Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33424 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 3
quanh co lắt léo

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm sau, trong phòng pháp y, bộ phận kĩ thuật của phân đội.

Tiếp đón Cố Phi Phi là một nữ bác sĩ pháp y trẻ với cái tên rất đẹp, Chung Hân Dĩnh. Cô gái trẻ khiêm nhường và khéo léo, một điều chị Cố, hai điều chị Cố, tỏ ra hết sức sùng bái cô.

Chung Hân Dĩnh dẫn Cố Phi Phi đến phòng khám nghiệm tử thi, kéo ra một thi thể nữ đã cạo trọc tóc từ trong dãy tủ đông lạnh. Cô nhẹ nhàng nâng đầu nạn nhân lên, cho Cố Phi Phi xem những vết trầy xước ở sau gáy nói, “Sau gáy có nhiều vết tụ máu, xuất huyết dưới da, vùng mặt sưng tấy, gãy xương cánh mũi trái, màng nhĩ bên trái và tai phải bị rách với mức độ khác nhau, nguyên nhân tử vong là ngạt thở cơ học do bị siết cổ bằng tất lụa.” Chung Hân Dĩnh bước về phía trước hai bước, lại kéo ra một ngăn tủ đông lạnh khác, thi thể của nạn nhân thứ hai liền hiện ra trước mắt. Chung Hân Dĩnh chỉ vào khuôn mặt của nạn nhân mà nói, “Người này cũng tương tự như vậy, bị hung thủ hành hung bằng tay không, các vết trầy xước phân bố ở trước trán và gần hai bên xương trán, có xuất huyết dưới da. Xương chũm và xương gò má hai bên bị gãy với mức độ khác nhau, có lẽ khi đó hung thủ đã túm tóc nạn nhân rồi đập mạnh đầu nạn nhân xuống sàn nhà, sau đó lật nạn nhân lại, dùng cả hai tay liên tiếp đấm mạnh vào mặt. Trên cổ nạn nhân có dấu vết bị bóp và siết, củ giáp trên của sụn giáp và góc lớn xương móng đều bị gãy, cho thấy trong lúc vật lộn, nạn nhân đã bị hung thủ dùng hai tay bóp cổ đến chết, có lẽ là để đề phòng bất trắc, sau cùng hung thủ còn dùng tất lụa để siết cổ nạn nhân. Cả hai nạn nhân đều bị cưỡng bức thô bạo, nhưng chưa thu thập được vật chứng liên quan đến hung thủ như lông tóc hay tinh dịch, cũng không tìm thấy dấu vết của chất bôi trơn bên ngoài bao cao su, theo như phán đoán sơ bộ, có lẽ hung thủ đã xuất tinh bên ngoài, sau đó xử lí sạch sẽ!”

“So sánh với vụ án 19.3, em có nhận định gì không?” Cố Phi Phi kiên nhẫn nghe hết đoạn báo cáo của cô pháp y trẻ, rồi mới lên tiếng hỏi.

“Em đã tìm lại báo cáo khám nghiệm hồi trước và đọc rất kĩ, nếu chỉ xét từ góc độ khám nghiệm tử thi, em cho rằng đây là sự lặp lại của vụ án tương tự.” Chung Hân Dĩnh đáp lại không chút đắn đo.

“Được rồi, trước mắt cứ thế đã, vất vả cho em rồi!”

Cố Phi Phi mỉm cười, chìa tay ra, Chung Hân Dĩnh vội vã tiến lại bắt tay cô, thành thực nói, “Chị là thần tượng của em đấy, hôm nay được gặp chị, thật sự rất vinh hạnh!”

---❊ ❖ ❊---

Phòng khám nghiệm dấu vết.

Do hung thủ đeo găng tay trong lúc hành hung, sau khi gây án lại dọn dẹp hiện trường cực kì kĩ lưỡng, vì vậy khi khám nghiệm hiện trường, không tìm thấy bất cứ vật chứng nào có liên quan đến kẻ sát nhân. Điều này không nằm ngoài dự đoán của Cố Phi Phi, chi tiết khiến cô quan tâm chính là chiếc tất lụa thắt quanh cổ nạn nhân. Có thể nói, trong toàn bộ quá trình gây án, động tác của hung thủ với chiếc tất lụa là rất khác thường. Tất nhiên, trong trí nhớ của cô, hình như Cảnh Hạo chưa bao giờ bộc lộ sở thích đặc biệt với những phụ nữ đi tất lụa.

Lần này, đón tiếp cô là một anh chàng kĩ thuật viên đeo kính, trông mặt còn khá trẻ. Anh ta đưa cho Cố Phi Phi hai túi đựng vật chứng có đánh số hiệu, rồi nhanh chóng giải thích, “Tất lụa của nạn nhân số 1 có vết rách, trên đó có lưu lại dấu vân tay, vảy da và vết máu. Nhìn từ hướng của vết máu, có một phần là vết máu dạng nhỏ giọt, qua kiểm tra đối chiếu, đều là của nạn nhân, cho thấy hung thủ khi đó đã cởi tất quần trên chân nạn nhân rồi siết cổ nạn nhân đến chết. Tất lụa của nạn nhân số 2 không có vết rách, trên đó chỉ có vân tay của nạn nhân và vết máu kiểu thấm vào, cho thấy khi bị tấn công, nạn nhân không đi tất, có lẽ là sau khi hung thủ đánh ngất nạn nhân, đã tìm được chiếc tất sạch trong nhà để sử dụng. Nói tóm lại, tất lụa đều là của nạn nhân, chứ không phải do hung thủ mang đến hiện trường gây án, điểm này cũng giống như vụ án 19.3, cách thắt nút tất lụa thành nơ bướm, cũng giống hệt như vậy.”

Trong lúc kĩ thuật viên trình bày, Cố Phi Phi cũng không chịu đứng yên. Cô đeo găng tay, lần lượt lấy ra từng chiếc tất từ trong hai túi vật chứng, quan sát bằng mắt thường, sau đó dùng hai tay giật mạnh mấy cái, quan sát kĩ lưỡng một hồi, rồi cất lại vào trong túi, sau đó chìm vào trầm tư…

Thấy Cố Phi Phi đứng ngây ra, dường như đang băn khoăn về điều gì đó, cậu kĩ thuật viên có phần thấp thỏm, bèn hỏi, “Sao vậy, chị cảm thấy có vấn đề gì à?”

“Vấn đề không phải về phía cậu, mà là về phía hung thủ, tôi cảm thấy hơi khó hiểu.” Cố Phi Phi chau mày, sắc mặt tràn đầy nghi hoặc. “Tổng hợp hai vụ án nàỵ, có thể thấy rõ hung thủ có cảm xúc đặc biệt đối với những ‘phụ nữ luống tuổi’ và ‘đi tất lụa’, hay nói cách khác, ‘có đi tất lụa hay không’ và ‘phụ nữ luống tuổi’, là hai điều kiện không thể thiếu khi lựa chọn đối tượng gây án. Tuy nhiên, theo kết quả giám định, nạn nhân thứ 2 lại không đi tất lụa khi ra ngoài vào ngày bị sát hại, tại sao vẫn bị kẻ sát nhân nhắm tới?”

“Có thể thường ngày bà ấy hay đi tất lụa, nhưng đúng hôm bị sát hại lại không đi.” Cậu kĩ thuật viên suy nghĩ một hồi rồi nói.

“Trước tiên, sát thủ biến thái đều là những kẻ theo chủ nghĩa hoàn hảo, chỉ khi đối tượng hoàn toàn phù hợp với mẫu hình mục tiêu mà hắn muốn săn lùng, mới có thể kích thích dục vọng gây án một cách mãnh liệt nhất. Còn một điểm nữa, có lẽ nạn nhân số 2 thường ngày không mấy khi đi tất lụa.” Ban nãy rõ ràng Cố Phi Phi đang suy xét về vấn đề này, cô chỉ vào hai túi vật chứng, giọng khẳng định, “Hãy nhìn đôi tất của nạn nhân số 1 mà xem, chất liệu là bằng sợi nilon thông thường, tính đàn hồi và độ trong đều bình thường, giá rất rẻ, với những phụ nữ lớn tuổi thường xuyên đi tất lụa, đó chính là sự lựa chọn rất kinh tế và hợp lí. Còn tất lụa trong túi đựng vật chứng số 2 cao cấp hơn nhiều, chất liệu là sợi nhung, độ mịn, độ mềm và độ trong đều rất tốt, với một công nhân nghỉ hưu, thì món đồ thế này chỉ có thể mặc trong những dịp tương đối trang trọng, đó là chưa nói hàng sáng bà ấy chỉ đưa cháu đến trường và đi chợ mua thức ăn.”

“Đúng là… đúng là em hoàn toàn không chú ý đến điểm này thật.” Cậu kĩ thuật viên lúng túng gãi đầu gãi tai, ngẫm nghĩ một lát lại nói, “Vậy thì, có vẻ như hung thủ cố tình tung hỏa mù, khiến chúng ta cho rằng cả hai vụ án đều có nhân tố tất lụa, quan trọng hơn nữa là muốn tạo ấn tượng giả, rằng vụ án này cũng tương tự với vụ án 19.3.”

“Phải, cũng có khả năng là như vậy.” Cố Phi Phi gật đầu, nhìn xung quanh một lát, lại hỏi, “Còn đĩa CD mà hung thủ gửi đến đâu rồi?”

“Bề mặt đĩa CD được lau chùi rất sạch sẽ, dấu vân tay được tìm thấy ở mép dưới bên phải túi nilon đựng đĩa.” Cậu kĩ thuật viên nghiêng người, lấy từ trong tủ ra hai túi vật chứng, một đựng đĩa CD và một đựng túi nilon bọc ngoài, trao cho Cố Phi Phi, rồi chỉ vào chiếc bàn trước mặt. “Miếng dán lấy dấu vân tay ở đằng kia.”

Cố Phi Phi quét mắt về phía chiếc bàn, sau đó lại tập trung vào vật trên tay. Cô không có hứng thú với dấu vân tay đã được lấy xong xuôi, cô muốn mau chóng làm rõ, nếu đúng như lời Cảnh Hạo nói, anh ta chưa từng nhìn thấy đĩa CD này, vậy thì tại sao dấu vân tay của anh ta lại xuất hiện trên túi đựng?

Trước tiên, Cố Phi Phi dùng mắt thường quan sát chiếc đĩa và túi đựng một hồi, sau đó đặt chúng xuống mặt bàn, tiện tay cầm lấy kính lúp trên bàn lần lượt soi kĩ từng cái một… Nín thở tập trung quan sát một lúc lâu, cô cầm lên chiếc túi nilon đựng đĩa, sắc mặt nghiêm nghị, đôi mày chau tít, cô đi đến bàn máy sát tường, đặt cái túi dưới kính hiển vi, tiếp tục quan sát. Một lát sau, cô ngẩng đầu, đôi mày đã giãn ra, ngoắc tay với cậu kĩ thuật viên, đưa mắt ra hiệu cho cậu ta lại xem kính hiển vi. Cậu kĩ thuật viên vội vàng rảo bước lại gần, ghé mắt vào trước thấu kính… Đến khi ngẩng đầu lên, mặt cậu ta chợt đỏ bừng đến tận tai, bối rối chớp mắt liên hồi, bộ dạng vô cùng hổ thẹn…

“Trên cái túi này hình như có bám vụn giấy, hơn nữa gần đó còn có một vệt nhỏ trông giống như dùng bút nước màu đen khẽ vạch qua.” Cậu kĩ thuật viên lí nhí đáp, rõ ràng đã biết mình bỏ sót mất một chứng cứ rất quan trọng.

“Nói chính xác hơn, cách chỗ phát hiện ra dấu vân tay khoảng một centimet, xuất hiện vụn giấy và một nét vạch màu đen rất mờ, điều này có khả năng chứng tỏ rằng, những thứ này và cả dấu vân tay đã được đồng thời ‘dịch chuyển’ lên túi đựng CD, kết hợp với đặc trưng nghề nghiệp của Cảnh Hạo, vậy thì sự xuất hiện của dấu vân tay này là hết sức khả nghi, có đúng không?” Cố Phi Phi nhìn thẳng vào cậu kĩ thuật viên, ngữ điệu có phần giống như đàn chị đang chỉ dẫn cho đàn em.

“Là do em làm việc thiếu cẩn trọng, cần phải học hỏi thêm nhiều ở chị.” Cậu kĩ thuật viên ngượng ngùng nói.

“Thực ra, công việc của chúng ta không chỉ là phát hiện ra chúng cứ, mà còn phải làm rõ chứng cứ đó xuất hiện thế nào, như vậy mới có đủ sức thuyết phục, sau này phải cố gắng thêm nhé!” Cố Phi Phi mỉm cười, vỗ vai cậu kĩ thuật viên như khích lệ, sau đó rút điện thoại di động, bấm số gọi cho một người…

---❊ ❖ ❊---

Trong lúc Cố Phi Phi tìm đến bộ phận kĩ thuật trong phân đội, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đã liên hệ được với người quản lí của Cảnh Hạo là Điền Sương, được chị ta dẫn đường, hai người tìm đến nhà riêng của Cảnh Hạo, nằm trong một khu chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố.

Đó là một căn hộ ba phòng, phòng khách có cửa sổ kính sát nền, tường sơn màu vàng nhạt, trần thạch cao trắng muốt, cộng thêm toàn bộ đồ nội thất cũng màu trắng, khiến gian phòng khách toát lên vẻ trang nhã và sang trọng, trông khá phù hợp với khí chất của Cảnh Hạo, sáng sủa và đầy sức sống.

Điền Sương đã ngoài bốn mươi tuổi, ngoại hình ưa nhìn, trang điểm nhẹ nhàng, mặc áo sơ mi trắng, váy bó màu xám, đúng kiểu ăn mặc của phụ nữ trí thức, vừa nhìn đã biết là mẫu người tháo vát lanh lợi. Chị ta niềm nở mời hai người ngồi, thành thục lấy ra hai chiếc cốc sạch từ trong kệ tủ, vừa xắn tay áo vừa hỏi hai người uống trà hay cà phê, cứ như mình là chủ nhà vậy. Đỗ Anh Hùng xua tay, chỉ vào ghế sofa bảo chị ta ngồi xuống trao đổi. Còn Ngải Tiểu Mĩ sau khi hỏi phòng làm việc ở đâu, thì lập tức đứng dậy bước vào trong đó.

“Chắc chắn là các anh hiểu lầm đấy, Cảnh Hạo làm sao có thể làm ra chuyện như vậy được? Giờ cậu ấy thế nào rồi? Tôi cũng thấy hơi hoang mang, liệu có nên mời luật sư cho cậu ấy không nhỉ?” Không đợi Đỗ Anh Hùng lên tiếng, Điền Sương đã kích động tuôn ra một tràng câu hỏi.

Đỗ Anh Hùng không đáp, chỉ khẽ cười như trấn an, rồi đưa mắt nhìn dãy khung ảnh lồng ảnh Cảnh Hạo bày trên tủ tivi đối diện, dường như muốn đợi người quản lí bình tĩnh lại, một lúc lâu sau mới quay sang nhìn Điền Sương hỏi, “Kế hoạch công việc, lịch trình hàng ngày của Cảnh Hạo được sắp xếp như thế nào?”

“Là do tôi sắp xếp, đặc biệt là trong thời gian xuất bản tác phẩm mới, sự kiện quảng cáo và các hoạt động khác khá dày do tôi thường lên sẵn lịch trình trước đó một đến hai tuần.” Giọng Điền Sương đã bình tĩnh hơn nhiều.

“Nghe nói quãng thời gian trước, hai anh chị liên tục tham gia sự kiện ở các địa phương khác, nhưng vào ngày 22 tháng 4 và ngày 6 tháng 5 đã quay về thành phố này, hơn nữa chỉ ở nhà hai ngay đã lại lên đường đi nơi khác, tại sao lại phải phiền hà như vậy, có phải do Cảnh Hạo yêu cầu không?” Đỗ Anh Hùng hỏi tiếp.

“Hoàn toàn không, Cảnh Hạo từ trước đến nay luôn có tinh thần phối hợp rất cao trong công việc, trừ phi xuất hiện tình trạng khấn cấp mới đề nghị thay đổi lịch trình chút ít.” Điền Sương dứt khoát lắc đầu, giải thích, “Lịch trình hai ngày mà anh vừa nhắc đến, trước đây tôi đã giải thích với phía cảnh sát rồi, ngày thứ nhất là do chiều hôm sau có buổi hội đàm và kí tặng sách tại Học viện Kinh tế trong thành phố, còn ngày thứ hai là do hôm sau Cảnh Hạo phải tham dự lễ kỉ niệm mười năm thành lập công ty của một người bạn.”

“Mấy hôm đó anh ta có dặn chị đừng làm phiền mình hay không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Chúng tôi tự hiểu mà, đâu cần phải nói, suốt mấy tháng gần đây, hai chúng tôi liên tục chạy việc bên ngoài, khó khăn lắm mới có một vài ngày rảnh rỗi, tôi cũng muốn để cậu ấy được thảnh thơi nghỉ ngơi cho trọn vẹn. Hơn nữa, tôi cũng có gia đình, muốn dành thời gian cho chồng và các con!” Lời giải thích của Điền Sương nghe rất hợp tình hợp lí.

“Thời gian gần đây, tinh thần của Cảnh Hạo thế nào? Có hành động gì bất thường không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Rất ổn, từ đầu năm đến giờ đều rất tốt, đặc biệt là so với năm ngoái.” Điền Sương hít sâu một hơi rồi giải thích, “Vì năm ngoái là giai đoạn sáng tác lại là lần đầu tiên thử nghiệm với đề tài tội phạm, nên áp lực tâm lí của cậu ấy rất lớn, thường xuyên làm việc miệt mài suốt ngày đêm không nghỉ, để nghiền ngẫm các tình tiết vụ án và suy đoán tâm lí tội phạm, nên thường xuyên chìm đắm trong trạng thái căng thẳng và trầm uất, cảm giác cứ như tẩu hỏa nhập ma ấy, Thật may là đến giờ, mọi chuyện đều đã qua rồi.”

“Hai người làm việc cùng nhau bao lâu rồi?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Khoảng bốn năm, cuốn sách đầu tiên là do tôi khích lệ cậu ấy viết. Lúc đó tôi đang làm biên tập viên kế hoạch tại một công ty xuất bản trong thành phố này, Sau đó, cậu ấy bắt đầu nổi tiếng, ngày càng phát triển hơn, cần phải có một người quản lí để hỗ trợ xử lí những việc lặt vặt hằng ngày. Hơn nữa, tôi còn là bạn học của chị cậu ấy suốt từ cấp một đến cấp ba, bạn tôi cũng nhờ cậy tôi chăm lo cho cậu ấy. Chị gái cậu ấy vì công việc nên giờ đã định cư tại Hải Nam, bố mẹ cậu ấy thích môi trường và không khí trong lành ở đó nên cũng chuyển đến theo chị gái. Ở đây chỉ còn lại một mình Cảnh Hạo, tôi coi cậu ấy như em trai, nên trong công việc hay trong cuộc sống thường ngày, đều cố gắng chăm lo chu đáo cho cậu ấy!” Điền Sương cũng đưa mắt nhìn những khung ảnh bày trên kệ tivi, trong ánh mắt thoáng qua một niềm thương xót.

“Chị quen biết anh ta lâu như vậy, chị thấy anh ta có sự quan tâm đặc biệt nào với phụ nữ trung niên và tất lụa không?” Khi hỏi câu này, Đỗ Anh Hùng đưa mắt nhìn Điền Sương chăm chú.

“Vớ vẩn, làm gì có chuyện đó!” Giọng Điền Sương có phần giận dữ, “Nói không phải tự cao, tôi cũng được coi là một phụ nữ trung niên có chút nhan sắc, thường ngày cũng hay mặc váy cùng tất lụa, nhưng Cảnh Hạo chưa bao giờ có bất cứ hành vi tuỳ tiện nào với tôi hết. Hơn nữa, trước đây cậu ấy còn có một cô bạn gái trẻ tuổi, quan hệ rất ổn định, sắp sửa kết hôn đến nơi rồi, chẳng qua là gặp phải chút trục trặc nên mới phải chia tay.”

Sau khi trao đổi với người quản lí của Cảnh Hạo, Đỗ Anh Hùng đưa mắt quan sát kĩ lưỡng khắp căn phòng, nhưng không thấy có điểm gì khác thường, bèn bước vào phòng làm việc. Lúc này, Ngải Tiểu Mĩ đang hào hứng thao tác chiếc laptop trong phòng, đôi mắt mở to khoé miệng khẽ mỉm một nụ cười ranh mảnh, nghe thấy tiếng mở cửa thì vội vàng thu lại nụ cười, ra bộ nghiêm túc nhìn vào màn hình chăm chú.

“Đang làm gì thế, có phát hiện gì sao?” Thấy điệu bộ rất kịch của Ngải Tiểu Mĩ, Đỗ Anh Hùng nghi ngờ hỏi.

“Không có gì, rất bình thường, máy tính để bàn Cảnh Hạo hầu như không dùng đến, bình thường chủ yếu dùng chiếc laptop này.” Ngải Tiểu Mĩ chỉ vào bàn làm việc. “Cả hai chiếc máy tính, em đều kiểm tra kĩ lưỡng rồi, không phát hiện ra tài liệu gì khả nghi, trong ổ cứng phần lớn chỉ lưu trữ các tư liệu học thuật và tư liệu sáng tác, lịch sử duyệt web cũng đều là những trang mạng bình thường. Nếu Cảnh Hạo không giấu giếm chiếc máy tính nào khác, thì anh ta đúng là một người trên cả đàng hoàng, hoàn toàn không có mặt đen tối như đám đàn ông xấu xa các anh.”

“Em nói gì mà anh nghe không hiểu, thế nào là mặt đen tối của đám đàn ông xấu xa?” Đỗ Anh Hùng biết thừa nhưng vần cố tình hỏi.

“Thôi đi, đám đàn ông hư hỏng các anh có mấy ai không lưu đầy ảnh nóng trong máy tính cơ chứ!” Ngải Tiểu Mĩ lườm Đỗ Anh Hùng một cái, cất giọng khinh khỉnh.

“Cô nhóc, cứ làm như hiểu đàn ông lắm đấy. Mà này, đừng có đánh trống lảng nhé…” Đỗ Anh Hùng vẫn rất tỉnh, “Lúc anh bước vào trông mặt em hí hửng lắm, có gì giấu anh phải không, mau khai thật ra đi?”

“Hi hi, bị anh phát hiện ra rồi. Đừng có ồn, be bé cái miệng nào, đừng để bên ngoài nghe thấy.” Ngải Tiểu Mĩ lè lưỡi, nở nụ cười tinh nghịch, sau đó nhấp mạnh chuột mấy cái, rồi xoay màn hình máy tính về phía Đỗ Anh Hùng, hạ giọng thì thào, “Em phát hiện ra một thư mục ẩn có cài mật mã, sau khi bẻ khoá, em mở ra thì thấy mấy tấm ảnh này. Ngạc nhiên chưa?”

“Ái chà! Thế mà bảo không có ảnh gái! Là ảnh của chị Cố… Ối trời ơi, còn ảnh chụp ở bãi biển nữa này… Chị Cố mặc bikini… Toàn là ảnh chị Cố chụp chung với Cảnh Hạo. Trông thân mật quá…” Đỗ Anh Hùng mắt trợn trừng miệng há hốc, ngây ra một hồi lâu mới lẩm bẩm, “Hoá ra hai người từng yêu nhau, bảo sao trên đường tới đây, chị Cố cứ ngơ ngẩn suốt!”

“Thì em đã bảo quan hệ giữa hai người không hề bình thường mà!” Ngải Tiểu Mĩ bĩu môi, hùng hồn nói, nhưng ngay lập tức, sắc mặt lại trở nên băn khoăn, “Có nên nói với chị Cố về những tấm ảnh này không nhỉ?”

Nghe Tiểu Mĩ hỏi vậy, Đỗ Anh Hùng vội vàng xoay màn hình đi chỗ khác, xua tay rối rít nói, “Em nên nói với chị ấy, nhưng dứt khoát đừng có bảo là anh cũng nhìn thấy đấy. Chứ chị Cố mà biết anh nhìn thấy chị ấy mặc đồ bơi, chắc sẽ lột da anh mất.”

Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ nán lại trong phòng làm việc một lát, bàn luận về cuộc trao đổi với người quản lí khi nãy, sau đó ổn định lại tinh thần mới bước ra ngoài. Nhìn thấy người quản lí vẫn ngồi trên ghế sofa, sắc mặt rầu rĩ, tay ôm laptop gõ lách tách, Ngải Tiểu Mĩ bỗng nảy ra một ý, bèn bước lại hỏi, “Đây là laptop của chị sao?”

“Đúng vậy, là của tôi.” Điền Sương chau mày đáp, “Cảnh Hạo bị bắt giữ đột xuất, bao nhiêu hoạt động đã lên kế hoạch sẵn đều phải huỷ hoặc tạm hoãn, ngày nào tôi cũng phải ứng phó với bao nhiêu đối tác, lúc thì anh Cảnh bị cảm nặng, lúc thì bị trẹo chân, lúc thì bị giãn dây chằng… Tóm lại là nghĩ ra được lí do gì đều dùng hết cả rồi, cũng không biết phải giấu giếm đến bao giờ nữa. Tôi đau đầu quá đi mất!”

“Cho tôi xem máy tính của chị một lát.” Ngải Tiểu Mĩ chìa tay về phía Điền Sương.

Đúng lúc Ngải Tiểu Mĩ nhận lấy chiếc laptop từ tay người quản lí, thì điện thoại di động của Đỗ Anh Hùng bỗng đổ chuông, người gọi đến là Cố Phi Phi. Nghe điện thoại một lát, anh quay sang hỏi Điền Sương: “Có phải Cảnh Hạo có một cây bút chuyên dùng để kí tên không?”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »