Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46757 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đoạn kết

❊ ❊ ❊

Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng phóng hết tốc lực tới trước căn hộ nơi Trần Uy đang sống cùng bố mẹ, lối vào toà nhà đã bị căng dây phong tỏa, hai người trình thẻ cảnh sát, trưởng đồn công an liền ra đón họ vào. Bên ngoài vòng dây cảnh báo, người đã xúm đông xúm đỏ, trong đó có hai ông bà cụ chen lên đầu tiên, vừa giằng co với cảnh sát, vừa gào khóc thảm thiết: “Cho chúng tôi vào… Cầu xin các anh hãy cho chúng tôi vào gặp con tôi… Làm sao lại thế này, vừa mới chạy ra chợ một tí mà nó đã…”

“Đó là bố mẹ của nạn nhân.” Trưởng đồn vừa leo lên cầu thang vừa giải thích, “Họ ra ngoài đi chợ, cả đi lẫn về khoảng một tiếng, nạn nhân đã bị giết rồi. Lúc chúng tôi tới, cửa nhà đang mở toang, không thấy hung thủ đâu cả.”

Trưởng đồn vắn tắt vài câu, mọi người tới trước cửa nhà, vừa nhìn vào đã thấy Trần Uy máu me đầm đìa nằm dưới sàn nhà phòng khách bên cạnh bàn trà. Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng chau mày bước tới bên cạnh thi thể. Đỗ Anh Hùng ngồi xuống, thành thục đưa ngón tay chọc mấy cái lên khoé miệng và má, thường là vị trí đầu tiên xuất hiện hiện tượng co cứng tử thi, rồi nói. “Không thấy cứng, cùng lắm mới chết được nửa tiếng thôi!”

“Thế thì chẳng phải chết ngay trước khi chúng tôi đến?” Trưởng đồn bực bội, “Giá đến sớm hơn một bước thì đã…”

“Trưởng đồn, trưởng đồn… Trên sân thượng có vấn đề, có lẽ là hung thủ…” Trưởng đồn còn chưa kịp nói hết câu, máy bộ đàm trên tay đã vang lên tiếng gọi ồn ào. Không chỉ trưởng đồn nghe thấy, mà tất cả mọi người trong nhà đều nghe thấy rõ.

Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng lập tức xông ra khỏi cửa, thoăn thoắt theo cầu thang bộ chạy lên sân thượng. Loáng cái, hai người đã chạy từ hiện trường vụ án ở tầng năm lên tầng chín, lại bám vào bậc thang bằng sắt cố định trên tường để leo lên sân thượng.

Hạ Minh Đức ngồi cheo leo trên đỉnh tường bao cao hơn một mét vây quanh sân thượng, cách chỗ Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng đang đứng khoảng hơn chục mét, thần thái điềm tĩnh, trên tay kẹp điếu thuốc lá, mỉm cười nhìn Hàn Ấn, giống như đang chào hỏi một người bạn cũ: “Đến rồi à, giỏi đấy, còn nhanh hơn tôi tưởng!”

“Anh đang đợi tôi?” Hàn Ấn cũng mỉm cười hỏi.

“Anh bạn, tuyệt lắm, đúng là một cảnh sát kiên cường, thêm được nhiều cảnh sát như anh, kẻ xấu chắc chắn sẽ bớt đi nhiều, tôi đợi anh ở đây, chính là vì thế.” Hạ Minh Đức rít một hơi thuốc, rồi nghiêm túc hỏi, “Nói đi, anh cần biết điều gì?”

“Có phải Hạ Tuyết cố tình lao vào chiếc xe đó?” Hàn Ấn cũng không vòng vo, lập tức hỏi thẳng.

“Anh sợ tôi kích động nên không dám nói là nó tự sát sao?” Hạ Minh Đức cười mỉa, “Là cố tình, nó tự sát, có để lại thư tuyệt mệnh!”

“Thế tại sao một năm sau anh mới bắt đầu giết người để trả thù?” Đây là vấn đề thứ hai mà Hàn Ấn vẫn luôn nghi hoặc trong lòng.

“Trước đó tôi sợ thấy cảnh nhớ người, nên mãi không dám bước vào phòng của Tuyết Nhi, cũng bởi bận rộn chuyện kiện cáo, mệt mỏi quá. Về sau thua kiện, tuy tôi ngoài miệng la hét đòi trả thù người ta, nhưng thực ra lúc đó tôi vẫn chưa có cái gan ấy, thậm chí còn nhu nhược đến mức muốn theo luôn Tuyết Nhi sang thế giới bên kia, cho nên cái thòng lọng ấy thực ra là chuẩn bị cho tôi. Cho đến tận khi tôi dọn dẹp bàn học của Tuyết Nhi, phát hiện ra lá thư tuyệt mệnh, và tìm thấy ảnh chụp của bảy thằng khốn nạn đã làm hại đời con bé ở trong điện thoại của Tuyết Nhi, tôi lập tức nhận ra, tôi phải dùng sợi thòng lọng ấy vào đúng chỗ.” Hai bên má Hạ Minh Đức bỗng giần giật mấy cái, anh ta gắng gượng kìm nén nỗi đau đớn, nói tiếp, “Đúng là số phận trớ trêu, hồi nhỏ Tuyết Nhi thích nghe nhất là chuyện nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn, nó luôn nghĩ nếu ngoài đời mà gặp được bảy người bạn như vậy thì thật may mắn, mà nào ngờ đâu, nó lại bị bảy thằng…”

Khoé mắt Hạ Minh Đức đã ngấn lệ, giọng nói nghẹn lại, không thốt nổi nên lời, dường như cũng không còn nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh ta bóp mạnh điếu thuốc trên tay tắt ngấm, hít sâu một hơi rồi nói. “Anh bạn, tôi không phải là người xấu, tôi chỉ muốn đòi lại công bằng. Những gì cần nói, tôi đã nói hết rồi, anh cũng có lời để bàn giao với họ, coi như tôi đã đủ công bằng với anh. Giờ thì, tôi đi đây, đi tìm Tuyết Nhi của tôi đây!”

Còn chưa dứt lời, Hạ Minh Đức đã đổ người về phía sau, trên mặt thoáng hiện một nụ cười mãn nguyện. Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng gần như đồng thời bật mình lao tới, nhưng trong tích tắc, hình bóng của Hạ Minh Đức đã hoàn toàn biến mất sau rìa sân thượng…

“Anh sai rồi, thứ tôi cần không phải là công bằng, mà là công lí!” Hàn Ấn đứng thẳng dậy, tay vịn tường bao, đờ đẫn rì rầm.

---❊ ❖ ❊---

“Bố ơi, bố là hoàng tử của con, bố sẽ mãi mãi bảo vệ con phải không?”

“Khi nào con lớn, con sẽ gặp một hoàng tử khác, con sẽ không cần đến bố nữa!”

“Không, con muốn bố ở bên con mãi cơ!”

“Tuyết Nhi, bố đến rồi đây!”

Bịch

HẾT TẬP 3

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »