Nhờ được hỗ trợ từ ngân hàng, phía cảnh sát đã lấy được nhiều biên lai RÚT tiền của Lưu Huân, chữ kí trên đó cũng giống với chữ kí trên biên lai gửi tiền vào ngân hàng, có nghĩa là người rút tiền chính là Lưu Huân. Đương nhiên, điều này cũng không thể chứng minh là anh ta tự nguyện. Tiếc rằng thời gian đã quá lâu, dữ liệu camera đã bị ghi đè, còn nhân viên ngân hàng cũng không nhớ nổi tình hình lúc đó.
Công việc khám xét căn biệt thự về cơ bản đã kết thúc, nhìn chung không thu được kết quả nào đáng kể, ngoài những vết máu mà Hàn Ấn đã hỗ trợ phát hiện, chỉ tìm thêm được dấu vết của hai bộ lốp xe trong gara, quy cách kĩ thuật lần lượt là Michelin 255/50 R19 và Maxxis 225/60 R17. Loại thứ nhất thường dùng cho kiểu xe SUV cỡ lớn, và không ngoài dự đoán, đó chính là chiếc xe của Lưu Huân, một chiếc Land Rover màu trắng, biển số BX55966. Loại thứ hai, nhà sản xuất thường hợp tác với các doanh nghiệp sản xuất xe hơi như SAIC-GM, quy cách kĩ thuật và hoa văn phù hợp với lốp của dòng xe Buick do SAIC-GM sản xuất. Trong dòng xe đó, sản phẩm màu xanh dương sẫm được ưa chuộng nhất, cũng khớp với thông tin về chiếc xe lạ do người giúp việc hàng xóm cung cấp cho Hàn Ấn. Chiếc Land Rover có lẽ hiện giờ đã bị thay hình đổi dạng, còn xe Buick lại rất phổ biến trong thành phố này, cho nên muốn truy tìm nghi phạm qua thông tin về hai dòng xe kể trên là hết sức khó khăn. Nhưng nếu như có đối tượng tình nghi cụ thể, thì đây lại có thể coi là căn cứ để xác minh đối tượng.
Còn về trọng điểm điều tra tiếp theo, Hàn Ấn đề nghị, cần phải điều chỉnh lại đôi chỗ. Mối liên quan giữa vụ án Tưởng Thanh Sơn và hai vụ án còn lại rất mơ hồ khó đoán, chứng cứ còn thiếu hụt nhiều. Đặc biệt nhân vật quan trọng là Phùng Binh đã qua đời, công việc tra cứu hồ sơ đến nay vẫn chưa thu được kết quả, chi bằng hãy tập trung nhân lực và tinh lực để điều tra vụ án của Trương Thuý Anh và Lưu Huân, đặc biệt là ở đây còn liên quan đến hành tung và an toàn tính mạng của Lưu Dao, cho nên càng cần phải đẩy nhanh tốc độ phá án. Mặt khác, hai chị em họ Vương vẫn phải tiếp tục được coi là đối tượng điều tra trọng điểm, và việc quan trọng hơn nữa chính là triển khai công tác điều tra xoay quanh một nhân vật chủ chốt trong vụ án của Lưu Huân, đó chính là người giúp việc trong nhà. Tuy cũng có khả năng cô ta là người bị hại, nhưng anh vẫn nghiêng sang quan điểm cho rằng cô ta bị giết là do mâu thuẫn với đồng bọn.
---❊ ❖ ❊---
Đúng lúc này, công việc chồng khớp sọ – ảnh và phục dựng khuôn mặt dựa vào hộp sọ đã có kết quả.
Công việc thứ nhất đơn giản hơn một chút, chỉ là sử dụng phần mềm để chồng ghép ảnh chụp của Lưu Huân lên phim âm bản xương sọ của bộ hài cốt đàn ông dưới sàn nhà căn biệt thự, để xem tấm ảnh chồng ghép thu được liệu có trùng khớp về quan hệ giải phẫu, từ đó xác định xem có phải là cùng một người hay không. Thao tác tương tự cũng được thực hiện với bà mẹ Lưu Huân. Kết quả giám định mới ra lò cho thấy: bộ hài cốt thứ nhất và thứ hai chính xác là của hai mẹ con Lưu Huân. Còn công việc phục dựng khuôn mặt dựa vào hộp sọ thì phức tạp hơn, cũng mất nhiều thời gian hơn. Hàn Ấn cũng đã tìm hiểu qua về nguyên lí của kĩ thuật này trong những lần điều tra phá án trước đây. Ví dụ như với vụ án này, trước tiên cần phải tiến hành scan laser hộp sọ của nạn nhân thứ ba, tạo thành hình ảnh 3D trên máy tính, rồi căn cứ vào các tiêu chí pháp y để đo chiều rộng và chiều cao của xương sọ, khoảng cách hốc mắt trong ngoài, chiều rộng và chiều cao của lỗ hình quả lê (lỗ trước hốc mũi), sau đó nhập những số liệu và hình thái này vào phần mềm máy tính. Phần mềm sẽ chia khuôn mặt thành nhiều vùng khác nhau theo đơn vị milimét, rồi tự động ‘đắp’ thêm da thịt lên xương sọ. Sau đó sẽ lựa chọn từ kho dữ liệu lưu trữ về đặc điểm ngũ quan của 56 dân tộc trong nước, để tìm ra ngũ quan thích hợp thêm vào, tích hợp thành ảnh, thế là công việc phục dựng đã hoàn thành.
Hàn Ấn cử nhân viên điều tra mang theo bức ảnh chân dung phục dựng nghi là của người giúp việc đi xác minh danh tính theo hai hướng: Thông tin đăng kí tìm người mất tích và thông tin đăng kí tìm việc của các công ty cung cấp dịch vụ giúp việc gia đình. Mà xác minh danh tính mới chỉ là bước đầu, tiếp theo cần phải điều tra kĩ lưỡng thông tin lí lịch của người giúp việc. Sau cùng, cũng là quan trọng nhất, đó là tìm hiểu các mối quan hệ xã hội của đối tượng, vì chắc chắn cô ta có đồng bọn. Đương nhiên, nếu phát hiện ra cô ta có qua lại với hai chị em họ Vương, thì đó sẽ là một bước đột phá có tính quyết định đối với công tác điều tra phá án.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng hỏi cung, Đỗ Anh Hùng và hai chị em họ Vương ngồi đối diện nhau ở hai bên chiếc bàn hình chữ nhật kê ngang giữa phòng.
Suy đi tính lại, cuối cùng vẫn quyết định triệu tập hai chị em nhà này. Trước đó chưa hành động, chủ yếu vẫn là do một vấn đề thường trực: khó phán đoán động cơ gây án. Cách đây vài ngày, cảnh sát thành phố Quảng Điền gửi đến một thông tin, Khúc Hiểu Quân đã về nhà, thời gian vừa qua anh ta mất liên lạc là do gặp tai nạn khi đi làm ăn xa, phải nằm viện mất hai, ba tháng. Do sợ người nhà lo lắng nên mới không liên lạc với họ. Về việc này, phía cảnh sát giao thông địa phương và bệnh viện cũng đã xác minh, và theo như lời anh ta khai báo, kể từ sau khi bị đuổi việc ở nhà hàng, anh ta không còn liên lạc với Trương Thuý Anh nữa. Do đó, nhận định trước đây về động cơ giết người của Khúc Hiểu Quân là để tranh giành tài sản đã không thể thành lập, cho nên phía cảnh sát hi vọng có thể thông qua việc âm thầm quan sát và điều tra để tìm ra động cơ thực sự của hai chị em họ Vương. Thứ hai là cũng muốn xem họ có đồng bọn hay không, hoặc có bị ai xúi giục hay không, nếu như đúng là họ có tham gia gây án.
Mà cho đến hiện tại, tình tiết vụ án ngày càng trở nên rắc rối và phức tạp. Lưu Dao, một trong những nạn nhân của vụ án Lưu Huân, vẫn chưa rõ tung tích. Tuy về lí thuyết, vụ án xảy ra đã hơn một năm, hi vọng sống sót của Lưu Dao tuy không nhiều, nhưng chỉ cần chưa tìm thấy xác, phía cảnh sát vẫn không thể từ bỏ công việc tìm kiếm và giải cứu đang vô cùng gấp rút, cho nên thời gian cũng không cho phép họ tiếp tục chơi trò mèo vờn chuột với hai chị em họ Vương một cách dàn trải và bị động như vậy nữa.
“Chúng tôi đã tìm thấy hiện trường ban đầu nơi mẹ các chị bị giết hại, đó là căn hộ số 35, khu C, sơn trang Vạn Phúc. Một căn biệt thự hai tầng, chủ sở hữu là Lưu Huân.” Sau những câu hỏi thông thường theo đúng trình tự, Đỗ Anh Hùng bắt đầu dẫn dắt vấn đề vào trọng tâm của vụ án, rồi lẳng lặng quan sát phản ứng của hai người.
“Lưu Huân là kẻ nào? Tại sao lại muốn hãm hại mẹ tôi?” Hai chị em lập tức ngồi thẳng dậy, mắt trợn trừng, sắc mặt đầy giận dữ, nhưng người cướp lời nói trước, vẫn là cô chị Vương Môn Văn.
“Các chị không biết Lưu Huân thật sao? Cũng chưa bao giờ tới căn biệt thự đó?” Đỗ Anh Hùng trầm giọng hỏi tiếp.
“Anh nói vậy là có ý gì?” Vương Môn Văn khịt mũi, miệng hơi há ra, giọng kinh ngạc hỏi. Ngay sau đó cô em Vương Môn Tịnh cũng chau mày, nheo mắt, tỏ ra rất không vui: “Lưu Huân với chả biệt thự gì, chúng tôi chưa bao giờ nghe nói tới. Anh hỏi vậy ý là sao, là bảo chúng tôi nói dối đấy à?”
“Tôi cũng muốn tin các chị lắm chứ, nhưng tiếc là ngay từ đầu, các chị đã không nói thật!” Đỗ Anh Hùng sắc mặt lạnh tanh, từng bước dồn họ đến chân tường, “Kết hợp tình hình thực tế trong phòng ngủ của mẹ các chị với tình hình hiện trường của căn biệt thự, cùng các báo cáo pháp chứng của chúng tôi, đã cho thấy rằng trước khi mẹ các chị tử vong, bà đã bị giam giữ một thời gian dài trong căn biệt thự, đồng thời còn bị bạo hành tàn nhẫn. Vậy mà các chị lại một mực khẳng định rằng, mẹ các chị mới mất tích một ngày trước khi các chị báo cảnh sát, các chị giải thích thế nào về chuyện này?”
“Chuyện này… chuyện này… làm sao lại thế được?” Vương Môn Tịnh nhướng mày ra vẻ kinh ngạc, rồi co người lại, hơi dịch về phía chị gái. Hai chị em đưa mắt nhìn nhau, Vương Môn Văn vẫn cố thanh minh: “Tóm lại là tối nào về nhà, chúng tôi cũng thấy mẹ ở nhà cả. Có lẽ là ban ngày, nhân lúc chị em tôi không có nhà, mẹ tôi lẻn ra ngoài gặp Khúc Hiểu Quân rồi mới bị như vậy cũng nên. Người như Khúc Hiểu Quân mà lại đi mê một bà già như mẹ tôi thì có khác nào biến thái cơ chứ, ai mà biết được họ làm ra những trò gì?”
“Quên chưa báo cho các chị biết, chúng tôi đã tìm thấy Khúc Hiểu Quân rồi, và cũng có thể chứng minh, anh ta không có mặt ở thành phố này vào thời điểm xảy ra vụ án!” Đỗ Anh Hùng tiếp lời.
“Vậy thì có thể mẹ tôi còn có tình nhân khác bên ngoài!” Vương Môn Tịnh vẫn cố cãi cùn, hùa theo lời biện bạch sống sượng của cô chị, “Tóm lại là tối nào mẹ tôi cũng có nhà hết, còn ban ngày mẹ tôi làm gì thì ai mà biết được?”
Đỗ Anh Hùng nhếch mép, lộ một nụ cười khinh bỉ, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn xoáy vào hai chị em họ một hồi lâu rồi nói. “Có bao giờ các chị nghĩ rằng, việc tuyên bố mẹ các chị mất tích vào ngày 29 tháng 5 là một sơ hở rất lớn không?”
“Những điều chúng tôi nói đều là sự thật, nhân viên trong nhà hàng có thể làm chứng cho chúng tôi, anh thích nghĩ sao thì tùy!” Hai chị em càng xáp vào nhau, hai bàn tay đặt trên mặt bàn cũng nắm chặt lấy nhau, như đang trấn an lẫn nhau, đồng tâm hiệp lực đối phó với kẻ thù.
Đỗ Anh Hùng lại cười, rồi ngoảnh đầu, nhìn về phía tấm kính ở sau lưng.
---❊ ❖ ❊---
“Hai chị em họ đã tới căn biệt thự, đã tận mắt nhìn thấy thi thể của Lưu Huân, và cũng biết rất rõ chuyện gì đã xảy ra trong căn biệt thự!” Trong phòng theo dõi ngay bên cạnh phòng hỏi cung, chỉ ngăn cách với nhau bởi tấm kính một chiều, Hàn Ấn và phân đội trưởng Trương đang chăm chú theo dõi cuộc thẩm vấn. Hàn Ấn biết rõ Đỗ Anh Hùng không nhìn thấy họ, nhưng vẫn vô thức gật đầu như muốn đáp lại ánh nhìn của Đỗ Anh Hùng.
“Sao anh lại khẳng định như vậy?” Phân đội trưởng Trương hỏi.
“Trong câu hỏi vừa rồi, Anh Hùng đã mấy lần nhắc đến ‘căn biệt thự’ và ‘Lưu Huân’, mỗi lần như thế, cả hai chị em họ lập tức xuất hiện phản ứng ghê sợ, tôi tin rằng đó là phản ứng bản năng khi họ nhớ tới thi thể thảm thương của Lưu Huân và những trải nghiệm kinh hoàng trong căn biệt thự.” Hàn Ấn hất hàm về phía phòng hỏi cung, điềm tĩnh giải thích, “Thái độ ghê sợ bắt nguồn từ sự ‘phủ nhận’, hay giải thích một cách đơn giản hơn, chẳng hạn như không thích nhìn thấy ai đó hoặc cảnh tượng nào đó, mắt ta sẽ vô thức nhằm chặt lại; không thích ngửi thấy mùi gì đó, cánh mũi ta sẽ nhăn lại; không thích ăn thứ gì đó, hoặc là môi ta sẽ mím chặt, hoặc là hai mép ta sẽ kéo về phía sau. Và đôi lúc, khi người ta cảm thấy cực kì ghê sợ một điều gì đó, những động tác kể trên có thể đồng thời xuất hiện. Cũng giống như khi nhìn thấy hoặc nhớ đến một người hoặc một cảnh tượng nào đó khiến ta hết sức ghê tởm, ta sẽ cảm thấy buồn nôn… Anh nghĩ xem, phản ứng của hai chị em họ vừa rồi, chẳng phải cũng giống như vậy sao?”
“Ồ, đúng thật.” Phân đội trưởng Trương nhớ lại rồi tấm tắc khen, “Đúng là chuyên gia có khác, góc độ quan sát khác một trời một vực so với chúng tôi!”
“Anh đừng nói thế, chẳng qua là do yêu cầu công việc của chúng ta khác nhau mà thôi.” Hàn Ấn khiêm tốn đáp lại một câu, rồi tiếp tục phân tích, “Ngoài ra, khi Anh Hùng thình lình nhắc đến căn biệt thự và Lưu Huân, hai chị em họ đều có ‘phản xạ đóng băng’ trong giây lát, hay nói một cách cụ thể hơn, đó là ‘phản xạ đóng băng do cẩn trọng’. Điều này cho thấy, câu hỏi đã đánh trúng trọng tâm, khiến hai chị em họ cảm thấy áp lực và kinh hãi. Còn động tác co người lại và nắm chặt tay nhau sau đó chính là ‘phản xạ an ủi’, tương ứng với trạng thái tâm lí căng thẳng, hoảng sợ. Tóm lại, trong sự kiện người mẹ bị sát hại, hai chị em nhà họ đã bộc lộ ra các phản ứng phẫn nộ, kinh ngạc, ghê sợ, kinh hãi, chỉ duy nhất không có cảm xúc đau buồn, đó là điều rất không bình thường.”
“Nói như vậy, thì bất kể đây là chủ ý của hai chị em họ, hay là bị người khác xúi bẩy, vẫn có thể khẳng định một điều là họ có tham gia vào vụ án!” Phân đội trưởng Trương như đã hiểu ra, tiếp lời.
“Vâng, đúng vậy. Hiện tại cứ tạm như thế đã, Anh Hùng xử lí rất tuyệt vời. Chúng ta hãy sang xem Tiểu Mĩ có phát hiện gì mới không.” Hàn Ấn ngẫm nghĩ một lát rồi đưa ra đề nghị, nhưng trước khi quay người bước đi, lại nói vào micro dặn Đỗ Anh Hùng đang mang tai nghe trong phòng thẩm vấn, “Thử nhắc đến Lưu Dao, xem họ có phản ứng gì…”
---❊ ❖ ❊---
Phòng hình ảnh, bộ phận kĩ thuật.
Trong lúc hai chị em họ Vương đang bị thẩm vấn, Ngải Tiểu Mĩ đã lấy được ổ cứng máy tính từ trong phòng làm việc của họ, cùng với điện thoại di động vừa tịch thu được của hai người. Nhiệm vụ của Ngải Tiểu Mĩ lúc này chính là tìm ra mối liên hệ giữa họ với đồng bọn, hoặc với người giúp việc.
Điện thoại và máy tính để bàn của hai chị em họ Vương luôn bị theo dõi sát sao, nhưng cho đến hiện tại, vẫn chưa phát hiện ra cuộc gọi hay tin nhắn nào đáng ngờ. Trong nhà và trong phòng làm việc của họ cũng không tìm thấy chiếc điện thoại hay thẻ sim nào khác. Vậy trong thời gian này, họ liên lạc với đồng bọn bằng cách nào? Qua QQ Weibo, WeChat hay ứng dụng nhắn tin nào khác? Ngải Tiểu Mĩ đã dùng hết sức bình sinh, ‘mổ xẻ’ kĩ lưỡng toàn bộ ổ cứng máy tính và thẻ nhớ điện thoại. Nhưng thật đáng tiếc, kết quả lại không được như ý, có nghĩa là không phát hiện ra được điều gì.
“Chẳng lẽ đúng là chỉ có hai chị em họ gây án?” Ngải Tiểu Mĩ đã mệt phờ, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc. Cô bò rạp trên bàn máy tính, một tay chống cằm, mắt nhìn trân trân vào màn hình, một tay rê chuột bấm loạn xạ một hồi, vô tình khởi động ứng dụng Video Player, thế là ngay lập tức, trên màn hình bắt đầu chiếu đoạn video từ camera giám sát hai chị em họ Vương.
Như trên đã nói, hằng ngày hai chị em họ Vương chủ yếu chỉ ở văn phòng của nhà hàng chính. Do vậy, Đỗ Anh Hùng đã cho người lắp camera giám sát tại khu vực gần nhà hàng chính. Đã từng ấy ngày trôi qua, nhưng cả nhân viên hiện trường và nhân viên kĩ thuật đều chưa phát hiện ra có nhân vật khả nghi nào xuất hiện, cho nên trước đó, Ngải Tiểu Mĩ cũng không để tâm theo dõi những video đó. Và lúc này, cô cũng chi tua nhanh để nhìn lướt qua mà thôi. Đương nhiên, với trình độ chuyên môn của cô trong lĩnh vực này, kể cả tua nhanh cũng không ảnh hưởng đến việc nắm bắt những khoảnh khắc đáng ngờ.
Đột nhiên, dường như có một gương mặt quen quen lướt qua trước mắt, cô vội ấn nút pause rồi tua chậm về chỗ gương mặt kia xuất hiện, sau đó ấn nút pause, sử dụng kĩ xảo để phóng to khuôn mặt đó lên. Tuy người này đội mũ lưỡi trai, nhưng Ngải Tiểu Mĩ vẫn nhận ra gương mặt đó. Để chắc chắn, cô mở thêm một bức ảnh từ trong máy tính để đối chiếu, kết quả là giống hệt nhau, nhưng vấn đề là ở chỗ, tại sao lại là cô ta?
Ngải Tiểu Mĩ cắt lấy hình ảnh đó rồi lưu lại, sau đó tiếp tục tua ngược trở lại, và nhìn thấy ‘cô ta’ bước xuống từ trên một chiếc xe con nhãn hiệu Honda, biển số xe là BL5958, Ngải Tiểu Mĩ lại lần theo biển số xe để tìm kiếm thông tin về chủ xe…
Cứ thế lần tìm theo dấu vết, thu hoạch hết sức khả quan. Ngải Tiểu Mĩ vô cùng phấn khởi, đang định rút điện thoại gọi cho Hàn Ấn để báo cáo tình hình thì Hàn Ấn và phân đội trưởng Trương đã bước tới trước cửa phòng kĩ thuật. Lẽ ra họ đã tới đây từ một tiếng trước, nhưng trên đường lại gặp lãnh đạo bên Sở, sau đó bị lãnh đạo kéo tới phòng họp để trao đổi về tình tiết vụ án, thế nên lúc này mới tới nơi.
“Có phát hiện gì sao?” Thấy vẻ mặt hớn hở của Ngải Tiểu Mĩ, Hàn Ấn biết ngay là có tin vui.
“Vâng! Các anh thử đoán xem, em đã tìm thấy ai nào?” Ngải Tiểu Mĩ đắc ý gật đầu, rê chuột vùn vụt, mở ra tấm ảnh vừa được cắt ra từ video.
“Ơ… Lưu Dao!” Phân đội trưởng Trương trợn mắt kinh ngạc, buột miệng kêu lên.
“Đúng là cô ta, vẫn sống nguyên lành.” Sự xuất hiện của Lưu Dao quả thực nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, đến Hàn Ấn cũng phải ngây ra mất một lúc, khẽ lẩm bẩm, “Cô ta đến nhà hàng làm gì? Có phải đến tìm hai chị em họ?”
“Em nghĩ chắc là như vậy đấy. Em đã mở rộng phạm vi, xem lại dữ liệu camera trong nhiều ngày qua, phát hiện ra Lưu Dao không chỉ tới nhà hàng một lần. Điều đáng ngờ là cô ta đều đến rất đúng giờ, và cũng rất lặng lẽ, thời gian lưu lại ngắn ngủi, nhìn chung cứ cách hai ngày tới một lần, vào lúc 7 giờ tối, đi trên chiếc xe Honda, sau mười mấy phút thì ra về, mà đó cũng là thời điểm nhà hàng đông khách nhất, trước cửa nhà hàng người ra kẻ vào tấp nập, nên các nhân viên giám sát của chúng ta mới không lưu ý đến. Vì vậy, em cho rằng, có lẽ Lưu Dao chính là kẻ tòng phạm mà chúng ta đang tìm kiếm. Có thể cô ta lo ngại các thiết bị liên lạc viễn thông không an toàn, cho rằng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, nên mới chọn cách gặp mặt trực tiếp để trao đổi với hai chị em họ Vương. Còn người điều khiển chiếc xe Honda là đàn ông, không nhìn rõ mặt, xe được đăng kí dưới tên một người phụ nữ tên Tống Song Song.”
Ngải Tiểu Mĩ dừng lại một lát, gõ phím mấy cái để mở ra thông tin cá nhân của Tống Song Song, sau đó chỉ vào bức ảnh trên màn hình. “Người phụ nữ này có vẻ cũng không đơn giản, em đã liên lạc đến Đồn Công an khu vực nơi cô ta cư trú, thì nhận được thông tin như sau:
“Tống Song Song năm nay 32 tuổi, chồng là Ngô Đức Lộc, cách đây hai năm đã nhảy lầu tự sát, do khi khám nghiệm tử thi phát hiện có vết thương cũ trên bề mặt cơ thể và vết xương gãy đã lành, lại có liên quan tới một khoản tiền bảo hiểm nhân thọ rất lớn, nên cảnh sát hình sự địa phương nghi ngờ rằng, có lẽ anh chồng đã bị mưu sát để chiếm đoạt tiền bảo hiểm, sau đó có tiến hành điều tra.
“Theo như lời trình bày của Tống Song Song với cảnh sát hình sự địa phương: Chồng cô ta từng mở một công ty bất động sản quy mô trung bình, nhưng về sau do đầu tư thua lỗ khiến dòng vốn gián đoạn, lại mắc nợ một khoản khổng lồ, khiến công ty phải phá sản. Đương nhiên, chủ nợ không vì thế mà chịu bỏ qua cho anh ta, liên tục đến nhà đòi nợ, hơn nữa nhiều chủ nợ còn đâm đơn khởi kiện anh ta ra tòa, thực sự là trong ngoài bức bách, khốn quẫn vô cùng. Không lâu sau, dưới áp lực nợ nần chồng chất và tâm trạng căng thẳng kéo dài, Ngô Đức Lộc đã bị trầm cảm nghiêm trọng, có khuynh hướng tự sát và tự hại rõ rệt. Do vậy, cô ta đã nhiều lần đưa chồng đi điều trị tâm lí, thường ngày cũng luôn đề phòng Ngô Đức Lộc có những hành động nguy hiểm như đứng gần ban công hay động đến dao kéo, nhưng cuối cùng vẫn không ngăn được.
“Sau đó, theo lời khai của Tống Song Song, cảnh sát hình sự địa phương đã tiến hành điều tra thu thập chứng cứ, phía bệnh viện cung cấp thông tin khám chữa bệnh của hai vợ chồng, bác sĩ tâm lí điều trị chính cũng cung cấp hồ sơ bệnh án đầy đủ, tất cả đều đã chứng minh cho độ tin cậy của khẩu cung. Bởi vậy, cảnh sát hình sự địa phương đã chấm dứt điều tra, Ngô Đức Lộc được xác định là chết do tự sát.
“Do người tham gia bảo hiểm nhảy lầu tự sát trong tình trạng tinh thần mất kiểm soát vì mắc bệnh, không thuộc hành vi chủ động tước đoạt mạng sống của mình, nên công ty bảo hiểm buộc phải bồi thường. Không lâu sau khi nhận được khoản tiền bồi thường, Tống Song Song đã bán nhà, chuyển khỏi chỗ ở cũ, hiện đi đâu không rõ. Nhưng cô ta có một cậu con trai 6 tuổi, hiện đang sống cùng bà nội trong một căn hộ khác ở địa phương.”
“Có thấy câu chuyện nghe quen quen không?” Kiên nhẫn ngồi nghe Tiểu Mĩ báo cáo xong, phân đội trưởng Trương lập tức lên tiếng, “Nếu chỉ xét riêng vụ án tự sát, nghe còn có vẻ hợp lí, nhưng nếu đặt cùng với vụ án trong tay chúng ta hiện tại, thì đáng phải suy nghĩ lại đấy!”
“Ừm, cũng có tình tiết giam giữ và ngược đãi, cũng liên quan đến khoản tiền lớn, cũng là trong một gia đình người thì sống người thì chết!” Hàn Ấn gật gù phụ họa, “Chồng chết, vợ là Tống Song Song thì sống; bố và bà nội chết, con gái, cũng là cháu gái Lưu Dao thì sống; mẹ chết, hai cô con gái Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh thì sống. Điều đáng ngạc nhiên nhất là, những người còn sống có qua lại với nhau!”
“So sánh như vậy, thì phán đoán ban đầu của cảnh sát hình sự địa phương có vẻ sát với sự thực rồi đấy, chỉ vì tội phạm quá xảo quyệt, biết lợi dụng triệt để điểm yếu của nạn nhân, nhưng điều này cần phải có sự phối hợp của Tống Song Song, hay nói cách khác, Tống Song Song chính là hung thủ?” Ngải Tiểu Mĩ đứng giữa hai người, mím môi đầy khinh bỉ, “Nhưng tại sao Tống Song Song lại bắt tay với Lưu Dao, rồi tại sao Lưu Dao lại trở thành tòng phạm của chị em họ Vương được nhỉ? Đúng là rối rắm thật đấy. Tiếp theo chúng ta phải làm gì?”
“Trước tiên hãy gửi thông báo hỗ trợ điều tra, nhờ cảnh sát hình sự của các Trụ sở Công an quận và các Đồn Công an khu vực hỗ trợ tìm kiếm Lưu Dao và Tống Song Song.” Phân đội trưởng Trương nhìn Hàn Ấn như muốn trưng cầu ý kiến, “Tôi sẽ cho người đi tìm hiểu bên nhà chồng của Tống Song Song, xem có thông tin gì của cô ta không, đồng thời bố trí thêm vài người quanh đó, phòng khi cô ta về nhà bà nội thăm con.”
“Nhưng phải kín đáo đấy, nếu phát hiện ra hành tung của Tống Song Song hay Lưu Dao, chỉ cần bám theo là được, đừng nên nóng vội sẽ hỏng việc.” Hàn Ấn khẽ gật đầu, trầm giọng căn dặn, “Tôi luôn cảm thấy đằng sau những người này, vẫn còn một bàn tay vô hình khác đang thao túng toàn bộ.”
“Hướng điều tra liệu có đơn nhất quá không? Nếu không tìm ra họ, thì phải làm sao?” Phân đội trưởng Trương hít sâu một hơi, chau mày hỏi.
“Về việc này, tôi cũng đang muốn nói đây, cứ để Anh Hùng thả hai chị em họ ra, sau đó tăng cường nhân lực giám sát xung quanh nhà hàng, có thể Lưu Dao sẽ còn quay lại.” Thực ra không cần người khác nhắc nhở, Hàn Ấn cũng đã suy xét rất chu toàn mọi mặt, rồi anh rút điện thoại, gọi cho Đỗ Anh Hùng, hạ giọng hỏi khẽ, “Xong việc chưa? Nhắc đến Lưu Dao, họ có phản ứng gì không?”
Phía bên kia, Đỗ Anh Hùng trả lời, “Cảm giác được họ rất sợ hãi!”