Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28578 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
song đề tù nhân

❊ ❊ ❊

‘Song đề tù nhân’ hay còn gọi là thế ‘tiến thoái lưỡng nan của người tù’, là mô hình lí thuyết trò chơi do một công ty của Mĩ tung ra vào những năm 50 của thế kỉ 20. Có thể tóm tắt sơ lược như sau: Đây là một trò chơi đặc biệt giữa hai người chơi đóng vai tù nhân bị bắt giữ, qua đó cho thấy lựa chọn tối ưu về lợi ích cá nhân lại không phải là lựa chọn tối ưu của tập thể.

Thực ra, việc ứng dụng lí thuyết này trong điều tra thẩm vấn không phải chuyện gì mới mẻ, thậm chí từ thời ông bà tổ tiên ta đã sử dụng mãi rồi, cơ sở tâm lí của nó cũng tương tự như ‘kế li gián’. Chủ yếu là lợi dụng tâm lí vụ lợi vị kỉ của nghi phạm, dựa trên cơ sở thông tin hỏi cung không cân đối, để lần lượt hạ gục từng thành viên trong một nhóm nghi phạm. Cách này thường được áp dụng trong trường hợp nghi phạm đã được xác nhận, nhưng vì thiếu hụt manh mối và bằng chứng hữu hiệu, nên lợi dụng sự cáo giác lẫn nhau giữa các nghi phạm để vạch trần chân tướng của cả nhóm tội phạm.

Tình hình hiện tại đúng là như vậy, nghi phạm về cơ bản đã được xác nhận là cả gia đình Điền Mĩ Vân, nhưng đừng nói đến bằng chứng, ngay cả cách thức phạm tội, đến giờ vẫn là một điều bí ẩn với tất cả mọi người – đương nhiên ngoại trừ Hàn Ấn. Lúc này, cần phải đưa ra lựa chọn: tiếp tục theo dõi sát sao và chờ đợi họ chủ động phạm tội, hay là sử dụng những kĩ năng thẩm vấn nhất định để buộc họ phải khai nhận tội trạng? Đương nhiên phải chọn cách thứ hai. Vì cách thứ nhất, đúng như Cố Phi Phi nói, rất mất thời gian, vả lại Hàn Ấn tin chắc rằng, khi các tù nhân kia cùng bị dồn vào thế tiến thoái lưỡng nan, họ sẽ đưa ra lựa chọn có lợi cho phía cảnh sát.

Đồng thời với việc tuyên bố sẽ vận dụng lí thuyết trò chơi song đề tù nhân làm chiến lược thẩm vấn, Hàn Ấn còn đặc biệt chỉ ra một sự thực khiến tất cả mọi người đều hết sức kinh ngạc và chấn động: Trong chuỗi vụ án này, ngoại trừ phân đội trưởng Tưởng, có lẽ tất cả các nạn nhân còn lại đều bỏ mạng dưới tay người thân thiết nhất với họ!

---❊ ❖ ❊---

Lúc này, cả bảy nghi phạm đều đã có mặt đông đủ, bao gồm: Điền Mĩ Vân và chồng Tôn Kiện, con trai Tôn Đạc; con dâu tương lai, cũng chính là con gái của Lưu Huân, Lưu Dao; em gái kết nghĩa, cũng chính là vợ của Ngô Đức Lộc, Tống Song Song; cộng với hai cô con gái của Trương Thuý Anh là Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh. Theo chỉ thị của Hàn Ấn, nghi phạm phải được hỏi cung riêng rẽ từng người, và tất cả các cuộc hỏi cung đều phải tiến hành cùng một lúc, để tiện cho việc kết nối, đối chiếu thông tin bất cứ lúc nào, nhằm hoàn thiện chiến lược thẩm vấn. Do vậy, ngoài ba phòng hỏi cung sẵn có, Phân đội Cảnh sát Hình sự địa phương còn lấy thêm bốn gian phòng họp để sắp xếp thành phòng thẩm vấn tạm thời.

Về người phụ trách hỏi cung: phía Nhóm Hỗ trợ do Đỗ Anh Hùng xung trận, phía Phân đội Cảnh sát Hình sự địa phương cử ra một đội phó và một tổ trưởng chuyên trách điều tra trọng án. Bốn người còn lại đều là các dự thẩm viên kì cựu, chuyên phụ trách thẩm vấn các vụ trọng án, đại án trước khi ‘hợp nhất điều tra và xét xử’, có thể nói đều là lão tướng giàu kinh nghiệm.

Hình ảnh camera giám sát trong tất cả các phòng hỏi cung đều được kết nối đến màn hình lớn trong phòng hình ảnh của bộ phận kĩ thuật, rất nhiều lãnh đạo cấp cao của Sở Công an thành phố đều đích thân đến tham dự, cùng các nhân viên điều tra theo dõi sát sao cuộc thẩm vấn đặc biệt có một không hai này. Nhịp điệu cực kì khẩn trương và nghiêm túc khiến cho bầu không khí trong căn phòng không lấy gì làm rộng lớn bỗng chốc căng thẳng khác thường, làm người ta như muốn ngạt thở.

Không biết có phải cũng cảm thấy ngột ngạt hay không, mà Hàn Ấn, với tư cách là người ‘cầm trịch’ toàn bộ các cuộc thẩm vấn, lẽ ra phải ngồi gần màn hình lớn nhất, nhưng anh lại lùi ra xa đứng bên cạnh cửa, khoanh hai tay trước ngực, hơi dựa người vào tường, ánh mắt lơ đãng nhìn vào màn hình lớn, sắc mặt toát lên một vẻ trầm lặng rất lạ, so với tâm trạng căng thẳng mà hưng phấn của những người xung quanh, trông anh có vẻ thiếu tập trung.

Thật vậy, tâm tư của Hàn Ấn không hoàn toàn đặt trọn vào các cuộc hỏi cung trước mắt, bởi vì anh có thể lường trước, kết quả cuối cùng của cuộc chiến giằng co này có lẽ chỉ có tính tạm thời. Chớ quên, đây là một nhóm người gây án, trong số họ, chắc chắn có kẻ cầm đầu, có kẻ phục tùng. Do tính chất đặc thù của cách thức gây án, nên cuối cùng đã hình thành cục diện kẻ phục tùng ‘cam tâm tình nguyện’ gánh vác hầu hết mọi tội lỗi, còn kẻ chủ mưu phía sau lưng, kẻ hưởng lợi thực sự, lại có thể nhờ đó mà thoát khỏi sự trừng trị thích đáng của pháp luật.

Vậy thì, cách thức gây án đặc thù, cách thức gây án có một không hai mà Hàn Ấn thường xuyên nhấn mạnh, rốt cuộc là gì?

Thực ra trước đó, Hàn Ấn cũng suy nghĩ nát óc mà không tìm ra lời giải, cho tới tận khi nhìn thấy hình ảnh Lưu Dao xuất hiện trong nhà hàng của hai chị em họ Vương, anh mới hoàn toàn bừng hiểu, thì ra cách thức gây án ở đây không hề xa lạ với anh, thậm chí ngay trước khi tiếp quản nhiệm vụ lần này, anh còn đưa ra làm ví dụ cho sinh viên phân tích. Phải, tương tự như vụ án nô lệ tình dục Hà Dương, đây cũng là một án lệ điển hình về việc lợi dụng hội chứng Stockholm để kiểm soát nạn nhân. Hay nói một cách dễ hiểu hơn, tức là ba người trong gia đình Điền Mĩ Vân đã sử dụng các thủ đoạn đặc thù và hành vi tẩy não để biến kẻ bị hại thành kẻ hại người, từ đó kiểm soát chặt chẽ Tống Song Song, Lưu Dao và hai chị em họ Vương, biến họ thành tòng phạm gây án và công cụ kiếm tiền. Nhìn vào đó, thì mối quan hệ giữa chủ mưu và tòng phạm đã tương đối sáng tỏ, vậy thì phải làm thế nào để khiến gia đình Điền Mĩ Vân chịu nhận tội? Phương hướng chủ đạo, đương nhiên vẫn giống như đã nói đến ở trên, áp dụng chiến lược thẩm vấn ‘song đề tù nhân’, dồn nghi phạm vào thế tiến thoái lưỡng nan, khiến họ phải đối địch lẫn nhau. Nếu như Tống Song Song, Lưu Dao và hai chị em họ Vương không muốn cung cấp, hoặc cũng có thể là hoàn toàn không có chứng cứ trực tiếp để vạch trần và tố cáo hai vợ chồng Điền Mĩ Vân, thì phía cảnh sát sẽ phải tìm điểm yếu của họ, phát hiện ra những thông tin có thể đẩy họ vào trò chơi đối địch ấy.

Trước tiên chưa nói đến những người khác, chỉ xét riêng ba người trong gia đình Điền Mĩ Vân, thì người con trai Tôn Đạc chắc hẳn có thể ‘công phá’ được. Trưởng thôn đã xác minh, hắn có biết Tưởng Thanh Sơn, đồng thời hắn còn thuận tay trái, trùng khớp với đặc trưng của hung thủ đã giết hại Tưởng Thanh Sơn theo như báo cáo pháp chứng trước đó. Nếu không ngoài dự đoán, chính hắn đã sát hại Tưởng Thanh Sơn. Chỉ cần biết cách dẫn dắt đúng hướng, chắc chắn hắn sẽ gia nhập vào trò chơi nội đấu này.

Khó đối phó hơn cả, chính là vợ chồng Điền Mĩ Vân. Nhìn vào tình hình diễn biến của vụ án, có thể thấy được rằng, từ khâu trù tính đến lên kế hoạch rồi đến khâu thực thi kế hoạch đều diễn ra hết sức hoàn hảo. Có lẽ họ đã dự liệu trước tình huống hiện tại, hoặc đã chuẩn bị sẵn đối sách ứng phó, cho nên dù có thẩm vấn họ, cùng lắm cũng chỉ có thể quy cho họ tội bắt giữ người trái phép và bao che cho tội phạm, nên không có nhiều động lực để thôi thúc họ tham gia vào trò chơi, vì vậy, xác suất họ phản bội đối phương là không cao.

Nếu theo hướng này, thì cuối cùng, vợ chồng Điền Mĩ Vân chỉ phải chịu án tù rất nhẹ, chứ chưa thể khép họ vào hình phạt thích đáng của pháp luật. Đối với các nhân viên điều tra, đó là một sự thất bại, Hàn Ấn tuyệt đối không cho phép điều đó trở thành hiện thực, cho nên anh đã nhớ đến bản hồ sơ tội phạm đầu tiên.

Trong hồ sơ đó, Hàn Ấn nhiều lần nhấn manh mối liên quan giữa Tưởng Thanh Sơn và hung thủ, khi đó anh cho rằng, khả năng cao nhất là hung thủ từng bị Tưởng Thanh Sơn bắt giữ. Nhưng sau đó, Hàn Ấn lại phát hiện ra Tưởng Thanh Sơn đã tiến hành hàng loạt cuộc điều tra, thăm dò liên quan đến nguyên tố Tali, có lẽ nhiều năm trước ông từng tiếp quản một vụ án đầu độc bằng Tali, nhưng do Phùng Binh che giấu sự thực, khiến kết quả điều tra cuối cùng bị đảo ngược, và sau này, do vô tình đọc được một bản tin cũ viết về vụ huyền án đầu độc bằng Tali, Tưởng Thanh Sơn đã bừng hiểu ra điểm khuất tất bên trong… Cho nên lúc đó, Hàn Ấn đã đề nghị phía phân đội trưởng Trương và Cố Phi Phi kiểm tra lại tất cả hồ sơ vụ án do Tưởng Thanh Sơn điều tra cùng tất cả bệnh án do Phùng Binh điều trị trước khi về hưu. Tuy nhiên, do số lượng hồ sơ quá lớn, mục tiêu lại tương đối mơ hồ, nên công việc tiến hành được nửa chừng thì phải dừng lại. Nhưng giờ đây, đã tìm ra được nghi phạm cụ thể, tức gia đình Điền Mĩ Vân, vậy thì quay trở lại tra hồ sơ sẽ đơn giản hơn nhiều! Vì thế nên đồng thời với việc thẩm vấn nghi phạm, Cố Phi Phi và phân đội trưởng Trương cũng bố trí nhân lực tìm kiếm, để xem trong số hồ sơ đó có trường hợp nào liên quan đến gia đình Điền Mĩ Vân hay không. Hàn Ấn cũng cử Ngải Tiểu Mĩ đến trường Đại học Bách khoa, để tìm hiểu xem ngôi trường đó có mối liên hệ gì với gia đình Điền Mĩ Vân.

---❊ ❖ ❊---

Trong lúc Hàn Ấn đang suy nghĩ mông lung, thì ở bên kia, cuộc hỏi cung đã chính thức bắt đầu, trong bảy khung hình nhỏ hiển thị trên màn hình lớn, nghi phạm không còn ngồi một mình ngó nghiêng trong phòng hỏi cung nữa, mà các nhân viên thẩm vấn đã lần lượt bước vào. Hàn Ấn cũng cố gắng tĩnh tâm để tập trung nhìn lên màn hình lớn.

Lí thuyết của trò chơi song để tù nhân thì ai cũng hiểu, tuy nhiên, việc nắm bắt và vận dụng về mặt tiểu tiết mới là mấu chốt để quyết định đến sự thành bại của toàn bộ quá trình thẩm vấn. Kĩ năng thẩm vấn thông thường chẳng qua chỉ nhằm gây áp lực khiến cho nghi phạm cảm thấy sợ hãi và căng thẳng; hoặc thông qua các kĩ xảo như mô phỏng giọng nói, tác động khứu giác, viết tay trái, nhiều người theo dõi… để gia tăng cảm giác lo lắng, sợ hãi và mệt mỏi cho nghi phạm. Nhưng Hàn Ấn hi vọng rằng, ngoài những kĩ năng kể trên, nhân viên thẩm vấn còn có thể liên tục triển khai các đòn tâm lí chiến đối với nghi phạm.

Trên màn hình lớn lúc này, có thể nhìn thấy tất cả các nhân viên thẩm vấn đều khệ nệ ôm theo một chồng hồ sơ dày cộp. Họ ngồi xuống đối diện với nghi phạm, đặt chồng hồ sơ lên mặt bàn phía trước, đồng thời còn kèm thêm động tác đập tay xuống chồng hồ sơ, để khiến nghi phạm phải lập tức chú ý đến sự tồn tại trực quan của đống giấy tờ cao ngất. Tiếp theo, nhân viên thẩm vấn hết sức rành rọt gọi đúng họ tên của nghi phạm, cứ như đang gọi tên một người bạn quen thân. Đặt ra động tác này, là muốn truyền tải đến nghi phạm một thông điệp: anh đã bị cảnh sát để mắt đến và điều tra từ lâu rồi!

Nhân viên thẩm vấn bắt đầu đặt câu hỏi, ngữ điệu và lời lẽ hết sức nghiêm nghị, còn bộc lộ thẳng thừng thái độ uy hiếp. Ví dụ như với Tống Song Song, nhân viên thẩm vấn hoàn toàn không nhắc đến một chữ nhảy lầu tự sát, mà lập tức chỉ ra Ngô Đức Lộc bị đẩy từ tầng cao xuống mà chết. Đối với Lưu Dao, nhân viên thẩm vấn vừa lên tiếng đã hỏi phủ đầu, có phải bình thường bà cháu không yêu quý gì nhau nên cô ta mới thẳng tay để bà chết cóng. Đối với Tôn Đạc, vừa bắt đầu hỏi cung chưa lâu, nhân viên thẩm vấn đã ném bản báo cáo pháp chứng ra trước mặt đối tượng, và nhấn mạnh rằng báo cáo này cho thấy Tưởng Thanh Sơn bị một kẻ thuận tay trái đập một nhát gậy giết chết… Tóm lại, ẩn ý của những câu nói đó là: “Chúng tôi đã biết tỏng những nạn nhân đó chết như thế nào, và cũng biết rõ ai là thủ phạm!”

Trên màn hình lúc này, tất cả các nhân viên thẩm vấn đều trưng ra bộ mặt quyền uy oai vệ, khiến nghi phạm cảm giác rằng, họ chính là người cầm cân nảy mực, là nhân vật đáng tin cậy, chỉ có như vậy, họ mới có thể đưa ra lời ‘dụ dỗ’ với hung thủ! Đương nhiên, do tình hình pháp luật mỗi nước một khác, nên sẽ có những hạn chế nhất định trong việc đưa ra ‘cam kết lợi ích’. Nếu là ở phương Tây, có thể thông qua ‘thoả thuận nhận tội’ để giảm nhẹ tội danh và thời hạn thi hành án. Thế nhưng ở Trung Quốc, về nguyên tắc lại hoàn toàn không cho phép tiến hành bất kì sự ‘thương lượng’ hay ‘ngã giá’ nào với tội phạm, mà chỉ có thể vận dụng những cách nói mập mờ uyển chuyển hơn, ví dụ như lời thoại thường xuất hiện trong phim ảnh về đề tài cảnh sát: “Thành khẩn khai báo sẽ được khoan hồng!” Hàn Ấn yêu cầu nhân viên thẩm vấn liên tục nhấn mạnh, nếu đối phương khai báo thành thực, họ có thể cân nhắc khung hình phạt, phải khiến cho đối phương khắc cốt ghi tâm câu nói này. Về mặt thái độ, cũng phải khiến cho đối tượng có cảm giác rằng, mình đang thực lòng muốn gỡ tội cho họ.

Bắt đầu từ sáng sớm, cuộc thẩm vấn đã kéo dài bốn, năm tiếng đồng hồ liên tục, tiến triển không mấy thuận lợi, chẳng biết liệu có phải đã được vợ chồng Điền Mĩ Vân làm công tác tư tưởng từ trước hay không, mà hầu hết nghi phạm đều nhận ra rằng những bằng chứng mà phía cảnh sát đã nắm giữ chưa đủ để gây ra sự uy hiếp cho họ, nên nhìn chung vẫn rất đoàn kết nhất trí, bất kể nhân viên thẩm vấn đặt ra câu hỏi gì, đối tượng vẫn chỉ lựa chọn cách im lặng.

Điều này cũng không nằm ngoài dự liệu của Hàn Ấn, như trên đã nói, đây có thể là một cuộc chiến giằng co, bởi vì vụ án này tuy là một nhóm người gây án, nhưng lại có một điểm đặc thù, đó là mỗi một thành viên đều trực tiếp gây ra án mạng, cho nên, hoặc là lựa chọn chủ động khai nhận tội, tích cực phối hợp với cảnh sát để tố giác những người còn lại, nhằm giảm nhẹ án phạt cho mình; hoặc là tất cả đoàn kết, cùng nhau phủ nhận tội trạng, biết đâu có thể may mắn thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật; hoặc là bị người khác tố giác, bản thân phải chịu án phạt nặng, thậm chí là tử hình. Chông chênh trên ranh giới giữa một bên thiên đường, một bên địa ngục, lựa chọn sẽ liên quan đến sống chết, những kẻ bị dồn đến chân tường phải liều mạng ngoan cố chống cự cũng là dễ hiểu, nên chí ít cũng phải gây cho họ một quá trình giằng xé nội tâm, mới có thể đưa ra sự lựa chọn sáng suốt. Đây cũng chính là quá trình đấu trí của trò chơi song đề tù nhân, mà cốt lõi là ở chỗ, trong tình thế thiếu hụt thông tin, ‘người chơi’ khó có thể hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau, cuối cùng đều phải nghe theo lí trí mà nghiêng về phía lựa chọn tối ưu nhất cho lợi ích cá nhân.

Đương nhiên, một nhân viên thẩm vấn ưu tú luôn biết cách nắm quyền chủ động, khi thấy thời cơ đã chín muối, họ sẽ lựa lúc chuyển sang phương thức lung lạc, tức tỏ ra đồng cảm, biểu thị phía cảnh sát hiểu rõ người bị hỏi cung kì thực cũng chỉ là nạn nhân, những việc họ đã làm, hầu hết là do bất đắc dĩ, là không thể không làm dưới sự uy hiếp của người khác… Điều này giống như tiếp thêm củi nỏ vào đốm lửa đang nhen nhóm chập chờn trong lòng nghi phạm, từ đó thôi thúc họ nhanh chóng đưa ra lựa chọn lí trí.

---❊ ❖ ❊---

Người đầu tiên bị đánh sập phòng tuyến tâm lí, người đưa ra lựa chọn lí tính nhanh chóng nhất, chính là cô em nhà họ Vương, Vương Môn Tịnh. Điều này cũng là hợp lẽ, bởi vì trong quan hệ giữa hai chị em, Vương Môn Tịnh đóng vai trò người bị lệ thuộc nhiều hơn, bản tính lại hiền lành, không có chính kiến, nên rất dễ tiếp nhận các ám thị tâm lí. Trong hai chị em, có lẽ cô ta cũng là người bị khuất phục và chịu sự kiểm soát của vợ chồng Điền Mĩ Vân sớm hơn, nên đương nhiên cũng dễ bị dao động hơn trước những đòn tâm lí chiến của phía cảnh sát. Thế nhưng vấn đề cốt lõi nhất chính là khoảng thời gian hai chị em họ bị đưa vào băng nhóm là ngắn ngủi nhất, cũng giống như ‘người trốn thoát sau cùng’ đã báo tin cho cảnh sát trong vụ án nô lệ tình dục Hà Dương, cũng là nạn nhân bị hung thủ giam giữ trong thời gian ngắn nhất.

“Tôi và chị tôi đã đánh chết mẹ.” Vương Môn Tịnh thừa nhận.

“Vì sao?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Căm hận!” Vương Môn Tịnh đáp.

“Căm hận vì chuyện gì?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Không biết, chỉ biết là cảm thấy cực kì căm hận, chỉ muốn đánh, đánh càng mạnh thì càng thấy thoải mái. Thực ra chúng tôi cũng không biết bản thân mình muốn gì nữa, chỉ biết đánh và đánh, cho đến khi bà ấy chết!” Vương Môn Tịnh nói.

“Có phải là để giải toả nỗi khiếp sợ trong nội tâm?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Đúng, đúng là vậy đấy!” Vương Môn Tịnh đáp.

“Có ai ép chị không?” Nhân viên thẩm vấn.

“Họ không nói thẳng.” Vương Môn Tịnh đáp.

“Vậy tại sao chị biết được?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Lưu Dao dẫn tôi và chị tôi đến xem mấy cái xác dưới sàn nhà, rồi bảo chúng tôi tự lựa chọn đi, hoặc là nằm dưới đó, hoặc là sống yên ổn. Phải rồi, tôi muốn tố cáo, chính miệng Lưu Dao nói rằng cô ta đã giết chết bố, bà nội và cả người giúp việc trong nhà.” Vương Môn Tịnh nói.

“Những người khác đã làm gì?” Nhân viên thẩm vấn tiếp tục.

“Điền Mĩ Vân và chồng bà ta hầu như không nói gì với chúng tôi cả, họ rất nhàn nhã, chỉ ngồi uống trà xem ti-vi thôi. Chủ yếu là con trai và em gái kết nghĩa của bà ta, còn cả Lưu Dao nữa, canh chừng chúng tôi.” Vương Môn Tịnh đáp.

“Sao các chị lại quen với nhà Điền Mĩ Vân?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Vợ chồng Điền Mĩ Vân thường đến nhà hàng chúng tôi ăn uống, là khách quen, nhưng bình thường hai bên tiếp xúc không nhiều. Bỗng nhiên một hôm Điền Mĩ Vân đến gặp chị tôi, nói là muốn hợp tác với chúng tôi để mở chi nhánh nhà hàng, chủ yếu là mượn thương hiệu của chúng tôi, còn việc bà ta sẽ tự bỏ vốn đầu tư rồi trả cho chúng tôi một khoản phí nhượng quyền thương hiệu, hay là cùng hùn vốn đầu tư rồi phân chia lợi nhuận theo tỉ lệ, thì phải hẹn hôm khác để bàn bạc cụ thể hơn. Máy hôm sau, bà ta hẹn ba mẹ con chúng tôi đến căn biệt thự ở sơn trang Vạn Phúc, sau đó nhốt luôn chúng tôi ở đó.”

Vương Môn Tịnh khai được một lát, Vương Môn Văn cũng bắt đầu thú nhận, lời khai về cơ bản giống hệt như khẩu cung của em gái.

Người tiếp theo là Lưu Dao, cô ta thừa nhận có liên quan đến cái chết của bố, bà nội và người giúp việc.

“Sao gia đình cô lại quen vợ chồng Điền Mĩ Vân?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Mẹ chồng tôi (Điền Mĩ Vân) là bạn học cấp hai với bố tôi, họ gặp lại nhau trong một buổi họp lớp, sau đó bà ấy bắt đầu liên lạc thường xuyên với bố tôi, dần dần trở thành bạn gái của bố tôi, cũng thường qua đêm ở nhà tôi. Ai ngờ bà ấy lại có chồng rồi. Về sau bố chồng tôi (Tôn Kiện) tìm đến tận nhà làm ầm ĩ lên. Bố tôi muốn bỏ tiền ra dàn xếp cho yên chuyện, nhưng bố chồng tôi đòi những năm triệu, bố tôi không lấy đâu ra, thế là bố chồng tôi cứ ngồi lì ở đó không chịu đi. Sau đó, bạn trai tôi (Tôn Đạc) và cô Tống (Tống Song Song) chẳng hiểu thế nào cũng đến ở luôn trong nhà…” Lưu Dao nói.

“Vợ chồng Điền Mĩ Vân đã làm gì với gia đình cô?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Chẳng làm gì cả. Thường ngày chúng tôi chủ yếu tiếp xúc với bạn trai tôi và cô Tống. Họ không cho chúng tôi mặc quần áo, mọi việc ăn uống, ngủ nghỉ, đến cả đi vệ sinh cũng phải xin phép họ, nếu không nghe lời, sẽ bị trói vào cây cột trong phòng khách. May sao còn có anh Đạc là người tốt, anh ấy rất chăm lo cho tôi… Tôi muốn tố cáo, chính miệng cô Tống đã nói với tôi rằng, cô ấy đã đẩy chồng mình từ trên tầng cao xuống, còn Trương Thuý Anh là bị hai cô con gái của bà ấy đánh chết.” Lưu Dao nói.

“Chính cô đã ra tay với bố và bà nội mình?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Tôi yêu anh Đạc, nhưng họ phản đối, tôi tức quá nên mới…” Lưu Dao đáp.

---❊ ❖ ❊---

Người thứ tư nhận tội là Tống Song Song, không có gì bất ngờ, cô ta khai với nhân viên thẩm vấn rằng, chính cô ta đã đẩy chồng mình (Ngô Đức Lộc) ngã chết.

“Chị có hối hận không?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Chẳng có gì phải hối hận cả, tôi căm ghét anh ta, bất động sản đang ăn nên làm ra mà không chịu làm, quay sang đầu cơ buôn bán, để rồi cuối cùng báo hại hai mẹ con tôi phải khó lây. May nhờ chị gái tôi cảnh tỉnh, nếu không chắc tôi vẫn ngu ngơ chẳng biết gì. Chị tôi nói đúng, cái loại đàn ông ấy, chết cũng không đáng tiếc!” Tống Song Song nói.

“Chị gái mà chị vừa nói, là Điền Mĩ Vân? Chị ta cũng tham gia vào việc đẩy chồng chị xuống lầu?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Không, chị ấy nói muốn nhận tôi làm em kết nghĩa, bảo tôi không cần thiết phải chung sống với một kẻ vô tích sự như vậy, chị ấy hứa sẽ chăm lo cho tôi suốt nửa cuộc đời còn lại.” Tống Song Song nói.

“Khoản tiền bồi thường bảo hiểm của chồng chị, chị đã giao hết cho vợ chồng Điền Mĩ Vân?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Tất nhiên rồi, công ty của Ngô Đức Lộc nợ tiền công trình của họ, có vay thì có trả, đó là lẽ đương nhiên mà!”

“Cho dù có đòi nợ, thì họ cũng đâu được phép giam giữ hai người? Sao không báo cảnh sát? Có phải vì không có cơ hội?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Ban đầu cháu trai tôi là Tôn Đạc nói, nếu chúng tôi dám báo cảnh sát, cậu ta sẽ giết chết con trai tôi. Tôn Đạc rất tàn độc, không chuyện gì không dám làm, cái ông họ Tưởng kia cũng chính là do cậu ta giết chết đấy!” Tống Song Song nói.

---❊ ❖ ❊---

Trường hợp của Tôn Đạc tương đối khó nhằn, có vẻ như hắn muốn ngoan cố đối kháng đến cùng, nhưng sau khi nghe lại đoạn ghi âm lời khai của mấy người kể trên, biết rằng thế đã mất, nên đành phải quay ra tìm cách tự bảo vệ mình.

“Là tôi làm, tôi nghe trưởng thôn nói có một người họ Tưởng đang dò hỏi chuyện nhà tôi, tôi liền kể lại với mẹ. Chẳng hiểu vì sao mẹ tôi lại biết ông ta, nói rằng ông ta là cảnh sát, có lẽ đang theo dõi chúng tôi. Tôi liền âm thầm theo dõi ngược lại ông ta, nhân lúc vắng người, liền phang cho ông ta một gậy, vốn dĩ tôi không chủ định đánh chết ông ta đâu, nào ngờ lại quá tay.” Tôn Đạc nói.

“Xác của Trương Thuý Anh và xác của ông ấy là do ai mang đi phi tang?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Là tôi. Ban đầu tôi định giấu xác của hai người họ ngay dưới sàn nhà biệt thự, nhưng mẹ tôi lo ông ta có đồng bọn, cho rằng căn biệt thự không an toàn, nên bảo tôi mang xác họ vứt ra ngoài. Vốn dĩ tôi cũng định chờ một thời gian xem tình hình thế nào rồi đem vứt nốt mấy cái xác dưới sàn nhà… Những việc tôi làm, đều là nghe theo bố mẹ tôi sắp xếp, tất cả đều là do hai người họ lên kế hoạch, họ bảo sao tôi làm vậy, họ là chủ mưu. Nếu tôi tố giác họ, có phải là tôi đã lập công chuộc tội rồi không?” Tôn Đạc nói.

“Có ai làm chứng cho anh không?” Nhân viên thẩm vấn hỏi.

“Không, thường thì những lúc chỉ có ba chúng tôi, họ mới bảo tôi làm cái này cái kia.” Tôn Đạc nói.

Đến lúc này, kết quả thẩm vấn về cơ bản đã đạt được mục đích mong muốn, giống như phân tích của Hàn Ấn, hai vợ chồng Điền Mĩ Vân và Tôn Kiện chính là hung thủ đứng đằng sau toàn bộ chuỗi vụ án, mà những người khác lại chưa hề đưa ra lời cáo buộc quan trọng đối với họ. Chỉ có một mình Tôn Đạc tố cáo, bằng chứng vẫn chưa đủ sức thuyết phục, rất dễ bị hai người họ hợp sức lật ngược tình thế. Mà ngay cả việc này có lẽ cũng đã nằm trong kế hoạch của hai người họ, nếu lỡ xảy ra chuyện bất trắc, sẽ để một mình Tôn Đạc giơ đầu chịu báng. Đến ngay con trai ruột của mình mà họ cũng toan tính đến nơi đến chốn thế này, mức độ hiểm độc thực khiến người ta ghê sợ. Cũng có thể hình dung được rằng, nếu không đưa ra bằng chứng thuyết phục hơn, e rằng tâm lí chống đối xã hội quyết liệt của hai người này tuyệt đối không thể bị nhân viên thẩm vấn khuất phục.

---❊ ❖ ❊---

Thật may, sự sắp đặt của Hàn Ấn trước đó đã phát huy vai trò quyết định.

Tưởng Thanh Sơn bị người nhà Điền Mĩ Vân giết hại trong quá trình điều tra về nguyên tố Tali. Trước khi tiến hành tìm kiếm hồ sơ bệnh án có liên quan đến vụ án này, Cố Phi Phi cần phải làm rõ hai vấn đề sau:

Thứ nhất, đó là một ca bệnh nghi là ngộ độc Tali. Vì phía bệnh viện nơi Phùng Binh từng công tác đã xác nhận rằng không có ca bệnh nào như vậy, chứng tỏ rất có thể là do chẩn đoán sai. Về mặt lâm sàng, triệu chứng đầu tiên của ngộ độc Tali thường là những triệu chứng về hệ thần kinh, nên dễ bị chẩn đoán nhầm sang các bệnh thần kinh như hội chứng Guillain-Barre, bệnh viêm đa dây thần kinh, chứng cuồng loạn Hysteria, bệnh rối loạn chuyển hoá Porphyria… Cho nên Cố Phi Phi sẽ phải đặt trọng điểm tìm kiếm vào các bệnh án liên quan đến những chứng bệnh này.

Thứ hai, vợ chồng Điền Mĩ Vân và Tôn Kiện có liên quan đến ca bệnh này. Dựa trên phán đoán đó, trước tiên Cố Phi Phi đến nhà Phùng Binh tìm hiểu, nhưng vợ Phùng Binh nói rằng mình không quen biết vợ chồng Điền Mĩ Vân, cũng chưa bao giờ nghe chồng nhắc tới. Sau đó, Cố Phi Phi lại đến thôn Long Đầu gặp trưởng thôn, do cô nhận thấy trong bản bút lục của trưởng thôn trước đó có nhắc đến chi tiết bố của Điền Mĩ Vân là Điền Vi Dân qua đời do mắc bệnh, vậy căn bệnh đó liệu có liên quan đến ngộ độc Tali? Cô đích thân tới tận nơi tìm hiểu, vì muốn nhờ trưởng thôn cố nhớ lại xem năm đó Điền Vi Dân mắc bệnh gì, và thời điểm qua đời chính xác là vào khi nào. Trưởng thôn vắt óc ngẫm nghĩ một hồi, rồi lại hỏi mấy ông cụ trạc tuổi trong Uỷ ban thôn, và cho cô câu trả lời như sau: “Cụ thể là mắc bệnh gì, thực sự không rõ lắm, chỉ nghe nói là bệnh nan y, thời gian mất có lẽ là tháng 11 năm 1989.”

Xác định được phương hướng trọng điểm trong sàng lọc bệnh án, lại biết được lai lịch bệnh nhân và thời gian điều trị đại khái, phạm vi tìm kiếm đã được thu hẹp đáng kể, giảm bớt được một lượng lớn công việc, và kết quả đương nhiên là dễ dàng tìm thấy hồ sơ bệnh án của Điền Vi Dân, thời gian khám chữa bệnh vào năm 1989.

Trong bệnh án có ghi: Năm đó, khi Điền Vi Dân đến khám bệnh, đã xuất hiện các triệu chứng như xuất huyết đường tiêu hoá, liệt toàn thân, trung khu thần kinh tổn thương nghiêm trọng, từ đó dẫn đến bất tỉnh, co giật, tuy đã được đội ngũ bác sĩ của bệnh viện tận tình cứu chữa, nhưng cuối cùng vẫn không qua khỏi do suy hô hấp suy tuần hoàn. Trong bệnh án ghi rõ là chứng bệnh ‘viêm đa rễ dây thần kinh’ (tức hội chứng Guillain-Barre), bác sĩ điều trị kí tên là Phùng Binh.

Các triệu chứng của Điền Vi Dân lúc ấy cũng có điểm giống với chứng bệnh mà Phùng Binh chẩn đoán. Đặc biệt vào thời đó, ngộ độc Tali là vô cùng hiếm gặp, có lẽ vẫn còn xa lạ với toàn bộ giới y bác sĩ của thành phố Minh Châu. Cho dù ngày nay, việc chẩn đoán sai cũng không phải là không có, cho nên nếu đúng là Phùng Binh chẩn đoán sai, có lẽ cũng chỉ vì sơ ý mà thôi.

Đương nhiên, xét theo những triệu chứng kể trên, do lúc này không thể tìm đâu ra mẫu xét nghiệm nên Cố Phi Phi không thể khẳng định Điền Vi Dân chết do ngộ độc Tali. Cô đành phải dựa vào các manh mối liên quan để đưa ra phán đoán tổng hợp. Sau khi Tưởng Thanh Sơn có được sự gợi ý từ vụ huyền án ngộ độc Tali, ông đã tìm đến khoa Hoá trường Đại học Bách khoa Minh Châu đầu tiên để tiến hành điều tra, còn đặc biệt hỏi về tình hình cất trữ, bảo quản Tali trong khoa này, cùng những người có thể tiếp xúc với Tali, chứng tỏ ông cho rằng kẻ đầu độc đã lấy Tali theo cách đó. Dựa theo suy đoán này, Cố Phi Phi tin rằng Ngải Tiểu Mĩ chắc chắn sẽ tìm kiếm được manh mối từ phía trường Đại học Bách khoa.

---❊ ❖ ❊---

Nhờ sự phối hợp của trường Đại học Bách khoa, Ngải Tiểu Mĩ đã tìm kiếm trong danh sách sinh viên tốt nghiệp khoa Hóa của trường này, nhưng không phát hiện ra bất cứ người nào có liên quan đến nhóm người của Điền Mĩ Vân. Tuy nhiên, Ngải Tiểu Mĩ vẫn không nản lòng, cô mang theo ảnh của các thành viên trong nhóm nghi phạm tới gặp từng giảng viên trong khoa để xác nhận. Đúng là ông trời không phụ lòng người, một giảng viên nữ là sinh viên khóa 87 được giữ lại trường giảng dạy đã nhận ra Điền Mĩ Vân, cô cho biết Điền Mĩ Vân là bạn học cùng lớp đại học với mình, nhưng vào năm thứ ba chưa được bao lâu, Điền Mĩ Vân đã bỏ học do biến cố gia đình…

---❊ ❖ ❊---

Vậy là, dưới tiền đề ‘Điền Vi Dân chết vào năm 1989 do bị đầu độc’, công việc điều tra quay trở lại với câu hỏi ban đầu: Lúc đó, làm thế nào mà Tưởng Thanh Sơn biết được vụ nghi án đầu độc này? Phải chăng đã từng lập thành án? Mang theo mối hoài nghi này, phân đội trưởng Trương đã lục lại toàn bộ hồ sơ vụ án năm đó, nhưng vụ án đó hoàn toàn không xuất hiện, có điều, anh ta lại bất ngờ phát hiện ra một vụ án có liên quan đến Điền Mĩ Vân, nhưng trong vụ án đó, Điền Mĩ Vân lại là ‘nạn nhân’.

Vụ án xảy ra vào chập tối thứ Bảy ngày 7 tháng 1 năm 1989 (hồi đó vẫn chưa đổi sang chế độ làm việc năm ngày một tuần), nữ sinh Điền Mĩ Vân 21 tuổi học năm thứ hai khoa Hóa trường Đại học Bách khoa Minh Châu bị mất tích trên đường từ trường về nhà ở thôn Long Đầu thuộc khu vực ngoại thành để nghỉ cuối tuần cùng cha là Điền Vi Dân.

Hai ngày sau, vào lúc giữa khuya, điện thoại nhà Điền Vi Dân đó chuông. Kẻ gọi đến là một người đàn ông lạ, nói là đã bắt cóc Điền Mĩ Vân, đòi Điền Vi Dân phải chuẩn bị một khoản tiền chuộc là hai trăm nghìn tệ, thời gian và địa điểm giao tiền cụ thể sẽ thông báo sau, đồng thời còn đe dọa, nếu phát hiện Điền Vi Dân báo cảnh sát, hắn sẽ giết chết Điền Mĩ Vân.

Sau khi cân nhắc kĩ lưỡng, Điền Vi Dân vẫn báo cảnh sát. Trước đó, ông đã báo cảnh sát về vụ việc con gái mất tích rồi. Hồi đó, Tưởng Thanh Sơn đang là tổ trưởng tổ Trọng án, ông liền đứng ra thành lập Ban Chuyên án. Do thời đó công nghệ lạc hậu, không thể truy tìm dấu vết qua điện thoại, nên Ban Chuyên án về cơ bản vẫn triển khai công tác điều tra theo đúng quy trình phá án thông thường đối với vụ án bắt cóc: cắt cử một số cảnh sát âm thầm ẩn nấp trong nhà Điền Vi Dân, chờ đợi cuộc điện thoại tống tiền gọi tới, hướng dẫn Điền Vi Dân cách nói chuyện với kẻ bắt cóc để thu thập manh mối hữu hiệu. Âm thầm điều tra các đối tượng khả nghi từng có bất hoà với Điền Vi Dân trong các mối quan hệ xã hội và trong công việc làm ăn của ông ta, và điều tra cả trường đại học nơi Điền Mĩ Vân theo học để tìm kiếm nghi phạm có khả năng gây án. Ngoài ra, còn gửi thông báo hỗ trợ điều tra đến các Trụ sở Công an quận, Đồn Công an địa phương, yêu cầu họ chú ý theo dõi những đối tượng khả nghi sinh sống trong khu vực, với trọng điểm là những người cho thuê nhà và những người có tiền án tiền sự…

Mười mấy ngày trôi qua, Điền Mĩ Vân vẫn bặt vô âm tín kẻ bắt cóc cũng không gọi điện tới nữa, theo như kinh nghiệm trước đây, Ban Chuyên án cho rằng Điền Mĩ Vân lành ít dữ nhiều. Nhưng rồi nửa đêm hôm đó, trước cổng nhà Điền Vi Dân bỗng vang lên tiếng đập cửa ầm ĩ. Điền Vi Dân và cảnh sát túc trực trong nhà cùng ra mở cổng, thì nhìn thấy Điền Mĩ Vân đầu bù tóc rối, quần áo rách bươm đang đứng đó, bên cạnh còn có thêm một người đàn ông. Điền Mĩ Vân nói rằng đó là một người tài xế tốt bụng gặp trên đường, đã lái xe đưa mình về nhà.

Ngay lập tức Điền Mĩ Vân được đưa đến bệnh viện giám định thương tật, và được cảnh sát tiến hành thẩm vấn. Nhưng thật kì lạ, Điền Mĩ Vân một mực nói rằng mình không còn nhớ gì về chuyện đã xảy ra, kể cả kẻ bắt cóc và địa điểm giam giữ, mà chỉ nhớ mình đã chạy bạt mạng rất lâu trên đường. Khi hỏi đến người tài xế xe tải đã đưa Điền Mĩ Vân về nhà, anh ta cũng chỉ cung cấp được địa điểm gặp Điền Mĩ Vân, còn lại cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Ban Chuyên án sau đó đã lấy địa điểm này làm trung tâm, triển khai tìm kiếm đối tượng khả nghi sinh sống trong bán kính vài cây số quanh đó, nhưng cuối cùng vẫn không thu được kết quả gì.

Từ đây, có thể tưởng tượng được sự hoang mang của Ban Chuyên án khi đó. Thoạt đầu, họ còn cho rằng Điền Mĩ Vân chỉ bị tổn thương tinh thần tạm thời, nhưng không ngờ mười mấy ngày sau, nạn nhân vẫn giữ nguyên lời khai như vậy. Ban Chuyên án chuyển sang nghi ngờ Điền Mĩ Vân, nhưng thực sự cũng không thể tìm ra động cơ nào khiến cô ta bao che cho kẻ bắt cóc, đặc biệt qua giám định thương tật cho thấy, đích thị là cô ta đã bị ngược đãi vô cùng tàn nhẫn.

Báo cáo pháp y cho thấy: Trên cô tay và cổ chân của Điền Mĩ Vân đều hằn rõ vết trói, bộ phận sinh dục bị tổn thương vô cùng nghiêm trọng, không chỉ là do liên tục bị xâm hại thô bạo, có lẽ còn bị vật cứng tác động vào, đã xuất hiện tình trạng viêm nhiễm, nếu nhập viện muộn hơn chút nữa, rất có thể sẽ mất khả năng sinh con. Ngoài ra, trên ngực, mông và lưng có rất nhiều vết bỏng thuốc lá, các vết thương đều rất sâu, rõ ràng là bị kẻ bắt cóc dí mạnh đầu thuốc lá vào đó. Khuôn mặt bị đấm bằng tay hoặc đánh đập bằng vật tày, hai bên xương cung mày đều bị rạn, xương gò má sưng vù, khuôn mặt gần như biến dạng.

Đọc xong bản báo cáo pháp y này, nếu vẫn còn nghi ngờ nạn nhân thì có vẻ hơi tàn nhẫn, nhưng thực sự không thể tưởng tượng ra động cơ nào lại khiến Điền Mĩ Vân chịu hi sinh đến vậy. Cuối cùng, tổng hợp các tình tiết vụ án với biểu hiện của Điền Mĩ Vân, bên pháp y chỉ có thể giải thích bằng một chứng bệnh hiếm gặp.

Bên pháp y giải thích, “Có lẽ Điền Mĩ Vân đã mắc phải chứng mất trí nhớ có chọn lọc, chứng bệnh này thường phát tác sau khi người bệnh gặp phải tổn hại nghiêm trọng, không thể chịu đựng nổi áp lực và sự tổn thương đi kèm với đó, nên đã lựa chọn cách né tránh, xoá hết những sự kiện đó khỏi kí ức. Xét về lí thuyết, kí ức đó có thể phục hồi, nhưng sau bao lâu thì không thể xác định, có thể là một ngày, một tháng, một năm, thậm chí là vài năm. Cũng có quan điểm cho rằng, có thể thông qua liệu pháp thôi miên để đánh thức kí ức, tuy nhiên việc đó vẫn chưa từng có tiền lệ trong lịch sử y học Trung Quốc.”

Lời giải thích của bên pháp y đã giúp cho ban Chuyên у án của Tưởng Thanh Sơn bớt băn khoăn được phần nào. Họ chuyển hướng sang tài xế xe tải đã đưa Điền Mĩ Vân về nhà, qua điều tra, họ phát hiện ra người này chẳng phải kẻ tốt đẹp gì. Hắn tên Tôn Kiện, lúc đó 30 tuổi, cha mẹ mất sớm, sống độc thân, chạy xe tải chở hàng cho xưởng đúc của một người bà con. Theo như lời khai của người bà con đó, thì Tôn Kiện là kẻ ham chơi lười làm, mê gái, thích đàn đúm với đám thanh niên hư hỏng. Từng có lần suýt bị người ta báo cảnh sát vì tội lừa đảo, sau đó phải chạy ngược chạy xuôi xoay xở, bán hết của nả bố mẹ để lại để đền tiền cho đối phương mới êm chuyện. Bình thường cũng không chịu làm ăn cho tử tế, thi thoảng lại biến mất hút nhiều ngày. Người bà con này nghĩ đến tình nghĩa với bố mẹ quá cố của hắn nên mới chịu nhịn, vẫn cho hắn một công việc kiếm cơm.

Với tư cách đạo đức đó thì việc Tôn Kiện nhắm vào Điền Vi Dân, một người giàu có chút tên tuổi trong ngành xây dựng của thành phố Minh Châu, cũng chẳng có gì là lạ. Hơn nữa, hắn lại có đủ không gian phạm tội, có phương tiện vận chuyển để che giấu việc gây án, cũng có thể nói là có kinh nghiệm phạm tội nhất định, nên vẫn cần tiếp tục điều tra. Sau đó, Ban Chuyên án khám xét nơi ở của hắn, phát hiện có dấu vết lau chùi tẩy rửa rõ rệt, nhưng hắn lại nói do đường ống nước trong nhà bị vỡ, khiến nước chảy tràn khắp nhà, nên mới phải lau chùi dọn dẹp khắp lượt. Do hiện trường đã bị phá huỷ hoàn toàn, Ban Chuyên án không tìm được bất kì bằng chứng phạm tội nào, nên cuối cùng đành phải loại trừ hắn ra khỏi vụ án.

Không tiếp tục điều tra về Tôn Kiện, một phần là bởi không tìm được bằng chứng, nhưng phần lớn nguyên nhân chính là do thái độ của Điền Mĩ Vân. Điền Mĩ Vân nhiều lần khẳng định với Ban Chuyên án rằng Tôn Kiện là ân nhân của mình, tất cả những gì đã xảy ra với mình đều không hề liên quan đến Tôn Kiện. Tưởng Thanh Sơn đã trưng cầu ý kiến của bên pháp y về vấn đề này: “Nếu đúng là Điền Mĩ Vân đã quên hết toàn bộ quá trình bị bắt cóc, thì liệu có quên luôn diện mạo của kẻ bắt cóc không?” Bên pháp y không thể đưa ra câu trả lời chính xác, bởi vì họ chưa từng gặp án lệ nào như vậy trước đó, nhưng theo suy đoán thông thường thì khả năng đó không cao. Tưởng Thanh Sơn nghĩ cũng phải, cho dù Điền Mĩ Vân có quên thật, thì Tôn Kiện cũng không thể to gan đến độ dám ngang nhiên đối mặt với nạn nhân.

Sau đó, Ban Chuyên án lại lần lượt điều tra những đối tượng tình nghi đã từng có mâu thuẫn trong việc kinh doanh với Điền Vi Dân, nhưng đều loại trừ khả năng gây án. Hồ sơ vụ án cũng dừng lại ở đó, cho đến nay, kẻ bắt cóc văn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Đọc xong hồ sơ vụ án cũ, phân đội trưởng Trương lấy làm cảm khái: Tuy vụ án bắt cóc cho đến nay vẫn chưa phá được, nhưng đã bổ sung rất nhiều thông tin cho vụ án hiện tại. Nó đã làm sáng tỏ nhiều vấn đề, nhưng vẫn chưa giải đáp được lí do tại sao phân đội trưởng Tưởng lại quan tâm đến tình hình bệnh tật của Điền Vi Dân như thế. Mang theo nghi vấn này, phân đội trưởng Trương tìm đến một viên cảnh sát hình sự thâm niên đã từng tham gia vào vụ án Điền Mĩ Vân bị bắt cóc năm xưa, hiện tại đã được lên chức trưởng công an quận. Và từ đây, phân đội trưởng Trương đã tìm được lời giải đáp.

Theo như lời kể của vị trưởng công an quận này, vụ án Điền Mĩ Vân bị bắt cóc cuối cùng đã trở thành huyền án, khiến phân đội trưởng Tưởng luôn canh cánh trong lòng, không chỉ bởi tình tiết vụ án quá li kì, mà quan trọng hơn là Ban Chuyên án năm đó có hai cảnh sát đắc lực đã theo phân đội trưởng Tưởng nhiều năm bị chết vì tai nạn giao thông trong quá trình điều tra vụ án. Vậy nên, phân đội trưởng Tưởng mới luôn ôm trong lòng một niềm khắc khoải, rằng phải phá được vụ án này mới có thể an ủi vong hồn của các anh em đã hi sinh. Khi quá trình điều tra dần chững lại, ông vẫn tiếp tục dõi theo cuộc sống của hai cha con Điền Vi Dân và Điền Mĩ Vân, cũng nhờ đó mà trở nên thân thiết với Điền Vi Dân.

Đương nhiên, sự việc diễn ra sau đó khiến cho tất cả mọi người đều hết sức bất ngờ: Điền Mĩ Vân lại quay sang yêu Tôn Kiện, yêu một cách chóng vánh và cuồng nhiệt, mới chỉ vài tháng đã bàn đến chuyện kết hôn. Điền Vi Dân đương nhiên phản đối kịch liệt. Ông phàn nàn với phân đội trưởng Tưởng, cho dù con gái ông đã bị kẻ xấu giày vò, ông cũng nhất quyết không chịu gả con cho một kẻ vô công rồi nghề đầy tai tiếng như thế, hơn nữa Điền Mĩ Vân còn chưa tốt nghiệp đại học. Nhưng thật kì lạ, sau đó không lâu, tức vào tháng 11 năm đó, ông đột nhiên phát bệnh nặng phải nhập viện, chỉ ít ngày sau thì qua đời. Phân đội trưởng Tưởng rất nghi ngờ vụ việc này, ông nghi là Điền Mĩ Vân và Tôn Kiện đã cùng bày mưu hại chết Điền Vi Dân. Ông còn đích thân đến bệnh viện điều tra, tìm hiểu về bệnh tình, nhưng bác sĩ điều trị lại khẳng định Điền Vi Dân chết vì bạo bệnh chứ không phải do mưu sát. Phân đội trưởng Tưởng không tin, ông mang tờ kết quả chẩn đoán của bệnh viện đến hỏi bác sĩ pháp y, nhưng bác sĩ pháp y cũng không nhận thấy có điểm gì bất thường. Phân đội trưởng Tưởng đành bó tay vì không có bằng chứng. Tổ chức tang lễ cho Điền Vi Dân xong, Điền Mĩ Vân liền nghỉ học và tiếp quản công việc kinh doanh của bố. Vừa sang tháng Hai năm mới, đã vội vã kết hôn với Tôn Kiện…

---❊ ❖ ❊---

Khi ba luồng thông tin được đưa về và tổng hợp tại chỗ Hàn Ấn, khuôn mặt căng thẳng của anh cuối cùng cũng đã giãn ra, rồi nụ cười lại xuất hiện sau một thời gian dài vắng bóng. Tất cả các mối nghi ngờ đã được tháo gỡ, ngay cả kẻ bắt cóc Điền Mĩ Vân, anh cũng đã biết là ai! Còn về bằng chứng, thì phải chờ xem trong hai vợ chồng Điền Mĩ Vân và Tôn Kiện, ai sẽ bán đứng ai trước.

Hàn Ấn có thể tưởng tượng ra phản ứng của Điền Mĩ Vân trước cụm từ ‘đầu độc bằng Tali’ và phản ứng của Tôn Kiện trước cụm từ ‘bắt cóc tống tiền’, vào khoảnh khắc đó, chắc chắn họ sẽ cho rằng mình đã bị đối phương bán đứng, tiếp theo, đương nhiên sẽ chuyển sang cục diện ‘chó cắn chó’.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »