Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46795 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
Bỗng chốc lên đường

❊ ❊ ❊

Cục Điều tra Hình sự, Bộ phận Hỗ trợ Trọng án

Sáng sớm, Ngô Quốc Khánh vừa bước vào phòng làm việc, Cố Phi Phi đã theo ngay vào. Thấy cô chau mày, sắc mặt buồn bực, Ngô Quốc Khánh nghĩ rằng lại có vụ án thình lình, vội hỏi, “Sao thế, lại có vụ án lớn à, mà chặn cửa thầy thế này?”

“Thành phố Tây Châu, hai vụ án đột nhập vào nhà cưỡng hiếp giết người, đã bắt được nghi phạm ạ.” Cố Phi Phi đưa tay đóng ngay cửa lại, trông có vẻ rất thận trọng.

“Vậy sao trông em buồn phiền thế?” Ngô Quốc Khánh đặt cặp tài liệu lên bàn làm việc, cởi áo khoác ngoài treo lên móc áo, rồi quay người lại hỏi.

“Hình như vụ án có liên quan đến em.” Cố Phi Phi cắn môi, khẽ nói.

“Có liên quan đến em?” Ngô Quốc Khánh quay hẳn lại, ngồi xuống ghế tựa, sắc mặt đầy kinh ngạc, chỉ vào ghế sofa dành cho khách. “Cứ ngồi xuống từ từ nói.”

“Nửa đêm hôm qua, em nhận được một cuộc điện thoại từ phía cảnh sát thành phố Tây Châu, bảo em đến chỗ họ gấp, nói rằng nghi phạm của vụ án yêu cầu được gặp em…” Cố Phi Phi thuật lại ngắn gọn nội dung cuộc điện thoại.

“Em quen nghi phạm à?” Ngô Quốc Khánh hỏi ngay.

“Vâng.” Cố Phi Phi dán mắt xuống sàn nhà, gật đầu như lảng tránh.

“Quan hệ thân thiết?” Ngô Quốc Khánh hỏi.

“Đã từng… Có lẽ là vậy.” Cố Phi Phi úp mở.

“Bạn trai cũ?” Nhìn bộ dạng lúng túng của Cố Phi Phi, Ngô Quốc Khánh cũng đã đoán được bảy, tám phần.

“Vâng, anh ấy tên là Cảnh Hạo, chúng em quen nhau hồi ở nước ngoài, qua lại hơn bốn năm.” Cố Phi Phi khẽ thở hắt ra một tiếng, ngẩng đầu cố làm ra vẻ tự nhiên.

“Bên nhau cũng lâu đấy chứ, sao lại chia tay? Cậu ta quen người khác à?” Sắc mặt Ngô Quốc Khánh thoáng tiếc nuối.

“Không, anh ấy rất đứng đắn, cũng rất tốt với em, vấn đề là ở phía em.” Cố Phi Phi có vẻ rất tin tưởng vào nhân phẩm của Cảnh Hạo, lắc đầu thật mạnh giải thích, “Em từ chối lời cầu hôn công khai của anh ấy, sau đó…”

“Em không thích việc anh ta bất ngờ cầu hôn công khai, vậy nên mới từ chối ngay trước mặt người khác?” Ngô Quốc Khánh bật cười tiếp lời, ông rất hiểu tính cách của Cố Phi Phi, nên không khó để đoán ra sự tình.

“Thầy đúng là rất hiểu em đấy, thực ra, em là một đứa khác người, thậm chí có thể nói là hơi lạnh lùng và khó hòa đồng.” Cố Phi Phi mỉm cười buồn bã, tự giễu mình, “Em từng tâm sự với anh Hàn Ấn. Anh ấy nói, tính cách của em thành ra như thế là do nhân tố gia đình, cũng là bởi chỉ số EQ của em thấp. Khi em cảm thấy không thể thiết lập một mối quan hệ nào đó hoặc không thể giao tiếp một cách tự nhiên thoải mái với người khác, em sẽ giấu mình sau vẻ ngoài lạnh lùng, suy cho cùng, đây cũng là một biểu hiện của sự thiếu cảm giác an toàn.”

“Hàn Ấn nói đúng đấy!” Ngô Quốc Khánh gật gù, sau đó mỉm cười nói, “Nhưng em bây giờ đã khác nhiều rồi, ấn tượng của đồng nghiệp về em đã có sự thay đổi rất lớn.”

“Là mọi người nhường nhịn em thôi ạ.” Cố Phi Phi khiêm tốn đáp. Cô mím môi, sắc mặt lại trở nên nghiêm túc, “Thực ra lúc đó, điều kiện của Cảnh Hạo rất tốt, đã lấy được bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh, làm việc trong một công ty truyền thông marketing quốc tế nổi tiếng, sự nghiệp cũng được coi là ổn định. Nhưng ở nước ngoài, trong tiềm thức em luôn mang nặng cảm giác thiếu an toàn, gần như là bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế khi mong muốn tất cả mọi thứ đều phải nằm trong tầm kiểm soát của mình. Vì vậy, khi được bất ngờ cầu hôn công khai, đối với những người con gái khác, có lẽ đó là một niềm hạnh phúc đầy lãng mạn, nhưng với em, em chỉ thấy giận dữ vì bị đẩy vào tình cảnh hoàn toàn không hề hay biết, hơn nữa, tình huống bất ngờ không kịp trở tay ấy cũng khiến em vô cùng xấu hổ, và tất nhiên, quan trọng nhất là em vẫn chưa sẵn sàng kết hôn.” Biểu cảm của Cố Phi Phi vô cùng phức tạp, không biết là tiếc nuối hay là áy náy, cô khẽ thở dài, rồi nói tiếp, “Ôi, cứng nhắc, thiếu khéo léo, chắc hẳn đây là khiếm khuyết lớn trong tính cách của em! Dù sao đi nữa, sự việc ấy đã khiến Cảnh Hạo bị tổn thương nặng tình cảm bắt đầu nảy sinh nhiều vướng mắc, khoảng cách giữa đôi bên cứ xa dần, cuối cùng cả hai đều cảm thấy mệt mỏi, chỉ có thể kết thúc bằng chia tay.”

“Cũng vì tuổi trẻ bồng bột, nếu đôi bên có thể bao dung với nhau hơn, bớt nóng nảy hơn, biết đâu đã…” Ngô Quốc Khánh đang nói nửa chừng bỗng im bặt, bởi ông sực nhớ ra mối quan hệ giữa Cố Phi Phi và Hàn Ấn hiện tại đang tiến triển tốt đẹp, nên vội chuyển đề tài, đặt ra một loạt câu hỏi, “Cảnh Hạo về nước khi nào? Hiện đang làm gì? Sau khi chia tay hai đứa còn gặp lại nhau không?”

“Anh ấy về nước sớm hơn em, vốn dĩ đã bặt tin, nhưng đầu năm nay lại gặp nhau trong một bữa tiệc họp mặt. Chúng em đều quen người khởi xướng buổi họp mặt, những người được mời đều là bạn bè quen biết ở nước ngoài năm đó. Cũng chính lần ấy, em mới biết tình hình của anh ấy gần đây.” Ánh mắt Cố Phi Phi chợt sáng lên lấp lánh, như thấy mừng thay cho Cảnh Hạo. “Quê anh ấy ở thành phố Tây Châu, sau khi về nước, đầu tiên anh ấy tự khởi nghiệp, làm vài dự án thương mại nhưng không thành công cho lắm, sau đó nhờ một cơ duyên tình cờ mà anh ấy bắt đầu chuyển sang viết tiểu thuyết. Anh ấy vốn dĩ viết văn rất giỏi, lại đều là chủ đề thương trường mà anh ấy quen thuộc, nghe nói đã nhanh chóng trở nên nổi tiếng trong giới, hiện đang là một tác giả sách bán chạy có tiếng. Trong cuộc họp mặt đầu năm nay, đúng lúc anh ấy vừa ra sách mới, đến Bắc Kinh để làm sự kiện ra mắt sách, nên mới tới tham gia.”

“Sự nghiệp tốt đẹp là vậy, tại sao lại gây ra chuyện thế kia?” Ngô Quốc Khánh băn khoăn hỏi.

“Nói thực lòng, với những gì em hiểu về anh ấy, thì chuyện này thực sự khó mà tin nổi. Vậy nên em muốn xin thầy cho nghỉ phép mấy hôm, để đến Tây Châu làm rõ sự việc.” Ánh mắt Cố Phi Phi có phần đờ đẫn, chứng tỏ trong lòng cô đang hết sức rối bời.

“Cũng được, em dẫn theo Anh Hùng và Tiểu Mĩ đi cùng, để tiện phối hợp với nhau.” Ngô Quốc Khánh quyết định dứt khoát.

“Không tiện đâu ạ, dù sao đây cũng là chuyện riêng của em, không nên chiếm dụng nhân lực trong bộ phận!” Cố Phi Phi khéo léo từ chối ý tốt của Ngô Quốc Khánh, không phải vì khách sáo, mà vì cô không muốn để lộ chuyện đời tư của mình trước mặt nhiều người. Tất nhiên là ngoại trừ Ngô Quốc Khánh và Hàn Ấn, một người là người thầy cô khâm phục nhất, người còn lại là người bạn quan trọng nhất trong cuộc đời cô.

“Đừng như thế, em hãy nghe thầy, cứ dẫn hai đứa nó đi cùng.” Ngô Quốc Khánh suy nghĩ một lát, kiên quyết nói, “Thầy làm cảnh sát từng ấy năm, mà mới lần đầu tiên gặp phải chuyện này, thầy có cảm giác, vụ án này có lẽ không đơn giản như chúng ta tưởng, chắc chắn là em sẽ cần đến hai đứa chúng nó!”

“Vâng, vậy em sẽ bảo hai đứa chuấn bị ngay.” Cố Phi Phi giơ tay nhìn đồng hồ. “Chuyến bay lúc hơn 11 giờ, có lẽ vẫn kịp.”

“Chú ý an toàn nhé.” Ngô Quốc Khánh vẫy tay căn dặn.

“Em biết rồi ạ.” Cố Phi Phi đáp ngắn gọn, rồi nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

---❊ ❖ ❊---

Thành phố Tây Châu nằm trên bình nguyên Hoa Tây, thuộc khu vực khí hậu cận nhiệt đới ấm, quanh năm mây mù, độ ẩm cao, thiếu ánh mặt trời. Hiện tại đang là thời điểm giao mùa xuân hạ, nhiệt độ chưa cao lắm, nhưng đã khiến người ta bắt đầu cảm thấy ngột ngạt và nóng nực.

Sau khi xuống máy bay, mọi người đến ngay Phân đội Cảnh sát Hình sự, lúc đó vào khoảng 3 giờ chiều, sau khi chào hỏi sơ qua các lãnh đạo trong phân đội thì được đưa vào phòng họp. Tuy chuyến đi lần này không được coi là nhiệm vụ hỗ trợ chính thức, nhưng Cố Phi Phi mong rằng trước tiên cần phải có nhận thức đầy đủ về toàn bộ vụ án, sau đó mới tiến hành đối thoại với nghi phạm Cảnh Hạo.

Trưởng Ban Chuyên án là phân đội trưởng Phân đội Cảnh sát Hình sự thành phố Tây Châu Trương Thế Kiệt, trông ngoại hình, có lẽ đã bước vào tuổi trung niên, dáng người không cao, hơi mập mạp, có lẽ gần đây bận rộn với công tác phá án nên thức khuya nhiều, lao lực quá độ, sắc mặt có vẻ không tốt cho lắm, da vàng bủng, mắt thâm quầng, nhưng giọng nói vẫn sang sảng đầy nội lực. Anh ta vừa dùng máy chiếu lướt qua một lượt các hình ảnh, vừa giới thiệu về tình hình vụ án. Do vụ án thứ nhất xảy ra vào ngày 23 tháng 4 năm đó, nên chuỗi vụ án này được đặt tên là Chuyên án 23.4.

“Vụ án xảy ra vào khoảng 10 giờ 30 phút sáng ngày 23 tháng 4 năm nay. Địa điểm gây án là phòng 201 đơn nguyên 3 tòa nhà số 90 khu Hân Lạc quận Vũ Thuận trong thành phố. Nạn nhân tên là Lí Phương, nữ, 56 tuổi, giáo viên nghỉ hưu, chồng bị bệnh qua đời, con trai duy nhất đã lập gia đình ra ở riêng. Lí Phương là người cởi mở, thường ngày thích khiêu vũ ở quảng trường trong công viên dân sinh của khu dân cư. Theo lời kể của các bạn nhảy, vào hôm xảy ra vụ án, Lí Phương vẫn có mặt vào 7 giờ sáng giống như mọi ngày, đến khoảng 10 giờ thì rời đi, sau đó không ai nhìn thấy bà nữa. Nhìn vào thời gian, có lẽ Lí Phương trở về nhà sau khi khiêu vũ chưa được bao lâu thì bị sát hại, bị hành hung tàn nhẫn vào đầu, có dấu vết bị cưỡng hiếp, sau đó bị siết cổ bằng tất lụa cho đến chết. Do khoá cửa không có dấu vết bị cạy phá, cũng chưa phát hiện ra dấu vết bị đột nhập vào nhà bằng bạo lực, nên chúng tôi bước đầu nhận định, có thể là người quen gây án, hoặc cũng có thể là hung thủ kiếm cớ để lừa chủ nhà tự động mở cửa, rồi nhân lúc nạn nhân không đề phòng, đã ra tay sát hại.

“Vụ án thứ hai xảy ra vào khoảng 9 giờ sáng ngày 7 tháng 5. Địa điểm gây án là phòng 603 đơn nguyên 2 tòa nhà số 75 khu Hân Lạc 2 phố Hân Lạc quận Vu Thuận trong thành phố. Người bị hại tên gọi Tôn Giai Huệ, nữ, 54 tuổi, công nhân nghỉ hưu, li hôn đã nhiều năm, sống cùng con gái. Con gái và con rể sáng 9 giờ đi làm, chiều 5 giờ về, công việc của Tôn Giai Huệ là làm việc nhà và sáng chiều đưa đón cháu ngoại đi nhà trẻ. Nghe con gái nạn nhân kể lại, hằng ngày vào 7 giờ 40 sáng, Tôn Giai Huệ đưa cháu đi nhà trẻ, sau đó đến khu chợ gần đó mua thức ăn, về đến nhà là khoảng 9 giờ. Cách thức bị sát hại tương tự như vụ án trước, cũng bị cưỡng hiếp…”

Mọi người đang chăm chú lắng nghe, Trương Thế Kiệt bỗng dừng lại, đưa mắt ra hiệu cho trợ lí bên cạnh. Trợ lí hiểu ý, bèn gõ nhoay nhoáy trên chiếc laptop trước mặt, rất nhanh, trên màn chiếu bắt đầu phát một đoạn clip: một người phụ nữ khỏa thân nằm ngửa trên sàn nhà, vùng mặt bị đánh đập đến biến dạng…

Góc quay cận cảnh cho thấy một chiếc quần tất màu da quấn xung quanh cổ, nút buộc được thắt thành nơ bướm.

“Đây là quá trình hành hung, tại sao các anh lại có được clip này vậy?” Ngải Tiểu Mĩ im lặng nãy giờ bỗng kinh ngạc lên tiếng hỏi.

“Đúng vậy, đây là video ghi lại cảnh nạn nhân Lí Phương bị sát hại, nạn nhân đã bị cưỡng hiếp trước khi giết.” Sắc mặt Trương Thế Kiệt lộ vẻ giận dữ, “Chiều hôm kia, phân đội chúng tôi nhận được một gói bưu phẩm chuyển phát nhanh, bên trong là một đĩa CD ghi lại đoạn video này, có lẽ là do hung thủ gửi đến!”

“Hắn muốn thách thức cảnh sát chúng ta sao?” Đỗ Anh Hùng trợn mắt kêu lên.

“Chắc vậy.” Khoé miệng Trương Thế Kiệt thoáng qua một nét cười buồn. “Rất ngông nghênh phải không? Gã này hành sự kín kẽ, nhưng vẫn lộ sơ hở, tuy thông tin người gửi được che giấu rất tốt, nhưng bộ phận khám nghiệm dấu vết đã lấy được dấu vân tay gần như hoàn chỉnh trên túi giấy đựng đĩa CD, qua đối chiếu, đã tìm được dấu vân tay trùng khớp trong kho lưu trữ vân tay.”

“Hay nói cách khác, dấu vân tay trên vỏ đĩa trùng khớp với dấu vân tay của Cảnh Hạo?” Sắc mặt Cố Phi Phi lộ vẻ nghi hoặc, không thể tưởng tượng Cảnh Hạo lại có thể có tiền án gì. “Tại sao dấu vân tay của anh ta lại có ở trong kho dữ liệu?”

“Uống rượu say, ẩu đả, từng bị tạm giữ trong Đồn Công an,” Trương Thế Kiệt cười nhạt. “À phải, lần này khi bị chúng tôi bắt giữ, anh ta còn đánh lại cảnh sát đấy!”

Cố Phi Phi há miệng, nhất thời không thốt được nên lời. Trong trí nhớ của cô, Cảnh Hạo chưa bao giờ động đến một giọt rượu, lúc nào cũng khiêm nhường, từ tốn, lịch sự, hòa nhã, nên cô không tài nào liên tưởng được với hình ảnh một gã ma men quậy phá mà đội trưởng Trương vừa miêu tả.

Trương Thế kiệt lăn lộn trên quan trường nhiều năm, rất giỏi đoán ý người khác, thấy sắc mặt Cố Phi Phi có vẻ khó coi, bèn dịu giọng hỏi, “Cảnh Hạo yêu cầu được gặp cô vào thời điểm này, chắc là hai người có quen biết phải không?”

Cố Phi Phi trông có vẻ sững sờ, nhưng đầu óc cô đang chuyển động rất nhanh: Cảm xúc của Trương Thế Kiệt hình như hơi là lạ, lời nói và ngữ điệu đều như toát lên vẻ căm ghét? Cảm xúc này đáng lẽ không nên xuất hiện giữa điều tra viên và kẻ tình nghi, lẽ nào ở đây còn có nhân tố liên quan đến ân oán cá nhân, hay là thứ gì khác nữa? Cố Phi Phi chưa thể suy đoán được nguyên nhân, bèn quyết định tạm thời chưa vội đưa ra xét đoán.

“Trước đây chúng tôi khá thân, nhưng nhiều năm rồi không liên lạc nữa.” Cố Phi Phi cố gắng giữ cho giọng nói của mình không thể hiện bất kì sắc thái cảm xúc nào. “Ngoài dấu vân tay, còn bằng chứng nào khác để kết nối vụ án với Cảnh Hạo không?”

“Đầu năm nay, Cảnh Hạo xuất bản một cuốn sách có tên Kẻ siết cổ , chắc cô biết chứ?” Trương Thế Kiệt hỏi lại.

“Tôi có nghe nói, nhưng cụ thể thì không rõ lắm,” Cố Phi Phi đáp.

“Được, vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu từ cuốn sách này!” Trương Thế Kiệt dường như đã chuẩn bị sẵn, bèn giơ một ngón tay lên. “Thứ nhất, nghe nói cuốn sách mới này của Cảnh Hạo rất ăn khách, mấy tháng gần đây, anh ta liên tục bận rộn với các sự kiện kí tặng sách và tọa đàm ở khắp nơi trên toàn quốc, nên ít khi ở lại thành phố này. Chúng tôi đã thông qua người quản lí để xác minh lịch trình của anh ta, có một điều đáng ngờ là lần nào cũng vây, Cảnh Hạo đều bay về thành phố này ngay trước hôm xảy ra vụ án. Hơn nữa, không ai có thể chứng minh cho hành tung của anh ta trong ngày xảy ra vụ án, thậm chí ngay cả hôm phân đội chúng tôi nhận được bưu kiện chuyển phát nhanh, anh ta cũng quay về trước đó một ngày. Chúng tôi cho rằng, đây không chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

“Thứ hai, vào năm 2007, thành phố chúng tôi từng xảy ra một chuỗi vụ án giết người dã man với tình tiết rất giống vụ án 23.4, chúng tôi gọi đó là vụ án 19.3. Bởi vì tính chất của vụ án cực kì man rợ, cộng thêm một số chi tiết có tác dụng then chốt trong việc xâu chuỗi vụ án, nên một số tình tiết của vụ án được giữ bí mật nghiêm ngặt, chưa từng được công khai với bên ngoài. Thế nhưng cuốn sách mới của Cảnh Hạo lại lấy cảm hứng từ chuỗi vụ án đó, mặt khác một vài tình tiết trong câu chuyện lại có sự trùng khớp rõ rệt với những điều chúng tôi chưa công khai…”

“Các chi tiết chưa được tiết lộ trong vụ án mà anh vừa nói là gì vậy?” Cố Phi Phi ngắt lời Trương Thế Kiệt.

“Mặc dù thi thể của các nạn nhân trong vụ án năm xưa được người nhà phát hiện ra đầu tiên, nhưng rất may sau khi lấy lời khai của hộ, chúng tôi nhận ra rằng tất cả người nhà chỉ nhớ đại khái rằng trên cổ nạn nhân có quần tất lụa, chứ không để ý đến chi tiết chiếc tất được thắt thành nơ bướm. Vì vậy, nội bộ Sở Công an chúng tôi đã thống nhất rằng, phải giữ bí mật tuyệt đối về chi tiết đó. Một, chúng tôi cho rằng, nếu công khai rộng rãi hành vi biến thái này, rất dễ kích động tâm thái ngông cuồng của kẻ sát nhân, mặt khác, chi tiết này sẽ trợ giúp cho chúng tôi trong việc xác định tính đồng nhất của vụ án. Trong truyện của Cảnh Hạo, hung thủ cũng dùng tất lụa để tạo hình trên cổ nạn nhân, chỉ có điều đã đổi kiểu thắt nơ bướm thành kiểu thắt khăn quàng đỏ. Vì vậy, chúng tôi nhận định rằng, Cảnh Hạo có biết rõ nội tình, chỉ thay đổi chút ít trong sáng tác nhằm một mục đích nào đó.” Trương Thế Kiệt giải thích.

“Tôi hiểu ý anh rồi. Hai vụ án mạng trong năm nay, xét về thực chất, chính là mô phỏng chuỗi án mạng nãm đó, nhưng một số tình tiết trong vụ án năm đó vẫn được giữ bí mật cho đến ngày nay nên người biết rõ về cách thức gây án, chỉ có bản thân hung thủ và các nhân viên điều tra cốt cán, và bây giờ, anh cho rằng có thêm Cảnh Hạo nữa. Nhưng sau khi cuốn sách mới của anh ta được xuất bản, lại xuất hiện một vụ án mạng với tình tiết gây án giống hệt như trước đây, kết hợp với vật chứng là dấu vân tay lấy được trên vỏ đĩa, và việc anh ta không thể đưa ra chứng cứ ngoại phạm tại thời điểm xảy ra vụ án, nên Cảnh Hạo càng thêm đáng ngờ, có đúng vậy không?”

Cố Phi Phi sắp xếp lại mạch lạc các tình tiết đã nắm được, cùng với đó, một bóng đen bỗng bao phủ tâm hồn cô. Về phía Trương Thế Kiệt, tuy nói rằng logic điều tra không có vấn đề gì, nhưng suy cho cùng, anh ta mới chỉ có được chứng cứ gián tiếp, thậm chí còn trộn lẫn với một phần suy luận, chỉ dựa vào đó mà bắt giữ Cảnh Hạo, còn ngửa bài quá sớm, quả thực có phần hấp tấp, không biết có phải do quá nôn nóng phá án, hay là giữa đôi bên đúng là có ân oán cá nhân gì đó thật. Cô bắt đầu tin rằng, dẫn đến tình thế hôm nay, chắc chắn còn có những nhân tố khác bên ngoài vụ án, đặc biệt là Cảnh Hạo không yêu cầu gặp luật sư mà lại đều nghị gặp cô, chắc là có ẩn tình gì đó. Nghĩ đến đây, cô bắt đầu cảm thấy, cần phải gặp Cảnh Hạo càng nhanh càng tốt.

“Bây giờ thì có thể nói chuyện được rồi?” Cố Phi Phi trong lòng dậy sóng, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản như không.

“Đến giờ ăn rồi, hay chúng ta dùng bữa trước nhỉ?” Trương Thế kiệt ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, hỏi với vẻ thăm dò.

“Cứ nói chuyện trước đã!” Cố Phi Phi hiểu rõ, Trương Thế Kiệt chẳng qua chỉ khách khí mà thôi, chứ thực chất anh ta còn sốt sắng với cuộc đối thoại này hơn bất cứ ai.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »