Màn đêm tĩnh mịch, không gian lặng phắc như tờ, từng căn biệt thự đen trùi trũi nhỏ lên tua tủa bên sườn núi, trông thật cô quạnh. Tuy nhiên, vẫn có chút ánh đèn vàng le lói hắt ra, mông lung mờ tỏ, như toả ra từ cõi u minh, trông ma mị lạ lùng.
Phòng khách ngăn nắp bóng lộn, ánh đèn dịu dàng, dàn loa đang dìu dặt một khúc dương cầm khe khẽ, là bài hát nổi tiếng My Heart Will Go On , giai điệu tha thiết khắc khoải, ngân nga bên tại, thấm vào tâm khảm, không gian chìm đắm trong một vẻ huyền hoặc khó tả, đó là bản nhạc mà cô và anh thích nhất. Mọi thứ đều quá đỗi thân quen, hình bóng anh trước khung cửa kính sát nền trông thật rõ ràng, thời gian bỗng như quay ngược trở lại nhiều năm trước, trong căn phòng nhỏ ấm áp ở bên kia đại dương.
Cố Phi Phi gắng gượng mở mắt, đầu cổ nặng trịch như đeo đá, nhức nhối muốn nổ tung, trong miệng mắn mặn, khoang mũi sặc mùi máu tanh. Cô muốn nhúc nhích, nhưng không thể nào cử động, đảo mắt nhìn quanh, cô phát hiện ra mình đã bị trói chặt vào lưng ghế tựa. Găng sức ngẩng đầu lên, và cô nhìn thấy, đầu tiên là một đôi chân, dần dà cho đến một dáng hình quen thuộc.
Hoá ra không phải là mơ, hình bóng đó… quả nhiên là anh ta! Cố Phi Phi bỗng chốc rùng mình ớn lạnh, cô nhắm chặt mắt lại, rồi mở ra lần nữa, dường như không dám tin rằng mình đã tỉnh khỏi giấc mơ, nhưng cô biết, cô buộc phải chấp nhận sự thực. Cô nhìn về phía hình bóng trước cửa kính, giọng cô khản đặc: “Là anh sao? Anh đã sắp đặt tất cả? Cũng tức là, từ lâu anh đã biết đến chi tiết chiếc nơ bằng tất lụa?”
“Em tỉnh rồi?” Cảnh Hạo chậm rãi quay lại, trên tay cầm ly rượu vang, khuôn mặt dán băng cá nhân nở một nụ cười mãn nguyện, trả lời lấp lửng, “Em thực sự nghĩ rằng những kẻ đó có thể giữ bí mật được sao? Cảnh sát khu vực, cảnh sát cơ động, cảnh sát hình sự, bác sĩ pháp y, chuyên viên khám nghiệm dấu vết… Có biết bao nhiêu người xuất hiện ở hiện trường, làm gì có chuyện tất cả đều biết giữ mồm giữ miệng. Bất kể thế nào đi nữa, cuối cùng chúng ta cũng được bên nhau.”
“Anh cảm thấy chúng ta thế này là ở bên nhau sao?” Có Phi Phi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu trừng mắt nhìn Cảnh Hạo, cất giọng giễu cợt, “Anh gây ra bao nhiêu tội lỗi tày trời như vậy, tôi còn có thể ở bên anh được sao?”
“Tất nhiên có thể, em là của anh, vĩnh viễn là của anh, vì em, anh có thể làm bất cứ việc gì!” Cảnh Hạo đặt chiếc ly trong tay xuống bàn trà, bước lại gần, quỳ gối trước mặt Cố Phi Phi, giọng đầy kích động. “Em biết không? Trước đây anh không nhận thấy, cho đến tận khi anh định kết hôn với Vũ Cầm, mới phát giác ra anh chưa bao giờ quên được em, mới biết được em quan trọng với anh đến nhường nào.”
“Hừ, anh mà là Cảnh Hạo tôi từng quen biết sao? Đến nước này rồi, anh còn giả tạo làm gì nữa?” Cố Phi Phi lạnh lùng hừ mũi, rồi chúi người về phía trước, không chút sợ hãi đón lấy ánh mắt của Cảnh Hạo, tuôn ra một tràng chất vấn, “Chẳng qua là anh không chịu được sự cự tuyệt, đúng không?
Danh tiếng càng cao, anh lại càng không chịu nổi sự bất phục tùng của người khác, đúng không? Anh thay lòng đổi dạ ngay trong ngày đăng kí kết hôn, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến tôi cả, anh quay lại với Vũ Cầm, chẳng qua chỉ vì muốn bắt cô ấy nếm mùi bị phản bội, để trả thù cô ấy một vố thật đau, cho thỏa mối hận năm đó cô ấy đã bỏ anh, đúng không? Việc đó khiến anh sảng khoái vô cùng, từ đó, anh quyết định sẽ trả thù tất cả những người đã làm tổn thương anh. Tất nhiên, tôi cũng nằm trong số đó, và là kẻ đáng chịu đòn thù nhất. Nhưng tôi không hiểu, sao anh lại phải lao tâm khổ tứ đến vậy, bắt bao nhiều người khác phải chết theo tôi?”
Cảnh Hạo hừ mũi liền hai tiếng, im lặng một lát, rồi có gân lên, bộ dạng văn kích động như vậy, nói tiếp, “Tôi đang nghĩ xem gã bồ cảnh sát chó chết của cô đang làm gì nhỉ? Chắc vẫn đang hồng hộc đuổi bắt Lưu Xuân Hải đây! Chẳng phải có tôn thờ hắn lắm sao? Chẳng phải trong mắt cô, hắn là tay cảnh sát vĩ đại nhất sao? Giờ thì thế nào, chẳng phải cũng bị tôi xỏ mũi lỗi đi xềnh xệch?”
“Anh…” Cố Phi Phi nghẹn lời, cô thực sự không ngờ Cảnh Hạo lại điên cuồng đến mức độ này, không chỉ muốn trả thù cô, mà còn muốn thách thức Hàn Ấn, không hiểu tiếp theo, hắn còn định làm gì Hàn Ấn nữa? Cố Phi Phi bất giác hít vào một hơi, rồi thử hỏi thăm dò: “Chuyện đến nước này, anh định kết thúc thế nào dây?”
“Cô cứ yên trí, tôi sẽ không động đến gã bồ quý giá của cô đâu. Tôi sẽ khiến hắn cả đời này không biết cô ở nơi nào, tôi muốn cả dời hắn phải sống trong dằn vặt vì đánh mất cô. Không chỉ hắn thôi đâu, cả thế gian này chỉ có mình tôi biết cô ở đâu, cứ nghĩ đến điều này, lại khiến người ta sảng khoái quá chừng. Hahaha…” Cảnh Hạo đứng bật dậy, phá lên cười sằng sặc, nhưng rồi lại thành lình câm bặt, sắc mặt lộ vẻ hung tợn, “Cô có biết tại sao tình yêu của Jack và Rose lại trở nên vĩnh hằng không? Bởi vì Jack đã chết! Tôi cũng sẽ giúp cho tình yêu của chúng ta trở nên trường cửu, vì vậy cô có hai lựa chọn, hoặc là giống như Lưu Xuân Hải, bị con chó lai sói trong vườn nhà tôi ăn mất xác, hoặc là để tôi chôn dưới gốc cây đa mới trồng? Tất nhiên, trước tiên chúng ta cũng nên ôn lại chuyện cũ chốc lát nhỉ…”
Vừa dứt lời, Cảnh Hạo lừ lừ tiến lại gần Cố Phi Phi, rồi thình lình đưa tay giật tung cúc áo sơ mi của cô, lộ ra chiếc áo ngực màu hồng phấn. Hắn đưa mắt ngắm nghía chốc lát, rồi hai tay nâng lấy khuôn mặt Cố Phi Phi, liếm má cô. Cố Phi Phi ghê tởm nhắm nghiền mắt lại, nước mắt bất giác ứa ra. Cảnh Hạo liếm lấy nước mắt cô một cách đầy biến thái, đang chực hỗn lên môi cô, thì cô bỗng mở choàng mắt, há miệng cắn ngay vào lưỡi Cảnh Hạo rồi ra sức nghiến chặt. Cảnh Hạo rú lên thảm thiết, vung tay đấm thẳng vào Cố Phi Phi, khiến cả người lẫn ghế đổ nhào xuống đất. Khi nhìn thấy Cố Phi Phi nằm dưới đất, nhếch mép cười khinh miệt, cắn trong miệng một mẩu lưỡi của hắn, cơn giận dữ trong hắn đã nổ bùng, hắn như phát rồ, hai nắm đấm thay nhau giáng tới tấp lên mặt Cố Phi Phi, sau đó là những cú đá điên cuồng.
… Dần dần, Cố Phi Phi không còn đau đớn nữa, cô cảm thấy cơ thể mình như đang bay lên, mí mắt không còn điều khiển được, từ từ khép lại, cả thế giới bỗng chốc tối sầm. Đúng vào khoảnh khắc đó, cô mơ hồ nghe thấy một tiếng nổ khủng khiếp, kèm theo tiếng gầm phẫn nộ…
---❊ ❖ ❊---
Trong bệnh viện.
Ngải Tiểu Mĩ chau tít đôi mày, đi đi lại lại ngoài hành lang, chốc chốc lại lo lắng nhìn qua ô kính hình vuông trên cánh cửa vào trong phòng bệnh. Đỗ Anh Hùng ngồi trên ghế băng bên cạnh, nghiến răng trèo trẹo, liên tục vặn vẹo nắm đấm, không thể kìm nổi cơn giận dữ.
Một lát sau, Ngải Tiểu Mĩ cũng ngồi xuống ghế băng, thở ngắn than dài một hồi, mới cất giọng đầy cảm khái: “So với những sát thủ biến thái mà chúng ta từng gặp, thì kiểu tội phạm IQ cao như Cảnh Hạo còn đáng sợ hơn nhiều. Chị Cố thông minh sắc sảo là thế, thường xuyên tiếp xúc với hắn như thế mà cũng không thể nhận ra một sơ hở!”
“Thằng khốn, hắn là kẻ biến thái nhất trong các thể loại biến thái, ban nãy trong biệt thự, lẽ ra phải đập cho hắn nhừ tử tại trận.” Đỗ Anh Hùng nghiến răng chửi rủa.
Tuy buột miệng “Đánh thế còn chưa đủ à, anh mà đánh nữa thì hắn chết ngắc luôn rồi”. Ngải Tiểu Mĩ nói xong, lại lập tức căn dặn, “Lát nữa về phân đội, anh chớ có kích động nữa đấy, đừng để cho luật sư của thằng cha bắt thóp!”
“Biết rồi, anh chỉ nói vậy thôi mà, nhưng trong lòng anh khó chịu lắm, cảm giác như…” Đỗ Anh Hùng chau mày, hít vào một hơi thật sâu, nói tiếp, “Thực ra từ trước đến giờ, trong mắt anh, chị Cố giống y như Tiểu Long Nữ trong tiểu thuyết kiếm hiệp vậy, như băng như tuyết, lạnh lùng cao ngạo, như một nữ thần không thể xúc phạm. Tất nhiên, không phải anh có ý gì với chị ấy đâu nhé, đó chỉ là cảm nhận của anh thôi. Thằng cha Cảnh Hạo kia thật quá tởm! Cảm xúc của anh lúc này giống như thấy Tiểu Long Nữ bị gã Doãn Chí Bình làm nhục vậy, anh chỉ muốn bóp chết thằng biến thái ấy lập tức.”
“Anh đừng nói bậy bạ, nào đã đến mức ấy!” Ngải Tiểu Mĩ vỏ vai Đỗ Anh Hùng an ủi.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng bệnh, cuối cùng thì Cố Phi Phi đã hồi tỉnh khỏi cơn hôn mê. Khẽ quay đầu, nhìn thấy Hàn Ấn ngồi bên giường, phản ứng đầu tiên của cô là bật khóc. Đây có lẽ là lần đầu tiên Cố Phi Phi rơi nước mắt trước mặt người khác. Hàn Ấn vốn vụng về trong chuyện yêu đương, thấy vậy thì luống cuống không biết phải an ủi ra sao, chỉ liên tục lau nước mắt cho cô.
Cố Phi Phi sụt sịt một hồi, rồi đưa tay nắm lấy tay Hàn Ấn, nghẹn ngào: “Em xin lỗi, em xin lỗi, tất cả đều tại em, đã hại biết bao mạng người.”
Hàn Ấn nắm tay Cố Phi Phi đưa lên môi hôn khẽ, rồi dịu dàng nói, “Em đừng ngốc thế, người khác muốn làm gì, chúng ta không thể điều khiển được, em chỉ bị lợi dụng thôi. Sự hoang tưởng, cố chấp và tự luyến của Cảnh Hạo mới là căn nguyên của tội lỗi.”
“Không đâu, thật đấy, em thật sự có lỗi với anh.” Cố Phi Phi gắng gượng ngồi dậy, ân hận áp má vào bàn tay Hàn Ấn đang nắm lấy tay mình. “Trước đây em có kể với anh, hồi đầu năm em tình cờ gặp Cảnh Hạo trong cuộc họp mặt bạn bè, nhưng sự kiện đó, có lẽ là do anh ta cố tình sắp xếp. Thực ra, sau hôm đó, anh ta còn hẹn gặp riêng em, cầu xin em quay lại, nhưng em đã cự tuyệt. Em sợ anh nghĩ ngợi, nên ngần ngại không kể cho anh biết. Nếu như em thẳng thắn với anh hơn, có lẽ anh đã sớm phát giác ra âm mưu của Cảnh Hạo.”
“Chuyện đã qua rồi, em đừng nên đặt ra giả thiết để tự dằn vặt mình nữa.” Hàn Ấn nâng khuôn mặt Cố Phi Phi lên, nhìn sâu vào mắt cô, cất giọng chân thành, “Anh không bao giờ khúc mắc chuyện em gặp riêng ai cả, em cũng không cần thiết phải kể lại với anh, em chỉ cần cho anh biết, trong lòng em luôn chỉ có anh là được.”
Nghe Hàn Ấn nói vậy, Cố Phi Phi lại rơi nước mắt, nhưng lần này là cười trong nước mắt. Hai người ôm chặt lấy nhau, im lặng tận hưởng niềm hạnh phúc có được sau kiếp nạn…
“Tại sao đột nhiên anh lại chuyển đối tượng nghi ngờ sang Cảnh Hạo?” Cố Phi Phi vùi mặt vào ngực Hàn Ấn, khẽ hỏi.
Hàn Ấn dịu dàng vuốt tóc cô, đáp, “Arthur Conan Doyle từng nói, khi đã loại bỏ những điều không thể, thì điều còn lại, cho dù khó tin đến mấy, cũng là sự thật!”