Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33512 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 8
tất lụa vô tội

❊ ❊ ❊

Tiến hành điều tra các mối quan hệ xã hội xung quanh Cảnh Hạo, trọng điểm là nhằm tìm ra một đối tượng là đàn ông, cao trên mét tám, lưng hơi gù, chân bị tật, bước đi tập tễnh. Tất nhiên, những đặc điểm ngoại hình đó rất có thể chỉ là một kiểu ngụy trang, vì vậy, không nên bỏ qua bất cử một điểm khả nghi nào.

Từ việc hung thủ lấy được cuốn sách có chữ ki đến việc ‘xem trộm’ bảng lịch trình, rồi lại đến việc gửi chiếc đĩa CD qua đường bưu điện, có thể nói là mọi một thao tác đều vô cùng cẩn trọng, rõ ràng đã được lên kế hoạch chu đáo, đồng thời cũng có độ quan tâm và am hiểu nhất dịnh về Cảnh Hạo. Ngoài các kênh internet và báo chí, liệu hắn có khả năng theo dõi Cảnh Hạo trong đời thực hay không? Hoặc liệu có khả năng kẻ này ở ngay bên cạnh Cảnh Hạo? Mang theo hai điểm nghi vấn này, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ lại tìm đến Cảnh Hạo một lần nữa, bảo anh hãy nghĩ kĩ lại xem, vào khoảng thời gian trước sau vụ án, có đối tượng khả nghi nào xuất hiện xung quanh anh không, đặc biệt là mấy năm gần đây có làm tổn hại hay gây thù chuốc oán với ai không.

Trước câu hỏi bất ngờ này, Cảnh Hạo thực sự không thể nghĩ ra, vừa rót trà cho hai người, vừa vô tư nói, “Mấy tháng gần đây, anh ở bên ngoài còn nhiều hơn ở Tây Châu, không có cảm giác bị ai theo dõi, cũng không nhận thấy đã làm mếch lòng ai, trong những người anh tiếp xúc cũng không có ai đi cà nhắc cả!”

Cố Phi Phi mỉm cười, đưa ly trà lên bên môi, đăm chiêu ngẫm nghĩ một lát để cân nhắc câu từ rồi nói, “Nghe chị quản lí Điền Sương nói rằng, thời gian trước, anh chia tay với cô bạn gái đã yêu nhau nhiều năm, anh cảm thấy cô ấy có oán hận anh không?”

“Phải, đúng vào hôm đi đăng kí kết hôn, anh đã đổi ý. Cô ấy mời rất đông bạn bè và người thân đến chỗ đăng kí để cùng chứng kiến, kết quả, anh không xuất hiện, tình cảnh cũng thật khó coi.” Cảnh Hạo khẽ cười, tự giễu mình, “Không ngờ anh mà cũng có lúc phải làm chú rể bỏ trốn, gặp phải chuyện này, đối phương chắc chắn là rất tức giận. Nhưng sau đó, bọn anh đã có vài cuộc nói chuyện thẳng thắn với nhau, anh cũng bồi thường cho cô ấy chút ít, nên cuối cùng vẫn coi như chia tay trong hòa bình. Hơn nữa, cô ấy chỉ là một cô gái yếu đuối, sức đâu mà làm ra mấy chuyện giết người rồi đổ vấy cho anh? Cứ cho là cô ấy thuê người khác, cũng đâu có thể làm giống được đến vậy?”

“Bọn em chỉ đưa ra một hướng điều tra mà thôi.” Cố Phi Phi sợ Cảnh Hạo nghĩ ngợi nhiều bèn vội vàng giải thích.

“Phải rồi,” Cảnh Hạo chợt vỗ trán, “Ban nãy em nhắc đến chị Điền, anh bỗng nhớ đến một người.”

“Ai vậy?” Ngải Tiểu Mĩ vội hỏi.

“Chồng chị Điền, Tống Bình.” Cảnh Hạo đặc biệt nhấn mạnh, lời nói dường như có đôi điều ẩn ý, “Có một lần, anh đến nhà chị ấy ăn cơm, rồi cùng thảo luận về vụ án đó, Tống Bình có vẻ rất hào hứng.”

Tất nhiên, Cố Phi Phi đã nhận ra ẩn ý của anh, thuận đà hỏi tiếp: “Chồng chị Điền là người thế nào?”

“Nói thế nào được nhỉ, ghen tuông khủng khiếp, tâm lí có vấn đề.” Cảnh Hạo cười mỉa mai. “Tống Bình làm nhân viên bảo vệ trong ngân hàng, trước kia cũng là một quản lí cấp thấp, sau đó vì phạm lỗi nên bị đưa xuống làm bảo vệ bình thường. Chị Điền là người quản lí cho anh, thường xuyên phải giao tiếp với giới truyền thông và khách hàng, nên cần đặc biệt chú trọng đến ăn mặc, trang điểm, bản thân chị ấy cũng rất biết chăm chút ngoại hình, nên lúc nào trông cũng xinh tươi rạng rỡ. Ngoài ra, về đãi ngộ, anh cũng khá thoải mái với chị ấy, nên chút lương còm của anh chồng căn bản không thể so được, có lẽ Tống Bình cảm thấy khoảng cách giữa hai người ngày càng lớn, kiểu gì cũng có chút tự ti, không yên tâm để cho chị Điền ra ngoài giao tiếp công việc, suốt ngày nghi ngờ, ghen bóng ghen gió, hết lục lọi túi xách lại đọc trộm tin nhắn trong điện thoại, làm ra đủ chuyện nực cười. Nhất là luôn nghi ngờ anh và chị Điền có chuyện ám muội, có một lần anh ta lục được một hộp thuốc tránh thai trong túi xách của chị Điền, thế là làm ám ĩ lên, khăng khăng đổ riệt cho chị Điền dan díu với anh, còn xông vào đánh anh. Vụ ấy suýt nữa khiến anh và chị Điền phải kết thúc quan hệ hợp tác.”

“Anh cho em thông tin về nơi làm việc và số điện thoại di động của anh ta.” Ngải Tiểu Mĩ lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ nhỏ, rõ ràng Tống Bình là một đối tượng khả nghi cần phải điều tra.

Cảnh Hạo mở điện thoại di động, tìm được số của Tống Bình, rồi nói ra địa chỉ chi tiết nơi làm việc của anh ta. Thấy Ngải Tiểu Mĩ ghi chép xong rồi lại như sực nhớ ra, nói tiếp, “Nếu như Tống Bình cần phải điều tra, vậy thì vẫn còn một người nữa, anh cảm thấy cũng nên nói với hai người. Chuyện là thế này: Anh có một độc giả trung thành, trước giờ luôn hết sức tôn sùng tiểu thuyết của anh, thi thoảng anh và độc giả này còn trò chuyện với nhau trên Weibo và QQ, nghe nói anh đổi đề tài sáng tác, anh ta cực lực ủng hộ. Trong thời gian anh viết cuốn Kẻ siết cổ , bọn anh thường xuyên trao đổi, thảo luận với nhau, anh ta tỏ ra rất hào hứng. Vấn đề là ở chỗ, anh từng hứa với anh ta, sẽ lấy tên anh ta để đặt cho nhân vật chính trong cuốn sách mới, nhưng sau đó lại cảm thấy tên của anh ta nghe bình thường quá nên không dùng nữa. Kết quả, khi cuốn sách phát hành, anh ta hết sức phấn khởi mở sách ra nhưng lại không thấy tên mình đâu cả, cảm thấy bị anh lừa gạt, nên đã trở mặt với anh. Anh ta nhiều lần nhắn tin cho anh, nói rất nhiều câu khó nghe, anh giận quá liền cho anh ta vào danh sách đen, từ đó không liên lạc với nhau nữa.”

“Anh ta là người bản địa phải không?” Cố Phi Phi hỏi.

“Đúng vậy, nhưng anh chưa gặp bao giờ, chỉ gửi sách có chữ kí cho anh ta qua đường bưu điện. Địa chỉ nhà, số điện thoại anh đều có?” Cảnh Hạo nói xong, đứng dậy chạy vào phòng làm việc, một chốc sau quay ra, cầm theo một tấm card nhỏ, đưa cho Cố Phi Phi.

---❊ ❖ ❊---

Nếu Vu Tác Quốc không phải là hung thủ của vụ án 19.3, vậy thì trong toàn bộ lời khai của anh ta, điều khó hiểu nhất chính là tại sao anh ta lại biết về thỏi son rơi ở hiện trường gây án.

Về điều này, Hàn Ấn đưa ra hai giả thiết: Thứ nhất, trong lúc hỏi cung, có lẽ người thẩm vấn đã đưa ra sự dẫn dắt không thích đáng đối với Vu Tác Quốc, ngờ rằng video thẩm vấn đã bị cắt gọt, Hàn Ấn đặc biệt yêu cầu Ngải Tiểu Mĩ tiến hành giám định, kết luận là không phải. Như vậy, chỉ còn lại một khả năng, chứng cứ ngầm ẩn tại hiện trường vụ án thứ hai trong chuỗi vụ án 19.3 chính là do Vu Tác Quốc vô tình tạo ra trong lúc đột nhập vào nhà trộm cắp từ trước khi vụ án mạng xảy ra.

Nhìn vào vị trí địa lí hiện trường vụ án cách nhà Vu Tác Quốc không xa, vẫn nằm trong vùng an toàn về tâm lí khi thực hiện hành vi trộm cắp. Mặc dù Vu Tác Quốc biết tính kế hoạch nhất định trong các hành vi trộm cắp, nhưng Hàn Ấn cảm thấy, xét về tổng thể, hắn vẫn thiên về kiểu ‘tội phạm không có năng lực tổ chức’ kiểu tội phạm này thường thích gây án trong môi trường quen thuộc. Vấn đề là ở chỗ, khi cảnh sát đến khám nghiệm hiện trường vụ án lại không thấy khoá cửa có dấu hiệu bị cạy phá, liệu có phải là trước đây, nạn nhân đã phát hiện ra tất lụa trong nhà bị trộm, nhưng ngại không báo cảnh sát mà tự thay ổ khoá mới? Nhưng sau từng ấy năm, liệu người nhà nạn nhân còn nhớ chuyện này không?

Nạn nhân là Lưu Lâm, chồng đã qua đời từ trước đó, hai con một trai một gái đều đã lập gia đình, có nhà riêng. Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng tìm thấy số điện thoại lưu trong hồ sơ vụ án, bèn liên lạc với con trai của Lưu Lâm, con trai bà lại gọi điện cho em gái, cả hai người đều trả lời, chưa bao giờ nghe thấy mẹ nhắc đến chuyện thay ổ khoá. Nhưng theo như anh con trai nhớ lại, nhà mình sống ở tầng hai, đúng là đã có lần mẹ anh ta nói phải lắp cửa sổ chống trộm, lúc đó anh ta nghĩ ở bao nhiêu năm rồi vẫn an toàn, nên cũng không để tâm đến nữa. Thời gian đại khái là khoảng một, hai tháng trước khi bà mẹ bị sát hại, cụ thể hơn thì không nhớ rõ.

Như vậy, dường như có thể giả thiết rằng, trước khi vụ án xảy ra, Vu Tác Quốc đã từng đột nhập căn hộ của Lưu Lâm qua cửa sổ, vào nhà lấy trộm tất lụa. Lưu Lâm có lẽ đã phát hiện ra, nhưng chưa khẳng định chắn chắn, nên mới có ý định lắp cửa sổ chống trộm. Vì vậy, Vu Tác Quốc tuy biết được chứng cứ ngầm ẩn, nhưng không phải là hung thủ của vụ án, về mặt logic thì điều này có khả năng tồn tại. Và như vậy, đã có thể tiến thêm một bước nhỏ trong việc loại trừ nghi ngờ với Vu Tác Quốc, nhưng tiếp theo đây, e rằng phải điều chỉnh trọng tâm điều tra, bởi những thứ có thể khai thác được từ Vu Tác Quốc thật sự quá ít ỏi, nếu tiếp tục coi hắn là trung tâm, vụ án có khả năng đi vào ngõ cụt, chi bằng cứ dứt khoát chuyển dịch trọng tâm vào hung thủ thực sự, hơn nữa, còn gì giàu sức thuyết phục hơn việc tìm ra hung thủ thực sự kia chứ?

Tất nhiên, cho dù là vậy, cũng không thể hoàn toàn từ bỏ manh mối Vu Tác Quốc. Chuỗi vụ án cưỡng hiếp giết người 19.3 bao gồm ba vụ án mạng, trong đó có những hai vụ án trùng hợp với mục tiêu trộm cắp của Vu Tác Quốc, nên không thể hoàn toàn khẳng định giữa hai bên không có bất kì mối liên quan gì trong đời sống hiện thực. Hơn nữa, nhìn vào đặc điểm sinh hoạt của Vu Tác Quốc, ngày nào cũng lang thang khắp khu dân cư, thì rất có khả năng hắn đã chạm mặt kẻ sát nhân thực sự. Vì vậy, Hàn Ấn đã bảo Đỗ Anh Hùng đến gặp bố của Vu Tác Quốc cùng bác sĩ điều trị cho hắn trong thời gian ở bệnh viện tâm thần để hỏi han kĩ lưỡng, cố gắng ghi chép lại càng nhiều càng tốt từng từ, từng câu hắn từng nói với họ, biết đâu trong một lúc nào đó, Vu Tác Quốc đã vô tình tiết lộ thông tin về kẻ sát nhân thực sự.

Đỗ Anh Hùng nhận lệnh lên đường, Hàn Ấn một mình bước lên hành trình phân tích, mô tả về hung thủ. Anh kiên nhẫn tìm đến từng hiện trường của ba vụ án mạng, đây cũng là con đường mà hung thủ từng đi qua. Hàn Ấn dường như đang tìm kiếm hơi hướng của hắn, đồng thời từng bước phác họa nên hình tượng của hắn trong tâm trí: Đây là một hung thủ có năng lực tổ chức cao, ngay từ khi bắt đầu gây án, đã làm rất tốt việc che giấu, né tránh một cách hiệu quả việc để lại những chứng cứ như dấu vân tay, lông tóc, tinh dịch… tại hiện trường, điều này cho thấy cả ba vụ án đều không thuộc loại hình gây án ngẫu nhiên, mà là được lên kế hoạch ở một mức độ nhất định. Hung thủ có thế khống chế để xuất tinh bên ngoài, trong vụ án đầu tiên lại cố tình đưa vào hành vi trộm cắp, để gây nhiễu cho phía cảnh sát trong việc phán đoán động cơ gây án, cho thấy hung thủ có mức độ chín chắn nhất định trong hành vi tình dục và năng lực tư duy tương đối chín muồi, vậy nên độ tuổi của hắn phải nằm trong phạm vi từ thanh niên đến trung niên, tức trong khoảng từ hai mươi đến bốn mươi tuổi. Hắn chỉ lấy đi tiền mặt mà bỏ qua rất nhiều đồ vật quý giá, lại cho thấy hung thủ thiếu kinh nghiệm phản trinh sát thực sự, có lẽ chưa có tiền án tiền sự. Trong cả ba vụ án, hung thủ đều là tay không hành hung nạn nhân, đồng thời vị trí tấn công chủ yếu là đầu và mặt, điều này cho thấy hắn khá tự tin vào hình thể và sức khoẻ của mình, đồng thời cũng bộc lộ được tâm lí phẫn nộ sâu sắc của hắn.

Về khía cạnh lựa chọn nạn nhân, hung thủ rõ ràng có một mô thức cố định: Phụ nữ lớn tuổi sống một mình. Với nhóm đối tượng này, hung thủ đã có hành vi xâm hại tình dục trong trạng thái phẫn nộ cao độ, cho thấy hung thủ mang tâm lí mâu thuẫn vừa yêu vừa hận với đối tượng. Tâm lí bất thường ấy không phải hình thành trong một sớm một chiều, có lẽ là bởi hung thủ trưởng thành trong điều kiện thiếu vắng tình yêu, sự quan tâm của phụ nữ, khả năng rất lớn là sống trong gia đình đơn thân chỉ có cha, có sự lí giải của riêng mình đối với hình tượng phụ nữ. Ngoài ra, cũng có khả năng là liên quan đến môi trường sống, ví dụ như vì học tập hoặc công tác mà phải tiếp xúc với phụ nữ lớn tuổi trong một thời gian dài. Tất nhiên, cho dù là khả năng nào, thì trong quá trình đó chắc chắn có tồn tại những nhân tố hình thành nên tâm lí lệch lạc cho hắn, ví dụ như bị ngược đãi hoặc xâm hại.

Trên thực tế, đối tượng phù hợp với mẫu hình lựa chọn mục tiêu của hung thủ là không hề hiếm gặp trong khu Hân Lạc, vậy tại sao hắn lại nhằm vào họ? Là ngẫu nhiên, hay là đã qua chọn lọc? Nhìn vào tổng thể, điều này không dễ phán đoán, nhưng dựa trên một vài chi tiết, Hàn Ấn lại nghiêng sang phương án thứ hai. Trong vụ án đầu tiên, nạn nhân khi bị sát hại đang mặc áo choàng ngủ cotton, nếu như đối phương là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, có lẽ nạn nhân đã không thể ăn mặc như vậy khi cho hắn vào nhà. Nhưng nếu như phán đoán của Hàn Ấn về điểm này là chính xác, vậy thì cũng có nghĩa là giữa hung thủ và các nạn nhân tồn tại một mối quan hệ nào đó trong cuộc sống hàng ngày.

Tiếp theo, cần phải phân tích về cách thức giết người và ‘Chữ kí’ của hung thủ, đối với việc lập hồ sơ tâm lí tội phạm, hai tình tiết gây án sau đây là giàu giá trị nhất:

Từ báo chí truyền thông cho đến dư luận xã hội, thậm chí ngay cả cảnh sát cũng đều gọi hung thủ của vụ án 19.3 là ‘sát thủ tất lụa’ dường như tất cả mọi người đều nhận định rằng hung thủ có sở thích biến thái đặc biệt đối với tất lụa, đến mức mà Vu Tác Quốc, một kẻ mắc chứng ái vật chính cống cũng cho rằng, hung thủ là ‘Đồng loại’ với mình. Nhưng Hàn Ấn lại không nghĩ như vậy, nếu đúng là tất lụa thực sự có thể kích thích dục vọng và khoái cảm cao độ ở hung thủ, vậy thì tình tiết có liên quan đến tất lụa chắc chắn sẽ phải xuất hiện xuyên suốt trong toàn bộ chuỗi vụ hay có thể nói đó là một hành vi gần như là ám ảnh cưỡng chế, không thể thay thế được. Nhưng trong lần gây án đầu tiên, lại chưa hề xuất hiện nhân tố có liên quan đến tất lụa, điều này cho thấy hung thủ thực hiện hành vi bóp cổ hay siết cổ nạn nhân chỉ là một kiểu ‘gây án quen thuộc’, dụng cụ siết cổ có thể thay đổi tuỳ theo hoàn cảnh và điều kiện khách quan, có thể là dây lưng áo ngủ, cũng có thể là tất lụa hay một vật nào đó khiến hung thủ cảm thấy vừa tay và hiệu quả, hay nói cách khác, căn bản không tồn tại khái niệm “sát thủ tất lụa.”

Thế nhưng hung thủ lại có hành vi buộc dây siết cổ thành nơ bướm trên cổ nạn nhân, đó lại là một ‘hành vi đánh dấu’ rõ rệt. Đối với vụ án, hành vi đánh dấu này, nhìn vào đặc trưng tình tiết và chứng cứ vật chứng, chính là mắt xích cuối cùng trong toàn bộ quá trình gây án, vậy thì nút thắt nơ bướm này rõ ràng không phải là một sự tượng trưng mang tính thay thế, mà nhằm mục đích thể hiện thân phận của hung thủ.

Tổng hợp lại những điều kể trên, thì nạn nhân là phụ nữ luống tuổi, nút thắt nơ bướm tượng trưng cho hung thủ, hay nói cách khác, nút thắt nơ bướm sát hại phụ nữ luống tuổi, vậy thì giữa họ có mối quan hệ ra sao trong đời thực? Hàn Ấn cảm giác rằng hai từ khoá ‘Phụ nữ luống tuổi’ và ‘nơ bướm’ chắn chắn phải có một sợi dây liên kết nối liền chúng với nhau.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »