Miền Bắc đang giữa mùa đông giá rét, gió thổi điên cuồng, khiến đất trời lại càng thêm buốt giá.
Thấm thoắt đã sang tháng Mười Hai, lại một năm nữa sắp trôi qua, phần lớn thời gian trong năm, Hàn Ấn vẫn chạy qua chạy lại như con thoi giữa học viện và Nhóm Hỗ trợ, cuộc sống bận rộn nhưng phong phú, không chỉ tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm thực tiễn, mà còn có thể tăng thêm kiến thức chuyên môn. Đối lập với đó, tình yêu giữa anh và Cố Phi Phi lại vô cùng êm ả, tình cảm vẫn thắm thiết dần thêm qua ngày tháng.
Có khá nhiều thu hoạch, đương nhiên cũng có ít nhiều nuối tiếc, bên cạnh chuỗi vụ án cướp của giết người hàng loạt ở Cổ Đô chưa thể giải quyết tới nay vẫn canh cánh bên lòng, Hàn Ấn lại càng cảm thấy có lỗi với Diệp Hi, mà sự hối lỗi ấy có nhiều tầng bậc, mỗi lần đối mặt với Cố Phi Phi, Hàn Ấn lại cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì trong lòng anh vẫn chưa dứt được một tia vướng bận với Diệp Hi.
Thực ra, chuyến công tác đến thành phố Cổ Đô lần trước chính là một đòn đả kích lớn đối với Hàn Ấn, cả về sự tự tôn lẫn tự tin. Mặc dù cho đến nay, anh vẫn luôn nghi ngờ Hạ Minh Đức, nhưng anh căn bản không thể giải thích được tại sao trong thời gian Hạ Minh Đức bị tạm giam, bị theo dõi sát sao, vẫn cứ tiếp tục xảy ra các vụ án mạng với mô thức gây án y hệt? Còn về giả thiết tòng phạm, họ đã xới tung toàn bộ các mối quan hệ xã hội của Hạ Minh Đức mà vẫn không thể chứng minh, và quan trọng hơn nữa là họ không thể đưa ra lời phán đoán kẻ tòng phạm kia rốt cuộc gây án vì động cơ gì.
Cũng vì vụ việc này mà Hàn Ấn đã phải tự kiểm điểm lại chính mình, phải chăng vì càng nổi tiếng nên càng trở nên chủ quan duy ý chí, tự tin quá mức đến độ mù quáng mất rồi? Hay bởi anh quá háo danh và say sưa với cảm giác thành công mà quá lệ thuộc vào kĩ năng chuyên môn của mình, dần dần sa vào suy đoán thuần túy lí thuyết, mà không còn động lực và sự kiên trì để nghiền ngẫm, luận chứng và cân nhắc kĩ lưỡng các tình tiết vụ án? Tóm lại, dù thế nào đi nữa, Hàn Ấn cảm thấy đã đến lúc phải tạm dừng công tác thực tiễn để tập trung vào việc chỉnh lí và tổng kết các vụ án đã giải quyết, đồng thời cũng phải bổ sung kiến thức, bình tâm lại để đọc thêm sách vở cùng các công trình nghiên cứu chuyên ngành mới được công bố ở trong ngoài nước… Cho nên trong thời gian qua, anh đã từ chối khéo mọi lời mời cố vấn của Nhóm Hỗ trợ, nghiêm túc tập trung làm tốt vai trò của một giảng viên và một nhà nghiên cứu.
Cố Phi Phi chưa bao giờ gặng hỏi anh tại sao lại quyết định như vậy, đương nhiên với mạng lưới quan hệ của cô, chỉ cần gọi vài cuộc điện thoại là hiểu rõ nguồn cơn, thậm chí còn có thể biết được nhiều nội tình hơn thế nữa, cho nên Hàn Ấn càng ngày càng cảm nhận rõ, Cố Phi Phi đã vì anh mà thay đổi rất nhiều, cô biết giữ một khoảng cách vừa phải giữa hai người, thực sự rất chân thành vun vén cho tình cảm giữa đôi bên. Nhưng anh đã phải bất ngờ khi trong một buổi chiều gió Bắc rít gào như hôm nay, Cố Phi Phi thình lình xuất hiện tại học viện mà không hề báo trước, còn mang theo một tập hồ sơ vụ án, mà nơi xảy ra án mạng, lại vẫn là thành phố Cổ Đô.
Nạn nhân thứ nhất: Vương Đông, nam, 44 tuổi, người bản địa, bị giết hại trong khoảng 10 đến 11 giờ đêm ngày 21 tháng 11, bị khối đá đập liên tiếp vào sau gáy dẫn đến tử vong. Thi thể ở trong tư thế nằm ngửa, áo bị tốc lên che kín mặt, quần bị kéo xuống đến cổ chân, để lộ bộ phận sinh dục bị tổn thương nghiêm trọng, qua vết giày để lại trên bộ phận sinh dục, có thể suy đoán nguyên nhân tổn thương là do bị giẫm đạp liên tục. Cách vị trí của thi thể chừng 15, 16 mét về phía Tây có một hố nước rất nông, dễ dàng trông thấy một tảng đá dính máu nằm dưới mặt nước, qua giám định, vết máu trùng khớp với nạn nhân, nhưng các dấu vân tay trên đó đã bị phá huỷ. Đồ vật tuỳ thân của nạn nhân vẫn còn nguyên, vụ án không tìm ra người chứng kiến.
Nạn nhân thứ hai: Trương Sấm, nam, 32 tuổi, người nhập cư, chết trong phòng trọ thuê riêng, bị dao một lưỡi răng cưa đâm từ sau lưng, qua giám định vết thương xác định lưỡi dao dài khoảng 13 centimet, rộng khoảng 2 centimet, dày khoảng 0,4 centimet. Tử vong vào khoảng 2 đến 3 giờ sáng ngày 28 tháng 11. Thi thể ở trong trạng thái hoàn toàn loã thể, mặt bị trùm khăn tắm, bộ phận sinh dục bị đâm nhiều lần bởi hung khí nhọn. Hung thủ đã xử lí sạch sẽ hiện trường nên không để lại dấu vết, cũng không lấy đi đồ vật giá trị.
Nạn nhân thứ ba: Phương Đồng Cương, nam, 26 tuổi, người nhập cư, cũng chết trong phòng trọ thuê riêng, thời gian tử vong vào khoảng 8 đến 9 giờ tối ngày 5 tháng 12, tử vong do bị vật nhọn đâm liên tiếp vào ngực, đặc điểm của hung khí giống hệt như trong vụ án thứ hai. Nạn nhân cũng ở trong tình trạng hoàn toàn loã thể, đầu bị quấn kín băng keo, hai tay bị còng vào đầu giường, bộ phận sinh dục bị cắt đứt sau khi chết. Hung thủ cũng xử lí sạch sẽ hiện trường, nhưng vứt lại một xấp tiền mệnh giá 100 tệ trên giường, tìm thấy rất nhiều dấu vân tay trên đó, nhưng không xác định được đâu là vân tay của hung thủ, cũng không bị mất đồ đạc.
Tổng hợp những thông tin hiện có, có thể khẳng định vụ án thứ hai và vụ án thứ ba là do cùng một hung thủ gây ra, vụ án thứ nhất chứng cứ chưa đầy đủ, cần điều tra thêm, nên tạm thời chưa tiến hành xâu chuỗi.
---❊ ❖ ❊---
Xem qua phần ghi chép tình tiết vụ án, Hàn Ấn lắc đầu, cười buồn mà nói. “Không hiểu thành phố Cổ Đô làm sao thế nhỉ, hết vụ án mạng này đến vụ án mạng khác, thế thì cảnh sát làm sao sống nổi?”
“Vâng, chỉ trong một thời gian ngắn mà án mạng liên tiếp thế này, đúng là không thể tưởng tượng nổi!” Cố Phi Phi cũng rầu rĩ đáp, “Sở Công an tỉnh và Cục Điều tra Hình sự hết sức quan tâm chuỗi vụ án này, nên đã điều Nhóm Hỗ trợ tới đó trợ giúp phá án. Anh thì thế nào, điều chỉnh tâm trạng đã hòm hòm rồi chứ?”
Nghe Cố Phi Phi dùng từ ‘điều chỉnh tâm trạng’, Hàn Ấn lập tức hiểu ngay, chắc chắn Cố Phi Phi đã biết được tình hình điều tra vụ án của anh ở Cổ Đô lần trước, hẳn là nhận thấy anh có ít nhiều nhụt chí, nên cô mới tìm đến tận đây. Một mặt, cô muốn để Hàn Ấn cảm nhận được sự coi trọng và tin tưởng của mình; mặt khác, cũng là bày tỏ sự quan tâm tới người yêu. Hiểu được tấm lòng của Cố Phi Phi đối với mình, Hàn Ấn vừa cảm động lại vừa cảm thấy hạnh phúc khó tả.
Thấy Hàn Ấn không nói gì mà chỉ mỉm cười, Cố Phi Phi ngỡ là anh đang đắn đo, cô liền đổi giọng ‘dụ khỉ’ để thuyết phục anh: “Vụ án giết người hàng loạt nhằm vào đàn ông là khá hiếm gặp, em nghĩ anh rất nên thử sức một phen. Vả lại, chuỗi vụ án giết người cướp của mà các anh đã điều tra hồi trước hiện vẫn còn treo đấy, nếu như thuận lợi, chúng ta sẽ thử xem liệu có thể làm được gì cho vụ án đó không, biết đâu lại có kết quả thì sao?”
Hàn Ấn khẽ gật đầu rồi lặng im suy nghĩ, lát sau anh ngước lên, chau mày nói. “Nhưng Hồ Trí Quốc đang khá bất mãn với anh, không muốn cho anh can dự vào công tác phá án của họ, nếu như anh tới đó, liệu có khiến cho mọi người khó xử?”
“Anh cứ mặc kệ ông ta, Cục cử chúng ta tới đó, có nghĩa là Cục đang rất bất mãn với cách làm việc của Sở Công an thành phố Cổ Đô, ông ta nên biết điều mới phải.” Cố Phi Phi khinh khỉnh nói, “Cái tay Hồ Trí Quốc ấy trước giờ bảo thủ, háo danh, hám công, lúc nào cũng nghĩ cấp trên phái người đến hỗ trợ phá án là coi thường năng lực của họ. Sở dĩ chuỗi vụ án giết người cướp của trước đây không được báo cáo lên Cục để xin hỗ trợ, chính là do tay Hồ Trí Quốc ấy cố tình im đi, thế là Diệp Hi tự dưng phải gánh tội thay cho ông ta. À phải, Diệp Hi được cử đi bồi dưỡng ở trường đào tạo cán bộ của tỉnh, anh đã biết chưa?”
“Cô ấy có gọi điện báo cho anh.” Hàn Ấn cố làm ra vẻ điềm nhiên đáp.
“Anh yên tâm, em đã hỏi qua rồi, Sở Công an thành phố Cổ Đô vẫn rất coi trọng cô ấy, đi học ở trường đào tạo cán bộ chỉ là để tạm lánh sóng gió mà thôi, dăm ba tháng nữa trở về, chắc vẫn giữ nguyên chức cũ.” Cố Phi Phi nhìn thẳng vào mắt Hàn Ấn đầy ý tứ, tươi cười nói.
“Bao giờ chúng ta lên đường nhỉ?” Hàn Ấn cố tình cúi xuống xem đồng hồ để né tránh cái nhìn của Cố Phi Phi, chuyển ngay sang chuyện khác. Thực lòng anh không muốn nhắc đến Diệp Hi quá nhiều trước mặt Cố Phi Phi, giống như đã nói ở trên, Diệp Hi càng không muốn để Hàn Ấn cảm thấy anh mắc nợ cô, Hàn Ấn lại càng cảm thấy áy náy trong lòng. Tương tự như vậy, Cố Phi Phi càng tỏ ra rộng lượng đối với mối quan hệ giữa anh và Diệp Hi, anh lại càng cảm thấy hổ thẹn khó tả.
“Càng sớm càng tốt, Anh Hùng và Tiểu Mĩ đã tới đó trước rồi,” Cố Phi Phi nói.
“Vậy em đợi anh nói với học viện một tiếng rồi chúng ta đi luôn.” Hàn Ấn nói rồi đứng ngay dậy.
---❊ ❖ ❊---
Thành phố Cổ Đô, phục dựng hiện trường gây án.
Vụ án đầu tiên xảy ra trong công viên ra vào tự do phục vụ cho cư dân xung quanh thư giãn và vận động. Nạn nhân sống ở gần đó, có công việc ổn định, là người hiền lành, do hôm đó đi chơi với bạn bè nên về nhà khá muộn, thi thể nằm trên một lối mòn tương đối khuất nẻo dưới hàng cây, có lẽ nạn nhân đã bị tấn công trong lúc đi đường tắt qua công viên để về nhà. Vụ án thứ hai, nạn nhân là nhân viên văn phòng, làm ở bộ phận vật tư của công ty, trước khi tử vong có ghé quán bar, thi thể được tìm thấy trong phòng tắm của căn hộ chung cư nơi anh ta ở, trên cơ thể không có dấu vết bị trói và chống cự, cũng không có dấu vết cạy khoá và đột nhập bạo lực vào nhà. Vụ án thứ ba, nạn nhân không có công ăn việc làm, hay la cà ở các quán bar và quán Internet, băng keo quấn trên đầu và còng số tám khoá tay nạn nhân vào đầu giường đều là đồ chơi tình dục, bên cạnh đó còn tìm thấy nhiều loại đồ chơi tình dục khác trong nhà nạn nhân, trong điện thoại của nạn nhân cũng có đủ các thể loại tin nhắn gợi tình vô cùng sống sượng. Một tiếng trước khi bị sát hại, nạn nhân có nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại sim rác.
Lần lượt khảo sát ba hiện trường gây án, qua đó thử tái hiện các tình tiết vụ án, Hàn Ấn quay trở về chỗ trọ, bắt đầu tổng hợp lại tất cả các thông tin liên quan đến vụ án đã nắm được trong tay, sau đó tiến hành phân tích một cách toàn diện:
Vụ án đầu tiên, cũng giống như lần đầu phạm tội của rất nhiều vụ giết người hàng loạt khác, là gây án theo kiểu ngẫu nhiên. Trước đây, Hàn Ấn đã nhiều lần đưa ra phân tích về kiểu gây án này, có thể giải thích đơn giản như sau: Hung thủ bị kích động, khiến tâm lí phẫn nộ bùng phát, nên đã chọn cách giải tỏa bằng bạo lực. Đối phương xuất hiện không đúng thời điểm và không đúng địa điểm nên mới bị biến thành nạn nhân. Nói tóm lại, giết người ở đây là một phản ứng stress cấp trước một sự việc mang tính kích thích, chứ không được lên kế hoạch từ trước. Nạn nhân được lựa chọn ngẫu nhiên, nhưng ở nạn nhân chắc chắn có một đặc tính nào đó tương đồng với tác nhân đã gây kích thích cho hung thủ, có thể là về giới tính, độ tuổi, diện mạo, hành vi…
Nhưng vụ án thứ hai và thứ ba lại khác hẳn, rõ ràng đã được lên kế hoạch cẩn thận, hung thủ chuẩn bị sẵn hung khí từ trước, xong việc còn dọn dẹp hiện trường kĩ lưỡng, cách thức giết người cũng có ít nhiều thay đổi. Trong vụ án thứ hai, hung thủ chọn cách đánh lén, nhân lúc nạn nhân đang tắm, đã đâm từ sau lưng giết chết nạn nhân. Còn trong vụ án thứ ba, không khó để phán đoán nạn nhân là trai bao chuyên phục vụ nhu cầu ‘khổ dâm’, đối tượng này thường không cảnh giác với người lạ, hơn nữa còn tự nguyện chịu trói buộc hành hạ mà không hề phản kháng, do vậy hung thủ có thể dễ dàng và thoải mái tận hưởng khoái cảm từ hành vi giết người ngược đãi thi thể.
Thế nhưng, sự khác biệt trong cách thức giết người lại phản ánh một đặc điểm tương đồng, dường như hung thủ rất e sợ việc đối kháng trực diện với nạn nhân, cách thức giết người mang tính chất thừa cơ và có độ khôn khéo nhất định, rất giống phụ nữ gây án, hoặc cũng có thể là đàn ông có khiếm khuyết hình thể, như vóc dáng thấp bé, sức khoẻ yếu, hoặc mắc phải chứng bệnh nào đó… Còn nhìn vào thông tin lí lịch của các nạn nhân, cũng rất phù hợp với hướng giải thích này: Nạn nhân của vụ án thứ hai, qua lời kể của bạn bè thì anh ta là người song tính, thích đến quán bar để tìm kiếm những mối quan hệ giàu kích thích, hay nói trắng ra là để săn tình một đêm hay tìm kiếm đối tượng bán dâm hoặc trai hoặc gái, cho nên dù hung thủ là nam hay nữ cũng đều có khả năng ‘thả thính’ anh ta, tình hình tại hiện trường gây án cũng cho thấy, là nạn nhân tự nguyện rước hung thủ về nhà. Còn về những anh chàng chuyên cung cấp dịch vụ khổ dâm lại càng chẳng phải bàn, họ không thèm quan tâm đến giới tính của khách hàng, miễn có tiền là được.
Quay trở lại với vụ án đầu tiên. Tại sao ngay từ đầu, Hàn Ấn đã nhận định tính chất của vụ án là phạm tội do tâm lí bất thường? Đó là do anh đã nhận ra được một hành vi đánh dấu, và hai vụ án tiếp theo cũng xuất hiện hành vi đánh dấu với mô thức tương tự, đó là sau khi gây án, hung thủ luôn che kín mặt nạn nhân lại, đồng thời tấn công tàn bạo vào bộ phận sinh dục, có nghĩa là hung thủ đã hoang tưởng nạn nhân là đối tượng mà hắn căm hận sâu sắc để trả thù và trừng phạt. Đương nhiên, nhìn vào cách thức trừng phạt, có lẽ là có dính dáng đến chuyện xâm hại tình dục hoặc kìm nén tình dục. Vậy thì, xét thấy lần đầu gây án có tính ngẫu nhiên rất cao, cách thức giết người và cách lựa chọn đối tượng cũng mang tính tuỳ hứng, cho nên hành vi đánh dấu sẽ càng bộc lộ rõ hơn tính chất của vụ án. Mặc dù giữa vụ án đầu tiên và hai vụ án tiếp theo có sự khác biệt hoàn toàn về kế hoạch gây án, cách thức giết người, chủng loại hung khí, đặc điểm của nạn nhân và môi trường gây án, nhưng Hàn Ấn vẫn cho rằng, cả ba vụ án là do cùng một hung thủ gây ra. Chuỗi vụ án đã thể hiện rất rõ quá trình diễn biến của một hung thủ giết người hàng loạt, từ bắt đầu đến phát triển cho đến thành thục.
Hồ sơ tội phạm sơ bộ: Phụ nữ, hoặc đàn ông có khiếm khuyết về thân thể hoặc bộ phận chức năng, độ tuổi khá chín chắn, trong khoảng từ 25 đến 35 tuổi, từng bị đàn ông trưởng thành dâm ô hoặc xâm hại tình dục. Địa điểm gây án đầu tiên có mối giao cắt nào đó với sinh hoạt thường ngày, rất có thể cư trú ở gần công viên nơi gây án. Có điều kiện kinh tế nhất định, bởi vì sau khi gây án không tiện tay chiếm đoạt tiền bạc của nạn nhân, và trong vụ án thứ ba, còn vứt lại 800 tệ tại hiện trường để bộc lộ niềm sảng khoái trả thù. Trước khi gây án từng bị kích động, các thành viên trong gia đình hoặc không đầy đủ, hoặc quan hệ giữa các thành viên không hoà thuận…