Cố Phi Phi gặp bác sĩ pháp y phụ trách chính tại phòng pháp y của phân đi đội cảnh sát hình sự thành phố Minh Châu, đó là nữ pháp y trẻ tuổi đới kính hy. Cô chỉ vào hai thi thể trên bàn giải phẫu, trình bày:
“Khi được phát hiện, thi thể của cựu phân đội trưởng Tưởng Thanh Sơn đã phân huỷ nghiêm trọng, có lẽ tử vong đã hơn mười ngày, tức là nạn nhân có lẽ bị sát hại vào khoảng trước sau ngày 25 tháng 5. Nguyên nhân tử vong đã khá rõ ràng, bị vật tày đập trúng vùng pterion bên trái, gây tụ máu ngoài màng cứng dẫn tới tử vong. Bên ngoài cơ thể không có vết thương nào khác, kiểm tra các cơ quan nội tạng, dịch gan và máu, đều không có hiện tượng bất thường.
Vùng pterion : Vùng hội tụ của xương trán, xương đỉnh, xương thái dương, cánh lớn xương bướm.
“Trường hợp của nạn nhân nữ thì phức tạp hơn. Thi thể tuy được phát hiện khá sớm, nhưng thời gian tử vong muộn hơn phân đội trưởng một chút, khi tìm thấy, hiện tượng co cứng tử thi về cơ bản đã kết thúc, giác mạc đục hoàn toàn, tức là đã chết khoảng ba ngày, thời gian bị sát hại vào khoảng ngày 29 tháng 5. Vùng mặt bị hành hung tàn nhẫn, trên cơ thể có nhiều vết thương, dưới da xuất huyết vô cùng nghiêm trọng, sau lưng tụ máu diện rộng, nhưng các cơ quan cùng các mạch máu lớn lại không thấy có hiện tượng đứt vỡ xuất huyết, xương sườn và xương sườn cụt bên trái bị rạn nứt với các mức độ khác nhau, xét nghiệm máu cho thấy nồng độ axit amin thiết yếu và không thiết yếu trong huyết thanh đều giảm mạnh, nồng độ tryptophan và cystine sụt giảm càng rõ rệt, cơ quan nội tạng có hiện tượng hỗn loạn, không thấy có vết thương gây nguy hiểm đến tính mạng rõ rệt, cũng không phát hiện thấy dấu hiệu bị xâm hại tình dục, bởi vậy, tổng hợp lại những điều trên…”
“Là tử vong do sốc bởi phần mềm tổn thương trên diện rộng!” Cố Phi Phi tiếp lời Đới Kính Hy, đưa ra kết luận, “Cộng thêm hiện tượng thiếu máu và suy dinh dưỡng, có lẽ do bị giam giữ phi pháp trong thời gian dài, và bị ngược đãi cho tới chết!”
“Vâng, em cũng nghĩ vậy!” Đới Kính Hy có vẻ bàng hoàng, than thở, “Không biết kẻ nào mà lại thù hằn một bà già đến nỗi phải đối xử tàn nhẫn thế này kia chứ.”
“Đúng vậy! Thật khó tưởng tượng!” Cố Phi Phi lắc đầu, gượng nở một nụ cười buồn bã, rồi tiến lại vài bước, tới sát bên thi thể Tưởng Thanh Sơn. Do thi thể được phát hiện khi đã thối rữa nghiêm trọng, pháp y buộc phải xử lí nhiệt để bỏ đi phần thịt rữa, sau đó mới tiếp tục công tác khám nghiệm, bởi vậy, thi thể đang bày trước mặt Cố Phi Phi lúc này, thực chất chỉ là hình người được ghép lại bằng một đống xương trắng. Cô quan sát kĩ lưỡng phần đầu hiện đã biến thành xương sọ, rồi nói. “Vết thương lõm xuống hình thuyền, trước sâu sau nông, có lẽ do bị tấn công từ phía sau bằng gậy hình chóp nón, rõ ràng hung thủ…”
---❊ ❖ ❊---
Vào lúc Cố Phi Phi và Đới Kính Hy đang trao đổi với nhau về tình hình khám nghiệm tử thi, thì Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đã tìm đến nhà của nạn nhân Trương Thuý Anh nằm trong khu đô thị cao cấp tại trung tâm thành phố. Tiếp hai người họ là hai cô con gái của Trương Thuý Anh, Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh.
Hai người được mời vào trong phòng khách, ngồi xuống ghế sofa, nhân lúc hai chị em chuẩn bị trà nước, họ âm thầm quan sát xung quanh một lượt. Căn nhà có kết cấu thông tầng, phòng khách rất rộng rãi, nội thất sang trọng, mang phong cách hiện đại, đơn giản thời thượng nhưng rất quý phái đẳng cấp, không khó để tưởng tượng, gia đình này rất giàu có về kinh tế.
Hai chị em bận rộn một chốc rồi cùng ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh, không biết là do căng thẳng hay bởi tình chị em thân thiết, nên họ ngồi sát vào nhau. Cô chị Vương Môn Văn khẽ chìa tay về phía bàn, làm động tác mời dùng trà, rồi lên tiếng hỏi, giọng nói có chút ngạc nhiên: “Những gì cần nói, chúng tôi đều đã nói hết với cảnh sát rồi, không biết các anh chị còn muốn biết thêm gì nữa?”
“Chúng tôi ở bên Cục Điều tra Hình sự, vừa mới tiếp quản vụ án này, có một số vấn đề, vẫn muốn được nghe trực tiếp từ các chị.” Ngải Tiểu Mĩ lịch thiệp giải thích, “Để có thể nhanh chóng điều tra ra chân tướng trong cái chết của mẹ chị, có thể cảm phiền chị kể lại một lượt không?”
“Không phiền, không phiền, anh chị muốn hỏi gì cứ hỏi.” Khác với vẻ sắc sảo tháo vát của cô chị, cô em Vương Môn Tịnh lại thuộc mẫu phụ nữ hiền lành, cô vừa rối rít xua tay, vừa thành thực đáp.
“Hai chị em lâu nay vẫn sống cùng với mẹ?” Đỗ Anh Hùng lập tức đặt câu hỏi.
“Ồ, không. Cha tôi qua đời hai năm về trước, mẹ tôi ở một mình kêu sợ nên chúng tôi mới chuyển về sống cùng bà.” Vương Môn Văn đáp, “Hai chị em tôi đều đã li hôn mấy năm trước, con cái cũng không ở bên, nên chỉ có một mình, thôi thì dọn về ở với mẹ, cùng chăm sóc lẫn nhau.”
“Lần cuối cùng các chị gặp mẹ là hôm nào?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.
“Chính là hôm mẹ tôi mất tích, hình như là ngày 29 tháng 5 thì phải.” Hai chị em đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là cô chị Vương Môn Văn thay mặt trả lời, “Sáng hôm đó, ăn sáng xong, có lẽ là 9 giờ, hai chị em tôi tới nhà hàng làm việc, kể từ đó trở đi, chúng tôi không còn thấy mẹ nữa. Hai chị em đi tìm suốt đêm cũng không thấy, đến sáng ngày 30 thì đi báo cảnh sát!”
“Trước khi mẹ chị mất tích, có biểu hiện gì bất thường không?”
“Không có, ăn ngủ, nói chuyện đều rất bình thường.””
“Trong nhà có thiếu đồ vật nào không, nhất là những món đồ có liên quan tới mẹ chị?”
“Có vài bộ quần áo bình thường bà thích mặc không thấy đâu nữa, toàn bộ đồ trang sức vàng đều biến mất, khoảng ba vạn tệ thường để trong nhà phòng xa cũng không thấy đâu.” Vương Môn Văn dừng lại một thoáng, như lại sực nhớ ra điều gì, nói tiếp, “Phải rồi, mẹ tôi thường mang theo người vài tấm thẻ ngân hàng, tổng số tiền trong đó cũng phải hơn mười vạn.”
“Từ phía hai chị em, các chị cảm thấy có ai khả nghi ở xung quanh không?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi tiếp.
“Chắc chắn là Khúc Hiểu Quân.” Hai chị em không hẹn mà cùng nói ra một cái tên, sắc mặt và giọng nói đều tràn đầy phẫn nộ, nói xong, lại đưa mắt nhìn nhau. Tiếp đến, vẫn là Vương Môn Văn trả lời, “Khúc Hiểu Quân từng là quản lí trong nhà hàng chính của chúng tôi, làm việc cho mẹ tôi đã nhiều năm, mẹ tôi rất thích hắn, đối xử với hắn rất tốt. Sau đó bố tôi mất, cứ rảnh rỗi là hắn lại đến nhà trò chuyện với mẹ tôi, rồi không biết thế nào mà hai người lại có ý với nhau. Không thể hiểu nổi, tay Khúc Hiểu Quân kia chưa đến 40 tuổi, thế mà lại thích được mẹ tôi sao? Rõ ràng là muốn lừa tiền lừa tình đây mà! Hai chị em tôi đều thấy đáng ngờ, vì muốn ngăn cản triệt để mối quan hệ này, nên mới dứt khoát đuổi việc Khúc Hiểu Quân. Bởi vậy, cả tôi và em gái đều cảm thấy, chưa biết chừng chính hắn đã tìm cách nào đó liên lạc với mẹ tôi, sau khi lừa gạt hết tiền thì giết người diệt khẩu!”
“Hắn bị đuổi việc lúc nào?”
“Cuối năm ngoái.
“Tình hình của Khúc Hiểu Quân sau khi bị đuổi việc, các chị có biết không?”
“Không rõ.”
“Có thể kể sơ qua về hoạt động của các chị trong ngày 29 đó không?” Vì sợ gây hiểu lầm, Đỗ Anh Hùng giải thích thêm, “Đây là quy trình bình thường trong công tác điều tra, các chị đừng ngại.”
“Cả ngày hôm đó, chúng tôi đều ở nhà hàng. Lúc chập tối, em tôi về trước nấu cơm cho mẹ, mới biết mẹ không có nhà, gọi điện thoại thì tắt máy, lại phát hiện những đồ vật kia đều đã biến mất, cảm thấy có chuyện chẳng lành nên vội thông báo cho tôi. Sau đó, hai chúng tôi cùng với nhân viên nhà hàng bắt đầu tìm kiếm khắp nơi. Vừa nãy tôi cũng đã nói, chúng tôi tìm suốt cả đêm, tới sáng hôm sau thì báo cảnh sát. Các nhân viên của nhà hàng chúng tôi có thể làm chứng.” Vương Môn Văn nhớ lại một lát rồi nói.
“Vâng, chúng tôi sẽ tìm hiểu.” Ngải Tiểu Mĩ rút từ trong túi áo ra một cuốn sổ nhỏ và một cây bút. “Phải rồi, phiền chị cung cấp thông tin cụ thể hơn một chút về Khúc Hiểu Quân, ví dụ như địa chỉ nhà, số điện thoại từng sử dụng, đồng nghiệp thân thiết…”
“Chuyện này thì đơn giản.” Vương Môn Văn nói rồi cầm điện thoại lên, bắt đầu tìm kiếm số điện thoại liên lạc.
Đỗ Anh Hùng liền đứng dậy, làm bộ bâng quơ hỏi, “Tôi có thể xem qua phòng ngủ của mẹ các chị được không?”
“Vâng…” Dường như bất ngờ trước yêu cầu của Đỗ Anh Hùng, hai chị em ngần ngừ nhìn nhau một chốc, rồi Vương Môn Tịnh mới đứng dậy, trông có vẻ miễn cưỡng, nhưng lại cố gắng che giấu. “Anh đi theo tôi. Sau khi mẹ tôi qua đời, hai chị em tôi đều không dám vào phòng bà.”
Đỗ Anh Hùng theo Vương Môn Tịnh leo cầu thang gỗ đi lên tầng hai. Vương Môn Tịnh đẩy cánh cửa phòng nằm ngay bên cạnh đầu cầu thang, chỉ vào bên trong, tỏ ý bảo Đỗ Anh Hùng cứ vào mà xem.
Phòng ngủ dùng màu trắng làm gam màu chủ đạo. Giường, kệ đầu giường, tủ quần áo, bàn trang điểm, đèn chùm, đều là màu trắng, toàn bộ căn phòng thoạt nhìn sáng trưng, sạch bóng.
Đỗ Anh Hùng đưa mắt nhìn quanh, sắc mặt luôn giữ vẻ bình thản, cũng không tập trung nhìn vào một vị trí nào, mang lại cho đối phương cảm giác trong phòng chẳng có gì đáng chú ý cả. Nhưng khi anh ra hiệu rằng có thể đi được rồi, vào khoảnh khắc Vương Môn Tịnh quay đi, anh nhanh chóng đưa tay quẹt lên mặt bàn trang điểm, lập tức cảm giác thấy một lớp bụi dày dính vào lòng bàn tay…
---❊ ❖ ❊---
Hàn Ấn cùng với phân đội trưởng Phân đội Cảnh sát Hình sự thành phố Minh Châu Trương Hồng Thịnh tới thăm nhà của cựu phân đội trưởng Tưởng Thanh Sơn. Do đã thông báo trước khi tới, nên con trai độc nhất của Tưởng Thanh Sơn là Tưởng Văn Bân tuy đang bận việc cũng dành thời gian về nhà đón tiếp hai người.
Trương Hồng Thịnh đã bước sang tuổi tứ tuần, trước đây vốn là cấp dưới của Tưởng Thanh Sơn, có được vị trí như ngày nay, phần lớn là nhờ Tưởng Thanh Sơn cất nhắc, nên đương nhiên qua lại khá thân thiết với Tưởng Văn Bân vốn tuổi tác tương đương. Cả hai gần như anh em một nhà, nên vừa gặp mặt, giới thiệu xong về Hàn Ấn, cũng không nói năng dài dòng mà vào ngay việc chính.
“Tôi đã xem qua thông tin báo án của anh, là ngày 3 tháng 6, lúc đó hình như bố anh cũng mất tích một khoảng thời gian rồi, sao lại để lâu đến vậy mới báo án?” Hàn Ấn hỏi.
“Nói tới chuyện này, đúng là khiến tôi xấu hổ vô cùng…” Rõ ràng đã bị Hàn Ấn chọc đúng nỗi đau, khuôn mặt thông minh sáng láng tràn đầy tự tin của Tưởng Văn Bân bỗng chốc trở nên sượng sùng. Anh ta dừng lại, đưa tay xin Trương Hồng Thịnh một điếu thuốc, châm lửa, hít sâu vài hơi, mới nói tiếp, “Tôi và vợ tôi cùng kinh doanh một công ty vệ sinh môi trường, gần đây đang chuẩn bị mở rộng thị trường sang Mĩ. Gần như trong cả tháng 5, chúng tôi đều ở Mĩ, đàm phán suốt ngày suốt đêm với các nhà đầu tư lớn và các ban ngành liên quan bên Mĩ, nên đúng là cũng thiếu quan tâm tới bố tôi bên này. Trong thời gian đó, tôi có gọi điện thoại cho ông một lần, nhưng ông tắt máy, tôi cũng không để ý. Cho tới tận khi về nước vẫn không liên lạc được với bố, tôi mới gọi điện cho anh Hồng Thịnh.”
“Chuyện này cũng không trách Văn Bân được.” Trương Hồng Thịnh tiếp lời, nói đỡ cho Tưởng Văn Bân, “Thực ra, từ lúc cô qua đời, Văn Bân vẫn luôn muốn đón phân đội trưởng về ở cùng anh ấy để tiện bề chăm sóc, nhưng chú ấy dứt khoát không chịu, khuyên thế nào cũng không nghe. Bảo thuê giúp việc, chú ấy cũng không thích, chẳng biết làm sao, đành phải theo ý chú ấy. Lại thêm hai vợ chồng Văn Bân đều bận quay cuồng, đôi khi không liên lạc với bố cũng là chuyện bình thường.”
“Nói gì thì nói, vẫn là tôi chưa làm tốt bổn phận làm con.” Có lẽ đang hồi tưởng lại những kỉ niệm về bố mình hồi trước, trên gương mặt Tưởng Văn Bân thoáng hiện nét cười. “Cha tôi thuộc kiểu người cực kì khó chiều, hồi trước vẫn khiến tôi phải lo lắng luôn, có điều bây giờ nghĩ lại, mới thấy thật thú vị. Ông mười mấy tuổi nhập ngũ, sau khi phục viên thì chuyển sang làm việc trong Sở Công an, trình độ văn hoá thấp, hấp tấp nóng nảy, tính khí lại rất ương ngạnh, thứ khiến ông tâm đắc nhất đời, chính là bộ cảnh phục trên người. Như người ta nghỉ hưu thì nhàn tản chơi cờ, đánh bài, tập thể dục, khiêu vũ với đám ông già bà cả trong khu phố, nhưng bố tôi thì khác, cứ rảnh là lại gọi điện tới phân đội chỉ đạo nọ kia, đến nỗi anh Hồng Thịnh cũng không dám nhận điện thoại của ông nữa.” Tưởng Văn Bân vỗ nhẹ lên vai Trương Hồng Thịnh ngồi cạnh, cười cười nói tiếp, “Quan hệ với các ông bà hàng xóm láng giềng cũng không được hoà thuận cho lắm, cứ vài bữa lại vì dăm ba chuyện lặt vặt mà cãi vã ầm ĩ với người ta, đánh bài thua thì hất đổ cả bàn, cuối cùng chẳng ông bà nào muốn chơi với ông nữa, thế là ông cứ lủi thủi nghĩ cũng tội nghiệp. Cho nên tôi động viên ông học cách dùng mạng, nói rằng như thế không cần phải có người chơi cùng, lên mạng vẫn đánh bài, chơi cờ được, còn có thể xem phim nữa. Sau vài lần thuyết phục, ông cũng thấy xuôi xuôi, tôi bèn bảo cậu nhân viên công nghệ thông tin của công ty chọn cho ông loại màn hình rộng, máy tính cấu hình tương đối cao, còn bố trí người tới nhà dạy ông sử dụng một thời gian. Khỏi phải nói, ông rất chịu khó học, học được kha khá rồi thì đam mê lắm, từ đó cũng an phận hơn nhiều.”
“Vào khoảng thời gian trước khi chú ấy mất tích, có gây thù oán gì với ai không?” Hàn Ấn kiên nhẫn nghe hết đoạn hồi tưởng đầy ngậm ngùi của Tưởng Văn Bân, rồi hỏi tiếp.
“Không thấy ông nhắc tới.” Tưởng Văn Bân lập tức trả lời.
“Vậy có hành vi hay yêu cầu gì bất thường không?” Hàn Ấn lại hỏi.
“Có lẽ là không…” Tưởng Văn Bân đắn đo một lát, rồi chợt cao giọng, “À phải rồi, hình như là sau kì nghỉ lễ 1 tháng 5, trước khi qua Mĩ công tác, tôi có tới nhà thăm ông. Ông nói muốn có một chiếc điện thoại thông minh có chức năng chụp ảnh tốt tốt một chút. Tôi cũng không suy nghĩ nhiều, hôm sau liền bảo thư kí mua cho ông một cái, không biết như thế có được coi là hành vi bất thường như anh nói hay không?”
“Vâng!” Hàn Ấn khẽ gật đầu, trầm ngâm một lát, lại nói, “Phải rồi, anh vừa nhắc tới máy tính, liệu tôi có thể mang nó về cho các nhân viên kĩ thuật thử tìm manh mối bên trong không?”
“Đương nhiên là được. Trong vụ án của cha tôi, các anh có yêu cầu gì, tôi nhất định sẽ phối hợp hết lòng.” Tưởng Văn Bân thành thực nói.
“Vậy thì tốt quá, việc hôm nay xin dừng lại ở đây. Nếu anh nhớ ra bất cứ chuyện gì, xin hãy lập tức liên lạc với tôi.” Hàn Ấn đứng dậy, lấy ra một tấm danh thiếp đưa lại.
“Đây là danh thiếp của tôi, không chỉ liên quan tới vụ án, nếu có bất cứ việc gì cần đến tôi, xin cứ nói.” Tưởng Văn Bân cũng chìa ra một tấm danh thiếp.
Sau đó, Tưởng Văn Bân khoá cửa, ba người cùng ra khỏi khu chung cư. Tưởng Văn Bân chào tạm biệt rồi lái xe đi trước, Hàn Ấn lên xe của Trương Hồng Thịnh. Trương Hồng Thịnh bỏ thùng giấy đựng máy tính vào cốp sau rồi lên xe, nhưng không hiểu sao vẫn chưa vội nổ máy, sắc mặt đăm chiêu như đang suy nghĩ chuyện gì, chốc sau bỗng quay sang, mặt đỏ bừng, ấp úng nói với Hàn Ấn: “Có một chuyện, nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy vẫn nên nói với anh. Thực ra, về cái chết của phân đội trưởng, tôi cũng có một phần trách nhiệm…”