Do suốt một thời gian dài bị giày vò ám ảnh bởi tâm lí sợ hãi và hối hận, tinh thần P Lượng đã mấp mé bên bờ suy sụp. Sau khi nghe tin Từ Lân đã chết, anh ta liền chìm trong nỗi lo sợ bị giết hại, gần như đã rơi vào trạng thái tâm thần phân liệt. Thêm vào đó, thương tích của Hạ Minh Đức không đến mức nghiêm trọng lắm, anh ta cũng tuyên bố sẽ không truy cứu trách nhiệm, cho nên phía cảnh sát cho phép người thân đưa Tiết Lượng về nhà, nhưng kiên quyết yêu cầu phải đưa Tiết Lượng đi khám bác sĩ tâm lí.
Còn Diệp Hi và Hàn Ấn lại phải đối mặt với tình thế căng thẳng hơn nhiều. Đối tượng luôn bị Hàn Ấn khẳng định là nghi can, Hạ Minh Đức, cuối cùng lại biến thành người bị hại, thậm chí suýt nữa thì bị giết chết ngay trước mắt Ban Chuyên án, chắc chắn Sở Công an cũng phải gánh một phần trách nhiệm trước việc này. Công tác điều tra cho đến giờ vẫn chưa hề thu được một kết quả nào, gây ảnh hưởng tiêu cực đến toàn bộ Sở Công an, lãnh đạo Sở cực kì thất vọng, họ không đồng ý cho Diệp Hi một cơ hội giải thích hay thêm chút thời gian nào nữa, mà lập tức triệu tập cuộc họp, tuyên bố bãi nhiệm vai trò cố vấn của Hàn Ấn, tạm dừng mọi công tác của Diệp Hi, chờ quyết định xử lí chính thức. Vụ án chuyển sang cho phó giám đốc Sở Công an, Hồ Trí Quốc tiếp quản, tạm dừng tất cả các công tác điều tra đang tiến hành, chờ chỉnh đốn lại tình tiết vụ án rồi sẽ đưa ra hướng phá án mới.
---❊ ❖ ❊---
Vào đêm trước hôm rời khỏi thành phố Cổ Đô, Hàn Ấn lấy cớ hỏi thăm tình hình vết thương để tìm đến nhà Hạ Minh Đức. Sau khi chào hỏi, hai người cùng ngồi xuống, Hạ Minh Đức dường như đã nhìn thấu ý định của Hàn Ấn, bèn khẽ cười mà nói. “Anh muốn hỏi gì xin cứ tự nhiên, tôi sẽ nói tất cả những gì tôi biết.”
“Thực ra, có một vấn đề, tôi nghĩ mãi mà không hiểu” Hàn Ấn cũng không giấu giếm, cười hỏi, “Tại sao anh lại tha thứ cho Tiết Lượng?”
“Ồ, rất đơn giản, tôi nhìn thấy khoản tiền bồi thường chuyển vào tài khoản, một khoản tiền khổng lồ mà tôi có tích góp mấy đời cũng không có nổi, thế là đột nhiên tôi nghĩ, tôi phải sống cho thật tử tế, chí ít thì cũng phải tiêu hết số tiền đó rồi mới được chết.” Hạ Minh Đức tỏ ra rất bình thản, giọng nói có phần tự trào, dừng lại một lát, anh ta chợt nghiêm sắc mặt nói, “Quan trọng là tôi cũng đã nghĩ thông rồi, cho dù có trừng phạt Tiết Lượng thế nào, thì Tuyết Nhi của tôi cũng đâu có thể sống lại được, vậy thì tội tình gì lại phải huỷ hoại thêm tương lai của thằng bé ấy?”
“Anh nghĩ được như vậy thì tốt quá!” Hàn Ấn hoà nhã đáp, rồi đứng dậy toan chào ra về, nhưng bỗng dưng, anh khựng lại giữa chừng, rồi nhìn thẳng vào Hạ Minh Đức mà nói, “Tôi có thể thăm qua phòng con gái anh không?”
“Tất nhiên là được.” Hạ Minh Đức vẫn tươi cười đáp, rồi thong thả bước tới trước cửa căn phòng ngủ bên cạnh, vừa đẩy cửa vừa gật đầu với Hàn Ấn như muốn nói, “Đây, anh cứ xem tự nhiên.”
Hàn Ấn lập tức bước tới trước cửa phòng ngủ, đưa mắt ngó vào bên trong, dường như toàn bộ đồ đạc trong phòng vẫn giữ nguyên như cũ, giường, tủ quần áo, bàn trang điểm, bàn học, máy tính, tất cả đều sạch sẽ tinh tươm và cực kì ngăn nắp, giống như Hạ Tuyết vẫn đang sống ở đây. Trong lòng Hàn Ấn bỏng gợn lên một thứ cảm xúc rất khó tả, anh lờ mờ có một cảm giác: Nếu đúng là Hạ Minh Đức đã chấp nhận cái chết của con gái mình, anh ta sẽ không thể giả bộ như Hạ Tuyết chưa hề rời khỏi đây một cách rất bệnh hoạn như thế!
---❊ ❖ ❊---
Vừa rời khỏi nhà Hạ Minh Đức thì Diệp Hi gọi điện tới, nói muốn mời Hàn Ấn một ‘bữa cơm chia tay’, Hàn Ấn hỏi địa chỉ rồi nói sẽ tự bắt xe tới đó.
Thực ra, Diệp Hi càng tỏ ra thản nhiên, Hàn Ấn lại càng thấy khó chịu trong lòng. Có thể nói, trong tất cả những lần đảm nhiệm vai trò cố vấn, chỉ duy nhất chuyến đi đến Cổ Đô lần này khiến anh cảm thấy hối hận sâu sắc. Không những không giúp được mọi người phá án, mà rất có thể còn báo hại Diệp Hi mất hết sự nghiệp, anh thực sự không thể trả nổi Diệp Hi món nợ ân tình này. Đây không phải là vấn đề trách nhiệm, tình cảm không phải thứ có thể trả vay tuỳ tiện, mà bởi Hàn Ấn đã dành lời hứa của mình cho một tình cảm chân thành khác.
---❊ ❖ ❊---
Ngoài trời mưa như trút nước, ánh chớp nhì nhằng rạch nát bầu không đen kịt.
Trong cầu thang bụi bặm bẩn thỉu, bóng đèn cảm ứng sáng tối lập lòe, vang lên những tiếng bước chân nặng nề và chậm chạp. Cứ mỗi tiếng bước chân vang lên, lại trút xuống bậc cầu thang xi măng xám xịt một vũng nước nhỏ. Tiếng bước chân rõ dần rồi bỗng dưng im bặt, ngay sau đó, trong hành lang vọng lại tiếng đóng cửa đánh rầm .
Công tắc kêu tạch một tiếng, căn phòng tối om bỗng chốc vụt sáng, đôi ủng đi mưa dính đầy bùn đất hiện ra dưới ánh đèn vàng vọt, trên nữa là vạt áo mưa vẫn nhỏ nước tong tỏng. ‘Đôi ủng’ chậm rãi tiến tới căn phòng bên cạnh, đẩy cửa bước vào. ‘Đôi ủng’ lần dò trong bóng tối, bước tới trước bàn, bật công tắc đèn bàn một cách thông thuộc. Dưới quầng sáng hạn hẹp, chỉ thấy trên bức tường kề sát mặt bàn gần như dán kín những bức hình đen trắng được in ra từ máy in, ghi lại nhất cử nhất động của tất cả các nạn nhân trong chuỗi vụ án giết người cướp của hàng loạt tại thành phố Cổ Đô…
Trên mặt bàn còn có một bì thư bằng giấy xi măng màu be, nhân vật vừa bước vào phòng, chân mang ủng, mình khoác áo mưa, đầu trùm mũ áo mưa, vóc người gầy gò, bàn tay run rẩy cầm phong thư lên, rút từ bên trong ra hai bức ảnh và một lá thư. Hắn mở lá thư đọc chăm chú một hồi, rồi vén vạt áo mưa, rút từ trong túi quần ra chiếc bật lửa, đốt cháy bức thư. Tiếp đó lại cầm hai bức ảnh lên xem một lát, rồi nhặt lấy hai chiếc đinh ghim trên bàn, hằn học cắm vào vị trí bắt mắt nhất trên tường…