Ăn sáng xong, Hàn Ấn có mặt tại phòng làm việc của trung đội trưởng, bày hai tập hồ sơ lên bàn làm việc của Diêu Kiến.
“Sao anh lại quan tâm đến hai vụ án này?” Bất ngờ bị hỏi đến hai vụ án từ đời thuở nào, trung đội trưởng Diêu Kiến chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, ngơ ngác nhìn Hàn Ấn một chốc mới dè dặt hỏi, “Chẳng phải các anh đang quan tâm đến vụ án ở ngõ Sao Đỏ sao? Ồ, chẳng lẽ tối hôm qua các anh yêu cầu tiếp xúc với hồ sơ, chính là để tìm hai vụ án này?”
“Không phải đâu, hay nói đúng hơn, trước đây chúng tôi không hề biết đến hai vụ án này.” Hàn Ấn cười, cân nhắc một lát rồi úp mở, “Không biết anh có tiện đưa tôi đến hiện trường xem qua được không nhỉ, tiện thể kể cho tôi nghe kĩ hơn về hai vụ án?”
“Sao khách sáo vậy, có gì đâu mà không được, hai vụ án đó tôi đều có ấn tượng, chính tôi đã chỉ đạo các anh em đi điều tra mà.” Có vẻ như Diêu Kiến đã cất công tìm hiểu về lai lịch của Hàn Ấn, nên thái độ hết sức tôn trọng, vui vẻ nói, “Ta đi thôi, đến cầu Tiền Tiến”
Kết thúc đoạn đối thoại chưa được bao lâu, hai người đã lên xe rời khỏi trung đội Cảnh sát hình sự, đi khoảng hơn mười phút thì dừng lại bên một trụ cầu.
“Đây, chính là chỗ này, nơi nạn nhân lấy thùng carton rách dựng lều ở tạm trước đây, cũng là hiện trường gây án ban đầu, sau đó thi thể bị ném vào thùng rác đằng kia.” Hai người xuống xe, Diêu Kiến chỉ vào bãi đất trống trước thành cầu, rồi lại chỉ vào thùng rác ven đường, giải thích.
Dừng lại một lát, Diêu Kiến nói tiếp, “Chắc anh cũng đã đọc trong hồ sơ rồi, nạn nhân từ đâu tới, sống ở đây từ khi nào, không ai biết được. Trên thi thể và đồ vật mang theo đều không tìm thấy giấy tờ tuỳ thân, thông báo hỗ trợ xác minh lai lịch đến giờ vẫn chưa nhận được phản hồi, chỉ nghe người dân xung quanh phản ánh, nghe giọng không giống người bản địa, làm nghề nhặt ve chai kiếm sống”
Hàn Ấn ‘vâng’ một tiếng, không tiếp lời mà im lặng quan sát xung quanh. Cầu Tiền Tiến nối liền hai tuyến phố chính theo chiều Nam Bắc của thành phố, vắt ngang phía trên một con đường nhỏ chạy theo chiều Đông Tây, là đầu mối giao thông quan trọng giữa các khu dân cư xung quanh với trục đường chính của thành phố. Hai bên cầu có vài cửa hàng chạy dọc theo lề đường, cửa hàng gần hiện trường nhất là một quán mì đối diện chéo với hiện trường, cách đó khoảng năm, sáu chục mét. Hàn Ấn đưa mắt nhìn khắp một vòng xung quanh, cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại trên tấm biển của quán mì…
“Tôi nhớ là có một nhân chứng?” Hàn Ấn nhìn chằm chằm vào đó hỏi.
“Phải, phải, thực ra cũng chưa thể coi là nhân chứng được.” Diêu Kiến đưa mắt theo hướng nhìn của Hàn Ấn, lập tức hiểu ngay ý tứ của anh, bèn nói, “Chính là ông chủ quán mì kia. Đi nào, tới đó xem thử, không biết quán đó giờ đã đổi chủ hay chưa nữa.”
Diêu Kiến vừa dứt lời, Hàn Ấn đã bước đi ngay, Diêu Kiến lật đật bám theo, chẳng mấy chốc, cả hai đã cùng tiến vào trong quán mì. Vừa bước qua cửa, đã có một người đàn ông trung niên chạy ra mời chào, Diêu Kiến nhìn kĩ một cái rồi kéo anh ta lại, kêu lên. “Tốt quá, vẫn là anh, trước đây chúng ta đã gặp nhau rồi, anh còn nhớ tôi không?” Diêu Kiến vừa nói vừa mở ví rút thẻ cảnh sát ra.
Chủ quán hết nhìn tấm thẻ rồi lại nhìn Diêu Kiến chăm chú một hồi, mới gật đầu nói, “A, tôi nhớ ra rồi, hồi trước anh đã gặp tôi để hỏi về vụ án người nhặt ve chai dưới chân cầu bị sát hại phải không nhỉ? Tôi vẫn nhớ anh là sếp, các anh ngồi đi, ngồi đi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện.”
“Vâng, là tôi đây.” Trước lời mời nhiệt tình của ông chủ, Diêu Kiến và Hàn Ấn ngồi xuống một bàn trống ngay bên cạnh. Diêu Kiến chỉ vào chiếc ghế đối diện rồi nói với ông chủ, “Anh cũng ngồi xuống đi, tôi muốn trao đổi thêm với anh về vụ án đó.”
“Vẫn chưa bắt được hung thủ cơ à?” Ông chủ ngạc nhiên kêu lên, sau đó nói tiếp, “Thực ra lúc đó tôi cũng có nhìn thấy gì đâu, chỉ là nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, nghe thấy bên ngoài có tiếng cãi vã, đến khi chạy ra xem thi không nghe thấy gì nữa. Vả lại tối hôm đó sương mù dày đặc, tôi cũng không nhìn kĩ, chỉ đoán là cái gã ve chai kia lại uống say rồi hú hét một mình, nên quay về đi ngủ tiếp.”
“Lúc còn sống, anh ta có tiếp xúc với anh bao giờ không? Anh ta có hay cãi nhau với người khác không?” Hàn Ấn lên tiếng cắt ngang.
“Cũng có tiếp xúc chút ít.” Ông chủ gật đầu đáp, “Hình như anh ta sống dưới chân cầu lâu lắm rồi thì phải, quanh năm suốt tháng chỉ độc manh áo rách phong phanh, đến mùa đông rét như cắt cũng vậy. Có một năm tôi thấy đáng thương quá, mới cho anh ta một tấm áo bông cũ, kể từ đó lần nào gặp tôi anh ta cũng chào hỏi rất lịch sự. Biết nói thế nào nhỉ, anh ta bình thường hiền như đất, nhưng khổ nỗi lại nghiện rượu quá thể, bán ve chai được vài đồng, thà nhịn cơm cũng phải mua rượu uống, mà cứ uống là say bí tỉ, cứ say là lại nằm trong ổ nói năng lảm nhảm, chửi đổng ầm ĩ, hễ thấy ai đi qua là xông ra đuổi theo quát tháo, cứ như biến thành con người khác vậy.”
“Anh ta chửi như thế nào?” Hàn Ấn hỏi.
“Anh còn phải hỏi, đúng là cũng có một lần tôi chạy tới lắng tai nghe hẳn hoi đấy.” Ông chủ bật cười thành tiếng, hơi ngần ngại kể lại, “Thực ra cũng chẳng có gì, quanh đi quẩn lại cũng chỉ vài câu. Cái gì mà đồ đĩ thoã, đồ lăng loàn, rồi thì chúng mày làm trò mèo mả gà đồng vân vân, rồi lại tự vả vào miệng mình, tự chửi mình là đồ hèn, đồ vô dụng, bị cắm sừng là đáng… Nói tóm lại, có vẻ như vô tích sự quá nên vợ bỏ theo trai, tinh thần bị kích động mạnh.”
Do đặc thù nghề nghiệp nên các mối quan hệ xã giao thường ngày của Triệu Tiểu Lan tương đối phức tạp. Những số điện thoại chỉ xuất hiện một hai lần trong lịch sử cuộc gọi của điện thoại di động, đặc biệt là những số mà cô ta chủ động gọi đi, rất có thể chỉ là để tiếp thị thực phẩm chức năng cho khách hàng tiềm năng, nếu phải rà soát lần lượt từng người, sẽ mất quá nhiều công sức. Đỗ Anh Hùng bàn bạc với Vương Côn, rồi quyết định trước tiên sẽ tiến hành rà soát những số điện thoại thường xuyên liên lạc hằng ngày, đương nhiên trọng điểm vẫn là phải tìm ra người đàn ông có những tấm ảnh chụp chung tình tứ với Triệu Tiểu Lan.
Theo hướng này, Đỗ Anh Hùng và Vương Côn lại một lần nữa tìm đến công ty nơi Triệu Tiểu Lan làm việc, được biết những số điện thoại cô ta thường gọi đều là số của đồng nghiệp, vào hôm bị sát hại, ngoài vài cuộc gọi tiếp thị, những cuộc còn lại cũng là gọi cho đồng nghiệp. Các đồng nghiệp liên quan đều có người làm chứng rằng hôm đó họ không đi cùng Triệu Tiểu Lan. Nhưng khi Đỗ Anh Hùng chìa ra bức ảnh mà Ngải Tiểu Mĩ tải xuống từ tài khoản Cloud, thì gần như tất cả họ đều nhận ra người đàn ông đứng cạnh Triệu Tiểu Lan trong ảnh.
Người này tên gọi Tưởng Đào, là tài xế xe bus cỡ nhỏ cho một hãng vận tải tư nhân. Công ty thực phẩm chức năng từng mấy lần thuê xe của anh ta để chở khách hàng trong các sự kiện marketing quy mô lớn. Rất có thể trong những dịp đó, hai người đã làm quen và dan díu với nhau. Do Tưởng Đào đã có vợ con, nên hai người họ không dám công khai mà phải qua lại lén lút, nên người ngoài đều không biết đến mối quan hệ này. Hiện tại, Tưởng Đào đang lái xe hợp đồng dài hạn cho một công ty du lịch trong thành phố, đồng nghiệp của Triệu Tiểu Lan đã cho Đỗ Anh Hùng số điện thoại di động của anh ta.
Công viên Ninh Sơn nằm bên sườn núi, trong công viên hoa cỏ tốt tươi, cây cối um tùm, là một công viên tự nhiên tươi đẹp.
Công viên mở cửa miễn phí cả ngày lẫn đêm, bên trong dựng rất nhiều đình hóng mát, hành lang cây xanh, ghế nghỉ chân, máy tập thể dục, quả là một nơi chốn lí tưởng để vận động và nghỉ ngơi thư giãn cho cư dân quanh vùng. Vậy nên vào hai buổi sáng tối, người ra vào công viên khá nhộn nhịp, thời gian còn lại hầu hết là người già đến đây để giết thời gian.
Cũng không biết từ khi nào, trong công viên bắt đầu xuất hiện những phụ nữ son phấn loè loẹt, ăn mặc hở hang, hầu hết đều nói giọng ngoại tỉnh, độ tuổi đa phần từ bốn năm mươi tuổi đến trung niên, mục tiêu của họ là những cụ già đến công viên nghỉ ngơi hoặc đi dạo, cung cấp dịch vụ tình dục giá rẻ. Vương Thái Hoa chính là một trong số đó.
Vương Thái Hoa từng làm công nhiều năm cho một nhà máy chế biến thực phẩm trong thành phố này, về sau do nhà máy kinh doanh thua lỗ mà sập tiệm, Vương Thái Hoa nghe theo một số chị em dụ dỗ, bắt đầu đưa chân vào nghề bán dâm. Hoạt động giao tiếp hằng ngày của Vương Thái Hoa rất đơn giản, ngoài tiếp xúc với khách làng chơi, chị ta chỉ qua lại với máy chị em đồng hương làm cùng nghề trong công viên, họ cũng chung tiền thuê một căn nhà cấp bốn ở gần công viên. Theo lời kể của mấy người đồng hương, Vương Thái Hoa tính tình ngang bướng, ứng xử khá cứng nhắc, bảo bao nhiêu tiền là bấy nhiêu tiền, không bao giờ đòi thêm, nhưng đương nhiên trả thiếu một đồng cũng không được. Đã từng có vài lần xung đột với khách vì chuyện tiền nong.
Vương Thái Hoa bị sát hại trong một nhà vệ sinh nam trên sườn núi ở phía Tây công viên Ninh Sơn. Nhà vệ sinh chật hẹp và sơ sài, bên trong chỉ có hai vách tường thấp ngăn thành ba buồng vệ sinh, điều kiện vệ sinh cũng rất tệ. Giấy vệ sinh vứt bừa khắp nơi, sàn nhà ướt lép nhép, không biết là nước hay nước tiểu, có lẽ vì không muốn để giày lấm bẩn, có người ném vài viên gạch vào trong đó để giảm lên. Bên ngoài nhà vệ sinh, di xuống triền dốc chừng vài chục bậc sẽ đến một cung đường hình bán nguyệt, đi về phía Đông hoặc phía Tây bốn năm chục mét mới đến trục đường chính của công viên, cho nên khu vực này cũng coi là khuất nẻo, khá thích hợp để thực hiện những hành vi khuất tất.
Do đã xảy ra án mạng, lại thêm gái mại dâm ngày càng lộng hành, ngang nhiên chèo kéo khách giữa chốn đông người, mua bán dâm công khai không cần giấu giếm, gây ảnh hưởng rất tiêu cực đến trật tự xã hội, vì vậy các ban ngành có liên quan của thành phố đã phối hợp với Đồn Công an khu vực và khu phố, tập trung lực lượng lập lại trật tự cho công viên Ninh Sơn, nghiêm phạt hành vi mua bán dâm phi pháp. Cho đến nay đã có hiệu quả rõ rệt, tệ nạn mua bản dầm trong công viên cơ bản đã được xoá sổ.
Diêu Kiến dẫn Hàn Ấn đi vài vòng ở hiện trường gây án và khu vực xung quanh, đồng thời giới thiệu chi tiết với anh các thông tin liên quan đến vụ án. Suốt dọc đường, Hàn Ấn chỉ quan sát và lắng nghe, không phát biểu nhiều, khiến Diêu Kiến có phần lúng túng.
Cuối cùng cũng rời khỏi công viên, ngồi trong xe, Diêu Kiến tay cầm chìa khoá xe, nhưng chưa vội nổ máy, ngập ngừng một lát, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng thăm dò: “Được rồi, giờ cả hai hiện trường đều đã xem xong, chắc cũng đến lúc cho tôi biết mục đích của anh rồi nhỉ. Liệu có phải anh nghĩ hai vụ án này do nạn nhân thần thể thấp kém, không ai quan tâm đến, nên chúng tôi điều tra qua loa đấy chứ?”
“Ồ không, anh hiểu lầm rồi, tôi tuyệt đối không có ý đó!” Hàn Ấn vội xua tay giải thích, “Tôi biết hai vụ án này không dễ phá, người vô gia cư thì khó lòng nảy sinh quan hệ lợi ích với người khác, mà gái bán hoa lại có khả năng xảy ra mâu thuẫn với bất cứ ai, nên động cơ gây án là một nghi vấn rất lớn. Nếu như các biện pháp khoa học kĩ thuật đều không phát huy được tác dụng, vậy thì việc lựa chọn hướng điều tra và phạm vi điều tra lại càng khó khăn hơn.”
“Anh nói câu nào cũng thật là chí lí, như nạn nhân vô gia cư kia, ai lại đi giết anh ta làm gì? Có ích lợi gì đâu?” Những lời Hàn Ấn vừa nói, vừa rất chuyên nghiệp, lại vừa hợp ý người nghe, khiến Diêu Kiến nhẹ cả người, cứ như tìm thấy tri âm tri kỉ, lập tức liến thoắng, “Trong khi vụ án mạng trong công viên, có thể nghĩ ra vô khối động cơ gây án, nào là ghen ghét, nào là cướp mối làm ăn, nào là tranh giành địa bàn, nào là tranh chấp tiền bạc, đã điều tra theo tất cả mọi hướng rồi, bắt đến mười mấy khách mua dâm, nhưng hướng nào cũng đảm đầu vào ngõ cụt”
“Vậy anh có nghĩ, manh mối thực ra đã sờ sờ ở đó, chỉ là các anh chưa phát hiện ra thôi?” Hàn Ấn sắp xếp lại mạch tư duy, rồi nói tiếp, “Trong vụ án ở chân cầu Tiền Tiến, nhìn vào thông tin bối cảnh của nạn nhân, thì anh ta không chỉ là một kẻ vô gia cư, mà còn là một tay nát rượu, lại có tật uống say chửi đổng. Nhìn vào chứng cứ hành vi, hung khí mà hung thủ dùng để gây án là lấy từ chỗ nạn nhân. Hơn nữa trong quá trình gây án, hung thủ còn bị thương, để lại chứng cứ DNA, rõ ràng hung thủ chưa có sự chuẩn bị đầy đủ cho hành vi gây án và kết quả, chứng tỏ đó là hành vi gây án bộc phát. Như vậy, kết hợp hai khía cạnh này, có lẽ sẽ rút ra được một động cơ gây án…
“Ý anh muốn nói, tối hôm đó nạn nhân lại uống rượu say rồi chửi đổng, đã chọc giận đến một người đi đường nào đó, nên bị người ta giật luôn chai rượu đập vào đầu giết chết?” Hàn Ấn chưa kịp dứt lời, Diêu Kiến đã lanh chanh chen ngang, “Giả sử động cơ này được thành lập, thì dưới chân cầu có người đi bộ, có người đi xe đạp, có người đi xe điện, có người đi xe máy, phạm vi vẫn đâu có hẹp”
“Lại nói đến vụ án trong công viên, án mạng xảy ra trong khoảng 5 đến 6 giờ chiều, mùa hè thì giờ đó trời vẫn sáng, nếu việc gây án đã được âm mưu từ trước, chắc hẳn sẽ không lựa chọn thời điểm này, cho nên tôi cũng nghiêng sang quan điểm, đây là hành vi gây án bộc phát. Hàn Ấn không trả lời câu hỏi của Diêu Kiến, mà tiếp tục diễn giải theo mạch tư duy của mình.
“Tôi hiểu ra một chút rồi đấy!” Diêu Kiến ngày ra một lát, nhìn Hàn Ấn với ánh mắt tràn đầy nghi hoặc. “Sở dĩ anh lựa chọn ra hai vụ án tồn đọng này, là vì cảm thấy có lẽ do cùng một hung thủ gây ra, không chỉ có vậy, anh còn cho rằng hai vụ án đó có liên quan đến vụ giết người ở ngõ Sao Đỏ, có phải không?”
Hàn Ấn mỉm cười, coi như thừa nhận. Đương nhiên anh cũng biết, chỉ dựa vào vài câu nói vừa rồi, thì khó lòng thuyết phục được Diêu Kiến, bèn giảng giải cặn kẽ và chi tiết cho Diệu Kiến nghe về những đặc trưng tương tự giữa ba vụ án mà anh đã rút ra được vào tối qua dựa trên ba nhân tố dùng để kết nối chuỗi vụ án liên hoàn.
Diêu Kiến im lặng nghe xong, vẫn ngồi thừ ra một hồi lâu không nói năng gì, giống như đang ‘tiêu hoá’ những kiến thức mà Hàn Ấn vừa cung cấp. Cuối cùng, sắc mặt vẫn hết sức hoang mang, anh ta lên tiếng, “Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, tôi suy đi nghĩ lại, những suy luận cao siêu của anh khiến tôi cảm thấy, hình như anh hơi quá chủ quan thì phải, nói qua nói lại cũng không có lấy một chứng cứ chắc chắn, nên tôi không thể đồng ý với anh được. Nói thật với anh, trên Sở cũng đã đồng ý với kết luận điều tra của chúng tôi về vụ án mạng trong ngõ Sao Đỏ, nếu không phải tại Vương Côn suốt ngày cứ nhắng lên bàn ra tán vào khiến tôi cũng thấy hơi chờn chợn, thì vụ án đã được bàn giao lên trên lâu rồi. Tôi cho các anh thời gian để nghiên cứu một vụ án này là đã phải chịu áp lực rất lớn, mà anh lại lôi ra thêm cho tôi hai vụ nữa, tôi thật sự… Diêu Kiến dừng lại nửa chừng, cúi đầu ngẫm nghĩ một chốc, rồi ngẩng lên, thở hắt ra một hơi, nói tiếp, “Nói thật thêm lần nữa, ngay từ khi cậu Đỗ xuất hiện, tôi đã biết rõ cậu ta muốn minh oan cho Thường An. Thoạt tiên tôi chỉ nghĩ có lẽ cậu ấy muốn tìm hiểu sơ qua về vụ án và quá trình điều tra, để cho trọn vẹn tình nghĩa anh em, nếu không tìm thấy khúc mắc gì sẽ rút lui ngay thôi, tôi cũng thuận nước đẩy thuyền bịt miệng Vương Côn luôn, nào ngờ đâu cậu ta lại kéo thêm anh nhập cuộc. Tôi đã lên mạng tìm hiểu thông tin về anh rồi, biết anh cũng là nhân vật tầm cỡ, nên tôi nghĩ rằng lần này chắc chắn các anh sẽ làm cho đến đầu đến đũa mới chịu thôi. Tôi cũng biết mình không thể đắc tội với các anh được. Thế này vậy, nếu các anh thực sự muốn điều tra lại cả ba vụ án, tôi không phản đối, thậm chí còn có thể hỗ trợ ít nhiều. Nhưng tôi có hai điều kiện. Thứ nhất, suốt cả năm 2015 Thường An lênh đênh trên biển đánh cá, nếu theo như suy luận của anh, đây là gây án hàng loạt, vậy thì Thường An không đủ điều kiện gây án, nhưng tôi muốn nói rằng, trước khi các anh tìm ra bằng chứng xác thực, tôi không thể thả Thường An. Thứ hai, công tác điều tra tạm thời không thể theo trình tự chính thức, càng kín đáo càng tốt, chứ nếu nhất định phải ồn ào náo động, đảo lộn cả thành phố, cho đến cuối cùng lại không phá được án, thì kiểu gì cũng bị người dân và dư luận xã hội chửi cho tối tăm mặt mũi, đừng nói là tôi, mà đến giám đốc Sở cũng sẽ bị vạ lây”
“Hay đấy, tôi tán thành!” Thấy Diêu Kiến càng nói càng hùng hồn, bị thiết, Hàn Ấn cố tình đổi giọng hài hước để hòa hoãn bớt bầu không khí.
“Vả lại, kẻ giết người hàng loạt chẳng phải đều lên kế hoạch trước khi giết người sao, vậy thì chẳng phải sẽ mâu thuẫn với tính chất ‘bộc phát mà anh vừa nhấn mạnh?” Diêu Kiến lại chau mày hỏi.
“Không hề mâu thuẫn, kẻ giết người hàng loạt cũng phải có một quá trình từ bắt đầu đến phát triển.” Hàn Ấn vỗ vai Diêu Kiến, im lặng một lát, bỗng như sực nhớ ra điều gì, bèn nói, “Phải rồi, tôi muốn tìm ít báo cũ vào thời điểm đó…
Trong lúc Hàn Ấn và Diêu Kiến thống nhất ý kiến với nhau, thì Tưởng Đào cũng được đưa tới phòng hỏi cung của trung đội Cảnh sát hình sự.
Ban đầu, khi nhận cuộc gọi triệu tập, Tưởng Đào rất không hợp tác, cứ luôn miệng khẳng định không quen Triệu Tiểu Lan, còn viện lí do mình bận dẫn tour, du khách đang ở trên xe, không thể đi ngay được. Đỗ Anh Hùng cũng không bức bách, mà ôn tồn bảo anh ta cứ đi làm việc, khi nào xong việc sẽ đến nhà trao đổi. Nghe anh nói vậy, Tưởng Đào lập tức đổi ý, tự tìm đến trung đội.
“Mấy anh cảnh sát, tôi xin các anh đấy, các anh muốn hỏi gì tôi sẽ khai hết, chỉ xin các anh đừng tìm đến gia đình tôi, được không?” Vừa đặt mông xuống ghế, Tưởng Đào đã luôn miệng xin xỏ.
“Hừm, vậy là anh thừa nhận có quan hệ bồ bịch với Triệu Tiểu Lan rồi phải không?” Đỗ Anh Hùng cười mỉa.
“Đúng là tôi có ngoại tình, nhưng tôi không có liên quan gì đến cái chết của cô ấy.” Tưởng Đào lắc đầu quầy quậy thanh minh, “Cả tối hôm đó, tôi ở trong bệnh viện trung tâm thành phố, nếu không tin, các anh có thể kiểm tra camera .”
“Giỏi đấy, anh thành thạo nghiệp vụ của chúng tôi quá nhỉ. Vậy thì vào việc luôn thôi, những gì cần nói, hãy nói hết ra đây. lần cuối cùng anh gặp Triệu Tiểu Lan là khi nào?” Vương Côn nghiêm giọng hỏi.
“Là hôm cô ấy bị giết.” Tưởng Đào vừa cố lục lại trí nhớ, vừa chậm chạp trả lời, “3 giờ chiều hôm đó, tôi chở đoàn khách ra sân bay, sau đó gửi tin nhắn cho Tiểu Lan hỏi xem cô ấy đang ở đâu. Cô ấy nhắn lại nói rằng đang ở công ty, chuẩn bị về, tôi liền hẹn cô ấy đến spa xông hơi Golden Lily, đến tối sẽ đi ăn ở quán nướng BBQ ngay cạnh đó. Nhưng lúc về được nửa đường thì tôi nhận được điện thoại của công ty du lịch, yêu cầu tôi quay trở lại sân bay chở, có đoàn khách đột xuất sắp đến. Tôi lại nhắn tin cho Tiểu Lan, bảo tôi sẽ đến muộn một chút, Tiểu Lan nói không sao, cô ấy sẽ tới đó trước rồi đi dạo lòng vòng quanh đó. Nhưng do máy bay hạ cánh muộn nên lúc tôi đón được đoàn khách chở về khách sạn, đã hơn 7 giờ tối rồi. Trước đó, khoảng 6 giờ rưỡi, Tiểu Lan có nhắn tin cho tôi kêu đói, bảo tôi chốc nữa đi ăn trước rồi đi massage sau, còn nói cô ấy sẽ tới quán nướng gọi đồ trước rồi đợi tôi. Ai ngờ lúc tôi đang hộc tốc chạy từ khách sạn tới điểm hẹn, thì lại có sự cố thình lình, vợ tôi gọi điện nói là mẹ vợ tự dưng ngất xỉu, bảo tôi tới bệnh viện ngay. Tôi đành phải nhắn qua WeChat giải thích với Tiểu Lan là tôi không đến được. Tiểu Lan chờ đợi suốt từ chiều mất công vô ích, cô ấy rất giận, nhắn tin trách móc châm chọc tôi một thôi một hồi, nhưng tôi đang cuống quá nên cũng chẳng thể quan tâm được. Lúc đến viện thì hay tin mẹ vợ tôi bị xuất huyết não, đang phẫu thuật, sau đó tôi phải ở lại bệnh viện suốt để trông nom bà. Khoảng một tuần sau, tình cờ gặp một cô đồng nghiệp của Tiểu Lan ở bệnh viện, tôi mới hay tin Tiểu Lan bị giết. Tôi sợ bị liên lụy nên đã xoá sạch WeChat của cô ấy.”
“Quán Golden Lily mà anh vừa nói, có phải là spa xông hơi massage thư giãn Golden Lily trên đường Xúc Tiến không?” Vương Côn hỏi.
“Đúng, đúng, chính là nó, tôi có thẻ ưu đãi ở đó…” Tưởng Đào đáp.