Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33534 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 5
hoàng tử phục thù

❊ ❊ ❊

Trương Khả Nhi khoác trên mình chiếc áo ngủ màu hồng phấn, bình thản nằm trên giường, dưới gầm giường đặt một chậu sứ đựng than củi đã cháy hết, nằm trên mặt bàn sát bên giường là một con dao đa năng thuỵ sĩ có răng cưa, lưỡi dao chặn lên một tờ giấy trắng dày đặc những chữ.

Trương Khả Nhi đã đốt than tự sát, để lại bức thư tuyệt mệnh, nội dung như sau:

“Nếu các anh tìm thấy tôi, chắc hẳn đã gặp bạn trai tôi, và có lẽ cũng đã biết chuyện xảy ra tại nhà anh ấy, thế nên tôi sẽ kể tiếp câu chuyện diễn ra sau đó!

Trong cuộc đời này, người tôi mắc nợ nhiều nhất, chính là bạn trai tôi. Tôi yêu anh ấy, tôi rất muốn trao gửi cho anh ấy tất cả những gì tôi có, nhưng tiếc là tôi không thể. Anh ấy ở trên người tôi, giống như quỷ dữ đè tôi xuống vậy, những cảnh tượng ác mộng ấy lại hiện về trước mắt tôi, không thể nào ngăn cản! Ham muốn càng lớn, cảm giác sỉ nhục kéo theo đó lại càng dữ dội, thế nên, tôi biết, tôi không bao giờ có thể làm vợ anh ấy được.

Chiều tối hôm đó, tôi lảo đảo lao ra khỏi nhà anh ấy như kẻ mất hồn, chạy vào công viên, lòng tôi tràn đầy tuyệt vọng, dường như đã mất hẳn chút nghị lực cuối cùng để sống tiếp. Đúng vào lúc đó, tôi nhìn thấy một bộ mặt quỷ dữ, tôi không biết hắn được thả từ khi nào, và tại sao lại xuất hiện trong công viên. Tôi nghĩ đó là ảo giác, nhưng đích xác là Tôn Hải Đào vừa đi lướt qua tôi. Đương nhiên hắn không còn nhận ra tôi, cũng có lẽ bởi hắn đang tập trung vào đám trẻ con vui đùa bên hồ nước. Khoảnh khắc đó, dường như tôi lại quay trở về những ngày tháng ấy, khắp người tê dại, hai chân không còn điều khiển nổi, dạ dày quặn thắt, chỉ chực nôn thốc nôn tháo… Tôi ngồi đờ đẫn trên ghế đá ven đường suốt mấy tiếng đồng hồ. Hoang mang, sợ hãi, uất hận, bế tắc, đủ mọi cảm xúc vây bủa lấy tôi, tôi bắt đầu lo sợ mình sẽ không thể tìm ra lối thoát, cả của công viên và của cuộc đời tôi.

Tôi lại nhìn thấy một gã đàn ông, một tên quỷ dữ đi ngang qua tôi. Tôi sực nghĩ, trừ khử hắn sẽ giải thoát cho tôi khỏi mọi trói buộc. Tôi như bị một sức mạnh vô hình sai khiến, nhặt cục đá dưới đất lên, tôi đập mạnh vào sau gáy hắn…

Tôi nghĩ mình sẽ hoảng sợ, tuy nhiên đêm hôm đó lại là đêm tôi có được giấc ngủ ngon nhất, an lành nhất trong suốt mười mấy năm qua, linh hồn tản mát cuối cùng cũng trở về đúng chỗ. Hôm sau tỉnh dậy, tôi nhận ra tôi thích mê cảm giác đó làm sao, cho nên mới có vụ thứ hai cách đó một tuần và vụ thứ ba lại cách đó một tuần, cho đến khi giết chết được tên ác quỷ thực sự Tôn Hải Đào. Điều duy nhất khiến tôi tiếc nuối, đó là tôi biết các anh đang áp sát tôi, nên tôi không còn cơ hội để giết chết Trần Uy nữa…

Tất cả mọi người đều do tôi giết, không liên quan đến ai khác!”

---❊ ❖ ❊---

Lá thư tuyệt mệnh của Trương Khả Nhi cho thấy, cô ta chính là hung thủ của bốn vụ án, bao gồm cả vụ giết hại Tôn Hải Đào. Nội dung đó có độ tin cậy nhất định, thời gian gây án và các chi tiết gây án đều phù hợp, con dao Thụy Sĩ cũng trùng khớp với quy cách của hung khí, chỉ có điều toàn bộ con dao đã được khử trùng kĩ lưỡng, nhưng giám định với Benzidine cho kết quả dương tính, chứng tỏ trên bề mặt con dao vẫn lưu vết máu, tuy nhiên không thể lấy được mẫu DNA để đối chiếu.

Có được bức thư tuyệt mệnh và hung khí, động cơ gây án cũng được giải thích rõ ràng, chuỗi chứng cứ đã đầy đủ, phía cảnh sát thành phố Cổ Đô tuyên bố vụ án đã được phá. Thế nhưng Hàn Ấn lại không hề thấy vui, bởi vì trên thực tế, không hề có bằng chứng trực tiếp cho thấy Tôn Hải Đào bị Trương Khả Nhi giết, mà trong thư tuyệt mệnh, Trương Khả Nhi cũng không viết rõ ràng về vụ án này. Còn nữa, tại sao cô lại phải cố gắng phá huỷ mẫu DNA trên hung khí? Chẳng lẽ chỉ bởi thói quen sạch sẽ thôi ư?

Cố Phi Phi đã nhận ra tâm trạng của Hàn Ấn, vì vậy ăn tối xong, cô liền kéo Hàn Ấn ra bờ sông. Hai người tay trong tay dạo bước trong màn đêm, Cố Phi Phi nói. “Vụ án đã phá xong rồi, anh không thấy vui sao?”

“Phá xong chưa?” Hàn Ấn khẽ cười, hỏi lại.

“Không biết.” Cố Phi Phi mỉm cười hiểu ý, “Tất cả những người bị tình nghi giết Tôn Hải Đào đều được loại trừ, chỉ còn lại Trương Khả Nhi đã chết, nên không thể đối chứng.”

“Anh không vòng vo với em nữa.” Hàn Ấn thở hắt ra một hơi, rầu rĩ nói, “Em có nghĩ, liệu Trương Khả Nhi nhận hết mọi tội lỗi về mình để cảm ơn người đã giúp cô ấy giết chết Tôn Hải Đào không? Vì cô ấy nghĩ, đằng nào mình cũng bị tử hình?”

“Cũng không phải là không có khả năng đó, chúng ta tìm đến Lương Hiểu Đình trước. Sau cuộc gặp gỡ với chúng ta, cô ấy đã gửi tin nhắn cho Trương Khả Nhi báo tin Tôn Hải Đào bị giết. Trương Khả Nhi biết chắc chúng ta sẽ nhanh chóng tìm thấy cô ấy qua chỗ anh bạn trai, linh cảm rằng vụ án do mình gây ra có khả năng bại lộ, cho nên quyết định ôm hết mọi tội lỗi về mình.” Cố Phi Phi thử chắp nối các tình tiết vụ án theo mạch suy nghĩ của Hàn Ấn, rồi hỏi, “Nếu không phải là cô ấy, anh có ý tưởng nào mới không?”

Hàn Ấn lắc đầu nói. “Hiện tại thì không, nhưng anh nghĩ, có lẽ cần phải rà soát lại từ đầu toàn bộ dữ liệu có liên quan đến vụ án rồi tính tiếp.”

“Anh cứ bình tĩnh, chờ thêm một chốc đã, phía cảnh sát Cổ Đô đang hào hứng với chiến thắng, giờ anh đùng đùng tuyên bố vụ án có vấn đề, họ sẽ nghĩ anh cố tình phá đám, rất dễ phát sinh mâu thuẫn.” Cố Phi Phi vội can.

“Anh biết, vậy thì chúng ta hãy tiếp quản chuỗi vụ án cướp của giết người trước kia nhé, chẳng phải họ điều tra mãi vẫn chưa ra sao?” Hàn Ấn thăm dò, “Trong vụ án này, anh cũng có ý tưởng mới.”

“Mấy đêm nay em đã tranh thủ xem hồ sơ vụ án, giờ em sẽ nói quan điểm của em trước nhé.” Cố Phi Phi dừng bước. ngoảnh đầu lại nói, “Vụ án đúng là rất phức tạp, cũng vô cùng khó hiểu. Lục soát được hung khí trên xe của Hạ Minh Đức, mà người gây ra vụ tai nạn xe hơi khiến Hạ Tuyết, con gái của Hạ Minh Đức thiệt mạng lại thuộc cùng một mẫu hình với các nạn nhân, từ đó suy ra động cơ giết người kiểu dịch chuyển cảm xúc cũng là hợp lí. Tuy nhiên, sự thực lại cho thấy, anh ta không phải là hung thủ, vậy nên vụ án đã đi vào ngõ cụt. Bởi vậy, nếu chúng ta tiếp tục điều tra vụ án này, thì cần phải thoát ra khỏi cái khung của Hạ Minh Đức và Hạ Tuyết, anh có đồng ý không?”

“Nói thật là tuy không có bằng chứng trong tay, nhưng anh luôn có linh cảm rằng vụ án này có liên quan đến Hạ Minh Đức hoặc Hạ Tuyết.” Hàn Ấn quả quyết.

“Vâng, em không phản đối việc chúng ta tiếp tục đi theo hướng điều tra đó, tuy nhiên phải nhanh chóng tìm ra được nhân tố có liên quan đến hai bố con họ trong vụ án này. Em cảm thấy, trước đây chúng ta đã bỏ qua hướng điều tra các mối quan hệ xã hội của Hạ Tuyết. Nếu đúng như những gì anh phân tích trong hồ sơ tội phạm, bởi Hạ Tuyết bị một cậu ấm nhà giàu say rượu lái xe tông chết, nên có người đã trút giận lên đầu tất cả những cậu ấm nhà giàu ăn chơi thác loạn, vậy thì đối tượng như thế, ngoài bố của Hạ Tuyết ra, còn có người thân thiết nào khác không? Chẳng hạn như bạn trai, hay người theo đuổi cô ấy…” Dường như Cố Phi Phi đã đoán trước được về thái độ kiên quyết của Hàn Ấn, nên cũng đã nghiên cứu rất kĩ lưỡng quan điểm của anh.

“Giống hệt như anh nghĩ!” Hàn Ấn trợn mắt nhìn Cố Phi Phi từ đầu đến chân, “Giờ em đi guốc trong bụng anh đấy à?”

“Chính xác, anh đừng hòng qua mắt được em nhé!” Cố Phi Phi chun mũi, tinh nghịch đáp.

“Nói gì thì nói, đây vẫn là một bi kịch, bởi vì bị xâm hại tình dục khi còn nhỏ, để rồi cuối cùng một người sống bất cần mà thành gái làng chơi, một người thay đổi xu hướng tính dục, một người hoá điên, và một người vì kìm nén tình dục mà trở thành sát thủ biến thái…” Hàn Ấn thật chẳng biết thế nào là lãng mạn, đang trò chuyện vui vẻ, thoắt cái đã bùi ngùi chuyển ngay sang vụ án của Trương Khả Nhi, “Tội xâm hại trẻ em, đúng là không thể nào dung thứ!”

“Cũng giống như hiệu ứng bươm bướm, thời khắc Tôn Hải Đào trở thành kẻ ấu dâm, số phận của bốn cô gái liền rẽ ngoặt sang một hướng đầy bi thảm.” Tâm trạng của Cố Phi Phi cũng nặng trĩu, “Vẫn biết cảnh sát thì không nên nói câu này, nhưng em cho rằng thiến hóa học với tội phạm xâm hại tình dục trẻ em là quá nhẹ, lẽ ra phải đem bắn bỏ hết!”

---❊ ❖ ❊---

Sáng sớm hôm sau, Cố Phi Phi đến gặp lãnh đạo Sở Công an thành phố Cổ Đô, đề xuất muốn tham gia công tác điều tra chuỗi vụ án cướp của giết người hàng loạt trước đây, và được phê chuẩn ngay tức khắc. Thực ra Ban Chuyên án phụ trách chuỗi vụ án này cũng đang đau đầu vì bế tắc. Hồ Trí Quốc hết sức ân hận vì tự rước khổ vào thân, giờ Nhóm Hỗ trợ muốn tiếp quản, ông ta chẳng còn mong gì hơn thế.

Theo như phương hướng đã bàn bạc tối qua, Hàn Ấn và Cố Phi Phi chịu trách nhiệm đến trường cấp ba nơi Hạ Tuyết từng theo học để điều tra thẩm vấn. Còn Khang Tiểu Bắc và Đỗ Anh Hùng đến gặp Hạ Minh Đức để hỏi xem, đã bao giờ nghe thấy cô con gái nhắc đến có ai đó theo đuổi hay chưa.

Hàn Ấn và Cố Phi Phi đến trường, tìm gặp giáo viên chủ nhiệm lớp của Hạ Tuyết năm đó. Tuy nhiên ngoài những lời than thở xót thương, cô giáo không biết thông tin nào hữu ích. Hàn Ấn đành phải nhờ cô giáo cung cấp phương thức liên lạc với mấy người bạn học thân thiết với Hạ Tuyết hơn cả. Cô giáo bèn nói, hai người họ có thể đến tìm cô bạn gái thân nhất của Hạ Tuyết tên gọi Trần Di, hiện đang theo học một trường đại học ở địa phương.

Hàn Ấn và Cố Phi Phi liền đến trường đại học đó tìm gặp Trần Di. Trần Di kể với họ: “Hạ Tuyết rất tốt bụng, lại xinh đẹp, dịu dàng, học giỏi, nên bạn bè ai cũng muốn chơi với cậu ấy. Các bạn nam theo đuổi cậu ấy thì nhiều vô số kể!”

“Có người nào nổi bật hơn hẳn không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Nói thật với chị nhé, đúng là phải đến quá nửa nam sinh trong trường em thầm yêu cậu ấy đấy!” Trần Di ngửa mặt lên trời, cố gắng ngăm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu nói, “Thực sự là em không thấy cậu ấy thân thiết với anh chàng nào hơn cả.”

“Thế lí do bạn ấy từ chối các nam sinh theo đuổi là gì?” Hàn Ấn hỏi.

“Hạ Tuyết rất có chính kiến, cậu ấy cảm thấy mình vẫn chưa đến tuổi thích hợp để yêu đương…” Trần Di dừng lại ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp, “Nhưng có một lần, cả đám bạn gái chúng em ngồi nói chuyện, vì tất cả đều có bạn trai rồi nên mới xúm vào trêu chọc cậu ấy, bảo cậu ấy cũng nên tìm cho mình một chàng hoàng tử đi thôi. Hình như cậu ấy có nói, đã có một chàng hoàng tử che chở cho cậu ấy rồi, mọi người liền ép cậu ấy khai ra đó là ai, thì cậu ấy nói đùa đấy là búp bê hoàng tử ở nhà.”

“Thế những lúc nói chuyện riêng với em, bạn ấy có bao giờ nhắc đến chàng hoàng tử ấy không?” Cố Phi Phi gặng hỏi.

“Không ạ!” Trần Di lắc đầu nói.

“Lần cuối cùng em gặp Hạ Tuyết là khi nào?” Hàn Ấn hỏi.

“Trong vũ hội tốt nghiệp!” Sắc mặt Trần Di đượm vẻ đau buồn. “Không lâu sau thì cậu ấy gặp tai nạn!”

“Vũ hội tốt nghiệp?” Cố Phi Phi ngạc nhiên hỏi, “Học sinh bây giờ cũng học theo nước ngoài, có cả vũ hội tốt nghiệp trung học nữa cơ à?”

“Hôm đó là ngày 10 tháng 8 năm ngoái, em vẫn còn nhớ như in, hình như đó là vũ hội tốt nghiệp đầu tiên tổ chức cho học sinh tốt nghiệp trung học ở Cổ Đô.” Giọng Trần Di thoáng vẻ tự hào, “Chủ yếu là do khoá chúng em có một cậu bạn nhà rất giàu. Nhà cậu ấy có một câu lạc bộ chứa được mấy trăm người, hôm đó hầu như toàn bộ học sinh tốt nghiệp khóa chúng em đều đến tham gia, ai cũng trang điểm lộng lẫy, mặc trang phục dạ hội, đi thảm đỏ, nói chung là vui lắm ạ.”

“Hạ Tuyết cũng tham gia chứ?” Hàn Ấn hỏi.

“Vâng, hôm đó cậu ấy buộc tóc đuôi ngựa, mặc chiếc váy trắng đơn giản, chân vẫn chỉ đi đôi giày thể thao màu trắng, vậy mà khí chất vẫn ngời ngời, át hết cả mấy cô bạn làm tóc cầu kì, trang điểm kĩ lưỡng, ăn vận diêm dúa, mang giày cao gót!” Trần Di mím miệng cười. “Hôm đó biết bao nhiêu hot boy tranh nhau mời Hạ Tuyết khiêu vũ, khiến mấy cô nàng tự xưng là hot girl ghen ăn tức ở, cố tình kiếm chuyện bắt nạt Hạ Tuyết, may mà có một cậu bạn trường khác giải vây cho cậu ấy.”

“Sao lại có học sinh trường khác tham gia?” Cố Phi Phi ngạc nhiên hỏi.

“Nhiều lắm ạ, nghe đâu có một số là bạn của cậu nam sinh tổ chức vũ hội, còn một số nữa không biết là ở đâu ra, đến cậu bạn chủ nhà cũng không quen, nhưng mọi người cùng chơi rất vui vẻ.” Trần Di chớp mắt nói.

“Ồ!” Cố Phi Phi đưa mắt với Hàn Ấn, rồi mở túi xách, lấy ra mấy tấm ảnh, là những tấm ảnh đời thường của bảy nạn nhân trong chuỗi vụ án cướp của giết người lần trước, đưa cho Trần Di, “Em thử xem, trong số này có cậu nam sinh đã giải vây cho Hạ Tuyết không?”

Trần Di nhận lấy xấp ảnh, xem được một nửa liền rút ra một tấm đưa cho Cố Phi Phi: “Là cậu này ạ, người thật còn đẹp trai hơn nữa, nói chuyện nghe rất ngầu. Mấy đứa con gái bắt nạt Hạ Tuyết đều là con nhà quyền thế, bình thường ở trường kiêu căng hống hách lắm. Chúng nó lợi dụng lúc khiêu vũ, xô ngã Hạ Tuyết mấy lần, Hạ Tuyết mới nhắc phải cẩn thận chứ, chúng nó liền xúm vào xô đẩy Hạ Tuyết. Chúng em thì không dám động chạm đến họ, chỉ biết đứng ngoài lo lắng suông vậy thôi. Sau đó cậu bạn này xuất hiện, kéo Hạ Tuyết về phía mình, chỉ mặt cảnh cáo bọn kia không được phép bắt nạt người khác, tránh xa Hạ Tuyết ra, nói xong thì quay lưng đi luôn, nói chung là rất rắn, mấy đứa con gái kia liền im thít không dám họ ho he.”

“Em nhìn xem, trong những tấm ảnh này còn có ai xuất hiện trong vũ hội hôm đó nữa không?” Cố Phi Phi chỉ vào mấy tấm ảnh còn lại trên tay Trần Di.

“Em không nhớ nổi, tối hôm đó đông người quá, em chỉ có ấn tượng với soái ca này thôi.” Trần Di xem đi xem lại mấy tấm ảnh rồi nói, “Nhưng em nhớ đúng là cậu bạn soái ca ấy có đi cùng một nhóm, họ uống rượu với nhau trong phòng riêng, có phải là những người này hay không thì em không nhớ rõ.”

“Sau đó cậu bạn này còn tiếp xúc với Hạ Tuyết trong vũ hội nữa không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Hôm đó ai cũng chơi hết mình, Hạ Tuyết cũng bị bọn em chuốc cho không ít rượu. Em nhớ cậu bạn kia có tới bắt chuyện, rồi sau đó thế nào, em cũng không rõ nữa.” Trần Di bỗng đỏ mặt. “Câu lạc bộ có rất nhiều phòng riêng, những cặp đôi yêu nhau có thể tìm không gian riêng để tâm sự, nên em và bạn trai cũng…”

“Em có thể giúp chúng tôi tìm thêm mấy người bạn không, để hỏi xem những người trong ảnh có phải cũng xuất hiện vào buổi tối hôm đó?” Hàn Ấn nãy giờ im lặng chợt lên tiếng.

“Nhưng các anh chị muốn điều tra chuyện gì vậy? Hay là cái chết của Hạ Tuyết có vấn đề gì?” Trần Di giật thột, vội hỏi lại.

“Vẫn chưa thể khẳng định.” Hàn Ấn trả lời mập mờ.

“Vâng, được ạ. Em và Hạ Tuyết thân nhau như chị em. Chuyện của Hạ Tuyết, em sẽ giúp đến cùng.” Trần Di cất giọng khảng khái, nhưng rồi lại ngồi thừ ra, “Nhưng mà, hầu hết các bạn đều đi nơi khác cả rồi, hình như những bạn em quen chẳng còn ai ở lại đây học thì phải. Nếu anh chị đồng ý, em sẽ đăng mấy tấm ảnh này lên trang Weibo và nhóm WeChat của bọn em, để hỏi xem có ai nhận ra họ không.”

“Làm thế e là không được, đăng ảnh lên mạng, không khéo lại gây ảnh hưởng khó lường.” Hàn Ấn và Cố Phi Phi ghé đầu rì rầm vài câu, rồi Cố Phi Phi nói, “Chúng tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này. Nếu em không phiền, có thể cho chúng tôi mượn tạm tên đăng nhập và mật khẩu Weibo, WeChat của em được không, để phòng khi cần đến?”

“Đương nhiên là được.” Trần Di rất hợp tác.

“Còn chuyện này nữa, em có cách nào để liên lạc với người tổ chức vũ hội hôm đó không?” Hàn Ấn hỏi.

“Phải rồi, anh chị có thể hỏi cậu ấy, nhưng giờ cậu ấy đang học ở nơi khác. Em sẽ cho anh chị số điện thoại và tài khoản QQ của cậu ấy.” Trần Di nói.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »