Khoảng 9 giờ tối, trong nhà hàng Lệ Uyển, thành phố Tây Châu.
Cố Phi Phi đóng vai trợ lí hành chính trong công ty, nhưng toàn bộ công ty, bao gồm cả anh bạn của Cảnh Hạo, đều không biết thân phận thật sự của cô, thể nên ở đó cô chỉ là một nhân viên bình thường, ngày ngày túi bụi với cả đống công việc, không có bất kì sự ưu tiên nào.
Gần đây, công ty mới nhận một dự án lớn, Cố Phi Phi cũng phải tăng ca cùng các đồng nghiệp. Rời khỏi công ty đã là hơn 8 giờ tối, vả lại buổi trưa cũng không có thời gian mà ăn cơm, lúc này cô đã đói đến nỗi da bụng dính sát vào lưng, chẳng hơi đâu mà quan tâm đến Cảnh Hạo nữa, món khai vị và súp vừa dọn lên đã bị cô càn quét sạch bách, sau đó xơi hết nhãn một miếng bít tết bò to tướng, cho đến tận khi ăn đến món tráng miệng, cô mới ngơi tay để nói chuyện với Cảnh Hạo.
“Thật không ngờ làm một nhân viên văn phòng quèn mà cũng mệt mỏi thế này, đúng là chẳng có công việc nào là dễ dàng cả!” Cố Phi Phi than một câu, cảnh giác liếc mắt nhìn quanh mấy vòng, rồi hạ giọng hỏi Cảnh Hạo, “Hôm nay có chuyện gì khả nghi không?”
“Lát nữa đi bar với anh nhé?” Cảnh Hạo không đáp lời cô, tủm tỉm cười, cất giọng úp mở, “Hôm nay là một ngày đáng để kỉ niệm.”
“Sao vậy? Có gì đặc biệt à?” Cố Phi Phi ngạc nhiên hỏi tiếp, “Lưu Xuân Hải xuất đầu lộ diện rồi sao?”
“Không, em nghĩ đi đâu vậy? Trong đầu em, ngoài vụ án ra còn gì khác nữa không?” Cảnh Hạo nhăn mũi, vờ thất vọng kêu lên. “Em không nhớ thật sao? Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau chính là ngày này bảy năm về trước!”
“Chà, thời gian trôi nhanh thật đấy, chớp mắt đã từng ấy năm rồi!” Cố Phi Phi ngây ra một lát, sau đó hờ hững buông một câu. Nhưng trong lòng cô lấy làm buồn bực, thực ra cô cũng phát giác, hình như Cảnh Hạo ngày càng hưởng thụ ‘vở kịch’ này, có vẻ anh đang chớp lấy cơ hội giăng bẫy để theo đuổi lại cô. Tất nhiên, đây là điều mà cô không mong muốn nhất, trước tiên chưa nói đến việc cô trước nay luôn là người công tư phân minh, mà chỉ nói về mặt tình cảm, thì ngoài Hàn Ấn ra, giờ đây không một người đàn ông nào khác có thể bước vào trái tim cô nữa. Cô chỉ coi Cảnh Hạo là một người bạn tốt nhất, thậm chỉ có thể coi là người thân, thế nhưng cô cũng không muốn làm cho bầu không khí giữa hai người trở nên khó xử, bèn vội chuyển ngay chủ đề, “Đừng nói đến chuyện của chúng ta nữa, xưa quá rồi, kể cho em nghe chuyện của anh và Lưu Vũ Cầm đi! Hai người quen nhau thế nào? Tại sao đến ngày đăng kí rồi mà anh còn đối ý?”
“Chuyện này ấy à… Thôi được, nếu em muốn nghe, vậy anh sẽ kể” Cảnh Hạo ấp úng đáp, biểu cảm có phần bối rối, ngần ngừ một lát mới nói tiếp, “Anh và Lưu Vũ Cầm quen nhau thực ra rất đơn giản. Lúc đó anh mới từ nước ngoài về, mở một công ty nhà thông minh, Vũ Cầm lúc đó vừa tốt nghiệp đại học, vào công ty anh làm nhân viên kinh doanh.”
Cảnh Hạo dừng lại một lát, trên mặt thoáng hiện một nét cười, nhưng rồi lại lập tức tắt ngấm, dường như nhắc đến Lưu Vũ Cầm, tâm trạng của anh trở nên rất phức tạp: “Vũ Cầm là mẫu con gái dễ dàng thu hút người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên, dáng cao thanh thoát, da trắng mịn, đôi mắt dài cong cong, khi cười còn có hai lúm đồng tiền trên má, rất xinh đẹp, ngoan ngoãn lễ phép, rất ngọt ngào. Lần đầu tiên gặp mặt, anh đã có ấn tượng rất tốt với cô ấy, sau đó tiếp xúc một thời gian, nhận ra cô ấy là một cô gái rất tốt bụng, có trình độ về mọi mặt, cô ấy cũng khá có cảm tình với anh, thế là hai bên đến với nhau một cách hết sức tự nhiên. Sau đó, tình hình kinh doanh của công ty có vấn đề, các ý tưởng thiết kế quá mới lạ, nên thị trường ngày càng thu hẹp, không đủ thu hồi vốn, tuy cũng cố gắng cầm cự một thời gian, nhưng cuối cùng vẫn cứ phải đóng cửa. Lúc đó, thường xuyên có người đến công ty đòi nợ, trong khi các khoản người khác nợ anh lại không đòi được, cái tam giác nợ nần ấy khiến anh ngày nào cũng đau đầu nhức óc, tâm trạng rất tồi tệ, thường xuyên nổi giận vô cớ. Có lẽ vì thế nên mâu thuẫn giữa bọn anh ngày càng thường xuyên, cộng thêm sự nghiệp của anh thất bại, cô ấy cảm thấy không còn hi vọng ở anh, anh không thể đem lại cho cô ấy cuộc sống mà cô ấy muốn, bèn chia tay anh. Từ đó, tuy hai bên vẫn sống trong cùng một thành phố mà không hề liên lạc với nhau, nhưng duyên phận dường như chưa hết, cuối cùng vẫn gặp nhau ở đất khách quê người.
“Trước đây anh có kể với em, có một khoảng thời gian sự nghiệp viết lách của anh rơi vào bế tắc, khiến anh trầm uất và buồn nản, sau đó anh dứt khoát quẳng lại tất cả đi du lịch khắp nơi. Lần đó, khi đến Pháp, anh đã gặp lại Vũ Cầm, công ty cử cô ấy sang đó công tác. Có lẽ tình cảnh tha hương gặp cố nhân khiến cho con người ta có cảm giác thân thiết lạ lùng, hoặc cũng có thể là không khí lãng mạn tràn trề trên nước Pháp đã lây sang bọn anh, nói tóm lại, vào khoảnh khắc gặp lại nhau, bao nhiều chuyện không vui trước đó bỗng tan biến sạch. Những ngày sau đó, bọn anh cùng đi du lịch, sau khi về nước thì quyết định quay lại với nhau.
“Tất nhiên, anh cũng phải thừa nhận, việc quay lại với Vũ Cầm, thậm chí ngay cả việc hứa hẹn sau khi viết xong tác phẩm mới sẽ đăng kí kết hôn, là có đôi phần kích động. Hay nói trắng ra là do tâm lí kiêu ngạo, cảm thấy mình đã thành công và nổi tiếng, khiến cho cô gái năm xưa không thể níu kéo giờ lại quay về, khiến anh thấy hãnh diện và tự mãn. Nhưng đến cuối cùng, khi thực sự phải đối mặt với cuộc hôn nhân ấy, anh mới phát hiện ra, hình như Vũ Cầm không phải là người mà anh thực sự muốn gắn bó trọn đời. Lúc đó, hiển hiện trong tâm trí anh chỉ có hình bóng một người, người đó chính là em, Cố Phi Phi!” Nói đến đây, Cảnh Hạo chợt cao giọng, đôi mắt đỏ hoe, trong mắt ánh lên một niềm hi vọng, nhìn sâu vào mắt Cố Phi Phi.
Cố Phi Phi không thể ngờ được, Cảnh Hạo vòng vèo một hồi, cuối cùng lại bất ngờ xoay ngay câu chuyện về phía cô. Cô không biết phải làm thế nào, bèn vội vã di chuyển ánh mắt, quay đầu nhìn về phía cửa sổ kính sát nền.
Bên ngoài cửa sổ không xa là chiếc xe Jeep của ‘đội vệ sĩ’, đang im lặng đỗ bên đường, cửa xe đóng im im, nhưng Cố Phi Phi hiểu rõ, ngồi trong đó là hai người đàn ông. Suốt từng ấy ngày nay, bức bối khó chịu nhất chính là nhóm của Đỗ Anh Hùng, do nhân lực không đủ, ban ngày họ túc trực xung quanh công ty của Trần Nam, đến tối còn phải phụ trách canh phòng xung quanh nhà Cảnh Hạo, hầu như suốt cả ngày đều phải ngồi lì bên trong chiếc xe kín bưng như hòm sắt. Thời tiết lúc này lại oi ả nóng nực, để bảo mật, họ cũng không thể bật điều hòa, cái nóng hầm hập kèm theo mùi xe ngột ngạt, chỉ tưởng tượng thôi đã phát ớn…
Cố Phi Phi chăm chú nhìn quanh, chợt thấy cửa xe bên ghế lái phụ đang quay về phía cô bị đẩy mở, rồi Đỗ Anh Hùng từ trong xe bước ra. Tay cầm điện thoại di động áp bên tai nghe, anh chàng thủng thẳng vòng ra phía đuôi xe, sau đó thoải mái đứng dựa lưng vào cốp sau, trông như đang vui vẻ tán gẫu với ai đó. Bỗng chốc, một chiếc xe tải chở hàng lao vụt qua bên cạnh xe Jeep, Anh Hùng đột nhiên buông điện thoại, quay trở vào trong xe, chiếc xe lập tức rung lên vài cái, hình như đang khởi động. Quả nhiên, chiếc xe đã nổ máy, chậm rãi quay đầu, sau đó đột ngột tăng tốc, lao đánh vèo sang phía đường đối diện, rồi lại phanh gấp cháy đường, thân xe xoay ngang, chắn trước mũi một chiếc xe con màu đen. Chiếc xe màu đen dường như cũng có chút phòng bị, giật lùi ngay lại, sau đó là cú bẻ lái cực gắt sang bên trái, kèm theo tiếng lốp ma sát xuống mặt đường chát chúa, chiếc xe lao sát sạt qua đuôi xe của ‘đội vệ sĩ’ rồi rồ ga chạy thẳng..
“Ối! Lẽ nào kẻ lái chiếc xe đen kia là Lưu Xuân Hải?!” Cố Phi Phi buột miệng kêu lên.
---❊ ❖ ❊---
Trong lúc Cố Phi Phi đang dùng bữa trong nhà hàng, thì Hàn Ấn và Trương Thế Kiệt chẳng thiết đến ăn uống. Trong văn phòng của Trương Thế Kiệt, hai người không hề động đến một miếng cơm đã được nhà ăn chuẩn bị, một người mặt mày nhăn nhó ngồi rung đùi đờ đẫn hút thuốc, trong khi một người khoanh tay đi đi lại lại trong căng thẳng. Hai người họ đang nôn nóng chờ đợi kết quả đối chiếu DNA.
Bảy, tám tiếng đồng hồ trước, Hàn Ấn mang theo hai tờ 100 nhân dân tệ dính máu tìm được trong nhà Trương Văn đến phòng xét nghiệm, yêu cầu kĩ thuật viên lập tức lấy mẫu để giám định DNA. Nếu như kết quả giám định trùng khớp với DNA của nạn nhân đầu tiên trong chuỗi vụ án 19.3, vậy thì có thể xác nhận Trương Văn chính là hung thủ của vụ án này, hay nói cách khác, vụ án này cuối cùng đã được phá thành công.
Vụ huyền án suốt bao nhiêu năm trời vẫn còn lơ lửng, đến hôm nay sắp có kết quả rõ ràng, có thể tưởng tượng được, Trương Thế Kiệt với tư cách là thành viên cốt cán của Ban Chuyên án năm xưa, lúc này tâm trạng đang thấp thỏm ra sao. Chưa nói đến việc hoàn thành được một nguyện vọng lớn, mà chỉ xét từ góc độ lợi ích, là người lãnh đạo của toàn bộ đội ngũ điều tra và cũng là người quyết định mời Nhóm Hỗ trợ đến Tây Châu, Trương Thế Kiệt coi như đã lập công lớn với Sở Công an thành phố, nhờ đó sẽ giảm nhẹ được phần lớn áp lực và ảnh hưởng tiêu cực do vụ án này mang lại cho bản thân anh ta và toàn bộ Sở Công an. Còn mục tiêu của Hàn Ấn tương đối đơn thuần, trước sau như một: Tìm ra chân tướng vụ án, đòi lại công lí cho người bị hại, bắt tội phạm phải tiếp nhận sự phán quyết công bằng của pháp luật, đó chính là điều anh mong muốn!
Cuối cùng, điện thoại trên bàn làm việc của Trương Thế Kiệt cũng đổ chuông inh ỏi, anh ta lập tức dụi tắt điếu thuốc, chụp điện thoại lên nghe. Mấy giây sau, anh ta gác ống nghe, đấm xuống mặt bàn đánh chát, sung sướng hét lên: “Khớp rồi, DNA hoàn toàn trùng khớp, thế là phá án được rồi!”
Hàn Ấn lại không tỏ ra mấy kích động, đây cũng là tác phong trước tới giờ của anh, anh luôn kìm nén cảm xúc của mình, tất nhiên, cũng bởi kết quả đã nằm trong dự liệu của anh. Vì vậy, anh chỉ thở phào một hơi, khẽ mỉm cười với Trương Thế Kiệt, rồi vừa rút điện thoại di động ra khỏi túi, vừa bước về phía cửa, anh muốn chia sẻ niềm vui này với Cố Phi Phi đầu tiên.
Thế nhưng, điện thoại vừa cầm trên tay chưa kịp bấm số, anh đã nhận được một cuộc gọi đến. Vừa bấm nút nghe, Hàn Ấn đã thấy tiếng Đỗ Anh Hùng nắc nghẹn phía bên kia: “Thầy Hàn, chị Cố… có chuyện rồi…”
---❊ ❖ ❊---
10 giờ 45 phút tối, tại khu Trung Bắc, thành phố Tây Châu. Tiếng còi xe cảnh sát lên xuống chói tai, từ xa lại gần, rất nhanh, vài chiếc xe cảnh sát đã tụ lại một chỗ. Xe vừa dừng lại, cửa đã mở tung, Hàn Ấn, Trương Thế Kiệt, bác sĩ pháp y cùng chuyên viên giám định dấu vết ào ào nhảy xuống khỏi xe.
Hiện trường nằm ở một ngã ba, xe ô tô của Cảnh Hạo đâm vào bức tường cao đối diện, đầu xe bên phải lõm vào một mảng lớn, đèn pha và kính chắn gió vỡ toác, kính xe vỡ vụn, túi khi chỗ ghế phụ đã bung ra, người trong xe không biết đã đi đâu.
Hàn Ấn và Trương Thế Kiệt mặt mũi tái mét, lặng lẽ quan sát bác sĩ pháp y và chuyên viên giám định tìm kiếm chứng cứ bên trong chiếc xe tơi tả. Đỗ Anh Hùng và cảnh sát làm nhiệm vụ bảo vệ ủ rũ đứng ở một bên, đầu cúi gằm.
Một lát sau, Trương Thế Kiệt giận dữ lừ mắt với Đỗ Anh Hùng, rồi lại trừng mắt nhìn cấp dưới, gầm lên trong tiếc nuối và thất vọng: “Một lũ ăn hại, khó khăn lắm mới dụ được Lưu Xuân Hải ló mặt ra, thế mà lại để hắn bắt cóc hai con người sống sờ sờ ngay trước mắt, bọn bay ăn cái gì mà ngu vậy hả?”
Hàn Ấn tất nhiên còn lo lắng hơn gấp bội, nhưng anh hiểu rõ, hiện tại không phải là lúc để trách mắng lẫn nhau, không thể làm loạn lên, nên bình tĩnh tiếp lời, hỏi, “Tình hình cụ thể thế nào?”
“Hôm nay chị Cố tan sở khá muộn, Cảnh Hạo dẫn chị ấy đi ăn ở nhà hàng Âu. Hai người ngồi đó được khoảng hai mươi phút, chúng em phát hiện ra có một chiếc xe con đỗ lại ở bên kia đường, chúng em cảm thấy khả nghi vì người lái xe cứ ngồi lì trong xe không bước ra ngoài. Vậy nên em giả bộ xuống xe nói chuyện điện thoại, nhờ vào ánh đèn của xe cộ qua lại để quan sát tình hình bên trong xe. Kẻ lái xe đội mũ sùm sụp, em không nhìn rõ mặt, đoán là đàn ông, nhưng có thể khẳng định, lúc đó trong tay hắn đang cầm một chiếc máy ảnh. Sau đó, em quay vào trong xe, bàn bạc với đồng chí này, cảm thấy rất có khả năng giống như dự đoán của chúng ta, Lưu Xuân Hải đã bắt đầu theo dõi chị Cố. Vì vậy, chúng em khởi động xe, định bất ngờ chặn chiếc xe đó lại, nhưng không ngờ gã đó phản ứng còn nhanh hơn, húc tung đuôi xe của chúng em, cướp đường chạy mất!” Đỗ Anh Hùng im lặng một lát, hít mũi một cái thật mạnh rồi áp úng nói, “Đúng là em sơ suất quá, nếu lúc đó em kịp thời báo về xin chi viện, thì đã không bị mắc mưu!”
“Mắc mưu? Là thế nào hả?” Trương Thế Kiệt nôn nóng gắt lên. “Đừng có lo nhận lỗi vội, cứ kể cho hết đi đã!”
“Sau đó thì đuổi theo cái xe kia!” Đỗ Anh Hùng cao giọng như bực bội, có lẽ thái độ của Trương Thế Kiệt khiến anh chàng cảm thấy bẽ mặt, nhưng ngay sau đó lại hạ giọng, ngập ngừng nói tiếp, “Gã kia lái xe rất bốc, lại thông thuộc tình hình đường sá trong thành phố, chúng em đuổi theo một mạch gần chục cây số mới chớp được cơ hội ép nó dừng lại. Nhưng khi lôi cổ thằng cha kia xuống, mới phát hiện ra hắn không phải là Lưu Xuân Hải. Nhưng đúng là hắn nhằm vào chị Cố thật, hắn khai nhận rằng hắn là thám tử tư, có người trả giá cao để thuê hắn theo dõi chị Cố.
“Sau đó, chúng em vội quay về nhà hàng, thì thấy xe của Cảnh Hạo không còn ở đó nữa, hỏi nhân viên nhà hàng, họ nói khoảng nửa tiếng trước, hai người họ đã vội vã tính tiền rồi đi khỏi. Vừa hay cũng là thời điểm bọn em bắt đầu đuổi theo chiếc xe, em đoán Cảnh Hạo nhìn thấy tình hình phía bọn em, nên mới vội vàng đưa chị Cố quay về khu đô thị Sunshine Garden. Em lập tức gọi điện cho nhóm giám sát bên Sunshine Garden, nhưng họ lại nói không hề thấy hai người quay về. Em bỗng có một dự cảm chẳng lành, giờ mới bừng hiểu ra, có lẽ lúc này bọn em đã trúng kế diệu hồ li sơn của Lưu Xuân Hải mất rồi. Em vội lái xe theo đường về để tìm xe của Cảnh Hạo, tới đây thì tìm thấy, đúng là đã xảy ra chuyện thật rồi.
“Nhưng nhìn vào vết phanh xe và các vết cào xước ở đuôi xe, có lẽ không phải là tai nạn. Em đoán lúc đó Lưu Xuân Hải lái xe đuổi theo sau xe Cảnh Hạo, Cảnh Hạo nhất thời bấn loạn, rẽ ngoặt quá gấp, hoặc lúc vào cua bị Lưu Xuân Hải từ phía sau đâm tới, khiến xe mất lái lao thẳng vào tường. Cú va đập đã khiến Cảnh Hạo và chị Cố bất tỉnh, không còn năng lực phản kháng, Lưu Xuân Hải đã thừa cơ bắt hai người đi.”
“Trước đây họ đã đến nhà hàng đó bao giờ chưa?” Hàn Ấn vội hỏi.
“Có ạ, dạo này hai người thường ăn tối ở đó,” Đỗ Anh Hùng đáp.
“Để về nhà nhất định phải đi theo con đường này sao?” Hàn Ấn hỏi tiếp.
“Phải nói là con đường gần nhất, mỗi lần ăn tối ở nhà hàng đó, Cảnh Hạo đều đi đường này để về nhà.” Đỗ Anh Hùng đáp
“Đúng!” Trương Thế Kiệt gật đầu, chỉ về đằng xa, “Theo con phố này đi về phía Tây, đến cuối phố thì rẽ phải, lái xe thêm mười phút nữa là đến khu đô thị Sunshine Garden.”
“Hay nói khác đi, Lưu Xuân Hải đã lợi dụng thám tử tư để dụ tổ bảo vệ đi khỏi, đồng thời cũng dụ Cảnh Hạo và trưởng nhóm Cố rời khỏi nhà hàng, sau đó giữa đường chớp thời cơ bắt cóc hai người họ, thật là một chiêu dương Đông kích Tây hoàn hảo!” Hàn Ấn nghiến răng than thở.
“Có lẽ hắn phát hiện ra chúng ta đã bố trí tầng tầng cảnh giới trong khu đô thị Sunshine Garden, nên đành phải sử dụng phương pháp mạo hiểm này.” Trương Thế Kiệt ngẩng đầu nhìn Hàn Ấn, hỏi thăm dò, “Giờ lập tức huy động toàn bộ nhân lực tại các điểm giám sát, toả ra các đường phố chốt chặn kiểm tra xe cộ qua lại, không biết có kịp không?”
Hàn Ấn nhận ra vẻ bực bội từ trong lời nói của anh ta, kì thực, anh ta không chỉ trách Đỗ Anh Hùng đã mắc mưu Lưu Xuân Hải, mà còn bực mình vì anh chàng lại bỏ lỡ mất thời cơ tốt nhất để chốt chặn xe cộ. Đúng như Đỗ Anh Hùng vừa nói, vào lúc phát hiện ra mục tiêu khả nghi, nếu ngay lập tức gọi điện yêu cầu chi viện, thì đã không xảy ra những sự cố tiếp theo. Hơn nữa, ngay cả đợi đến khi phát hiện ra tài xế không phải là Lưu Xuân Hải, vẫn có thể lập tức báo cáo tình hình lên trên, khi đó điều động lực lượng cảnh sát chặn đường kiểm tra vẫn còn tác dụng. Nhìn vào năng lực tổ chức kế hoạch của Lưu Xuân Hải bộc lộ trong những vụ án trước đó, e rằng đến lúc này, hắn đã chuồn được về đến nơi ẩn náu từ đời thuở nào rồi.
Nhưng có tác dụng hay không, vẫn cứ phải thử, hiện tại cũng chẳng còn cách nào khả dĩ hơn, Hàn Ấn suy nghĩ một thoáng rồi đáp, “Anh cứ sắp xếp đi! Gã thám tử tư kia sao rồi?”
Đỗ Anh Hùng biết câu hỏi phía sau là dành cho mình, vội vàng đáp, “Đang còng trong xe em!”
“Dẫn về phân đội hỏi cung, rồi cử mấy người tra xét xung quanh đây, xem liệu có thể tìm thấy manh mối gì hữu ích hay không. Liên hệ với bên cảnh sát giao thông, trích xuất dữ liệu của toàn bộ các camera giám sát quanh đây, giao cho Tiểu Mĩ tìm kiếm chiếc xe khả nghi.” Hàn Ấn nhanh chóng phân công nhiệm vụ.