Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46795 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Gánh nặng đường xa

❊ ❊ ❊

Trong phòng hỏi cung của Đồn Công an

Sau khi hoàn tất những câu hỏi thông lệ như họ tên, ngày sinh, nghề nghiệp, quê quán, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ đã tìm hiểu được rằng: người đàn ông bộ dạng chân chất thực thà đang ngồi trước mặt họ tên gọi Phương Đại Dân, người ngoại tỉnh, hiện đang làm công nhân xây dựng thời vụ…

“Người mua sách này là anh phải không?” Ngải Tiểu Mĩ giơ chiếc máy tính bảng đang hiển thị tấm ảnh trên màn hình ra trước mặt Phương Đại Dân.

“Vâng, vâng, đúng là tôi ạ.” Phương Đại Dân vội vàng đáp.

“Anh thích đọc sách lắm à?” Ngải Tiểu Mĩ mở to mắt hỏi.

“Tôi không biết đọc, sách đó tôi mua hộ người khác.” Phương Đại Dân lắc đầu đáp.

“Mua cho ai vậy?” Ngải Tiểu Mĩ lập tức hỏi dồn.

“Tôi không quen, tôi chẳng quen biết gì đâu, thật đấy!” Phương Đại Dân vừa lắc đầu quầy quậy vừa xua tay rối rít, hấp tấp muốn biện bạch cho mình.

“Anh cứ bình tĩnh, chúng tôi tin anh, chỉ cần anh trình bày rõ ràng về quá trình người kia nhờ anh mua sách cho chúng tôi biết, xong việc sẽ cho anh về ngay.” Cố Phi Phi dịu giọng trấn an, cô đã nhận ra, Phương Đại Dân là bị kẻ khác lợi dụng.

“Vâng vâng, để tôi nhớ lại xem.” Phương Dại Dần thật thà gật đầu, đôi mắt nhỏ chớp lia lịa một hồi như đang cố gắng hồi tưởng lại, rồi nói, “Lúc ấy là khoảng 6 giờ tối ngày mồng 4 tháng trước, thường thì thời gian đó, tôi đã về nhà lâu rồi, nhưng vì hôm đó chẳng có mấy công việc nên muốn nán lại thêm chốc lát. Lúc ấy, có một người đàn ông đi đến chỗ tôi, bảo muốn thuê tôi làm chút việc. Anh ta đưa cho tôi hai trăm tệ và một cái túi vải nhỏ, bảo tôi 1 giờ chiều hôm sau đến hiệu sách Tân Hoa mua cho anh ta hai cuốn sách, sau đó đến hội trường dưới tầng một xếp hàng để đưa cho tác giả kí tên vào. Anh ta nói với tôi tên sách và tên tác giả, bảo tôi địa chỉ của hiệu sách đó, hướng dẫn cách bắt xe, rồi hẹn chập tối hôm sau đến tìm tôi lấy sách, lúc đó sẽ trả cho tôi thêm hai trăm tệ nữa.”

“Tại sao anh lại nhớ ngày giờ rõ thế?” Ngải Tiểu Mĩ ngờ vực hỏi.

“Chả phải làm lụng gì nặng nhọc mà lại kiếm được từng ấy tiền, thì sao tôi lại không nhớ?” Phương Đại Dân hơi cao giọng, cố gắng chứng minh mình không nói dối.

“Người đó có căn dặn anh điều gì không?” Cố Phi Phi hỏi tiếp.

“Có, dặn tôi phải quan sát kĩ tư thế của anh nhà văn kia trong lúc kí tên, nhất là xem ngón tay anh ta đặt vào chỗ nào, sau khi kí xong sách thì tôi không được sờ mó lung tung, mà phải cất ngay vào cái túi vải mà anh ta đưa cho.” Phương Đại Dân đáp.

“Người đó trông như thế nào?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.

“Tôi làm sao mà thấy được cơ chứ!” Phương Đại Dân kêu lên. “Hôm đó trời lạnh khiếp, anh ta mặc áo bông dài màu đen, đầu đội mũ len, mặt thì đeo khẩu trang kín mít, còn đeo găng tay len nữa, nói tóm lại là quấn kín bưng từ đầu đến chân.”

“Nói giọng địa phương gì dáng người có đặc trưng gì không?” Cố Phi Phi lại hỏi.

“Nghe giọng có vẻ là người bản địa, hơi khàn khàn, dáng người…” Phương Đại Dân lại chớp mắt vài cái, ngẫm nghĩ một lát mới nói tiếp, “Cao lắm, cảm tưởng ít nhất cũng phải mét tám, hơi gù. À, đúng rồi, dáng đi hơi tập tễnh, kiểu như chân thấp chân cao ấy.”

---❊ ❖ ❊---

Khu đô thị Hân Lạc nằm ở phía Tây Bắc thành phố, bắt đầu xây dựng vào năm 1997, đến khi vụ án 19.3 năm 2007 xảy ra, đã mở rộng thành năm tiểu khu. Cho đến ngày nay, quy mô đã lên đến tám tiểu khu, trải rộng trên diện tích 93 ki lô mét vuông, là khu nhà ở đô thị rộng nhất trong thành phố Tây Châu. Do địa thế nằm ngoài rìa thành phố, lại gần với sân bay, mức giá thuộc hàng thấp nhất so với mặt bằng giá của nhà ở thương mại trong thành phố, tình hình cư dân phức tạp, chủ yếu là người thu nhập thấp, hạ tầng cơ sở vật chất lạc hậu, an ninh lỏng lẻo, là khu vực có tỉ lệ tội phạm cao.

Ba vụ án trong chuỗi án mạng 19.3 xảy ra vào những năm trước đây lần lượt phát sinh tại các khu Hân Lạc 2, Hân Lạc 4, Hân Lạc 5. Do thời gian trôi qua đã quá lâu, nên căn hộ hiện trường đều đã có hộ mới chuyển đến sinh sống, có đến tận nơi khảo sát cũng không còn ý nghĩa, lại dễ gây phản cảm cho gia chủ, vì vậy Hàn Ấn chủ yếu là quan sát môi trường địa lí xung quanh. Kết luận: Khoảng cách giữa ba hiện trường án mạng xa hơn nhiều so với tưởng tượng, trong đó có một đơn nguyên gần chợ, một đơn nguyên gần đường phố, có bến xe buýt ngay trước mặt tiền, chỉ có hiện trường vụ án thứ hai là năm sâu trong khu dân cư. Hung thủ nhiều lần gây án thành công mà không gây ra bất kì sự chú ý nào của người khác, có lẽ hắn rất thông thạo toàn bộ khu đô thị, điểm này trùng khớp với điều kiện của Vu Tác Quốc.

Còn hai vụ án trong năm nay, hiện trường gây án chỉ cách nhau mấy tòa nhà, đều nằm trong khu Hân Lạc 2. Giống như các vụ án của năm trước, các đầu cầu thang đều chưa lắp đặt cửa chống trộm, đó là điều kiện thuận lợi cho hung thủ theo dõi mục tiêu. Vừa nhắc tới vấn đề cửa chống trộm, Trương Thế Kiệt tỏ ra rất bực bội, phía cảnh sát đã nhiều lần kiến nghị với nhà đầu tư phải đồng loạt lắp đặt cửa chống trộm tại lối vào cầu thang của tất cả các tòa nhà, nhưng nhà đầu tư lấy cớ xoay vòng vốn khó khăn, vẫn bưng tai làm ngơ, nếu không thì hung thủ đâu có thể dễ dàng bám theo mục tiêu đến tận cửa. Môi trường xung quanh tương đối vắng vẻ, rủi ro khi gây án thấp. Tất nhiên, vài điểm này chưa thể nói lên bất cứ điều gì, cũng có khả năng hung thủ là kẻ hành sự thận trọng, hoặc cũng có thể cư dân trong khu đô thị này có tỉ lệ người già cao, khiến hung thủ dễ dàng ra tay với mục tiêu nhắm sẵn.

Các tòa nhà hiện trường án mạng đều có quy mô nhỏ, mỗi tầng ba hộ, hai căn hộ hai bên có kết cấu Nam Bắc, căn hộ ở giữa có hai phòng ngủ quay về hướng Nam. Trong chuỗi vụ án 23.4, hai vụ án mạng xảy ra tại căn hộ số 201 và 603, hay nói cách khác, đều là căn hộ có kết cấu hai mặt Bắc Nam. Hiện trường gây án ban đầu đều là phòng khách, ở cách cửa phòng một quãng, cho thấy nạn nhân chủ động để hung thủ vào phòng, vậy thì liệu có phải là người quen gây án? Hàn Ấn cho rằng khả năng này không lớn, cả hai nạn nhân đều là từ bên ngoài quay về nhà không lâu thì bị sát hại, có thể là trên đường về nhà, họ đã bị hung thủ nhắm trúng và bám theo.

Rời khỏi hiện trường, ba người đứng bên đường phố thảo luận chốc lát, Hàn Ấn đưa ra ý kiến: “Nhìn vào chuỗi vụ án 23.4, vì là gây án ngẫu nhiên, có tính không xác định, nên hung thủ chưa chắc đã không lần nào thất bại. Ba người có thể chia ra hành động, đi hỏi từng hộ trong hai tòa nhà hiện trường vụ án, xem thử có thể tìm thấy nhân chứng tiềm án hay không?

“Ồ, việc điều tra sàng lọc, đặc biệt là đối với những hộ sống cùng một đơn nguyên với nạn nhân, Ban Chuyên án của chúng tôi trước đây đã tra hỏi rất kĩ, không ai nhìn thấy nạn nhân có tiếp xúc với đối tượng khả nghi nào vào ngày xảy ra án mạng, cũng không ai nhìn thấy đối tượng khả nghi nào xuất hiện xung quanh căn hộ của nạn nhân.” Trương Thế Kiệt tỏ ý không tán đồng, cảm thấy phương án của Hàn Ấn chỉ tổ lãng phí thời gian.

“Anh hiểu lầm rồi, tất nhiên tôi tin tưởng công tác điều tra của Ban Chuyên án.” Thái độ của Hàn Ấn rất đúng mực, vẫn kiên trì quan điấn của mình, “Tôi nghĩ rằng rất có thể một số cư dân hoàn toàn không ý thức được rằng, họ đã từng gặp hung thủ.”

một tấm về hoàn trả củu.

Vào chập tối ngày hôm ấy, bà Vương sống ở tòa nhà 93 khu Hân Lạc 2, sau khi được Đỗ Anh Hùng kiên trì gợi ý, đã nhớ lại được vào ngày Lí Phương bị sát hại, khoảng 9 rưỡi sáng, bà có trò chuyện với một người đàn ông lạ mặt. Lúc đó, bà vừa ra ngoài đi bộ quay về, bỗng nghe thấy có người gõ cửa, tự xưng mình là người của công ty gas, công ty đang có chương trình bảo trì đường ống và thay ống dẫn khí gas miễn phí cho cư dân. Lúc đó, chồng bà Vương cũng có nhà, bà bèn quay vào hỏi ông có cần thay không, khi ông quyết định thay, trở ra thì ngoài cửa không còn thấy ai nữa. Hai ông bà nghĩ có lẽ là lừa đảo, cũng không mấy để tâm. Sau đó, khi nhân viên điều tra vụ án tới hỏi thăm, bà cũng quên luôn không nhâc tới.

Hiện trường ban đầu của vụ án 23.4 là tòa nhà số 90, chỉ cách nhà bà Vương hai tòa, cuộc đối thoại lại diễn ra trước thời điểm gây án một tiếng đồng hồ, nhân viên công ty gas vừa nghe thấy bà Vương không ở nhà một mình đã lặng lẽ biến mất một cách đầy khả nghi, ngay cả Trương Thế Kiệt cũng buộc phải thừa nhận, rất có khả năng đây chính là hung thủ. Hôm đó, hắn không thể ra tay với bà Vương, giữa đường lại gặp Lí Phương vừa khiêu vũ xong trở về nhà, bèn biến bà thành mục tiêu mới, sau đó bám theo đến nơi ở, sử dụng lí do tương tự để dụ bà mở cửa, nhận thấy trong nhà không còn ai khác, lập tức ra tay sát hại. Ngoài ra, bà Vương còn nói, hôm đó đi tản bộ, bà cũng mang một đôi tất lụa màu da, càng khiến cho suy đoán kể trên thêm xác đáng.

Đến đây, cách thức lựa chọn mục tiêu và phương thức đột nhập của hung thủ vụ án 23.4 về cơ bản đã sáng tỏ. Đáng tiếc là hôm đó, bà Vương lại chỉ nhìn qua lỗ mắt mèo trên cửa, láng máng trông thấy người gõ cửa là một gã đàn ông đội mũ sùm sụp, không rõ mặt mũi ra sao. Tắt nhiên, không ai tin gã đàn ông đó đúng là nhân viên sửa chữa của công ty gas thật.

---❊ ❖ ❊---

Sau khi thị sát hiện trường gây án, Hàn Ấn thấy đã đến lúc cần phải trao đổi với Cảnh Hạo, bèn bảo Đỗ Anh Hùng gọi điện hẹn thời gian gặp mặt. Cảnh Hạo rất thoải mái, nói rằng nửa tiếng nữa gặp nhau tại quán cà phê. Trương Thế Kiệt lái xe chở hai người đến điểm hẹn, nhưng vì không muốn gặp Cảnh Hạo, bèn quay về phân đội trước. Vừa hay Hàn Ấn cũng đang mong như vậy, nếu Trương Thế Kiệt cũng có mặt e rằng có một số chuyện Cảnh Hạo sẽ ngại không dám nói ra.

Hai người bước vào trong quán, nhờ nhân viên phục vụ dẫn đến một góc kín đáo và yên tĩnh, chẳng mấy chốc, Cảnh Hạo cũng tới nơi. Hai bên chào hỏi nhau mấy câu, mỗi người gọi một cốc cà phê, bắt đầu đi vào chuyện chính.

“Tôi mời anh ra đây mục đích rất đơn giản, đó là muốn biết anh nhìn nhận ra sao về vụ án 19.3?” Hàn Ấn nhìn Cảnh Hạo, cất giọng ôn tồn hỏi.

“Về vụ án đó, những gì muốn nói, tôi đều đã viết trong sách cả rồi.” Cảnh Hạo cúi đầu đáp, tay trái chậm rãi khuấy cà phê trong cốc.

“Xin lỗi, thời gian gấp gáp quá, tôi còn chưa kịp đọc tác phẩm của anh, nhưng đã nghe mọi người thuật lại vắn tắt lại. Sao anh lại cho rằng thủ phạm là một người khác?” Hàn Ấn thuận đà hỏi tiếp.

“Đây mới là mục đích chính mà các anh hẹn gặp tôi phải không?” Cảnh Hạo ngừng khuấy cà phê, ngẩng lên hừ khẽ một tiếng, rồi nâng cốc cà phê lên bên miệng nhấp một ngụm. “Nhìn từ góc độ của một người sáng tác, thì điểm sáng nhất trong vụ án 19.3 chính là kẻ sát nhân Vu Tác Quốc. Hắn mắc bệnh bẩm sinh, gia cảnh bất hạnh, trưởng thành trong sự giày vò của nghèo khổ và bệnh tật, trong giai đoạn thanh niên khó lòng cưỡng lại bản năng sinh lí, tất cả những điều đó đã khiến hắn biến thành một gã sát thủ hàng loạt biến thái và tàn nhẫn. Sau đó, hắn chủ động ra tự thú, nhưng rồi lại chết đột ngột trong bệnh viện tâm thần. Đó là một chặng đường nhân sinh đầy rẫy những biến cố li kì phức tạp, đầy kịch tính và giàu cảm vì vậy thoạt đầu, khi tôi đọc được một loạt những thông tin điều tra về lai lịch và bối cảnh của hắn trên mạng và báo chí, tôi rất hào hứng muốn tìm hiểu về quá trình trưởng thành của hắn, thậm chí là cả cuộc đời của hắn.

“Tôi đã tìm đến nhà hắn ở khu Hân Lạc, nhưng căn nhà đã bỏ không từ lâu. Bố hắn, Vu Đắc Thuỷ, từ lâu đã bỏ rơi mẹ con hắn, không biết đi đâu. Còn mẹ hắn, vào thời điểm xảy ra án mạng, vốn đã mắc bệnh hiểm nghèo, rồi qua đời không lâu sau đó. Ở địa phương này, hắn không còn người thân nào khác, tôi đành phải tìm đến luật sư bào chữa cho hắn cùng bệnh viện tâm thần đã điều trị cho hắn năm đó, tìm mọi cách thức có thể để khai thác một số chi tiết về cuộc đời hắn. Trong lúc phỏng vấn, qua lời của luật sư, tôi tình cờ biết được, về sau bố hắn có xuất hiện, vì vậy, tôi đã xin luật sư cho tôi số điện thoại liên lạc của Vu Đắc Thuỷ. Sau khi gặp ông ta, tôi lại càng cảm thấy nghi hoặc về cái chết của Vu Tác Quốc.”

Cảnh Hạo lại nâng cốc cà phê lên uống một ngụm, rồi nói tiếp, “Năm xưa, sau khi Vu Đắc Thuỷ rời khỏi Tây Châu, ông ta làm ăn rất khấm khá, mở được một công ty xây dựng, sau đó lập gia đình với người khác, nhưng mãi không có con cái, ông ta cô đơn quá, ngày càng thấy nhớ người con ruột thịt của mình. Năm 2008, ông ta quay lại thành phố Tây Châu, mới biết vợ cũ đã ốm chết, con trai thì giết người rồi bị đưa vào bệnh viện tâm thần. Ông ta vô cùng hối hận, tự trách mình không làm tròn trách nhiệm của một người cha, mới khiến Vu Tác Quốc thành ra như vậy. Ông ta rất muốn gặp con trai mình, nhưng phía cảnh sát quy định, trong quá trình điều tra, nghi phạm chỉ được phép gặp luật sư, vì vậy ông ta đành nhờ luật sư chuyển lời thăm hỏi và xin lỗi tới con trai. Để tỏ rõ thành ý, ông ta còn dặn dò luật sư đưa số điện thoại của mình cho con trai, nhưng không ngờ cho đến cuối cùng, hai bố con vẫn không được gặp mặt nhau.

“Một buổi sáng vài ngày sau đó, Vu Đắc Thuỷ bất ngờ nhận được cuộc điện thoại của con trai. Trong điện thoại, Vu Tác Quốc thoạt tiên im lặng, rồi sau đó vội vã nói rằng mình chưa bao giờ giết ai cả. Lúc đó, Vu Đắc Thuỷ đang dự cuộc họp quan trọng ở công ty, nên bảo hắn đừng giải thích nữa, đến chiều ông ta sẽ đưa luật sư đến bệnh viện, gặp nhau sẽ nói chi tiết về chuyện này. Nhưng đến trưa hôm đó, Vu Tác Quốc đã chết.”

Cảm xúc của Cảnh Hạo mỗi lúc càng thêm kích động. “Buổi sáng người ta định phản cung, đến trưa đã chết, chẳng lẽ lại không đáng ngờ sao? Tôi đã từng nói chuyện riêng với Trương Thế Kiệt về vấn đề này, nhưng anh ta chẳng bao giờ thèm quan tâm, nói rằng toàn bộ chứng cứ và quy trình điều tra của Ban Chuyên án hồi đó không có vấn đề gì hết. Sau đó, tôi nghe ngóng qua một người quen làm trong Sở Công an thành phố, mới biết Trương Thế Kiệt và người phụ trách Ban Chuyên án 19.3, tức nguyên Giám đốc Sở Công an đã về hưu, đều nhờ vào thành tích xuất sắc trong việc điều tra phá vụ án 19.3 nên mới có cơ hội thăng quan tiến chức. Vì vậy, tôi cảm thấy rằng, trong vụ việc này chắc chắn có điều mờ ám.”

“Nếu kết luận của anh là đúng, vậy thì theo ý anh, Vu Tác Quốc tại sao phải làm con dê thế tội?” Kiên nhẫn nghe xong những lời giải thích dài dòng của Cảnh Hạo, Đỗ Anh Hùng lập tức hỏi thẳng thừng.

“Có lẽ vì hắn quá cô đơn, hoặc cũng có lẽ là bị người khác lợi dụng, dù sao tôi cũng không phải là chuyên gia như các anh, vấn đề này thực sự rất khó nói.” Cảnh Hạo tỏ ra do dự.

“Anh bảo là khó nói, thế mà trong sách lại ba hoa phét lác đủ điều thế à?” Vốn sẵn có ấn tượng không tốt, giờ lại thấy bộ dạng nghiêm túc của Cảnh Hạo, Đỗ Anh Hùng không nén được bực bội.

Thấy Đỗ Anh Hùng càng lúc càng xẵng giọng, Hàn Ấn vội lừ mắt không cho anh chàng nói tiếp nữa, rồi quay sang xoa dịu. “Anh có cách liên hệ với Vu Đắc Thuỷ không?”

“Có, đợi một lát…” Cảnh Hạo tất nhiên không dễ chịu nhịn, hăm hăm trừng mắt với Đỗ Anh Hùng một cái, rồi mở chiếc ví da mang theo bên mình. “Đây là danh thiếp của ông ta.”

Cuộc gặp gỡ với Cảnh Hạo kết thúc không mấy vui vẻ, khiến Đỗ Anh Hùng tức anh ách trong lòng, lên xe taxi rồi còn luôn miệng càm ràm Cảnh Hạo. Hàn Ấn chẳng buồn đếm xỉa đến anh chàng, ngoảnh mặt ra ngoải nhìn cảnh phố xá ban đêm vùn vụt luớt qua cửa kính, trong đầu lẳng lặng chắp nối những tình tiết vụ án vụn vỡ rối bời. Công việc này đối với anh chẳng khác nào trò chơi ghép hình, chỉ khi tất cả các mảnh ghép đã được đặt vào đúng chỗ mới có thể chứng kiến hình hài thực sự của bức tranh. Đương nhiên, trước tiên, cần phải có đầy đủ các mảnh ghép. Trong tay Hàn Ấn lúc này vẫn còn thiếu một mảnh, vì vậy, anh cần đến tìm ở chỗ Trương Thế kiệt.

---❊ ❖ ❊---

Phòng làm việc của Trương Thế Kiệt mở một bên cánh cửa, cứ như đoán trước họ sẽ đến nên cố tình để sẵn, nhưng Hàn Ấn vẫn lịch sự gõ cửa hai tiếng mới cùng Đỗ Anh Hùng bước vào. Nhìn thấy hai người, Trương Thế Kiệt đặt xấp tài liệu trong tay xuống, chỉ vào hai hộp cơm đậy nắp trên mặt bàn, cất giọng quan tâm: “Bận rộn đến giờ này, chắc chưa rảnh lúc nào để ăn cơm đâu nhỉ? Tối nay nhà ăn hấp bánh bao, tôi để phần cho hai anh đấy.”

“Tuyệt vời, em đói meo rồi đây!” Đỗ Anh Hùng ngồi phịch xuống trước mặt Trương Thế kiệt, mở ngay hộp cơm, không kịp lấy đũa, thò tay cầm luôn một cái bánh bao lớn nhét vào miệng, vừa nhai vừa nói, “Vẫn còn nóng nguyên! Phải rồi, sao anh biết bọn em sẽ đến?”

“Ha ha, hai người không tìm tôi thì tôi cũng sẽ đi tìm hai người.” Trương Thế Kiệt cười cười úp mở, rồi đưa mắt liếc nhìn Hàn Ấn vừa mới ngồi xuống ghế. Thật ra, trong lòng hai người đều hiểu rõ, tuy những thông tin có liên quan đều đã được ghi chép trong hồ sơ, nhưng có một số điều vẫn nên nói trực tiếp sẽ tốt hơn.” Anh ta đứng dậy, rót hai cốc nước đặt xuống trước mặt hai người, rồi ngồi xuống ghế, cất giọng nghiêm túc: “Tôi biết, thực sự thu hút sự chú ý của các anh không phải là hung thủ của vụ án hiện tại, mà là nghi phạm Vu Tác Quốc trong vụ án 19.3. Sở chúng tôi đã tiến hành những điều tra toàn diện và chuyên sâu về lai lịch của nghi phạm tự động ra đầu thú này. Vu Tác Quốc hồi nhỏ tính tình khá ổn, nhanh nhẹn, ngoan ngoãn, thậm chí còn tỏ ra thông minh hơn hẳn các bạn cùng trang lứa, thành tích học tập hồi đó cũng rất tốt, chỉ bởi chứng động kinh thi thoảng lại phát tác trước mặt chúng bạn, nên dần dần bị bạn học kì thị, cũng ít khi giao tiếp với thầy cô và bạn bè. Sau nữa, do hoàn cảnh gia đình khó khăn, không thể tiếp tục điều trị, nên chứng bệnh đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến năng lực nhận thức, thành tích học tập ngày càng xuống dốc, tính cách cũng ngày càng trở nên cô độc khép kín. Cứ thế lên đến cấp hai, học hành đã không thể theo kịp, lại chịu ảnh hưởng của tâm lí nổi loạn tuổi dậy thì, bắt dấu xuất hiện khuynh hướng chống đối xã hội mang tính bạo lực, nghiêm trọng đến mức dùng bật lửa đốt sách giáo khoa ngay trong phòng học, suýt chút nữa gây hỏa hoạn nghiêm trọng, bị nhà trường đuổi học, cuộc đời học sinh cũng kết thúc luôn từ đó.

“Sau khi bỏ học, do mẹ bận rộn đi làm kiếm tiền không có thời gian quan tâm, Vu Tác Quốc khác nào ngựa hoang đứt cương, ngày ngày lêu lổng khắp nơi trong khu phố, nhặt nhạnh phế liệu bán lấy tiền, rồi mang đổ hết vào quán net. Không biết là do ảnh hưởng của phim ảnh khiêu dâm trên mạng, hay bởi nguyên nhân nào khác, mà từ lúc đó, hắn bắt đầu mê điên cuồng tất lụa của phụ nữ, đặc biệt là những đôi tất từng có người dùng. Về sau, khi chúng tôi khám nhà nghi phạm, phát hiện ra dưới gầm giường nhà hắn giữ đến hơn hai trăm đôi tất lụa, trong đó phần lớn là nhặt nhạnh về, ngoài ra có một số là khều trộm từ giàn phơi quần áo trên ban công nhà người khác, một số là lẻn vào nhà người ta lấy cắp.

“Theo lời hắn khai, hắn đã tra được cách cạy cửa và mở khoá trên mạng, rồi mua các dụng cụ liên quan ở chợ đen để chế thành dụng cụ mở khoá đơn giản, chỉ mất hai đến ba phút là cạy xong một ổ khoá, hơn nữa, người bình thường rất khó phát hiện ra ổ khoá đã bị cạỵ. Ngoài ra, sau khi vào nhà, hắn không lục lọi đồ đạc, mục tiêu của hắn chỉ là tất lụa, vì vậy, nếu hắn không chủ động thú nhận đã nhiều lần đột nhập vào nhà người ta trộm cắp, thì gia chủ cũng không tài nào phát hiện ra có trộm vào nhà. Tất nhiên, trong quá trình điều tra, chúng tôi cũng biết có một số nạn nhân đã phát hiện ra, nhưng vì đồ bị mất đều là vật dụng riêng tư của phụ nữ như tất quần nên cũng ngại không muốn báo cảnh sát.

“Vu Tác Quốc sau khi đầu thú đã thuật lại một loạt tình tiết gây án, về cơ bản đều phù hợp với vụ án, hắn có thể chỉ ra chính xác địa chỉ của từng hiện trường gây án, cũng có thể đại khái nói được thời gian gây án, đặc biệt là hắn còn khai được một bằng chứng ngầm ẩn, mà ngay cả Ban Chuyên án của chúng tôi cũng không chú ý đến: Trong vụ án thứ hai, hắn bất cẩn va phải kệ đầu giường, khiến một thỏi son rơi xuống đất, hắn liền tiện chân đá xuống dưới gầm kệ. Kết quả là khi tìm đến bộ phận khám nghiệm dấu vết để đối chiếu, đúng là có thỏi son như thế thật.”

“Năm đó, dư luận xã hội và báo chí có quan tâm nhiều đến vụ án này không?” Hàn Ấn cắt ngang.

Trương Thế kiệt cười gượng. “Còn phải nói, đó là vụ án man rợ nhất xảy ra ở thành phố này. Sau khi thông tin được phơi bày, đã nhanh chóng trở thành chủ đề bàn tán của dân chúng khắp đầu đường cuối phố, đặc biệt là khu đô thị Hân Lạc, nơi xảy ra án mạng, thôi thì đủ các kiểu đồn thổi. Báo chí truyền thông lại càng ồn ào hơn, suốt một thời gian dài luôn là thông tin trang nhất. Đặc biệt là trong thời đại truyền thông đa phương tiện, báo giấy và báo mạng vì muốn tồn tại và mở rộng tầm ảnh hưởng mà bất chấp tất cả, chẳng quan tâm gì đến nguyên tắc, cũng bỏ ngoài tai mọi lời cảnh cáo, cứ thế điên cuồng bám riết, dùng đủ mọi thủ đoạn để khai thác đào bới nội tình từ người nhà nạn nhân, thậm chí còn tận dụng cả mối quan hệ với người quen trong Sở, lại đặt cho kẻ sát nhân biệt danh sát thủ tất lụa. Ngoài ra, mặc dù thời điểm đó chưa có Weibo và WeChat, nhưng rất nhiều cư dân mạng đã sử dụng Blog và các diễn đàn để bàn luận sôi nổi về vụ án. Có thể nói, mức độ quan tâm và mức độ minh bạch của vụ án quả thực là chưa từng có xưa nay, vô hình trung đã tăng thêm rất nhiều áp lực cho Sở chúng tôi.” Trương Thế Kiệt dừng lại nhìn Hàn Ấn đầy ẩn ý, sau đó nói tiếp, “Tôi hiểu, câu hỏi của anh có ý gì, thực ra Sở chúng tôi cũng lo nghi phạm bị kẻ khác lợi dụng, cho nên lần nào hỏi cung thẩm vấn, cũng quay lại toàn bộ quá trình, còn mời cả chuyên gia đến hỗ trợ kiểm tra nói dối, kết quả không phát hiện hắn có dấu hiệu nói dối. Một điểm then chốt nữa là hắn sống cô độc khép kín, giao tiếp xã hội rất hạn chế căn bản không tìm ra động cơ để gánh tội thay ai.”

“Anh giới thiệu rất chi tiết, nhưng đó lại không phải là những điều chúng tôi quan tâm nhất,” Đỗ Anh Hùng cũng ra giọng úp nở một nụ cười gian xảo.

“Đồng chí cữ bình tĩnh, là tôi cảm thấy nên cố gắng trình bày đầy đủ nhất có thể những điều tôi nắm được cho các anh biết, hi vọng có thể hỗ trợ cho các anh đưa ra phán đoán khách quan hơn từ góc độ chuyên nghiệp.” Trương Thế Kiệt giơ tay gõ khẽ vào Đỗ Anh Hùng, đùa một câu, rồi nói tiếp, “Sau khi Vu Tác Quốc đầu thú, do chứng động kinh phát tác liên tục, bên giam giữ sợ rằng sẽ xảy ra sự cố, vì vậy trong khoảng thời gian điều tra tập hợp chứng cứ đã tạm thời đưa hắn đến bệnh viện tâm thần do Sở Công an thành phố chỉ định. Cái chết của hắn hoàn toàn là một tai nạn ngoài ý muốn. Buổi trưa hôm xảy ra tai nạn, hắn xuống nhà ăn ăn cơm rồi đi vệ sinh, bỗng dưng chứng động kinh phát tác đột ngột, hắn ngã xuống, gáy đập vào mép bồn tiểu bằng sứ, tuy đã cấp cứu kịp thời, nhưng vẫn tử vong bởi vết thương quá nặng. Sau khi tai nạn xảy ra, trong Sở cũng tiến hành điều tra kĩ lưỡng. Lúc đó trong nhà vệ sinh còn có hai bác sĩ, mô tả của hai người họ về quá trình sự việc phù hợp với kết luận của công tác giám định kĩ thuật, quan sát dữ iiệu camera giám sát bên ngoài nhà vệ sinh, thì hai người họ vào nhà vệ sinh trước Vu Tác Quốc, hơn nữa ngoài mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân, thường ngày họ không có bất cứ sự tiếp xúc và mối quan hệ lợi ích nào với Vu Tác Quốc, về cơ bản có thể loại trừ khả năng hai người có ý gây ra tai nạn. Trước sự chất vấn của bố đối tượng là Vu Đắc Thuỷ, trong Sở cũng đã thẩm tra kĩ lưỡng, kết quả điều tra cho thấy, buổi sáng hôm đó, trong phòng bệnh có một bệnh nhân lên cơn điên khiến cả bệnh viện náo loạn, Vu Tác Quốc đã chớp lấy thời cơ đó chạy vào văn phòng bác sĩ gọi điện thoại cho Vu Đắc Thuỷ nhưng cái gọi là ‘phản cung’, ấy, chỉ là lời nói một chiều của Vu Đắc Thuỷ mà thôi. Hơn nữa, tư duy và tinh thần của Vu Tác Quốc rất có vấn đề, cho dù đúng là hắn có nói mình chưa bao giờ giết ai cả, cũng không có nghĩa những lời hắn nói đều là sự thật. Huống hồ người đã chết rồi, công tác điều tra không thể tiếp tục triển khai được nữa, vì vậy, tuyệt đối không tồn tại các vấn đề che giấu hay thuyết âm mưu ở đây!”

Nói đến đây, Trương Thế Kiệt bỗng tỏ ra nghiêm nghị, cất giọng trịnh trọng: “Hồ sơ vụ án, các anh cũng đã xem rồi, cho đến cuối cùng, thực chất vẫn chưa chính thức kết án. Vì vậy, tôi cần phải tuyên bố một cách nghiêm túc rằng: dư luận trong xã hội, lời đồn đại của người dân, và cả những bản tin phiến diện trên một vài tờ báo, đều tồn tại sự ngộ nhận căn bản trong nhận thức về toàn bộ vụ án. Họ đều nhận định rằng Vu Tác Quốc chính là hung thủ, thậm chí còn cho rằng Vu Tác Quốc sợ tội nên tự sát, và cái chết của hắn đã khép lại vụ án này. Nhưng sự thực là, phía cảnh sát chưa bao giờ đưa ra tuyên bố chính thức với bên ngoài rằng, chúng tôi nhận định Vu Tác Quốc chính là hung thủ cưỡng hiếp giết người trong chuỗi vụ án 19.3. Về nguyên nhân, cảnh sát chúng tôi đều hiểu rõ, ngoại trừ khẩu cung, thì chứng cứ hiện có mới chỉ chứng tỏ Vu Tác Quốc đã có mặt tại hiện trường của hai vụ án sau cùng, những thứ còn lại vẫn chưa thể chứng minh được. Hắn còn nói, đôi găng tay dùng khi gây án, hắn đã vứt xuống bể tự hoại của tòa nhà, chúng tôi cũng chưa vớt được. Hay nói cách khác, cho đến thời điểm hắn tử vong đột ngột, công tác điều tra tập hợp chứng cứ vẫn đang tiếp diễn, nhưng vì đối tượng đã chết, vậy nên xét về mặt lí thuyết, vụ án này đến nay vẫn còn bỏ ngỏ.”

“Các anh đã biết rõ những tin đồn bên ngoài là sai lệch, tại sao không giải thích rõ ràng?” Đỗ Anh Hùng boăn khoăn hỏi.

Trương Thế kiệt khẽ nhếch mép, chau mày trầm ngâm một lát, mới đáp, “Tuy toàn bộ chuỗi chứng cứ vẫn chưa hoàn chỉnh, nhưng phần lớn nội dung cung khai của Vu Tác Quốc vẫn khá rõ ràng, trừ phi là đương sự trong vụ án, bằng không sẽ khó mà biết được. Ngoài ra còn một điều nữa, tuy không thể gọi là chứng cứ, nhưng kể từ khi Vu Tác Quốc đầu thú, cho đến khi tử vong đột ngột, thời gian điều tra tập hợp chứng cứ kéo dài gần mười tháng, trong khoảng thời gian đó, thực sự không hề phát sinh vụ án nào tương tự, thậm chí cho đến tận năm ngoái cũng không hề tái diễn, lẽ nào điều đó còn chưa đủ để nói lên vấn đề? Nói thực lòng, đa số người trong Sở, bao gồm cả tôi, đều đã âm thầm mặc định Vu Tác Quốc chính là hung thủ của chuỗi vụ án 19.3, cho nên mới giữ thái độ không tán đồng cũng không phủ định trước những thông tin đồn thổi bên ngoài.”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »