Trong phòng thẩm vấn, ánh đèn sáng trưng, mùi thuốc lá quện lẫn mùi mồ hôi, đặc quánh trong không gian chật hẹp, bầu không khí ẩm ướt hỗn độn. Hai cảnh sát trung niên khoanh tay ngồi ở một đầu chiếc bàn thẩm vấn hình chữ nhật dài, mặt nặng trình trịch, ánh mắt lạnh lẽo. Đối tượng thẩm vấn ngồi trước mặt họ là một người đàn ông điển trai, phong thái lịch lãm, nhưng trong ánh mắt không giấu được vẻ mệt mỏi và hoảng sợ, cho thấy có lẽ nội tâm anh ta không được đường hoàng như vậy.
Lúc này, trước mặt người đàn ông bày một chiếc laptop, trên màn hình đang phát một cảnh tượng khiến người ta phẫn nộ. Nhìn vào kích thước và độ phân giải của hình ảnh là biết clip này dùng điện thoại di động quay lại. Trong clip là cảnh tượng một căn nhà đơn sơ, hay nói chính xác hơn là trong phòng khách của căn nhà:
Đầu tiên, ống kính quay toàn cảnh phòng khách, có vẻ như chỉ rộng chừng hơn chục mét vuông, nội thất khá đơn giản, một chiếc ghế sofa dài màu nâu sẫm, một bàn trà bằng gỗ mộc, một kệ tivi sát đất cũng bằng gỗ mộc. Sau đó, ống kính chĩa xuống sàn nhà dưới ghế sofa, tại đó vương vãi các món đồ của phụ nữ: váy dài, áo lót, quần lót, tất lụa. Rồi hình ảnh lắc lư từ từ di chuyển, cuối cùng dừng lại ở giữa phòng khách, choán khắp màn hình là một cơ thể phụ nữ khỏa thân trắng lòa lòa.
Người phụ nữ hoàn toàn trần trụi, hai mắt khép hờ, khuôn mặt sưng vù, đỏ tấy, khoé mắt và khoé miệng có vài vệt máu, nổi bật giữa trán là một vết tím bầm rất lớn. Đường nét khuôn mặt đã khó lòng nhận dạng, chỉ có thể nhìn vào thân hình sồ sề và những sợi tóc bạc xen lẫn trong mái tóc đen loăn xoăn để phán đoán rằng, đây là một phụ nữ đã luống tuổi.
Kẻ quay clip dường như vẫn chưa tận hứng, tiếp tục đi quanh người phụ nữ khỏa thân để quay kĩ từng góc. Một lúc sau, ống kính dừng lại, kẻ quay phim đặt điện thoại xuống bên cạnh người phụ nữ để ‘tạo dáng’ rồi thò ra một đôi tay đeo găng cao su màu trắng sữa, nhặt lấy đôi tất lụa dưới sàn, quấn quanh cổ người phụ nữ và siết thật mạnh. Cuối cùng, dường như xác nhận người phụ nữ đã chết hẳn, hắn vẫn để nguyên chiếc tất lụa trên cổ chị ta, thắt thành một chiếc nơ rất đẹp…
“Đủ rồi… đủ rồi!” Áp lực tâm lí đến từ sự đối đầu căng thẳng và việc phát đi phát lại đoạn clip kia trong suốt nhiều giờ dường như đã khiến người đàn ông bị thẩm vấn sắp nổ tung. Anh ta cúi gục đầu, hai tay ra sức dụi điên cuồng lên mặt rồi gào thật lớn: “Xin các người đừng phát nữa! Vụ việc này không liên quan đến tôi, tôi phải nói bao nhiêu lần các người mới chịu tin hả?”
“Vậy anh giải thích thế nào về chứng cứ mà chúng tôi đã phát hiện?” Một trong hai viên cảnh sát cất giọng ồm ồm hỏi.
“Tôi đã nói rồi, tôi không biết..” Người đàn ông kéo dài giọng như muốn nhấn mạnh sự vô tội của mình. Anh ta dừng lại một lát, ngửa mặt lên, gắng gượng kìm nén cảm xúc, “Được rồi, các anh nói đi, động cơ gây án là gì? Với điều kiện của tôi, tìm phụ nữ đâu có khó, vì cớ gì mà tôi lại phải làm chuyện tàn nhẫn bẩn thỉu như vậy với một bà cô lớn tuổi chứ?”
“Rất đơn giản.” Viên cảnh sát còn lại chúi người về phía trước, lạnh lùng gằn từng tiếng. “Bởi vì anh là một kẻ biến thái!”
“Các anh… dám nhục mạ người khác thế à…” Người đàn ông không nhịn được nữa, đứng bật ngay dậy, sắc mặt hung tợn, trông cực kì giận dữ. Đứng bất động một chốc, anh ta trấn tĩnh trở lại, ngồi xuống ghế, hừ một tiếng, rồi một liều ba bảy cũng liều, cất giọng dứt khoát: “Đã rắp tâm buộc tội người khác thì lo gì không tìm được tội danh, các anh không phá được án nên muốn lôi tôi ra làm con dê thế tội chứ gì, không dễ vậy đâu! Tôi cần gặp một người, trước khi gặp cô ấy, tôi sẽ không trả lời bất cứ câu hỏi nào của các anh…”
---❊ ❖ ❊---
Ngày 19 tháng 5, đồng hồ dạ quang trên kệ đầu giường hiển thị đã gần nửa đêm.
Trong bóng tối chợt vang lên tiếng nhạc, tuy rất khẽ nhưng vẫn hết sức chói tai trong đêm khuya yên tĩnh. Cố Phi Phi bị đánh thức khỏi giấc ngủ say, theo phản xạ vươn tay lần mò chiếc điện thoại bên gối, ấn nút nghe rồi đặt ở bên tai.
“Xin lỗi, có phải chị Cố Phi Phi không ạ? Rất xin lỗi vì muộn thế này còn làm phiền chị!” Chưa đợi Cố Phi Phi lên tiếng, phía bên kia đã truyền tới một giọng nói đầy áy náy.
“Vâng, là tôi đây.” Cố Phi Phi mắt vẫn nhắm nghiền, ậm ờ đáp.
“Chúng tôi ở bên Sở Công an thành phố Tây Châu, có một vụ án cực kì khẩn cấp, rất cần đến sự trợ giúp của chị, liệu chị có thể đến chỗ chúng tôi nhanh nhất có thể?” Chào hỏi xong, đối phương không khách sáo nữa, lập tức hỏi thẳng.
“Trình tự thông thường là các anh phải đề xuất yêu cầu lên Bộ phận Hỗ trợ Trọng án của Cục, sau đó chúng tôi mới có thể tới được.” Cố Phi Phi vẫn trong cơn ngái ngủ, trả lời với giọng uể oải.
“Ồ không, thực ra là, sự việc này chủ yếu có liên quan đến chị…” Đầu bên kia dừng lại một thoáng, dường như đang cân nhắc câu từ, rồi nói tiếp, “Chúng tôi đã bắt được nghi phạm, về cơ bản đã có thể xác định là hung thủ. Chỉ có điều, anh ta đưa ra một điều kiện khiến chúng tôi thấy rất khó hiểu, nói rằng nhất định phải gặp chị rồi mới chịu khai quá trình gây án.”
“Có liên quan đến tôi? Người đó là ai?” Cố Phi Phi thấy hơi bực mình trước cuộc điện thoại chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao vào lúc nửa đêm thế này, miễn cưỡng mở mắt, bực bội hỏi lại.
“Tên là Cảnh Hạo.” Đối phương nói ra tên của nghi phạm, cố tình nhấn mạnh.
“Ai cơ, Cảnh Hạo?!” Cố Phi Phi giật nảy mình, ngồi bật dậy…