Chiều hôm đó, trong phòng họp của phân đội cảnh sát hình sự, phân đội trưởng Trương triệu tập cuộc họp định kì, để báo cáo tổng hợp các thông tin đã điều tra được.
Ngay từ sau khi thành lập, do liên tục phá nhiều kì án, nên Bộ phận Hỗ trợ Trọng án đã được cả giới công an ghi nhận, và Nhóm Hỗ trợ do Cố Phi Phi lãnh đạo lại càng nổi tiếng như cồn. Vậy nên hiện nay, mỗi khi cùng các đơn vị địa phương hợp tác phá án, về cơ bản đối phương đều chuyển giao lại quyền chỉ đạo phá án cho Nhóm Hỗ trợ.
Về nhiệm vụ trước mắt, Cố Phi Phi lệnh cho Đỗ Anh Hùng phụ trách toàn diện vụ án mạng của Trương Thuý Anh, đưa ra phương án điều tra, sắp xếp hướng điều tra, đồng thời phối hợp hành động với lực lượng điều tra viên địa phương. Hiện tại, Đỗ Anh Hùng đã triển khai công tác điều tra xung quanh tình nhân và hai cô con gái của người bị hại. Về tiến độ công việc, Đỗ Anh Hùng đưa ra báo cáo như sau:
“Về tình hình của Khúc Hiểu Quân, đối tượng là người ngoại tỉnh, hộ khẩu tại thành phố Quảng Điền giáp ranh với thành phố Minh Châu, không có tiền án tiền sự, sau khi bị đuổi việc thì quay về Quảng Điền ở nhà một thời gian, vào khoảng đầu tháng Ba năm nay thì đi làm ăn nơi khác, từ đó không biết tin tức gì nữa. Chúng tôi đã căn dặn người nhà đối tượng, hễ anh ta liên lạc về nhà, cần lập tức báo tin cho phía cảnh sát, đồng thời cũng nhờ Đồn Công an địa phương theo dõi sát sao mọi động tĩnh của người nhà đối tượng.
“Hai cô con gái của Trương Thuý Anh là Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh từ sau khi bị thẩm vấn không có biểu hiện gì bất thường. Hai người đều không có tiền án tiền sự, sau khi li hôn hầu như không liên lạc gì với chồng cũ, cũng không có quan hệ tình cảm mới. Thường ngày hai chị em phần lớn thời gian chỉ ở văn phòng nhà hàng chính, cũng thường xuyên đi kiểm tra các nhà hàng chi nhánh, về cơ bản là hết sức tập trung vào công việc kinh doanh của nhà hàng, điều đó lại càng khiến cho hiện tượng bất thường mấy tháng trước càng trở nên nổi bật. Theo như phản ánh của một số nhân viên nhà hàng chính, sau Tết nguyên đán có một khoảng thời gian hai chị em thình lình mất hút, thậm chí không gọi lấy một cuộc điện thoại, đến một tuần sau mới lại xuất hiện ở nhà hàng. Thế nhưng vẫn có một chuyện lạ là sau đó, hai chị em luôn thay phiên nhau đi làm, họ giải thích rằng Trương Thuý Anh bị ốm, phải cắt cử một người ở nhà trông nom. Mà từ sau Tết, Trương Thuý Anh cũng không tới nhà hàng nữa. Trước đây, tuy bà ta giao lại nhà hàng cho hai cô con gái quản lí, nhưng thi thoảng vẫn ghé qua. Cả ba nhà hàng đều thuê người quản lí, sau nhiều năm, đã hình thành nên mô hình quản lí kinh doanh ổn định, cho dù họ không có mặt cũng không ảnh hưởng gì đến công việc kinh doanh thường ngày. Điểm nghi vấn trên phương diện này, lát nữa Tiểu Mĩ sẽ tiếp tục bổ sung.
“Về phương diện tài chính: Trong hai, ba tháng gần đây, ba mẹ con Trương Thuý Anh đã nhiều lần rút các khoản tiền lớn từ tài khoản cá nhân của mỗi người trong ngân hàng, đến hiện tại, khoản tiền tiết kiệm còn lại của mỗi người đều rất ít ỏi, đây là một tình huống rất bất thường. Khi được hỏi về vấn đề này, hai chị em giải thích rằng họ đang chuẩn bị mở thêm hai chi nhánh nữa, với quy mô lớn hơn hẳn ba nhà hàng hiện tại, công trình đang trong giai đoạn sửa sang, cần phải đầu tư một khoản vốn lớn. Qua kiểm tra xác minh, tình hình đúng là như vậy. Nhưng những thẻ ngân hàng mà Trương Thuý Anh mang theo lại không thấy ghi nhận lịch sử rút tiền.”
Ngải Tiểu Mĩ vẫn phụ trách lĩnh vực sở trường của mình:
“Sim điện thoại mà Khúc Hiểu Quân sử dụng trong thời gian làm việc ở thành phố Minh Châu là sim nội tỉnh. Nếu chuyển sang tỉnh khác làm việc mà vẫn dùng sim này, cước phí sẽ rất đắt, nên có lẽ anh ta đã bỏ không dùng nữa, đã ở trong trạng thái tắt máy hơn hai tháng nay. Nhưng kiểm tra lịch sử cuộc gọi trước đây, quả thực anh ta gọi cho nạn nhân Trương Thuý Anh rất thường xuyên, có lẽ hai người họ đúng là có quan hệ tình cảm thật.
“Do kinh doanh nhà hàng nên quan hệ giao tiếp của Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh đều đa dạng, phạm vi giao tiếp rất rộng, quan hệ xã hội tương đối phức tạp, bởi vậy tần suất sử dụng điện thoại hằng ngày rất cao, khó để rà soát toàn bộ. Nhưng tôi phát hiện có một điều rất lạ lùng, đó là bắt đầu từ giữa tháng Hai năm nay, tần suất sử dụng điện thoại của hai người lại giảm mạnh, trong khoảng một tuần, cũng chính là khoảng thời gian họ không xuất hiện ở nhà hàng như lời Anh Hùng vừa nói, thậm chí không có bất kì một cuộc gọi nào, cho đến đầu tháng 4 mới dần dần trở lại bình thường.
“Đương nhiên, về phương diện điều tra lịch sử cuộc gọi, đây vẫn chưa phải là phát hiện quan trọng nhất. Tôi nhớ phân đội trưởng Trương từng nói, vào khoảng 11 giờ trưa ngày 20 tháng 5 đã nhận được cuộc gọi của phân đội trưởng Tưởng. Tôi đã tiến hành kiểm tra, trạm thu phát BTS gần nhất thu được tín hiệu di động của phân đội trưởng Tưởng khi đó lại không nằm trong phạm vi hoạt động thường ngày của ông ấy, mà nằm trên một ngọn núi gần đường Lâm Hải cách đó khoảng hai chục cây số. Tôi đã hỏi thăm các đồng nghiệp địa phương, họ nói ngọn núi đó là núi Song Đài, xung quanh có mấy khu biệt thự cao cấp.”
Sau đó, đến lượt Cố Phi Phi trình bày, “Trong vụ án của phân đội trưởng Tưởng, anh Hàn Ấn đã đưa ra bốn thông tin quan trọng: vụ huyền án đầu độc băng Tali tại trường Cao đẳng Thủ đô, khoa Hóa trường Đại học Bách khoa Minh Châu, cựu trưởng khoa nội thần kinh Bệnh viện Nhân Dân Số 1 Phùng Binh, và hung thủ chưa rõ lai lịch, có tiền án tiền sự và quen biết với phân đội trưởng Tưởng. Đương nhiên, nhìn từ bề ngoài, các dữ kiện này có vẻ không hề liên quan đến nhau, nhưng nếu đổi sang một góc nhìn khác, đó là xét theo mốc thời gian, sẽ thấy dường như tất cả đều bắt nguồn từ vụ huyền án đầu độc bằng Tali. Nhưng vụ án này xảy ra tại thủ đô cách đây rất xa, nên tin rằng, thứ đã thu hút sự quan tâm của đội trưởng Tưởng, hay nói cách khác là thứ đã đem lại gợi ý cho đội trưởng Tưởng, chủ yếu là mô thức gây án theo cách đầu độc bằng Tali.
“Hiện tại, phía Đại học Bách khoa đã phủ nhận sự cố bất thường liên quan đến nguyên tố Tali, đồng thời, Bệnh viện Nhân Dân Số 1 cũng đã xác thực, từ khi bệnh viện hoạt động cho đến nay, chưa từng tiếp nhận ca ngộ độc Tali nào cả. Nhưng đó đều là lời nói một phía của họ, chúng ta vẫn nên theo đúng kế hoạch ban đầu, kiểm tra toàn bộ hồ sơ bệnh án do Phùng Binh điều trị. Đồng thời, cũng phải điều tra cặn kẽ toàn bộ hồ sơ vụ án do phân đội trưởng Tưởng thụ lí. Tuy nhiên, do lượng công việc quá nhiều, nên e là khó lòng có kết quả trong thời gian ngắn.
“Ngoài ra, xe của phân đội trưởng Tưởng được tìm thấy trong một khe núi hoang vu ở ngoại thành, bị tưới xăng đốt, nên dấu vết phạm tội đã bị tiêu huỷ.”
Tiếp đó, rất đương nhiên, mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào Hàn Ấn, bởi vì từ trong những manh mối rối bời, anh luôn có thể rành mạch chỉ ra phương hướng điều tra cần đặc biệt chú ý tiếp theo. Hàn Ấn, như thường lệ, đã đưa ra lời tổng kết:
“Theo những thông tin đã nắm bắt được, Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh có điểm đáng ngờ. Nếu đúng như lời họ nói, Khúc Hiểu Quân lừa lấy hết tiền của bà mẹ rồi giết người bịt đầu mối, vậy thì chắc chắn Khúc Hiểu Quân sẽ phải rút sạch tiền trong thẻ ngân hàng mà Trương Thuý Anh mang theo người, nhưng trên thực tế lại không hề có chuyện đó, cho nên có thể Khúc Hiểu Quân chỉ là một quân cờ để đánh lạc hướng điều tra.
“Thực ra ngay từ đầu, Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh đã để lộ sơ hở, đó chính là họ ra sức nhấn mạnh thời điểm cuối cùng gặp mẹ. Lúc nãy Anh Hùng cũng đã nhắc tới, nhìn vào tình hình thực tế trong nhà, thì Trương Thuý Anh đã không có mặt ở nhà từ lâu rồi, điểm này cũng phù hợp với phán đoán về mặt pháp chứng. Vậy thì tại sao họ lại nhất quyết khẳng định là ngày 29 tháng 5? Khả năng rất lớn là họ đã tính toán sẵn rồi, họ biết rõ Trương Thuý Anh đã qua đời vào ngày ấy, biết rõ là cuối cùng bộ phận pháp y sẽ xác minh được thời điểm tử vong chính xác, đúng là khôn quá hoá dại.
“Còn vấn đề về lịch sử cuộc gọi của hai chị em mà Tiểu Mĩ vừa đề cập đến, cũng rất đáng suy nghĩ. Người làm ăn kinh doanh mà suốt một tuần trời không gọi điện không nhận điện, thực sự rất khó hiểu, khả năng lớn nhất chính là họ đã cố tình tắt máy. Mà đồng thời với việc tắt máy, cả ba mẹ con lại cùng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Đến khi mọi thứ trở lại bình thường, hai chị em liền rầm rộ chuẩn bị mở thêm nhà hàng mới. Như vậy, xâu chuỗi các nhân tố bất thường này với cái chết của Trương Thuý Anh, dường như chỉ có thể cho thấy một điều: ba mẹ con đã xảy ra xung đột nghiêm trọng, mà trọng tâm của xung đột đó, có lẽ là tiền!
“Về vấn đề này, tôi xin được đưa thêm một suy luận như sau: Mối quan hệ giữa Khúc Hiểu Quân với Trương Thuý Anh hiện tại đã có thể khẳng định. Liệu có phải Trương Thuý Anh ngoài 60 tuổi bị người tình Khúc Hiểu Quân kém hơn 20 tuổi xúi bẩy, nên nảy sinh ý định chia một phần tài sản cho Khúc Hiểu Quân, khiến hai cô con gái hết sức bất bình, trong khi Trương Thuý Anh lại quá mê muội, kiên quyết làm theo ý mình. Vậy là hai chị em liền tìm một chỗ kín đáo để nhốt Trương Thuý Anh vào đó, cắt đứt mọi liên lạc của bà với bên ngoài, hành hạ ngược đãi cho đến khi bà chịu giao lại quyền sở hữu toàn bộ tài sản cho họ? Sau đó, hai người thay phiên nhau hiện diện ở nhà hàng, có lẽ là do luôn phải có một người túc trực ở nơi đó để canh chừng Trương Thuý Anh, đề phòng bà chạy trốn. Đương nhiên, cái chết của bà có lẽ chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Rồi sau đó, hai chị em lại mượn cớ mở thêm chi nhánh nhà hàng để ‘tẩy trắng’ khoản tiền có được. Nếu không, với kinh nghiệm kinh doanh nhà hàng lâu năm, hẳn họ phải hiểu rõ nhà nước đang tích cực đề xướng phong trào tiết kiệm, nên ngành dịch vụ ăn uống, đặc biệt là các nhà hàng có quy mô trung bình trở lên, hiện tại đang khá hẩm hiu, chọn đúng thời điểm này để mở rộng quy mô, hoàn toàn không phải lựa chọn sáng suốt. Cho nên, nhất thiết phải theo dõi sát sao Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh, tiến hành điều tra thật kĩ lưỡng, nếu cần thiết, có thể chính thức triệu tập họ đến phân đội, để quan sát phản ứng của họ trong quá trình thẩm vấn áp lực cao!
“Quay trở lại với vụ án của phân đội trưởng Tưởng. Tôi vừa suy nghĩ, cảm thấy vụ án này chắc chắn có dính dáng đến Tali. Nhưng tôi cho rằng, có lẽ phía trường Đại học Bách khoa và Bệnh viện Nhân Dân Số 1 không cố tình nói dối. Phân đội trưởng Trương cũng chưa từng nghe nói phân đội có điều tra vụ án nào liên quan đến ngộ độc Tali. Nhưng nhìn vào việc phân đội trưởng Tưởng khăng khăng muốn gặp Phùng Binh, cho thấy vấn đề có liên quan đến cá nhân Phùng Binh. Có thể là trong thành phố từng phát sinh vụ đầu độc Tali thật, nhưng khi nạn nhân được đưa đến bệnh viện, Phùng Binh lại chẩn đoán sai, hoặc là bị mua chuộc nên đã giấu nhẹm nguyên nhân tử vong thực sự. Trong khi việc điều tra của phía cảnh sát lúc đó cũng chưa đủ sâu sát, khiến cho hung thủ lọt lưới pháp luật. Nhiều năm trôi qua, được sự gợi ý của một bài báo, phân đội trưởng Tưởng đã nhớ lại những điểm đáng ngờ của vụ án năm xưa, thế là ông quyết định đi tìm chân tướng. Vậy nên, chúng ta cần điều chỉnh phương án kiểm tra bệnh án và hồ sơ vụ án, đặt trọng điểm vào các ca bệnh nghi là ngộ độc Tali hoặc các vụ án nghi là đầu độc Tali.
“Ngoài ra, việc phân đội trưởng Tưởng gọi điện cho phân đội trưởng Trương trên đường Lâm Hải cũng rất đáng để đi sâu điều tra. Bởi lúc đó, ông ấy đang rất nôn nóng muốn nói về mức độ nghiêm trọng của vụ án, chứng tỏ vào thời điểm đó, có lẽ ông ấy vừa bất ngờ phát hiện ra một manh mối có thể chỉ dẫn cho việc điều tra…”
---❊ ❖ ❊---
Trong cuộc họp thường lệ khi nãy, phân đội trưởng Trương tỏ ra rất trầm tĩnh, chỉ lắng nghe là chủ yếu, rất ít lên tiếng. Nhưng cuộc họp vừa kết thúc, anh ta quên luôn cả ăn trưa, lập tức kéo phắt Hàn Ấn tới đường Lâm Hải. Suy cho cùng, anh ta vẫn quan tâm đến các tình tiết có liên quan đến Tưởng Thanh Sơn hơn cả, muốn tìm ra chân tướng trong cái chết của cựu phân đội trưởng nhanh nhất có thể.
Đúng như tên gọi, đường Lâm Hải chạy men bờ biển, nằm ở cực Nam của thành phố, kể biển dựa núi, cảnh sắc tươi đẹp, nên là khu vực có giá nhà đất đắt đỏ nhất trong thành phố này. Các khu biệt thự chủ yếu phân bố ở phía Tây con đường, với mấy trăm căn biệt thự liền kề và gần một trăm căn biệt thự đơn lập, thuộc về hai chủ đầu tư khác nhau, ở giữa chỉ ngăn cách với nhau bằng con đường lớn chạy theo chiều dọc. Khu bên trái là sơn trang Vạn Phúc, khu bên phải là khu đô thị Mùa Xuân. Hàn Ấn và phân đội trưởng Trương chia nhau mỗi người một khu, cầm theo ảnh chụp đến gặp bảo vệ để xác minh.
“Ông ấy đã từng đến đây, còn trò chuyện với tôi vài câu.” Sự việc thuận lợi ngoài mong đợi, nhân viên bảo vệ của sơn trang Vạn Phúc vừa nhìn đã nhận ra Tưởng Thanh Sơn trong bức ảnh.
“Ông ấy đến vào hôm nào?” Hàn Ấn lấy làm phấn khởi, lại hỏi.
“À, tôi cũng không nhớ rõ, hình như không chỉ đến một lần đâu, còn hỏi thăm tôi về căn hộ số 35 ở khu C nữa.” Cậu bảo vệ gãi đầu nói.
“Căn hộ làm sao kia?” Hàn Ấn cất bức ảnh đi, tiến lại một bước hỏi tiếp.
“Đó là một căn biệt thự đơn lập, nằm gần hàng rào phía Tây của khu đô thị, nhưng cụ thể là ai đang ở đó, tôi cũng không rõ.” Cậu bảo vệ ngẫm nghĩ một lát rồi chỉ về phía khu biệt thự, “Hay là anh đến chỗ ban quản lí hỏi thử xem, chỗ căn nhà màu vàng kia kìa. Hôm trước ông ấy cũng tới đó.”
“Cũng được, cảm ơn anh!” Hàn Ấn vẫy tay chào cậu bảo vệ, sau đó rút điện thoại gọi cho phân đội trưởng Trương, “Tìm được rồi, anh qua đây luôn đi, tôi đợi anh trước cổng.”
Chỉ một lát sau, phân đội trưởng Trương đã có mặt, hai người cùng vào gặp giám đốc ban quản lí của khu đô thị.
Giám đốc ban quản lí tự giới thiệu mình họ Tôn, cũng cho biết chưa từng gặp Vương Môn Văn và Vương Môn Tịnh, nhưng có nhận ra Tưởng Thanh Sơn. Anh ta nói Tưởng Thanh Sơn có tới đây vào sáng ngày 20 tháng 5. Trước yêu cầu của Hàn Ấn và phân đội trưởng Trương, giám đốc Tôn liền dẫn hai người tới trước căn biệt thự số 35 khu C.
Đứng trước cánh cổng song sắt sơn đen khoá im im là một căn biệt thự đơn lập hai tầng có sân vườn mang phong cách kiến trúc châu Âu, xung quanh là tường bao màu trắng, giữa sân có một lối đi nhỏ lát gạch vuông màu nâu chạy thẳng tới trước cửa chính. Cạnh cửa có gara, cửa cuốn tự động màu trắng đang đóng chặt. Hai bên lối đi là bãi cỏ lưa thưa, cỏ cao cả gang tay, có vẻ đã lâu không được cắt tỉa. Trong sân còn trồng hai cây lựu và một cây cảnh lá rộng, những phiến lá cây bám đầy đất, cửa sổ biệt thự cũng phủ lớp bụi dày… Tóm lại, có vẻ như từ rất lâu rồi không có người ở.
“Anh có biết về tình hình nhà này không?” Phân đội trưởng Trương hỏi.
“Cũng không rõ lắm, chỉ sơ sơ thôi. Sống trong khu này không phải quan chức thì cũng là người giàu, đều là dạng có máu mặt cả, cho nên nếu không có việc cần thiết, ban quản lí chúng tôi cũng cố gắng không quấy rầy các hộ ở đây. Chủ nhân của căn hộ này cũng được coi là khá dễ gần, có việc đến chỗ chúng tôi còn trò chuyện sơ qua.” Giám đốc Tôn trình bày về lí do khiến họ ít tiếp xúc với cư dân ở đây, sau đó mới trả lời, “Chủ nhà tên là Lưu Huân, nghe đâu trước đây cùng vợ buôn than đá, về sau vợ mất vì ung thư, ông ấy cũng không muốn làm nữa, thế là ở nhà chuyên đầu tư cổ phiếu. Trong nhà tính cả ông ấy thì có bốn người, có một mẹ già hơn 70 tuổi, hình như có bệnh về đĩa đệm cột sống, lại bị tai biến nên phải nằm liệt giường. Còn một cô con gái hơn 20 tuổi, không có công ăn việc làm, suốt ngày chơi bời đàn đúm. Một người nữa là người giúp việc.”
“Căn nhà này có vẻ như đã bị bỏ không khá lâu rồi, nhưng lỗ khoá trên cổng rất sạch sẽ, cho thấy gần đây có người dùng chìa khoá để mở cửa. Anh có biết chủ nhà chuyển đi từ bao giờ không? Gần đây có ai lui tới?” Hàn Ấn chỉ vào lỗ khoá trên cánh cổng song sắt.
“Tôi cũng không để ý lắm, nhưng cảm giác hình như hơn một năm nay không nhìn thấy người nhà này rồi.” Giám đốc Tôn mấp máy môi nhưng rồi lại im bặt, như đang đắn đo không biết nói hay đừng, ngập ngừng một chốc mới tiếp, “Chẳng giấu gì hai anh, môi trường và cơ sở vật chất của khu này thì không có gì phải nói, nhưng thực ra, người miền Bắc chúng ta sống ở biệt thự ven biển có vẻ không hợp cho lắm, không chịu được hơi ẩm từ biển. Nhất là vào mùa đông, gió biển rất mạnh, dù trong biệt thự có điều hoà nóng và lò sưởi, cũng lạnh lẽo hơn nhiều so với ở chung cư. Cho nên hồi đầu người ta chuyển đến ở cũng không ít, nhưng sau đó lại lần lượt chuyển đi. Nhà giàu có thì thiếu gì nhà. Cũng có hộ mùa đông chuyển đi, mùa hè lại quay về. Tóm lại, biệt thự bỏ không cũng chẳng có gì lạ với chúng tôi cả, nên cũng không để ý mấy.”
“Vậy các khoản chi phí dịch vụ, tiền điện nước, tiền gas của hộ này vẫn đóng đủ chứ?” Phân đội trưởng Trương hỏi.
“Lần trước ông bác chỗ các anh cũng tới đây hỏi, tôi kiểm tra rồi, phí dịch vụ đã đóng trước vài năm liền, tiền điện nước, tiền gas thì thanh toán qua thẻ, do ngân hàng thu hộ.” Giám đốc Tôn giải thích rất đầy đủ.
“Vâng, cảm ơn anh!” Hàn Ấn đưa mắt nhìn phân đội trưởng Trương rồi nói với giám đốc Tôn, “Anh cứ về trước đi, có việc gì, chúng tôi sẽ lại liên lạc với anh sau.”
Đợi giám đốc Tôn đi khỏi, hai người bắt đầu thảo luận.
“Biệt thự này chắc chắn có điều bất thường, nếu không thì phân đội trưởng Tưởng đã không quan tâm đến vậy. Thời điểm cũng trùng khớp, chắc chắn là ông ấy đã gọi điện cho tôi báo tin về vụ án quan trọng ngay sau khi gặp giám đốc Tôn để tìm hiểu thông tin về căn biệt thự, không chừng cái chết của ông ấy có liên quan đến kẻ đã vào trong biệt thự này gần đây.” Phân đội trưởng Trương lên tiếng trước.
“Có lẽ là như vậy.” Nghe phân đội trưởng Trương phân tích, Hàn Ấn lại ngước lên quan sát căn biệt thự rồi nói, “Vấn đề là ở chỗ, kẻ xuất hiện trong căn biệt thự này, là chủ cũ hay là ai khác?”
“Bất kể thế nào, kẻ này đã có chìa khoá cổng thì chí ít cũng có chút liên quan đến chủ cũ.” Phân đội trưởng Trương dừng lại, ngẫm nghĩ chốc lát rồi đưa ra đề nghị, “Hay là quay lại chỗ ban quản lí kiểm tra camera xem sao. Chắc họ cũng phải lưu số điện thoại của chủ nhà, để xem có thể liên lạc được với họ không. Nếu thực sự không liên lạc được, đành phải xin cấp trên cấp lệnh khám nhà để vào trong kiểm tra.”
“Vâng, anh cứ tới đó trước, tôi sẽ đi lòng vòng quanh đây xem sao.” Hàn Ấn liếc nhìn mấy cô gái trẻ vừa đi ngang qua.