Đêm ngày Cá tháng Tư, ông trời làm mưa làm gió. Mây đen giăng kín trời, tiếng sấm rền vang, chớp loé rạch nát bầu trời, nhay nhảy từng vệt chói loà ma quái, cuồng phong giận dữ cuốn theo cơn mưa xối xả, sầm sập trút xuống tối trời mờ đất. Thành phố trong đêm tối giống như một lá thuyền đơn độc bập bềnh giữa biển, trân mình hứng chịu sự giày vò tàn nhẫn của thiên nhiên.
Trải qua một đêm mưa dập gió vùi, thành phố lúc bình minh bao trùm trong tầng sương mỏng, không khí ngột ngạt khác thường. Đường phố ngập trong lá rụng và rác rưởi. Biển quảng cáo, biển xe bus bên đường phần nhiều đã bị gió dữ vò xé tơi bời. Cây ven đường đổ ngả nghiêng hàng loạt, thậm chí có cây bật tung cả gốc, nằm ngổn ngang giữa đường. Nước đọng thành vũng khắp nơi, những đoạn đường trũng sâu, nước ngập ngang cửa kính xe hơi. Khắp thành phố đâu đâu cũng thấy cảnh tan hoang đổ nát.
Công tác cứu hộ, cứu nạn nhanh chóng được triển khai toàn diện. Trong một công viên Bách Thảo ở phía Bắc thành phố, đội ngũ công nhân chăm sóc cây xanh đã gấp rút tập hợp từ lúc trời còn chưa sáng, tập trung vào nhiệm vụ cứu trợ thiên tai. Toàn bộ lực lượng chạy đua với thời gian, dốc toàn lực để mong giảm thiểu thiệt hại đến thấp nhất có thể, khôi phục hoạt động bình thường của công viên Bách Thảo càng sớm càng tốt.
Công viên Bách Thảo nằm trên một trái núi, trên núi và dưới núi trồng khá nhiều giống cây quý hiếm. Cơn bão vừa qua đã khiến một diện tích lớn cây cối bị phá huỷ, khắp công viên Bách Thảo ngập trong cành gãy cây đó, chỗ nào cũng bề bộn và tắc nghẽn. Công nhân di chuyển khó khăn, đành phải dọn dẹp đến đâu, trồng lại cây cối đến đấy, công việc vô cùng vất vả.
Hơn ba giờ chiều, nhóm công nhân dọn dẹp đến một dốc núi nhỏ, thì thấy có một cây cao với đường kính thân cây to ngang miệng bát đổ nghiêng sang bên đường, bèn xúm vào dựng thẳng lại. Để có đủ chỗ cho cái cây đứng thẳng, hai công nhân dùng xẻng đào rộng thêm cái hố dưới gốc cây. Sau cơn mưa lớn, đất lỏng và xốp nên việc đào bới khá dễ dàng. Nhưng mới được vài nhát, bác công nhân lớn tuổi hơn bỗng thấy lưỡi xẻng hình như bị kẹt vào đá tảng, bèn ráng sức hất mạnh lên, lập tức có một thứ gì trắng ởn văng lên cùng bùn đất, lăn đi lông lốc.
Bác công nhân rú lên một tiếng, quăng luôn cây xẻng trên tay, quay người bỏ chạy trối chết. Mấy công nhân còn lại ngơ ngác đứng ngày tại chỗ, nhưng đến khi nhìn rõ vật dưới đất là gì, cũng nháo nhào chạy xô xuống dốc theo bác công nhân lúc này. Chỉ còn lại một cái sọ người trắng ởn với hai hốc mắt trống rỗng năm trơ dưới đất.