Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46795 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Anh hùng cứu hỏa

❊ ❊ ❊

Đã tìm thấy Tôn Bằng, người sơ ý làm cháy drap giường nhà nghỉ Hưng Phát năm đó.

Tôn Bằng là người địa phương, cảnh sát trong Ban Chuyên án đã tra tìm trong dữ liệu hộ tịch, đầu tiên tìm ra bố mẹ anh ta, sau khi hỏi thăm hai ông bà, biết được Tôn Bằng hiện đang làm việc cho một công ty dịch vụ kĩ thuật mạng tại địa phương. Đến hôm sau thì phía cảnh sát liên lạc được Tôn Bằng, anh ta nói mới đi công tác ở tỉnh ngoài trở về, Hàn Ấn và Trần Hải Phong lập tức tìm đến công ty dịch vụ kĩ thuật mạng đó để gặp anh ta.

Tôn Bằng hiện đang giữ chức phó giám đốc kĩ thuật của công ty, có phòng làm việc riêng, ngoại hình thư sinh, vóc người trung bình, hơi gầy, khắp người sực nức mùi nước hoa. Nếu nhận xét từ góc độ của đàn ông, thì anh chàng có vẻ đỏm dáng quá mức. Anh ta mời Hàn Ấn và cảnh sát đi cùng ngồi xuống ghế sofa, rồi quay lại ngồi xuống chiếc ghế giám đốc của mình.

Sau màn giới thiệu, hỏi thăm đơn giản, Hàn Ấn vào ngay chuyện chính, hỏi, “Mùa hè năm 2014, nói chính xác hơn, là vào khoảng nửa đêm ngày 22 tháng 8 năm 2014, anh từng gây ra một vụ cháy tại nhà nghỉ Hưng Phát của thành phố này, anh còn nhớ không? Anh có thể kể lại chi tiết toàn bộ sự việc lần đó cho chúng tôi nghe được không?”

“Làm gì đến nỗi nghiêm trọng thế, chưa thể gọi là vụ cháy được!” Tôn Bằng lắc đầu, bật cười thành tiếng, sau đó giải thích, “Hôm đó, tôi và đồng nghiệp đến lắp đặt công trình mạng cho một công ty nhỏ, sau khi xong việc thì đã đến giờ ăn tối, hai chúng tôi bèn tìm một quán nhỏ gần đó ăn cơm. Hôm ấy là cuối tuần, cũng không bận rộn chuyện gì nữa nên hai chúng tôi có uống vài chén. Đến khi ra khỏi quán ăn, cả hai đã chếnh choáng cả rồi. Nhất là anh đồng nghiệp của tôi, say mềm ra, phải dìu mới đi được, do trời đang mưa to, gọi xe taxi mãi không được, tôi nhìn thấy đối diện bên đường có một nhà nghỉ nhỏ, mới lôi anh ấy sang ở tạm một đêm. Sau đó, đến gần nửa đêm, tôi mót tiểu dậy đi vệ sinh. Quay lại trong phòng, đầu óc đã tỉnh táo lại, mới nhận ra quần áo dính đầy chất nôn, trong phòng sặc mùi chua loét, tôi cởi hết quần áo ra vứt vào góc giường, lấy từ trong túi quần một điếu thuốc lá ra hút, muốn át đi cái mùi kinh tởm trong phòng. Rồi cứ thế ngậm luôn điếu thuốc ngủ thiếp đi mất, làm lửa cháy lan ra quần áo và drap giường lúc nào không biết. Việc chỉ đơn giản thế thôi, vả lại tôi cũng đã đền bù ổn thỏa cho chủ nhà nghỉ rồi, không hiểu tại sao cảnh sát các anh tự dưng lật lại chuyện này làm gì vậy?” Tôn Bằng kết lại bằng một câu hỏi.

“Hồi nhỏ anh có hay nghịch lửa không?” Hàn Ấn không đáp mà lại hỏi tiếp, mắt nhìn chằm chằm vào Tôn Bằng hỏi.

“Không!” Tôn Bằng trả lời dứt khoát.

“Khoảng 11 giờ tối ngày 2 tháng 7, anh đang ở đâu?” Hàn Ấn hỏi.

“Anh đang điều tra vụ án đấy phải không? Vụ án gì mà lại dính dáng đến tôi vậy?” Tôn Bằng mặt mày ngơ ngác, nhưng không tỏ ra quá phản kháng, anh ta cầm điện thoại di động lên, xem một hồi, rồi trả lời, “Nhìn lại lịch trình của tôi, thì hôm đó tôi không có tiệc tùng gì, chắc là ở nhà.”

“Có ai làm chứng cho anh không?” Hàn Ấn thuận theo vấn đề, lại hỏi tiếp.

“Tôi độc thân, không sống cùng bố mẹ, tìm đâu ra người làm chứng đây?” Tôn Bằng hơi bực bội.

“Thôi được, chuyện này tạm gác lại đã!” Hàn Ấn khẽ mỉm cười trấn an, sau đó lấy ra cuốn sổ ghi chép mang theo, giở xem chốc lát rồi nói, “Nếu trong điện thoại của anh đã ghi lại lịch trình hằng ngày, vậy tiện thể nhờ anh tra giúp tôi, vào những ngày 13 tháng 5, 8 tháng 9, 14 tháng 12 năm ngoái, và ngày 9 tháng 3, 5 tháng 6 năm nay, buổi tối mấy ngày đó, anh ở đâu?”

“Không biết các anh đang làm trò quỷ gì nữa. Rồi, là những ngày nào…”

“Ngày 13 tháng 5, ngày 8 tháng 9 năm ngoái…”

Mặc dù không vui vẻ cho lắm, nhưng Tôn Bằng vẫn tra lại lịch trình trong điện thoại theo chỉ dẫn của Hàn Ấn, một lát sau liền nói, “Ngày 8 tháng 9 năm ngoái tôi đang đi công tác Hồng Kông, ngày 9 tháng 3 năm nay tôi đang ở Nhật Bản, công ty tôi có mối làm ăn ở hai nơi đó, người trong công ty có thể làm chứng. Mấy ngày còn lại mà anh vừa nhắc, trong điện thoại không thấy ghi gì, chắc là ở nhà. Giờ thì các anh đã hài lòng chưa?”

“Vâng!” Hàn Ấn tủm tỉm cười, gật đầu như đang nghĩ ngợi điều gì, rồi lại thình lình đổi chủ đề, hỏi tiếp, “La Triết có phải đồng nghiệp trọ cùng phòng với anh trong nhà nghỉ Hưng Phát hôm đó không?”

“A… phải!” Tôn Bằng cúi đầu nhìn điện thoại, dài giọng đáp.

“Giờ anh ta còn làm việc ở đây không?” Hàn Ấn hỏi.

“Nghỉ việc lâu rồi, nghe nói đến Thâm Quyến lập nghiệp.” Tôn Bằng lại liếc nhìn điện thoại, dường như đang đợi cuộc gọi của ai.

“Các anh còn liên lạc với nhau không?” Hàn Ấn hỏi.

“Từ lúc anh ta rời khỏi công ty, chúng tôi không còn liên lạc với nhau.”

“Vậy không làm phiền anh nữa, cảm ơn anh đã hợp tác.” Hàn Ấn đột ngột kết thúc cuộc trao đổi, đứng ngay dậy, giơ tay chào tạm biệt Tôn Bằng.

“Ồ, không sao!” Tôn Bằng lập tức nghiêng mình, bắt tay Hàn Ấn, hai má chợt phồng lên, rồi vội vàng thu lại, hình như đang âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

---❊ ❖ ❊---

“Thế nào, anh Hàn, người này có đáng nghi không?” Vừa lên xe, Trần Hải Phong suốt cả buổi không nói năng gì, giờ mới vội vàng hỏi.

“Anh cũng nghe thấy rồi đấy, ít nhất có hai vụ án anh ta đủ chứng cứ ngoại phạm. Nhưng anh có nhận thấy không, nhìn chung, anh ta trả lời các câu hỏi của chúng ta cực kì dứt khoát và gãy gọn, có nghĩa là anh ta nói thật. Nhưng…” Hàn Ấn dừng lại, ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp, “Lúc đầu, khi anh ta kể lại sự việc sơ ý gây cháy, luôn dùng từ đồng nghiệp thay vì gọi tên La Triết, dường như cố tình muốn tránh nhắc đến sự tồn tại của La Triết…”

“Vì vậy anh mới lật lại vấn đề, hỏi thăm về La Triết, nên Tôn Bằng có vẻ hơi mất tự nhiên.” Trần Hải Phong cướp lời.

“Anh cũng nhận ra à? Vào khoảnh khắc tôi nhắc đến La Triết, anh ta đã có một biểu cảm thoáng qua trong vô thức, là gián đoạn thị giác, cho thấy câu hỏi của chúng ta đã gây áp lực cho anh ta,” Hàn Ấn nói.

“Nhưng không có bất cứ chứng cứ nào cho thấy hung thủ có tòng phạm, vậy thì mối quan hệ giữa anh ta và La Triết có vẻ như không trợ giúp được gì cho vụ án của chúng ta thì phải?” Trần Hải Phong thất vọng lắc đầu.

“Nhìn vào các manh mối hiện tại, có vẻ là vậy. Nhưng thời gian qua trôi qua khá lâu rồi, mà khi hỏi lại sự việc ở nhà nghỉ Hưng Phát, Tôn Bằng không cần nghĩ ngợi gì đã kể lại vanh vách, liệu có phải là hơi bất thường không? Cứ như anh ta nghĩ sẵn từ trước rồi. Vì vậy, phiền anh cũng nên tìm La Triết để thẩm vấn thử xem sao.” Hàn Ấn lịch sự đề nghị.

---❊ ❖ ❊---

Cùng lúc đó, tại phòng hỏi cung của phân đội, một nam thanh niên mặt mũi đen nhẻm đang bị Cố Phi Phi và Đỗ Anh Hùng thẩm vấn.

Thông báo hỗ trợ điều tra và báo cáo hồ sơ tội phạm phát đi chưa lâu, Ban Chuyên án đã nhận được một phản hồi từ đội phòng cháy chữa cháy. Nhân viên đội phòng cháy chữa cháy đã nhận ra ‘người xem’ mà phía cảnh sát muốn tìm, cũng chính là người đàn ông hiện đang bị thẩm vấn.

Nghi phạm tên gọi Tô Gia Thịnh, người địa phương, từng là nhân viên cứu hỏa hợp đồng, làm việc trong trung đội Quản Lý thuộc đại đội phòng cháy chữa cháy Chính Dương. Hai năm trước đây, do bị thương nặng trong khi làm nhiệm vụ dập lửa cho một đám cháy lớn, không thể tiếp tục công việc cứu hỏa tại tuyến đầu được nữa, nên phải thôi việc, hiện đang cùng bạn kinh doanh một quán cà phê internet.

“Tôi thừa nhận là có thường xuyên nghe kênh phát thanh phòng cháy chữa cháy, vậy nên thường xuyên có mặt tại hiện trường ngay khi hỏa hoạn xảy ra, nhưng tôi hoàn toàn không có ác ý. Về chuỗi vụ án hỏa hoạn mà các anh đang điều tra, tôi có khả năng xuất hiện trong mấy hiện trường vụ án, nhưng tôi không dính dáng gì đến hành vi phóng hỏa.” Không đợi Cố Phi Phi và Đỗ Anh Hùng hỏi nhiều, Tô Gia Thịnh chủ động trình bày.

“Nói như vậy, tức là anh rất quan tâm đến vụ án chúng tôi đang điều tra?” Đỗ Anh Hùng lại hỏi.

“Tất nhiên, báo chí ngày nào chẳng đưa tin, không chỉ mình tôi, mà người dân trong thành phố này ai cũng quan tâm cả.” Tô Gia Thịnh thẳng thắn đáp.

“Anh đã không còn là lính cứu hỏa, tại sao còn quan tâm đến tình hình cứu hỏa của lực lượng phòng cháy chữa cháy thế?” Cố Phi Phi hỏi tiếp.

“Tôi nói vì tôi cực kì đam mê công việc này, chị có tin không?” Tô Gia Thịnh hừ một tiếng, giọng bỗng tràn đầy cảm khái, “Năm mười tám tuổi, tôi được tuyển vào đội phòng cháy chữa cháy, suốt tám năm tròn, ngày nào cũng như ngày nào, hoặc là một phờ ngã trên sàn tập huấn, hoặc là kiệt sức với các nhiệm vụ cứu viện khẩn cấp, nhưng trong lòng tôi lúc nào cũng sung sướng tự hào. Có lẽ trong mắt mọi người, nghề lính cứu hỏa vô cùng nguy hiểm, nhưng đối với tôi, đó là cả tuổi thanh xuân, là niềm kiêu hãnh, là niềm vinh dự, là giấc mơ đẹp đẽ. Tôi từng nghĩ, suốt cuộc đời tôi sẽ gắn bó với nghề lính cứu hỏa, vì vậy, dù đã bỏ nghề, nhưng tôi vẫn thích âm thầm chạy đến các hiện trường hỏa hoạn, tôi biết mình không làm được gì cả, nhưng vẫn muốn có mặt bên các chiến hữu năm xưa, chứng kiến họ dập tắt từng đám cháy, để rồi cảm thấy tự hào về họ tận đáy lòng.”

“Thật sao?” Đỗ Anh Hùng đưa mắt nhìn mấy vết sẹo lớn trên tay Tô Gia Thịnh, lại ngẩng đầu chăm chú nhìn anh ta bằng ánh mắt thăm dò, tiếp tục truy hỏi, “Trước khi triệu tập anh đến đây, chúng tôi đã tiến hành một số điều tra liên quan đến anh, biết rằng lần thực hiện nhiệm vụ cuối cùng trong cuộc đời lính cứu hỏa của anh đã gây ra cho anh những tổn thương nghiêm trọng, không chỉ khiến anh bị bỏng nặng trên diện rộng khắp tứ chi và thân thể, mà hơn thế nữa, hai chiến hữu thân thiết nhất với anh đã hi sinh. Theo phản ánh của nhiều người xung quanh, anh phải nằm viện những hơn nửa năm, và mãi vẫn không chịu chấp nhận sự thực này, có đúng vậy không? Tôi đang nghĩ, trong những đêm bị giày vò bởi vết thương đau đớn, khiến anh không thể nào chợp mắt, cảnh tượng thảm khốc khi các chiến hữu hi sinh cứ trở đi trở lại trong tâm trí anh, liệu anh có cảm thấy hối hận vì đã tham gia nhiệm vụ lần đó? Liệu anh có cảm thấy hối hận vì theo nghề cứu hỏa?”

“Vậy nên anh cho rằng, tôi chính là gã hung thủ gây ra hàng loạt vụ cháy ấy phải không? Tôi muốn trả thù lực lượng phòng cháy chữa cháy, muốn trêu cợt lính cứu hỏa?” Tô Gia Thịnh cười chế giễu, rồi chất vấn ngược lại Đỗ Anh Hùng, “Các anh là cảnh sát, vậy khi đối mặt với tội phạm nguy hiểm, các anh có sợ hãi không? Cho dù trong tay chúng có dao, có súng, thì đã sao? Các anh có lựa chọn lùi bước không? Không bao giờ, đúng không? Tôi cũng giống như các anh, nếu thời gian có quay trở lại, tôi vẫn sẽ lựa chọn sát cánh cùng chiến hữu xông vào biển lửa không chút nao núng, bởi đó là chức trách của lính cứu hỏa chúng tôi!”

Nói đến những lời cuối cùng, đôi mắt Tô Gia Thịnh đã ươn ướt, không khí trong phòng bỗng dưng chùng xuống. Nhưng chỉ im lặng một lát, Cố Phi Phi, vẫn giữ thái độ thận trọng, lại hỏi tiếp: “Tôi sẽ nói ra một số ngày tháng, nhờ anh nhớ lại xem, trong những thời điểm đó, anh đang ở đâu, làm gì. Đó là ngày…”

---❊ ❖ ❊---

Hơn 9 giờ tối, phòng họp của phân đội vẫn sáng đèn.

Người nào cũng bận rộn cả ngày trời, nhưng không có thu hoạch gì đáng kể: Ngải Tiểu Mĩ tạm thời chưa phát hiện ra đối tượng khả nghi nào trong dữ liệu khách lưu trú. Đỗ Anh Hùng dẫn người khám xét nơi ở của Tô Gia Thịnh, không phát hiện ra bất cứ đồ vật nào khả nghi, đồng thời có rất nhiều nhân chứng nói khi vụ cháy xảy ra, anh ta không có mặt tại hiện trường. Về phía Ban Chuyên án, công ty của Tôn Bằng đã xác thực khẩu cung của anh ta, nhưng có đồng nghiệp tiết lộ, xu hướng tính dục của Tôn Bằng khác với người thường. Ban Chuyên án ngờ rằng có lẽ anh ta và La Triết có phát sinh quan hệ vào đêm lưu trú trong nhà nghỉ Hưng Phát, vì vậy khi nhắc đến La Triết, anh ta mới tỏ ra mất tự nhiên. Còn về La Triết, năm nay 29 tuổi, là người bản địa, học đại học tại địa phương, dữ liệu hộ khẩu cho thấy anh ta hiện đang sống với người nhà, nhưng do tòa chung cư nơi anh ta sống bị phá dỡ để xây mới, cả nhà phải ra ngoài thuê phòng ở, hiện vẫn chưa tìm được địa chỉ cụ thể.

“Phải dốc toàn lực để tìm ra La Triết.” Hàn Ấn suy nghĩ chốc lát, rồi cất giọng kiên quyết nói với Trần Hải Phong, “Ngày mai anh hãy đưa Tôn Bằng đến phân đội.”

“Bắt Tôn Bằng? Tại sao?” Trần Hải Phong kinh ngạc hỏi.

“Tôi nghi ngờ người đốt drap giường trong nhà nghỉ Hưng Phát không phải Tôn Bằng, mà là… La Triết!” Hàn Ấn nhấn mạnh.

“Tại sao anh lại nghĩ như vậy?” Cố Phi Phi cũng tỏ ra khó hiểu.

“Ồ, em hiểu được logic của thầy Hàn rồi đấy.” Ngải Tiểu Mĩ vỗ trán đánh bốp, cao giọng reo lên,

“Tôn Bằng là người đồng tính, nhưng La Triết thì chưa hẳn. Có lẽ đêm ấy, Tôn Bằng thừa cơ La Triết say mèm rồi sàm sỡ anh ta, đến khi La Triết tỉnh dậy, vì giận dữ nên đã châm lửa đốt drap giường và quần áo của Tôn Bằng. Tôn Bằng sợ sự việc bại lộ, nên mới nói dối mình là người phóng hỏa. La Triết tuy không thể nói ra, nhưng lại cảm nhận được khoái cảm trả thù từ việc phóng hỏa, và hành vi đó vô hình trung đã được anh ta sử dụng như một phương thức giải toả áp lực sau này.”

“Nhưng quan điểm đó lại mâu thuẫn với đặc trưng của tình tiết vụ án.” Đỗ Anh Hùng đưa ra chất vấn,^^^^^

“Nhìn từ khía cạnh tâm lí tội phạm, thì lửa gần như là loại hung khí khó kiểm soát nhất. Những tội phạm thường xuyên sử dụng cách thức tấn công này sẽ không quan tâm nạn nhân là ai, vì vậy trong phần lớn các vụ án phóng hỏa liên hoàn, mục tiêu gây án đều rất mờ nhạt, chuỗi vụ án hiện tại của chúng ta cũng cho thấy đặc điểm đó. Nhưng nếu theo như logic ban nãy, thì Tôn Bằng chính là mục tiêu báo thù thực thụ của La Triết, cho dù việc phóng hỏa bừa bãi cũng có thể giải thích là giết người kiểu chuyển dịch cảm xúc, nhưng xưa nay chưa bao giờ có án lệ nào dùng một tập thể để thay thế cho một cá thể cả.”

“Nói rất đúng, về mặt lí thuyết thì đúng là như vậy, nhưng cậu đã bao giờ nghĩ rằng, nếu như La Triết là hung thủ, vậy thì niềm đam mê trong tâm lí của hắn chưa chắc đã xuất phát từ nhu cầu tâm lí muốn báo thù Tôn Bằng?” Hàn Ấn dừng lại một thoáng, rồi giải thích kĩ hơn, “Trước đây tôi từng nói, nhà nghỉ bình dân mang một ý nghĩa tượng trưng nào đó đối với hung thủ, vậy thì ý nghĩa của nhà nghỉ đối với La Triết là gì? Là sự giao hòa giữa lăng nhục và khoái cảm. Hay nói cách khác, việc La Triết bị Tôn Bằng sàm sỡ trong nhà nghỉ Hưng Phát khiến anh ta cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng tự đáy lòng, lại mơ hồ cảm nhận được một thứ khoái cảm tính dục. Tình dục là nhu cầu bản năng của con người, La Triết đương nhiên cũng không ngoại lệ, nhưng khi khoái cảm xen lẫn với nhục nhã, thì khát vọng tình dục lại khiến anh ta nảy sinh cảm giác tội lỗi, từ đó cố gắng hết sức để kìm nén dục vọng của mình. Cứ thế lâu dần, dằn vặt vật lộn, với một người có cá tính hướng nội như La Triết, rất dễ hình thành nên tâm lí bất thường.”

Trong phòng họp, mọi người đang bàn tán rôm rả, bỗng nhiên, từ ngoài cửa loáng thoáng có tiếng còi xe cứu hỏa vọng vào, sắc mặt của từng ấy con người lập tức chuyển từ bình tĩnh sang căng thẳng, dường như đều có dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, chẳng bao lâu, điện thoại di động của Trần Hải Phong đổ chuông dồn dập…

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »