Hàn Ấn đã đi băng băng lại trước bàn, lập tức hỏi phủ đầu. “Anh hiểu được bao nhiêu về vợ anh, Đơn Nghênh Xuân hồi trẻ?”

“Ối…” Vu Ninh giật nảy mình trước khẩu khí bức bách của Hàn Ấn, vô thức co người lại trên ghế, kinh ngạc mất một lúc mới ngơ ngác đáp, “À ừm, cô ấy có kể với tôi, hồi trẻ có một dạo không thích học hành, ham chơi, bồng bột, nhưng có ai không trải qua thời kì nổi loạn cơ chứ? Bản chất của cô ấy đâu đến nỗi nào, nói thực lòng, sau khi lấy tôi, cô ấy toàn tâm toàn ý với gia đình, là một người vợ tốt, một người mẹ tốt thực sự!” Vu Ninh dừng lại, trầm ngâm một lát, giọng nói bỗng trở nên ngần ngừ, “Có điều, nghe anh hỏi vậy, đúng là tôi cảm thấy có chút gì đó bất thường thật. Chắc anh cũng biết cô ấy sinh ra ở thành phố Bao Thổ, sống mười mấy năm ở đó, sau khi mẹ qua đời mới theo bố vợ tôi về Dã Khoáng. Tôi từng hỏi cô ấy về cuộc sống khi còn ở thành phố Bao Thổ, nhưng có vẻ như cô ấy rất không muốn nhắc tới, chỉ đáp qua quýt là không nhớ, rồi chuyển sang chuyện khác.”

“Ừm!” Hàn Ấn mím môi, ngẫm nghĩ giây lát, lại hỏi tiếp, “Còn bác sĩ Triệu Lượng, anh có biết không?”

“Đương nhiên là có, anh ấy điều trị cho bố vợ tôi mà.” Thấy Hàn Ấn vừa hỏi về Đơn Nghênh Xuân đã nhảy cóc sang Triệu Lượng, Vu Ninh dường như có hiểu lầm gì đó, sắc mặt thay đổi, hạ giọng hỏi dò, “Triệu Lượng và Nghênh Xuân có quan hệ gì? Họ quen biết nhau từ hồi ở thành phố Bao Thổ?”

“Anh có biết chuyện chị gái của Triệu Lượng bị sát hại hơn hai mươi năm về trước?” Hàn Ấn vẫn tiếp tục hỏi theo mạch tư duy của mình.

“Có nghe nói!” Vu Ninh đáp ngay lập tức, “Có một lần, trong lúc anh ta trò chuyện với bố vợ tôi trong phòng bệnh, bố vợ tôi vô tình hỏi về gia đình của anh ấy, anh ấy đã kể cho chúng tôi nghe.”

“Lúc đó, Đơn Hoa Minh có mặt không?” Hàn Ấn hỏi.

“Có chứ, cả nhà tôi đều có mặt!” Hàn Ấn lúc hỏi chuyện này, lúc hỏi chuyện kia, nghe chẳng có chút liên quan gì với nhau, khiến Vu Ninh càng lúc càng ngơ ngác khó hiểu, hoang mang đến đỏ bừng mặt, gặng hỏi, “Rốt cuộc là thế nào? Cái chết của Nghênh Xuân có liên quan gì tới Hoa Minh, và cả bố vợ tôi nữa?”

“Được rồi, rất cảm ơn anh, hôm nay tạm dừng lại ở đây, khi vụ án có tiến triển, tôi sẽ thông báo với anh sau.” Hàn Ấn kết thúc bằng một câu dứt khoát, rồi quay sang đưa mắt ra hiệu với Anh Hùng, hai người bèn hối hả rời khỏi phòng làm việc của Vu Ninh. Vu Ninh không cam lòng, vẫn muốn hỏi nữa, nhưng hai người vụt cái đã mất hút.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »