Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
mục tiêu cuối cùng

Khi Hàn Ấn hay tin, kế hoạch gài bẫy đã được bố trí xong xuôi.

Phân đội trưởng Lưu làm đúng theo ‘sách lược chủ động’ của Hàn Ấn do Anh Hùng trình bày lại, đặc biệt lựa chọn ra một cô cảnh sát dân sự của Đồn Công an cơ sở, độ tuổi ngoài 40, mặt mũi hiền lành, trông không có tướng cảnh sát cho lắm, rồi thuê một căn hộ hai phòng trong một đơn nguyên cao tầng của khu dân cư mở ở quận Phú Bình. Khắp trong ngoài tòa nhà và các lối ra vào của khu dân cư đều bố trí dày đặc cảnh sát thường phục, theo dõi chặt chẽ 24/7 đề phòng sơ suất. Phân đội trưởng Lưu còn bí mật cho lắp camera giám sát tại chỗ kín đáo bên trong hành lang và trên cột đèn bên đường dẫn đến đơn nguyên này. Phân đội trưởng Lưu cho rằng, nếu hung thủ tìm cách trả thù người đăng bài, có lẽ trước tiên hắn sẽ thường xuyên tới thám thính và quan sát môi trường xung quanh nơi muốn gây án. Để không khiến hắn nghi ngờ, phân đội trưởng Lưu sắp xếp cho cô cảnh sát khu vực thi thoảng ra ngoài mua đồ ăn, đi dạo loanh quanh, đương nhiên lúc nào cũng phải có cảnh sát thường phục đi theo bảo vệ.”

Công việc ‘đổ dầu vào lửa’ của Ngải Tiểu Mĩ trên mạng xã hội cũng khá thuận buồm xuôi gió, khơi dậy thành công làn sóng phẫn nộ của các cư dân mạng khi biết mình đã ăn quả lừa, hẳn hung thủ cũng nằm trong số đó. Trước tiên, cô sử dụng một ‘tài khoản con rối’, nói rằng mình có người quen làm trong Sở Công an, qua người quen đó mà biết được bài đăng kia sớm đã thu hút được sự chú ý của cảnh sát, nhưng sau khi điều tra, mới phát hiện ra đó chỉ là trò đùa của một nữ cư dân mạng, thêu dệt câu chuyện không có thực để câu kéo người xem, có điều người quen cảnh sát kia lại không tiện tiết lộ thân phận thực sự của cư dân mạng này, nên cô mới hô hào cư dân mạng hãy cùng điều tra lai lịch của chị ta. Tiếp đến, Tiểu Mĩ lại tiếp tục đăng nhập nhiều ‘tài khoản con rối’ khác để liên tục hâm nóng chủ đề, sau khi cảm thấy sức nóng đã đủ, bèn khéo léo để lộ ra những thông tin chi tiết về người đăng bài đã được sắp đặt từ trước, bao gồm tuổi tác, gia cảnh, ảnh chụp, địa chỉ.

Sau khi biết được chuyện này, Cố Phi Phi và Hàn Ấn đều rất bực mình, nhưng ván đã đóng thuyền, không thể thay đổi được nữa, hai người chỉ còn biết thấp thỏm quan sát, cầu mong kết quả sẽ tiến triển đúng như mong muốn. Thế nhưng, sự thực lại giống như lo lắng của Hàn Ấn trước đó, đã nhiều ngày trôi qua mà hung thủ vẫn không hề xuất hiện trong camera giám sát của cảnh sát, có điều, như vậy không có nghĩa là hắn không giận dữ bởi chuyện này.

---❊ ❖ ❊---

Hôm nay, trời vừa sáng sớm, những cư dân chăm tập thể dục buổi sáng ở một khu chung cư thuộc quận Hướng Dương đã kéo nhau ra khỏi nhà. Trong khuôn viên khu chung cư có một đài phun nước, xung quanh là khoảng sân rộng được cư dân sử dụng làm nơi tập thể dục buổi sáng. Gần kề đài phun nước có một đoạn hành lang với dây leo ken kín, bên trong bày vài chiếc ghế đá, là chỗ ngồi nghỉ ngơi cho cư dân. Có thể nói, đây chính là khu vực đem lại cho cư dân những giờ phút vui vẻ, rất bình yên và thư thái. Tuy nhiên sáng sớm hôm nay, ở đoạn trước hành lang, đập vào mắt họ lại là một cảnh tượng hết sức kinh hoàng.

Ngay trước lối vào hành lang là một thi thể phụ nữ trung niên trần trụi, hai tay hai chân bị trói vào các cột trụ bê tông, ở trong tư thế tay chân dang rộng, phơi bày toàn bộ phần ngực và hạ bộ, toàn thân chi chít vết dao đâm. Vết thương trí mạng vẫn là một vết cắt ngang cổ, sâu hoắm đến nỗi phần đầu gần như đứt lìa, chỉ còn lại một rẻo da dính liền, treo lủng lẳng phía sau lưng. Thảm thương nhất vẫn là khuôn mặt, bị dao cứa nát bấy thành một đám máu thịt bầy hầy. Hung thủ dường như vẫn chưa đã tay, còn muốn lột hết toàn bộ da mặt của nạn nhân, nhưng có lẽ bởi non kinh nghiệm, nên mới lóc mất hai mảng da thịt ở hai bên má, thoạt trông cứ như vẽ lên trên má hai mảng đỏ bầm. Hai mắt bị móc ra quá nửa, nhìn vào rìa mép lởm chởm của vết thương, có lẽ là bị móc bằng tay… Đây chính là vụ án thứ mười hai trong chuỗi vụ án, sự xuất hiện của người phụ nữ này không nằm ngoài dự đoán của Hàn Ấn, thế nhưng sự xuất hiện của cô ta với tư cách là nạn nhân của chuỗi vụ án này lại khiến tất cả mọi người đều bàng hoàng chấn động: nạn nhân chính là Đơn Nghênh Xuân, con gái của nghi phạm quan trọng Đơn Hùng Nghiệp!

“Sao lại là chị ta?” Hàn Ấn đi quanh thi thể một vòng, rồi đút hai tay vào trong túi áo, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Đơn Nghênh Xuân đang treo lõng thông sau lưng, lẩm bẩm tự hỏi, “Tại sao lần này, hung thủ lại tác động nhiều đến khuôn mặt nạn nhân tới vậy? Phải rồi, tại sao trên cổ không buộc dải vải đỏ?”

---❊ ❖ ❊---

Đơn Nghênh Xuân, ngoài 40 tuổi, ở nhà nội trợ, con gái học trung học nội trú, chồng là giám đốc chăm sóc khách hàng của một công ty thương mại, sống ở một khu chung cư cao cấp trên đường Thiên Hà, quận Hướng Dương.

Chỗ xung quanh hành lang chỉ có một ít vết máu, rõ ràng là sau khi Đơn Nghênh Xuân tử vong mới bị kéo tới đây. Nạn nhân sống trong tòa căn hộ cách sân tập thể dục chừng 20 mét về phía Tây, qua điều tra đã xác thực, căn nhà của nạn nhân chính là hiện trường gây án ban đầu. Qua khám nghiệm tử thi, pháp y suy đoán, thời gian tử vong là khoảng 9 đến 10 giờ tối hôm qua, đối chiếu vết dao trên thi thể, thấy thuộc cùng một loại hung khí với các vụ án trước đó. Ngoài ra, tại hiện trường không thu thập được bất cứ vật chứng nào liên quan tới hung thủ, nhưng ở cầu thang tại tầng nhà nạn nhân, đã tìm được một cây bút bi màu đen, thu được nhiều dấu vân tay trên đó…

Nếu chỉ căn cứ vào đặc điểm nhân thân, thì Đơn Nghênh Xuân rất phù hợp với mục tiêu mà hung thủ ưa tìm kiếm, nhưng ngoại trừ điều này, thì đặc trưng của tình tiết vụ án so với những vụ án trước vẫn có nhiều điểm khác biệt.

Trước tiên, địa điểm gây án đã từ quận Phú Bình chuyển sang quận Hướng Dương, hiện trường gây án từ khu tập thể xập xệ ra vào tự do chuyển sang khu chung cư cao cấp được bảo vệ khá nghiêm ngặt, thời gian gây án cũng từ ban ngày chuyển sang đêm khuya. Đương nhiên, điểm cuối cùng này có lẽ là vì chịu hạn chế của môi trường – một khu chung cư có bốt gác bảo vệ tại cửa ra vào, lại có camera giám sát 24/24, nếu muốn gây án tại đây mà không để lại dấu vết và không bị camera ghi lại, hẳn cũng chỉ còn cách đột nhập vào chung cư lúc nửa đêm, và sự thực là các trinh sát cũng chưa phát hiện thấy một hình bóng khả nghi nào trong camera giám sát tại lối ra vào của chung cư. Tiếp tục điều tra, thời gian gây án và môi trường gây án có sự thay đổi, dường như cũng cho thấy hung thủ có sự hiểu biết nhất định đối với nạn nhân. Tối hôm qua, chồng nạn nhân đi công tác, con gái thì ở trong kí túc xá của trường, chỉ một mình nạn nhân ở nhà. Hung thủ đã chọn đúng buổi tối này để gây án, lẽ nào chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là hắn quá ư may mắn?

Tiếp đến, trong lần gây án này, hung thủ đã mở rộng phạm vi huỷ hoại cơ thể lên tới vùng mặt, một điều chưa từng xảy ra trong các vụ án trước đó. Trong vụ án gần đây nhất, hung thủ tấn công vào đầu nạn nhân là bởi tình huống bất ngờ trong khi hạ sát nạn nhân, chứ đó không phải là đặc trưng gây án. Xét từ góc độ phân tích hành vi tội phạm, động tác cố tình huỷ hoại trực diện khuôn mặt thường cho thấy giữa kẻ hành hung và người bị hại có mối quan hệ quen biết, bởi vì khuôn mặt là hình ảnh đại diện cụ thể của người bị hại. Bên cạnh đó, điểm này cũng cho thấy, lần gây án này không mang tính chuyển dịch cảm xúc, người mà hung thủ muốn trả thù và huỷ hoại, chính là bản thân nạn nhân Đơn Nghênh Xuân.

Tiếp đến, trong lần gây án này, hung thủ đã dịch chuyển và phơi bày thi thể giữa nơi công cộng cho bàn dân thiên hạ trông thấy. Hành vi sỉ nhục này chứng tỏ rõ ràng hung thủ căm hận Đơn Nghênh Xuân hơn bất cứ nạn nhân nào trước đó.

Còn nữa, đừng quên thời điểm gây án của hung thủ, đó là sau khi hắn phát hiện ra mình đã bị mắc lừa bởi một bài đăng trên mạng. Theo như phân tích trước đây, bài đăng này chính là nguồn động lực và chỉ dẫn ‘tín ngưỡng’ để hung thủ gây án. Khi hắn phát hiện ra tất cả chỉ là lừa dối, thì sự tự tin được xây dựng qua động tác giết người hàng loạt lập tức sụp đổ hoàn toàn. Hắn đã phải hiện nguyên hình, thậm chí càng cảm thấy thảm hại hơn, tự ti hơn nữa, vậy nên cơn phẫn nộ trong hắn cũng bùng nổ dữ dội chưa từng có. Ở trong một thời điểm và bối cảnh tâm lí như vậy, hắn nhất định sẽ trút giận lên chính đối tượng mà hắn luôn mong muốn được trừng phạt nhất.

Tổng hợp mọi phân tích, Hàn Ấn cho rằng Đơn Nghênh Xuân có lẽ chính là mục tiêu cuối cùng của tên sát thủ thứ hai, mấy vụ án xảy ra trong năm nay có lẽ chỉ là bước đệm, còn thực chất, chắc hẳn hung thủ có mối quan hệ lợi ích với Đơn Nghênh Xuân, thậm chí quan hệ giữa họ tương đối thân thiết.

Tuy nhiên, có một điểm mà Hàn Ấn nghĩ mãi chưa ra: Tại sao nhất định phải là Đơn Nghênh Xuân? Phía cảnh sát vừa mới loại trừ khả năng bố của chị ta có liên quan tới chuỗi vụ án hồi đầu, thì chị ta đã bị sát hại. Liệu có mối liên quan nào trong việc này không? Hay lại là một sự trùng hợp nữa?

Theo như phân tích của Hàn Ấn, thì hành động điều tra tiếp theo cần được triển khai xung quanh các mối quan hệ xã hội của Đơn Nghênh Xuân.

Đơn Nghênh Xuân từ sau khi kết hôn thì nghỉ ở nhà không đi làm nữa, phạm vi sinh hoạt tương đối hẹp, chỉ quanh quẩn với việc chăm sóc chồng con. Lại thêm như trên đã nói, mẹ mất sớm, nửa năm trước bố mắc bệnh qua đời, bởi vậy có thể dễ dàng nhận thấy, người có quan hệ thân thiết nhất với chị ta chỉ có chồng, con gái và em trai. Con gái thì có thể loại trừ, mới là học sinh trung học, chưa có khả năng gây án; còn chồng và em trai, liệu có động cơ gây án không? Về vấn đề này, Hàn Ấn và Cố Phi Phi quyết định đích thân điều tra, nhờ sự trợ giúp của phân đội trưởng Lưu, họ đã hỏi han suốt lượt bạn bè, hàng xóm và đồng nghiệp của hai người, và nhận ra rằng mối quan hệ trong gia đình này rất không hoà thuận.

Chồng của Đơn Nghênh Xuân là Vu Ninh, hơn chị ta đúng 10 tuổi, hai người quen nhau năm 2000 qua giới thiệu. Lúc đó, Vu Ninh đã qua một đời vợ, nhưng cuộc hôn nhân đó không có con cái ràng buộc, vả lại sự nghiệp và điều kiện kinh tế khá tốt. Còn Đơn Nghênh Xuân lúc đó đã là ‘gái già’, bởi vậy sau nửa năm qua lại, hai người đã tiến tới hôn nhân. Kết hôn được một năm thì có một cô con gái, cuộc sống gia đình nhìn chung êm ấm và vui vẻ. Cho tới hai năm về trước, bởi lí do công việc, Vu Ninh đã quen với một cô nhân viên kinh doanh trẻ trung xinh đẹp, từ đó bắt đầu thay đổi. Anh ta mua nhà cho bồ nhí, hàng tháng chu cấp khoản sinh hoạt phí khả quan, thực chất chính là bao nuôi cô ta. Theo lời của bạn bè Vu Ninh, mối quan hệ giữa Vu Ninh và cô gái kia đã gần như là công khai với toàn bộ bạn bè, anh ta như thể bị cô nàng bỏ bùa mê thuốc lú, đã nhiều lần đề nghị li hôn với Đơn Nghênh Xuân, nhưng chị ta dứt khoát không đồng ý.

Qua những thông tin thu thập được từ các mối quan hệ xã hội xung quanh họ, động cơ dường như đã lộ diện, Hàn Ấn bèn chuyển sang tiếp xúc trực tiếp với Vu Ninh. Có điều, Vu Ninh trình bày, lúc án mạng xảy ra, anh ta đang đi công tác ở thành phố khác, nhiều người đi cùng đều có thể làm chứng. Nhưng điều này vẫn không thể hoàn toàn loại trừ anh ta ra khỏi đối tượng tình nghi, thời đại này chỉ cần có tiền, thì không cần bản thân phải đích thân nhúng tay vào mọi việc. Tiếp đó, cảnh sát tiến hành điều tra toàn diện lịch sử cuộc gọi trong điện thoại và lịch sử gửi nhận thư tín của Vu Ninh và nhân tình, cũng như sổ tiết kiệm cá nhân, tài khoản công ty, sao kê thẻ của hai người họ, để tiếp tục điều tra sàng lọc các mối quan hệ xã hội của họ, nhưng đều không phát hiện thấy dấu hiệu thuê người giết vợ…

Em trai của Đơn Nghênh Xuân, Đơn Hoa Minh lại là một kẻ vô tích sự, chưa học hết cấp hai đã bỏ học, suốt ngày đàn đúm lêu lổng, siêng ăn lười làm, thường gây gổ đánh lộn với người ta, hay lui tới những tụ điểm ăn chơi như quán karaoke, quán bar rẻ tiền, không tu chí làm ăn nhưng chỉ mơ mộng phát tài chóng vánh, nên hùn vốn đầu tư với bạn, bị lừa rất nhiều tiền. Từng có hai cô người yêu, một cô bỏ theo người khác, một cô đòi chia tay vì chê hắn nghèo.

Hai chị em có sự chênh lệch khá lớn về tuổi tác, nên khoảng cách thế hệ rất rõ rệt, lại thêm ông bố thích con trai, thiên vị hắn quá mức khiến cho tình cảm chị em không mấy tốt đẹp. Đương nhiên, xích mích lớn nhất vẫn là chuyện nhà ở. Trước khi chết, Đơn Hùng Nghiệp để lại di chúc, khi quay về căn hộ mới, hai chị em sẽ mỗi người một nửa, chuyện này khiến Đơn Hoa Minh hết sức bất bình. Bởi vì chị gái đang sống trong căn hộ cao cấp hơn trăm mét vuông, cuộc sống đủ đầy, mà vẫn muốn chiếm một nửa căn hộ mới của em trai. Hơn nữa, từ xưa đến nay ông bố vẫn luôn nuông chiều con trai, sao tự dưng lại đi chia một nửa căn hộ cho con gái? Bởi vậy, hắn khăng khăng cho rằng chị gái đã giở trò trong việc phân chia gia sản, nên thường xuyên tới gây sự cãi vã với chị gái. Khi bị tra hỏi về hoạt động trong khoảng thời gian xảy ra vụ án tối đó, Đơn Hoa Minh nói rằng cả đêm hắn ở nhà thuê, chính là căn nhà mà hai bố con đã thuê ở tạm tại quận Hướng Dương sau khi khu kí túc xá cũ bị phá dỡ, nhưng đồng thời cũng thẳng thắn thừa nhận là không có ai làm chứng.

Ngoài việc không có chứng cứ ngoại phạm chắc chắn, còn có một điểm nữa khiến Đơn Hoa Minh càng trở nên khả nghi hơn: Công việc hiện tại của hắn là nhân viên chuyển phát nhanh, hơn nữa khu vực hắn phụ trách là quận Phú Bình, nơi liên tiếp xảy ra án mạng trong năm nay. Vừa nghe được thông tin này, Cố Phi Phi đã hai mắt sáng rực, bởi trước đó cô đã nhận định, có lẽ hung thủ làm công việc kiểu đó, nên mới khiến nạn nhân lơ là cảnh giác khi tiếp xúc ở khoảng cách gần. Nhưng về hung khí mà nhân viên chuyển phát nhanh thường mang theo mình, trước đó đã loại trừ khả năng là máy POS, vậy thì còn có thứ gì? Đơn Hoa Minh đi xe đạp điện giao hàng, để đề phòng hàng bị mất trộm, nên những món hàng đắt tiền chắc hẳn sẽ cất kĩ trong ba lô mang theo người. Hay là, trong vụ án thứ ba của năm nay, do nạn nhân phản kháng quyết liệt nên đã khiến đồ vật trong ba lô rơi ra ngoài, rồi hắn nhặt bừa lấy một thứ làm hung khí? Để xác thực chuyện này không khó, tới công ty chuyển phát nhanh nơi Đơn Hoa Minh làm việc để điều tra thông tin hàng hoá thất lạc, có lẽ có thể làm rõ.

Vẫn còn một vấn đề mang tính then chốt, khiến người ta phải đau đầu: Nếu Đơn Hoa Minh giết hại chị gái, điều đó cũng có nghĩa hắn là kẻ giết người hàng loạt thứ hai theo như phán đoán của Hàn Ấn, vậy thì hắn có mối quan hệ thế nào với kẻ sát nhân thứ nhất? Tại sao hắn lại biết rõ các thông tin bí mật, hơn nữa lại có được hung khí và lông mu của kẻ kia? Phải rồi, còn có một vật chứng có thể đối chiếu: Chiếc bút bi màu đen mà trinh sát viên đã nhặt được trong cầu thang cùng tầng với căn hộ của Đơn Nghênh Xuân, bên trên thu thập được nhiều dấu vân tay, là của cùng một người.

Ngay sau đó, qua đối chiếu, thì những dấu vân tay đó không trùng với dấu vân tay tại các hiện trường gây án thời kì đầu, nhưng cũng không phải của Đơn Hoa Minh. Tìm kiếm trong kho lưu vân tay, lại phát hiện ra dấu vân tay trùng khớp, hơn nữa còn là của kẻ đã từng nằm trong tầm ngắm của cảnh sát: Triệu Lượng!

Triệu Lượng, cái tên đã từng thoáng lướt qua danh sách kẻ tình nghi, giờ lại một lần nữa rơi vào tầm ngắm của Ban Chuyên án vì một chiếc bút bi xuất hiện ở gần hiện trường vụ án, nhưng vẫn cứ khiến hết thảy mọi người cảm thấy khó hiểu, đó là liệu người này có động cơ gây án?

Nếu như kẻ tình nghi trước đó, Đơn Hùng Nghiệp, được xác định là hung thủ giết chết chị gái Triệu Lượng, vậy thì Triệu Lượng giết Đơn Nghênh Xuân có thể coi là hành vi trả thù. Nhưng vấn đề là ở chỗ, Đơn Hùng Nghiệp đã bị loại trừ khỏi đối tượng nghi vấn, lại kết hợp với chi tiết phân tích hành vi của Hàn Ấn, cho rằng Đơn Nghênh Xuân là một mục tiêu tấn công hết sức cụ thể, cũng có nghĩa là, nếu Đơn Nghênh Xuân đúng là do Triệu Lượng sát hại thật, thì nguyên nhân cũng sẽ là ân oán giữa bản thân hai người họ, chứ không liên quan tới Đơn Hùng Nghiệp. Dựa vào vật chứng hiện có, sau khi Ban Chuyên án và Nhóm Hỗ trợ tiến hành thảo luận, đã quyết định triệu tập Triệu Lượng tới thẩm vấn theo đúng trình tự pháp luật, đồng thời điều động vài nhóm trinh sát tiến hành khám xét nơi ở và nơi làm việc của Triệu Lượng, mở rộng điều tra về mối quan hệ lợi ích giữa đối tượng và người bị hại Đơn Nghênh Xuân, cố gắng nhanh chóng xác định động cơ gây án, đặt nền tảng vững chắc cho bước phá án toàn diện tiếp theo.

---❊ ❖ ❊---

Trong phòng thẩm vấn, Triệu Lượng vóc người tầm thước, khuôn mặt cân đối, mắt to mày rậm, ngơ ngác ngồi xuống ghế thẩm vấn, ngồi phía bên kia chiếc bàn dài là phân đội trưởng Lưu và một viên trợ lí, còn Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng ở phòng bên cạnh quan sát cuộc thẩm vấn.

Sau một loạt những câu hỏi mang tính thủ tục bắt buộc như họ tên, tuổi tác, nơi làm việc, phân đội trưởng Lưu liền đi thẳng vào vấn đề chính: “Anh có quen Đơn Nghênh Xuân?

“Có!” Triệu Lượng trả lời ngay không chút đắn đo, rồi lập tức hỏi ngược lại, “Đây là lí do tôi bị đưa tới đây?”

“Trả lời rất nhanh, có vẻ như hai bên rất thân quen?” Phân đội trưởng Lưu phớt lờ câu hỏi của Triệu Lượng, nhìn chằm chằm vào anh ta, hỏi đầy ẩn ý.

“Không chỉ quen, mà ấn tượng rất sâu sắc nữa là khác.” Triệu Lượng bật cười thành tiếng, “Chính vì hai chị em họ gây rối ầm ĩ mà tôi suýt nữa mất luôn nghề bác sĩ đấy!”

“Chuyện là thế nào, hãy kể chi tiết.” Phân đội trưởng Lưu phấn chấn ra mặt, bụng bảo dạ, “Khéo tay Triệu Lượng này sắp vô tình để lộ động cơ gây án cũng nên?”

“Thực ra cũng không có gì, người giống như hai chị em họ, bác sĩ chúng tôi gặp suốt!” Triệu Lượng coi thường ra mặt. “Ông bố chị ta bị ung thư tinh hoàn, lúc phát hiện ra thì đã ở giai đoạn cuối, tế bào ung thư di căn khắp nơi. Là bác sĩ điều trị chính, lúc đó tôi đã nói với họ rằng, không nên làm phẫu thuật cắt bỏ, mà nên áp dụng phương pháp trị liệu kết hợp giữa hoá trị với Đông y, hiệu quả sẽ tốt hơn. Tuy nhiên, không hiểu hai chị em nhà này đầu óc bị làm sao mà cứ khăng khăng đòi phẫu thuật cho bằng được. Kết quả là sau khi cắt bỏ hai bên tinh hoàn, Đơn Hùng Nghiệp chẳng sống nổi vài tháng đã qua đời. Có lẽ hai chị em họ bị sốc nặng nên cứ đổ riệt cho tôi làm phẫu thuật có vấn đề, ngày nào cũng đến khuấy đảo tanh bành cả bệnh viện lẫn chuyên khoa của tôi, có một lần, tôi không thể nào chịu đựng nổi nên đã đánh cậu em…”

“Tôi nhớ năm xưa khi anh còn học cấp ba, trông rất thư sinh, lịch sự, nhã nhặn, nói năng cũng rất nhẹ nhàng.” Triệu Lượng còn chưa dứt câu, phân đội trưởng Lưu đã cảm khái cắt ngang, rồi lập tức đổi ngay ngữ điệu, “Lần này chúng tôi tìm anh tới đây, nguyên nhân chủ yếu là vì đã phát hiện ra dấu vân tay của anh trong hệ thống lưu trữ. Có một điều khiến tôi lấy làm kinh ngạc, đó là vì anh từng có tiền án bị bắt giữ do hành vi bạo lực gia đình, và lần này, anh lại nói là anh từng đánh người nhà bệnh nhân. Sao anh lại thành ra bạo lực thế này?”

“Sao tôi lại thành ra thế này, anh không biết sao? Anh, các anh, ai trong số các anh đã từng nhìn thấy chị gái mình cơ thể trần trụi nằm trong vũng máu, khắp người bị dao đâm chi chít như một tổ ong chưa, hả?!” Triệu Lượng chau mày, mắt trợn trừng giận dữ, nhưng giọng nói lại như nghẹn ngào, “Các anh có biết không? Cho tới tận bây giờ, cảnh tượng đó vẫn thường xuyên khiến tôi giật mình tỉnh giấc, lần nào cũng thấy khắp toàn thân tôi đau đớn như đang bị rạch xé, như bị hàng ngàn mũi kim đâm, cơn phẫn nộ khủng khiếp giày vò tôi khổ sở, còn các anh, các anh chưa bao giờ cho tôi và chị tôi một lời giải thích rõ ràng!”

Thế rồi, Triệu Lượng từ nghẹn ngào chuyển sang nức nở, nước mắt đầm đìa, không khí lập tức chùng hẳn xuống. Phân đội trưởng Lưu đành phải tạm dừng thẩm vấn, ra hiệu cho viên trợ lí lấy khăn giấy cho Triệu Lượng.

“Được rồi, tôi cũng không vòng vo nữa, Đơn Nghênh Xuân đã chết rồi, bị mưu sát, thời gian vào hồi…” Một lát sau, thấy Triệu Lượng đã lấy lại bình tĩnh, phân đội trưởng Lưu tiếp tục hỏi, “Tối đó anh ở đâu? Làm gì?”

“Ồ, hôm đó…” Triệu Lượng ngẩng đầu hồi tưởng một lát rồi nói, “Hôm đó có lẽ là ngày nghỉ của tôi, hôm trước tôi trực ca đêm, nửa đêm có vài ca cấp cứu, tôi bận rộn luôn tay tới gần sáng, về đến nhà mệt quá, ngủ một mạch tới hơn chín giờ tối mới dậy, ăn uống qua loa, đọc sách một lúc lại ngủ tiếp. Sao, các anh nghi ngờ tôi?”

“Cả đêm không đi đâu?”

“Không!”

“Không tới nhà Đơn Nghênh Xuân?”

“Tôi tới nhà chị ta làm gì? Với lại, tôi cũng có biết nhà chị ta ở đâu mà tới!”

“Có người làm chứng cho anh không?”

“Tôi đã li hôn, con do vợ nuôi, giờ sống một mình, nửa đêm nửa hôm đào đâu ra người làm chứng?”

Cứ thế hỏi liền vài câu, rồi phân đội trưởng Lưu lấy từ trong hộp đựng vật chứng ra một túi nhỏ, giao cho viên trợ lí. Viên trợ lí bèn đứng dậy, bước lại bên Triệu Lượng, đặt túi đựng vật chứng trước mặt anh ta. Phân đội trưởng Lưu nói tiếp, “Chúng tôi tìm thấy cây bút này trước cửa nhà Đơn Nghênh Xuân, trên đó có dấu vân tay, đã đối chiếu trong hệ thống lưu trữ vân tay, kết quả hoàn toàn trùng khớp với vẫn tay của anh, anh giải thích thế nào về chuyện này?”

“Tôi thừa nhận, đây là cây bút mà tôi dùng để kê đơn thuốc trong khi khám chữa bệnh, nhưng tôi rất hay vứt bút lung tung, tôi mua rất nhiều loại bút này, chẳng biết đã đánh mất bao nhiêu cái nữa.” Dừng lại một thoáng, Triệu Lượng bực bội nói, “Tôi cũng hơi nóng tính thật, nhưng đâu đã đến nỗi phải giết người. Các anh đang làm cái gì vậy hả? Phá án mãi không xong, định lôi tôi ra làm hình nhân thế mạng đấy à? Tôi và chị tôi rõ rành rành là người bị hại, sao đùng một cái lại bảo tôi là kẻ sát nhân?”

“Anh kích động cái gì thế! Cây bút bi của anh rơi ở hiện trường gây án, chúng tôi mời anh tới đây là theo đúng quy trình, có gì không đúng?” Phân đội trưởng Lưu như bị chọc trúng chỗ đau, cũng bực bội quát lên.

Không khí trong phòng thẩm vấn càng lúc càng thêm căng thẳng, lúc này Đỗ Anh Hùng đứng ở phía bên kia tấm kính một chiều, đang vò đầu bứt tai, chốc chốc lại liếc trộm Hàn Ấn bên cạnh. Kể từ khi anh chàng tự tiện cùng phân đội trưởng Lưu tiến hành kế hoạch gài bẫy, Hàn Ấn đã không thèm nhìn đến anh chàng nữa, và kế hoạch đó, đến cuối cùng, lại mang tới kết quả tồi tệ nhất trong dự liệu của Hàn Ấn, nên Anh Hùng lại càng không còn mặt mũi nào để đứng trước mặt Hàn Ấn. Vậy nên mấy hôm nay, anh chàng chỉ biết ngoan ngoãn bám lẽo đẽo theo sau Hàn Ấn, không dám nhiều lời, dù trong đầu có nảy ra ý tưởng gì mới, cũng không dám ho he tiếng nào.

Hàn Ấn cũng hiểu Anh Hùng nóng lòng phá án, vả lại sau khi cân nhắc ưu nhược điểm, bản thân anh rất có thể cũng đưa ra lựa chọn giống như Anh Hùng, nên trong lòng anh cũng không giận gì cả, chỉ cảm thấy cũng nên lợi dụng chuyện này để cho cậu chàng một bài học. Trong công tác điều tra phá án của cảnh sát, kết quả quan trọng, nhưng quá trình cũng quan trọng không kém, anh không thể vì muốn phá được án mà vượt ra ngoài khuôn khổ pháp luật, lại càng không thể không suy xét tới những tổn hại tiềm tàng có thể gây ra cho người dân…

Lúc này, thấy bộ dạng rất muốn nói nhưng cố nhịn của Anh Hùng, Hàn Ấn bất giác bấm bụng cười thầm, nhưng vẫn ra vẻ mặt lạnh như tiền, nghiêm giọng nói. “Có gì thì nói đi!”

“À vâng, chuyện là, em có một vài suy nghĩ này.” Thấy Hàn Ấn mở lời, Đỗ Anh Hùng vội vàng chớp ngay cơ hội, “Tối qua, em nghiền ngẫm lại hồ sơ vụ án đầu tiên, trong đó có viết rõ bố mẹ của nạn nhân Triệu Lâm mất sớm do gặp tai nạn giao thông, để lại hai chị em mồ côi, nương tựa vào nhau mà sống. Có thể nói, Triệu Lượng là do chị gái một tay nuôi lớn, nên hai chị em chắc hẳn rất thương yêu nhau. Khi vụ án xảy ra, Triệu Lượng vừa vào lớp 11, chính anh ta sau khi tan học về nhà đã nhìn thấy thi thể chị gái. Em nghĩ rằng, Triệu Lượng lúc đó đang trong lứa tuổi thanh thiếu niên, nhân sinh quan và giá trị quan chưa đủ chín chắn, đối diện với một cú sốc kinh hoàng như vậy, sẽ khiến anh ta nảy sinh ý nghĩ bi quan, rằng cuộc đời quá bất công với mình, từ đó dần dần hình thành nên tư tưởng chống đối xã hội. Đặc biệt, sự kích thích mạnh về cảm xúc khi tận mắt chứng kiến thi thể của chị gái, rất có khả năng sẽ gây ra tổn thương tâm lí, từ đó dẫn tới khuynh hướng bạo lực. Cộng thêm vừa nãy, anh ta thừa nhận do có hành vi bạo lực gia đình nên vợ con mới bỏ đi. Nếu hành vi quấy rối của hai chị em Đơn Nghênh Xuân đã gây ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh ta, rất có thể sẽ kích động anh ta trút cơn phẫn nộ lên Đơn Nghênh Xuân.”

“Sự thay đổi tính cách kiểu này không phải là không có, nhưng tại sao anh ta lại phải giết thêm ba nạn nhân nữ nữa?” Hàn Ấn hỏi.

“À vâng, chuyện này thì đúng là không dễ giải thích! Từ những dữ liệu mà chúng ta đã có, Triệu Lượng ngoài việc cũng sống ở quận Phú Bình, coi như là một điểm giao cắt với ba nạn nhân kia, thì thực sự chưa thể tìm ra giữa họ có mối liên hệ nào khác.” Đỗ Anh Hùng dừng lại, ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp, “Liệu có phải thế này không nhỉ: Mục tiêu cuối cùng của anh ta là Đơn Nghênh Xuân, nhưng nếu chỉ giết một mình chị ta thì dễ bị lộ động cơ gây án, còn nếu như mô phỏng thủ đoạn của kẻ giết người hàng loạt năm xưa, chọn cách đi vòng tới mục tiêu trả thù, rất có thể sẽ khiến chúng ta bỏ lọt mối liên hệ giữa anh ta và Đơn Nghênh Xuân, từ đó đánh lạc hướng chúng ta.”

“Phân tích của cậu, về mặt lí thuyết thì có thể chấp nhận.” Hàn Ấn khẽ gật đầu, rồi lại lập tức ngoặt sang chuyện khác, “Thế nhưng, vấn đề sẽ quay trở lại với câu hỏi vẫn chưa giải đáp được: Anh ta có mối quan hệ thế nào với kẻ giết người hàng loạt trước kia? Sợi lông mu lấy ở đâu ra?”

“À… ờ…” Anh Hùng bị vặn ngược lại, chỉ biết á khẩu lắc đầu. Một lúc lâu sau, anh chàng bất thần reo lên. “Tên sát nhân thứ nhất liệu có phải là một bệnh nhân của Triệu Lượng? Có lẽ hắn đã chết rồi, Triệu Lượng biết được những tội ác mà hắn đã gây ra, nên mới mô phỏng hành vi giết người của hắn?”

Bên này, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng đang thảo luận sôi nổi, thì bên kia, tình thế trong phòng thẩm vấn cũng có sự biến chuyển. Một viên cảnh sát gõ cửa bước vào, giao cho phân đội trưởng Lưu một kẹp tài liệu màu xanh lam, phân đội trưởng Lưu sắc mặt lạnh tanh mở ra, liếc mắt nhìn, khoé miệng bất giác khẽ nhếch lên thành một nét cười thấp thoáng.

“Thôi được rồi, nếu như cây bút của anh xuất hiện ở hiện trường gây án chỉ là chuyện ngẫu nhiên,” phân đội trưởng Lưu cố tình dừng lại nửa chừng, sau đó cao giọng, lạnh lùng hỏi, “vậy thì anh hãy giải thích xem, tại sao trong ngăn tủ đựng đồ cá nhân của anh lại xuất hiện con dao gập giống hệt như hung khí? Hơn nữa, còn xét nghiệm thấy có máu người dính trên đó?”

“A, làm sao có chuyện đó được? Hung khí ở tủ đựng đồ của tôi? Sao lại thế được? Sao lại thế được?” Triệu Lượng sửng sốt nhảy bật dậy khỏi ghế, trở nên cực kì kích động, nhưng chỉ lặp đi lặp lại mấy câu này, giọng nói cứ nhỏ dần lại, không còn giống như vặn hỏi, mà giống như đang vắt óc nghĩ cách ứng phó. Ngây ra một chốc, Triệu Lượng lẳng lặng ngồi lại xuống ghế, cắn môi vài cái, khuôn mặt trở nên lầm lì, đưa ra một lời giải thích gượng gạo: “Chắc chắn có kẻ muốn hãm hại tôi! Vừa nãy tôi đã nói, bình thường tính tôi vốn đểnh đoảng, nhiều khi cắm nguyên chìa khoá trên ngăn tủ đựng đồ không rút. Nếu có kẻ rắp tâm muốn biến tôi thành kẻ thế mạng, hắn hoàn toàn có thể chớp thời cơ để trộm chìa khoá.”

“Thôi anh đừng có diễn kịch nữa đi!” Phân đội trưởng Lưu hừ một tiếng. “Ngoài Đơn Nghênh Xuân, chúng tôi tin rằng anh còn giết thêm ba phụ nữ khác, thời gian lần lượt vào ngày 20 tháng 1, ngày 4 tháng 3 và tháng 3 năm nay. Người của chúng tôi vừa đến bệnh viện điều tra, và phát hiện ra rằng cả ba vụ án kể trên đều xảy ra vào ngày anh nghỉ làm sau buổi trực ca đêm hôm trước.”

“Từ sau khi li hôn, cuộc sống của tôi về cơ bản chỉ luân chuyển giữa bệnh viện và nhà. Tôi thừa nhận, vào thời điểm xảy ra ba vụ án như anh vừa nói, tôi không có chứng cứ ngoại phạm, nhưng tôi vẫn có thể giải thích.” Có lẽ cảm thấy bản thân khó lòng thoát tội, nên Triệu Lượng tuy ra sức biện minh, nhưng ngữ khí đã toát lên vẻ lo sợ, “Hàng tháng chúng tôi đều có bảng phân công giờ làm, dán ngay bên cửa văn phòng điều dưỡng, hôm nào tôi làm ca đêm, nhìn bảng là biết ngay. Còn nữa, trên thực tế, ca đêm của chúng tôi đều được sắp xếp theo quy luật. Vẫn là câu trên, nếu có kẻ muốn hãm hại tôi, hắn hoàn toàn có thể tính toán được.”

“Anh không cảm thấy lí do này rất khiên cưỡng sao?” Phân đội trưởng Lưu nhếch mép giễu cợt, “Cho dù đúng như anh nói thật, vậy anh cảm thấy, là ai muốn hãm hại anh?”

“Làm sao tôi biết được!” Triệu Lượng gầm lên một câu, sau đó hai tay ôm đầu, lắc qua lắc lại, sắc mặt bàng hoàng đờ đẫn, rồi chợt ngẩng phắt lên, giọng đầy tuyệt vọng, “Các anh cho rằng tôi là hung thủ, có phải không?”

“Không phải chúng tôi, mà là bằng chứng cho thấy anh là hung thủ!” Phân đội trưởng Lưu nghiêm nghị nói. Kì thực lúc này, trong lòng ông ta chẳng thấy vui vẻ gì, giống như Đỗ Anh Hùng, ông ta cảm thấy sở dĩ Triệu Lượng thành ra thế này, không thể không có liên quan tới cái chết của chị gái. Tất cả mọi bi kịch, đều là do tên ác quỷ kia gây ra. Phân đội trưởng Lưu chỉ muốn truy hỏi đến cùng, kẻ đó rốt cuộc là ai? “Tại sao anh lại muốn mô phỏng kẻ sát nhân đã sát hại chị anh năm đó?”

“Anh điên à? Anh đang nói cái gì thế? Anh thừa biết tôi căm hận hắn đến độ nào, sao tôi có thể mô phỏng hắn đi giết người được hả? Nếu đúng là tôi giết người thật, thì người tôi giết chắc chắn phải là hắn!” Triệu Lượng giọng đầy oan ức, tâm tư lại một lần nữa trở nên kích động.

“Không phải là nếu, mà đúng là anh đã làm như thế! Người ta thường nói, theo thời gian, con người sẽ dần dần biến thành kiểu người mà bản thân họ từng căm hận nhất!” Phân đội trưởng Lưu buồn bực đáp.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »