Như đã nói ở trên, các nhà nghỉ bình dân có ý nghĩa tượng trưng nào đó đối với tội phạm. Mặt khác, dù là tượng trưng cho điều gì, nhưng về cơ bản, đó chính là nơi đem lại cho tội phạm tâm lí căm hận và phẫn nộ không thể kiềm chế. Và cảm xúc đó chắc chắn có liên quan đến một trải nghiệm tồi tệ nào đó của bản thân hung thủ với nhà nghỉ bình dân trong quá khứ, có nghĩa là động cơ phóng hỏa ban đầu của hắn chính là kiểu động cơ mang tính lợi ích thường gặp, như trả thù, trút giận, mưu hại, mưu lợi… Từ đó có thể suy đoán rằng: Mục tiêu của tội phạm trong lần gây án đầu tiên có lẽ có tính xác định rất cao. Trên thực tế, nhìn vào tình hình vụ án, thì hung thủ đã mang xăng đến làm chất dẫn cháy, nên rõ ràng có chuẩn bị từ trước. Vì vậy, theo Hàn Ấn, với đối tượng phóng hỏa đầu tiên, nhà nghỉ Hưng Phát, ngoài những gì đã được điều tra, vẫn cần phải tiếp tục đi sâu khai thác để tìm thêm đầu mối.
Trong toàn bộ chuỗi vụ án này, nhà nghỉ Hưng Phát bị tổn thất nhỏ nhất, chỉ có mặt tường quanh cửa chính bị ám đen, sau khi sơn sửa lại chút ít, vẫn tiếp tục kinh doanh như thường. Nhà nghỉ này nằm trong một khu dân cư khá lâu năm, chủ là một cặp vợ chồng, thuê hai tầng dưới cùng thuộc diện tích kinh doanh của một tòa chung cư nằm kề đường phố. Mặt tiền không rộng cho lắm, trang trí bên ngoài cũng đơn giản, vừa nhìn đã biết là đẳng cấp khá thấp. Xung quanh có quán net, hàng ăn, siêu thị nhỏ và chợ dân sinh, xét về vị trí, cũng được coi là chỗ sầm uất trong khu phố.
Hàn Ấn quan sát sơ qua môi trường xung quanh, rồi được phân đội trưởng Trần Hải Phong và một cảnh sát của Ban Chuyên án dẫn đường, cùng bước vào nhà nghỉ Hưng Phát. Ông chủ và bà chủ đều có mặt, sau khi tự giới thiệu qua về bản thân, Hàn Ấn bắt đầu đặt câu hỏi, “Trước khi xảy ra vụ phóng hỏa, có khách nào xảy ra xích mích với hai anh chị không?”
“Không có.” Ông chủ đáp ngay không cần suy nghĩ.
“Anh hãy nghĩ kĩ lại xem, không nhất định phải là chuyện gần đây, có thể truy ngược về trước kia ít lâu.” Hàn Ấn gợi ý.
“Hình như… cũng không có thì phải.” Ông chủ và bà chủ đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng thanh đáp.
“Thế có phàn nàn khiếu nại gì không? Có ai phàn nàn gì nhà nghỉ hay những khách trọ khác không?” Hàn Ấn lại hỏi.
“Chắc là có đấy, nhưng cụ thể thế nào thì tôi không nhớ rõ.” Bà chủ ngần ngừ một lát rồi đáp, “Thực ra, phàn nàn thì ngày nào chẳng có, lúc thì kêu không có nước nóng, lúc lại kêu chăn có mùi mốc, thôi thì chế này chế nọ đủ điều. Họ thì lúc nào chẳng bới bèo ra bọ, mãi rồi chúng tôi cũng quen, xử lí được thì xử lí, không thể xử lí được thì ậm ờ cho xong. Tóm lại điều kiện phòng ốc chỉ có thế, giá cả cũng rõ rành rành rồi, còn cãi vã rùm beng vì mấy chuyện vặt vãnh này thì chưa bao giờ có.”
“Thế giữa các khách hàng thì sao? Có bao giờ cãi cọ hay xích mích với nhau không? Hay anh chị có nhận thấy vị khách nào tỏ ra đặc biệt hung hăng xấu tính không?” Hàn Ấn vẫn tiếp tục hỏi.
“Chúng tôi không để ý, nói tóm lại là chúng tôi chưa bao giờ nghe thấy có chuyện như thế.” Ông bà chủ lại đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng lắc đầu đáp.
“Theo ghi chép trong hồ sơ của phía cảnh sát, vào ngày xảy ra vụ án, trong nhà nghỉ của anh chị có tổng cộng mười hai vị khách lưu trú. Trong khi lấy khẩu cung, có hai người nói rằng trước khi xảy ra hỏa hoạn, nghe thấy tiếng hai anh chị cãi cọ, có chuyện này không? Nguyên nhân là tại sao?” Rõ ràng tối qua, Hàn Ấn đã chuẩn bị rất kĩ càng, nắm bắt được tương đối đầy đủ các thông tin có liên quan.
“Ôi, vợ chồng tôi cãi nhau như cơm bữa ấy mà, hai ngày một trận nhỏ, ba ngày một trận lớn, có gì lạ đâu.” Ông chủ đáp quấy quá, rồi quay sang hỏi bà chủ, “Hôm đó mình cãi nhau à? Sao anh lại không nhớ gì nhỉ?”
“Có đấy, em nhớ rõ, tại anh lén lút lấy mất một trăm tệ tiền khách trả đi mua xổ số còn gì?” Bà chủ bực bội đáp.
“À phải, phải, phải, anh nhớ ra rồi.” Ông chủ cười ngượng nghịu.
“Vừa nãy tôi có nhắc đến chuyện phàn nàn khiếu nại, tối hôm đó, có vị khách nào phàn nàn về chuyện anh chị cãi vã không?” Hàn Ấn hỏi.
“Chắc chắn là không có.” Ông chủ nói với vẻ mặt vô tội. “Đừng bảo các anh nghĩ rằng vợ chồng tôi cãi nhau rồi phát khùng đốt luôn nhà nghỉ của mình đấy nhé?”
“Anh đừng nóng, tính chất công việc của chúng tôi là thế, cần phải suy xét đến tất cả các điểm nghi vấn.” Hàn Ấn cười trấn an, sau đó chìm vào suy nghĩ.
Qua mấy câu hỏi kể trên, Hàn Ấn muốn từng bước tìm kiếm nguyên nhân có thể gây ra kích thích cho hung thủ, phải tìm ra được nhân tố kích thích, mới có thể hiểu được ý nghĩa tượng trưng của nhà nghỉ bình dân. Nhưng câu trả lời của ông chủ không mang lại bất kì gợi ý nào, tất nhiên, có lẽ hung thủ vốn chẳng hề có mối liên quan gì với nhà nghỉ Hưng Phát cả. Nhưng Hàn Ấn vẫn không cam tâm, anh quyết định thay đổi hướng suy nghĩ: Có lẽ giống như phần lớn các sát thủ hàng loạt khác, lần phóng hỏa đầu tiên của hung thủ trong vụ án này có lẽ được tiến hành trong trạng thái vô thức. Nhưng lần phóng hỏa vô tình ấy đã đem lại cho hắn một cảm giác giải toả và một thứ khoái cảm nào đó, và từ đó, phóng hỏa trở thành thủ đoạn quen thuộc để hắn liên tục gây án.
Hàn Ấn đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi, lên tiếng phá tan sự im lặng, hỏi, “Ngoại trừ vụ phóng hỏa này, trước đây chỗ anh chị đã gặp hỏa hoạn bao giờ chưa?”
“Ồ, đúng là có một lần, nhưng tận mùa hè năm ngoái, hơn nữa chỉ là một sự cố không may.” Ông chủ thành thật trả lời.
“Vậy sao? Anh hãy kể lại xem, chuyện hôm đó xảy ra thế nào?” Hàn Ấn gật mạnh đầu, tỏ ra vô cùng hào hứng với câu trả lời của ông chủ.
“Lần đó tôi còn nhớ rất rõ,” bà chủ cướp lời nói, “đại khái là khoảng hơn 1 giờ đêm, tôi đang ngồi nghịch máy tính ở quầy lễ tân, bỗng ngửi thấy mùi khét từ trên tầng bay xuống, thì vội vàng gọi chồng tôi dậy, cùng xách bình cứu hỏa chạy lên tầng, và thấy khói phụt ra từ khe cửa phòng 203…”
“Thực ra thì lửa cũng không lớn cho lắm, chủ yếu là drap giường và quần áo của khách bị bắt lửa, tôi cầm bình cứu hỏa xịt mấy cái, lửa bị dập tắt ngay, nhưng hai vị khách kia thì sợ xanh mặt.” Ông chủ tiếp lời.
“Anh chị tìm thông tin đăng kí của hai vị khách đó ra đây!” Trần Hải Phong nãy giờ không nói năng gì, nghe vậy thì chỉ vào máy tính trên quầy lễ tần đề nghị.
Ông bà chủ rì rầm với nhau một hồi, chắc là để nhớ lại ngày tháng xảy ra sự việc, rồi bà chủ gõ bàn phím lạch cạch, sau đó xoay màn hình về phía Hàn Ấn nói, “Vâng, đây là thông tin chứng minh thư của hai vị khách ấy, check in vào 9 giờ tối ngày 22 tháng 8 năm ngoái, mấy tiếng sau thì bị cháy.”
“Một người tên là Tôn Bằng, một người tên là La Triết, là người nào châm lửa?” Trần Hải Phong ghé mắt lại nhìn, rồi vừa chép vào trong sổ vừa hỏi.
“Là Tôn Bằng, thái độ của anh ta rất thành thực, chủ động thừa nhận tại mình sơ ý gây ra, còn bồi thường cho chúng tôi, nên chúng tôi cũng không truy cứu nữa.” Ông chủ trả lời, rồi lại băn khoăn hỏi, “Anh ta có liên quan gì với vụ nhà nghỉ của chúng tôi bị đốt không?”
“Điều này thì phải điều tra mới biết được, anh cứ chờ tin đi!” Trần Hải Phong lầm lì đáp, sau đó xé lấy tờ giấy vừa chép thông tin chứng minh thư ra khỏi số, đưa cho cảnh sát bên cạnh nói, “Cậu quay về phân đội trước, tìm ra người tên là Tôn Bằng, tôi và anh Hàn phải đi thêm mấy hiện trường nữa, có kết quả thì gọi điện cho tôi ngay!”
---❊ ❖ ❊---
Khách sạn Thành Minh nằm kế bên chợ đầu mối rau quả lớn nhất của thành phố Giang Hoa, được cải tạo từ một khu chung cư cũ biệt lập, mặt tường ngoài vốn màu vàng nâu phần lớn đều đã bị ám khói đen sì, các cửa sổ quay ra mặt phố đều không còn kính, chỉ trơ lại những khung cửa sổ đen ngòm, được che tạm bên trong bằng ván gỗ cũ nát. Hai cánh cửa kính lớn ở cổng chính cũng chỉ còn sót hai khung cửa PVC cong queo biến dạng, quang cảnh tan hoang đến thảm hại.
Lúc này, cửa cuốn trên cửa chính đang kéo lên lưng chừng, Đỗ Anh Hùng và một cảnh sát của Ban Chuyên án khom lưng bước vào trong, và lập tức nhìn thấy ở ngay giữa sảnh có một ông cụ đang nằm trên ghế mây đọc báo.
Nghe thấy tiếng động, ông cụ ngồi dậy, nhìn hai người với ánh mắt đầy ngờ vực, hỏi thăm dò: “Hai anh là…?”
“Chúng cháu là cảnh sát.” Đỗ Anh Hùng xuất trình thẻ cảnh sát.
“Thằng đốt nhà đã bị bắt rồi sao?” Vừa nghe nói là cảnh sát, ông cụ vội vàng đặt tờ báo sang bên cạnh, đứng bật ngay dậy, mừng rỡ hỏi.
“Xin bác cứ bình tĩnh, vẫn chưa bắt được hung thủ, vậy nên chúng cháu mới đặc biệt mời chuyên gia trên Cục đến để chỉ đạo công tác điều tra vụ án.” Viên cảnh sát đưa tay chỉ vào Đỗ Anh Hùng, giải thích với ông cụ.
“Thưa bác, bác có quan hệ thế nào với khách sạn này?” Đỗ Anh Hùng đã đọc hồ sơ, biết rằng chủ khách sạn là một thanh niên trẻ, tên gọi Lý Thành Minh.
“Khách sạn của cháu tôi, Thành Minh, dạo này nó và bạn gái đang bận rộn làm thủ tục bồi thường bên bảo hiểm, nên tôi đến trong hộ. Tuy là khách sạn bị đốt rồi, nhưng bên trong còn nhiều thứ đáng tiền lắm.” Ông cụ có vẻ thất vọng đáp.
“Chắc bác cũng gần gũi với cháu mình lắm phải không ạ?” Đến cũng đã đến rồi, không nên bỏ phí một chuyến đi, Đỗ Anh Hùng bèn gợi chuyện với ông cụ, “Bác có am hiểu về tình hình ở đây không?”
“Ồ, khách sạn của chúng tôi cơ bản đều là người nhà cả, Thành Minh là ông chủ, bạn gái nó quản lí sổ sách, còn có hai nhân viên làm công, bình thường tôi cũng đến dọn dẹp vệ sinh, trông coi khách sạn, nên tối hôm bị hỏa hoạn, tôi cũng ở đây.” Ông cụ thở dài đáp, sau đó lại chủ động giải thích, “Vợ chồng em trai tôi mất sớm, Thành Minh trước giờ vẫn sống cùng tôi, tôi coi nó như con trai ruột. Nó tốt nghiệp đại học xong, không tìm được công việc vừa ý, đợi việc khoảng một năm, cả ngày ở lì trong nhà, tôi cũng sốt ruột theo. Mùa thu năm ngoái, tôi có một người bạn, chính là ông chủ cũ của khách sạn này, vì cần tiền gấp nên cho thuê lại khách sạn, tôi bèn dùng số tiền mà em trai để lại sau khi mất thuê lại khách sạn này cho Thành Minh kinh doanh, nào ngờ đâu, mới làm chưa đầy nửa năm đã gặp phải tai bay vạ gió thế này.”
“Ồ, thì ra là vậy!” Thấy ông cụ mặt mày rầu rĩ, Đỗ Anh Hùng không nỡ hỏi thêm, quan sát xung quanh một lát, rồi đi về phía cầu thang.
“Các anh muốn lên trên xem à? Đường điện hỏng rồi, trên đó tối thui, để tôi dẫn các anh đi.” Ông cụ nhanh nhẹn xách lấy chiếc đèn chiếu sáng khẩn cấp trên quầy lễ tân, đi trước dẫn đường, vừa leo cầu thang vừa giới thiệu, “Khách sạn có tổng cộng bốn tầng, mười sáu phòng, tối hôm đó phần lớn khách trọ đều chạy thoát ra được, chỉ có khách ở phòng 501 và 503 tầng trên cùng hơi chậm chân, kết quả là một người bị thương, một người bị chết vì ngạt khói.”
“Chẳng phải có bốn tầng thôi sao? Tại sao lại có phòng 501, 503 nữa?” Đỗ Anh Hùng băn khoăn hỏi.
“Thành Minh nói số 4 không may mắn cho việc làm ăn, nên sau khi chúng tôi tiếp quản khách sạn, đã đổi tầng 4 thành tầng 5.” Ông cụ giải thích.
Vụ phóng hỏa khách sạn Thành Minh, tính cho đến thời điểm hiện tại là vụ án mới nhất trong chuỗi vụ án phóng hỏa, nên hiện trường còn giữ được hoàn chỉnh nhất, có thể đem lại cho Đỗ Anh Hùng những hình dung trực quan sinh động hơn về tình cảnh và không khí lúc xảy ra vụ cháy, cũng có lợi trong việc phân tích thông tin bối cảnh của hung thủ được thể hiện qua các hành vi đặc trưng của hắn. Đó chính là lí do khiến Đỗ Anh Hùng lựa chọn khách sạn Thành Minh làm điểm đến đầu tiên.
Ngoài ra, tuy Hàn Ấn có khuynh hướng cho rằng, mục tiêu phóng hỏa lần đầu tiên của hung thủ là đáng chú ý nhất, nhưng cũng nhấn mạnh không được phép bỏ qua khả năng những khách sạn bị phóng hỏa còn lại cũng có mối quan hệ nào đó với hung thủ. Vì vậy tiếp theo, Đỗ Anh Hùng hỏi ông cụ những câu tương tự với những câu hỏi của Hàn Ấn tại nhà nghỉ Hưng Phát, kết quả cũng không thu được phản hồi nào có giá trị.
Nhưng trong lúc hỏi đáp, Đỗ Anh Hùng nhận thấy biểu hiện của ông cụ không được dứt khoát như lúc đầu, tỏ ra dè dặt hơn rất nhiều, đặc biệt khi đề cập đến vấn đề của khách lưu trú. Khi trả lời, ánh mắt ông ta cứ hấp ha hấp háy, dường như muốn giấu giếm điều gì. Đỗ Anh Hùng âm thầm cân nhắc một lát, quyết định nói thẳng vấn đề với ông cụ, bèn cất giọng thành khẩn: “Thưa bác, cháu cảm thấy chúng ta nên thẳng thắn với nhau hơn nữa, như vậy mới có thể hỗ trợ cảnh sát chúng cháu nhanh chóng bắt được hung thủ”
“Những gì cần nói… tôi… tôi đều nói cả rồi!” Ông cụ ngần ngừ một lát, rồi ấp úng nói.
“Nếu bác cứ như thế này, không chỉ ảnh hưởng đến tiến độ truy bắt tội phạm, hơn nữa, còn khiến chúng cháu cho rằng bác có liên quan đến vụ án phóng hỏa này đấy.” Thấy phản ứng của ông cụ, Đỗ Anh Hùng càng cảm thấy có vấn đề, bèn cố tình nói nặng một câu.
“Không, không, không, làm sao lại thế được, tôi việc gì phải tự đốt khách sạn nhà mình?” Ông cụ ra sức lắc đầu phủ nhận, lại đắn đo một lát nữa, mới nói, “Thôi được, tôi nói, nhưng xin các anh hãy tha cho Thành Minh, nó đã khốn khổ lắm rồi, đừng phạt nó nữa, được không?”
“Bác cứ nói thử xem, rốt cuộc là chuyện gì?” Đỗ Anh Hùng kiên nhẫn nói.
“Trước hôm khách sạn bị đốt, có một người nói giọng ngoại tỉnh đến thuê phòng, nói là chứng minh thư bị mất rồi, đang tìm cách làm lại, xin chúng tôi châm chước cho anh ta. Thành Minh cũng không nghĩ ngợi nhiều, cho anh ta thuê. Nhưng ai ngờ sau khi xảy ra vụ hỏa hoạn, anh ta lại lẳng lặng bỏ đi luôn, tiền đặt cọc còn thừa cũng không lấy lại, đến lúc đó, chúng tôi mới nhận thấy, có lẽ anh ta không phải là người tốt.” Ông cụ ấp úng kể lại đầu đuôi câu chuyện, sau đó lại cuống quýt nài nỉ, “Tôi biết là Sở Công an chỗ các anh yêu cầu rất nghiêm ngặt việc đăng kí thông tin khách lưu trú, ai vi phạm quy định sẽ bị bắt giam, nên tôi và Thành Minh mới giấu kín chuyện này. Tôi biết chúng tôi sai rồi, xin các anh đừng bắt giam Thành Minh, muốn bắt thì hãy bắt tôi đi.”
“Tạm thời gác chuyện này sang một bên đã, bác có thể miêu tả lại hình dáng của người đó không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.
“Sau vụ cháy, chẳng phải các anh đã lấy video trong camera giám sát rồi sao, chắc là có hình ảnh của anh ta đấy, anh ta để ria mép, tóc cắt rất ngắn, ở đây có một nốt ruồi đón lệ rất nổi bật!” Ông cụ đưa tay chỉ vào dưới mí mắt mình.