Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28467 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
tội ác – trừng phạt

Rời khỏi công ty của Vu Ninh, Hàn Ấn ruột gan như lửa đốt, gọi điện ngay cho phân đội trưởng Lưu và Cố Phi Phi, bảo họ bất kể đang ở đâu cũng lập tức quay về phân đội, có phát hiện quan trọng cần bàn bạc.

---❊ ❖ ❊---

Về tới phân đội, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng hộc tốc lao thẳng tới phòng họp, Cố Phi Phi và phân đội trưởng Lưu đã ngồi trong phòng chờ sẵn. Chào đón họ là những ánh mắt bồn chồn khấp khởi. Hàn Ấn không nhiều lời, kể lại vắn tắt cuộc gặp mặt trao đổi với Vu Ninh vừa rồi, sau đó trịnh trọng đưa ra một quan điểm mà với anh, có thể tháo gỡ được mọi nút thắt…

Thế nhưng, Hàn Ấn vừa dứt lời, Cố Phi Phi lập tức chất vấn: “Tổng hợp lại những thông tin chúng ta đã có, Đơn Hùng Nghiệp đúng là rất phù hợp với điều kiện của hung thủ thứ nhất, có điều, về mối quan hệ giữa Đơn Hùng Nghiệp và Đơn Hoa Minh, có lẽ không giống như anh nói. Kết quả giám định DNA, tôi đã xem đi xem lại rất nhiều lần, nhìn vào tỉ số khả dĩ, giữa Đơn Hoa Minh và hung thủ thứ nhất hoàn toàn không tồn tại mối quan hệ huyết thống.”

Suy luận tràn đầy tự tin đã bị Cố Phi Phi phủ nhận ngay tức khắc, nhưng sắc mặt Hàn Ấn vẫn bình thản như không, chẳng có vẻ gì bất ngờ. Anh còn chưa kịp lên tiếng giải thích, phân đội trưởng Lưu đã vội cướp lời, “Tôi lại rất đồng tình với phân tích của anh Hàn Ấn. Còn về chuyện DNA không trùng khớp, phải chăng vấn đề là ở Đơn Nghênh Xuân? Liệu cô ta có phải…”

“Phải rồi! Vậy thì đã có thể giải thích cho cả chuỗi vụ án được rồi!” Đỗ Anh Hùng vỗ tay đánh bốp, sắc mặt tràn đầy phấn khởi, “Đầu tiên Đơn Nghênh Xuân từ chối xét nghiệm DNA, chắc chắn vì sợ để lộ mối quan hệ thực sự giữa chị ta và Đơn Hoa Minh. Còn Đơn Hoa Minh lại lẳng lặng quay lại làm xét nghiệm, là vì sớm đã biết rõ về mối quan hệ giữa mình với hai người được gọi là bố và chị gái, nên cũng hiểu rõ kết quả giám định sẽ chẳng giúp ích được gì cho công tác phá án cả!”

“Ngược lại, còn có thể rũ bỏ hoàn toàn mối liên quan giữa cả nhà họ và vụ án, đặc biệt đã đem lại cho hắn một lá chắn rất tốt ở vụ án cuối cùng, sát hại Đơn Nghênh Xuân. Có lẽ hắn ôm hi vọng rằng chúng ta đã đối chiếu DNA của hắn với của hung thủ thứ nhất, nên sẽ không tốn công để tiếp tục đối chiếu DNA của Đơn Nghênh Xuân nữa!” Cố Phi Phi cũng đã bừng tỉnh, bèn phụ họa theo.

“Được rồi, các vị đều là người nói một hiểu mười, tôi không phải giải thích dài dòng nữa.” Hàn Ấn mỉm cười. “Đương nhiên, chúng ta vẫn phải chờ kết quả đối chiếu chéo DNA của ba bên mới có thể đưa ra kết luận chắc chắn, có điều, tôi có đủ tự tin!”

“Vậy trường hợp của Triệu Lượng, phải xử trí thế nào? Chúng tôi đã điều tra camera giám sát của Bệnh viện Nhân dân Số 2, không phát hiện ra kẻ nào có ý đồ đổ tội cho anh ta cả. Có điều camera bệnh viện có quá nhiều điểm mù, ai thông thạo địa hình, hoàn toàn có thể né tránh ống kính camera… Hay cứ tạm thả ra đã… Nhưng người này có động cơ, có thời gian gây án, lại có vật chứng rành rành, thả ra có vẻ cũng không được ổn cho lắm…” Phân đội trưởng Lưu câu nọ đá câu kia, dường như vẫn còn điều gì khó nói.

“Anh khó xử như thế, chẳng lẽ Triệu Lượng có người chống lưng à?” Hàn Ấn thăm dò.

“Từng bị tạm giữ vì bạo lực gia đình, còn đánh người nhà bệnh nhân ngay trong bệnh viện, mà giờ vẫn ung dung công tác như không có chuyện gì, bảo là không có chống lưng, ai tin?” Cố Phi Phi lập tức đưa ra lời giải thích rất hợp tình hợp lí.

“Các vị đều đã đoán ra, thì tôi cũng xin nói thẳng!” Phân đội trưởng Lưu thở hắt ra một tiếng, đành phải thú thực, “Triệu Lượng tuy tính tình cục súc, nhưng năng lực chuyên môn rất xuất sắc, cũng được coi là nhân tài tinh hoa trong đội ngũ y bác sĩ của thành phố Dã Khoáng chúng tôi, nếu không phải thường xuyên gây chuyện thị phi, thì giờ chí ít cũng phải làm đến trưởng khoa rồi. Mấy cú phốt mà Triệu Lượng gây ra, nếu là người khác thì chắc đã bị đuổi việc đến mấy lần. Còn về nguyên nhân, đều là nhờ vào vị thế bác sĩ điều trị mà quen biết rất rộng, trong số đó có không ít nhân vật quyền lực và lãnh đạo cấp cao của thành phố. Thú thực với các vị, từ lúc Triệu Lượng bị đưa về phân đội, đã có không ít nhân vật có máu mặt thông qua nhiều kênh khác nhau để thăm dò tin của anh ta, gây áp lực lớn cho lãnh đạo Sở. Nếu chỉ có một mình kẻ tình nghi này, dù trở lực có lớn tới mấy chúng tôi cũng chống lại được, nhưng nhìn vào tình hình bây giờ, thì Triệu Lượng rất có thể cũng bị kẻ khác mưu hại!”

“Đơn Hoa Minh từng chăm sóc Đơn Hùng Nghiệp vài tháng trời trong bệnh viện, chắc hẳn đã khá thông thạo về môi trường và chế độ làm việc của bệnh viện, cũng như thời gian sinh hoạt của Triệu Lượng. Cộng thêm vô tình biết được, Triệu Lượng chính là em trai nạn nhân đầu tiên của bố mình, sau đó lại đổ riệt cho Triệu Lượng điều trị sai lầm khiến bố mình phải chết, bản thân lại bị Triệu Lượng đánh cho tơi bời, không nói cũng biết, trong lòng hắn căm phẫn tới đâu. Bởi vậy, hắn mới dày công lên kế hoạch báo thù, cố ý biến Triệu Lượng trở thành kẻ thế tội cho mình!” Đỗ Anh Hùng thuận theo ý kiến của phân đội trưởng Lưu, trình bày chi tiết hơn.

“Có lẽ đây chính là động cơ.” Hàn Ấn gật đầu có vẻ tán đồng. Nhưng rồi đột nhiên, anh lại ngây ra, sắc mặt đờ đẫn vài giây, dường như một mối linh cảm nào đó lại vừa loé sáng, anh đưa tay làm động tác quen thuộc là đẩy gọng kính trên sống mũi, ngữ điệu chợt trở nên gấp gáp: “Đợi đã, tôi nhớ ra rồi, ngoài phân tích vừa rồi, tôi cảm thấy xét về mặt động cơ, cũng có thể xác định Đơn Hoa Minh chính là hung thủ. Trước đây, sở dĩ chúng ta mãi vẫn không thể tìm ra điểm giao cắt giữa các nạn nhân kia, bởi vì chúng ta chưa kết nối họ với Đơn Hoa Minh. Như Anh Hùng vừa nói, nếu trong toàn bộ các động cơ gây án của Đơn Hoa Minh có bao hàm nhân tố trả thù, vậy thì những phụ nữ trung niên kia liệu có phải cũng là đối tượng trả thù mà hắn đã lên kế hoạch ngay từ đầu?”

“Phải! Đúng là tôi đã bỏ qua mất điều này, những nạn nhân nữ kia đều sống trong khu vực Đơn Hoa Minh phụ trách giao hàng, chưa biết chừng đã từng xảy ra mâu thuẫn cãi vã với hắn vì chuyện giao nhận hàng hoá.” Phân đội trưởng Lưu vỗ mạnh xuống bàn, nói lớn, “Ngay chốc nữa tôi sẽ cử người, mà không, tôi sẽ đích thân tới công ty chuyển phát nhanh để điều tra chi tiết về tình hình này xem sao.”

“Được, có điều, cho dù là vậy, nhưng để đảm bảo chắc chắn, tôi cảm thấy tạm thời vẫn chưa nên thả Triệu Lượng ngay!” Hàn Ấn thận trọng đưa ra ý kiến nói.

“Kì thực, vẫn còn một vấn đề nữa khiến Sở rất bị động.” Phân đội trưởng Lưu chau mày nói, “Người trẻ tuổi như các anh chị đây đều biết, hiện nay đang là thời đại bùng nổ thông tin, nào là WeChat, nào là Weibo, rất nhiều chuyện muốn kín đáo cũng không tài nào kín đáo cho nổi. Thông tin Triệu Lượng bị bắt đã nhanh chóng lan truyền từ bệnh viện ra toàn xã hội, hiện giờ, dư luận đang rộ lên tin đồn, nói rằng chúng ta kiêng dè Triệu Lượng có hậu thuẫn vững chắc nên mới không dám chính thức bắt giữ…”

“Vậy thì càng không thể vội thả người!” Cố Phi Phi cao giọng nhấn mạnh.

“Chà, về nguyên tắc thì tôi hiểu chứ. Mà thôi, cứ kệ anh ta đã…” Phân đội trưởng Lưu nhăn nhó xua tay, rồi quay sang Hàn Ấn hỏi, “Phải rồi, dù kết quả DNA và động cơ đều đã được khẳng định, nhưng cũng không thể coi đó là bằng chứng để bắt người, vậy tiếp theo, anh định thế nào?”

“Anh nói đúng, còn thiếu chứng cứ buộc tội trực tiếp, bởi vậy tôi mới gấp rút đến gặp anh, để chúng ta cùng bàn cách!” Hàn Ấn nhìn mọi người nói.

“Tôi cho rằng, việc chúng ta đến điều tra công ty chuyển phát nhanh có lẽ đã khiến hắn chột dạ, hay là chúng ta cứ bắt giữ hắn để thẩm tra?” Cố Phi Phi cúi đầu ngẫm nghĩ một lát rồi nói.

“Phải đấy! Với mức độ khả nghi của hắn, chúng ta hoàn toàn có thể triệu tập hắn theo đúng trình tự pháp luật.” Đỗ Anh Hùng cũng đưa ra đề nghị.

“Trước hết hãy thẩm vấn một chút để thăm dò cũng được. Có điều, với một kẻ giết người hàng loạt như hắn, trừ phi anh có tang chứng vật chứng rõ ràng, bằng không, chớ mong dễ dàng bắt hắn khai. Nhất là, mục đích của chúng ta lại không chỉ đơn giản là bắt hắn khai, mà còn hi vọng hắn cung cấp chứng cứ xác nhận Đơn Hùng Nghiệp là hung thủ thứ nhất.” Hàn Ấn dừng lại, trầm ngâm chốc lát, “Hay thế này vậy, tôi và Anh Hùng sẽ tới thành phố Bao Thổ một chuyến, tìm hiểu về gia đình họ, căn cứ vào đó để xây dựng một sách lược tâm lí hiệu quả. Bên cạnh đó, còn có một hướng khác nữa cũng rất nên đi sâu điều tra: Vu Ninh nói rằng nhật kí đã bị Đơn Hoa Minh đốt hết vào tuần đầu của ông bố, trong khi nhiều tháng sau đó, hắn mới gây án lần đầu, mà vẫn có thể thực hiện được mạch lạc tất cả các hành vi mang tính đặc trưng giống y hệt, bởi vậy, tôi cảm thấy có lẽ nhật kí của Đơn Hùng Nghiệp vẫn chưa bị đốt hết, có thể Đơn Hoa Minh vẫn giữ lại những ghi chép có liên quan tới vụ án, hoặc thậm chí hắn còn đang viết tiếp!”

“Nếu tìm thấy cuốn nhật kí ấy thật, chúng ta không chỉ có được thế chủ động tuyệt đối trong thẩm vấn, mà xét theo kinh nghiệm, rất có thể còn phát hiện ra được chứng cứ DNA trong cuốn nhật kí,” Cố Phi Phi nói.

“Vậy chúng ta hãy chia nhau hành động, tôi lập tức bố trí xe, các anh chị hãy mau chóng lên đường, phía phân đội cũng sẽ gấp rút xin lệnh khám xét, để điều tra toàn diện chỗ ở và công ty nơi Đơn Hoa Minh làm việc.” Phân đội trưởng Lưu đưa ra lời tổng kết.

“Thế anh không chờ kết quả DNA à?” Cố Phi Phi đắn đo nhìn sang Hàn Ấn, dường như cảm thấy anh hơi nóng vội.

“Không sao, chúng ta hãy giữ liên lạc, khi nào có kết quả, nhờ cô thông báo ngay cho tôi biết. Cho dù phán đoán có sai, cũng chỉ lãng phí chút thời gian đi lại mà thôi. Hiện tại, hai nghi phạm quan trọng đều đã bị chúng ta kiểm soát, chắc chắn sẽ không xuất hiện thêm nạn nhân nào nữa đâu!” Hàn Ấn mỉm cười nhìn Cố Phi Phi, ra vẻ nhẹ nhõm đáp.

“Đi đường cẩn thận.” Cố Phi Phi mỉm cười đáp lại, quan tâm dặn dò.

---❊ ❖ ❊---

Thành phố Bao Thổ cách thành phố Dã Khoáng hơn chín trăm cây số, là thành phố lớn nhất của khu tự trị Mông Nguyên, cũng là một thành phố công nghiệp nặng khá giống với Dã Khoáng. Nơi đây có nguồn tài nguyên khoáng sản phong phú, cũng có một tập đoàn luyện kim màu lớn mạnh có bề dày lịch sử, nổi tiếng khắp trong và ngoài nước. Trước khi quay trở về công ty Dã Khoáng, Đơn Hùng Nghiệp vẫn luôn làm việc trong phân xưởng luyện kim thuộc tập đoàn này.

Sau chặng đường hơn mười tiếng đồng hồ, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng cuối cùng đã tới thành phố Bao Thổ vào buổi sáng hôm sau. Đúng lúc này, Cố Phi Phi gọi điện thoại tới, hỏi thăm họ đã đến nơi an toàn chưa, và quan trọng hơn là để thông báo với họ về kết quả đối chiếu DNA. Đương nhiên, kết quả đúng như Hàn Ấn đã suy đoán! Ngoài ra, trong dữ liệu giao hàng của công ty chuyển phát nhanh, phân đội trưởng Lưu quả nhiên đã tìm ra được điểm giao cắt của ba nữ nạn nhân ngoài Đơn Nghênh Xuân: Đơn Hoa Minh không chỉ từng giao hàng cho họ, mà còn bị cả ba người này khiếu nại do thái độ không tốt, việc này đã khiến Đơn Hoa Minh bị công ty phạt trừ lương. Nhìn vào đây, cách lựa chọn mục tiêu của Đơn Hoa Minh đã được xác định, tức là toàn bộ mục tiêu mà hắn sát hại đều có thù oán nhất định với hắn.

Tiếp đó, Hàn Ấn liên hệ với lực lượng cảnh sát địa phương. Nhờ vào một số tư liệu đã được điều tra trước đó, cộng thêm cảnh sát địa phương cũng nhận được điện thoại từ cảnh sát thành phố Dã Khoáng đề nghị phối hợp phá án, nên họ lập tức điều động nhân lực, toàn lực điều tra. Đến chiều hôm sau, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng đã được gặp một vài cán bộ công nhân viên lão thành của nhà máy hiện đã về hưu, có vài người còn sống cùng khu nhà tập thể với Đơn Hùng Nghiệp năm xưa, biết tường tận về gia cảnh nhà họ. Có thể nói, cuộc điều tra liên tỉnh này đã tiến triển thuận lợi hơn nhiều so với dự kiến…

Tuy nhiên, phía thành phố Dã Khoáng lại không may mắn như thế! Hay nói đúng hơn là, cục diện vô cùng tệ hại.

Sau khi lục soát nơi ở và nơi làm việc của Đơn Hoa Minh, không hề thu được bất kì vật chứng nào. Hắn nói rằng đều đã vứt máy quét mã vạch bị hỏng và đồng phục cũ đi rồi, còn cuốn nhật kí kia lại càng khó lòng lần ra tung tích. Một số người có mối quan hệ gần gũi với hắn đều nói rằng, chưa bao giờ nghe hắn nhắc tới nhật kí gì cả. Càng khiến phía cảnh sát bất ngờ hơn nữa, đó là xuất phát từ tình cảm thân thích, hơn nữa cũng vì không tin em vợ lại gây ra tội ác nhường này, sau khi Đơn Hoa Minh bị triệu tập không lâu, Vu Ninh đã mời luật sư cho hắn. Trước sự can thiệp của luật sư, phía cảnh sát sau 48 tiếng đồng hồ đối chất không có kết quả, buộc phải thả người theo đúng quy trình của pháp luật.

Dù là vậy, Đơn Hoa Minh và luật sư vẫn không chịu bỏ qua chuyện này. Thông qua mạng xã hội và truyền thông, họ loan tin khắp nơi, tố cáo phía cảnh sát thả tự do cho nghi phạm đã có ‘chứng cứ rành rành’, mà quay sang làm khó dễ người vô tội, ám chỉ trong cuộc điều tra này có nội tình đen tối, âm mưu hãm hại dân lành, để gánh tội thay cho Triệu Lượng có hậu thuẫn vững chãi, đồng thời còn hứa hẹn sẽ tiếp tục làm sáng tỏ vấn đề.

Đơn Hoa Minh ỷ có chỗ dựa, to tiếng khiêu chiến với cảnh sát, chính là đã lợi dụng thái độ căm phẫn và bất bình của quần chúng đối với những hành vi tệ nạn của lãnh đạo cấp cao và lực lượng cảnh sát trong quá trình điều tra phá án, cố tình gây nhiễu loạn thông tin, đánh lừa những quần chúng chưa hiểu rõ chân tướng vụ việc, lợi dụng ảnh hưởng của dư luận để dồn phía cảnh sát tới chân tường. Với hắn, hành động này giống như một trò chơi, một sự trả thù để bù đắp cho việc bao năm qua luôn nghĩ rằng mình là kẻ bị xã hội coi thường, bị xã hội bức hại và đẩy ra ngoài lề. Đương nhiên, nguyên nhân sâu xa vẫn là do hắn biết rõ phía cảnh sát không có bằng chứng xác thực để chứng minh cho tội lỗi của hai bố con hắn.

---❊ ❖ ❊---

Cục diện ở Dã Khoáng vô cùng cấp bách, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng lúc này đang ở thành phố Bao Thổ, nhận được tin báo, bất chấp mệt mỏi sau mấy ngày liền bôn ba đường trường, tức tốc lên đường trở về ngay. Ô tô lao băng băng không nghỉ trên đường cao tốc, cuối cùng khi về tới Phân đội Cảnh sát Hình sự của thành phố Dã Khoáng, đã gần tới nửa đêm, tòa nhà trụ sở tối đen như mực, chỉ duy nhất một ô cửa sổ vẫn sáng ánh đèn, Hàn Ấn biết đó là phòng họp.

Trong phòng ‘sương khói mờ nhân ảnh’, không khí hết sức nặng nề. Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ mặt khó đăm đăm. Mấy thành viên cốt cán trong Ban Chuyên án phía phân đội trưởng Lưu cúi đầu hút thuốc, mặt ai cũng nhăn như bị. Ngồi ở vị trí chủ toạ trước bàn họp dài là hai vị giám đốc và phó giám đốc Sở Công an thành phố, sắc mặt sa sầm, dường như đang rất giận dữ.

Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng khẽ gật đầu với mọi người, lần lượt ngồi xuống bên cạnh Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ. Hàn Ấn vừa đặt mông xuống ghế, đã nghe Cố Phi Phi thì thào bên tại: “Mấy tiếng trước, Đơn Hoa Minh và luật sư của hắn cùng tuyên bố trên Weibo rằng, vào 10 giờ sáng mai, à không, giờ thì phải nói là sáng nay mới đúng, sẽ mở một cuộc họp báo tại văn phòng trụ sở luật sư, trình bày tường tận về vụ việc bị cảnh sát vu oan vô cớ!”

“Tiến độ phá án của chúng ta hiện tại, thực sự không thích hợp để công bố rộng rãi, xem ra lần này, chúng ta phải cắn răng chịu nhịn rồi!” Phân đội trưởng Lưu miễn cưỡng nặn ra một nụ cười nhăn nhó, tiếp lời Cố Phi Phi.

“Thế nào? Tuyên bố rằng Triệu Lượng có động cơ gây án, có thời gian gây án, có hung khí, nhưng lại là bị oan? Các anh khăng khăng cho rằng hai bố con người ta là hung thủ, nhưng lại không có lấy một bằng chứng thực tế, các anh nói thế mà không sợ dư luận cười vào mặt cho à? Đám phóng viên kiểu gì cũng hỏi, các anh phá án bằng cách đoán mò phải không?” Giám đốc Sở Công an Chu trừng mắt nhìn phân đội trưởng Lưu, đưa ra một tràng chất vấn với giọng điệu đầy châm chọc.

“Anh Chu, về việc hai bố con họ Đơn là nghi phạm gây án, có lẽ hiện tại đã có thể xác nhận, đặc biệt là những thông tin liên quan mà chúng tôi vừa thu thập được từ những công nhân từng làm việc cùng với Đơn Hùng Nghiệp hồi trước, đều hoàn toàn trùng khớp với hồ sơ tội phạm trước đây…” Thấy phân đội trưởng Lưu hết sức bối rối đưa mắt cầu cứu, Hàn Ấn bèn thuận theo lời giám đốc Sở Công an, báo cáo cụ thể về những thông tin đã thu hoạch được ở thành phố Bao Thổ.

“Vẫn là một vấn đề như cũ, chứng cứ, chứng cứ ở đâu? Làm sao mới có thể khiến Đơn Hoa Minh nhanh chóng nhận tội?” Sắc mặt giám đốc Sở Công an tuy đã giãn ra chút ít, nhưng vẫn tiếp tục chất vấn.

“Đúng vậy, nếu để họ mở cuộc họp báo ấy, Sở chúng ta sẽ lãnh đủ búa rìu dư luận. Vụ án kéo dài mười mấy, hai chục năm ròng mà chưa phá được, chỉ riêng điều này quá đủ để dư luận nghi ngờ và bất mãn với năng lực phá án của cảnh sát, nếu giờ đây không thể nhanh chóng đưa ra một lời giải thích rõ ràng, e rằng sự nghiệp cảnh sát của chúng ta sẽ kết thúc tại đây!” Phó giám đốc Sở Công an sắc mặt rầu rĩ lo âu, nói như than thở.

Đến hai vị lãnh đạo cao nhất cũng nhụt chí thế này, những người khác càng khỏi phải nhắc tới, phòng họp lại chìm trong không khí im lìm chết chóc. Hàn Ấn trầm ngâm một hồi, quay sang đưa mắt với Cố Phi Phi, rồi cân nhắc câu từ, lên tiếng phá tan bầu không khí nặng nề trong phòng họp: “Khó khăn rất lớn, nhưng không phải là không có cơ hội! Nhìn vào biểu hiện, Đơn Hoa Minh thực sự có khả năng gây án và năng lực phản trinh sát nhất định, nhưng từ đó cũng có thể nhận thấy, khả năng kiểm soát cảm xúc của hắn kém hơn nhiều so với ông bố, chúng ta hai lần đưa mồi nhử trên mạng xã hội, thì cả hai lần đều khiến hắn nảy sinh phản ứng stress cấp rất dữ dội, nếu không phải hắn gặp may, rất có thể đã lộ chân tướng rồi! Còn nữa, hắn là một kẻ mê cờ bạc, bản tính hiếu chiến hiếu thắng, càng thất bại càng điên cuồng, nếu có thể khơi dậy tính cách con bạc của hắn trước bàn dân thiên hạ, khiến hắn mất kiểm soát cảm xúc, có lẽ sẽ khiến hắn lỡ lời mà để lộ chân tướng! Bởi vậy, tôi xin các đồng chí lãnh đạo phê chuẩn, cho phép tôi được có mặt tại buổi họp báo để trực tiếp đối chất với hắn!”

“Chuyện này…” Ánh mắt giám đốc Sở Công an Chu bỗng nhiên vụt sáng, nhưng ngay lập tức lại tối sầm như cũ, sau đưa mắt sang phó giám đốc Sở Công an và phân đội trưởng Lưu. Giám đốc Sở Công an Chu do dự nhìn Hàn Ấn nói, “Anh chắc chắn trăm phần trăm chứ? Anh phải hiểu rằng, nếu như sơ sẩy sẽ gây tác dụng ngược, bên ngoài nhìn vào, sẽ có cảm tưởng chúng ta đang cố tình vu oan giá họa cho Đơn Hoa Minh!”

“Giám đốc Chu này, tôi cảm thấy anh có gì sai sai thì phải!” Cố Phi Phi đã nhẫn nhịn nãy giờ, cuối cùng không chịu thêm được nữa mà thình lình lên tiếng, giọng nói đanh sắc đầy uy lực, “Suy cho cùng, vụ án này là của các anh, vì muốn giải quyết vụ án, anh Hàn Ấn sẵn sàng đánh cược cả thanh danh mà anh ấy đã vất vả gây dựng bao nhiêu năm nay, có thể nói đó là một sự hi sinh to lớn, thế mà các anh lại cứ sợ bóng sợ gió nọ kia, các anh không thấy mình quá đáng lắm sao? Thế các anh có cách nào khả dĩ hơn không?”

Cố Phi Phi còn muốn nói nữa, nhưng Hàn Ấn đã vội vàng ngăn lại. Ông giám đốc Sở Công an bị một cô nàng ‘hậu sinh’ vỗ mặt một tràng không chút nể nang, sắc mặt lúc đỏ bừng lúc tái mét, vừa tức lại vừa ngượng. Phân đội trưởng Lưu thấy không khí căng thẳng quá, vội ra mặt dàn hoà. Trước tiên, ông ta nhún nhường đưa ra một đề xuất với giám đốc Sở Công an Chu: “Hay là cứ để cho anh ấy thử xem?” Sau đó lại quay sang Hàn Ấn, cẩn trọng dặn dò: “Nhưng anh Hàn này, anh vẫn phải vạch sẵn một kế hoạch đối đáp hoàn chỉnh mới được!”

“Đó là chuyện đương nhiên, anh cứ yên tâm!” Hàn Ấn cố gắng nở một nụ cười, muốn làm dịu bớt bầu không khí căng thẳng.

“Thôi được, thời gian cũng không còn sớm nữa, chỉ vài tiếng nữa là tới buổi họp báo rồi, mọi người cứ về trước đi, tranh thủ thời gian nghiên cứu kế hoạch thực thi cụ thể!” Giám đốc Sở Công an Chu nhìn đồng hồ, thuận theo lời nói của phân đội trưởng Lưu, tìm được cho mình một bậc thang để xuống nước.

“Vâng, vâng… vậy chúng tôi xin về trước!” Hàn Ấn vừa đáp, vừa vỗ khẽ lên vai Cố Phi Phi, sợ cô vẫn chưa hết giận lại tuôn thêm một tràng nữa khiến giám đốc Sở Công an bẽ mặt.

Cố Phi Phi hiểu ý Hàn Ấn, nhưng vẫn chưa chịu thôi, phẩy tay một cái rồi quay sang giám đốc Sở Công an Chu và phân đội trưởng Lưu, cất giọng lạnh tanh: “Kế hoạch hành động hôm nay, các anh không phải tham gia làm gì, cứ ở bên ngoài tòa nhà tiếp ứng là được. Giới truyền thông địa phương đều nhẵn mặt các anh, lúc này mà để họ nhận ra, sẽ hỏng việc luôn đấy.”

Lời nói của Cố Phi Phi dù nghe khá chối tai, nhưng vẫn phải thừa nhận là rất hợp lí, giám đốc Sở Công an Chu và phân đội trưởng Lưu chỉ biết lẳng lặng gật đầu, chấp thuận trong bị động.

---❊ ❖ ❊---

Đúng 10 giờ sáng, bốn người trong Nhóm Hỗ trợ đã có mặt tại hiện trường buổi họp báo. Phóng viên các báo đài đứng chật kín không còn chỗ trống trong phòng họp đa năng vốn không lấy gì làm rộng lớn. Đơn Hoa Minh và luật sư của hắn ngồi đối diện với đám phóng viên, trên mặt bàn phía trước bày kín đủ loại micro.

Buổi họp báo do luật sư của Đơn Hoa Minh chủ trì, nội dung thôi thì thêm mắm dặm muối đủ kiểu, thổi phồng khuếch đại quá trình bị cảnh sát điều tra. Luật sư cáo buộc phía cảnh sát hết lần này tới lần khác điều tra phi lí, làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống bình thường của Đơn Hoa Minh, thậm chí còn khiến Đơn Hoa Minh bị mất việc, rồi kêu gọi giới truyền thông chung tay đòi lại công bằng, yêu cầu phía cảnh sát lập tức chấm dứt những hành vi quấy rối công nhân. Bên cạnh đó, luật sư cũng đã tìm hiểu khá kĩ về Triệu Lượng, trình bày chi tiết với giới truyền thông đủ thứ quá khứ bất hảo của Triệu Lượng, nhằm ám chỉ Triệu Lượng mới chính là hung thủ giết người thật sự…

Có thể nói, không khí hiện trường sôi động khác thường, ánh đèn flash nháy liên hồi trên mặt Đơn Hoa Minh, mặc dù hắn luôn miệng kêu than cuộc sống của mình bị cảnh sát làm đảo lộn, nhưng vẻ mặt hắn lại chẳng hề có vẻ buồn phiền, trông còn rất dương dương tự đắc là đằng khác… Sau đó, luật sư tuyên bố chuyển sang phần báo chí đặt câu hỏi, còn trịnh trọng tự đặt ra quy định rằng, chỉ những ai được gọi mới có thể nêu câu hỏi. Vào lúc Đơn Hoa Minh nhìn quanh để chọn người đặt câu hỏi, Đỗ Anh Hùng đi trước mở đường, dùng hết sức bình sinh để rẽ đôi đám đông, đưa Hàn Ấn lên hàng trên cùng.

Hàn Ấn thình lình xuất hiện, khiến cả hội trường bỗng ồn lên như chợ vỡ. Đơn Hoa Minh vẫn giữ được bình tĩnh, vừa săm soi Hàn Ấn từ đầu tới chân, vừa hỏi dò: “Các anh đây là…”

“Chúng tôi tới đây để chúc mừng anh, chúc anh đã được thoả nguyện!” Hàn Ấn tiến lên vài bước, đón lấy ánh nhìn của Đơn Hoa Minh, rồi đưa tay chỉ vào cả rừng phóng viên ở sau lưng, trên mặt lộ một nụ cười khinh miệt, “Có phải đây chính là cảnh tượng mà anh hằng ao ước? Anh khao khát được thật nhiều người biết đến sự tồn tại của mình, anh muốn trở thành tiêu điểm của xã hội. Qua hôm nay, tất cả những kẻ từng coi thường anh, từng không thèm để mắt tới anh, đều sẽ phải đổ dồn ánh mắt vào anh, cái cảm giác được vờn nghịch tất cả mọi người trong lòng bàn tay đã khiến anh ngất ngây sung sướng, tôi nói có đúng không nhỉ?”

Đơn Hoa minh đã nhận thấy sự uy hiếp đến từ Hàn Ấn, những vẫn kiềm chế được cảm xúc, còn giơ tay ngăn luật sư đang định lên tiếng chất vấn. Hắn hơi nhướng lông mày, sắc mặt có phần khinh khỉnh mà nói. “Ồ, tôi nhớ rồi, nghe nói bên trên mới điều một chuyên gia tâm lí học tội phạm tới trợ giúp thành phố Dã Khoáng chúng tôi phá án, hẳn là anh?”

“Tôi là ai không quan trọng, quang trọng là tôi biết anh là ai!” Hàn Ấn không trả lời câu hỏi của hắn, mà quay lại hướng về phía đám phóng viên hỏi, “Các anh có muốn nghe tôi kể lại câu chuyện của anh ta?”

“Có, có!”

“Anh mau kể đi!”

“Anh đúng là chuyên gia từ Bắc Kinh tới?”

“Xin hỏi, có phải anh đại diện cho phía cảnh sát Dã Khoáng tham dự buổi họp báo lần này?”

“Phía cảnh sát các anh có ý kiến gì trước những lời buộc tội của Đơn Hoa Minh khi nãy?”…

Hàn Ấn vừa dứt lời, cả phòng họp như thể nổ tung. Đám phóng viên thi nhau chĩa máy ảnh và máy quay trên tay về phía anh, mỗi người một câu nhao nhao như họp chợ. Kiểu gì họ cũng không ngờ được, chuyên gia điều tra hình sự tới từ Bắc Kinh lại chọn cách này để đối đầu trực diện với Đơn Hoa Minh, đây quả là một tin chấn động.

Hàn Ấn mỉm cười, không để tâm tới câu hỏi của đám phóng viên, lại ngoảnh sang nhìn chằm chằm vào Đơn Hoa Minh, giọng đầy khiêu khích: “Còn anh, anh có muốn nghe tôi kể không?”

Đơn Hoa Minh nhún vai, ra điều không quan tâm, tiếp đến ngả người dựa vào lưng ghế, khoanh hai tay trước ngực, nhìn thẳng vào Hàn Ấn, bày ra thế sẵn sàng nghênh chiến. Hàn Ấn hơi xoay nghiêng người, như vậy vừa có thể quan sát biểu cảm của Đơn Hoa Minh, vừa có thể theo dõi phản ứng của đám phóng viên: “Nhắc tới câu chuyện của anh, trước hết phải bắt đầu từ bố anh, Đơn Hùng Nghiệp, bởi tôi phải đòi lại công lí cho tám nạn nhân nữ đã bị tước đoạt sinh mạng trong mười bốn năm, từ tháng 5 năm 1988 tới tháng 2 năm 2002.

“Theo như những gì tôi đã điều tra được, bố anh là một người cực kì nội tâm và ít nói, thường xuyên chìm đắm trong thế giới tinh thần của riêng mình, có thói quen ghi chép lại mọi cảm xúc nội tâm và cuộc sống thường ngày ra giấy. Đương nhiên, những điều đó đều không cản trở ông ta trở thành một nhân tài ưu tú. Năm 1963, ông ta đã thi đỗ vào Học viện Giang thép Bao Thổ, một trường kĩ thuật trọng điểm của tỉnh láng giềng, với điểm cao chót vót. Tại đó, ông ta đã trải qua bốn năm đại học vui vẻ, còn quen biết mẹ anh và bắt đầu quan hệ yêu đương.

“Có lẽ ông trời trêu ngươi, đúng lúc bố mẹ anh chuẩn bị dắt tay nhau bước vào một cuộc sống tươi đẹp hơn thế nữa, thì một bản công văn đặc thù trong một thời kì xã hội đặc thù đã dập tắt toàn bộ mơ ước đẹp đẽ của hai người. Trung ương phát đi thông báo, rằng tất cả sinh viên tốt nghiệp trường cao đẳng và đại học năm đó, không còn được hưởng biên chế cán bộ nhà nước nữa, mà phải xuống cơ sở làm nông dân, công nhân, thế là bố anh chỉ có thể theo mẹ anh tới làm việc ở một nhà máy địa phương. Bao năm chăm chỉ học hành, thi cử đỗ đạt, cho đến cuối cùng lại chỉ có thể làm một công nhân luyện kim quèn, có thể tưởng tượng được, bố anh thất vọng và bất mãn thế nào, tôi nghĩ, chắc hẳn ông có viết lại những điều này trong nhật kí.

“Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, vả lại thời đó, làm công nhân cũng là một công việc rất ổn, thế nên sau khi nhận việc không lâu, bố mẹ anh liền chính thức kết hôn. Giống như cuộc sống của bao người bình thường khác, cưới nhau rồi thì sinh con đẻ cái, nhưng đến hai năm sau, mẹ anh vẫn không có động tĩnh gì. Đi khám ở bệnh viện, hoá ra vấn đề là ở bố anh, tỉ lệ tinh trùng sống thấp, với trình độ điều trị của thời đó, điều này đồng nghĩa với việc kết luận bố anh không có khả năng sinh sản. Một người đàn ông không có khả năng duy trì nòi giống, trong một thời đại bảo thủ như thế, có thể tưởng tượng, ông ấy sẽ phải chuốc lấy sự nhục nhã và chế giễu nặng nề đến độ nào. Tương tự, bố anh cũng ghi lại hết những nỗi niềm tự ti và bất lực của mình trong nhật kí.

“Sau đó, được sự giúp đỡ của tổ chức, bố mẹ anh đã nhận một bé gái làm con nuôi, đó chính là chị gái của anh. Cùng với sự xuất hiện của chị gái anh, tâm trạng bố anh trở nên phức tạp: Một mặt, gia đình này trông đã giống như một gia đình bình thường, nhưng mặt khác, dường như lại khiến cho bố anh luôn luôn phải đối mặt với sự tủi nhục của bản thân. May sao hồi đó, chị gái anh là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Sự ngây thơ dễ thương của cô bé đã dần dà xua tan những sóng gió trong cuộc sống, mang lại cho gia đình này một quãng thời gian yên vui hạnh phúc khó quên. Cho nên nhiều năm sau đó, khi chị gái anh bước vào tuổi nổi loạn, trở thành một đứa trẻ hư hỏng, ngỗ ngược, chơi bời phóng túng, thường xuyên trốn học và giao lưu với đám thanh niên bất hảo vô công rồi nghề, thì bố anh không thể nào chấp nhận nổi. To tiếng cãi vã, chửi bới, đánh mắng, xung đột giữa hai bố con xảy ra như cơm bữa, kết quả là chị gái anh đã năm lần bảy lượt bỏ nhà ra đi.

“Lần chị anh đi hoang lâu nhất kéo dài gần một năm. Lúc quay về, chị ta đã là một thai phụ bụng chửa vượt mặt sắp đến kì sinh nở, vài ngày sau thì sinh ra một bé trai. Càng quá quắt hơn nữa là ngay cả chị ta cũng không biết chính xác cha đứa trẻ là ai, đương nhiên cũng chẳng ai muốn gánh vác trách nhiệm này. Với người làm cha làm mẹ, con gái mới mười mấy tuổi đầu chưa chồng mà đẻ, lại không biết ai là cha đứa bé, còn có nỗi nhục nhã nào lớn hơn thế nữa! Thế là, người mẹ đau yếu của anh buồn giận quá mà ngã bệnh, nằm liệt giường mấy tháng trời rồi không qua khỏi. Đến cuối cùng, cũng không biết được mắc phải bệnh gì, bác sĩ chỉ có thể kết luận theo kiểu Đông y là tâm hoả tích tụ, cũng có nghĩa là chính chị gái anh đã hại mẹ anh tức chết!

“Kể từ lúc đó, chị gái anh đã biến thành nỗi sỉ nhục của bố anh, ông khát khao thời gian có thể đảo ngược, khát khao quay trở lại với quãng thời gian chị gái anh mang lại cho hai người họ cuộc sống hạnh phúc, an vui. Thế là vài ngày sau, tại thành phố Bao Thổ, một thiếu nữ 20 tuổi trong lúc ở nhà một mình vào ban ngày đã bị hung thủ đột nhập vào nhà cứa đứt cổ, thi thể sau đó bị huỷ hoại dã man, hung thủ để lại dấu vân tay tại hiện trường, vẫn được cảnh sát thành phố Bao Thổ lưu trữ tới ngày nay…

“Sau khi mẹ anh qua đời, bố anh chẳng còn gì lưu luyến với thành phố Bao Thổ nữa, lại càng không muốn bị hàng xóm láng giềng và bạn bè đồng nghiệp xì xào bàn tán sau lưng vì chuyện của chị gái anh. Được ông nội anh khuyên nhủ, bố anh đã đưa chị gái anh cùng đứa con trai quay về Dã Khoáng làm việc. Lúc đó là vào năm 1988. Một người đàn ông trung niên ngoài 40 tuổi, tới đơn vị mới, mọi thứ đều phải làm lại từ đầu, chẳng khác gì thợ học việc. Không bạn bè, xung quanh lại toàn ánh mắt coi thường, đổi lại là ai đi nữa, cũng khó lòng chịu đựng nổi cái cảm giác lạc lõng và lo sợ ấy, huống hồ lại vừa mất vợ, còn phải nuôi con gái và thằng con hoang còn đỏ hỏn, muộn phiền nối tiếp muộn phiền, cuối cùng đã khiến bố anh mất phương hướng hoàn toàn. Ông bắt đầu trút giận lên đầu chị gái anh, cho rằng chính sự hư đốn của chị anh mới khiến cuộc sống của ông trở nên bi thảm. Ông khao khát có thể điều khiển được số mệnh của mình, từ đó nảy sinh tâm lí hoang tưởng rằng, huỷ diệt cô con gái tuổi mới lớn hư hỏng sa ngã sẽ giúp cho cuộc sống của ông quay trở về với quỹ đạo bình thường. Thế là, bắt đầu từ năm đó, giống như vụ án mạng xảy ra ở thành phố Bao Thổ một năm trước đó, thành phố Dã Khoáng liên tiếp xảy ra các vụ án giết người, nạn nhân đều là những cô gái ở nhà một mình, bị hung thủ đột nhập vào nhà cắt cổ giết chết. Tới năm 2002, nạn nhân của ông ta đã lên tới tám người…”

Hàn Ấn dừng lại một chốc, nhìn xoáy vào Đơn Hoa Minh, nghiêm giọng nói tiếp:

“Tôi nghĩ, tất cả những điều tôi vừa nói trên đây, chắc chắn anh đều đã đọc được trong nhật kí của bố anh, vào lúc sắp xếp di vật của ông sau khi ông qua đời. Phải, ông ta chính là kẻ giết người hàng loạt đã gây ra các vụ án cưỡng hiếp và sát hại tám người phụ nữ vô tội, gieo rắc kinh hoàng cho toàn bộ thành phố Dã Khoáng! Càng khiến anh không thể tin nổi, đó là từ trong những cuốn nhật kí của bố mình, anh đã phát hiện ra, bố anh thực chất chính là ông ngoại anh, còn chị gái anh lại là mẹ ruột.

“Tôi có thể tưởng tượng được, vào thời khắc đó, anh đã kinh ngạc và phẫn nộ đến mức độ nào. Người mẹ ngày nhớ đêm mong, té ra lại ở ngay bên cạnh, lại không có lấy một mảy may trách nhiệm của người làm mẹ với anh, thậm chí còn lo sợ rằng anh sẽ gây ảnh hưởng tới gia đình mới của mình, nên mới không cho chồng mình giao thiệp với anh, lại còn muốn chiếm một nửa di sản của bố anh. Hồi tưởng lại quãng đời của mình trước đó, anh nghĩ nếu mình có mẹ, có lẽ đã không bị bạn bè rủa là con hoang, có lẽ đã không đến nỗi chán học, bỏ học quá sớm, có lẽ đã không phải sống kiếp lêu lổng vật vờ dưới đáy xã hội. Dường như trong chốc lát, anh đã tìm ra nguyên nhân thất bại của cuộc đời mình. Anh bất bình, anh oán hận, anh giận dữ, anh căm uất, rồi anh mơ tưởng đến một ngày sẽ trừng phạt mẹ anh theo như cách của ông anh!

“Không lâu sau đó, anh vô tình đọc được bài đăng của một người tự xưng là cảnh sát về hưu, từ trong đó, anh cảm nhận thấy sự vẻ vang của ông ngoại. Giết người không dấu vết, che mắt cả thiên hạ, ung dung đùa giỡn cảnh sát, thứ cảm giác ấy đã khiến anh mê mẩn. Thế là anh quyết định cầm lên con dao gấp đẫm máu mà ông ngoại đã từng dùng, để báo thù tất cả những người đã gây thù chuốc oán với anh. Đương nhiên, anh rất thông minh, ngay từ đầu anh đã tính toán sẵn, để biến Triệu Lượng thành con dê thế tội cho mình!

“Nói tới đây, tôi xin được xen ngang một đoạn câu chuyện của bản thân tôi. Hồi tôi còn rất nhỏ, mẹ tôi đã li hôn với bố tôi rồi ra nước ngoài sinh sống. Ấn tượng sâu sắc nhất của tôi về mẹ, có lẽ chính là thời khắc mẹ tự tay thắt khăn quàng đỏ cho tôi hồi tôi được kết nạp vào Đội. Tôi nghĩ, với anh, điều này là một mơ ước xa vời, cũng là một niềm khao khát. Anh đã vô số lần mường tượng về cảnh ấy trong đầu, đến nỗi sau này, hình ảnh ấy đã dần dần trở thành hình tượng người mẹ trong kí ức của anh. Bởi vậy, trong ba vụ án đầu tiên, anh đều buộc dải vải đỏ lên cổ nạn nhân, coi đó là thế thân cho người mẹ. Đương nhiên, đến vụ án cuối cùng, người anh ra tay chính là mẹ ruột thực sự của anh, nên không cần phải buộc dải vải đỏ tượng trưng làm gì nữa!”

Hàn Ấn lại dừng lại lần nữa, đưa mắt về phía đám phóng viên thăm dò chốc lát, rồi quay đầu, nhìn chằm chằm vào mặt Đơn Hoa Minh, nói tiếp, “Chuyện kể đến đây, chắc hẳn anh và tất cả những người có mặt đều đã nhận ra rằng, mắt xích quan trọng nhất xâu chuỗi toàn bộ câu chuyện, chính là cuốn nhật kí của ông ngoại anh. Về điểm này, anh đừng phủ nhận cho mất công, bởi vì chồng của mẹ anh, Vu Ninh, đã chứng thực về sự tồn tại của những cuốn nhật kí đó, còn nói rằng anh đã mang đốt toàn bộ trước mộ ông ngoại anh. Nhưng tôi không cho là vậy, tôi tin rằng, trong số rất nhiều những cuốn nhật kí của ông ngoại anh, chắc chắn sẽ có một cuốn chuyên ghi chép lại những tội ác của ông ta, đã được anh giữ lại, và nó sẽ trở thành chứng cứ trực tiếp nhất tố giác anh và ông ngoại.”

Hàn Ấn còn chưa kịp dứt lời, Đơn Hoa Minh đã phì cười thành tiếng, nhún vai, cất giọng giễu cợt: “Thao thao bất tuyệt nãy giờ, té ra đều là đoán mò cả!”

“Phải đấy! Anh đùa đấy à? Không có chứng cứ mà nói như thật?”

“Cảnh sát các người phá án kiểu gì thế?”

“Không chuyên nghiệp tí nào!”…

Đám đông phóng viên bắt đầu nhao nhao phê phán, cả phòng họp lại ồn ào như vỡ trận.

Hàn Ấn khẽ nhếch mép, lộ ra một nụ cười ranh mãnh, như sớm đã lường trước phản ứng của đám đông. Đầu tiên, anh chìa hai tay về phía các phóng viên, làm động tác ấn xuống, ra hiệu hãy im lặng. Tiếp đó, anh quay lại, ghé sát vào Đơn Hoa Minh, tiếp tục cất giọng khiêu khích: “Anh có dám đánh cược với tôi không?”

“Cược gì?” Đơn Hoa Minh hỏi ngay không chút do dự. Có vẻ như với một tay cờ bạc thành thần, bất cứ trò đỏ đen nào cũng có thể khơi dậy lòng hiếu thắng trong họ.

“Anh có tin, chỉ cần tôi hỏi anh ba câu, đương nhiên ba câu đó chẳng hề liên quan tới cuốn nhật kí, nhưng tôi vẫn sẽ lần ra tung tích của cuốn nhật kí đó?” Hàn Ấn khích tướng.

“Ba câu thì ba câu!” Đơn Hoa Minh chấp nhận tức thì, nhưng ngay sau đó lại hỏi, “Nếu tôi thắng thì sao?”

“Nếu anh thắng, tôi sẽ thay mặt cảnh sát Dã Khoáng chính thức xin lỗi anh, đồng thời hứa rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa.” Hàn Ấn thành thực hứa chắc.

“Nếu anh thắng, anh muốn gì?” Đơn Hoa Minh hất hàm hỏi.

“Hình như anh vẫn chưa hiểu ra vấn đề thì phải, tôi mà thắng, thì sự việc tiếp theo, anh còn can thiệp được sao?” Hàn Ấn hừ một tiếng rồi nói.

“Được thôi, bắt đầu đi!” Đơn Hoa Minh tràn đầy tự tin. Giống như tất cả những con bạc hăng máu, trước khi đặt cược, đều không bao giờ nghĩ mình sẽ thua.

“Tháng trước anh có tới thư viện không?”

“Không!”

“Anh có nhìn thấy chìa khóa tủ đồ của Triệu Lượng ở bệnh viện không?”

“Không!”

“Trước khi tham dự buổi họp báo này, tôi vừa quay về từ thành phố Bao Thổ, nơi anh sinh ra. Chúng tôi biết được mẹ anh mang thai anh sau khi quan hệ với nhiều người đàn ông cùng một lúc. Trước kia trình độ khoa học kĩ thuật lạc hậu, nhưng giờ thì khác rồi. Nhờ kĩ thuật tiên tiến, chúng tôi đã tìm ra được ông bố thực sự của anh, anh có muốn gặp không?”

“Không!”

Loáng cái, ba câu đã hỏi xong, Đơn Hoa Minh lúc này mới bừng tỉnh, phát hiện ra hình như mình đã bị xỏ mũi, phẫn nộ quát lên: “Anh không phải muốn tìm nhật kí, mà là muốn thừa cơ hạ nhục tôi?”

“Ồ, bị anh phát giác ra rồi. Phải, tôi đang hạ nhục anh đấy!” Hàn Ấn nhún vai, trên mặt nhếch một nét cười giễu cợt, “Vì chúng tôi đã phát hiện ra cuốn nhật kí đó rồi, bên trong huyệt mộ của ông ngoại anh, bên trên có dấu vân tay của cả hai ông cháu nhà anh, và cả phần ghi chép tội lỗi mà anh viết tiếp nữa.”

“Anh…” Đơn Hoa Minh đứng bật dậy, đấm rầm xuống mặt bàn, khiến chiếc micro bày trên mặt bàn nảy lên rồi rơi xuống đất. Bộ mặt hắn vụt cái đã trắng bệch như sáp, ngây ra như không biết phải làm gì. Lúc này, tay luật sư ngồi cạnh vội đó người lại, ghé tại hắn thì thầm vài câu. Rất nhanh, sắc mặt Đơn Hoa Minh trở lại bình thường, hắn ngồi ngay ngắn xuống ghế, cúi đầu ngẫm nghĩ một chốc, lúc ngẩng lên, trên mặt đã mang thêm một nét cười nham hiểm. Nhìn thẳng vào Hàn Ấn, hắn bình thản nói. “Anh nói đúng, tất cả đều đúng! Tôi thích nổi tiếng, tôi thích trở thành tâm điểm chú ý, và đúng là tôi có viết tiếp một cuốn nhật kí thật, hơn nữa nội dung trong đó, đều do đích thân tôi thực hiện! Nhưng thế thì sao? Luật sư của tôi vừa nói với tôi, phạm vi chỉ định trong lệnh khám xét mà các anh trình ra trước đó, không hề đề cập tới phần mộ của bố tôi, cũng có nghĩa là cách mà các anh lấy được cuốn nhật kí kia là bất hợp pháp. Chúng tôi có quyền yêu cầu tòa án không công khai nội dung trong nhật kí, cũng không được phép coi đó là bằng chứng trước tòa. Vâng, chứng cứ duy nhất của các anh đã không thể sử dụng, bất kể trong nhật kí viết gì, bất kể tôi đã làm gì, các anh cũng chẳng làm gì được tôi hết. Nhờ công của anh, chắc là tôi sẽ được lưu danh trong lịch sử tội phạm đấy nhỉ?”

“Anh vui mừng hơi sớm đấy!” Trên mặt Hàn Ấn lộ một nét cười xảo quyệt. “Không biết là tại tôi không nói rõ, hay là tại anh nghe không hiểu nhỉ, tôi vừa nói là chúng tôi ‘phát hiện’ ra cuốn nhật kí, chứ có nói là ‘lấy được’ nó đâu? Cũng có nghĩa là tôi mới chỉ suy đoán cuốn nhật kí nằm ở trong mộ của ông ngoại anh, cả dấu vân tay và phần viết tiếp cũng là do tôi suy đoán. Còn anh, hình như anh vừa tự thú tội trước toàn thể mọi người ở đây thì phải?”

“Giơ tay lên, nằm sấp xuống bàn, mau!” Thấy thời cơ đã tới, Đỗ Anh Hùng lập tức rút súng, chĩa vào Đơn Hoa Minh. Đơn Hoa Minh cũng hiểu ‘đại thế đã mất’, chỉ còn biết ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của Đỗ Anh Hùng.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »