Khu đô thị Trung Bắc tiếp giáp với khu đô thị Sunshine Garden, trên thực tế cả hai khu đô thị này ban đầu đều thuộc khu phố cũ ở phía đông thành phố Tây Châu, nhưng khu đô thị Sunshine Garden xây dựng sớm hơn, còn khu Trung Bắc do còn phải xử lí vấn đề di dời toàn bộ nhà xưởng của một nhà máy xi măng quốc doanh cỡ lớn, nên các công trình xây dựng mới được hoàn tất cách đây chưa lâu. Vì vậy, tuy đường sá giao thông ở khu vực này khá ổn, nhưng nhìn chung chưa có mấy người ở, xe cộ qua lại không nhiều, camera giám sát cũng chưa được đưa vào sử dụng, nên rất khó tìm được người mục kích. Có thể nói, Lưu Xuân Hải lựa chọn gây án ở một nơi thế này là vô cùng sáng suốt.
Theo như lời khai của tay thám tử tư, thì ba ngày trước, anh ta nhận được cuộc gọi đặt dịch vụ. Người gọi điện nói rằng vợ anh ta ngoại tình, yêu cầu thám tử tư giúp anh ta theo dõi để chụp ảnh vợ anh ta hò hẹn với bồ. Tuy nhiên, kì lạ là ở chỗ, vị khách hàng này không tiết lộ thông tin lí lịch của chị vợ, cũng không cần thám tử tư đi theo dõi đối tượng, mà chỉ yêu cầu anh ta dừng hết các vụ việc khác, luôn mở diện thoại để sẵn sàng trực chiến bất cứ lúc nào. Khách hàng còn đặc biệt nhấn mạnh, tình nhân của vợ anh ta là dạng có máu mặt, nên vụ án này có độ nguy hiểm nhất định, căn dặn thám tử tư phải cảnh giác cao độ, nếu phát giác ra dấu hiệu bất thường, phải cố gắng tẩu thoát càng nhanh càng tốt. Tất nhiên, bởi vụ việc có nhân tố rủi ro, nên giá thuê cũng rất khả quan, khách hàng nói sẽ trả trước một vạn tệ, sau khi vụ việc hoàn thành, sẽ trả thêm hai vạn tệ nữa. Mặc dù tay thám tử tư cũng hơi lo lắng, nhưng vì khoản thù lao quá hấp dẫn, nên anh ta vẫn đánh liều nhận làm. Nào có ngờ đâu, đêm qua khi anh ta nhận được tin nhắn ‘triệu tập’ của khách hàng, hộc tốc chạy ngay đến nhà hàng Lệ Uyển, lại bị biến thành tòng phạm của vụ bắt cóc…
Ngải Tiểu Mĩ truy tìm thông tin của số điện thoại đã trao đối với thám tử tư, đó là một số sim rác, không bật chức năng GPS, trong cuộc gọi đầu tiên, trạm thu phát gần nhất nằm ở gần đường Vũ Xương, chỉ cách nơi ở của Cảnh Hạo hai con phố. Bên cạnh đó, cũng điều tra ra được, số tiền một vạn tệ trả cho thám tử tư cũng là sử dụng cây ATM bên đường Vũ Xương để chuyển khoản trực tiếp đến tài khoản của thám tử tư. Trích xuất camera giám sát ở cây ATM, thấy người chuyển khoản đội mũ và đeo khẩu trang kín mít, không nhìn rõ mặt mũi, có lẽ chính là Lưu Xuân Hải. Số điện thoại này được sử dụng lần thứ hai vào đêm qua, để gửi tin nhắn gọi thám tử tư, trạm thu phát gần nhất nằm trên nóc một tòa cao ốc gần nhà hàng Lệ Uyển, trạm thu phát này cũng bao trùm cả khu vực xảy ra vụ án đêm qua. Điện thoại di động hiện đang tắt máy, nhưng một loạt những dấu hiệu trên đây đều cho thấy, dường như Lưu Xuân Hải vẫn luôn mai phục xung quanh Cảnh Hạo.
Phòng khám nghiệm dấu vết làm việc thâu đêm để tiến hành giám định chiếc xe và hiện trường tai nạn, căn cứ vào dấu lốp xe và dấu vết va chạm ở đuôi xe của Cảnh Hạo mà suy đoán, thì khi Lưu Xuân Hải gây án, có lẽ hắn đã lái một chiếc xe con nội địa cỡ nhỏ màu đen. Dựa theo manh mối này, Ngải Tiểu Mĩ tiến hành sàng lọc những chiếc xe xuất hiện trên trục đường chính gần khu đô thị Trung Bắc vào thời điểm trước và sau khi xảy ra vụ tai nạn đêm qua đã được camera giám sát ghi lại, bước đầu nhắm đến một chiếc xe màu đen mang biển số SXD4558. Tra trong dữ liệu báo án của cảnh sát, cho thấy chiếc xe này đã bị đánh cắp vào một tuần trước.
Ngay sau đó, hành động truy lùng chiếc xe trong phạm vi toàn thành phố lập tức được triển khai. Đến khoảng 6 giờ sáng, chiếc xe đã được tìm thấy trong một con ngõ cách hiện trường tai nạn khoảng 5 cây số. Trên xe có vết máu, nhưng chỉ có xe chứ không thấy người đâu, rõ ràng Lưu Xuân Hải đã đổi xe ở đây, manh mối hiện tại đã bị cắt đứt.
Lúc này là 10 giờ sáng, cách thời điểm Cố Phi Phi và Cảnh Hạo mất tích đã gần 12 tiếng đồng hồ. Nếu là vụ án bắt cóc bình thường, có lẽ vẫn đang trong thời điểm vàng để điều tra, thế nhưng ở đây, kẻ bắt cóc lại là một tên giết người hàng loạt, đã gây ra nhiều vụ án giết người man rợ, nhất là nhìn vào tác phong gây án nhanh gọn thẳng tay của hắn, e rằng hai người lành ít dữ nhiều.
Trong phòng họp nhỏ, Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng sắc mặt đầy lo lắng, vạch vẽ chỉ trỏ trên bảng phân tích. Hai người viết lên bảng trắng tất cả những manh mối đã biết, hi vọng có thể thông qua quan sát cụ thể để tìm ra được một sơ hở nào đó của Lưu Xuân Hải. Trương Thế Kiệt lại càng như kiến bò trên chảo nóng, hai mắt đỏ ngầu, giọng nói khàn đặc, liên tục thét vào máy bộ đàm để liên lạc với các tổ tìm kiếm đang bủa đi mọi hướng. Hàn Ấn vẫn giữ nguyên tác phong trước giờ, sắc mặt nghiêm nghị, ngồi trước cả núi hồ sơ ngồn ngộn. Theo anh thấy, họ vẫn còn thời gian, anh tin chắc Lưu Xuân Hải vẫn đang say sưa tận hưởng niềm khoái cảm khi hành hạ Cố Phi Phi và Cảnh Hạo, nếu không phải vậy, thì đêm qua hắn đã giết hai người họ tại chỗ rồi, chứ đâu cần mất công bắt cóc?
Tất nhiên, cho dù là vậy, cũng không có nghĩa là họ còn nhiều thời gian để lãng phí. Với tư cách là một chuyên gia lập hồ sơ tâm lí tội phạm, Hàn Ấn mong muốn dựa vào sở trường của mình để tìm ra một con đường tắt cho hành động truy bắt. Nếu giải thích một cách chung chung, thì lập hồ sơ tâm lí tội phạm thực chất chính là thông qua phân tích khoa học về hành vi phạm tội để suy đoán ra các thông tin bối cảnh của tội phạm. Đương nhiên, các thông tin đó cũng bao gồm tính cách và sở thích, bởi vậy, chuyên gia lập hồ sơ tâm lí tội phạm đều kiên trì quan điểm cho rằng: Hành vi phản ánh tính cách. Vậy thì nói ngược lại, tính cách quyết định hành vi, có nghĩa là sự khác biệt về cá tính ở mỗi người sẽ dẫn đến phương pháp hành động hoàn toàn khác nhau. Vì vậy, từ đêm qua đến giờ, Hàn Ấn vẫn luôn cố gắng phân tích toàn diện về các đặc trưng tính cách của Lưu Xuân Hải, kết hợp với tất cả những thông tin vụ án có liên quan đến hắn mà hiện tại đã nắm bắt được, cộng với cách nhìn nhận và phương thức tư duy của hắn, để qua đó, thử ‘mường tượng’ về con đường và phương hướng tẩu thoát của hắn, cùng với nơi ẩn náu có thể đem lại cho hắn cảm giác an toàn và sự thoải mái nhất định về tâm lí.
Thời khắc này, Hàn Ấn đã đọc đi đọc lại các thông tin bối cảnh và tư liệu gây án của Lưu Xuân Hải, lần lượt phân tích mổ xẻ từng mắt xích gây án của hắn, nhưng vẫn chưa tìm ra được bất kì phương hướng và mạch tư duy nào có thể thu hẹp phạm vi truy lùng, mà ngược lại, chỉ khiến cho những mối nghi ngờ càng chồng chất nhiều thêm. Khi anh thử kết nối những nghi vấn đó lại để suy xét kĩ hơn, thì bỗng nhiên, một ý tưởng táo bạo chợt loé lên trong đầu anh: Lưu Xuân Hải thực sự có đủ khả năng để gây ra cả chuỗi vụ án kinh thiên động địa nhường này? Biết đâu hắn cũng là một ‘con dê thế tội’ được chăm chút bài bản?
Nếu chỉ nhìn vào cục diện hiện tại, thì rõ ràng Lưu Xuân Hải đã phát giác ra ‘kế hoạch gài bẫy’ của cảnh sát, có lẽ cũng biết rõ tình hình bố trí lực lượng của phía cảnh sát, trong đó bao gồm cả trung tâm giám sát trong khu đô thị Sunshine Garden và động thái của tổ bảo vệ, vậy nên hắn mới lợi dụng thám tử tư để dụ Đỗ Anh Hùng đi chỗ khác, thừa cơ bắt cóc Cố Phi Phi và Cảnh Hạo giữa đường. Điều này có nghĩa là, hành vi phạm tội đã được nâng cấp, việc bức hại và giày vò Cảnh Hạo đã không đủ để thỏa mãn dục vọng của Lưu Xuân Hải nữa, hắn cần một sân khấu lớn hơn: Đối đầu với cảnh sát, để tìm kiếm cảm giác kiểm soát và mãn nguyện ở cấp độ cao hơn. Điều này cũng phù hợp với quá trình phát triển của tâm lí biến thái.
Thế nhưng, tại sao Lưu Xuân Hải biết rõ các động thái của cảnh sát, của Cảnh Hạo và cả Trần Nam, mà phía cảnh sát lại hoàn toàn không bắt được một mảy may bóng dáng của hắn? Nếu nhất định phải tìm một lí do, vậy thì có lẽ Lưu Xuân Hải đã gắn thiết bị định vị vào điện thoại di động hoặc vật tuỳ thân của Cảnh Hạo, nhưng giờ đây, bản thân Cảnh Hạo đã bị bắt cóc, giả thiết này chắc chắn không cách nào kiểm chứng. Có điều, cho dù đúng là như vậy, Lưu Xuân Hải muốn thực hiện suôn sẻ mục tiêu hành động đêm qua, cũng phải cần đến rất nhiều may mắn.
Tổng hợp lại tình hình vụ án đêm qua, Lưu Xuân Hải đã áp dụng sách lược phục kích. Hay nói cách khác, có lẽ nhờ nhiều lần theo dõi, hắn đã biết rõ về địa điểm ăn tối, đường đi và môi trường sống của Cảnh Hạo và Trần Nam, sau đó lập ra kế hoạch bắt cóc căn cứ vào lộ trình này. Tối qua, khi Cảnh Hạo và Trần Nam lại đi ăn tối theo lộ trình quen thuộc, Lưu Xuân Hải cảm thấy thời cơ đã chín muồi, nên đã né tránh camera giao thông, lái xe theo dường nhỏ tới rình nấp ở gần khu đô thị Trung Bắc, sau đó gọi thám tử tư đến đỗ xe đối diện với nhà hàng để dụ tổ bảo vệ đi khỏi, cuối cùng ung dung ngồi đợi Cảnh Hạo hốt hoảng lái xe vào trong vòng mai phục để hoàn tất kế hoạch. Có thể coi đây là một logic khá hợp lí, dựa trên các manh mối hiện tại, cũng chỉ có thể suy đoán như vậy. Nhưng làm sao hắn có thể bảo đảm thám tử tư sẽ thành công trong việc dụ tổ bảo vệ đi khỏi? Quan trọng hơn nữa, làm sao hắn có thể khẳng định Cảnh Hạo nhất định sẽ quay về theo đường cũ?
Tất nhiên, nhìn từ kết quả, Lưu Xuân Hải đã thành công. Ở đây, có thể là nhờ may mắn; cũng có thể là nhờ đã theo dõi suốt một thời gian dài, nên hung thủ hiểu rất rõ về tính khí và tính cách của Cảnh Hạo; hoặc là bản thân hắn sở hữu năng lực phán đoán, năng lực tổ chức kế hoạch và năng lực thực hiện xuất chúng. Vậy thì, quay trở lại xem xét bốn vụ đột nhập vào nhà gây án của hắn trước đây, cũng có thể nói là cực kì thành công, không bị bất cứ ai bắt gặp, quá trình gây án tuy phức tạp nhưng lại gần như không lưu lại bất kì dấu vết nào để điều tra, có lúc còn lợi dụng Cảnh Hạo để che mắt thành công lực lượng cảnh sát. Tóm lại, nếu như tất cả những vụ phạm tội thành công này đều do Lưu Xuân Hải gây ra thật, vậy thì hắn quả là xuất quỷ nhập thần, xứng đáng là cao thủ trong hàng cao thủ!
Thế nhưng, khi Hàn Ấn xuất phát từ góc độ biện chứng để phân tích về một đối thủ siêu cấp nhường này, anh bỗng phát hiện ra một lỗ hổng toang hoác về mặt logic: Nếu Lưu Xuân Hải đúng là thần thông quảng đại đến vậy, thế thì tại sao hắn lại phơi bày hình tượng tội phạm của mình một cách hoàn chỉnh đến vậy trước mặt cảnh sát? Dường như, Hàn Ấn đã lờ mờ cảm nhận được sự tồn tại của một bàn tay vô hình ở sau lưng Lưu Xuân Hải, đang từ từ đẩy hắn về phía cảnh sát…
Trước tiên, lợi dụng một người lao động tự do đi mua sách để tiết lộ cho cảnh sát biết về đặc trưng chân cà nhắc. Tiếp đó, trước khi cưỡng hiếp và sát hại người quản lí của Cảnh Hạo, cố tình va vào gã nhân tình vụng trộm có tật giật mình, nhằm nhấn mạnh thêm lần nữa đặc điểm chân thọt của hung thủ. Tiếp đó, tự vẽ bức tranh phác thảo lưu lại tại hiện trường án mạng, giống như để chuyển tải thông tin về người bị hại tiếp theo, thực chất là ngấm ngầm tiết lộ Lưu Xuân Hải có sở trường vẽ tranh. Tiếp đó, trong vụ án cưỡng hiếp và sát hại Lưu Vũ Cầm, cố tình sử dụng phương thức ‘sát thương thái quá’, ra tay cực kì dã man, để chứng tỏ giữa hung thủ và Lưu Vũ Cầm có quen biết trong đời thực, cho cảnh sát lần theo đó để tìm ra Lưu Xuân Hải. Cuối cùng, lợi dụng khẩu cung của Lưu Xuân Giang, để cho biết Lưu Xuân Hải và Vu Tác Quốc có cơ hội tiếp xúc với nhau tại bệnh viện tâm thần, dựa vào đó để loại trừ nghi vấn, tại sao Lưu Xuân Hải lại biết được các tình tiết bảo mật về hành vi của hung thủ trong huyền án năm xưa, từ đó khẳng định Lưu Xuân Hải chính là nghi phạm.
Vậy thì, nếu như việc biến Lưu Xuân Hải trở thành hung thủ trong mắt cảnh sát là một âm mưu đã được tính toán kĩ càng, vậy thì kẻ đó chắc chắn phải rất quen thuộc với Lưu Xuân Hải. Tất nhiên, nếu suy luận theo mức độ thân quen, thì Lưu Xuân Giang, anh trai Lưu Xuân Hải, chắc chắn là đối tượng đầu tiên, nhưng anh ta ngay từ đầu đã được xác thực không liên quan đến vụ án. Tiếp đó, có lẽ là Lưu Vũ Cầm, nhưng cô ta là người bị hại, vậy nên càng không thể là hung thủ đứng sau. Vậy thì còn người nào nữa?
Hàn Ấn gỡ cặp kính xuống, đặt lên mặt bàn, nhắm mắt lại, đưa hai tay day huyệt thái dương, giây phút này, anh đang gắng sức lần theo những manh mối mà mỗi một bóng hình xuất hiện trong toàn bộ vụ án này lưu lại… Cuối cùng, khi một hình bóng nọ vụt lướt qua trí não, anh bất chợt mở choàng hai mắt, rồi ngay lập tức, trong ánh mắt anh bừng lên một thứ cảm xúc phức tạp - lạnh lẽo dị thường, dường như còn pha lẫn chút niềm thương cảm.
Sau đó, Hàn Ấn làm hai việc.
Việc thứ nhất: Anh copy một đoạn âm thanh từ trong video Trương Thế Kiệt thẩm vấn Cảnh Hạo lần đầu tiên, sau đó đi thẳng đến khu đô thị Hân Lạc, tìm đến căn hộ của bà Vương trong tòa nhà số 93, người may mắn vì chồng có nhà nên thoát khỏi kiếp nạn bị cưỡng hiếp và giết, nhờ hai vợ chồng bà cùng nghe đoạn thẩm vấn. Nhưng bởi thời gian đã quá lâu, hai người chỉ nói giọng nghe có hơi giống, nhưng không dám khẳng định hoàn toàn. Hay nói cách khác, hai người cũng không phủ định hoàn toàn, điều này đã đem lại niềm hi vọng lớn lao cho Hàn Ấn.
Việc thứ hai: Sau khi rời khỏi khu đô thị Hân Lạc, Hàn Ấn lập tức đi đến câu lạc bộ thể hình, tìm gặp giáo viên thể hình Đông Tử, tình nhân của Điền Sương – người quản lí của Cảnh Hạo. Anh muốn tìm hiểu và trao đổi với Đông Tử thêm một lần nữa. Phương pháp này, Hàn Ấn đã áp dụng nhiều lần khi xử lí các vụ án trước đây, anh bảo Đông Tử thả lỏng đầu óc, cho cảm xúc thư giãn hoàn toàn, rồi dùng ám thị tâm lí dẫn dắt Đông Tử quay trở về với cảnh tượng va phải nghi phạm dưới chân cầu thang nhà Điền Sương hồi trước, thông qua gợi ý và miêu tả, hi vọng Đồng Tử có thể nhớ lại một thứ âm thanh, một thứ mùi, hoặc một số thông tin nào khác đã rơi vào trong tầm mắt của anh ta nhưng lại không được bộ não chú ý đến…
Đông Tử hai mắt khép hờ, quả nhiên đã nói ra được một chi tiết mà lần trước chưa hề nhắc đến: “Tôi va phải người đàn ông đội mũ lưỡi trai ở đầu cầu thang, hắn cao hơn tôi, người hắn va trúng vai tôi, hơi loạng choạng. Tôi quay đầu liếc hắn một cái, thấy hắn đang tập tễnh đi về phía cầu thang. Người hắn đầu tiên nghiêng sang bên trái, cảm giác là chân trái bị thọt, nhưng khi bước lên bậc cầu thang, người hắn lại nghiêng sang bên phải, cảm giác như chân phải mới bị thọt, lạ thật đấy.”
Chi tiết khiến Đông Tử thấy lạ, vừa hay chính là điều mà Hàn Ấn cần biết, không chỉ đã cho thấy gã thọt kia là do người bình thường đóng giả, mà quan trọng hơn nữa, chi tiết này cho thấy kẻ đóng giả là một người thuận tay trái. Tại sao lại như vậy? Lưu Xuân Hải bị tật bên chân phải, người thuận tay trái muốn cố ý bắt chước Lưu Xuân Hải trong nhịp bước bình thường tất nhiên không có vấn đề gì, nhưng nếu như có một động tác đột ngột nào đó phá vỡ nhịp điệu, thì ngay sau đó, xuất phát từ bản năng, hắn sẽ lựa chọn cách thức thoải mái nhất với mình để tiếp tục hành vi bắt chước. Vì vậy, sau khi va phải Đông Tử, gã đàn ông đội mũ lưỡi trai đã bước đi trong tư thế cà nhắc chân bên trái, tới khi bước lên cầu thang, hắn mới phát giác ra mình đã thọt nhầm chân, vậy nên mới vội vàng đổi lại chân cho đúng. Và Cảnh Hạo chính là người thuận tay trái, đặc điểm này, Hàn Ấn đã nhận ra ngay từ hôm hẹn Cảnh Hạo ở quán cà phê…
Hàn Ấn quay về phân đội, thấy Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đang đứng trước cổng bàn bạc gì đó. Hàn Ấn tiến lại chào, hỏi hai người đang làm gì, hai người nói đang định gọi điện cho anh. Hàn Ấn bèn kéo hai người ra chỗ vắng. “Tôi cảm thấy mục tiêu và phương hướng điều tra của chúng ta hiện tại đều sai cả rồi, người chúng ta cần tìm không phải là Lưu Xuân Hải, mà là Cảnh Hạo!”
Hàn Ấn dừng lại một chốc, thấy hai người không hề tỏ ra quá kinh ngạc như mình tưởng tượng, cho rằng họ vẫn chưa hiểu ý mình, bèn cao giọng nói tiếp, “Cảnh Hạo mới là hung thủ trong chuỗi vụ án này, rất có thể anh ta đã nghe Lưu Vũ Cầm nhắc đến chuyện của Lưu Xuân Hải, thậm chí có thể thông qua Lưu Vũ Cầm mà biết được Lưu Xuân Hải từng điều trị trong cùng một bệnh viện tâm thần với Vu Tác Quốc, biết được thời gian vào viện của hai người có sự giao cắt, nên mới nảy ra ý tưởng gây án và tạo ra con dê thế tội hoàn hảo đến vậy, từ đó vạch ra một kế hoạch gây án ngoài sức tưởng tượng!”
Hàn Ấn vừa dứt lời, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đưa mắt nhìn nhau, rồi ngay lập tức, Ngải Tiểu Mĩ hào hứng reo lên: “Chúng ta tư tưởng lớn gặp nhau rồi, em và Anh Hùng vừa trao đổi rất lâu, cũng cho rằng Cảnh Hạo rất có vấn đề!”
“Ồ, thật sao?” Hàn Ấn thoạt tiên có hơi kinh ngạc, sau đó tò mò hỏi, “Nói mau, hai đứa đã phân tích thế nào?”
“Thực ra cũng không phải là quá phức tạp, chúng em chỉ vận dụng phương pháp điều tra tương đối giản đơn, xuất phát từ điểm khởi đầu của vụ án, để xem xét lại một lượt, tìm kiếm phương pháp đột phá điểm bế tắc. Nhưng khi chúng em quan sát lại toàn bộ vụ án từ đầu đến cuối, lại lờ mờ có một cảm giác rằng, hình như tất cả mọi thứ đều bắt nguồn từ cuốn sách mới của Cảnh Hạo.” Đỗ Anh Hùng trình bày một cách hết sức tự tin, “Chúng em không có bất kì chứng cứ gì để đưa ra lời tố cáo, nhưng rất rõ ràng, cuốn sách mới của Cảnh Hạo thực sự đã khiến cho vụ huyền án từ nhiều năm trước một lần nữa trở thành chủ đề nóng trong xã hội, cũng khiến cho Ban Chuyên án chú ý đến sự am hiểu của anh ta đối với vụ án 19.3, lại thêm trên đĩa CD được gửi đến phân đội có dấu vân tay của anh ta, đem lại cho Ban Chuyên án đầy đủ lí do để bắt giữ. Sau đó, Cảnh Hạo đã chớp lấy cơ hội này để chủ động kéo chị Cố vào vụ án. Theo quá trình phát triển của vụ án, đã xuất hiện manh mối cho thấy hung thủ gây án là nhằm vào anh ta, thế là anh ta đã từ nghi phạm hoá thân thành nạn nhân. Cho đến khi phát sinh sự việc email đe dọa, anh ta đã đưa ra đề nghị dùng mình làm mồi nhử để bắt hung thủ, từ đó mới nảy sinh cái gọi là ‘kế hoạch gài bẫy’. Ngoài nơi dùng bữa tối cũng là do anh ta lựa chọn, rồi đến cuối cùng, anh ta lại mất tích cùng với chị Cố… Sau khi tiến hành liệt kê như vậy, em và Tiểu Mĩ nhận thấy rằng, trong toàn bộ các sự việc này, tất cả mọi mắt xích đều có sự góp mặt của Cảnh Hạo, đây hoàn toàn không phải sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một sự sắp đặt đầy chủ ý. Ngoài ra, chiều cao của Cảnh Hạo cũng phù hợp với lời khai của Đông Tử và Phương Đại Dân.”
“Còn nữa, em nhớ lại một chi tiết khiến em cảm thấy hết sức khả nghi.” Ngải Tiểu Mĩ bổ sung, “Khi điều tra về các mối quan hệ xã hội của Cảnh Hạo, em và chị Cố từng hỏi anh ta có gây thù chuốc oán với ai không. Đầu tiên, anh ta lập tức phủ định, nhưng khi chúng em nhắc đến Lưu Vũ Cầm, thái độ của anh ta thay đổi ngay, vội vàng nói rằng có mâu thuẫn với Tống Bình và một fan hâm mộ. Đến khi chúng em tiến hành điều tra theo hai hướng này, thì Lưu Vũ Cầm lại bị sát hại. Cho nên nghĩ kĩ lại, Cảnh Hạo nhanh chóng quăng ra hai đối tượng nghi vấn này, là nhằm dịch chuyển sự chú ý của em và chị Cố đối với Lưu Vũ Cầm, để anh ta có thời gian sát hại cô ấy.”
“Phân tích hay lắm, phương pháp mà chúng ta vận dụng khá giống nhau, chỉ là trọng điểm quan sát khác nhau mà thôi. Tôi lần lại mạch hành động của Lưu Xuân Hải trong toàn bộ vụ án này, sau đó dùng phương pháp loại trừ để suy đoán ra Cảnh Hạo. Tôi còn đến gặp Đông Tử và bà Vương…” Hàn Ấn nói sơ qua về hướng phân tích của mình.
“Nhưng chúng em nghĩ mãi không ra động cơ gây án của Cảnh Hạo, là nhằm vào chị Cố sao?” Ngải Tiểu Mĩ chau mày hỏi, “Điều kiện hiện tại của Cảnh Hạo tốt đẹp là thế, đang trên đỉnh cao sự nghiệp, thật khó tưởng tượng ra nhân tố kích thích nào có thể khiến anh ta gây ra những vụ việc ghê sợ và biến thái đến vậy. Nhất là anh ta và chị Cố chia tay đã nhiều năm, cho dù chuyện chia tay hồi đó không vui vẻ gì, cũng đâu đến nỗi phải gây ra tội ác kinh khủng như thế để trả thù?”
“Tôi lại cho rằng có liên quan đến chị Cố của hai người đấy.” Hàn Ấn đắn đo một lát, đưa tay đẩy gọng kính, sắc mặt như có chút bối rối, giọng nói cũng trở nên ấp úng, một chuyện cực hiếm có xưa nay, “Có lẽ không chỉ vì chuyện chia tay năm xưa đâu, không chừng… không chừng giữa hai người còn có chuyện gì khác nữa, chỉ họ mới rõ.”
“Phải nói với phân đội trưởng Trương thế nào đây nhỉ?” Đỗ Anh Hùng gãi đầu, băn khoăn hỏi.
“Tình hình hiện tại, phân đội trưởng Trương đã không thể hoàn toàn kiểm soát được nữa rồi. Toàn bộ lực lượng cảnh sát của thành phố Tây Châu đã được điều động, do lãnh đạo trên Sở đích thân chỉ đạo, nên sẽ không thể vì vài lời phân tích trừu tượng của chúng ta mà phủ định toàn bộ công việc của Ban Chuyên án trước đây. Vì vậy, theo tôi thấy, chúng ta vẫn nên có sách lược, đừng vội nói trắng ra hết, cử nói với phân đội trưởng Trương rằng, chúng ta cần họ phối hợp để điều tra bổ sung về Cảnh Hạo, xem liệu có thể tìm ra manh mối gì để dụ Lưu Xuân Hải xuất hiện hay không.” Hàn Ấn tập trung suy nghĩ một lát, rồi căn dặn, “Bây giờ, chúng ta phải cấp tốc đến nhà Cảnh Hạo khám xét triệt để một lượt, bên cạnh đó, toàn bộ tình hình hoạt động, lịch sử cuộc gọi, tình hình tài chính, tình hình tài sản của Cảnh Hạo gần đây, cũng đều phải kiểm tra kĩ lưỡng. Trọng điểm là các thông tin về bất động sản, bao gồm cả bất động sản của người nhà và họ hàng, để xem liệu có chỗ nào là nơi ẩn náu bí mật hay không. Nếu vẫn không có, cần phải nhanh chóng điều tra sàng lọc các mối quan hệ xã hội của Cảnh Hạo một lượt…”
---❊ ❖ ❊---
Cho đến chạng vạng tối, tình hình vụ án cuối cùng đã có bước tiến triển mang tính đột phá. Về bất động sản, bố mẹ và chị gái của Cảnh Hạo mỗi người đều có một căn hộ trong thành phố này, cộng thêm căn hộ của Cảnh Hạo, tất cả đều được Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ dẫn người đến khám xét một lượt, đều không thu được kết quả gì. Nhưng từ chỗ một người bạn của Cảnh Hạo, Hàn Ấn biết được một thông tin, năm đó khi Cảnh Hạo mở công ty, có khách hàng nợ anh ta một khoản tiền lớn, cuối cùng gán nợ bằng một căn biệt thự có sân vườn trong khu đô thị Thiên Diệp Sơn Trang nằm ở ngoại ô thành phố. Hồi trước, Cảnh Hạo vốn định chuyển nhượng cho một người bạn, nhưng về sau không biết tại sao lại không bán nữa, còn về số nhà cụ thể, người đó cũng không biết rõ.
Những khu biệt thự được xây dựng ở ngoại ô thành phố như Thiên Diệp Sơn Trang, đa phần không phải làm thủ tục quyền sở hữu nhà nước, giá cả tương đối rẻ, mặt khác ban quản lí nhà cũng không tra được thông tin đăng kí tương ứng. Phần lớn người mua nhà ở đây đều là để đầu cơ hoặc dưỡng già, tất nhiên, cũng có một số kẻ phạm pháp lợi dụng để tẩu tán tài sản, bởi vậy trên thực tế, tỉ lệ người vào ở rất thấp, lại thêm đó là một tòa biệt thự với sân vườn độc lập, khép kín và tách biệt, quả là một chốn ẩn thân lí tưởng đối với Cảnh Hạo.
Ngoài ra, phía Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ cũng điều tra ra được chị gái Cảnh Hạo có đứng tên một chiếc xe con màu trắng nhập khẩu từ Nhật. Nhằm vào manh mối là tòa biệt thự, hai người đã kiểm tra dữ liệu camera giao thông ghi lại hình ảnh dòng xe ra khỏi thành phố, kết quả là đã tìm thấy chiếc xe này thật, thời gian xuất hiện là khoảng 40 phút sau khi vụ tai nạn xảy ra đêm qua.