Phòng họp của phân đội cảnh sát hình sự, cuộc họp thảo luận về tình tiết vụ án.
Sau khi nghe Hàn Ấn báo cáo xong kết quả phân tích sơ bộ về tình tiết vụ án, Cố Phi Phi bắt đầu phân công nhiệm vụ: “Tôi đã trao đổi với anh Hàn Ấn, tuy hiện tại chúng ta đã khoanh vùng điều tra, nhưng phạm vi vẫn tương đối rộng, cho nên trước hết cần phải nắm bắt lấy một số trọng điểm từ trong đó để làm điểm tiếp cận điều tra.”
“Tôi xin phụ trách công tác điều tra sàng lọc các hộ dân sống xung quanh công viên.” Là người điều phối giữa cảnh sát Cổ Đô và Nhóm Hỗ trợ, Khang Tiểu Bắc chủ động nhận nhiệm vụ.
“Chứ sao nữa, cậu là ‘chủ nhà’, thông thạo địa hình, việc này cậu không làm thì ai làm?” Do trước đó đã từng hợp tác, Cố Phi Phi và Khang Tiểu Bắc coi như đã thân quen, nên chẳng cần phải khách sáo làm gì, Cố Phi Phi nửa pha trò nửa trêu chọc một câu, rồi quay sang căn dặn Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đang ngồi đối diện, “Tiểu Mĩ hãy kiểm tra một lượt điện thoại và máy tính của hai nạn nhân phía sau một lần nữa. QQ Weibo, WeChat vân vân, đều phải rà soát thật kĩ, để xem có tìm được manh mối nào bị bỏ sót hay không. Anh Hùng tiếp tục tìm kiếm nhân chứng tiềm năng tại các quán bar và quán Internet mà nạn nhân thường lui tới, đặc biệt là nạn nhân cuối cùng, ở nhà có máy tính mà vẫn thường xuyên tới quán net, có lẽ vì ở đó có nhiều đối tượng hợp sở thích, rất có thể nạn nhân đã bị hung thủ đưa vào tầm ngắm ngay tại quán net.”
Cố Phi Phi dừng lại một lát rồi nói tiếp, “Sau đây, tôi sẽ nói đến những công việc trọng điểm cần được triển khai. Chúng ta phải rà soát lại hồ sơ của các vụ án xâm hại tình dục đã xảy ra ở thành phố Cổ Đô trong vài năm trước, mục đích là để sàng lọc kẻ khả nghi trong số các nạn nhân bị xâm hại, cần đặc biệt lưu ý đến các vụ án mà kết quả xét xử không được như kì vọng của nạn nhân…”
“Tôi xin bổ sung một điều, chúng ta còn phải lưu ý đến các tội phạm xâm hại tình dục đã mãn hạn tù và mới được trả tự do trong thời gian gần đây.” Như có linh tính mách bảo, Hàn Ấn liền lên tiếng cắt ngang, “Theo kinh nghiệm trước đây, thì hầu hết tội phạm tình dục có sở thích khác người như bạo dâm, nhìn trộm, ấu dâm, ái vật…, cho dù đã được cải tạo trong trại giam, nhưng rất khó từ bỏ hoàn toàn sở thích vốn có. Một khi họ được giải phóng khỏi sự kiềm toả của pháp luật, thì sự trói buộc về đạo đức sẽ rất dễ bị phá vỡ. Đặc biệt là khi các phần thiên thần và ác quỷ, hay thể xác và linh hồn không ngừng giằng xé và đấu tranh trong cơ thể họ, khiến tâm lí của họ suy sụp vì căng thẳng, từ đó mà gây ra những hành vi phạm tội còn cực đoan hơn trước. Có lẽ rất nhiều người, gồm cả người thân của họ và những chuyên gia phạm tội học như chúng tôi đây đều khó lòng chấp nhận được điều này, thế nhưng hiện thực lại tàn khốc như vậy đấy!”
---❊ ❖ ❊---
Sự thực đã cho thấy, hướng điều tra do Hàn Ấn bổ sung vào phút chót đã phát huy tác dụng.
Khi rà soát dữ liệu của những tội phạm tình dục đã mãn hạn tù trong thời gian gần đây, Hàn Ấn và Cố Phi Phi đã phát hiện ra một đối tượng có thể nói là khả nghi cực độ, sở dĩ nói là ‘cực độ’, bởi đối tượng có sự trùng khớp đến kinh ngạc với mô tả của Hàn Ấn trong hồ sơ tội phạm.
Đối tượng tên gọi Tôn Hải Đào, nam giới, năm nay 46 tuổi, thoạt nhìn thì có vẻ như độ tuổi đã vượt xa khỏi phạm vi độ tuổi được khoanh vùng trong hồ sơ tội phạm, nhưng nên nhớ, đối tượng đã phải chịu án hai mươi năm tù giam vì tội dâm ô và xâm hại hàng loạt trẻ em, sau nhiều lần giảm án, thời hạn ngồi tù rút xuống còn mười bảy năm, có nghĩa là hắn đã bị cách li với xã hội suốt mười bảy năm ròng, xét về kinh nghiệm xã hội thì mức độ chín chắn của hắn vẫn khớp với phạm vi khoanh vùng của hồ sơ.
Vào những năm 90 của thế kỉ 20, Tôn Hải Đào từng là giáo viên dạy múa tại một Trung tâm đào tạo nghệ thuật địa phương, trong thời gian công tác đã cấu kết với một đồng nghiệp khác, sử dụng các thủ đoạn bỉ ổi như đe doạ, dụ dỗ, nhiều lần có hành vi dâm ô và xâm hại các học viên nhỏ tuổi theo học ở đây. Nói trắng ra, hắn chính là một tội phạm ấu dâm đúng nghĩa. Có thể tưởng tượng, cuộc sống tù đày của dạng tội phạm này sẽ khổ sở đến độ nào. Từ trong những tư liệu ghi chép về tình hình thụ án của hắn, Cố Phi Phi biết được hắn đã nhiều lần bị đám bạn tù hành hung tập thể đến mức phải nhập viện, bộ phận sinh dục bị tổn thương nặng nề, chẩn đoán của bác sĩ ghi trong bệnh án cho thấy, chức năng tình dục bị ảnh hưởng nghiêm trọng, có thể mất hẳn khả năng sinh lí. Những trải nghiệm này dường như đã hình thành nên động cơ gây án: thường thì những kẻ ấu dâm cho dù có phải kìm nén tình dục đến độ nào thì cũng hiếm khi có hứng thú với người thành niên, đặc biệt Tôn Hải Đào vốn là kẻ ấu dâm dị tính, thì tuyệt đối không thể có hứng thú với người đồng giới được. Thế nhưng, nếu trong thời gian thụ án, hắn bị đàn ông thành niên tấn công vào bộ phận sinh dục, từ đó triệt tiêu hẳn chức năng sinh lí của hắn, thì rất có thể hắn sẽ mang tâm lí trả thù biến thái đối với đàn ông thành niên, sau khi được trả tự do, hắn cũng sẽ bắt đầu chuỗi hành vi tàn sát điên cuồng.
Tôn Hải Đào mới được phóng thích vào ngày 13 tháng 11 năm nay, chỉ sau đó bảy, tám ngày ngắn ngủi, đã xuất hiện vụ án đầu tiên trong chuỗi vụ án giết người hàng loạt lần này. Xét theo mốc thời gian, cũng có đủ lí do để nghi ngờ hắn là hung thủ. Mặt khác, hắn chỉ cao 1,62 mét, cũng phù hợp với phân tích của Hàn Ấn về đặc điểm ngoại hình của hung thủ.
---❊ ❖ ❊---
Theo địa chỉ cư trú lưu trong hồ sơ thi hành án, Hàn Ấn và Cố Phi Phi tìm đến nhà Tôn Hải Đào.
Bố mẹ Tôn Hải Đào vẫn còn khoẻ, nhìn vào đồ đạc và cách bài trí trong nhà, có thể thấy điều kiện kinh tế của gia đình họ cũng vào hàng khá giả. Nhưng vừa nhắc đến người con trai đầy tai tiếng, sắc mặt hai ông bà lập tức tràn đầy buồn khổ và bi phẫn. Sau khi nghe Hàn Ấn và Cố Phi Phi giới thiệu là cảnh sát, hai người càng sợ hãi đến mặt cắt không còn hạt máu. Hàn Ấn và Cố Phi Phi phải động viên an ủi một hồi, lại cố tình nói giảm nói tránh rằng mình đến nhà chỉ là để tìm hiểu cuộc sống của phạm nhân mới ra tù theo thường lệ, hai ông bà mới từ từ hoàn hồn lại.
Theo như lời kể của mẹ Tôn Hải Đào, thì sau khi ra tù, Tôn Hải Đào chỉ ở nhà có ba ngày rồi đòi ra ngoài thuê nhà ở riêng. Bà cũng đoán ra, có lẽ bởi hắn không chịu nổi ánh mắt thiếu thiện cảm của hàng xóm láng giềng, mỗi lần ra ngoài lại bị người ta chỉ trỏ cạnh khoé, nên cũng cho hắn một khoản tiền để hắn thuê lấy căn phòng tử tế một chút. Ngay ngày hôm sau, Tôn Hải Đào đã dọn luôn ra ngoài, sau đó hắn có về nhà hai lần, một lần để xin tiền mua máy tính, còn một lần để xin tiền mua điện thoại mới. Lần cuối cùng hắn về nhà là cách đây hai ngày, còn hắn ở bên ngoài làm những gì, số điện thoại mới là gì, cả hai ông bà đều không biết được, chỉ nghe hắn nói qua loa là thuê nhà ở gần phố Vạn Chúng.
Nhìn vào lời nói, cử chỉ của hai ông bà, hoàn toàn không có vẻ nói dối, Hàn Ấn và Cố Phi Phi cũng không gây khó dễ cho họ nữa, bèn chào ra về. Vừa rời khỏi nhà họ, Cố Phi Phi lập tức lấy máy tính bảng, mở bản đồ điện tử ra tra tìm vị trí cụ thể của phố Vạn Chúng. Không ngoài dự liệu, nơi đó nằm rất gần với công viên dân sinh, hiện trường gây án đầu tiên.
---❊ ❖ ❊---
Thế là ở đối tượng Tôn Hải Đào, lại xuất hiện thêm một điều kiện phù hợp với phân tích trong hồ sơ tội phạm, nên mức độ tình nghi đối với hắn lại càng lớn hơn nữa. Hàn Ấn và Cố Phi Phi đều tin rằng, lần này chắc chắn họ đã tìm đúng hướng, các hướng điều tra khác có thể tạm gác lại, để dốc toàn lực vào công tác điều tra rà soát do Khang Tiểu Bắc phụ trách, và mục tiêu lúc này đã hết sức rõ ràng: Cần phải khẩn trương tìm ra Tôn Hải Đào nhanh nhất có thể, tránh để hắn tiếp tục gây án.
Phố Vạn Chúng nằm ở khu phố trung tâm phía Tây Bắc thành phố Cổ Đô, là khu vực sầm uất nhất phía Tây Bắc, gồm mười hai khu dân cư, tổng diện tích là 8,5 ki lô mét vuông. Do lực lượng cảnh sát có hạn, nên Cố Phi Phi đề xuất, trước tiên hãy triển khai điều tra rà soát trong bán kính 4 ki lô mét tính từ tâm điểm là công viên nơi xảy ra án mạng, nếu không thu hoạch được gì, sẽ từng bước tiếp tục mở rộng. Do Tôn Hải Đào ở nhà thuê nên tất cả các công ty môi giới nhà đất trong khu vực khoanh vùng đương nhiên sẽ trở thành mục tiêu điều tra đầu tiên. Một nhóm cảnh sát mang theo ảnh của Tôn Hải Đào tỏa đến các khu dân cư hỏi thăm tìm kiếm, bên cạnh đó, các tụ điểm vui chơi giải trí ở xung quanh cũng có thể là nơi Tôn Hải Đào thường xuyên lui tới.
Tiến hành điều tra trong một phạm vi rộng lớn đến vậy thực sự rất khó khăn, đối với phía cảnh sát, có thể nói đây là một chiến dịch ra quân rầm rộ, tuy nhiên khi chấp hành trên thực tế, lại phải hết sức kín đáo, cố gắng không được để lộ động tĩnh ra bên ngoài, nguyên nhân đương nhiên là sợ rút dây động rừng, nhưng còn một nguyên nhân sâu xa hơn nữa, đó là ổn ào quá rất dễ gây hoang mang dư luận. Và thế là công cuộc điều tra đã diễn ra trong âm thầm được hai ngày, nhưng vẫn chưa bắt được chút tăm hơi của Tôn Hải Đào, khiến Hàn Ấn không khỏi lo lắng: Ba vụ án lần trước mỗi vụ cách nhau đúng bảy ngày, mà hiện tại, thời gian ‘nghỉ giữa hiệp’ ấy đã sắp hết, liệu hung thủ có tiếp tục gây án nữa hay không? Lúc này Hàn Ấn lại chỉ mong sao hung thủ có thể cảm nhận thấy cảnh sát đang áp sát lại gần mà không dám manh động nữa, như vậy tuy sẽ khó khăn cho công tác điều tra phá án, nhưng chí ít sẽ không có thêm người nào phải bỏ mạng. Chẳng gì có thể quan trọng bằng mạng người!
---❊ ❖ ❊---
Đêm đã về khuya, Hàn Ấn, Cố Phi Phi, Ngải Tiểu Mĩ, Đỗ Anh Hùng và Khang Tiểu Bắc ngồi quanh bàn họp, mặt ai cũng phờ phạc vì mệt mỏi. Vừa rồi, họ mới cùng các điều tra viên cốt cán của cảnh sát thành phố Cổ Đô tổng kết lại tiến độ công việc trong ngày, sau đó thảo luận về khu vực điều tra trọng điểm cho ngày hôm sau. Lúc này, các điều tra viên đã về hết, chỉ còn mấy người họ ở lại, tâm trạng của ai cũng hết sức nặng nề. Giống như Hàn Ấn đang lo lắng, họ cũng không biết với tốc độ điều tra thế này, liệu có thể kịp tìm ra Tôn Hải Đào trước khi hắn tiếp tục ra tay gây án hay không.
Hồi lâu sau, Cố Phi Phi đưa tay bóp mạnh lên trán để gắng gượng khiến mình tỉnh táo lại, rồi nói. “Hay là chúng ta hãy thay đổi hướng tư duy, đừng có giậm chân tại chỗ với việc điều tra sàng lọc theo khu vực nữa, mà hãy quay lại với thế mạnh của chúng ta, đó là xuất phát từ khía cạnh tâm lí để định vị vị trí của Tôn Hải Đào?”
“Về vấn đề địa lí tội phạm, em và thầy Hàn đã trao đổi qua, nhưng nói thật là rất khó khoanh vùng được một phạm vi điều tra nhỏ nếu chỉ căn cứ vào vị trí của ba hiện trường gây án hiện tại…” Đỗ Anh Hùng rầu rĩ đáp.
“Không, không, ý của tôi không phải là như vậy…” Cố Phi Phi lập tức lắc đầu.
“Anh hiểu rồi, ý em muốn nói, chúng ta hãy thử phân tích xem Tôn Hải Đào là dạng người thế nào? Và tại sao hắn lại thuê nhà ở phố Vạn Chúng?” Hai mắt Hàn Ấn bỗng vụt sáng, dường như câu nói của Cố Phi Phi đã thức tỉnh anh.
“Vâng, ý em chính là như vậy!” Cố Phi Phi đưa ngón tay chỉ vào Hàn Ấn, tỏ vẻ tán đồng.
“Phố Vạn Chúng có gì để thu hút Tôn Hải Đào nhỉ?” Khang Tiểu Bắc lầm bầm tự hỏi, “Đó là khu vực tập trung nhiều tụ điểm vui chơi giải trí ở phía Tây Bắc thành phố chúng tôi, hộp đêm, quán karaoke, vũ trường… không thiếu thứ gì, những kẻ thích chơi bời sống ở đó đúng là rất tiện.”
“Không phải đâu. Tôn Hải Đào là kẻ ấu dâm, dạng người này thường mang tâm lí trốn tránh hiện thực và thiếu cảm giác an toàn, trừ phi bị bắt buộc, còn thì bọn họ chỉ muốn tránh xa không gian của người thành niên càng xa càng tốt, nên thường không mấy hứng thú với những tụ điểm vui chơi giải trí kiểu ấy.” Hàn Ấn phủ nhận dứt khoát.
“Hay là ở phố Vạn Chúng có cộng đồng ấu dâm ngầm nào đó?” Đỗ Anh Hùng hỏi.
“Chắc không đâu.” Khang Tiểu Bắc ngập ngừng đáp, “Tôi chưa bao giờ nghe nói đến điều đó!”
“Lẽ nào vẫn là công viên ấy? Tôn Hải Đào thích trẻ con, mà công viên thì chắc chắn không thiếu trẻ con rồi!” Cố Phi Phi thử gợi ý.
“Không phải công viên, có lẽ là trường học!” Nghe Cố Phi Phi nói vậy, Hàn Ấn vốn dĩ chỉ ngoảnh đầu liếc nhìn qua tấm bản đồ khu vực xung quanh phố Vạn Chúng hiển thị trên màn hình máy chiếu, nhưng do Cố Phi Phi vừa nhắc đến trẻ con nên anh cũng theo phản xạ mà đưa mắt tìm kiếm những địa điểm có nhiều trẻ nhỏ trên bản đồ, kết quả là anh đã nhìn thấy kí hiệu trường học, những hai ngôi trường, cách nhau cũng rất gần.
“Chính là trường học!” Khang Tiểu Bắc vỗ tay đánh đét, phấn khởi reo lên. “Phố Vạn Chúng cũng là khu trường học nổi tiếng ở phía Tây thành phố, có cả trường trọng điểm cấp một và cấp hai. Hai trường cách nhau rất gần, xung quanh còn có cung thiếu nhi và rất nhiều lớp bổ túc, trung tâm đào tạo, hình thanh một hệ thống cơ sở hạ tầng học tập thuận tiện, nên chắc chắn là trẻ em tụ tập ở đó đông hơn hẳn!”
“Không đúng, tất cả chúng ta đều đã bỏ qua mất một vấn đề cốt lõi!” Ngải Tiểu Mĩ nãy giờ không lên tiếng, lúc này chợt vỗ mạnh hai tay xuống bàn kêu lên. “Chẳng phải Tôn Hải Đào đã mất hẳn chức năng sinh lí rồi hay sao? Hắn ta còn tâm trí nào mà ngắm bọn trẻ nữa?”
“Ham muốn đương nhiên vẫn còn.” Khuôn mặt khó đăm đăm suốt mấy ngày qua của Hàn Ấn cuối cùng cũng tươi tỉnh lại chút ít, “Nhân tố khiến cho những tội phạm ấu dâm biến thái như Tôn Hải Đào không thể ngừng lại hành vi phạm tội, chính là nhân tố tâm lí, hay nói cách khác, nhu cầu tâm lí của họ luôn lớn hơn nhu cầu sinh lí rất nhiều. Đó cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến cho rất nhiều nhà tội phạm học không mấy lạc quan với giải pháp thiến hóa học, vì cho rằng cách thức này càng dễ khiến cho những tội phạm tình dục vốn không có khuynh hướng bạo lực lại chuyển sang tấn công tình dục.”
“Nếu đã xác định là ở khu vực trường học, vấn đề sẽ đơn giản hơn nhiều.” Khang Tiểu Bắc hồ hởi kết lại một câu, sau đó lại tấm tắc, “Mấy anh chị em chúng ta cùng làm án đúng là tốt thật đấy, luôn có thể bật ra ý tưởng hay ho, chỉ tiếc chị Diệp không có ở đây…”
Hàn Ấn và Cố Phi Phi đều không ngờ Khang Tiểu Bắc lại bỗng dưng nhắc đến Diệp Hi, nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào, nên cả hai đều vô thức cúi đầu xuống như muốn né tránh, nhưng ngay sau đó cảm thấy hơi bất lịch sự nên không hẹn mà lại ngẩng lên cùng lúc, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm sau, Khang Tiểu Bắc điều động toàn bộ lực lượng trong tay đến khu trường học ở phố Vạn Chúng để tập trung điều tra, và đúng như dự liệu, chỉ mất có gần nửa buổi sáng, rất nhiều người dân trong khu vực xác nhận từng thấy Tôn Hải Đào hoạt động ở đây, thậm chí còn có người cho biết địa chỉ cụ thể của căn phòng hắn thuê. Khang Tiểu Bắc liền đóng giả làm nhân viên ban quản lí chung cư tìm đến tận phòng thuê của hắn, nhưng gõ cửa mãi không thấy ai trả lời. Sau đó họ liền tìm đến chủ thuê, yêu cầu cung cấp chìa khoá dự phòng để mở cửa, và họ đã bắt gặp Tôn Hải Đào ở đó…