Lưu Ngọc Đống gây án ngay trước cổng trường mẫu giáo, bị Hàn Ấn và Diêu Kiến bắt giữ tại trận, đồng thời kết quả giám định DNA của mẫu lông tóc đã chứng minh, Lưu Ngọc Đống chính là hung thủ gây ra vụ án mạng dưới chân cầu Tiền Tiến năm xưa. Còn về hai vụ án còn lại, tức vụ giết người trong công viên Ninh Sơn và đầu ngõ Sao Đỏ, hắn cũng đã cúi đầu nhận tội. Tất nhiên, sự thể đã đến mức như hôm nay, hắn cũng chẳng cần phải che giấu nữa. Sống như một người vô hình đã quá lâu, hắn muốn được nhiều người biết đến sự hiện hữu của mình.
Ngay sau hôm Lưu Ngọc Đống kí tên vào bản khẩu cung, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng đã đáp chuyến bay sớm nhất rời khỏi thành phố Phượng Sơn. Nói thật lòng, vụ án lần này mới chỉ được xử lí ở mức độ tạm được, khiến cả hai đều thấy buồn bực khó chịu, tâm tư nặng nề khó tả. Đặc biệt là Đỗ Anh Hùng lại càng day dứt trong lòng, anh không tới trại tạm giam đón Thường An đã được trả tự do. Anh không biết phải đối mặt với Thường An như thế nào, càng không biết phải làm sao để nói với anh, ông Thường đã mất!
Phải, chính là ông Thường! Ngay trước cổng trường mầm non Ánh Dương, ông đã dùng cơ thể yếu ớt của mình chắn trước lưỡi dao của Lưu Ngọc Đống, không chút sợ hãi bảo vệ tính mạng cho lũ trẻ, để rồi chính ông lại bị chém chết ngay tại chỗ!
Mấy ngày sau, Sở Công an thành phố Phượng Sơn đưa ra thông báo chính thức về tình hình vụ án, vụ việc Lưu Ngọc Đống giết người hàng loạt đã gây chấn động mạnh trong dư luận xã hội và giới truyền thông, trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi trên các trang mạng xã hội.
Rất nhiều người đã rơi lệ, hết lời khen ngợi tinh thần can đảm của ông Thường, và dưới sự định hướng của truyền thông, cũng có một số người bày tỏ sự cảm thông với hung thủ Lưu Ngọc Đống. Điều này không nằm ngoài dự đoán của Hàn Ấn, cứ mỗi khi xảy ra những vụ việc kiểu này, vẫn thường có một số nhà báo thích đi sâu khai thác căn nguyên đã biến hung thủ thành tội phạm, để viết thành những bài báo đầy dụng ý, đầy tranh cãi, nhằm khuấy động dư luận xã hội. Họ bào chữa cho kẻ buôn người, tìm kiếm sự đồng cảm cho kẻ lừa đảo, thậm chí còn đạt vòng hào quang tình người lên đầu kẻ giết người hàng loạt, chiêu thức muôn hình vạn trạng nhưng bản chất thì không thay đổi: Chỉ nhằm câu view, thu hút sự chú ý và tăng lượt click mà thôi.
Hàn Ấn còn nhớ dạo trước, có một số trang báo từng ngang nhiên đưa ra một đề tài thảo luận hết sức hoang đường: “Trong các vụ án cưỡng hiếp, nếu người bị hại ăn mặc gợi cảm, phải chăng cũng cần phải chịu một phần trách nhiệm.” Khi nhìn thấy tiêu đề đó, Hàn Ấn thực sự muốn chửi thề, đó không còn chỉ là một sự sỉ nhục, mà còn là một giả thiết độc ác và vô nhân đạo. Khi nạn nhân bị làm nhục, bị xâm hại nghiêm trọng cả thể xác lẫn tinh thần, họ cần nhận được sự thấu hiểu và bảo vệ của xã hội chứ không phải là sự phán xét. Nguyên lí rất đơn giản, họ ăn mặc gợi cảm, có rất nhiều người nhìn thấy, nhưng tại sao lại chỉ có kẻ đó gây ra tội ác?
Quay trở lại với chuyện của Lưu Ngọc Đống. Trên đời này có quá nhiều người gặp phải cảnh ngộ bất công, như ông Thường, như Thường An, cũng thường xuyên phải vật lộn với cuộc sống quẫn bách và bị người đời lăng nhục, nhưng họ vẫn chọn làm người đàng hoàng lương thiện. Còn Lưu Ngọc Đống, hắn cảm thấy bị đồng nghiệp xa lánh, bị người nhà chèn ép, bị xã hội đối xử bất công, nên hắn có quyền giết hại người khác hay sao? Hàn Ấn quá hiểu hạng người này, họ hoàn toàn chẳng phải anh hùng bi kịch như một số người tẩy trắng, mà là những kẻ nhu nhược, cực đoan, tự ti, tự đại, giống như nhà văn Lỗ Tấn từng nói, “kẻ hèn nhát nổi giận, sẽ vung dao về phía kẻ yếu hơn mình”, họ đích xác là những kẻ hèn nhát không hơn không kém!