Thời gian lúc nào cũng vậy, cứ khi ta muốn nó trôi chậm lại thì nó lại vùn vụt lướt nhanh, thoắt cái đã hết một tuần, thời hạn điều tra đã qua một nửa, Hạ Minh Đức vẫn án binh bất động, công tác điều tra cũng không có gì khởi sắc. Hàn Ấn và Diệp Hi tuy chẳng khác nào ngồi trên đống lửa, nhưng vẫn phải cố gắng bắt ép mình bình tĩnh, tiến hành tổng kết và đánh giá lại giai đoạn công tác vừa rồi, để kịp thời tìm ra những sai lầm hay thiếu sót có thể đã phạm phải.
Diệp Hi và Hàn Ấn mất nguyên một buổi tối để lần lượt đọc lại toàn bộ bản bút lục điều tra thẩm vấn cùng các biên bản khẩu cung có liên quan, có thể nói rằng, trên cơ sở nhận định chuỗi vụ án này là do Hạ Minh Đức cùng đồng bọn gây ra, lấy Hạ Minh Đức làm trung tâm, tất cả những người có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến anh ta đều đã tiến hành điều tra khắp lượt, lật đi lật lại mọi cách mà vẫn không tìm ra bất cứ manh mối nào, có lẽ đến lúc này, họ buộc phải dằn lòng đưa ra quyết định: Cần suy xét lại xem cái gọi là ‘đồng phạm gây án’ có khả năng tồn tại hay không? Trong lòng Hàn Ấn cũng đã bắt đầu có ít nhiều nao núng. Nhưng anh không để lộ ra ngoài, anh hiểu rõ trong thời điểm này, nhất thiết không được tự làm loạn mình, anh mà bấn loạn, Diệp Hi cũng sẽ bấn loạn theo, và thế là toàn bộ Ban Chuyên án sẽ rơi vào tình trạng tinh thần rệu rã, quyết tâm thui chột, ý chí hao mòn, cho nên anh buộc phải kiên định, và vững tin rằng sẽ tìm ra được điểm tiếp cận mới!
Trong rất nhiều lần phá án, sở dĩ cục diện có thể xuất hiện bước chuyển ngoặt quan trọng đều là nhờ vào linh cảm bất chợt của Hàn Ấn, đó là một cảm giác, hay có thể nói là một năng lực hết sức vi diệu, mà vi diệu lại chính là ở chỗ bản thân anh cũng không biết nó có thể xuất hiện vào lúc nào. Hiện tại vẫn chưa tìm ra cách nào khả dĩ hơn, nên đành áp dụng một phương pháp tương đối thô sơ: Hàn Ấn đề nghị viết tên toàn bộ những người có ít nhiều liên quan đến vụ án tính đến thời điểm này lên bảng trắng, biết đâu có thể nhận ra một cách trực quan hơn những manh mối đã bị bỏ qua. Những người có liên quan đến vụ án bao gồm: cảnh sát; nạn nhân và người nhà, bạn bè, vợ chồng của họ; nghi phạm Lưu Đại Giang và cô bạn gái ca sĩ; nghi phạm chính Hạ Minh Đức và con gái, em gái, đồng nghiệp tài xế của anh ta; Tiết Lượng, người say rượu lái xe đâm chết con gái của Hạ Minh Đức…
Hàn Ấn và Diệp Hi mỗi người cầm một cây bút dạ, lần lượt viết từng cái tên lên tấm bảng mica treo trong phòng họp của Ban Chuyên án, sau đó hai người lùi lại vài bước, quan sát thành quả… Không ngờ, chiêu này cũng thật hiệu nghiệm, Diệp Hi rất nhạy bén phát hiện ra có một nhóm đối tượng tham gia vẫn chưa được nhắc đến, đồng nghĩa với việc trước đó Ban Chuyên án đã bỏ qua khả năng gây án của họ – đó chính là luật sư đại diện của Hạ Minh Đức.
Như đã nói ở phần trên, do không tin tưởng năng lực của luật sư, Hạ Minh Đức đã tiếp xúc với tổng cộng năm vị luật sư, ba nam hai nữ, ngoài vị luật sư đã được anh ta lựa chọn, Diệp Hi sực nhớ ra, đúng là còn một nam luật sư khác có quen biết với Hạ Minh Đức từ trước đó.
Diệp Hi còn nhớ vị luật sư này tên là Từ Lân, trông còn khá trẻ, là vị luật sư thứ ba của Hạ Minh Đức. Diệp Hi cũng từng kể với Hàn Ấn, đây chính là vị luật sư đã bị Hạ Minh Đức chửi mắng đuổi đi. Nghe nói anh ta là người chủ động tìm đến đề nghị được bào chữa cho Hạ Minh Đức, nhưng thật tréo ngoe, anh ta từng là luật sư bào chữa cho Tiết Lượng trong vụ án say rượu lái xe gây tai nạn giết chết Hạ Tuyết năm xưa. Thoạt tiên Hạ Minh Đức không nhận ra anh ta, nên có gặp gỡ vài lần, vẽ sau không biết thế nào mà Hạ Minh Đức lại sực nhớ ra, bèn quát mắng nguyền rủa không tiếc lời. Nếu không nhờ quản giáo nghe thấy tiếng ầm ĩ kịp chạy vào can ngăn, suýt nữa Hạ Minh Đức đã cho anh ta ăn đòn.
Cho nên, nếu nói Từ Lân là đồng bọn của Hạ Minh Đức, quả thực rất khó tin, thế nhưng hiện tại cũng không còn manh mối nào khác. Hàn Ấn và Diệp Hi nhận định, hãy cứ thử tiếp xúc với anh ta, xem có nắm bắt được chút manh mối nào không.
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm hôm sau, văn phòng luật sư còn chưa mở cửa, Hàn Ấn và Diệp Hi đã đứng chờ sẵn bên ngoài. Mãi mới có người đến, nhưng lại cho biết Từ Lân đã chủ động xin nghỉ việc vào ngày 14 tháng này. Khi hỏi về các thông tin cá nhân của anh ta, đối phương cho biết Từ Lân rất hiếm khi nhắc đến chuyện riêng tư ở văn phòng, nên cũng không rõ lắm. Hai người dành phải đến bộ phận nhân sự để lấy số điện thoại và địa chỉ nhà riêng của anh ta, rồi lập tức rời khỏi đó.
Vừa lên xe, Diệp Hi liền bấm số gọi ngay cho Từ Lân, nhưng đối phương đã tắt máy, gọi đến số máy cố định ở nhà cũng không có người nhấc máy. Cô bấm gọi mấy lần đều như vậy, thế là hai người quyết định đến thẳng nhà anh ta.
Khu chung cư nơi Từ Lân sinh sống trông khá cũ kĩ, tòa nhà tầng kết cấu bê tông – gạch trông xập xệ và thấp lè tè, chắc chỉ năm, sáu tầng. Từ Lân sống ở phòng 302. Vừa bước vào trong tòa nhà, Diệp Hi và Hàn Ấn đã cảm nhận thấy có một thứ mùi khác lạ. Leo lên theo cấu thang, càng đến gần căn hộ của Từ Lân, mùi hôi thối tanh tưởi lại càng thêm nồng nặc. Hai người khẳng định, thứ mùi gớm ghiếc ấy đang bốc ra từ căn hộ của Từ Lân.
Bằng sự nhạy bén của cảnh sát hình sự chuyên phụ trách trọng án, Diệp Hi như đã linh cảm được điều gì. Cô đưa mắt quan sát cửa phòng, là loại cửa kiểu cũ, bên ngoài là một lớp cửa song sắt, bên trong là một lớp cửa gỗ. Cô thử thò tay qua song sắt, nhận thấy cánh cửa không khóa trái, bèn khẽ khàng kéo tay nắm bên trong, cánh cửa sắt liền mở ra. Tiếp đó, cô thử gõ vào cánh cửa gỗ bên trong rồi áp tai vào cửa nghe ngóng, không có người trả lời, nhưng cô lại nghe thấy hình như bên trong có tiếng động. Cô lại gõ mạnh thêm hai lần nữa, tiếng động bên trong càng to hơn, giống như có người đang rì rầm tranh cãi. Diệp Hi lập tức đưa tay đẩy mạnh, nhưng cánh cửa vẫn trơ trơ, có lẽ đã bị khóa trái bên trong. Không chút chần chừ, Diệp Hi tung chân đạp thẳng vào cánh cửa.
Uỳnh một tiếng, cánh cửa gỗ bật tung, ngay tức khắc, một luồng hơi hôi thối khủng khiếp ập thẳng vào trước mặt. Trong phòng rèm cửa kéo kín bưng, tối như hũ nút, nhưng nhờ ánh sáng từ cửa chính hắt vào, Hàn Ấn và Diệp Hi đã thấy rõ rành rành một bầy nhặng đông đặc dễ đến nghìn con đang bay hỗn loạn trong phòng, phát ra tiếng vo ve nhức óc.
Hai người vội đưa tay bịt mũi theo phản xạ, rồi cùng rút điện thoại, bật chức năng đèn pin, nghiến răng bước vào trong nhà. Thường thì công tắc bóng đèn luôn ở ngay cạnh cửa, Hàn Ấn liền soi đèn lên tường, quả nhiên nhìn thấy một dãy công tắc màu trắng, nhưng đã bấm hết lượt mà trong phòng vẫn tối thui, có vẻ như cầu dao đã bị ngắt. Đang lần dò, Hàn Ấn bỗng cảm thấy Diệp Hi kéo mình một cái, vội ngoảnh đầu lại, thì thấy Diệp Hi đang đưa tay chỉ về phía trước, cách đó không xa là nhà vệ sinh, cũng tối om như thế và cũng vọng lên tiếng vo ve còn to hơn thế…
Cửa nhà vệ sinh đang mở, Hàn Ấn và Diệp Hi bước tới bên cửa, cùng giơ điện thoại soi vào trong, tuy đã chuẩn bị tâm lí sẵn sàng, nhưng cảnh tượng ghê rợn trước mắt vẫn khiến họ dựng tóc gáy. Mùi thối rữa trong nhà vệ sinh lại càng khủng khiếp, khiến hai người bắt đầu hoa mắt chóng mặt, ruồi nhặng bay vù vù từng đám, một cái xác đàn ông lõa thể nằm trong bồn tắm khô khốc, toàn thân đen kịt, rữa nát. Bụng, ngực, chân tay đã phân huỷ nghiêm trọng, bò lổm ngổm bên trên là từng đàn giòi trắng ởn, mắt mũi miệng tại cũng lúc nhúc những giòi, trên cô tay trái có hai vết dao cứa rất sâu, da thịt xung quanh đã rữa nát đến trơ xương, một con dao gọt hoa quả vứt trên sàn xi măng cạnh bồn tắm…
Khoảng mười lăm phút sau, lực lượng chi viện được triệu tập khẩn cấp đã có mặt tại căn hộ của Từ Lân, các thao tác chụp ảnh, khám nghiệm tử thi, lục soát hiện trường, thu thập chứng cứ… lập tức được triển khai, lúc này Hàn Ấn và Diệp Hi mới được rảnh rỗi để quan sát căn phòng.
Căn hộ diện tích không lớn, chỉ khoảng năm, sáu chục mét vuông, có hai phòng ngủ hướng Nam và một phòng khách rất nhỏ hẹp, chính giữa bức tường phòng khách treo hai khung ảnh lớn kiểu dáng cổ lỗ, lồng rất nhiều ảnh bên trong, có ảnh của Từ Lân ở các độ tuổi khác nhau, có ảnh anh ta chụp chung với những người phụ nữ có lẽ là mẹ và bà, nhưng không thấy ảnh của người bố.
Nằm sát cạnh nhà vệ sinh có lẽ là phòng ngủ của Từ Lân, trong phòng bài trí rất đơn giản, có một giường đơn, một tủ sách nhỏ đựng đầy sách chuyên ngành pháp luật và một bàn làm việc, trên bàn xếp chồng đủ loại tài liệu, sách tham khảo, còn có một chiếc máy tính xách tay, toàn bộ căn phòng mang đậm chất trí thức. Đương nhiên, đó không phải là trọng điểm, thứ thu hút sự chú ý của Hàn Ấn và Diệp Hi là một tờ giấy khổ A4 đặt ở chính giữa bàn làm việc, bởi vì đó chính là một bức di thư viết tay.
“‘Anh nghĩ đã đến lúc mình phải đi rồi, mỗi một tế bào trên cơ thể đều nhắc nhở anh về hiện thực đó, cho nên anh không cần phải gắng gượng nữa làm gì. Em gái ơi, anh không sợ, cũng không có gì quyến luyến, bởi vì từ rất lâu rồi anh đã hiểu, sống tỉnh táo quá té ra lại là bất hạnh. Nếu quả thực có luân hồi, xin hãy nói với Chúa rằng, đừng bao giờ để con quay lại thế giới này lần nữa!’ Bên dưới bức thư đề tên Từ Lân, ngày tháng là 16 tháng 8!” Diệp Hi khẽ đọc nội dung di thư, rồi sắc mặt tràn đầy nghi hoặc, cô hỏi, “Có vẻ như luật sư Từ rất căm ghét hiện thực, nhưng cũng không đến nỗi phải tự sát chứ?”
Hàn Ấn gượng cười, không trả lời mà tiện tay mở ngăn kéo giữa của bàn làm việc, đập vào mắt là một đống biên lai và một quyển sổ y bạ bìa xanh. Hàn Ấn cầm quyển sổ y bạ lên, lật giở vài trang, rồi lại cầm tập biên lai lên xem, sau đó xếp tất cả lên bàn, nói với Diệp Hi: “Chắc đây chính là nguyên nhân!”
“Cái gì vậy?” Diệp Hi cũng giở xem sổ y bạ và biên lai, rồi chợt hiểu ra, “Ung thư tụy giai đoạn cuối, thì ra là vì bệnh tật!”
“Có lẽ đúng là tự sát.” Hàn Ấn có vẻ đắn đo, “Nhưng Từ Lân từng là luật sư bào chữa cho Tiết Lượng, có thể nói cũng là đối tượng mà Hạ Minh Đức vô cùng căm hận. Anh ta tự sát sau khi Hạ Minh Đức được thả, đương nhiên có thể hai chuyện này không liên quan gì đến nhau, nhưng tôi vẫn có một cảm giác rất khó nói.”
“Anh cảm thấy cái chết của anh ta có liên quan đến Hạ Minh Đức? Không phải chứ?” Diệp Hi tỏ ra nghi ngờ trước ẩn ý trong lời nói của Hàn Ấn, vừa hay nhìn thấy Khang Tiểu Bắc bước vào, liền nghiêm giọng hỏi, “Tiểu Bắc, cậu có chắc chắn là chưa bao giờ để mất dấu Hạ Minh Đức không thế?”
“Đương nhiên, từ khi rời khỏi trại tạm giam, anh ta chỉ ru rú trong nhà, chưa bao giờ rời khỏi tầm mắt của các anh em!” Khang Tiểu Bắc vỗ ngực bảo đảm, “Chị yên tâm, em đã căn dặn anh em rất kĩ rồi, tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất. Mà phải, sao chị lại hỏi thế?”
“Không có gì, tiện thì hỏi vậy thôi.” Diệp Hi tạm thời không muốn làm phức tạp thêm tình hình, nên đáp quấy quá cho xong rồi hỏi tiếp, “Công tác điều tra vòng ngoài thế nào rồi?”
“Khu này toàn nhà cũ, có một số còn là nhà phố cổ, nhìn chung đã điều tra rõ rồi.” Khang Tiểu Bắc mở ra cuốn sổ nhỏ, vừa xem vừa nói, “Đây là nhà của bà ngoại Từ Lân, mẹ Từ Lân đã ốm chết từ lâu, nghe nói bố anh ta đã bỏ theo người khác, anh ta còn có một cô em gái bị điên, đang ở trong bệnh viện tâm thần. Từ Lân là do bà ngoại nuôi lớn, bà ngoại anh ta qua đời hai năm trước. Hàng xóm phần nhiều đều đánh giá rất tốt về Từ Lân, khen anh ta sống nền nếp biết điều, lại rất có tài năng…”
“Cuộc đời cũng thật trắc trở, thảo nào thư tuyệt mệnh gửi em gái lời lẽ lại ai oán đến thế, xét một cách tổng thể, nghi vấn không nhiều.” Diệp Hi dừng lại, ngẫm nghĩ một chốc, “Hay là thế này đi, chúng ta hãy nhanh chóng tiến hành xác minh, Tiểu Bắc sẽ đến văn phòng luật sư tìm lấy ít giấy tờ viết tay và chữ kí của anh ta, sau đó mang đến phòng kĩ thuật nhờ chuyên gia giám định nét chữ đối chiếu với bức thư xem sao. Tôi sẽ tới bệnh viện, hỏi bác sĩ điều trị xem bệnh tình của anh ta nghiêm trọng đến mức nào. Còn anh Hàn thì tới bệnh viện tâm thần tìm hiểu tình hình của em gái anh ta.”
“Cứ như vậy đi!” Hàn Ấn gật đầu đáp.
Chia quân ba ngả, hiệu suất công việc đương nhiên tăng vọt, chỉ mất có nửa ngày, ba người đã hội quân tại phòng làm việc của Diệp Hi.
Giám định nét chữ cho kết quả rất rõ ràng, có thể khẳng định di thư do chính Từ Lân viết, vả lại nhìn vào nét bút, có thể suy đoán tâm trạng của Từ Lân vào lúc viết thư rất ổn định, không giống như bị uy hiếp hay cưỡng bức. Theo như lời trình bày của bác sĩ điều trị cho Từ Lân, anh ta mới phát hiện mình mắc bệnh vào đầu năm nay. Chứng ung thư tụy khi chẩn đoán ra thường đã ở giai đoạn cuối, nên bệnh nhân chỉ có thể kéo dài sự sống được một vài tháng mà thôi, nên khi đó bác sĩ tiên lượng nhiều nhất anh ta chỉ có thể sống thêm được ba đến năm tháng, không ngờ anh ta lại có thể cầm cự đến tận bây giờ, bác sĩ cho rằng đó quả là một kì tích. Điểm cốt yếu nhất là bệnh này rất đau đớn, trước kia Từ Lân đã phải nhiều lần đến bệnh viên tiêm morphine giảm đau. Bị hành hạ bởi những cơn đau quá sức chịu đựng, đây có lẽ cũng là một nhân tố khiến anh ta quyết định tự sát. Phía bệnh viện tâm thần nơi em gái Từ Lân đang điều trị nội trú kể rằng, sáng ngày 16 anh ta có tới thăm em gái, còn giao cho bệnh viện một khoản tiền lớn, ngỏ ý mong muốn bệnh viện hãy chăm sóc thật tốt cho em gái mình, cũng có thể coi đó là một lời trăng trối. Ngoài ra, bên pháp y cũng đã xác nhận, Từ Lân cứa cô tay dẫn đến tử vong do sốc mất máu, căn cứ vào mức độ phân huỷ của thi thể, có thể suy đoán anh ta đã chết khoảng mười ngày, tức là trùng khớp với thời gian để trong thư tuyệt mệnh. Tóm lại, có thể khẳng định Từ Lân chết do tự sát, và khi xảy ra vụ án mạng thứ bảy, anh ta đã chết rồi, cho nên dù có đặt ra giả thiết nào chăng nữa, anh ta cũng hoàn toàn vô can với vụ án.
Thế nhưng, tất cả mọi người đều không thể nào ngờ được rằng, cái tên ‘Từ Lân’ không hề vì thế mà biến mất khỏi cuộc điều tra, trái lại, còn tiếp tục khiến họ phải ghi nhớ sâu sắc, thậm chí có thể nói là đã gián tiếp ảnh hưởng đến vận mệnh của cả Diệp Hi và Hàn Ấn.
---❊ ❖ ❊---
Cái chết của Từ Lân được xác nhận là tự sát, có thể nói, toàn bộ manh mối của vụ án đã bị cắt đứt hoàn toàn, hầu hết các thành viên của Ban Chuyên án đều không còn hi vọng gì đối với nghi phạm Hạ Minh Đức nữa. Thế nhưng, đúng vào lúc tổ giám sát, bao gồm cả Khang Tiểu Bắc, đều đã trở nên uể oải, thì đột nhiên lại nghe lén được một cuộc điện thoại của Hạ Minh Đức từ số máy lạ. Số máy tuy lạ nhưng người thì không lạ, kẻ gọi điện cho Hạ Minh Đức chính là Tiết Lượng, anh ta hẹn gặp Hạ Minh Đức dưới chân một tấm bia đá khá nổi tiếng trong công viên Rừng Xanh, thời gian là 4 giờ chiều.
Cuộc gọi này khiến cho Hàn Ấn và Diệp Hi phải đau đầu suy nghĩ. Sự khác biệt quá lớn trong thái độ của Hạ Minh Đức đối với Tiết Lượng vào trong và sau phiên tòa phúc thẩm vốn dĩ đã hết sức bất thường, mà lúc này, Tiết Lượng lại chủ động liên lạc với Hạ Minh Đức, giữa hai người họ liệu có vụ giao dịch nào không? Hay Tiết Lượng chính là đồng bọn của Hạ Minh Đức? Thực sự không thể tìm ra một lí do hợp lí để giải thích cho việc này, nhưng giờ chưa phải lúc để suy nghĩ, trước tiên hãy bình tĩnh theo dõi cuộc gặp gỡ giữa họ, biết đâu sẽ có được câu trả lời nào đó!
Công viên Rừng Xanh nằm trong một thị trấn nhỏ bên rìa thành phố, không phải dịp cuối tuần thì du khách đến đây không nhiều, nhất là tầm 4 giờ chiều, cả công viên gần như vắng tanh vắng ngắt. Tiết Lượng và Hạ Minh Đức lựa chọn thời điểm này để gặp mặt, chắc chắn có điều mờ ám!Ngay sau khi nghe lén được cuộc trao đổi, Ban Chuyên án liền gấp rút triển khai công tác giám sát, ngoài việc giấu máy nghe lén tại nơi hẹn gặp, còn bố trí nhiều nhóm cảnh sát mai phục trong các góc khuất không thể nhìn thấy, sẵn sàng ứng phó với tình huống đột xuất.
Thế nhưng, sự việc xảy ra trong thực tế đã khiến cho tất cả mọi người phải bất ngờ. Đến giờ hẹn, hai người vừa chạm mặt, Tiết Lượng không chút ngần ngừ rút ngay từ trong túi chéo ra một con dao găm đâm thẳng vào Hạ Minh Đức. Sự việc xảy ra quá thình lình, khi lực lượng mai phục kịp phản ứng, Hạ Minh Đức đã bị Tiết Lượng xô ngã nhào, hai người vật lộn dưới đất, không ai chịu buông tay…
Khang Tiểu Bắc vội vã chạy lại, tung chân đạp thẳng vào Tiết Lượng đang cưỡi trên người Hạ Minh Đức. Tiết Lượng ngã văng sang một bên, đang định bò dậy, Khang Tiểu Bắc đã tung mình nhảy tới, tiếp tục đánh ngã Tiết Lượng. Ngay sau đó, rất đông cảnh sát ào ào chạy tới, đè nghiến Tiết Lượng xuống đất. Tiết Lượng vẫn không chịu thua, giãy giụa dữ dội như đã phát rồ, gào thét điên dại: “Giết hắn đi, nhất định phải giết hắn, không thì người tiếp theo phải chết sẽ là tôi!”
Khang Tiểu Bắc bước lại phía trước Tiết Lượng, ngồi thụp xuống, túm tóc Tiết Lượng, nghiêm giọng quát lên: “Anh điên rồi hả?”
“Tôi không điên, nghe nói luật sư của tôi đã bị hắn giết rồi, hắn sẽ không tha cho tôi.” Tiết Lượng không nhúc nhích được nữa, chỉ cố gắng ngóc cổ kêu lên.
“Anh đang nói đến Từ Lân à? Ngu ngốc, Từ Lân là tự sát nghe chưa!” Khang Tiểu Bắc chọc ngón tay vào trán Tiết Lượng nói.
“Anh nói dối!” Tiết Lượng vẫn gào lên xé họng, “Chẳng phải chính miệng anh nói gã họ Hạ kia sẽ không bao giờ xuất hiện nữa sao?”
“Anh…” Khang Tiểu Bắc nhất thời cứng họng.
“Đừng làm khó thằng bé, thả nó ra đi!” Một giọng nói yếu ớt bỗng vang lên cách đó không xa. Hạ Minh Đức đang được hai cảnh sát đỡ dậy, một tay ôm bụng, máu tươi chảy ròng ròng qua kẽ ngón tay…