Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33254 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 12
nghi phạm huyền án

❊ ❊ ❊

Trong lúc cảnh sát thành phố Tây Châu phối hợp với Nhóm Hỗ trợ dốc toàn lực truy lùng Lưu Xuân Hải, thì Hàn Ấn lại một mình xuất hiện tại khu Hân Lạc.

Trên thực tế, kế hoạch gài bẫy đã tiến vào giai đoạn thực thi, vai trò của anh đã trở nên hạn chế, hay thậm chí, xét từ một khía cạnh nào đó, để anh tiếp tục đi theo là lãng phí tài nguyên, nên Hàn Ấn đã trao đổi thẳng thắn với Cố Phi Phi và Trương Thế Kiệt, bày tỏ rằng anh hi vọng có thể tiếp tục điều tra vụ huyền án 19.3 đang dang dở. Hai người cũng cảm thấy, với bản lĩnh của Hàn Ấn mà bắt anh đi ‘ngồi đồng’ rình bắt hung thủ, thật chẳng khác gì dùng dao mổ bò để giết gà, nên đã chấp thuận lời đề nghị của anh.

Chuỗi vụ án 19.3 xuất hiện tập trung tại khu đô thị Hân Lạc, cho thấy nơi này dù không phải nơi thường trú của hung thủ, cũng là địa bàn hoạt động chủ yếu của hắn. Nhưng vụ án xảy ra đã nhiều năm, muốn quay lại sàng lọc hung thủ, thực sự rất khó khăn, hơn nữa lại không có đủ lực lượng cảnh sát để chi viện, chỉ một mình Hàn Ấn đơn thương độc mã, muốn điều tra sàng lọc thì không biết đến đời thuở nào mới xong.

Còn nữa, như ở trên đã nói, điểm then chốt để điều tra phá án là ở chỗ, liệu có thể tìm được điểm giao cắt giữa nút thắt nơ bướm và những người phụ nữ lớn tuổi bị sát hại. Hàn Ấn vốn dĩ hết sức coi trọng hướng điều tra này, nhưng khi bắt tay vào việc, mới nhận ra đường hướng quá ư đơn nhất, chỉ có cách lên mạng tìm kiếm hai từ khoá này, anh đã làm như vậy, nhưng kết quả vẫn là một mớ bòng bong.

Hai phương hướng điều tra hiện tại đều không hiệu quả, nhưng Hàn Ấn vẫn không nhụt chí. Trong lòng anh hiểu rõ khi điều tra những vụ huyền án lâu năm, thì điểm tiếp cận luôn là một bài toán hóc búa. Sau khi xem xét toàn diện, anh cảm thấy mình cần phải bắt đầu từ những điểm đặc trưng của kẻ giết người hàng loạt mà anh đã rất quen thuộc.

Chuỗi vụ án cưỡng hiếp giết người 19.3 tổng cộng gồm ba vụ án, hay nói cách khác, sau khi gây ra vụ án thứ ba, hung thủ đột nhiên bỏ cuộc, đây là một điểm khác thường đối với một kẻ giết người hàng loạt. Về mặt lí thuyết, kẻ giết người hàng loạt đều mang tâm lí biến thái, đặc biệt là những kẻ giết người hàng loạt có hành vi tình dục trong tình tiết phạm tội, sẽ rất khó tự động chấm dứt gây án, đặc biệt là khi đang ở trong giai đoạn gây án thường xuyên, ngoại trừ trường hợp chết đột ngột do bệnh tật, tai nạn hoặc mất đi khả năng tiếp tục gây án, bằng không, kẻ sát nhân sẽ không bao giờ biến mất đột ngột không còn dấu vết. Tất nhiên, không phải là không có những vụ án ngoại lệ, ví dụ như trường hợp Cao Thừa Dũng – hung thủ của chuỗi vụ án cưỡng hiếp giết người ở Bạch Ngân, Cam Túc, hay Dennis Rader – sát thủ BTK người Mĩ, nhưng chu kì gây án của hai kẻ này kéo dài đến mười mấy, thậm chỉ gần ba chục năm. Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng ấy, sức tập trung, thể lực và trí lực của con người sẽ thay đổi theo môi trường sống thực tế, việc giảm bớt dục vọng gây án, thậm chí tiêu biến hoàn toàn, là có khả năng xuất hiện.

Quay trở lại chủ đề chính, theo mạch tư duy trên, Hàn Ấn tìm đến phòng tư liệu của Sở Công an thành phố, tra cứu dữ liệu đăng kí về dân số tử vong từ trong hệ thống quản lí của máy tính chuyên dụng.

Lần gây án cuối cùng của hung thủ là vào ngày 27 tháng 6 năm 2007, vì thận trọng, Hàn Ấn đã thiết lập thời gian tra cứu bắt đầu từ ngày này cho đến tận cuối năm 2008. Trong khoảng thời gian gần một năm rưỡi ấy, số nhân khẩu tử vong vì tai nạn và bệnh tật ở thành phố Tây Châu là 1960 người; kết hợp với các điều kiện độ tuổi từ 20 đến 40 theo như hồ sơ tội phạm, số lượng đối tượng phù hợp giảm xuống còn 912 người; sau khi loại trừ phụ nữ, giảm xuống còn 690 người. Tiến thêm bước nữa, đặt thêm điều kiện địa chỉ gia đình hoặc địa chỉ nơi làm việc theo như đăng kí hộ khẩu của những người đó khi còn sống là phố Hân Lạc thuộc khu đô thị Hân Lạc, số đối tượng tìm kiếm giảm xuống đáng kể, chỉ còn lại 75 người.

Hàn Ấn đem thông tin của những nhân khẩu tử vong đã qua sàng lọc đối chiếu kĩ lưỡng với dữ liệu trong hồ sơ tội phạm trước đó, kết hợp với điều kiện chiều cao, thể chất, nghề nghiệp, tiền án tiền sự và những điều kiện khác, cuối cùng, anh khoanh vùng được 12 đối tượng khả nghi. Ngay lập tức, anh in thông tin của những người này và rời khỏi phòng dữ liệu, tìm đến phố Hân Lạc.

Lúc di tràn đầy hăm hở, nhưng kết quả lại không như mong đợi. Tuy vẫn coi là may mắn, nhận được sự hỗ trợ của Đồn Công an khu phố, mất đến hai ba ngày, ngoại trừ một hộ gia đình đã chuyển sang vùng khác từ hai năm trước, Hàn Ấn đã gặp người nhà của toàn bộ 11 đối tượng, các gia đình đều rất phối hợp, nhưng dường như không có người nào khiến Hàn Ấn cảm thấy có động cơ gây án thuyết phục, dù là xét theo quan niệm thông thường hay tâm lí. Vì vậy, mang theo tâm trạng hụt hẫng và thất vọng, Hàn Ấn lại nhốt mình trong phòng tư liệu. Lần này, anh quyết định rà soát lại một lần nữa toàn bộ thông tin đăng kí của 615 nhân khẩu tử vong còn lại trong số 690 người ban đầu.

Cứ thế làm việc thâu đêm suốt mấy ngày trời, trong tay Hàn Ấn lại có thêm mười mấy đối tượng khả nghi nữa, trong đó có hai người khiến anh cảm thấy cần phải đặc biệt lưu tâm. Một người làm nhân viên bảo vệ trong viện dưỡng lão, mắc bệnh qua đời vào tháng 3 năm 2008; một người làm bác sĩ tại Bệnh viện Số 2, tức Bệnh viện Lão khoa, trực thuộc Đại học Y thành phố, chết vì đuối nước vào tháng 9 năm 2007. Mặc dù địa chỉ nhà và địa chỉ công tác được đăng kí của hai đối tượng này không liên quan đến phố Hân Lạc và khu đô thị Hân Lạc, nhưng vì lí do công việc, họ phải tiếp xúc với phụ nữ lớn tuổi trong thời gian dài, nên đó chính là lí do khiến Hàn Ấn đã lựa chọn họ từ trong số hàng trăm đối tượng. Hơn nữa, nếu như so sánh, thì rõ ràng giữa bác sĩ và bệnh nhân có tần suất nảy sinh mâu thuẫn cao hơn, vì vậy, mối quan tâm của Hàn Ấn đối với vị bác sĩ kia cũng nhiều hơn hẳn.

Hàn Ấn thử sử dụng các từ khoá ‘Bệnh viện Số 2 trực thuộc Đại học Y’ và ‘khu đô thị Hân Lạc’, dùng công cụ tìm kiếm để tiến hành tra tìm trên mạng internet, thực không ngờ lại có thể nhanh chóng tìm ra mối liên quan giữa hai từ khoá. Hoá ra, Bệnh viện Số 2 đã từng mở một phân viện tại khu đô thị Hân Lạc, cho đến năm kia mới bị đóng cửa vì nhiều lí do. Hàn Ấn thừa thắng truy kích, lại tiếp tục tìm kiếm với hai từ khoá ‘Bệnh viện Số 2 trực thuộc Đại học Y’ và ‘nơ’, sau khi lướt qua một vài trang kết quả tìm kiếm, một bài báo thuộc chuyên mục xã hội với tiêu đề “Y tá Bệnh viện Số 2 trực thuộc Đại học Y xinh như thiên thần trong đồng phục mới, nơ bướm tôn lên vẻ đẹp thanh xuân” đã lọt vào tầm ngắm của anh. Anh lập tức nhấp vào liên kết, và đọc được nội dung đại khái như sau: Từ tháng 3 năm 2005, toàn hệ thống Bệnh viện Số 2 trực thuộc Đại học Y, cơ sở điều trị lão khoa của thành phố, đã thay đổi mẫu đồng phục mới cho y tá. Đồng phục mới kiểu dáng đẹp, gọn gàng vừa vặn, tôn lên được vẻ đẹp hình thể của phụ nữ. Đặc biệt là phần có được thiết kế hình nơ bướm làm điểm nhấn, tăng thêm nét trẻ trung đáng yêu, được đông đảo bệnh nhân khen ngợi…

Y tá, nơ bướm, phân viện Hân Lạc của Bệnh viện Số 2 trực thuộc Đại học Y, xuất tinh bên ngoài… Lẽ nào hung thủ là phụ nữ? Là nữ y tá của Bệnh viện Lão khoa? Hàn Ấn vội vã dẹp hết tư liệu về vị bác sĩ kia sang một bên, dịch chuyển tầm ngắm sang danh sách phụ nữ tử vong mà anh đã loại trừ trước đó. Quả nhiên, chẳng mất bao nhiêu công sức, anh đã tìm ra được thông tin của một phụ nữ đã tử vong, khi còn sống là y tá của Bệnh viện Số 2 trực thuộc Đại học Y, đã chết vì tai nạn giao thông vào tháng 1 năm 2008…

Hàn Ấn vào nhà vệ sinh của phòng tư liệu tắm rửa, rồi không cả kịp ăn sáng, anh đã đi luôn, bắt taxi đi thẳng đến Bệnh viện Số 2 thuộc Đại học Y thành phố Tây Châu.

Nữ y tá mà theo Hàn Ấn thấy rất có khả năng gây án tên gọi Trương Văn, thời gian tử vong là vài năm về trước, có lẽ lớp y tá trẻ tuổi không thể biết đến người này, Hàn Ấn quyết định đi thẳng đến chỗ chủ nhiệm bộ phận hộ lí, cho dù đây không phải là người thâm niên nhất, nhưng kiểu gì cũng phải có tám đến mười năm kinh nghiệm công tác, nếu không cũng chẳng thể ngôi lên vị trí đó được.

Thật trùng hợp, khi Hàn Ấn gặp được chủ nhiệm bộ phận hộ lí, xuất trình giấy tờ và nói rõ mục đích mình đến đây, thì đối phương liền mỉm cười đáp, anh đã tìm đúng người rồi đấy, rằng hồi Trương Văn làm y tá trong bệnh viện này thì chị ta chính là y tá trưởng của khoa đó. Mặt khác, bố của Trương Văn trước khi nghỉ hưu cũng làm việc trong quầy thuốc của bệnh viện, chị ta khá thân thiết với ông, cho đến nay thi thoảng vẫn liên lạc thăm hỏi, còn với Trương Văn, chị ta cũng biết rất rõ. Sau đó, không cần Hàn Ấn hỏi nhiều, cô bèn chủ động kể cho anh nghe tình hình của Trương Văn:

“Sau khi tốt nghiệp đại học, Trương Văn được phân đến chỗ chúng tôi làm việc vào mùa thu năm 2005, hồi ấy cô nhóc trông cứ như con trai vậy, không những cao mà vóc dáng cũng rất to khoẻ, nhưng tính tình thì hiền lắm, rất ít nói, mặt lúc nào cũng tươi cười, được mọi người quý mến. Sau đó, cô ấy được điều đến khu đô thị Hân Lạc, người trong khoa ai cũng quyến luyến.”

Khu đô thị Hân Lạc? Chẳng phải đó là nơi tập trung của các nạn nhân sao? Hàn Ấn trong lòng chấn động, vội vàng hỏi, “Nghe lời chị nói, hình như cô ấy bị điều chuyển đi chỗ khác, có phải do sai sót trong công việc?”

“Không phải đâu, con bé làm việc tốt lắm, tay chân nhanh nhẹn, cũng chăm chỉ chịu khó, thường xuyên bị sắp xếp trực đêm cũng không kêu ca bao giờ, cái chính là…” Chủ nhiệm ngừng lại, ngẫm nghĩ một lát mới nói tiếp, “Tại số nó không may.”

Hàn Ấn cười, anh đã nghe ra ý tứ úp mở trong lời nói của chủ nhiệm, bèn hỏi tiếp: “Không may như thế nào?”

“Nói thế nào nhỉ, con bé đúng là xui xẻo, liên tiếp bị tội oan!” Chủ nhiệm lại im lặng, trên mặt hiện một nét cười buồn, cất giọng thương cảm, “Lần đó là một bệnh nhân mắc chứng huyết khối tĩnh mạch não, là bệnh nhân thường xuyên, một ông chủ lớn, ngoài sáu chục rồi, cứ mỗi khi thay đổi thời tiết đều phải nằm viện để truyền dịch phòng ngừa bệnh phát tác. Lúc đó ông ta điều trị ở khoa chúng tôi, đám y tá lâu năm đều biết ông ta có tật thích sờ soạng đàn bà con gái, nên mỗi lần truyền dịch hay chăm sóc cho ông ta đều chú ý tránh né, cố gắng hạn chế trò chuyện, để phòng ông ta được đằng chân lân đằng đầu, thi thoảng chẳng may bị sờ soạng một cái, cũng chỉ coi như xui xẻo. Trương Văn lúc đó mới đi làm vài tháng, được giao chăm sóc cho ông ta. Trương Văn đầu biết ông ta có tật dê xồm, chắc cũng trò chuyện vài câu, khiến ông ta sinh ảo tưởng, thừa lúc Trương Văn quay đi điều chỉnh ống truyền dịch, thì bóp mạnh vào mông con bé. Con bé còn trẻ mà, đâu có chuyện cam chịu, lập tức cãi vã với ông ta. Đang lúc lời qua tiếng lại thì vợ của ông ta bước vào phòng bệnh, bà ta tầm năm sáu chục gì đó, nhưng đúng là già rồi mà không biết cư xử, cứ như con hổ cái, chẳng cần biết trắng đen thế nào đã xông vào tát cho Trương Văn hai cái, còn chửi mắng đổ riệt cho Trương Văn dụ dỗ lão chồng.”

“Thế việc này sau đó giải quyết ra sao?” Hàn Ấn hỏi.

“Giải quyết cái gì, người ta có tiền, có quyền, không những không xin lỗi, còn bởi móc ra cả đống lỗi của bệnh viện, cuối cùng đành phải bỏ mặc cho qua, chỉ khổ con bé Trương Văn, tự dưng phải chịu ấm ức.” Chủ nhiệm nói.

“Vậy tại sao cô ấy lại bị điều chuyển đi?” Hàn Ấn hỏi.

“Lần đó còn oan ức hơn, hình như là vào mùa hè năm 2006 thì phải, một bà cụ khá lớn tuổi đến khám bệnh. Đầu tiên là cô con gái dìu bà đi, nhưng giữa chừng thì có điện thoại, chị ta mải mê nói chuyện điện thoại quá nên quên luôn bà lão, vừa rời tay, bà ấy liền ngã xuống hành lang. Vừa hay lúc đó Trương Văn cầm túi dịch truyền và dụng cụ truyền đi tới, thực chất là bà cụ ngã nhào vào người Trương Văn, kết quả là mảnh vỡ của bình dịch đâm thủng cánh tay và đùi bà cụ. Chủ nhiệm chán nản lắc đầu. “Hai mẹ con đều đã có tuổi cả rồi mà chẳng biết lí lẽ gì cả, nói dối không biết ngượng miệng, cứ đổ cho Trương Văn xô ngã bà cụ. Hồi đó, hành lang bệnh viện cho chúng tôi chưa lắp camera giám sát, tuy có rất nhiều người có thể làm chứng cho Trương Văn, nhưng đâu có tác dụng gì, họ vẫn cứ làm ầm ĩ lên, hết bắt bệnh viện bồi thường lại đòi đuổi việc Trương Văn. Rồi chửi bởi kiện cáo om sòm, không chịu buông tha. Thấy sự việc không thể nào dàn xếp được, gây ảnh hưởng hết sức nghiêm trọng, bệnh viện dành phải nhượng bộ, theo cách dĩ hòa vi quý, điều chuyển Trương Văn sang khu đô thị Hân Lạc, thì màn bi hài kịch đó mới coi như tạm lắng xuống.”

“Năm đó đồng phục y tá của Trương Văn trông như thế nào?” Hàn Ấn quan sát chị chủ nhiệm trước mặt, thấy chị ta mặc quần áo bình thường, anh ngoảnh nhìn ra ngoài cửa, đúng lúc có mấy cô y tá đang đi lại trong hành lang, bèn chỉ vào họ nói, “Có phải giống đồng phục của mấy cô kia không, thắt nơ trên cổ áo?”

“Vâng, kiểu đồng phục này được khen lắm, vậy nên bao nhiều năm nay, bệnh viện chúng tôi vẫn tiếp tục sử dụng, chỉ cải tiến chút ít về chất liệu vải. Tôi nhớ hồi ấy Trương Văn cũng thích lắm.” Chủ nhiệm trả lời.

“Có phải cô ấy sống trong gia đình đơn thân?” Hàn Ấn hỏi.

“Vâng, từ nhỏ con bé đã sống cùng bố.” Chủ nhiệm gật đầu, nhưng rồi lập tức hỏi ngược lại, “Phải rồi, tại sao tự dưng cảnh sát các anh lại đi điều tra Trương Văn thế? Chẳng lẽ vụ tai nạn giao thông năm xưa không phải là tai nạn?”

“Không, không, không liên quan đến tai nạn giao thông.” Hàn Ấn vội lắc đầu phủ nhận, đồng thời trong lòng âm thầm mừng rỡ. Thế là về cơ bản đều đã trùng khớp. Trương Văn trưởng thành trong một gia đình chỉ có bố, nên có lẽ hình tượng người mẹ trong lòng cô không mấy tốt đẹp. Sau khi lớn lên, cô trở thành một nữ y tá, lại liên tục bị phụ nữ lớn tuổi lăng nhục, nỗi uất ức và căm giận tích tụ trong lòng lâu dần đã khiến cho nhân cách của cô xảy ra sự phân liệt, cho đến khi kích phát tiềm năng tà ác trong nội tâm. Vì vậy, cô đã dùng nơ bướm làm kí hiệu tượng trưng cho bản thân mình, bước lên con đường báo thù bằng cách liên tục sát hại những phụ nữ lớn tuổi.

Như vậy, nhân tố kích thích và động cơ tâm lí về cơ bản đã được xác định, ngoại trừ giới tỉnh, những điểm khác về cơ bản đều trùng khớp với phân tích của Hàn Ấn trước đây. Tiếp theo, cần phải xem liệu có thể tìm được chứng cứ thực sự hay không.

Hàn Ấn nhờ chị chủ nhiệm cung cấp cho mình địa chỉ nhà và phương thức liên lạc với bố của Trương Văn, nhưng trước khi tới nhà, anh tìm đến công đoàn bệnh viện. Theo như giới thiệu của chủ nhiệm bộ phận hộ lí, chủ tịch công đoàn hiện nay vốn là người quản lí bộ phận hộ lí của phân viện Hân Lạc năm xưa, cũng chính là cấp trên trực tiếp của Trương Văn khi làm việc tại đó.

Theo như phản ánh của chủ tịch công đoàn, thì khi Trương Văn mới được điều chuyển đến phân viện làm việc, tâm trạng của cô vô cùng tệ hại, thái độ trong công việc cũng khá tiêu cực, dửng dưng với tất cả mọi người, kể cả đồng nghiệp và người bệnh. Nhưng một thời gian sau, không hiểu tại sao, Trương Văn lại đột nhiên thay đổi hoàn toàn, không chỉ tràn đầy nhiệt huyết trong công việc, mà giao tiếp với người bệnh cũng ngày càng thân mật hơn. Rất nhiều bà cụ thích trò chuyện với cô, dốc bầu tâm sự đủ chuyện lớn nhỏ trong nhà, cô cũng rất kiên nhẫn giao tiếp với họ, so với trước đó, cứ như đã biến thành một con người khác hẳn.

Những manh mối mà chủ tịch công đoàn cung cấp, một lần nữa đã chứng thực cho phán đoán của Hàn Ấn trước đó, khiến diện mạo của vụ án lại càng thêm rõ ràng: Ba nạn nhân trong chuỗi vụ án 19.3 đích xác là sự lựa chọn có chủ đích. Tất nhiên, tính chủ đích ở đây không phải là giữa hai bên cùng tồn tại mối quan hệ lợi ích thực sự, mà là thông qua trò chuyện hàng ngày, Trương Văn xác nhận họ hoặc là thường xuyên sống một mình, hoặc là bởi tính chất công việc của chồng nên có thời gian dài ở một mình. Hay nói cách khác, tính chủ đích này là để đảm bảo cho Trương Văn có thể gây án thuận lợi trót lọt, không bị phá ngang, cũng không phải lo lắng bị người khác bắt gặp.

---❊ ❖ ❊---

Rời khỏi bệnh viện, đã gần trưa, Hàn Ấn vào đại một quán nhỏ ăn qua loa cho xong bữa, rồi bắt taxi, tìm đến nhà Trương Văn theo địa chỉ mà chị chủ nhiệm đã cung cấp.

Gõ cửa mất một lúc, trong nhà mới có giọng ồm ồm đáp lại, Hàn Ấn vội giới thiệu mình là cảnh sát. Sau một hồi lạch cạch, một ông cụ mái tóc hoa râm, mặt chẳng chịt nếp nhăn mở hé cửa chống trộm ra một khe hẹp, dụi đôi mắt kèm nhèm, ngơ ngác hỏi, “Anh là cảnh sát? Nhà tôi đâu có chuyện gì, có phải anh vào nhầm nhà không thế?”

“Xin lỗi bác, đã làm phiền bác nghỉ trưa. Hàn Ấn thoáng sững sờ, anh không ngờ bố của Trương Văn lại lớn tuổi đến thế này, bèn hỏi thăm dò, “Bác có phải là bố của Trương Văn không ạ?”

“Đúng vậy, là tôi đây.” Vừa nghe nhắc đến tên con gái, ông Trương lập tức tỉnh táo hơn nhiều, đưa mắt nhìn Hàn Ấn đầy cảnh giác, “Văn nó mất lâu rồi, anh còn muốn làm gì?”

Bị ông Trương hỏi thình lình, Hàn Ấn không biết phải trả lời ra sao, nhìn khuôn mặt già nua khắc khổ của ông, chắc hẳn sự ra đi của cô con gái đã khiến ông hết sức đau buồn. Hàn Ấn thực sự không nỡ lòng nào khơi dậy nỗi đau của ông lần nữa, bèn chìa ra tấm thẻ cảnh sát trong tay, không trả lời mà nói, “Thưa bác, đây là thẻ cảnh sát của cháu, xin bác hãy xem qua. Bác yên tâm, cháu không phải là người xấu đâu, bác cho cháu vào nhà nói chuyện nhé.”

Chiêu né đòn của Hàn Ấn quả là hữu dụng, ông Trương cầm lấy tấm thẻ cảnh sát săm soi một hồi, sau đó mở cửa chống trộm, cho Hàn Ấn vào nhà.

Căn hộ không lấy gì làm rộng rãi, gồm hai phòng ngủ và một phòng khách nhỏ, đồ đạc nội thất trong nhà khá đơn giản. Hàn Ấn đưa mắt quan sát căn phòng, hỏi như bâng quơ: “Bác sống ở đây một mình sao?”

“Hồi con Văn còn nhỏ, mẹ nó đã đi lấy chồng, Văn nó cũng mất mấy năm rồi, giờ thì chỉ còn lại một mình tôi.” Ông Trương ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt buồn bã, chỉ sang chiếc ghế bên cạnh, “Anh ngồi đi, rồi nói cho tôi nghe, anh đến đây vì chuyện gì?”

Hàn Ấn tiếp tục áp dụng chiến thuật tránh né, vừa quan sát xung quanh, vừa hỏi bằng giọng cố tình tỏ ra nhẹ nhõm: “Sao hồi đó Trương Văn lại nghĩ đến việc làm y tá ạ?”

“Đó là ý của tôi, tuy rằng lúc đó xã hội chưa cạnh tranh khốc liệt như bây giờ, nhưng về cơ bản, đã không có gì gọi là công ăn việc làm ổn định nữa, sinh viên tốt nghiệp đại học thất nghiệp nhan nhản ra đấy. Tôi làm việc trong bệnh viện nên tôi biết, xã hội dù phát triển đến mấy cũng vẫn phải khám chữa bệnh, học chuyên ngành y tá thì không bao giờ phải lo không có cơm ăn.” Ông Trương nheo mắt đáp.

“Vậy sau khi mẹ cô ấy tái giá, hai mẹ con không còn liên lạc với nhau sao?” Hàn Ấn hỏi.

“Mẹ nó bỏ nhà chạy theo một tay lái buôn tỉnh khác, rồi bật vô âm tín luôn, con bé thường nói, coi như không có người mẹ này.” Ông Trương thở dài buồn bã. “Ôi, làm gì có đứa trẻ nào không nhớ mẹ cơ chứ, Văn nó khóc thầm suốt, tôi biết mà.”

“Kia có phải là phòng của cô ấy không, cháu có thể vào xem qua được không?” Hàn Ấn sợ ông Trương lại hỏi anh đến đây vì việc gì, nên chỉ vào căn phòng phía sau ông hỏi, rồi chưa đợi ông Trương cho phép, đã đi thẳng về phía đó.

“Không, không phải!” Ông Trương vội vàng đứng dậy, giơ tay chặn Hàn Ấn lại giải thích, “Căn nhà hồi trước chỗ nào cũng có hình bóng của con Văn, nó đi rồi, thực sự là tôi không thể nào sống ở đó được nữa nên đã bán đi rồi chuyển sang căn nhà bây giờ.”

“Ồ, vậy còn dồ đạc của Trương Văn thì sao?” Nghe ông Trương nói vậy, Hàn Ấn bỗng thấy hết sức lo lắng. Nếu như đô đạc của Trương Văn trước đây đều đã bị xử lí cả rồi, vậy có nghĩa là rất khó tìm được chứng cứ có liên quan đến vụ án 19.3, những manh mối hiện đã tìm được, chỉ có thể dừng lại ở mức suy luận, và vụ án vẫn chưa thể kết thúc. Tâm trạng căng thẳng, giọng nói của Hàn Ấn cũng vô thức cao lên mấy tông: “Thưa bác, Trương Văn có để lại nhật kí hay thứ gì đó tương tự không?”

“Nhật kí đúng là có vài cuốn đấy, với ít sách nữa, tôi cất cả trong cái thùng giấy trên nóc tủ đứng kia.” Ông Trương ngoái đầu nhìn vào trong phòng, chỉ về phía chiếc tủ đứng cỡ lớn màu hạt dẻ, sau đó quay lại, ngờ vực hỏi, “Rốt cuộc là anh muốn tìm gì vậy? Anh có mối quan hệ thế nào với con Văn nhà tôi?”

“Thưa bác, cảnh sát chúng cháu có nguyên tắc của cảnh sát, hiện giờ thực sự chưa thể giải thích với bác được, xin bác thông cảm” Hàn Ấn vừa không muốn nói dối, lại vừa không muốn ông cụ đau lòng, nhưng với tình hình trước mắt, anh không thể tránh né được sự truy vấn của ông cụ, nên đành phải sử dụng ngôn ngữ quan cách để lấp liếm. Nói xong, anh bất chấp ông cụ sẽ phản ứng ra sao, cứ thế di thẳng đến bên tủ, kiễng chân nhắc thùng giấy xuống, sau đó mở hộp ra, ngồi bệt xuống sàn nhà, bắt đầu tìm kiếm.

“Thế thì anh cứ từ từ mà tìm đi nhé.” Thấy tình hình như vậy, ông Trương cũng chẳng còn cách nào, chỉ biết lắc đầu cười buồn, đi ra khỏi phòng, ngồi xuống ghế sofa xem tivi.

Hàn Ấn tìm thấy mấy cuốn nhật kí cất trong thùng giấy, nhưng mở ra xem, lại chỉ là những ghi chép về công việc, hoàn toàn không có nội dung gì liên quan đến vụ án. Số sách còn lại trong thùng, anh cũng xem qua một lượt, đa phần là sách công cụ vẽ hộ lí lâm sàng, cùng dăm cuốn tạp chí và tiểu thuyết, có lẽ chẳng có tác dụng gì đối với vụ án này.

Hàn Ấn ít nhiều có chút thất vọng, nhưng vẫn không cam lòng, bèn lần lượt lấy từng cuốn sách công cụ ra, vừa giở vừa giở một hồi. Bỗng nhiên, có hai tờ giấy bạc mệnh giá 100 nhân dân tệ rơi ra từ trong một cuốn sách dày nặng, đập ngay vào mắt anh là vết máu dính trên tờ tiền. Hàn Ấn lập tức liên tưởng đến vụ án đầu tiên trong chuỗi vụ án 19.3, sau khi gây án, hung thủ đã lấy đi tiền mặt trong ví của nạn nhân, để đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát, vậy hai tờ giấy bạc này liệu có liên quan gì đến món tiền đó?

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »