Ngày hôm sau, diễn ra cuộc họp phân tích tình tiết vụ án.
Cuộc họp lần này có rất nhiều người tham gia, ngoài Nhóm Hỗ trợ, hầu hết các thành phần cốt cán của Phân đội Cảnh sát Hình sự đều có mặt, đây là chủ ý của Trương Chấn Đông. Trên thực tế, về vấn đề điều tra vụ bưu kiện chuyển phát nhanh và có nên điều tra lại vụ án Lý Tiếu Tiếu mất tích hay không, trong phân đội có nhiều luồng ý kiến trái chiều. Trương Chấn Đông muốn thông qua cuộc họp lần này để Nhóm Hỗ trợ chỉnh lí lại các tình tiết vụ án, qua đó thống nhất ý kiến của phân đội trong việc xử lí vụ án.
Nhìn khắp một lượt, thấy mọi người gần như đã có mặt đông đủ, Trương Chấn Đông lên tiếng yêu cầu giữ trật tự, sau đó gật đầu với Cố Phi Phi ra hiệu có thể bắt đầu cuộc họp. Thực ra, là người phụ trách do Cục cử đến để hỗ trợ điều tra vụ án, lẽ ra lúc này Cố Phi Phi nên nói dăm ba câu khách khí khiêm nhường cho phải phép, để gắn kết tình cảm với các đồng nghiệp ở địa phương, đặt cơ sở cho việc hợp tác phá án sau này. Nhưng vấn đề là ở chỗ, cô không biết nói những lời như thế, vậy nên cô chìa tay về phía Hàn Ấn, trao lại quyền phát biểu cho anh.
Đương nhiên, trước cuộc họp, hai người đã trao đổi khá nhiều, Hàn Ấn lại thức suốt một đêm để chỉnh lí và phân tích tổng hợp về trọng án 14.5, từ đó có được kết luận tương đối rõ ràng.
“Chúng ta hãy nói về Quản Tuấn trước nhé.” Hàn Ấn khẽ mỉm cười với mọi người, rồi thong thả trình bày, “Như mọi người đều biết, Quản Tuấn bị bệnh tật hành hạ từ nhỏ, nên khó lòng giữ được sự tôn nghiêm giống như người bình thường, rất dễ bị chúng bạn coi là kẻ dị hợm. Cho dù là nhân tố chủ quan hay khách quan, cũng dẫn đến một kết quả trực tiếp là khiến cho hắn dần dần mất đi khả năng kết bạn. Chúng tôi đã hỏi thăm bố mẹ hắn và xác thực được rằng, trong suốt thời đi học, hắn gần như không có bạn bè gì. Sự thực là, hắn cũng có nhu cầu giao lưu và kết bạn như phần đông những đứa trẻ khác, và đến tuổi thành niên, cũng có nhu cầu yêu đương và giải phóng ham muốn tình dục. Nhưng như tôi vừa nói, hắn không có khả năng giao lưu với tất cả đối tượng trong phạm vi độ tuổi như mình, hắn cũng biết rất rõ với ngoại hình và tình trạng sức khoẻ của mình, sẽ không thể thu hút thiện cảm từ người khác giới đồng trang lứa, vậy nên hắn mới dịch chuyển mục tiêu sang những bé gái nhỏ tuổi dễ bề khống chế. Đó cũng là nguyên nhân ban đầu đã biến hắn trở thành một kẻ ấu dâm. Đương nhiên, phim ảnh đồi trụy cũng có ảnh hưởng tiêu cực nhất định.
“Vẫn nói tình dục là bản năng của con người, nhưng đương nhiên, tội ác thì không, vậy tại sao Quản Tuấn lại từ một kẻ nghiện phim khiêu dâm biến thành một kẻ sát nhân dâm dục? Về việc này, cần phải xét đến mối quan hệ giữa hắn và ông nội. Theo như lời kể của bố hắn, vì bố mẹ bận rộn việc làm ăn, Quản Tuấn từ nhỏ do ông nội một tay chăm sóc. Ông nội hắn tuy sống ở nông thôn, nhưng cũng được ăn học đàng hoàng, có trình độ văn hoá nhất định, tính cách cũng rất cởi mở lạc quan. Có thể nói rằng, nhờ có sự chăm sóc và bầu bạn của ông nội, nên phản ứng của Quản Tuấn trước những trải nghiệm thất bại trong quá trình trưởng thành mới không đến nỗi quá dữ dội. Về mặt tâm lí, nếu làm một phép so sánh, giả sử Quản Tuấn là người bị què chân thì ông nội chính là cây gậy chống giúp hắn đứng vững. Có thể thấy, ông nội qua đời đã khiến cho cảm giác thăng bằng vốn dĩ rất mong manh trong tâm hồn hắn bị sụp đổ hoàn toàn. Hơn hai tháng sau, trong thành phố có một bé gái tên gọi Lý Tiếu Tiếu mất tích, báo chí tốn không biết bao nhiêu giấy mực đăng bài đưa tin, thông báo tìm người dán khắp phố lớn ngõ nhỏ, trở thành một sự kiện chấn động dư luận. Quản Tuấn mới bất ngờ phát hiện ra, cô bé Lý Tiếu Tiếu kia đã từng lọt vào ống kính của hắn, điều này khiến hắn cảm thấy vụ án Lý Tiếu Tiếu mất tích có mối liên quan nào đó đến mình. Nguy hiểm hơn nữa là suy nghĩ chủ quan này khiến hắn cảm thấy sảng khoái, và cảm giác thất bại khi bị cuộc đời quay lưng, bị người khác giới chê cười bỗng chốc tiêu tan. Hắn mê đắm với cảm giác đó, và rồi hết lần này đến lần khác bước lên hành trình theo đuổi cái ác.
“Về động cơ gây án theo như lời khai của Quản Tuấn năm xưa, thực chất, cũng tương tự như việc hung thủ Cao Thừa Dũng trong vụ án Bạch Ngân khai rằng, nguyên nhân lần đầu giết người là do đi ăn trộm bị người ta bắt gặp, đều là bịa đặt. Tư duy logic của những kẻ giết người biến thái, người bình thường khó mà hiểu được, khi họ cảm thấy đắc ý vì có thể giữ lại thành công một bí mật nhỏ cho mình, hoặc khi cho rằng khai ra chân tướng sự thật sẽ hạ thấp lòng tự tồn, họ sẽ ngụy tạo ra một lời nói dối hợp với logic bình thường để giấu giếm. Cho nên, hành vi cắt rời hai chân nạn nhân đem nấu ăn, thực chất chính là sự phản xạ tâm lí của chính hắn khi hai chân đau bệnh không thể đi lại bình thường, chứ không hề liên quan đến phim ảnh gì hết.
“Được rồi, các đồng chí có mặt ở đây đều là cảnh sát hình sự kinh nghiệm phong phú, chắc đều đã hiểu rõ ý tôi muốn nói. Ở phía trên, tôi đã phân tích về quá trình biến đổi nhân cách của Quản Tuấn, nguyên nhân hình thành tật ấu dâm và động cơ tâm lí dẫn đến giết người hàng loạt, mục đích là muốn chứng minh cho một kết luận: Quản Tuấn chắc chắn là hung thủ sát hại ba bé gái ngoại trừ Lý Tiếu Tiếu, còn vụ án Lý Tiếu Tiếu mất tích lại không liên quan đến Quản Tuấn, giả thiết Quản Tuấn có đồng bọn hoặc người chỉ dẫn cũng không thuyết phục. Chúng ta không cần thiết phải phân tán nhân lực, cũng không cần thiết phải lật lại vụ án của Quản Tuấn nữa, mà hãy tập trung vào việc tái điều tra vụ án Lý Tiếu Tiếu mất tích.
“Ngoài ra, kết luận vừa rồi của tôi cũng đã chỉ ra, ai là người sắp đặt sự việc gửi bưu kiện, thực chất là do chưa hoàn toàn hiểu rõ về trọng án 14.5, nên người này đã gửi cả lắc tay và tấm bưu thiếp một lúc, chứng tỏ trong tiềm thức của người này cũng đã lẫn lộn giữa vụ án của Quản Tuấn và vụ án Lý Tiếu Tiếu mất tích. Tôi chưa dám nói đối tượng đã có được chiếc lắc tay và tấm bưu thiếp bằng cách nào, nhưng tôi dám khẳng định, mục đích của người này là muốn thúc giục chúng ta điều tra lại vụ án Lý Tiếu Tiếu mất tích.”
Hàn Ấn dừng lại rất đúng lúc, Nhóm Hỗ trợ là một tập thể, nên không thể để một mình anh chiếm trọn quyền phát ngôn, anh chỉ đưa ra hướng tư duy để giải quyết vụ án, còn việc triển khai hành động cụ thể, đương nhiên phải để lãnh đạo tuyên bố. Cố Phi Phi bèn nhanh chóng tiếp lời, “Trước tiên, về việc tái điều tra vụ án Lý Tiếu Tiếu mất tích, chúng tôi cho rằng cần phải bắt tay từ các hướng sau: Thứ nhất, cố gắng tìm lại một số người đã tiếp xúc với Lý Tiếu Tiếu trước khi cô bé mất tích để tiến hành thẩm vấn kĩ lưỡng hơn. Thứ hai, chúng tôi có thể hỗ trợ các anh tiến hành giám định mẫu DNA của các thi thể vô danh cùng độ tuổi với Lý Tiếu Tiếu vào thời điểm mất tích trong phạm vi cả nước. Thứ ba, chúng tôi cho rằng nên đặc biệt chú ý đến hướng điều tra bắt cóc trẻ em, rà soát lại kĩ lưỡng các vụ án bắt cóc trẻ em có liên quan trong thành phố, chỉ cần hung thủ hay nạn nhân có liên quan đến thành phố chúng ta, đều phải điều tra chi tiết, còn về phạm vi thời gian, có thể bắt đầu từ vài năm trước và sau khi xảy ra vụ án, rồi từng bước mở rộng.
“Tiếp theo, về vụ việc bưu kiện, chúng tôi có hai hướng điều tra. Thứ nhất, điều tra những nhóm người tiếp xúc với đối tượng có mối liên quan trực tiếp nhất là Lý Thành Nghĩa. Thứ hai, chúng tôi cho rằng việc rò rỉ thông tin có thể là một âm mưu đã được sắp đặt từ trước, cần thiết phải điều tra rõ căn nguyên. Xét thấy sự việc kể trên có thể liên quan đến nội bộ của Sở các anh, nên tôi đề nghị để cho Nhóm Hỗ trợ chúng tôi nắm toàn quyền phụ trách vụ án này.”
Vẫn như trước đây, Cố Phi Phi tin tưởng hoàn toàn vào phân tích của Hàn Ấn, còn Hàn Ấn cũng luôn tràn đầy niềm tin vào chính mình, thế nhưng lần này, họ đã phải lãnh một cú phản đòn vỗ mặt ngay sau đó.
---❊ ❖ ❊---
Ngay tối hôm diễn ra cuộc họp, có người dân đến Đồn Công an báo tin, con gái học lớp hai của nhà họ đã mất tích. Vụ án ngay lập tức được chuyển giao cho Phân đội Cảnh sát Hình sự, lãnh đạo Sở cũng hết sức quan tâm, đặc biệt là trong thời điểm nhạy cảm này, không ai biết được là do bọn buôn người bắt cóc, hay là có liên quan đến vụ việc bưu kiện.
Cô bé bị mất tích tên gọi Tân Lệ, năm nay bảy tuổi, tính cách hiền lành, ngoại hình nhỏ nhắn xinh xắn, trước khi mất tích đang học trường tiểu học Minh Phong, quận Phong Thụ, thành phố Thanh Tuyền. Thường ngày, sau khi tan học, cô bé sẽ được giáo viên lớp giữ trẻ sau giờ học đón đi, nhưng hôm nay do cô bé chưa làm xong bài tập viết, bị cô giáo giữ lại lớp hai mươi phút, giáo viên lớp giữ trẻ sau giờ học đợi mãi không thấy cô bé ra liền dẫn các học sinh khác về trước. Giáo viên chủ nhiệm lớp lại cứ đinh ninh cô giáo lớp giữ trẻ sau giờ học vẫn chờ ở cổng trường nên cũng không để ý, khi cô bé viết bài xong thì cho tự đi về. Kết quả, chỉ vì chênh lệch hai mươi phút, cô bé đã biến mất không còn dấu vết.
Kiểm tra camera lắp ngoài cổng trường, thấy Tần Lệ ra khỏi cổng trường rồi đi thẳng sang bên kia đường, sau đó đi về phía Tây. Hình bóng cuối cùng của Tần Lệ lưu lại trong camera là ở ngã ba đường có đèn giao thông cách trường học khoảng bảy, tám mét về phía Tây, thời gian là 4 giờ 29 phút. Ngay sau đó, cô bé rẽ vào phố Ngọc Điền phía Bắc, lớp giữ trẻ sau giờ học ngay trên con phố này, cách đầu phố chỉ hơn hai trăm mét, nhưng giữa đường phải băng qua một ngã tư.
Thông thường, lớp giữ trẻ sau giờ học sẽ hoạt động đến 6 giờ rưỡi tối, khi đến đón con, bố mẹ cô bé không thấy con đâu mới gọi cho cô chủ nhiệm lớp, lúc này mới biết con đã mất tích, liền vội vàng đi báo cảnh sát. Như vậy, từ thời điểm cô bé rẽ vào phố Ngọc Điền đến lúc bố mẹ cô bé báo cảnh sát cách những hơn hai tiếng, quá đủ cho tội phạm cao chạy xa bay, khiến phía cảnh sát rơi vào tình thế vô cùng bị động.
Tuy nguyên nhân mất tích vẫn chưa rõ ràng, nhưng lúc này, thời gian chính là mạng sống, toàn bộ lực lượng cảnh sát các cấp được huy động, bủa đi hỏi thăm từng nhà dân xung quanh phố Ngọc Điền, bất chấp phải làm phiền và gây bất tiện cho dân cư khu phố giữa đêm, bởi tình huống thực sự quá cấp bách. Đồng thời phối hợp với cảnh sát giao thông và cảnh sát cơ động, chốt chặn tất cả các đầu mối giao thông trong toàn thành phố để kiểm tra các phương tiện qua lại, khẩn trương trích xuất camera an ninh lắp tại các ngã ba, ngã tư xung quanh phố Ngọc Điền, tiến hành rà soát kĩ lưỡng các xe cộ đáng ngờ qua lại vào thời điểm trước và sau khi xảy ra vụ án. Ngoài ra, tiến hành tuần tra rà soát kĩ lưỡng các bến xe, ga tàu, bến cảng.
Đến nửa đêm, trung tâm chỉ huy hành động nhận được tin báo từ tuyến đầu gửi về, nói rằng trong lúc đi hỏi thăm các nhà dân xung quanh, đã tìm được một người chứng kiến. Đó là một bà cụ hơn bảy mươi tuổi, bà nói vào khoảng 4, 5 giờ chiều, lúc đi chợ về đến ngã tư đoạn giữa phố Ngọc Điền, bà nhìn thấy một cô bé bị ngã sõng soài dưới lòng đường, có một chiếc xe con đỗ lại phía trước, sau đó tài xế bước xuống, bế cô bé lên xe rồi lái xe đi luôn. Bà cụ đã lớn tuổi, trí nhớ không được tốt, mắt lại kèm nhèm, tuy có thể kể lại đại khái như vậy, nhưng lại nói không nhìn rõ mặt mũi của cô bé và tài xế, chỉ lờ mờ nhìn thấy hình như chiếc xe màu trắng. Lại khổ nỗi bà không nhớ rõ chiếc xe từ đầu chạy tới rồi lại chạy đi đâu, lúc thì bảo phía Đông, lúc lại bảo phía Tây… Tóm lại hỏi một hồi thì khai đủ cả Đông Tây Nam Bắc.
Nếu suy đoán về tính chất của vụ án từ đây, thì phải chăng Tần Lệ đã bị xe tông, chủ xe lo sợ phải bồi thường nên đã bắt Tần Lệ đang bị thương đi mất? Theo suy đoán này, trọng điểm điều tra sẽ là tập trung tìm kiếm các xe con xuất hiện trên các ngã ba, ngã tư ở xung quanh phố Ngọc Điền vào thời điểm xảy ra vụ án. Vấn đề là ở chỗ, hướng điều tra này cũng không hề dễ dàng, xung quanh đó đều là các khu chung cư kiểu mở, đường phố chẳng chịt, giao thông thuận tiện, chẳng ai để ý đến biển báo đường một chiều hay đường hai chiều, cứ thấy tiện là đi, hơn nữa lại chỉ có mấy ngã ba, ngã tư giao với trục đường chính là có lắp camera giao thông, còn phần nhiều các đường nhánh đều hoàn toàn không được giám sát. Đương nhiên, hiện tại cũng chỉ có thể bắt tay từ việc kiểm tra camera giao thông, lại vì thị lực của nhân chứng có vấn đề, lãnh đạo Sở Công an thành phố đã chỉ thị: Không chỉ giới hạn ở xe con màu trắng, mà tất cả các xe màu nhạt như bạc, xám… đều không được bỏ qua. Đồng thời, vẫn phải tiếp tục tìm kiếm thêm nhân chứng. Ngoài ra, liên lạc với các bệnh viện lớn, hỏi xem họ có tiếp nhận bệnh nhân nào là bé gái bị tai nạn xe cộ hay không.