Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33512 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 4
thiên sứ báo thù

❊ ❊ ❊

Trong tất cả các thể loại tội phạm, khiến cảnh sát căm ghét nhất chính là tội phạm nhằm vào đối tượng trẻ em. Bởi vì phần lớn các trường hợp, không chỉ lưu lại nỗi ám ảnh trong suốt cuộc đời người bị hại, mà toàn bộ gia đình của nạn nhân, thậm chí đến cả gia đình hai bên nội ngoại, đều phải hứng chịu những tổn thương nặng nề, nhẹ thì dằn vặt cả đời, nặng thì gia đình tan nát, thậm chí ngã bệnh vì không chịu đựng được cú sốc tinh thần.

Tuy nhiên, hiện thực vẫn luôn thảm khốc hơn tưởng tượng rất nhiều.

Qua điều tra, biết được ba trong số bốn gia đình người bị hại đã chuyển nhà đi nơi khác, cũng có nghĩa là ba cô bé không còn theo học ở trường cũ nữa. Chỉ còn lại một nạn nhân do bố mẹ là lao động phổ thông, điều kiện kinh tế khó khăn nên không thể thay đổi môi trường cho con, đó chính là Ngô Tiểu Vũ.

Do địa chỉ vẫn giữ nguyên, nên Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ quyết định tìm đến nhà Ngô Tiểu Vũ trước. Gia đình này đúng là nhà trơ bốn vách, nghèo xác nghèo xơ. Bố mẹ của cô bé năm xưa nay đều đã về hưu, ông bố giờ chạy xe ôm chở khách để chèo chống gia đình. Bà mẹ sức khoẻ kém, không làm được việc nặng nên chỉ có thể đi nhặt đồng nát ve chai bán lấy tiền phụ thêm. Hàng xóm xung quanh phản ánh, ông bố trước kia là người vui vẻ lạc quan, về sau do con gái gặp nạn nên tính cách thành ra lầm lì tiêu cực, rồi cứ thế mà thành ra nghiện rượu, cứ uống say là lại đánh đập vợ, chửi mắng vợ không biết trông con.

Khi nhắc đến Ngô Tiểu Vũ, cả hai vợ chồng đều câm lặng, một người buồn tủi lau nước mắt, còn một người ừng ực dốc rượu vào trong cổ. Hàng xóm cũng hầu hết đều giấu kín không nói, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ dò hỏi rất nhiều người, mãi mới biết được nội tình qua lời kể của một anh thanh niên lái taxi. Thì ra Ngô Tiểu Vũ đã bỏ nhà đi từ lâu rồi, cũng không có công ăn việc làm đàng hoàng, suốt ngày ở lì trong một vũ trường cấp thấp. Theo cách nói của giới trẻ thì đó là ‘thiên đường của phường kiết xác’, vé vào cửa chỉ 2 tệ, khách đến nhảy chủ yếu là nhân công thời vụ ngoại tỉnh và những ông già ham của lạ. Ngô Tiểu Vũ nhảy với khách, mỗi điệu vài tệ, sờ soạng hôn hít thoả thích, chỉ cần vài chục tệ là sẵn sàng tìm một góc khuất chiều tới bến…

Sau đó, theo sự chỉ dẫn của anh tài xế taxi, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ quả nhiên tìm thấy Ngô Tiểu Vũ ăn mặc hở bạo đang làm việc trong vũ trường, nhưng cô gái có đầy đủ chứng cứ ngoại phạm. Có điều, suốt một khoảng thời gian dài sau đó, Đỗ Anh Hùng vẫn không tài nào quên nổi hình ảnh của Ngô Tiểu Vũ hôm đó, gương mặt trắng nhợt như geisha, phấn son loè loẹt, uốn éo cơ thể gầy đét dưới ánh đèn màu chớp nháy quay cuồng, trông chẳng khác nào một cái xác vô hồn, dật dờ sống tạm qua những ngày đêm tối tăm vô tận.

Và những lời nói của cô gái, cũng không ngừng ám ảnh tâm trí của Ngải Tiểu Mĩ: “Nhơ một lần hay nhơ cả đời thì cũng là nhơ nhuốc cả, cơ thể có thể gột rửa, nhưng vết nhơ trong lòng thì gột rửa thế nào? Những ánh mắt khinh bỉ, chế nhạo, cười cợt trên nỗi đau của người khác thì cũng thôi đi, nhưng những ánh mắt thương hại, quan tâm, đau xót, cũng khiến người ta khó chịu không kém. Tất cả mọi người đều giống nhau hết, họ đều không ngừng nhắc nhở tôi: Tôi là một đứa trẻ ô nhục!”

---❊ ❖ ❊---

Tìm trong hồ sơ đăng kí chuyển hộ khẩu, Hàn Ấn và Cố Phi Phi đã liên lạc được với người nhà của Lương Hiểu Đình, nói đúng hơn là chỉ liên lạc được với mẹ của cô gái, bởi vì cuộc hôn nhân của bố mẹ cô đã tan vỡ từ rất nhiều năm trước, do hai người thường xuyên cãi vã và oán trách lẫn nhau. Bố cô gái hiện đang ở nước ngoài, ông đã rất nhiều năm không về nước.

Còn may là tình cảnh của Lương Hiểu Đình khá ổn. Cô tự mở một công ty thời trang, nhân viên đa phần là nữ, số ít nhân viên nam thì nhìn cách ăn mặc đã biết ngay là gay. Không chỉ có vậy, đời sống tình cảm của cô dường như cũng chỉ gồm phái nữ, có lẽ giống như lời cô nói với Hàn Ấn và Cố Phi Phi: Cô chưa bao giờ căm hận đàn ông, lại càng không có chuyện giết chết người đàn ông nào, đàn ông chỉ khiến cô cảm thấy ghê tởm mà thôi!

---❊ ❖ ❊---

Từ Tịnh Di đã hoá điên, hiện đang ở bệnh viện tâm thần.

Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ lần lượt tìm đến chỗ ở cũ và chỗ ở mới của gia đình cô, qua lời kể của một số hàng xóm ở hai nơi, được biết Từ Tịnh Di còn có một người anh trai lớn hơn cô 3 tuổi, cô là con thứ hai nên thuộc trường hợp vi phạm chính sách kế hoạch hoá gia đình của nhà nước, vốn dĩ là do bố mẹ cô ‘vỡ kế hoạch’ và quyết định giữ lại đứa con. Bởi vậy mà bố mẹ cô đã bị đuổi việc khỏi cơ quan nhà nước, nhưng về sau hai người làm ăn buôn bán nhỏ, công việc khá tốt, cả gia đình lại có được cuộc sống êm ấm đủ đầy. Có lẽ vì khó khăn lắm mới giữ được cô con gái nên cả hai vợ chồng đều rất cưng chiều cô bé, ngay cả anh trai cũng rất thương yêu nhường nhịn em gái. Vậy là đủ biết, sau khi cô bé Từ Tịnh Di bị cưỡng hiếp, cả gia đình cô đã đau đớn đến độ nào. Nghe nói lúc hay tin, mẹ cô ngã lăn ra chết ngất tại chỗ, đưa vào bệnh viện chẩn đoán bị xuất huyết não nặng, từ đó nằm liệt giường, gần như sống thực vật. Một năm sau khi vụ việc xảy ra, Từ Tịnh Di bắt đầu có dấu hiệu tâm thần bất ổn, sau đó từ từ diễn biến thành chứng tâm thần phân liệt, ngày nào cũng gào khóc, chửi rủa luôn miệng.

Toàn bộ gánh nặng gia đình đổ lên vai bố Từ Tịnh Di, ông không đủ sức để chăm nom cả người vợ liệt giường và cô con gái điên dại, lại thêm cậu con trai đang đi học, đành phải dọn đến nhà mẹ vợ, cũng chính là nhà bà ngoại của Từ Tịnh Di. Về sau nữa, bố cô không thể chịu đựng nổi cuộc sống thiếu hơi ấm gia đình và không một tia hi vọng, nên đột nhiên bỏ đi mất tích, có người đồn ông đã bỏ đi cùng một phụ nữ đã có chồng, đến giờ vẫn bặt vô âm tín. Sau đó không lâu, bà mẹ cũng qua đời do gặp biến chứng, Từ Tịnh Di cũng được đưa vào bệnh viện tâm thần, còn lại bà ngoại và người anh trai nương tựa vào nhau mà sống. Sau đó, bà ngoại cũng qua đời, đau xót hơn nữa là anh trai của cô do mắc bệnh ung thư hiểm nghèo nên đã tự sát.

Thực ra là từ trước đó, khi nhìn thấy cái tên Từ Tịnh Di trong hồ sơ, Hàn Ấn đã cảm thấy quen quen, đến khi nhận được bản kết quả điều tra, anh mới bàng hoàng nhận ra, anh trai của Từ Tịnh Di chính là luật sư Từ Lân, người từng bị nghi ngờ là đồng bọn của Hạ Minh Đức trong vụ án cướp của giết người hàng loạt mà anh đã tham gia điều tra lần trước. Và anh cũng đã hiểu tại sao lá thư tuyệt mệnh của Từ Lân lại thấm đẫm đau thương và tuyệt vọng đến vậy. Đúng là so với cô em gái sống trong thế giới mụ mị và điên loạn, thì sống tỉnh táo như anh ta lại càng đau đớn hơn nhiều.

---❊ ❖ ❊---

Bố mẹ Trương Khả Nhi là người được tìm thấy cuối cùng. Hai vợ chồng mở một nhà hàng quy mô không nhỏ, điều kiện kinh tế tương đối khấm khá, nhưng trông lại không được vui vẻ. Vừa nhắc tới Trương Khả Nhi, sắc mặt họ lập tức sa sầm.

“Khả Nhi luôn trách tôi với bố nó năm xưa chỉ mải kiếm tiền mà không quan tâm đến nó, đúng là con bé đã nhiều lần kể với tôi thầy giáo thân với nó quá, mà tôi lại chẳng để tâm.” Mẹ của Trương Khả Nhi mắt ngấn lệ nói.

“Hồi đó hai vợ chồng tôi mở một quán ăn nhỏ, chỉ có hai người, nên làm việc quần quật từ sáng tới tối, chẳng còn đầu óc đâu mà trò chuyện tâm sự với con. Chúng tôi lại cứ nghĩ nó kiếm cớ để không phải đi học múa, nên còn đánh nó mấy lần.” Bố của Trương Khả Nhi sắc mặt tràn đầy hối hận, vừa giật mạnh điếu thuốc khỏi bao vừa than thở.

“Sau khi xảy ra vụ việc, chúng tôi đã đưa con bé về quê với bà nội, con bé học ở quê tới cấp ba chúng tôi mới đón về, thế là Khả Nhi lại càng xa cách với chúng tôi!” Mẹ của Trương Khả Nhi bắt đầu sụt sùi.

“Con bé tốt nghiệp cấp ba thì không thi đỗ đại học, ban đầu chúng tôi định đưa nó tới nhà hàng làm vài năm cho quen rồi chuyển cho nó tiếp quản, nhưng nó từ chối, nói là muốn làm việc nó thích, thế là một mình ra ngoài lăn lộn, sau nữa thì dọn luôn ra ngoài ở.” Bố của Trương Khả Nhi nói.

“Mấy năm đó chúng tôi còn gặp con bé, khoảng một tuần nó về một lần. Về sau thấy nó cũng đã lớn tuổi, gần ba mươi chứ ít gì, nên tôi rất mong nó mau mau có người yêu. Khi nó về nhà, tôi thường nhắc chuyện này, còn sốt sắng nhờ bạn bè giới thiệu, thế là nó phát cáu, to tiếng cãi lại tôi, còn lôi chuyện trước đây chúng tôi thiếu quan tâm đến nó ra nói…” Mẹ Trương Khả Nhi bật khóc nức nở, nghẹn ngào không nói tiếp được nữa.

“Tôi thì vốn nóng tính, thấy nó cãi lại mẹ nó như vậy, nhất thời không kiềm chế được nên mới tát cho nó một cái. Kết quả là vì cái tát ấy mà nó bỏ đi biệt luôn, đổi cả số điện thoại, cắt đứt liên lạc hoàn toàn với chúng tôi.” Bố Trương Khả Nhi chớp chớp mắt rồi cúi đầu xuống, cố giấu vẻ đau buồn.

“Tình hình này đã kéo dài bao lâu rồi?” Hàn Ấn hỏi.

“Khoảng hai năm.” Bố Trương Khả Nhi ngẩng lên, nghẹn ngào đáp, “Anh nói xem, chúng tôi ngần này tuổi rồi mà với con bé lại thành ra như vậy, giờ sống cũng còn ý nghĩa gì nữa?”

“Đều tại cái thằng chết băm chết vằm ấy, nếu không phải nó làm hại Khả Nhi, thì gia đình chúng tôi đâu có ra nông nỗi này? Loại người ấy có chết vạn lần cũng đáng!” Mẹ Trương Khả Nhi nghiến răng nguyền rủa.

---❊ ❖ ❊---

Trong bốn nạn nhân, chỉ có gia đình của Trương Khả Nhi là ít biến cố nhất, nhưng mối quan hệ giữa con gái với bố mẹ cũng diễn biến căng thẳng nhất. Từ Tịnh Di đã hoá điên thì không nói, hai người còn lại, một người sống lay lắt qua ngày, một người thay đổi luôn xu hướng tính dục. Trương Khả Nhi tính tình yếu đuối và nhạy cảm hơn cả, rất dễ trở nên cực đoan, nên việc khẩn cấp lúc này, chính là phải nhanh chóng tìm ra Trương Khả Nhi.

Cố Phi Phi nhớ rằng trong hồ sơ có viết, trước khi xảy ra vụ việc năm đó, Trương Khả Nhi và Lương Hiểu Đình học chung trường tiểu học với nhau, cô liền thử gọi điện cho Lương Hiểu Đình, dò hỏi xem cô ta có biết tin gì về Trương Khả Nhi hay không. Quả nhiên cô đã lấy được số điện thoại của Trương Khả Nhi, còn biết Trương Khả Nhi hiện đang làm huấn luyện viên cho một trung tâm thể hình có tên Everyday Fitness. Tuy nhiên, điều khiến Hàn Ấn và Cố Phi Phi ít nhiều cảm thấy bất an đó là Lương Hiểu Đình có kể, hôm đó sau khi trao đổi với hai người họ, cô đã gửi cho Trương Khả Nhi một tin nhắn, báo tin Tôn Hải Đào đã bị giết. Hàn Ấn và Cố Phi Phi không biết, chuyện này sẽ có ý nghĩa ra sao.

Sau đó, hai người liền gọi điện cho Trương Khả Nhi, nhưng chỉ nhận được tín hiệu tắt máy. Họ nhanh chóng tìm đến trung tâm thể hình nơi cô làm việc, nhưng nhân viên lễ tân nói rằng Trương Khả Nhi đã nghỉ việc một thời gian, còn mách nước họ có thể đến gặp ông chủ để hỏi cho rõ, bởi vì họ là người yêu của nhau.

“Khả Nhi chia tay tôi rồi, vào đúng hôm cô ấy nghỉ việc, thái độ rất dứt khoát, thật chẳng hiểu ra làm sao!” Ông chủ giọng đầy uất ức, dường như vẫn chưa hết đau khổ sau cuộc chia tay. “Tôi thực sự không hiểu nổi cô ấy, cô ấy cần gì tôi cũng đồng ý hết rồi, cần xin lỗi thì tôi cũng xin lỗi rồi…”

“Xin lỗi chuyện gì? Giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?” Cố Phi Phi cắt ngang lời anh ta.

“Ờ…” Anh ta cúi đầu, đưa tay lên sờ trán, trông có vẻ lúng túng, lát sau mới ngẩng lên cười chua chát, “Anh chị có tin không, chúng tôi yêu nhau hơn một năm rồi, nhưng tôi chưa bao giờ được động vào cô ấy? Cùng lắm chỉ khoác tay, ôm vai mà thôi!”

“Tại cô ấy không thích anh nên mới không cho phép?” Hàn Ấn hỏi.

“Làm gì có chuyện đó, tình cảm của chúng tôi rất tốt đẹp!” Có lẽ câu hỏi của Hàn Ấn có chút động chạm đến tự ái đàn ông, nên anh ta lập tức gạt phăng, giọng nói bỗng trở nên kích động. “Bởi vì tôi rất tôn trọng cô ấy, anh nghe chưa! Tôi hiểu rõ cô ấy có một tâm hồn thuần khiết, luôn tôn thờ kiểu tình yêu trong sáng, lãng mạn và chung thuỷ!”

“Xin lỗi, mong anh đừng giận, tôi không có ý đó.” Hàn Ấn cười xoa dịu, “Giờ xin anh hãy kể về chuyện anh phải xin lỗi cô ấy.”

“À, là tại tôi không kiềm chế nổi cảm xúc…” Ông chủ lại tỏ ra bối rối, “Tháng trước sinh nhật tôi, hai chúng tôi nghỉ một ngày để đi chơi, dự định sẽ ăn tối luôn bên ngoài, nhưng cô ấy nói muốn tự tay nấu cho tôi, thế là chúng tôi mua ít đồ về nhà… Nhìn thấy cô ấy đeo tạp dề lúi húi trong bếp, chẳng khác nào một người vợ hiền, tôi bỗng thấy cảm động, nên bước lại ôm hôn cô ấy, cô ấy cũng chiều theo. Chúng tôi hôn nhau từ nhà bếp ra đến ghế sofa trong phòng khách, tôi cởi áo cô ấy, cô ấy cũng không từ chối, tôi liền đánh bạo cởi đến quần jeans, nhưng cô ấy đưa tay cản lại. Tôi cứ nghĩ tại cô ấy xấu hổ, nên không những không dừng mà còn quyết liệt hơn. Nào ngờ đâu, cứ như là ấn phải công tắc điên khùng của cô ấy vậy, cô ấy gồng mình xô tôi ngã ngửa xuống đất, rồi rồ dại lên cứ vớ được cái gì là ném tới tấp vào tôi, sau đó lại đờ ra như bị ma nhập một hồi, vừa khóc vừa nhặt lại áo rồi xách túi bỏ đi luôn.”

“Sinh nhật anh vào hôm nào? Cô ấy chạy khỏi nhà anh lúc mấy giờ?” Cố Phi Phi chau mày hỏi.

“Ngày 21 tháng trước, lúc cô ấy bỏ đi, trời vẫn chưa tối, chắc khoảng 5, 6 giờ chiều.” Anh ta đáp.

“Có phải cô ấy đang sống ở phố Vạn Chúng?” Hàn Ấn lại hỏi.

“Không, nhưng nhà tôi ở phố Vạn Chúng.” Anh ta có vẻ ngạc nhiên, “Sao thế? Cô ấy sống ở đâu thì có liên quan gì đến việc các anh chị muốn điều tra?”

“Gần nhà anh có công viên dân sinh phải không?” Hàn Ân lại hỏi.

“Có đấy, chỉ cách nhà tôi một con đường.” Anh ta ngơ ngác trả lời.

“Vậy anh biết Trương Khả Nhi sống ở đâu chứ?” Cố Phi Phi hỏi.

“Tôi biết!” Anh ta đáp.

Nghe anh ta nói vậy, Cố Phi Phi liền đứng bật dậy, đưa mắt với Hàn Ấn rồi ngoắc ngón tay với ông chủ, thúc giục: “Đứng lên, dẫn chúng tôi tới đó tìm cô ấy! Ngay lập tức!”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »