Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33275 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 6
kẻ gieo rắc lửa

❊ ❊ ❊

Kể từ khi thông tin về vụ việc nhà nghỉ Hưng Phát bị đốt lan rộng, rất nhiều người kinh doanh khách sạn bình dân bắt đầu lo lắng nhà nghỉ, khách sạn của mình cũng gặp phải tai họa tương tự, nên đua nhau lắp đặt camera giám sát khắp trong ngoài, để phòng ngừa kẻ xấu đột kích.

Cả mấy khách sạn bị hỏa hoạn đều tìm kiếm đơn vị thi công lắp đặt camera qua một trang web chuyên quảng cáo các dịch vụ trong thành phố. Và thật trùng hợp khi tất cả họ đều tình cờ tìm đến cùng một công ty – Công ty dịch vụ mạng Hưởng Triết. Công ty này giới thiệu các hạng mục kinh doanh của họ bao gồm: sửa chữa, lắp đặt, mua bán phần mềm, phần cứng, linh kiện máy vi tính, lắp đặt mạng và lắp đặt camera giám sát chuyên nghiệp.

Thực ra cũng không khó để hình dung, tên gọi Hưởng Triết chỉ là để gây ấn tượng trên mạng, chứ thực chất trước sau vẫn là cùng một người, đó chính là La Triết. Hắn đã lắp đặt cùng một loại camera giám sát không dây có thể di chuyển góc quay 360 độ cho tất cả các nhà nghỉ, khách sạn đó. Bản thân camera này tích hợp mô đun nhận tín hiệu không dây, được kết nối với bộ định tuyến không dây nhờ mạng wifi, đồng thời cần phải cài đặt một phần mềm chuyên dụng vào các thiết bị đầu cuối như máy tính hay điện thoại di động, khi bộ định tuyến được kết nối mạng, có thể thông qua phần mềm chuyên dụng này để quan sát, ghi hình từ xa, thậm chí còn có thể điều chỉnh góc quay từ xa, miễn là có kết nối mạng. La Triết bao thầu toàn bộ công việc lắp đặt này, nên muốn điều chỉnh góc quay của màn hình camera chẳng có gì khó khăn với hắn. Lúc này, khi các chủ doanh nghiệp khách sạn kia hồi tưởng lại, liền phát hiện ra rằng, chỉ khoảng một tuần sau khi lắp đặt camera giám sát, khách sạn của họ đã bị phóng hỏa.

Một ông chủ nhà nghỉ bị hại đưa danh thiếp của La Triết cho Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ, bên trên có số điện thoại di động và địa chỉ công ty. Số điện thoại di động giống như số mà mẹ La Triết cung cấp, vẫn ở trong trạng thái tắt máy, vậy nên các nhóm quyết định hội quân, lập tức tìm đến công ty của La Triết.

Khu vực xung quanh trường đại học thường là nơi kinh doanh nhộn nhịp, giá thuê mặt bằng đắt đến hãi hùng, rõ ràng là La Triết không đủ sức để thuê cửa hàng mặt tiền, nên chỉ có thể thuê một gian ở tầng trệt của một khu chung cư cũ kĩ nằm gần trường Đại học Kinh tế tài chính.

Khi phía cảnh sát lần theo địa chỉ trên danh thiếp tìm đến nơi, đập vào mắt là một biển hiệu Sửa chữa máy tính Hưởng Triết treo chình ình trên đầu cầu thang, trong hành lang bên cạnh còn dựng một chiếc xe máy tay ga, theo thông tin mà mẹ La Triết cung cấp, có lẽ chính là xe của La Triết. Như vậy, coi như đã xác định được nơi trú ngụ của La Triết, còn việc hắn có ở trong khu chung cư này hay không, rất khó phán đoán. Vì vậy Trần Hải Phong trước tiên lệnh cho các cảnh sát toả ra cảnh giới xung quanh, để phòng xảy ra tình huống ngoài ý muốn.

Vòng ngoài đã bố trí xong xuôi, Trần Hải Phong, Hàn Ấn, Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ mới cùng nhau bước lên bậc tam cấp ở đầu cầu thang, tiến đến trước cửa căn phòng gắn số 101. Cửa chống trộm đang đóng, mọi người nép sang hai bên, Trần Hải Phong thử đưa tay gõ cửa. Một hồi lâu sau, không có tiếng trả lời, Trần Hải Phong áp tai lên cánh cửa, cũng không nghe thấy bên trong có động tĩnh gì, anh ta nhìn sang mọi người lắc đầu, tỏ ý trong phòng có lẽ không có ai.

Nhìn vào tình hình hiện tại, điện thoại di động tắt máy, xe máy dựng dưới nhà, trong phòng không có người…, bất giác khiến mọi người cảm thấy nghi ngờ, liệu có phải La Triết đã gặp chuyện bất trắc gì không? Hoặc nghe phong thanh nên đã bỏ trốn mất rồi? Trần Hải Phong và Hàn Ấn thương lượng một lát, quyết định không nên bỏ lỡ thời gian, lập tức cạy cửa phòng.

Cửa chống trộm kiểu cũ, phá khoá không mấy khó khăn, Đỗ Anh Hùng chỉ cần vặn mấy cái là xong. Cửa phòng mở ra, bên trong là căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, phòng khách nhỏ nằm đối diện với cửa ra vào, có một tủ kính kê ngang, bên trong bày đủ loại sản phẩm và linh kiện điện tử. Bên trái cửa ra vào là nhà vệ sinh, bên cạnh phòng vệ sinh là phòng ngủ. Trong phòng ngủ có một bàn làm việc, bên trên bày la liệt máy tính để bàn, máy tính xách tay, dụng cụ hàn… Bên cạnh bàn làm việc, kể sát cửa sổ là một chiếc giường đơn, chỗ ngủ của La Triết.

Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ lập tức nhào đến trước bàn làm việc, mang găng tay vào, rồi một người bật máy tính để bàn, một người bật nút nguồn laptop, còn Trần Hải Phong và Hàn Ấn lục soát khắp trong ngoài một lượt. Phòng ốc dọn dẹp cũng khá sạch sẽ, không nhận ra dấu hiệu gì bất thường, càng không có dấu vết vật lộn ẩu đả, va li, quần áo vẫn còn nguyên, sạc điện thoại vẫn cắm trong ổ điện, khiến người ta có cảm giác La Triết hoặc là tháo chạy quá vội vã, hoặc là chỉ mới ra ngoài tản bộ…

“Mau lại xem này, tìm thấy video vụ hỏa hoạn rồi…” Đỗ Anh Hùng vẫy tay gọi, ngay sau đó, Ngải Tiểu Mĩ cũng rối rít kêu lên. “Trong laptop cũng có, thằng cha còn chú thích rõ ràng thời gian cho từng clip hỏa hoạn nữa, đúng là đồ biến thái!”

Nghe thấy tiếng reo mừng của hai người, Hàn Ấn đang định tiến lại xem, thì điện thoại trong túi anh bỗng đổ chuông. Anh rút điện thoại, thấy màn hình hiển thị là Cố Phi Phi gọi đến thì vội bấm nghe:

“Ồ, kết quả khám nghiệm tử thi có rồi à em?”

“Anh tìm thấy La Triết chưa?” Cố Phi Phi phía bên kia hỏi lại.

“Không tìm thấy người, nhưng tìm được video đám cháy, đã có thể xác nhận hắn chính là nghi phạm gây án,” Hàn Ấn nói.

“Anh đến phòng pháp y ngay nhé, có thứ anh muốn tìm,” Cố Phi Phi nói.

---❊ ❖ ❊---

Trong phòng pháp y, trước bàn giải phẫu.

Cố Phi Phi đã thức thâu đêm lại thêm miệt mài một buổi sáng, sắc mặt nhợt nhạt, hai mắt hơi sưng, chỉ vào thi thể đen cháy, giọng khản đặc nói với Hàn Ấn:

“Muội khói, vụn than chỉ bám trong mũi miệng, đường hô hấp không có dấu hiệu bị bỏng do nhiệt độ cao, xét nghiệm chất độc trong máu không tìm thấy khí CO, nhưng lại tìm thấy thành phần thuốc an thần với liều lượng vượt xa ngưỡng gây ngộ độc, nguyên nhân tử vong là sốc do mất máu bởi động mạch chủ bụng bị cắt dứt, chứ không phải do hỏa hoạn. Thức ăn trong đường ruột của nạn nhân về cơ bản đã hoá thành dưỡng trấp, thời gian tử vong có lẽ là bốn tiếng sau bữa ăn cuối cùng, nếu suy đoán theo quy luật thông thường: Thời gian ăn tối nằm trong khoảng từ 17 giờ đến 19 giờ, người báo cảnh sát nói rằng anh ta nhìn thấy đám cháy vào lúc 21 giờ 40 phút, kết hợp với tình hình tiêu hoá thức ăn trong dạ dày, về cơ bản có thể xác định, khoảng cách giữa thời điểm tử vong và thời điểm đốt xác không xa, hay nói cách khác, nạn nhân đã bị đốt xác ngay sau khi tắt thở không lâu. Nửa thân trên của nạn chân bị thiêu đốt nghiêm trọng hơn hẳn thân dưới, cho thấy nửa thân trên dính nhiều nhiên liệu hơn, vậy nên mô thức hành vi là tưới chất trợ cháy từ trên đầu xuống rồi đốt. Xét nghiệm hoá lí với chai nhựa và tàn tro sót lại ở hiện trường cho thấy, chất trợ cháy đích xác là xăng.”

Đang nói nửa chừng, Cố Phi Phi chợt dừng lại, quay người đi về phía bàn làm việc bên tường, khi trở lại, trong tay cô có thêm hộp vật chứng, bên trong đựng một chiếc đinh thép màu đen dính máu. Cô chìa hộp vật chứng ra trước mặt Hàn Ấn, nói tiếp, “Chiếc đinh thép này dài hơn 8 centimet, được lấy ra từ ngực trái tử thi, bị đóng vào giữa xương sườn thứ ba và thứ tư, có phản ứng sống rõ rệt, là bị đóng vào trước khi nạn nhân tử vong.”

“Quả nhiên là một nghi thức giết người rất rõ ràng.” Hàn Ấn chau mày. “Trói bằng xích sắt, bị lột trần, bị đóng đinh vào ngực, bị moi sống lá gan, rồi đốt xác, chuỗi hành vi này liệu có phải là một loại nghi thức tôn giáo nào đó?”

“Không phải, mà có liên quan đến một câu chuyện thần thoại, anh đoán thử xem?” Cố Phi Phi hiển nhiên đã biết, nhưng vẫn cố tình đánh đố.

“Ồ? Nói như vậy là em đã tìm ra nguồn gốc của nghi thức rồi?” Hàn Ấn hỏi.

“Tất nhiên, thế anh nghĩ em gọi anh đến đây chỉ là để báo cáo kết quả khám nghiệm tử thi thôi à?” Cố Phi Phi nói.

“Vậy thì, kính thưa cô giáo Cổ, liệu cô có thể kể cho tôi nghe câu chuyện thần thoại đó?” Hàn Ấn trêu chọc.

“Prometheus, anh biết chứ? Người em muốn nói đến, chính là nhân vật thần thoại Hy Lạp này.” Cố Phi Phi hẵng giọng rồi nói tiếp, “Trong thần thoại Hy Lạp, Prometheus là vị thần đã tạo ra loài người, và mang lại cho con người tất cả những thứ tốt đẹp và hữu dụng nhất. Tương tự như vậy, loài người cũng dùng tình yêu và lòng trung thành để đền đáp cho ông, bởi vậy mà ông đã bị thần Zeus, chúa tể tối cao của thế giới thần linh Hy Lạp, ghen ghét đố kị. Thần Zeus từ chối ban tặng cho con người một vật cuối cùng để hoàn thiện nền văn minh nhân loại, chính là lửa. Nhưng Prometheus đã dùng mưu mẹo để ăn cắp ngọn lửa và mang xuống nhân gian. Thần Zeus vô cùng giận, đã trừng phạt ông bằng hình phạt tàn khốc nhất.

“Prometheus bị đưa đến dãy núi Caucasus, bị lột trần và trói vào vách đá dựng đứng bằng sợi xích sắt không bao giờ đứt. Đầu gối của ông không thể gập lại được và ông cũng không thể ngủ. Tại đó, ông phải phơi mình trong nắng gió, chịu đói khát, mà thần Zeus còn sai đóng đinh vào ngực ông, ngày ngày cho chim đại bàng đến ăn gan của ông… Cứ thế cho đến tận khi ông lược Heracles cứu sống…”

“Theo như câu chuyện mà em vừa kể, thì Prometheus đã mang lửa tới cho con người.” Hàn Ấn đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi, suy nghĩ một lát rồi nói tiếp, “Vậy thì, hung thủ dùng cách giết người theo kiểu nghi thức hoá để mô phỏng việc thần Zeus trừng phạt Prometheus. Điều đó cho thấy trong thâm tâm hắn cực kì căm hận việc Prometheus mang lửa đến cho loài người, hay nói rõ hơn, tinh thần cốt lõi trong việc này chính là sự căm thù đối với lửa.”

“Cũng có nghĩa là, hung thủ từng chịu tổn thương vì lửa, vậy thì nạn nhân kia có liên quan gì đến hắn?” Cố Phi Phi hỏi.

“Thông thường, trong các vụ án giết người theo kiểu nghi thức hoá, hung thủ chú trọng việc biểu đạt nghi thức hơn, nên việc lựa chọn người bị hại, về cơ bản chỉ cần có thể đáp ứng được việc diễn tả nghi thức, chứ không nhất thiết phải có mối quan hệ mật thiết.” Hàn Ấn đắn đo một lát rồi nói tiếp, “Trong câu chuyện em vừa kể, Prometheus cuối cùng cũng được cứu thoát, nhưng vụ án của chúng ta thì ngược lại. Thử nghĩ xem, hung thủ căm hận lửa đã gây mất mát cho mình, nhưng lại dùng lửa để thiêu đốt người khác, đây chẳng phải có ý gậy ông đập lưng ông sao?”

“Nếu nói như vậy, nạn nhân rất có thể không phải là người tốt, có khả năng đã từng phóng hỏa gây án?” Cố Phi Phi hỏi.

“Khám nghiệm tử thi có đưa ra được phán đoán gì về độ tuổi của nạn nhân không?” Hàn Ấn trầm ngâm một lát, băn khoăn hỏi.

“Nhìn vào liên hợp xương mu, đỉnh rãnh song song đã biến mất, bờ dưới phía bụng đã có đường phân cách rõ ràng, đường bờ trên bắt đầu hình thành, từ đó suy ra độ tuổi trong khoảng từ 27 đến 30.” Cố Phi Phi chỉ vào phần xương chậu của thi thể giải thích.

“Chiều cao thì sao? Em đã đo chưa?” Hàn Ấn hỏi.

“Xác chết than hoá có thể bị rút ngắn lại vài centimet, thậm chỉ là vài chục centimet, cân nặng cũng giảm xuống năm mươi đến sáu mươi phần trăm, vì vậy việc cân đo xác chết không có nhiều ý nghĩa trong nhận dạng, phương pháp khoa học là đo độ dài xương. Trước đó em đã đưa ra suy đoán, chiều cao của nạn nhân có lẽ khoảng 1m7.” Cố Phi Phi nói.

“Ồ… em có cảm thấy chiều cao và độ tuổi rất giống La Triết?” Hàn Ấn kêu lên, rồi chỉ vào thi thể trên bàn giải phẫu nói, “La Triết đã được xác nhận là nghi phạm phóng hỏa, hơn nữa, nhìn vào tình hình tại nơi ở, thì hình như hắn đã mất tích thình lình, nên anh cảm thấy, xác chết này có khả năng chính là La Triết!”

“Vậy anh hãy bảo Anh Hùng đến nhà thuê của hắn mang bàn chải đánh răng, lược chải đầu hay cái gì tương tự đến đây ngay, để em xét nghiệm DNA!” Cố Phi Phi vội giục.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »