Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28486 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
kì án đầu độc

❊ ❊ ❊

Tưởng Thanh Sơn tính khí ương ngạnh, rất khó tính, nên bạn bè chơi được với ông ta không nhiều. Lại thêm sau khi về hưu không quyền không chức, càng ít giao lưu với bên ngoài, vì thế nên tần suất sử dụng máy tính và điện thoại trong nhà rất ít, chủ yếu chỉ là những cuộc điện thoại qua lại với người thân. Ngoài ra, có một tỉ lệ khá lớn là gọi điện thoại đặt đồ ăn, hoàn toàn không có giá trị trong điều tra phá án.

Ngải Tiểu Mĩ ‘giải phẫu’ chiếc máy tính của Tưởng Thanh Sơn cực kì tỉ mẩn, còn khôi phục một số dữ liệu đã xóa khỏi ổ cứng như ảnh, video và file, đều không tìm thấy điều gì khả nghi. May sao Tưởng Thanh Sơn không xoá lịch sử duyệt web nên Ngải Tiểu Mĩ đã tìm lại được những trang mạng mà ông ta vào xem. Thế nhưng có một điểm hạn chế, đó là thời gian lưu trữ lịch sử duyệt web trên các trình duyệt thông thường chỉ mặc định là hai mươi ngày, mà lịch sử đăng nhập máy tính cho thấy, Tưởng Thanh Sơn sử dụng máy tính lần cuối cùng vào ngày 14 tháng 5, từ đó suy ra, lịch sử duyệt web chỉ lưu giữ được dữ liệu tới ngày 25 tháng 4.

Tuy chỉ có hai mươi ngày ngắn ngủi, nhưng lượng công việc cần xử lí lại không hề ít. Để không bỏ lọt mất bất cứ manh mối nào, Ngải Tiểu Mĩ buộc phải kiểm tra lần lượt từng trang, mất nguyên một buổi sáng, cô mới xem được hết một lượt toàn bộ các trang web. Cô tổng kết lại như sau: Tưởng Thanh Sơn giống như đa số nam giới lớn tuổi khác, thích xem tin tức về quân sự, thể thao và chính trị. Xuất phát từ lòng yêu nghề, ông đặc biệt quan tâm tới những tin tức liên quan tới các vụ án hình sự, trong đó xuất hiện nhiều nhất là những trang mạng liên quan tới Tali. Ngải Tiểu Mĩ biết Tali, hay Thallium là một nguyên tố kim loại, hợp chất của nó rất độc, sau khi vào cơ thể sẽ gây tổn thương nghiêm trọng đến hệ thần kinh và hệ tiêu hoá, nếu để hấp thụ một lượng lớn mà không được cứu chữa kịp thời sẽ dẫn tới tử vong. Vụ án hình sự liên quan tới chất độc này, nổi tiếng nhất phải kể đến vụ án đầu độc xảy ra vào năm 1994 tại một trường nổi tiếng ở Bắc Kinh. Do các chứng cứ có liên quan đến vụ án đã bị tiêu huỷ, nên cho tới nay vẫn chưa thể điều tra ra chân tướng, trở thành một vụ huyền án thu hút sự chú ý của dư luận, nhiều năm qua vẫn thường được báo chí truyền thông nhắc tới.

Từ các dấu vết để lại cho thấy, có lẽ Tưởng Thanh Sơn đã vô tình đọc được bài báo viết về vụ án đầu độc đăng trên mạng từ vài năm trước. Bài báo đã khơi gợi hứng thú của ông, bởi nhìn vào lịch sử duyệt web, Ngải Tiểu Mĩ thấy có rất nhiều trang báo mạng viết về vụ án đầu độc này, hơn nữa còn được ông lưu lại trong mục yêu thích của trình duyệt. Đồng thời, Tưởng Thanh Sơn còn tìm kiếm và vào đọc một số trang mạng khoa học thường thức có viết về Tali, gồm cách bảo quản Tali, triệu chứng ngộ độc Tali, và bài giới thiệu về các hợp chất hàm chứa nguyên tố Tali như Tali Sulfat, Tali Triclorua… Thời gian của những tìm kiếm này chính là cuối tháng 4, đầu tháng 5, khiến Ngải Tiểu Mĩ có cảm giác rằng, đây có lẽ chính là ‘vụ án lớn’ mà Tưởng Thanh Sơn đã nói với phân đội trưởng Trương! Nhưng không rõ ông chỉ đơn thuần là muốn tìm hiểu, hay còn muốn âm thầm chuẩn bị để đích thân điều tra chân tướng của vụ huyền án đầu độc?

Ngoài ra, nhìn vào lịch sử duyệt web, Ngải Tiểu Mĩ còn phát hiện ra Tưởng Thanh Sơn hay tìm kiếm và vào đọc trang web của trường Đại học Bách khoa Minh Châu và Bệnh viện Nhân dân Số 1 Minh Châu, và đặc biệt quan tâm tới trang web của khoa Hóa trường Đại học Bách khoa Minh Châu cùng khoa nội thần kinh của Bệnh viện Nhân dân Số 1 Minh Châu. Tiểu Mĩ tin rằng, Tưởng Thanh Sơn quan tâm tới hai đơn vị này, chắc chắn cũng có liên quan tới nguyên tố Tali, có điều vẫn chưa biết liệu ông ta có tới liên hệ trực tiếp với trường học và bệnh viện hay chưa.

Nghe xong phân tích của Ngải Tiểu Mĩ, Hàn Ấn cảm thấy hơi bất ngờ. Với kinh nghiệm vài chục năm theo nghề điều tra hình sự, đáng lẽ Tưởng Thanh Sơn phải hiểu rõ việc điều tra vụ án đầu độc kia khó khăn đến nhường nào, gần như là một nhiệm vụ bất khả thi. Bởi vậy, nếu phân tích một cách lí trí, có lẽ ông ta chỉ là cảm thấy hứng thú nên muốn tìm kiếm tư liệu để nghiên cứu mà thôi. Nhưng vấn đề là ở chỗ, trong quá trình này, rốt cuộc ông ta đã phát hiện ra chuyện gì để đến nỗi rước họa vào thân, mất luôn mạng sống? Hàn Ấn quyết định lần theo các bước điều tra của Tưởng Thanh Sơn, để tìm kiếm đáp án cho câu hỏi này.

---❊ ❖ ❊---

Thành phố Minh Châu có hơn ba mươi trường đại học từ hạng một tới hạng ba, trong đó, khoa Hoá nổi tiếng nhất chính là khoa Hoá trường Đại học Bách khoa Minh Châu. Hàn Ấn cho rằng, Tưởng Thanh Sơn tìm kiếm và vào xem trang web của khoa Hóa trường này, có lẽ là muốn tìm hiểu thông tin về người phụ trách khoa, nhằm chuẩn bị tới đó phỏng vấn. Tiếp đó, nhờ sự giúp đỡ của phòng bảo vệ nhà trường, Hàn Ấn đã liên hệ trực tiếp với trưởng khoa, và xác thực được suy đoán của mình.

“Ồ, lại là cảnh sát? Trước đây người chỗ các anh đã tới tìm tôi rồi, anh cũng muốn tìm hiểu về vấn đề liên quan tới nguyên tố Tali ư?” Thấy Hàn Ấn xuất trình thẻ cảnh sát, thầy trưởng khoa Hoá tuổi chừng ngoài 50 sắc mặt sửng sốt, chủ động nhắc tới chuyến thăm của Tưởng Thanh Sơn.

“Thầy vừa nói tới người này phải không?” Hàn Ấn lấy ra một tấm ảnh của Tưởng Thanh Sơn, đưa cho trưởng khoa xác nhận.

“Phải, chính là anh ta!” Trưởng khoa chỉ vào tấm ảnh nói, “Anh ta giới thiệu mình họ Tưởng, trước đây là người phụ trách Phân đội Cảnh sát Hình sự, hiện tại đã nghỉ hưu, nhưng vẫn làm cố vấn cho phân đội.”

“Ông ta đã hỏi thầy những gì?” Hàn Ấn không muốn vạch trần vai trò ‘cố vấn’ của Tưởng Thanh Sơn.

“Hỏi vài câu đơn giản thôi.” Trưởng khoa chớp chớp mắt nhớ lại, “Anh ta hỏi, trong phòng thí nghiệm chỗ chúng tôi có cất giữ hợp chất chứa Tali không, tôi nói đương nhiên là có. Anh ta lại hỏi, những ai có thể tiếp xúc trực tiếp với nơi đó. Tôi nói, hầu hết các chuyên ngành trong khoa Hoá đều có tiết học thực nghiệm, bởi vậy, các giảng viên và sinh viên trong khoa về cơ bản đều có thể tiếp xúc. Cuối cùng, anh ta hỏi, vậy hợp chất chứa Tali có được quản lí nghiêm ngặt không. Tôi nói mấy năm lại đây quản lí rất nghiêm ngặt, có người phụ trách trông coi, muốn lấy ra bắt buộc phải đăng kí, nhưng hồi trước thì khá là lỏng lẻo, có thể lấy đi dễ dàng. Anh ta chỉ hỏi ba câu như thế rồi đi. Sao kia, anh ta có vấn đề gì à? Thú thực với anh, tuy anh ta không xuất trình giấy tờ gì cả, nhưng hình như tôi đã từng đọc được bài báo phỏng vấn anh ta, còn kèm theo ảnh, trông rất giống, thế nên tôi mới tiếp.” Cuối cùng, trưởng khoa còn bổ sung thêm một câu.

“Ồ không, không có vấn đề gì. Còn những chuyện khác… chúng tôi có nguyên tắc làm việc, nên không tiện trình bày chi tiết với thầy. Dù sao cũng cảm ơn sự hợp tác của thầy.” Hàn Ấn đắn đo một lát, sau đó căn dặn, “Mong thầy giữ bí mật về cuộc trao đổi giữa chúng ta hôm nay, tránh để lộ ra bên ngoài, gây hoang mang không cần thiết!”

“Điều này thì tôi hiểu!” Trưởng khoa đáp dứt khoát.

---❊ ❖ ❊---

Rời khỏi trường Đại học Bách khoa, Hàn Ấn lập tức tới ngay Bệnh viện Nhân dân Số 1 Minh Châu.

Giống như trước đó, anh cũng đi thẳng tới khoa nội thần kinh, tìm trưởng khoa, nhưng lần này không thuận lợi như lần trước, trưởng khoa phủ nhận việc Tưởng Thanh Sơn có tới, còn bày tỏ mình không hề quen biết ai tên là Tưởng Thanh Sơn.

Hàn Ấn ra khỏi phòng trưởng khoa, vừa đi trong hành lang vừa tự nhủ: “Về lí mà nói, Tưởng Thanh Sơn đã tới trường Đại học Bách khoa thì cũng phải tới bệnh viện. Ông ta đã vào xem trang web của khoa nội thần kinh, lẽ nào không phải là để tìm kiếm thông tin về trưởng khoa, mà là vì ở đây có người ông ta quen biết?”

Đang cúi đầu mải mê suy nghĩ, Hàn Ấn chợt nghe thấy có tiếng cười vang lên gần đó, bèn quay đầu lại nhìn, thấy trong phòng hộ lí có vài cô hộ lí trẻ đang trò chuyện, có một người không hiểu bị trêu đùa gì mà cười phá lên. Anh bèn lộn lại, lấy ra tấm ảnh Tưởng Thanh Sơn, chìa về phía các cô hộ lí hỏi, “Các cô đã bao giờ nhìn thấy người này chưa?”

“Chưa… chưa thấy bao giờ…” Mấy cô hộ lí nhìn tấm ảnh, rồi cùng lắc đầu nói. Hàn Ấn có phần thất vọng, đang định cất ảnh đi, thì một cô hộ lí trẻ chợt chỉ vào một hộ lí trông có vẻ lớn tuổi hơn nhiều vừa bước vào trong phòng, vô tư kêu lên. “Bọn em làm việc theo ca, không ở đây thường xuyên, có chị Trương làm ca ngày, anh hỏi thử chị ấy xem.”

Nghe cô ta nói vậy, Hàn Ấn vội chìa tấm ảnh lại. Cô hộ lí được gọi là chị Trương kia nhận lấy, xem kĩ một hồi, sau đó đưa ánh mắt hồ nghi quan sát Hàn Ấn một chặp, mới thận trọng nói. “Anh là ai? Sao lại hỏi thăm về người này?”

Hàn Ấn nghe thấy thế, trong lòng lóe lên một tia hi vọng, vội trình thẻ cảnh sát ra: “Tôi là cảnh sát, chị đã từng nhìn thấy ông ấy?”

“Vâng, khoảng đầu tháng Năm, ông ấy có tới khoa chúng tôi tìm nguyên trưởng khoa Phùng Binh, vừa hay gặp tôi, tôi nói với ông ấy trưởng khoa Phùng đã về hưu rồi. Ông ấy có vẻ bất ngờ, còn không tin lời tôi cho lắm, nói rằng trên trang web của bệnh viện vẫn để ảnh của trưởng khoa Phùng. Tôi giải thích với ông ấy, trưởng khoa Phùng mới về hưu hai tháng trước, có lẽ bệnh viện chưa kịp thay ảnh mới!” Chị Trương thấy Hàn Ấn là cảnh sát, thái độ lập tức thay đổi hẳn, tuôn ra một tràng, “Ông ấy nói mình là bạn cũ của trưởng khoa Phùng, có điều lâu rồi không liên lạc, nay muốn tới thăm, nên hỏi tôi số điện thoại và địa chỉ nhà của trưởng khoa Phùng. Tôi thấy ông ấy trông cũng đàng hoàng, không giống như lừa đảo, nên đã nói cho ông ấy biết.”

“Vậy cảm phiền chị cũng cho tôi biết với.” Hàn Ấn chỉ vào cuốn sổ và cây bút.

Chị Trương nhanh nhẹn xé lấy một trang giấy từ trong cuốn sổ, viết xong thì đưa cho Hàn Ấn, rồi buồn bã nói. “Cho anh địa chỉ cũng không tìm được trưởng khoa Phùng đâu, ông ấy mất rồi, đám tang ông ấy chúng tôi có tới viếng!”

“Sao? Mất rồi?” Hàn Ấn vô cùng sửng sốt, buột miệng kêu lên, rồi lại giơ tấm ảnh Tưởng Thanh Sơn ra hỏi, “Ông ấy mất vào trước hay sau khi người này tới hỏi thăm về ông ấy?”

“Sau.” Chị Trương đáp.

Hàn Ấn chào các cô hộ lí, lại tới phòng nhân sự của bệnh viện, hỏi thăm về quá trình công tác của Phùng Binh. Phòng nhân sự cho biết, Phùng Binh đã làm việc ở bệnh viện này gần 35 năm, là người đàng hoàng nghiêm túc, năng lực chuyên môn rất giỏi, được lãnh đạo và đồng nghiệp yêu mến… Hàn Ấn cảm ơn sự hợp tác của phòng nhân sự, trước khi đi còn nhân tiện hỏi thêm một câu về thời gian lưu trữ hồ sơ bệnh án. Phòng nhân sự cho biết, với người tới khám bệnh, bệnh án sẽ được lưu trữ 15 năm. Còn với trường hợp nhập viện điều trị, hồ sơ sẽ được lưu trữ tới 30 năm.

Ra khỏi cổng bệnh viện, Hàn Ấn dừng lại một chốc, sau đó rút điện thoại ra gọi cho phân đội trưởng Trương. Thứ nhất, với một người từ nơi khác tới như anh, tìm kiếm trong khu dân cư sẽ không dễ dàng như các nơi công cộng là bệnh viện và trường học. Nếu có phân đội trưởng Trương dẫn đi, có thể tiết kiệm được thời gian. Thứ hai, anh cảm thấy cần trao đổi trực tiếp với phân đội trưởng Trương về mối quan hệ giữa Tưởng Thanh Sơn và Phùng Binh.

Loáng cái, phân đội trưởng Trương đã lái xe tới đón Hàn Ấn. Không lâu sau, hai người đã thuận lợi tìm đến nhà của Phùng Binh.

Ra mở cửa là chị giúp việc trẻ tuổi của gia đình. Hai người trình giấy tờ tùy thân, được dẫn vào trong phòng, nhìn thấy trên tường có treo di ảnh của Phùng Binh. Bà vợ già của Phùng Binh đầu tóc hơi rối, sắc mặt tiều tuỵ, co mình trên ghế sofa, dường như vẫn chưa thoát khỏi nỗi đau mất chồng, nghe chị giúp việc nói có cảnh sát đến tìm, mới miễn cưỡng xốc lại tinh thần ngồi dậy.

Để tránh làm phiền quá nhiều tới bà cụ, Hàn Ấn chìa ảnh của Tưởng Thanh Sơn ra, nói thẳng vào chuyện: “Người này đã tới nhà cô bao giờ chưa?”

“Có, từng tới, tôi nhớ hình như là trước ngày lễ 1 tháng 5!” Bà quả phụ nhận lấy tấm ảnh, cầm kính lão trên mặt bàn uống nước trước mặt lên đeo, nhìn chăm chú một lúc rồi cất giọng khàn khàn đáp.

“Có thể phiền cô kể lại chi tiết chuyện hôm đó được không?” Phân đội trưởng Trương ở bên cạnh nói xen vào.

“Hôm đó, chính tôi ra mở cửa cho ông ấy…” Bà vợ Phùng Binh ngoảnh đầu, ngước nhìn di ảnh trên tường, từ từ chìm vào hồi ức, “Ông ấy giới thiệu mình họ Tưởng, hỏi tôi ông Phùng có nhà không, lúc đó nhà tôi đang ở trong phòng làm việc, chắc cũng nghe thấy tiếng chúng tôi nói chuyện nên tự đi ra. Ông ấy nhìn thấy nhà tôi thì vồn vã chào hỏi, xưng tên, cụ thể tên gì thì tôi không nhớ nữa. Ông ấy thấy nhà tôi đứng sững tại chỗ không nhận ra mình thì tiến lại gần, giải thích là trước đây ông ấy làm việc trong Phân đội Cảnh sát Hình sự, nhiều năm về trước có gặp gỡ nhà tôi mấy lần. Nhà tôi ngẫm nghĩ một lúc mới gật đầu nói có chút ấn tượng, rồi mời ông ấy ngồi, bảo chị giúp việc đi pha trà. Nhưng ông ấy liền bày tỏ muốn được nói chuyện riêng với nhà tôi, nhà tôi bèn dẫn ông ấy vào phòng làm việc. Chừng nửa tiếng đồng hồ sau, hai người đi ra, ông ấy chào tôi rồi về.”

“Lúc ông ấy về, có dặn dò gì không?” Hàn Ấn hỏi.

“Để tôi nghĩ xem nào… Hình như có nói một câu…” Bà quả phụ chau mày, cố gắng nhớ lại, “Phải rồi, lúc nhà tôi tiễn ông ấy tới cửa, ông ấy còn quay đầu lại khẽ dặn nhà tôi một câu, nguyên văn thế nào tôi không nhớ chính xác, đại khái là ông ấy nói, tới đây là để xác nhận thứ gì đó, còn chuyện tiếp theo, nhà tôi không phải để tâm. Sau đó tôi có hỏi nhà tôi, ông ấy tới để làm gì, nhà tôi chỉ trả lời qua quýt rằng ông ấy tới hỏi thăm về một người bệnh trước đây, không liên quan gì tới gia đình chúng tôi.”

“Sau đó, tâm trạng của trưởng khoa Phùng có thay đổi gì khác thường không?” Hàn Ấn lại hỏi.

“Hình như có hơi buồn bực không vui, nhưng tôi không biết có liên quan gì tới chuyến thăm của ông Tưởng kia hay không.” Bà vợ Phùng Binh giải thích, “Hồi đó trời hay mưa to, có hôm nhà tôi ra ngoài không mang theo ô, về đến nhà ướt như chuột lột, bị nhiễm lạnh, ốm mãi không khỏi, nên tinh thần không được ổn cho lắm. Lại thêm con trai tôi lúc đó muốn bỏ ngang công việc nhà nước để hợp tác làm ăn với bạn, nhà tôi không đồng ý, trong lòng bực bội, khiến bệnh mạch vành tim có vẻ tái phát. Sau đó khoảng chừng một tuần, nhà tôi đang đọc sách trong phòng làm việc bỗng nhiên bất tỉnh, đưa tới bệnh viện cũng không cứu được, bác sĩ nói bị nhồi máu cơ tim cấp…”

---❊ ❖ ❊---

Ra khỏi nhà Phùng Binh, vừa ngồi vào trong xe, phân đội trưởng Trương đã hỏi ngay: “Anh nghĩ thế nào về chuyến thăm của phân đội trưởng Tưởng?”

“Tôi cảm thấy trước đó, tôi đã suy nghĩ quá đơn giản về vấn đề, cho rằng phân đội trưởng Tưởng tới trường Đại học Bách khoa và khoa nội thần kinh là vì muốn tìm hiểu sơ qua về nguyên tố Tali, nhưng nếu chỉ đơn thuần là vậy, không gặp được Phùng Binh, vẫn có thể hỏi thăm các chuyên gia khác trong khoa nội thần kinh. Vậy nên thực chất, phân đội trưởng Tưởng tới đó chính là để tìm Phùng Binh. Từ đó có thể suy đoán, khoa Hoá của trường Đại học Bách khoa cũng có thể là một mục tiêu xác định.” Hàn Ấn đáp ngay không chút do dự.

“Nếu là như vậy, kết hợp với những thông tin có được trước đó, điểm mấu chốt tiếp theo chính là phải tìm ra được sợi dây xâu chuỗi các nhân tố Tali, khoa Hóa trường Đại học Bách khoa, Phùng Binh, và cả nghi phạm mà anh cho rằng có mối liên quan với phân đội trưởng Tưởng. Có điều, theo như tình hình hiện tại, ta chỉ có thể bắt tay từ Phùng Binh. Phân đội trưởng Trương đưa ra kết luận.

“Bởi vậy, anh cần xin cấp trên cho anh được quyền kiểm tra bệnh án của toàn bộ bệnh nhân do Phùng Binh phụ trách điều trị!” Hàn Ấn đưa ra ý kiến.

“Không thành vấn đề, tôi sẽ làm ngay.” Phân đội trưởng Trương dừng lại một thoáng, nói tiếp, “Nhìn vào tình hình lúc hai người họ gặp mặt, theo như lời kể của vợ Phùng Binh, nếu đúng là ông ấy muốn tìm hiểu về một ca bệnh nào đó, có lẽ cũng phải lâu năm lắm rồi.”

“Phải, đúng vậy!” Hàn Ấn gật đầu tán đồng.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »