Manh mối mới đã xuất hiện, Ban Chuyên án do Diệp Hi phụ trách cũng khẩn trương điều chỉnh lại phương án, tập trung triển khai điều tra rà soát toàn diện các xe taxi thường xuyên chở khách quanh các tụ điểm vui chơi giải trí về đêm quy mô lớn trong thành phố, trọng điểm tìm kiếm là những tài xế trong thời gian gần đây có sự cải thiện rõ rệt về tình hình kinh tế hoặc phải hứng chịu cú sốc nặng nề nào đó trong đời sống, chẳng hạn như thất thoát tiền của, hôn nhân tan vỡ, người thân gặp tai nạn…
Công tác điều tra về đêm kéo dài đến ngày thứ ba thì có tiến triển tích cực, một tài xế taxi trong lúc bị thẩm vấn tỏ ra hết sức căng thẳng và hoảng hốt, đã khiến cảnh sát điều tra chú ý đến. Cảnh sát lập tức tiến hành lục soát sơ qua trong xe taxi, kết quả là tìm thấy một chiếc túi du lịch để trong cốp xe, mở túi ra thì thấy bên trong có một con dao găm và một sợi dây thừng thắt thành thòng lọng, nút thòng lọng có thể dịch chuyển, rõ ràng được dùng để thắt. Tài xế thì cứng họng, cả người run lên cầm cập, sợ hãi đến độ không thốt được nên lời.
Ngay sau đó, anh ta bị giải về phân đội, danh tính cũng được xác minh, họ tên Hạ Minh Đức, năm nay 45 tuổi, là người bản địa. Đồng thời, phòng kĩ thuật cũng tiến hành giám định dao găm và thòng lọng, phát hiện ra trên lưỡi dao và chuôi dao trông sạch bóng có lưu lại vết máu của tất cả các nạn nhân, kích cỡ và hình thù của dây thòng lọng cũng trùng khớp với vết siết trên cổ các nạn nhân, có thể khẳng định, dao găm và thòng lọng chính là hung khí của hàng loạt vụ án, và điểm then chốt nhất là trên cả hai hung khí đều lưu lại dấu vân tay của Hạ Minh Đức. Ban Chuyên án sau đó đã tiến hành lục soát chỗ ở của anh ta, nhưng không tìm ra vật chứng nào khác, ngoài ra trong điện thoại của anh ta cũng không lưu bất cứ thông tin nào liên quan đến các vụ án.
---❊ ❖ ❊---
Lúc này, chân trời đằng Đông đã ngả sang màu trắng bạc, Hạ Minh Đức đã bị bắt giữ được bảy, tám tiếng rồi. Ngồi trong phòng thẩm vấn, anh ta chỉ nhắc đi nhắc lại một câu với giọng nói trầm nặng: “Cái túi không phải của tôi, là của một người khách để quên trên xe từ hôm trước, đúng là tôi có lục lọi và sờ vào con dao cùng sợi thừng, nhưng chỉ do tò mò chứ không nghĩ đó lại là hung khí gây án. Còn chủ nhân của cái túi, vì hằng ngày tôi chở nhiều khách quá nên cũng không biết là ai nữa.”
“Anh không thấy những lời khai này đến chính anh còn nghe không lọt tai nữa à?” Khi Hạ Minh Đức đờ đẫn trình bày về lại lịch của cái túi gần như một cái máy, Diệp Hi không giữ được bình tĩnh nữa, cô đập mạnh xuống bàn thẩm vấn, cất giọng uy hiếp, “Thái độ này chẳng có lợi gì với anh đâu, anh cũng đừng có trông chờ vào may mắn, với những bằng chứng chúng tôi đã có, chẳng cần đến khẩu cung cũng đủ để định tội anh rồi!”
Hạ Minh Đức thở hắt ra một tiếng đầy bất lực, sau đó im lặng một hồi lâu, rồi mới vô thức đưa mắt nhìn quanh, buột miệng, “Ở đây không có cửa sổ, bên ngoài chắc trời sáng rồi nhỉ?”
Diệp Hi giơ tay nhìn đồng hồ, khẽ gật đầu rồi cất giọng mia mai: “Thế nào, hôm nay có việc gì quan trọng à?”
“Tôi đọc một địa chỉ, chị ghi lại giúp…” Hạ Minh Đức mím miệng cười, bình tĩnh đợi Diệp Hi viết xong dòng địa chỉ mới điềm đạm nói tiếp, “Đây là địa chỉ nhà em gái tôi, phiền chị báo cho cô ấy biết tình hình của tôi bây giờ, bảo cô ấy tìm giúp tôi một luật sư, cứ tìm luật sư giỏi nhất ở đây, chi phí không phải bận tâm, tốn kém mấy tôi cũng lo được.”
“Anh… Thôi được, đó là quyền lợi của anh, chúng tôi sẽ đáp ứng.” Nghe vậy, trong lòng Diệp Hi vô cùng giận dữ, nhưng cô đã nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh, đó cũng là mặt chín chắn của cô, nhất là quyền chủ động lúc này thực chất đang nằm trong tay cảnh sát, cô tin chắc sớm muộn Hạ Minh Đức cũng phải khuất phục thôi, bèn lập tức đổi giọng, “Nhưng tôi không nghĩ đó là một lựa chọn sáng suốt, tốt nhất anh nên hợp tác với chúng tôi, chủ động khai báo mọi chuyện, đó mới là cách tốt nhất để giảm nhẹ tội trạng cho anh!”
“Tôi chẳng cần biết đến lựa chọn sáng suốt hay gì, càng không quan tâm đến giảm nhẹ tội trạng, bởi vì hung thủ không phải là tôi.” Hạ Minh Đức cứng rắn đáp trả, ánh mắt bừng lên một vẻ kiên định, “Tôi cần gặp luật sư, không thể nhốt người vô tội ở đây được!”
Hàn Ấn lúc này vẫn giống như thường lệ, ngồi trong phòng quan sát bên cạnh theo dõi cuộc thẩm vấn, phản ứng của Hạ Minh Đức có thể nói là vừa nằm trong dự liệu, lại vừa nằm ngoài dự liệu. Những sát thủ giết người hàng loạt thế này, anh đã gặp quá nhiều, trừ phi họ bị bắt quả tang tại trận trong khi gây án, hoặc điều tra viên đã hiểu họ đến chân tơ kẽ tóc, có thể phân tích tường tận quá trình gây án và động cơ tâm lí của họ, bằng không sẽ rất khó lòng khiến họ ngoan ngoãn cúi đầu nhận tội. Nhưng khiến Hàn Ấn cảm thấy băn khoăn, đó là tất cả ngôn ngữ cơ thể và biểu cảm thoáng qua của Hạ Minh Đức đều cho thấy hắn đang rất thẳng thắn và thành thực, khi trình bày về chiếc túi cũng không nhận thấy có biểu hiện dối trá. Đương nhiên, đã là sát thủ giết người hàng loạt thì tâm lí kiểu gì cũng rất bất thường, họ kiên định cho rằng, hành vi giết người và chống đối cảnh sát đều là hợp tình hợp lí, nên sẽ không tỏ ra căng thẳng như người bình thường, cũng không xuất hiện những phản xạ thường gặp khi nói dối, cho dù có sử dụng máy phát hiện nói dối cũng vô ích với họ. Như tên sát nhân hàng loạt Edward, một phút trước đó vừa siết cổ giết chết cô gái ngồi bên ghế phụ, mà vẫn có thể bình tĩnh qua mặt được cảnh sát chốt chặn. Trong lúc hắn được bác sĩ tâm lí trắc nghiệm chỉ số bạo lực và nhận được kết quả bình thường, thì trên chiếc xe tải của hắn đỗ ngay bên ngoài lại chở theo những hai xác chết. Nhưng với trường hợp của Hạ Minh Đức, Hàn Ấn lại lờ mờ có một cảm giác rằng, dường như có một tín niệm cực kì lớn lao đang chống đỡ cho anh ta, hay nói cách khác, đang không ngừng thôi miên anh ta, đem lại cho anh ta một quyết tâm sắt đá rằng mình hoàn toàn vô tội và chắc chắn sẽ được tự do!
---❊ ❖ ❊---
Tìm được hung khí trong xe của nghi phạm Hạ Minh Đức, đồng thời thu thập được dấu vân tay của nghi phạm trên hung khí, chứng cứ cơ bản đã đầy đủ, nếu như có thể dẫn dắt nghi phạm khai nhận tội trạng, từ đó làm rõ động cơ gây án, xác nhận lại hiện trường để chứng thực khẩu cung, là đã có thể chuyển giao vụ án lên viện kiểm sát để chờ xét xử. Thế nhưng, vấn đề trước mắt là Hạ Minh Đức nhất quyết không nhận tội, thậm chí còn có vẻ quyết tâm tranh đấu với cảnh sát tới cùng, cho nên Ban Chuyên án buộc phải điều tra làm rõ động cơ phạm tội.
Hàn Ấn dẫn theo Khang Tiểu Bắc, bắt đầu từ việc điều tra thông tin lí lịch của Hạ Minh Đức. Trước tiên, họ tìm đến nhà em gái nghi phạm, qua lời kể của người em gái, được biết cô con gái duy nhất của Hạ Minh Đức đã mất trong một vụ tai nạn xe cộ vào mùa hè năm ngoái. Linh tính nhạy bén đã mách bảo Hàn Ấn rằng, đây có lẽ là một hướng điều tra rất đáng lưu tâm. Thế là sau mấy ngày điều tra các hướng, anh đã khai thác được một số thông tin về cuộc sống của hai cha con Hạ Minh Đức và Hạ Tuyết:
Hạ Minh Đức hiện đang sống một mình, vợ anh ta đã qua đời từ lâu vì sinh khó, để lại một cô con gái tên là Hạ Tuyết. Vì không muốn con gái phải thiệt thòi, Hạ Minh Đức quyết định không tái hôn mà ở vậy nuôi con khôn lớn.
Hạ Minh Đức tốt nghiệp trường trung cấp, từng được phân công đến một trung tâm thương mại quốc doanh làm nhân viên bán hàng, sau vì thu nhập quá ít ỏi không đủ nuôi con gái nên chủ động xin nghỉ việc, vay tiền mua một chiếc taxi để chở khách. Anh ta làm việc rất chăm chỉ, sẵn sàng đi sớm về khuya chạy xe kiếm tiền, nên điều kiện kinh tế tương đối dư giả. Đặc biệt là mấy năm gần đây, anh ta trả được hết các khoản nợ nần, còn mua được một chiếc taxi mới. Lại thêm cô con gái Hạ Tuyết càng lớn càng xinh đẹp, lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, thành tích học tập ưu tú, khiến anh ta lấy làm an ủi, cuộc sống của hai bố con nhìn chung rất ấm êm và thuận buồm xuôi gió. Thế nhưng, cuộc sống tươi đẹp đó đã bị đảo lộn hoàn toàn kể từ mùa hè năm ngoái. Một buổi tối trung tuần tháng 8, Hạ Tuyết bị một chiếc xe đua sang trọng tông phải ngay trên con phố gần nhà, qua đời khi tuổi vừa 19. Mà mới vài ngày trước, cô bé nhận được giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh tiếng ở Bắc Kinh, cái chết đột ngột của cô bé khiến người quen ai cũng vô cùng thương xót.
Vợ mất sớm, một mình vất vả làm lụng nuôi con gái khôn lớn ngần này, trải qua không biết bao nhiêu đắng cay cơ cực, cho đến khi bắt đầu nếm được quả ngọt cuộc đời, cuộc sống đã khấm khá hơn, con gái thi cử đỗ đạt, bước đường tương lai rộng mở, ấy vậy mà đột ngột qua đời tức tưởi, nỗi đau đớn ấy, đổi lại là ai cũng khó lòng chịu đựng, cho nên tâm lí của Hạ Minh Đức trở nên cực đoan cũng là điều dễ hiểu. Và sau đó, Hàn Ấn tin chắc rằng, phán quyết của tòa án đối với kẻ gây tai nạn có lẽ chính là nguyên nhân khiến cho tâm lí của Hạ Minh Đức trở nên suy sụp nghiêm trọng.
Người lái chiếc xe đua tên là Tiết Lượng, một cậu ấm con nhà giàu, vào lúc gây tai nạn đã uống rất nhiều rượu, đây được coi là vụ án say rượu lái xe gây tai nạn chết người. Tuy nhiên sau khi gây tai nạn, đối tượng không hề chạy trốn khỏi hiện trường, mà lập tức gọi cảnh sát và gọi xe cấp cứu, đồng thời tích cực chủ động tham gia cấp cứu nạn nhân, hết sức thành khẩn nhận tội, gia đình đối tượng cũng chủ động đề nghị bồi thường một khoản tiền lớn. Xem xét những biểu hiện kể trên, tòa án đã tuyên một mức án khá nhẹ là hai năm tù giam, hai năm quản thúc tại gia. Xét một cách khách quan thì phán quyết của tòa án là hợp quy chuẩn, nhưng có thể tưởng tượng, xét từ góc độ của Hạ Minh Đức, làm sao anh ta có thể chấp nhận một mức án thế này. Anh ta bèn đệ đơn kháng án, nhưng phiên tòa phúc thẩm vẫn giữ nguyên phán quyết ban đầu. Theo phản ánh của một số nhân chứng có tham dự phiên tòa hôm ấy, sau khi tòa tuyên án, Hạ Minh Đức có một số hành vi mất kiểm soát, như định xông vào hành hung người gây tai nạn, sau khi bị ngăn cản, còn lớn tiếng tuyên bố nhất định sẽ bắt hung thủ ‘lấy mạng đền mạng’ thậm chí khi bị đuổi ra khỏi tòa án, vẫn không ngừng thốt ra những lời lẽ thù hằn…
---❊ ❖ ❊---
Gia đình giàu có, nghiện rượu, ham chơi, so sánh với năm nạn nhân trong chuỗi vụ án này, không khó để nhận ra rằng, điều kiện của họ gần như giống hệt nhau. Vậy thì, đối với Hạ Minh Đức, do không thể thoát khỏi nỗi ám ảnh từ cái chết thảm khốc của con gái, cùng sự căm phẫn trước phán quyết bất công của tòa án, nên tâm lí dần dần có xu hướng cực đoan và hoang tưởng, thậm chí đến mức nảy sinh ý định trả thù giới công tử nhà giàu có điều kiện tương tự như kẻ gây tai nạn, sau đó bắt tay vào hành động, suy luận này có thể đứng vững về mặt logic. Ngoài ra, phiên tòa phúc thẩm tuyên án vào cuối tháng Ba, chưa đầy hai tháng sau đó đã xảy ra vụ cướp của giết người đầu tiên, thời điểm cũng gần như trùng khớp. Còn tại sao anh ta không ra tay với kẻ gây tai nạn, có lẽ một mặt là do tâm lí tự bảo vệ mình, bởi nếu kẻ gây tai nạn bị giết, chắc chắn cảnh sát sẽ nghĩ ngay đến anh ta; mặt khác, điều này cũng phù hợp với mô thức nhất quán của sát thủ giết người hàng loạt: gây án theo kiểu dịch chuyển cảm xúc, hoặc cũng có thể là Hạ Minh Đức đã dự tính kẻ gây tai nạn sẽ là đối tượng sát hại cuối cùng trong kế hoạch giết người hàng loạt của mình.
Hàn Ấn cho rằng, phân tích về động cơ gây án như vậy là khá thoả đáng, đã rất gần với chân tướng sự thật, cũng rất trùng khớp với nhận định mà anh đã đưa ra trong hồ sơ tội phạm trước đó: hung thủ ‘hành quyết’ nạn nhân trong tâm trạng căm phẫn và oán hận cao độ! Hơn nữa, nhìn vào cái chết của Hạ Tuyết, dường như cũng có thể giải thích được ẩn ý trong kí hiệu gây án: động tác cắt cổ. Do cô bé bị kẻ say rượu lái xe tông chết, nên người bố Hạ Minh Đức muốn trừng phạt hành vi uống rượu của kẻ gây tai nạn, vì thế mới cứa đứt cổ họng của nạn nhân!
---❊ ❖ ❊---
Để tiếp tục xác nhận khả năng gây án của Hạ Minh Đức, Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc còn đích thân đến gặp Tiết Lượng, người đã gây ra vụ tai nạn năm ngoái, nhưng thật không ngờ tinh thần của anh ta lại sa sút nghiêm trọng, trạng thái tâm lí rất tệ. Lúc mẹ Tiết Lượng dẫn Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc mở cửa bước vào phòng ngủ, thấy anh ta đang ngủ li bì, trong phòng sặc sụa mùi rượu và mùi khói thuốc.
“Để thằng bé ngủ thêm lát nữa nhé, tối qua nó vật vã đến quá nửa đêm, giờ có đánh thức nó dậy các anh cũng không hỏi được gì đâu.” Mẹ Tiết Lượng rất ra dáng một mệnh phụ phu nhân, sắc mặt hiền hậu, gượng cười nói khẽ một câu rồi đưa tay vẫy Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc, mời hai người xuống phòng khách. Vừa ngồi xuống ghế, hai mắt bà đã đỏ hoe, rồi nước mắt ứa ra giàn giụa, “Con trai tôi tuy ham chơi, nhưng bản tính nó rất tốt, là người hiền lành đơn thuần. Sau khi gây tai nạn chết người, lúc nào nó cũng sống trong ân hận, dằn vặt và mặc cảm tội lỗi, không tài nào vực dậy được. Tính nó lại nhút nhát, chắc cũng bị ám ảnh bởi những lời nguyền rủa và dọa dẫm của bố cô gái hôm ở phiên tòa nên lúc nào cũng sợ hãi bị trả thù, hầu như không dám bước chân ra khỏi nhà, ngày nào cũng uống đến say khướt. Không cho nó uống, nó cứ như phát khùng, lúc nào cũng căng thẳng sợ hãi, suốt đêm không ngủ, chỉ đi đi lại lại kiểm tra xem cửa rả đã khóa chặt chưa. Nhiều khi giữa đêm nó chạy hùng hục hết tầng trên tầng dưới, luôn miệng lảm nhảm, khiến nhà cửa náo loạn, không sao mà sống yên ổn cho được.”
Có lẽ mẹ Tiết Lượng đã dồn nén rất lâu rồi, hôm nay mới có cơ hội để trút bầu tâm sự nên cứ luôn miệng thở than mãi. Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc chỉ biết nhìn nhau rồi cố bấm bụng ra vẻ chăm chú lắng nghe. Một hồi lâu sau, Khang Tiểu Bắc không thể kiên nhẫn được nữa, liền cắt ngang lời bà: “Vâng… cô ơi, thời gian của chúng cháu hơi eo hẹp, hôm nay chúng cháu tới đây là muốn hỏi, sau phiên tòa phúc thẩm hôm ấy, nhà cô có còn gặp lại bố của cô gái, anh Hạ Minh Đức lần nào không?”
“Ấy chết, ngại quá, tôi cứ mải nói mà quên không mời các anh uống nước.” Nghe Khang Tiểu Bắc hỏi vậy, mẹ Tiết Lượng mới bừng tỉnh, vội đứng dậy toan đi pha trà.
“Cô không phải pha đâu, chúng tôi chỉ hỏi vài câu rồi đi ngay đây.” Hàn Ấn giơ tay ngăn lại.
Mẹ của Tiết Lượng chậm rãi ngồi xuống rồi nói. “Ban đầu, tôi với ông nhà cũng rất lo, còn định cho nó ra nước ngoài, nhưng tòa án nói nó đang thi hành án, không được phép xuất cảnh, nên chúng tôi đành thôi. Nhưng bố của cô gái lại không hề tìm đến quấy rối như chúng tôi tưởng, lại càng không có chuyện báo thù gì hết.”
“Không một lần nào?” Khang Tiểu Bắc xác nhận lại lần nữa, “Anh ta cũng không bao giờ xuất hiện ở quanh nhà cô sao?”
“Không hề!” Mẹ Tiết Lượng lắc đầu khẳng định, “Thi thoảng dẫn con trai ra ngoài, chúng tôi cũng luôn chú ý quan sát xung quanh, nhưng chưa bao giờ thấy có ai theo dõi. Không biết có phải là sau khi nhận được khoản tiền chúng tôi chuyển đến, anh ta đã đổi ý hay không, chúng tôi đã bồi thường một khoản tiền không nhỏ.”
“Có lẽ.” Hàn Ấn khẽ cười, rồi gợi ý, “Cô có nghĩ đến chuyện đưa cậu ấy đến gặp bác sĩ tâm lí chưa?”
“Ông nhà tôi cũng nói vậy, nhưng thằng bé nhất quyết không chịu đi, nó còn nói nếu chúng tôi còn bắt ép nữa, nó sẽ nhảy lầu!” Mẹ Tiết Lượng thở dài, sắc mặt rầu rĩ. “Chẳng thà ở tù thì còn có ngày ra, chứ thế này chẳng biết đến khi nào thẳng bé mới thoát khỏi nhà tù tâm lí để trở lại với cuộc sống bình thường nữa. Buồn lắm các anh ơi!”
“Cô ạ, cô bảo cậu ấy không phải lo lắng nữa đâu…” Khang Tiểu Bắc ngần ngừ một lát, liếc nhìn Hàn Ấn, rồi mới nói tiếp, “Cô hãy nói với cậu ấy, Hạ Minh Đức đã bị bắt rồi, chắc chắn là anh ta không bao giờ có thể làm gì cậu ấy được nữa!”
“Thật ư?” Mẹ Tiết Lượng vừa mừng vừa lo, vội hỏi, “Thế bố của cô bé làm sao mà lại bị bắt vậy? Chao ôi, bố con nhà này đúng là số khổ!”
“Chúng cháu có nguyên tắc riêng nên chưa thể nói được.” Khang Tiểu Bắc nói, “Cứ bảo con trai cô yên tâm nhé!”
“Vâng, rất cảm ơn các anh đã báo cho tôi biết tin này.” Mẹ Tiết Lượng vô cùng cảm kích.
---❊ ❖ ❊---
Ra khỏi căn biệt thự nhà Tiết Lượng, Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc đi về phía bãi đỗ xe. Khang Tiểu Bắc không nhịn nổi mà đưa ra nhận xét: “Lúc đó ở tòa án Hạ Minh Đức rất kích động, nhưng thực chất lại không hề gây khó dễ cho Tiết Lượng, chuyện này hình như hơi bất thường thì phải?”
“Xét theo diễn biến cảm xúc, có hơi đột ngột.” Hàn Ấn tán đồng với nhận định của Khang Tiểu Bắc.
“Có lẽ đúng như phân tích của anh hôm trước, Hạ Minh Đức tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua cho Tiết Lượng, anh ta biến mất khỏi cuộc sống của Tiết Lượng, thực chất là để vạch ra một kế hoạch giết người trả thù quy mô lớn hơn, và Tiết Lượng chính là đối tượng sau cùng của kế hoạch đó!” Khang Tiểu Bắc tổng kết, sau đó lại thấp thỏm hỏi, “Anh Hàn này, em nói như thế liệu có hấp tấp quá không nhỉ? Em chỉ cảm thấy mẹ của Tiết Lượng không có vẻ kênh kiệu khinh người của nhà giàu, trông lại hiền lành tử tế, đúng là hiếm thấy, nên mới không nỡ…”
“Không sao, tôi hiểu, cậu cũng vì muốn tốt cho họ.” Hàn Ấn mỉm cười trấn an.
Tuy ngoài miệng nói không sao, nhưng trong lòng Hàn Ấn vẫn cảm thấy không thoả đáng. Suy cho cùng, vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra, kết quả chưa biết thế nào, cũng chưa chắc sẽ ‘đóng đinh’ được Hạ Minh Đức. Và sự thực, lại giống như Hàn Ấn lo lắng, vụ án đã không thể kết thúc dễ dàng như tưởng tượng, rất nhanh, cục diện mà tất cả mọi người đều không mong muốn đã xảy ra!