Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28411 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
xác định mục tiêu

Chớp mắt đã tới trung tuần tháng Tư, thời tiết vẫn chưa ấm lên chút nào, mà ngược lại, do có một đợt không khí lạnh tăng cường nên nhiệt độ lại giảm mạnh. Cùng với tiết xuân se lạnh, việc điều tra trên quy mô lớn vẫn được chật vật tiến hành, thời gian cứ liên tục kéo dài, mà nghi can phù hợp với phạm vi hồ sơ vẫn cứ như bóng chim tăm cá. Trong phân đội Cảnh sát, những lời dị nghị vốn đã bị phân đội trưởng Lưu trấn áp giờ lại bắt đầu nổi lên râm ran khắp nơi, khiến Nhóm Hỗ trợ phải gánh chịu áp lực nặng nề chưa từng có. Hàn Ấn dẫn theo Đỗ Anh Hùng, cả ngày theo phân đội trưởng Lưu bôn ba trên tuyến đầu không biết mệt mỏi, mặt mũi lúc nào cũng bụi bặm bơ phờ, vô cùng vất vả. Ngải Tiểu Mĩ ngoài việc thường xuyên phải lưu ý đến tin nhắn khả nghi trong bài đăng trên mạng xã hội, còn có một nhiệm vụ quan trọng hơn nữa, đó là trợ giúp Cố Phi Phi điều tra hung khí căn cứ vào các vết gãy xương trên đỉnh đầu nạn nhân.

Cố Phi Phi liên tục thực hành đánh thử vào hộp sọ bằng nhựa có sức chịu lực gần như tương đương với sọ người, dựa trên các nhân tố đã xác định là hung khí dài chừng 7 centimet, dày chừng 2 centimet, có hình tứ giác với bốn cạnh vuông vức, cũng chính là hình chữ nhật, đã tiến thêm một bước để nhận định rằng, trọng lượng của hung khí khoảng chừng một ki lô gam. Do con gái nạn nhân đã phủ nhận trong nhà có đồ vật tương tự, nên có lẽ đó là đồ vật mà hung thủ mang theo, vậy thì, hung khí rất có thể là một sản phẩm điện tử nào đó.

Sau đó, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ chuyển sang dò tìm trên các cửa hàng điện tử lớn của thành phố Dã Khoáng cùng các gian hàng điện tử trên mạng, để tìm kiếm xem có sản phẩm điện tử nào có trọng lượng và quy cách na ná hung khí hay không, chủ yếu tập trung vào các thiết bị dễ mang theo người mà trước đó Ngải Tiểu Mĩ đã nhắc tới như máy tính bảng, máy nghe nhạc Mp4, máy trò chơi điện tử cầm tay. Hai người đã săm soi đến vài trăm sản phẩm điện tử kĩ thuật số kiểu này, nhưng không phải có sự khác biệt quá lớn về quy cách, thì về trọng lượng cũng không đủ nặng, cho đến cuối cùng, vẫn không tìm ra được vật nào phù hợp với cả hai yếu tố. Thế là, Cố Phi Phi cảm thấy, phải chăng nên thay đổi hướng tư duy: trước hết hãy đưa ra giả thiết về thân phận của hung thủ, sau đó dựa vào thân phận này để tìm ra sản phẩm điện tử phù hợp.

Tổng hợp lại toàn bộ mười một vụ án, tuy không phải do cùng một hung thủ gây ra, nhưng cả hai tên sát thủ hàng loạt này dường như đều có thể khiến người khác lơ là cảnh giác. Về tên sát nhân thứ nhất, Hàn Ấn đã đưa ra phân tích, có lẽ là vóc dáng thấp bé, mặt mũi hiền lành, hơn nữa nhìn bề ngoài khá lớn tuổi, có trình độ văn hoá nhất định, nên không khiến người khác đề phòng. Vậy còn tên thứ hai? Vẻ nguỵ trang và sự lừa dối của hắn là như thế nào? Có phải xuất phát từ thân phận của hắn? Ví dụ như, hắn là nhân viên sửa chữa trong ngành bất động sản, hay nhân viên giao hàng của siêu thị, hay nhân viên chuyển phát nhanh? Nhân viên sửa chữa có lẽ sẽ mang theo các thiết bị đo đạc bên mình, còn nhân viên giao hàng siêu thị hoặc nhân viên chuyển phát nhanh thường sẽ mang theo sản phẩm điện tử gì?

…Phải rồi, nếu khách hàng muốn cà thẻ, liệu họ có mang theo máy POS cầm tay?

---❊ ❖ ❊---

Đến cuối tháng Tư, thời tiết đã đẹp lên thấy rõ, gió xuân dịu dàng ấm áp, không còn vẻ lạnh lẽo tái tê, thành phố Dã Khoáng cuối cùng đã có chút không khí ngày xuân, và công tác điều tra cũng có bước tiến triển quan trọng. Do tòa nhà kí túc xá của Sở Điện lực đã phá dỡ và xây mới hoàn tất, cư dân di dời bắt đầu lục tục quay về đăng kí vào ở, một số công nhân viên chức cũ của Sở Điện lực, tức cư dân cũ của tòa nhà kí túc xá năm xưa, mà trước đó cảnh sát xới tung quá nửa thành phố vẫn không thể tìm thấy, đã lần lượt xuất hiện, kẻ tình nghi phù hợp với mô tả của hồ sơ cuối cùng cũng đã ‘nổi lên mặt nước’. Chỉ có điều, hắn đã chết hơn nửa năm rồi, thật khiến người ta thất vọng không sao kể xiết!

Kẻ tình nghi họ tên Đơn Hùng Nghiệp, người Dã Khoáng, sinh năm 1944, cao 1,65 mét, tính tình ôn hòa điềm đạm, trình độ đại học, vợ bị bệnh qua đời vào tháng 6 năm 1987, để lại hai con một gái một trai. Bố mẹ Đơn Hùng Nghiệp đã làm việc trong ngành điện lực ngay từ những năm 50 của thế kỉ 20, thuộc lớp cán bộ công nhân viên đầu tiên sau khi Sở Điện lực thành phố Dã Khoáng chính thức thành lập, vì thế đương nhiên trở thành những cư dân đầu tiên của tòa nhà kí túc xá Sở Điện lực sau khi khánh thành vào cuối thập niên 70. Đơn Hùng Nghiệp vốn là công nhân khí cụ điện tại xưởng chính của công ty Dã Khoáng, thời gian làm việc không cố định do đổi ca luân phiên, năm 1998 chính thức nghỉ việc, sau đó đổi sang nghề lái xe taxi. Năm 2005, bố mẹ Đơn Hùng Nghiệp lần lượt qua đời do tuổi cao sức yếu. Trung tuần tháng 9 năm ngoái, Đơn Hùng Nghiệp cũng chết vì căn bệnh ung thư tinh hoàn.

Người này ngay từ đầu đã lọt vào tầm ngắm của một tổ điều tra sàng lọc, nhưng lại không bị đưa vào danh sách đối tượng điều tra trọng điểm, nguyên nhân căn bản là vì lượng thông tin hồi đó chưa đủ tường tận, hơn nữa lí lịch cá nhân của người này có độ vênh khá lớn so với phạm vi khoanh vùng của hồ sơ tội phạm. Trong hồ sơ của Hàn Ấn, hung thủ sinh ra ở gần đường Nhân Dân, và luôn sinh sống tại khu vực này, thế nhưng trên thực tế, nghi phạm đã rời khỏi thành phố Dã Khoáng từ năm 1963 để đi học tại tỉnh khác, hơn nữa sau khi tốt nghiệp, đã ở lại địa phương đó làm việc và lấy vợ sinh con, cho tới khi vợ chết bệnh mới quay về Dã Khoáng làm việc vào đầu năm 1988, sống cùng bố mẹ trong tòa nhà kí túc xá của Sở Điện lực.

Thế nhưng, nếu thành viên của tổ điều tra sàng lọc ấy có hiểu biết tốt hơn về hồ sơ tội phạm, thì ngay từ đầu đã không nên bỏ qua kẻ này. Vì hồ sơ tội phạm một mặt là công cụ hỗ trợ cho việc điều tra, nhưng không phải là hoàn toàn chuẩn xác, hiệu quả của nó dứt khoát cần phải kết hợp chặt chẽ với tình hình thực tế; mặt khác, thành viên của tổ điều tra sàng lọc cũng nên suy nghĩ đến thời điểm vợ của nghi phạm mắc bệnh qua đời và hắn quay trở về Dã Khoáng, thời điểm đó rất gần với thời gian xảy ra vụ án đầu tiên, liệu có phải vì thế mà hắn bị kích động dẫn đến hành vi gây án?

Hàn Ấn vô tình tiếp xúc được nguồn tin trên, bèn tiếp tục đi sâu điều tra, lại tới hỏi thăm vài hàng xóm cũ của nghi phạm, những người này đều phản ánh rằng: Trong lúc trò chuyện, qua lời bố của nghi phạm, biết được rằng nghi phạm thích có con trai, hơn nữa vì là người dân tộc thiểu số, được phép sinh hai con, nên vợ hắn qua tuổi trung niên lại sinh thêm một cậu con trai nữa. Nhưng vì sinh nở khi tuổi đã cao, sức khỏe sau sinh giảm sút, lại thêm cô con gái đang ở tuổi nổi loạn thường xuyên trốn học, ngỗ nghịch khó dạy, nên lao lực quá độ dẫn đến mắc bệnh nặng, không điều trị được nên đã qua đời. Vào thời điểm đó, cô con gái 18 tuổi, cậu con trai mới 2 tuổi. Đây chính là bằng chứng xác thực cho suy đoán trong hồ sơ tội phạm về nguyên nhân gây án liên quan tới cô con gái của hung thủ.

Thông tin lí lịch của kẻ tình nghi đã phù hợp, bước tiếp theo đã trở nên đơn giản. Do nghi phạm đã chết, không thể trực tiếp lấy mẫu xét nghiệm DNA, vậy có thể dùng DNA của cô con gái để đối chiếu với DNA thu được ở hiện trường gây án, hoặc yêu cầu con cái của nghi phạm cung cấp di vật có dấu vân tay của hắn để đối chiếu, từ đó sẽ dễ dàng xác định được hắn là hung thủ.

---❊ ❖ ❊---

Nhưng trên thực tế, hướng đi của vụ án lại không hề thuận lợi như tưởng tượng của Hàn Ấn.

Thông qua thông tin lấy được từ phòng đăng kí cư dân, phân đội trưởng Lưu đã liên hệ được với con trai Đơn Hoa Minh và con gái Đơn Nghênh Xuân của nghi phạm Đơn Hùng Nghiệp, đồng thời mời họ tới phân đội. Nhưng cả hai chị em chưa để phân đội trưởng Lưu kịp nói xong, đã đồng thanh từ chối thẳng thừng yêu cầu trợ giúp của phía cảnh sát, đặc biệt là người chị đã vào tuổi trung niên, phản ứng càng dứt khoát và gay gắt, thậm chí không thèm đếm xỉa tới những lời khuyên rất thấu tình đạt lí của phân đội trưởng Lưu, lập tức kéo em trai rời khỏi phân đội Cảnh sát. Có điều, nếu suy nghĩ từ lập trường của họ, cũng có thể lí giải được phản ứng của hai chị em. Đã từng ấy năm trôi qua, làm gì có ai chịu đồng ý chứng thực người cha quá cố của mình chính là tên sát nhân cuồng dâm tàn bạo nhất trong lịch sử thành phố?

Do tạm thời chưa đả thông được tư tưởng của hai chị em, lại xét thấy Đơn Hùng Nghiệp không còn họ hàng thân thích nào khác ở đây, vậy chỉ có thể nhằm vào bản thân đối tượng để tính phương án khác. Thông qua công tác điều tra từ nhiều mặt, phân đội trưởng Lưu biết được Đơn Hùng Nghiệp sau khi mắc ung thư đã nhập viện điều trị tại Bệnh viện Nhân dân Số 2 thành phố Dã Khoáng, bèn cùng Hàn Ấn lập tức tìm tới bệnh viện, hi vọng bệnh viện vẫn còn lưu giữ tiêu bản xét nghiệm khi đó.

Tại Bệnh viện Nhân dân Số 2 thành phố Dã Khoáng, không khó để họ tìm ra bệnh án của Đơn Hùng Nghiệp, nhóm máu ghi trong hồ sơ phù hợp với nhóm máu của hung thủ, điều này càng củng cố thêm niềm tin cho Hàn Ấn, tuy nhiên phía bệnh viện lại cho biết tiêu bản xét nghiệm lúc hắn nhập viện đã tiêu huỷ từ lâu, nên cũng không thể cung cấp mẫu xét nghiệm DNA. Hai người vẫn không bỏ cuộc, lại yêu cầu được gặp bác sĩ trực tiếp điều trị cho Đơn Hùng Nghiệp, muốn hỏi thử xem liệu bác sĩ có còn giữ đồ vật nào mà Đơn Hùng Nghiệp từng động chạm tới hay không, nhưng gặp rồi, vẫn không thu được kết quả gì. Tuy nhiên, có một điều khiến phân đội trưởng Lưu cảm thấy bất ngờ, đó là ông đã từng gặp vị bác sĩ này. Anh ta tên là Triệu Lượng, em trai của Triệu Lâm, nạn nhân đầu tiên trong chuỗi vụ án.

Chuyến đi tới bệnh viện tuy không đạt được mục đích như đã kì vọng, nhưng cũng không phải là vô ích hoàn toàn, sự hiện diện bất ngờ của Triệu Lượng, giống như cái tên của anh ta, đã chiếu sáng một hướng đi mới cho vụ án. Triệu Lượng là em trai của nạn nhân, lại là bác sĩ trực tiếp chữa trị cho nghi phạm quan trọng, đã tiếp xúc và có quan hệ gần gũi với cả hung thủ và người bị hại, bởi vậy, phân đội trưởng Lưu đưa ra một giả thuyết: “Nếu Đơn Hùng Nghiệp thực sự là hung thủ của tám vụ án đầu, vậy thì Triệu Lượng liệu có phải là hung thủ của ba vụ án sau?”

Lượng : Có nghĩa là Sáng .

Hàn Ấn quả thực đã chỉ rõ trong hồ sơ tội phạm, các vụ án phía trước và các vụ án phía sau không phải cùng hung thủ, giữa hai hung thủ chắc chắn là có mối quan hệ nào đó. Giờ thình lình xuất hiện một Triệu Lượng, lai lịch đúng là khá nhạy cảm, nhưng Hàn Ấn vẫn chưa tưởng tượng ra được động cơ gây án của người này là gì. Đương nhiên, Hàn Ấn vẫn cho rằng, đề xuất điều tra toàn diện mà phân đội trưởng Lưu nêu ra vẫn là rất cần thiết.

Tuy nhiên, sự việc trên đời này vẫn luôn biến hoá khó lường, một chuyện cực kì nan giải có thể thoắt cái thành ra đơn giản vô cùng. Hoặc có đôi khi, vừa cho rằng mình nhặt được một viên ngọc báu, nhưng thoắt cái lại thành ra chẳng đáng giá một xu.

Hai người còn đang trên đường từ bệnh viện trở về, phân đội trưởng Lưu lại bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ phân đội, nói rằng con trai của Đơn Hùng Nghiệp là Đơn Hoa Minh vừa chủ động tới Phân đội Cảnh sát Hình sự, bày tỏ rằng mình đồng ý phối hợp xét nghiệm DNA. Đây quả thực là một bước ngoặt không ngờ, hai người đều không giấu nổi vui mừng. Liệu rằng vụ án đã sáng tỏ từ đây? Không hề, hai người chưa sung sướng được mấy nỗi, tình thế đã lật ngược hoàn toàn. Vài giờ sau, xét nghiệm DNA hoàn tất, kết quả cho thấy: Đơn Hoa Minh lại không hề có mối quan hệ cha con với hung thủ, điều này lập tức chứng tỏ, ông bố Đơn Hùng Nghiệp chẳng có liên quan gì tới tám vụ án đầu tiên! Và nếu là như vậy, Triệu Lượng có mối quan hệ qua lại với Đơn Hùng Nghiệp cũng không còn giá trị điều tra nữa!

---❊ ❖ ❊---

Biết bao nhiêu tháng ngày lăn lộn mới xác định được nghi phạm quan trọng, cuối cùng lại bị loại trừ, tổng động viên một lực lượng đông đảo điều tra cật lực trên diện rộng hơn một tháng trời, rốt cuộc tay trắng vẫn hoàn tay trắng. Tiếp tục điều tra theo hồ sơ tội phạm, hay tạm thời dừng lại tìm hướng điều tra khác? Trước áp lực từ bên ngoài và trong nội bộ, phân đội trưởng Lưu hiểu rõ, phải mau chóng đưa ra lựa chọn.

Không chỉ riêng phân đội trưởng Lưu, vấp phải tình cảnh này, bản thân Hàn Ấn cũng phải vắt óc suy nghĩ, liệu có nên điều chỉnh hướng điều tra cho hợp lí hơn? Kì thực, kể từ khi đưa ra nhận định về đặc trưng tính cách của hung thủ thứ hai, Hàn Ấn vẫn luôn ấp ủ một ‘sách lược chủ động’, với trọng điểm là chọc tức hung thủ, thế nhưng anh vẫn hết sức do dự, vì lo sợ giống như vụ án trước đó, hung thủ lại sẽ trút cơn cuồng nộ xuống đầu nạn nhân vô tội. Bởi vậy, anh chỉ âm thầm bàn bạc với Anh Hùng, chứ không hề tiết lộ với người khác.

Cục diện hiện tại khiến cho vị thế của Nhóm Hỗ trợ trong quá trình điều tra trở nên vô cùng lúng túng, nếu tiếp tục kéo dài thời gian mà vụ án vẫn không có tiến triển gì, e là mọi trách nhiệm sẽ đổ hết xuống đầu Nhóm Hỗ trợ, còn gây tổn hại danh dự của Bộ phận Hỗ trợ Trọng án, bởi vậy ngoài Hàn Ấn, ba người còn lại trong nhóm đều lo lắng đến mất ăn mất ngủ.

Cố Phi Phi trước đó đã thay đổi hướng tư duy, đưa ra giả định về thân phận của hung thủ để suy luận ngược lại về chủng loại hung khí. Từ đó, cô đã đưa ra suy luận về nhân viên chuyển phát nhanh và nhân viên giao hàng của siêu thị khi cung cấp dịch vụ giao hàng tận nhà, có người sẽ mang theo máy POS cầm tay, mà máy POS đa phần đều có hình thù vuông vức, có thể tạo ra vết gãy xương có góc cạnh rõ ràng trên đỉnh đầu nạn nhân. Sau quá trình điều tra theo nhiều hướng, thấy rằng toàn bộ quận Phú Bình chỉ có hai siêu thị cung cấp dịch vụ giao hàng tận nhà, nhưng chỉ chấp nhận thanh toán tiền mặt. Còn công ty chuyển phát nhanh có cung cấp dịch vụ thanh toán cà thẻ khi giao hàng tại nhà ở thành phố Dã Khoáng, lại chỉ có ba công ty, sau khi kiểm tra đối chiếu, máy POS cung cấp cho nhân viên giao hàng của cả ba công ty này đều không thể tạo ra vết gãy xương có hình thù tương tự.

Điều tra theo hướng thực chứng và vật chứng đều vấp phải khó khăn, Anh Hùng không còn bình tĩnh được nữa, nhịn không nổi mà tiết lộ với Ngải Tiểu Mĩ về ‘kế hoạch gài bẫy’ mà Hàn Ấn đã bàn bạc với mình. Tiểu Mĩ dù sao vẫn còn trẻ, không lo xa như Hàn Ấn, suy tính đương nhiên cũng thiếu thận trọng hơn, nên trong cơn bốc đồng, đã quyết định ‘tiền trảm hậu tấu’ một phen, bèn xúi Anh Hùng cùng mình đến gặp phân đội trưởng Lưu, thảo luận phương án cụ thể theo kế hoạch của Hàn Ấn. Tóm lại, bất kể thế nào, phá án vẫn là quan trọng nhất.

Sách lược chủ động của Hàn Ấn vẫn liên quan tới bài đăng trên diễn đàn mạng xã hội của viên ‘cảnh sát về hưu’ giả hiệu kia. Hàn Ấn tin rằng, cho tới tận lúc này, hung thủ vẫn tiếp tục quan tâm tới tình hình phản hồi của bài đăng kia, bởi vì việc hắn bắt tay vào gây án có lẽ chính là do đã nhận được sự gợi ý từ bài đăng, từ đó có được cảm giác thành tựu của một kẻ giết người hàng loạt – thứ cảm giác thành tựu khi có thể tùy tiện thao túng, chi phối, kiểm soát cục diện ấy khiến hắn sung sướng ngây ngất, và say sưa theo đuổi. Nếu để hắn phát hiện ra cảnh sát về hưu kia chỉ là mạo danh, kẻ bị xỏ mũi thực chất chính là hắn, có thể tưởng tượng hắn sẽ phẫn nộ tới mức nào, với tính cách chống đối xã hội vốn có, chắc chắn hắn sẽ muốn trả thù người đăng bài, đây chính là cơ hội cho cảnh sát ‘giăng bẫy bắt mồi’.

Theo như dự tính của Hàn Ấn, đương nhiên sẽ không tiết lộ ra thông tin chính xác của người đăng bài. Để dụ dỗ hung thủ được hiệu quả nhất, Hàn Ấn sẽ sắp đặt một người đăng bài thuộc nhóm mục tiêu mà hung thủ thích xâm hại: phụ nữ nội trợ tuổi trung niên, chỗ ở là trong quận Phú Bình nơi hung thủ rất thông thuộc, sau đó bảo Ngải Tiểu Mĩ đăng kí vài ‘tài khoản con rối’ trên diễn đàn, viết bài vạch trần kẻ đưa tin dối trá, sau đó khéo léo tìm cách tiết lộ thông tin của người đăng bài đã được ‘thiết kế’ cẩn thận qua các comment phản hồi phía dưới.

Nghe Anh Hùng trình bày xong, phân đội trưởng Lưu vốn đang lâm vào thế ‘bốn bề thọ địch’ khác nào chết đuối vớ được cọc, lập tức hào hứng bày tỏ sẽ điều động người thế vai thích hợp và bố trí địa điểm giăng thiên la địa võng, còn khâu đăng bài trên mạng, sẽ do Ngải Tiểu Mĩ phụ trách. Kế hoạch gài bẫy bí mật nhanh chóng được triển khai.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »