Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28480 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Dẫn nhập

Minh Châu, một thành phố duyên hải miền bắc.

Một ngày tháng Sáu, bầu trời xanh ngăn ngắt, không một gợn mây, trong thành phố mát mẻ dễ chịu này, nhà cao tầng mọc san sát, dòng người lại qua hối hả, khung cảnh tràn trề sức sống.

Tuy nhiên, cũng giống như ánh nắng có rực rỡ đến mấy cũng không thể soi sáng mọi ngóc ngách trên mặt đất, đằng sau vẻ hào nhoáng của đô thị phồn hoa, bên dưới những tòa cao ốc nguy nga lộng lẫy, thi thoảng lại nhô ra vài tòa kiến trúc đổ nát điêu tàn, đã bỏ hoang nhiều năm, được gọi bằng cái tên ‘công trình dang dở’. Còn do đâu lại dang dở, đều là vì chủ đầu tư đứt nguồn tiền, nợ nần chồng chất không thể gượng dậy, hoặc vì xây dựng sai phép, chất lượng công trình không đạt chuẩn nên bị dừng thi công.

Phía Nam của trung tâm thành phố Minh Châu có một công trình nhà ở đô thị dở dang, tên gọi Phong Thu Viên. Nguyên nhân khiến nó trở thành công trình dang dở, gần như bao gồm toàn bộ những nội dung kể trên, bởi vậy trong hơn chục năm dừng thi công, qua tay không biết bao nhiêu chủ đầu tư, vẫn không thể lật ngược tình thế, cho đến nay đã trở thành công trình bỏ hoang nổi tiếng nhất của thành phố này.

Hôm nay là một ngày đẹp trời hiếm hoi, Phong Thu Viên cũng trở nên đông vui hiếm thấy.

Đoàn người đi lại trong công trường hoang phế, hầu như tất cả đều mặc quần tây màu tím than và áo sơ mi trắng, đúng kiểu ăn bận của nhân viên chính phủ. Mấy gương mặt được đám đông vây quanh trông có vẻ rất oai nghiêm, không cần hỏi cũng biết, chắc chắn đó là lãnh đạo thành phố, cũng không khó suy đoán về mục đích của chuyến khảo sát lần này, có lẽ là để chuẩn bị cho việc quy hoạch lại toàn bộ các công trình dở dang trong thành phố sắp tới.

Mấy hôm trước vừa đổ vài trận mưa, khiến mặt đất trở nên lầy lội, cộng thêm nhiều năm qua ít người qua lại, nên gai góc mọc um tùm khắp nơi, cỏ dại cao lút đầu gối. Tuy đã có người đi trước mở đường, nhưng mấy vị lãnh đạo vốn đã quen ăn trắng mặc trơn vẫn tỏ ra khó chịu. Có điều, càng khiến họ ghê sợ hơn nữa, đó là trong không khí sặc sụa một thứ mùi hôi thối rất khủng khiếp, giống y như mùi chuột chết hay con gì thối rữa quanh đây.

Nhìn các vị lãnh đạo mặt mày nhăn nhó, cấp dưới tinh ý bèn đưa mắt ra hiệu với cấp dưới thấp hơn, thế là mấy anh nhân viên trẻ tuổi bèn nhanh nhẹn tản đi, mỗi kẻ một hướng túa ra xung quanh, vừa đi vừa chun mũi hít hít ngửi ngửi như chó đánh hơi, để tìm kiếm chỗ phát ra mùi thối kinh khủng ấy…

Tìm kiếm một hồi, vẫn không thu được kết quả gì, một anh chàng còn bất cẩn hụt chân ngã nhào xuống rãnh nước bị cỏ dại che lấp ở bên rìa đường đất. Cái rãnh sâu hơn một mét, anh chàng lại bất ngờ ngã thẳng cánh xuống đó, quả là một cú ngã trời giáng. Nguy hiểm hơn nữa là dưới rãnh còn có một thùng sắt lớn nằm lăn lóc, anh chàng đập đầu vào thùng, đau quá hét lên oai oái.

Lồm cồm bò dậy trong bộ dạng thảm hại, anh chàng mặt mày nhăn nhó, bực bội giơ chân đạp thẳng vào cái thùng. Nghe bụp một tiếng, liền sau đó, cái mùi hôi thối lợm giọng kia bỗng chốc càng nồng nặc thêm gấp mấy lần, khiến anh chàng cảm thấy, hình như nguồn gốc của mùi xú uế là ở ngay quanh đây. Anh ta vội cúi xuống, gạt đám cỏ dại bên cạnh ra xem, thoạt tiên thấy bên miệng thùng tung toé mấy mẩu xi măng vỡ vụn, ngay sau đó, đập vào mắt là một cái đầu người đen kịt, rữa nát!

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »