Một đêm hè, bầu trời nặng trĩu oi ả, không một ngọn gió, tiếng ve rền rĩ chói tai, gợi lên một vẻ nôn nóng khó tả. Thình lình, vài tia lửa phụt lên, kèm theo tiếng rít veo véo, rạch ngang bầu trời đêm tù đọng, bắn thẳng vào dãy nhà thấp tầng đứng ở bên đường.
Giây lát, tia lửa bắn tung toé, vô số những con ‘rắn lửa’ ghê sợ dường như đã phục sẵn trong bóng tối, chỉ chờ hiệu lệnh, lập tức lao vọt ra khắp bốn phương tám hướng, lan đi với tốc độ chóng mặt.
Tiếng la hét, tiếng kêu cứu, tiếng gào khóc, và cả tiếng còi cảnh sát từ xa lại gần, vang lên hỗn loạn trong đêm tối. Đám đông tụ lại mỗi lúc một đông, đứng nhìn tòa nhà nhỏ bị lửa lớn nhanh chóng nuốt chửng, sắc mặt ai cũng bàng hoàng kinh hãi…
Phản ứng của mọi người tại hiện trường hỏa hoạn rất khác nhau. Chứng kiến cảnh tượng rực lửa trước mặt, có một đôi mắt lại bừng lên vẻ tham tàn và hưng phấn. Dù rằng đối diện với hắn chỉ là hình ảnh hiển thị trên màn hình máy tính, nhưng đã đủ thổi bùng cơn hưng phấn cháy rực trong cơ thể hắn lên đến cực điểm, cho đến khi rùng mình bắn vọt ra ngoài…