Sáng sớm nay, tuyết bay phơi phới, đây cũng là đợt tuyết đầu tiên của thành phố Thanh Tuyền trong mùa đông năm nay. Tuyết tuy không dày, chỉ phủ một lớp mỏng trên mặt đất, nhưng đã đủ để đem lại không khí tươi mới trong lành cho toàn thành phố.
Thời tiết thế này cũng thật tuyệt vời cho những người chạy bộ buổi sáng. Bình minh vừa hé rạng, đã lác đác có người chạy bộ trên quảng trường. Một anh thanh niên mặc bộ đồ thể thao hàng hiệu, đeo tai nghe, sải những bước chân khoẻ khoắn chạy qua hồ nước bên cạnh quảng trường. Trong một lúc vô tình đưa mắt nhìn ra hồ nước, anh ta bỗng khựng ngay lại. “Sao lại có cái túi đen to tướng thế kia, đừng bảo là đựng xác người đấy nhé? Ha ha… Một ý nghĩ bông đùa lướt qua trong đầu, anh chàng giật lùi lại vài bước, vươn mình xuống hồ nhìn cho kĩ, rồi bỗng ngã ngồi xuống đất, vừa lăn lê bò toài bỏ chạy vừa kinh hãi rú lên thất thanh: “Ôi má ơi, có cánh tay dưới hồ…”
Buổi sáng yên tĩnh trong veo bị xé toang bởi tiếng còi xe cảnh sát hú từng hồi inh ỏi, vừa trước đó, tổng đài báo cảnh sát 110 nhận được điện thoại của người dân, nói rằng trong lúc chạy thể dục ở quảng trường Vạn Chúng đã phát hiện có mảnh xác người bị vứt dưới hồ nước gần đó.
Quảng trường Vạn Chúng nằm kề bên núi, diện tích tương đương với một sân bóng, do khu phố Vạn Chúng xây dựng làm không gian vận động cho cư dân xung quanh. Phía Tây quảng trường có một sân khấu cao, dưới chân núi phía sau sân khấu là hồ nước nhân tạo, chạy dọc giữa sân khấu và hồ nước nhân tạo là một con đường lát đá xanh. Bây giờ đang là mùa đông, nước trong hồ đã đóng băng, nằm trên mặt hồ phía sát bờ, giáp với con đường lát đá là một túi nilon đen cỡ lớn, miệng túi mở hé, từ bên trong thò ra một cánh tay trắng bệch…
Rất nhanh, cảnh sát của Đồn Công an khu vực gần đó đã có mặt trước tiên và chăng dây cảnh giới, Phân đội Cảnh sát Hình sự và Nhóm Hỗ trợ cũng tới hiện trường ngay sau đó. Sau khi chụp xong ảnh làm bằng chứng, bác sĩ pháp y và chuyển viên giám định dấu vết hết sức thận trọng khiêng túi nilon đen từ dưới hồ đặt lên chiếc cáng trên bờ. Cố Phi Phi bước lại gần, nhẹ tay mở miệng túi ra, vừa nhìn, sắc mặt cô đã tràn đầy đau đớn, quay sang gật đầu với Hàn Ấn đang đứng cách đó không xa.
“Chắc là cô bé ấy rồi, bị lột sạch quần áo, cắt mất hai chân.” Cố Phi Phi quay trở lại, tháo đôi găng trắng, khẽ nói.
“Cái gì? Cắt mất hai chân?” Trương Chấn Đông giật mình kinh hãi, buột miệng kêu lên. “Bé gái, xác chết loã thể, cắt mất hai chân, chẳng phải… chẳng phải giống hệt với thủ đoạn của trọng án 14.5?”
“Hai chân không có trong túi ư?” Ngải Tiểu Mỹ bàng hoàng như không dám tin, vội hỏi.
“Phải!” Cố Phi Phi gật đầu xác nhận.
“Người gọi điện tên là Hàn Đại Hải, làm bên Cục Thuỷ lợi, nhà ở gần đây. Sáng nay trong lúc chạy bộ, ngang qua bờ hồ thì nhìn thấy cái túi nilon đen có cánh tay thò ra ngoài, nghĩ rằng đã gặp phải vụ án giết người phân xác nên lập tức gọi điện báo cảnh sát.” Đỗ Anh Hùng lấy xong khẩu cung của người báo án liền bước lại thông báo, nhưng lập tức nhận ra bầu không khí hết sức bất thường, ngoài Hàn Ấn vẫn giữ nguyên sắc mặt bình thản thường trực, ba người còn lại mặt ai cũng nặng như chì, liền hỏi dò, “Sao thế, không phải Tần Lệ à?”
“Đúng là cô bé.” Trương Chấn Đông gật đầu, rồi nói thêm, “Người báo cảnh sát nói đúng đấy, về cơ bản có thể coi là giết người phân xác, bị cắt mất hai chân.”
Vừa nghe Trương Chấn Đông nói vậy, Đỗ Anh Hùng lập tức hiểu ra tại sao sắc mặt mọi người lại khó coi đến thế. Nói trắng ra, vụ án này xuất hiện đã lật nhào kết luận của Nhóm Hỗ trợ trong cuộc họp phân tích vừa rồi, những khả năng đã bị họ phủ nhận, bây giờ lại trở thành có thể. Có lẽ bưu kiện kia chính là do kẻ bắt cóc Lý Tiếu Tiếu năm xưa gửi tới để thách thức cảnh sát, có lẽ kẻ đó chính là người chỉ dẫn của Quản Tuấn, hoặc thậm chí giống như lời đồn thổi, Quản Tuấn là kẻ thế tội. Suy cho đến cùng, nhìn vào tình hình trước mắt, không thể không nghĩ rằng, vụ việc Tần Lệ bị sát hại không chừng có mối liên quan nào đó đến trọng án 14.5.
Đỗ Anh Hùng im lặng suy nghĩ một hồi, sau đó ngước lên nhìn Hàn Ấn đang lặng lẽ quan sát hiện trường, lên tiếng như muốn phân trần thay cho Hàn Ấn: “Trọng án 14.5 hiện đang trở thành điểm nóng dư luận, các tình tiết của vụ án hầu hết đã bị báo chí phanh phui, không biết chừng lại là bắt chước gây án cũng nên. Người lái xe đâm phải Tần Lệ muốn giết người diệt khẩu để né tránh bồi thường, sau đó bắt chước tình tiết của vụ án đang gây chấn động dư luận, nhằm đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát, nghe cũng hợp logic phải không ạ?”
“Đừng vội đưa ra kết luận, hãy đợi kết quả của bên pháp y và giám định dấu vết đã, sau đó mới đưa ra nhận định.” Giọng Hàn Ấn vẫn điềm đạm như trước.
“Phải, phải đấy, các anh chị cứ về trước, kết hợp những phân tích trước đó với tình tiết vụ án hiện tại, để xem có cần phải điều chỉnh phương án phân công nhiệm vụ hay không. Còn tôi sẽ cho các anh em làm công tác điều tra vòng ngoài, thu thập dữ liệu camera quanh đây, xem có tìm được nhân chứng tiềm năng nào chứng kiến cảnh hung thủ vứt xác.” Dù gì thì Trương Chấn Đông tuổi tác đã chín chắn, lại lăn lộn suốt nửa cuộc đời trên đường hoạn lộ, nên nói năng vô cùng khôn khéo, vừa giữ được thể diện cho Nhóm Hỗ trợ, cũng kín đáo bày tỏ chút ít nghi ngờ về kết luận trước đó, thực sự cực kì đúng mực.
---❊ ❖ ❊---
Trên đường trở về, Đỗ Anh Hùng lái xe, Ngải Tiểu Mĩ ngồi bên ghế lái phụ, Hàn Ấn ngồi ở hàng ghế sau. Cố Phi Phi hiểu rõ Hàn Ấn đang nóng lòng muốn biết kết quả khám nghiệm tử thi sớm nhất có thể, nên cô đã đi theo xe của bên pháp y luôn.
Trên xe đều là ‘người mình’, trao đổi cũng tự nhiên thoải mái hơn nhiều, Ngải Tiểu Mĩ khẽ chau đôi mày lá liễu, ca cẩm: “Lần này chúng ta rơi vào thế bị động rồi, lẽ nào vụ án này thực sự có liên quan đến trọng án 14.5? Tiếp theo chúng ta nên làm gì đây, hả thầy Hàn?”
“Rõ ràng có thể vứt xác lên trên núi, nhưng lại cố tình muốn để cho nhiều người nhìn thấy, theo em là tại sao?” Hàn Ấn cười hỏi.
“Ý của thầy là, Anh Hùng nói đúng?” Ngải Tiểu Mĩ liếc sang Đỗ Anh Hùng, hỏi thăm dò.
“Hồ sơ của trọng án 14.5 vẫn còn đó phải không? Chưa trả cho họ chứ?” Hàn Ấn hỏi ngược lại.
“Vâng, em chưa kịp trả, thầy muốn kiểm tra lại toàn bộ sao?” Ngải Tiểu Mĩ hỏi.
“Để kín kẽ, cần phải làm như vậy, dù sao chúng ta cũng phải đợi kết quả khám nghiệm tử thi và giám định dấu vết.” Hàn Ấn ngẫm nghĩ một lát, lại hỏi, “Vụ việc bưu kiện điều tra đến đâu rồi?”
“Em đã tới viện dưỡng lão kiểm tra sổ đăng kí thăm bệnh, cũng đã kiểm tra dữ liệu camera trong một tháng trở lại đây, nhưng chưa phát hiện ra đối tượng đáng chú ý nào có tiếp xúc với Lý Thành Nghĩa. Trong suốt một thời gian rất dài trước khi bưu kiện được gửi tới, không có ai đến thăm Lý Thành Nghĩa cả, ngoại trừ các ông bà cụ sống cùng trong viện dưỡng lão, đối tượng mà ông ta tiếp xúc nhiều nhất là các hộ lí ở đó. Dữ liệu về họ, em cũng đã kiểm tra rồi, đều không phải người thân hay bạn bè của Lý Thành Nghĩa, nên chắc không phải họ làm hộ ông ta đâu.” Ngải Tiểu Mĩ nói.
“Điều tra sâu hơn nữa, hãy tiếp xúc trực tiếp với các hộ lí, trao đổi với từng người.” Hàn Ấn vỗ vỗ vào ghế lái. “Anh Hùng, nghiên cứu xong hồ sơ vụ án 14.5, cậu hãy sang hỗ trợ Tiểu Mĩ, chúng ta sẽ tiến hành song song hai hướng, đồng thời cũng điều tra xem, thông tin về vụ án là do người trong nội bộ tiết lộ ra ngoài, hay là có người tung in với mưu đồ nào đó!”
“Rõ!” Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đồng thanh đáp.
---❊ ❖ ❊---
Về tới phân đội, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng bắt đầu phân công nhiệm vụ. Hàn Ấn phụ trách đọc hồ sơ văn bản về trọng án 14.5, còn Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ phụ trách kiểm tra dữ liệu ghi hình.
Bận rộn đến gần trưa, hai người rời khỏi phòng lưu trữ hình ảnh trở về văn phòng tạm thời của Nhóm Hỗ trợ, cũng không trao đổi nhiều, lập tức vùi đầu dò tìm trong đống hồ sơ. Rất nhanh, Đỗ Anh Hùng rút ra một tập hồ sơ, đặt lên bàn rồi giở ra xem, ánh mắt quét từ trên xuống dưới, ngón tay di chuyển trên trang giấy, như đang đối chiếu điều gì. Nhìn bộ dạng của hai người lúc này, rõ ràng là đã phát hiện ra điểm đáng ngờ. Hàn Ấn buông tập tài liệu trên tay xuống, gỡ cặp kính đặt lên mặt bàn, im lặng nhìn hai cô cậu, chờ đợi kết quả.
Quả nhiên chỉ một lát sau, Đỗ Anh Hùng như đã xác nhận xong mối nghi ngờ, liền đặt tập hồ sơ xuống, đưa mắt ra hiệu cho Ngải Tiểu Mĩ, rồi mới thận trọng lên tiếng, “Phần ghi hình thẩm vấn có vấn đề, có lẽ thiếu mất một cuộn băng!”
“Nghĩa là sao?” Hàn Ấn hỏi.
“Trong hồ sơ viết rằng, sau khi Quản Tuấn bị bắt về quy án, đầu tiên rất không hợp tác, cực lực phản kháng suốt hai ba ngày, vấn đề là ở chỗ, trong phần dữ liệu ghi hình các cuộc thẩm vấn mà phía Lý Thành Nghĩa cung cấp lại thiếu mất ngày thứ ba, thế nhưng kể từ ngày thứ tư trở đi, Quản Tuấn lại khai báo toàn bộ quá trình phạm tội, liệu trước đó có điều gì khuất tất đã bị giấu giếm hay không?” Ngải Tiểu Mĩ giải thích.
“Không chừng hôm đó có nhiệm vụ gì khác nên hoãn thẩm vấn?” Hàn Ấn hỏi.
“Không phải đâu, hôm đó Quản Tuấn vẫn bị hỏi cung đúng theo kế hoạch.” Đỗ Anh Hùng chìa tập hồ sơ trong tay cho Hàn Ấn rồi nói tiếp, “Trong đây có bút lục về cuộc hỏi cung.”
“Như vậy là có người cố tình lấy mất băng ghi hình.” Hàn Ấn nhìn tập hồ sơ, khẽ lẩm nhẩm, “Vì muốn che giấu điều gì chăng?”
“Liệu có phải ai đó cố tình can thiệp không? Nghĩ đến vụ án hôm nay, nói không chừng lại đúng như lời đồn thật, rằng năm đó Quản Tuấn bị tra tấn bức cung nên mới phải nhận tội.” Đỗ Anh Hùng hít ngược vào một hơi, chớp chớp mắt nói.
“Chuyện này không nói bừa được.” Hàn Ấn đặt ngón trỏ lên miệng, ra hiệu cho anh chàng im lặng, sau đó cẩn trọng nhắc nhở, “Cậu nên nhớ, lãnh đạo Sở Công an thành phố Thanh Tuyền hiện nay, Tô Đức Vĩ, chính là phân đội trưởng kiêm trưởng Ban Chuyên án năm xưa. Còn Trương Chấn Đông hồi đó là đội trưởng đội Trọng án kiêm phó Ban Chuyên án. Hai người ấy không chỉ là nhân vật nòng cốt của Ban Chuyên án năm đó, mà còn là nhân vật cốt cán của Sở Công an thành phố Thanh Tuyền hiện tại. Nếu như hai người này mà có vấn đề trong quá trình điều tra vụ án, sẽ gây ra những ảnh hưởng tiêu cực hết sức khó lường!”
“Vậy phải làm thế nào đây? Vụ án của Tần Lệ đang bày ra trước mắt, kiểu gì chúng ta cũng phải đưa ra quan điểm chứ.” Ngải Tiểu Mĩ lắc đầu, sắc mặt đầy bất lực, “Vụ thiếu băng ghi hình thẩm vấn mà không được làm rõ, chúng ta cũng không thể đưa ra nhận định được!”
“Phải, thời gian quá gấp gáp.” Hàn Ấn trầm ngầm giây lát, rồi siết chặt nắm tay, gõ nhẹ xuống bàn, “Em nói rất đúng, vấn đề này cần phải làm rõ, giờ này chắc Trương Chấn Đông vẫn đang ở hiện trường. Khi nào về, kiểu gì anh ta cũng tới tìm chúng ta, lúc đó cứ hỏi thẳng anh ta vậy, để xem anh ta phản ứng thế nào.”
“Cũng đành vậy thôi.” Đỗ Anh Hùng trẻ môi đáp.
---❊ ❖ ❊---
Đến trưa, Ngải Tiểu Mĩ xuống nhà ăn lấy cơm cho ba người, mọi người đang ăn thì Trương Chấn Đông bước vào phòng, cuốn theo một cơn gió lạnh. Đúng như lời Hàn Ấn vừa nói, anh ta vừa về liền chạy thẳng đến chỗ Nhóm Hỗ trợ.
Hàn Ấn hỏi anh ta đã ăn chưa, có cần Tiểu Mĩ xuống lấy cơm giúp không, nhưng Trương Chấn Đông xua tay nói đã ăn ở bên ngoài, Đỗ Anh Hùng liền nhấc ghế lại mời anh ta ngồi.
“Thế nào, điều tra vòng ngoài có thu hoạch được gì không?” Hàn Ấn nuốt vội mấy miếng cuối cùng, rút tờ giấy trong hộp ra lau miệng rồi hỏi.
“Đây, chỉ có từng này thôi.” Trương Chấn Đông rút từ trong cặp ra một xấp ảnh, đặt lên mặt bàn rồi nói, “Từ vị trí mất tích đến vị trí ném xác cách nhau hơn chục cây số, nhưng môi trường xung quanh gần như tương tự, đều là các khu chung cư bình dân, camera an ninh không có nhiều. Vả lại tôi cảm thấy hung thủ đã cố tình né tránh các giao lộ có lắp camera giao thông, nhưng vẫn có camera an ninh trước một cửa hàng nhỏ đã ghi lại được hình ảnh của hắn.”
Xấp ảnh là ảnh chụp màn hình cắt ra từ video camera, thời gian hiển thị là 3 giờ 10 phút sáng, ghi lại hình ảnh một người đi xe đạp, mặc áo bông dài có mũ trùm kín đầu, đeo khẩu trang màu đen, cả người quấn kín mít nên không thể nhận dạng. Trên yên sau xe đạp chở một túi nilon đen cỡ lớn, nếu không ngoài dự liệu, chắc chắn đó là cái túi đựng thi thể của Tần Lệ.
“Kẻ này quá xảo quyệt, chở xác bằng xe đạp, chọn đi đường nhỏ, cho dù có bị camera ghi lại cũng không dễ tìm kiếm như xe hơi.” Ngải Tiểu Mĩ xem ảnh rồi hậm hực nói.
“Nhưng điều đó cũng cho thấy, đối tượng khá thông thạo khu vực này, có lẽ sống ở xung quanh?” Đỗ Anh Hùng nói.
“Thế thì sao kia, cậu nghĩ dễ điều tra lắm à?” Trương Chấn Đông cười nhăn nhó. “Cậu không biết đấy, khu phố Vạn Chúng gần như là khu vực tập trung nhiều khu chung cư nhất trong thành phố chúng tôi, gần năm vạn hộ dân. Nếu không có thêm thông tin bối cảnh nào khác, muốn tìm ra đối tượng cũng chẳng khác nào mò kim đáy bể.”
“Việc điều tra xe cộ qua lại xung quanh vị trí mất tích có tiến triển gì không?” Hàn Ấn hỏi.
“Đã sàng lọc được gần ba chục xe con màu nhạt, có xe nhìn rõ biển số, có xe thì không, chỉ có thể tìm kiếm theo chủng loại xe, hiện tại vẫn chưa phát hiện ra chiếc xe nào có dấu hiệu khả nghi.” Trên bàn có một cốc nước, Trương Chấn Đông cũng chẳng buồn hỏi là của ai, cầm lên uống ừng ực một hơi, đắn đo chốc lát rồi hỏi, “Các anh đã có suy nghĩ gì mới chưa?”
“Nhắc đến chuyện này, trước tiên có thể nhờ anh giải đáp giúp chúng tôi một vấn đề khúc mắc được không?” Đỗ Anh Hùng chớp lấy thời cơ hỏi ngay, anh nghĩ mình ra mặt đặt câu hỏi về cuốn băng bị thiếu là hợp lí hơn cả, cho dù có gây mếch lòng, vẫn có thể lấy lí do thanh niên xử sự hấp tấp để lấp liếm cho qua chuyện, giữ được thể diện cho cả hai bên. Đỗ Anh Hùng đưa mắt nhìn Hàn Ấn, rồi cũng cần nhắc câu từ nói tiếp, “Lúc em xem lại dữ liệu ghi hình các cuộc thẩm vấn liên quan đến trọng án 14.5 năm xưa, thì phát hiện ra thiếu mất một cuốn băng, nhưng trong hồ sơ vẫn có bút lục, không biết có phải là phía các anh chuyển thiếu? Hay là vô tình để lạc mất ở đâu rồi?”
“Thật à? Không phải chứ?” Trương Chấn Đông ngây ra một lát, ngay sau đó ngả người vào lưng ghế. “Về việc này, tôi đã dặn dò rất kĩ, phải giao đầy đủ tài liệu cho các anh không được thiếu thứ gì.”
“Hay là có ai đó đã cố tình cất cuốn băng đó đi, không muốn cho chúng tôi xem cuộc hỏi cung lần đó?” Đỗ Anh Hùng từng bước lần tới.
“Sao có thể thế được? Không thể nào!” Trương Chấn Đông lắc đầu quầy quậy, rồi dang rộng hai tay phân trần, “Vụ án được điều tra rất đàng hoàng minh bạch, chẳng có gì phải giấu giếm cả, cũng có thể là sơ ý đánh mất rồi, chốc về tôi phải phê bình cho một trận mới được.”
Còn chưa dứt lời, Trương Chấn Đông đã đứng phắt dậy rồi vội vã đi ngay, không cả kịp chào tạm biệt. Đỗ Anh Hùng nhìn theo, cười nhạt một tiếng, lẩm bẩm, “Đúng là có vấn đề thật rồi!”
“Em thấy có vấn đề gì đâu? Trông phân đội trưởng Trương vẫn bình tĩnh thế mà.” Ngải Tiểu Mĩ ngơ ngác hỏi.
“Phải, bình tĩnh! Nhưng mà nghe được một tin thế này, phản ứng bình thường phải là kinh ngạc và tức giận mới phải chứ!” Đỗ Anh Hùng quay sang nhìn Hàn Ấn rồi tủm tỉm cười, rắp tâm múa rìu qua mắt thợ, sau đó nói với Ngải Tiểu Mĩ, “Lại thêm biểu cảm của anh ta không hề bình tĩnh chút nào. Em xem, anh vừa nhắc đến chuyện thiếu băng ghi hình, anh ta lập tức đờ người ra, cho thấy vào khoảnh khắc đó, toàn bộ sức chú ý của anh ta đã dồn cả vào bộ não đang hoạt động hết công suất để đối phó với tâm lí căng thẳng và thúc bách do câu hỏi mang lại. Xét theo biểu cảm thoáng qua, đây gọi là phản xạ đóng băng trong khoảnh khắc. Sau đó, không biết em có phát giác ra không, anh ta mau chóng ngả người hết cỡ ra phía sau, đó là một hành vi vô thức với ngụ ý muốn kéo giãn khoảng cách với chúng ta. Xét theo biểu cảm thoáng qua, đây chính là phản xạ trốn tránh. Tóm lại, có thể kết luận rằng, câu hỏi về cuốn băng ghi hình bị mất đã nhanh chóng tăng sức ép tâm lí cho anh ta.”